Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt

Review bởi: Rabbitlyn - fb/hoinhieuchu Giới thiệu : Đường Quỳ vừa mới bước qua sinh nhật tuổi 23, không thể lay chuyển được mẹ mình, bị ép phải bước lên con đường đi xem mắt. Đến lúc gặp mặt, cô và người đàn ông tuấn tú kia nhìn nhau không nói lời nào. Thật lâu sau đó, Đường Quỳ khó nhọc lên tiếng, cảm giác cả hàm răng đều đang run lên cầm cập: “Thầy… Chào thầy ạ!” * Đi xem mắt gặp phải thầy giáo của mình thì phải làm sao đây QAQ * Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam lớn hơn nữ 10 tuổi. 2. Chuyện tình cảm thầy trò   Tranh thủ nghỉ lễ thấy truyện đã hoàn mình lập tức nhảy luôn. Nếu ai thích combo mĩ thực và bác sĩ chắc cũng khá thích bộ này. Nữ chính Đường Quỳ đã tốt nghiệp Đại học Y nhưng vì một tai nạn dẫn đến bệnh tâm lí không thể tiếp tục theo đuổi ngành Y, nam chính Giang Trúc từng là thầy giáo dạy nữ chính thời Đại học, vậy nên khi hai người gặp nhau trong buổi xem mắt khá là lúng túng, từ đó câu chuyện bắt đầu. Điều mình thích ở truyện này có lẽ là bầu không khí ngọt ngào xuyên suốt tác phẩm. Nữ chính có hoàn cảnh khá éo le hồi nhỏ, nhưng khi mẹ cô kết hôn với bố dượng thì không có những tình tiết cẩu huyết như các bộ truyện khác là bộ dượng ngược đãi, anh kế xa lánh, chiều chuộng cô như công chúa nhỏ. Nữ chính có mối tình khá sâu với nam phụ, nhưng chính anh ta đã khiến nữ chính bị mất đi cả tương lai rộng mở. Nam chính tưởng rằng cả đời sẽ gắn bó với ngành y, yêu một cô gái theo sắp đặt nhưng cuối cùng thật may khi đó lại là cô gái anh trúng tiếng sét từ cái nhìn đầu tiên. Nam chính cũng cực kì suy xét cho sự khó xử của nữ chính sợ cô không vượt qua được quan hệ thầy trò, vậy nên anh mạnh dạn tấn công từng chút một. Chả ai ngờ rằng bác sĩ Giang vì tán gái mà ngày ngày đi mua đồ ngọt ở cửa hàng nhà người ta còn nói dối mua cho cháu trai. Hay như khi anh giúp cô giải quyết sự khó xử và cứ thế thuận lí thành chương làm đối tượng hẹn hò. Nam chính không ngừng chiều chuộng nữ chính, anh kiên nhẫn chờ cô thổ lộ căn bệnh tâm lí, thật may là nữ chính khi biết bệnh của mình cũng rất phối hợp điều trị. Chuyện tình của nam nữ chính là “gặp đúng lúc đúng người” bởi nếu sớm hơn cả hai đã không vượt qua rảnh giới thầy trò, muộn hơn biết đâu nữ chính xem mắt đã vừa ts người khác. Điều mình tiếc nuối duy nhất trong tác phẩm đó là vẫn chưa thấy được nữ chính quay lại với ngành Y, hoặc cũng có thể tác giả để cho người đọc tự hình dung chăng? Thêm nữa đó là truyện tình của mấy đôi phụ khá là máu chó và cẩu huyết, cô bạn thân nữ chính và chị họ nam chính đều bắt đầu từ 419, một mối tình thì có kết quả khá nhanh hai bên chưa kịp thấu hiểu, còn mối tình kia ở thì tương lại, nhưng khiến cho một cô gái trở nên bị ảnh hưởng thần kinh, thêm nữa mắc bệnh cố chấp điên rồ, luôn cho rằng nữ chính không xứng với nam chính, đổ lỗi mọi chuyện đến với mình là do nam chính không chấp nhận tình cảm. Tóm lại nếu để giải trí thì cũng tương đối ổn, còn truyện thì cũng không quá sâu sắc. *** Review by #Lâm Tần - fb/ReviewNgonTinh0105: Nam chính Giang Trúc là một bác sĩ. Nếu dùng một cụm từ để diễn tả nhân vật này, thì chính là “người đàn ông độc thân hoàng kim". Anh có vẻ ngoài cao lớn tuấn tú, khí chất điềm tĩnh trưởng thành. Trong khi thành tích học tập và làm việc luôn đứng top thì hành trình yêu đương lại luôn ở vạch xuất phát. Nói như nam chính trong bộ phim “Thư ký Kim sao thế?” đang gây sốt gần đây thì là “Anh quá quý giá nên không thể rơi vào tay người khác được”(*). À vâng, thế nên mới diễn ra buổi xem mắt đầu tiên đầy nghệ thuật vào cái tuổi băm vài nhát của anh đấy bác sĩ Giang ạ. “Áo blouse trắng" đã thuộc về nam chính rồi, vậy thì “bã đậu ngọt" chắc chắn là nói về nữ chính. Tuy nghề nghiệp của cô là thợ làm bánh, nhưng mà “bã đậu ngọt" lại không phải là tên của một món ăn. Thông thường người ta dùng từ “bã đậu" để chỉ những người đầu óc không được thông minh nhanh nhạy lắm, nhưng mà ở đây lại là bã đậu “ngọt", do vậy có thể đoán nữ chính của chúng ta là một cô gái đơn thuần ngọt ngào và ngốc nghếch trong tình yêu. Mà Đường Quỳ chính xác là một cô gái như vậy. Tốt nghiệp đại học y danh giá, thế nhưng vì một tai nạn bất ngờ mà không thể tiếp tục hành nghề, cô mở một tiệm bánh ngọt tự mình làm chủ. Đường Quỳ rất xinh xắn, tính cách lại nhẹ nhàng dịu dàng khiến ai gặp cũng muốn yêu thương. Nhưng mà, cái này cũng không hẳn là tốt đâu nhé. Mẹ Đường Quỳ tái giá, thế nên cô lại có thêm một người ba dượng và một anh trai danh nghĩa. Cả ba người đều xem cô như bảo bối vậy, đặc biệt là người anh cuồng em gái thành bệnh như Đường Cách, tuyệt đối không để cô tuỳ tiện gặp gỡ giao lưu với người khác được. Vậy là, Đường Quỳ hơn hai mươi tuổi, như hoa như ngọc, cũng phải đi xem mắt. Nhân duyên chính là như vậy. Trong một số câu chuyện khác, việc đi xem mắt thường là một bước đệm cần khơi dậy tính ghen tuông của nhân vật chính hoặc là cần tạo ra tình huống anh hùng cứu mỹ nhân hay đại loại thế. Câu chuyện này lại khác, nam nữ chính thực sự gặp nhau trong một buổi xem mắt nghiêm túc. Chỉ có điều, đối phương không hẳn là hoàn toàn xa lạ, mà cũng không hẳn là quen biết. Giang Trúc từng là thầy giáo của Đường Quỳ trong một năm khi anh đến dạy thay cho 1 giảng viên khác. Thế nên, đây cũng không phải là mối tình thầy trò gì cả, chỉ là tạo ra chút khúc mắc trong lòng Đường Quỳ mà thôi. Đã từng gọi “thầy", bây giờ gọi “anh", đúng là có chút… áp lực. Vậy là cô từ chối, không phải không vừa ý, mà là không đủ dũng cảm. Không sao, Đường Quỳ cứ việc từ chối, việc tiến tới đã có Giang Trúc lo. Trong một mối quan hệ, luôn phải có một người chủ động phát triển, nếu không sẽ mãi dừng lại một chỗ cho đến khi một trong hai người tìm được một mối quan hệ mới. Giang Trúc hoàn toàn không muốn như vậy. Anh giữ thân như ngọc hơn 30 năm mới chờ đến ngày gặp được người thích hợp như cô. Đâu phải đơn giản mà anh đồng ý đi xem mắt dễ dàng như vậy chứ. Có lẽ Đường Quỳ không nhớ, nhưng anh lại nhớ cô rất rõ, ngay từ ngày cô còn bé cơ. Thế nên, kiểu duyên phận như thế này, gặp rồi là không được bỏ lỡ. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi cũng không phải là uổng phí, nếu cô sợ thì để anh. Trong lòng đã xác định, Giang Trúc cũng không vội vã, anh từng bước từng bước tự thêm mình vào cuộc sống của cô. Ví dụ như, anh sẽ thường xuyên mua bánh ngọt ở tiệm của cô cho một thằng nhóc cháu trai tưởng tượng nào đó. Ví dụ như, anh sẽ ở lại trực đêm cho đến lúc cô đóng cửa để “tiện đường" đưa cô về. Ví dụ như, anh rất “vô tình" tiếp xúc với người nhà của cô để tăng thêm điểm cộng cho mình, và rất nhiều ví dụ khác nữa. Cuối cùng, mối quan hệ giữa anh và cô trở thành thế này: “Chúng ta bắt đầu lại nhé. Xin chào, anh là Giang Trúc, bạn trai của em.” “Chào anh, em là Đường Quỳ, bạn gái của anh.” Có màn đối đáp như trên là bởi vì sau khi hai bên cảm thấy đối tượng xem mắt khá là phù hợp, mới cùng đi đến thoả thuận sẽ thử ở bên nhau một tháng xem thế nào. Đường Quỳ đương nhiên không biết mình đã bị “anh thầy" Giang Trúc dẫn dụ kiểu gì, nhưng mà bác sĩ Giang gần như đã đạt được mục đích rồi. Ban đầu là một tháng, tiếp theo chính là một đời. Trong quá trình phát triển tình cảm, rất nhiều tình tiết xuất hiện nhưng tất cả đều chỉ là những bước đệm nhỏ mà thôi. Bạn của anh trai cô, một Diệp Thời Ngôn playboy chính hiệu, sống bỡn cợt đến nỗi thích Đường Quỳ mà cũng không biết. Đến khi nhận ra thì ấn tượng về anh trong lòng cô đã tệ đến mức không thể nào cứu chữa. Thêm một Trịnh Ngọc si tình, thích Giang Trúc từ thời cắp sách nhưng lại không thể bước vào trái tim anh. Thực ra thì những nhân vật này không có ai là xấu cả, mong rằng một ngày nào đó họ sẽ được làm nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình. Hành trình yêu đương của Giang Trúc và Đường Quỳ giống như hai người đang cùng đi trên 1 chiếc xe đạp vậy, đi qua mấy cái ổ gà nho nhỏ tự động sẽ xích lại gần hơn, tay cũng tự nhiên ôm chặt hơn. Sự cưng chiều của Giang Trúc là không có giới hạn, dường như tất cả những dịu dàng của cả cuộc đời anh đều dành cho cô gái nhỏ Đường Quỳ này mất rồi. Nhưng tất nhiên là anh cũng nhận được rất nhiều thứ, một Đường Quỳ thuần khiết tinh tươm nhất, tất cả những lần đầu tiên của cô đều dành cho anh, như thế là quá công bằng rồi còn gì. Một trong những lần đầu tiên đó, là như thế này: Giang Trúc: “Vừa rồi anh có xem dự báo thời tiết, đêm nay sẽ có mưa rào kèm theo sấm chớp.” Đường Quỳ: “Vậy thì sao?” “Em có sợ sấm chớp không?” “Không sợ, sao thế?” “Nhưng… anh sợ.” “Cho nên?” “Tối nay, em có thể nhường cho anh một nửa giường không?” “...” À, điều quan trọng là đêm đó có mưa, nhưng mà không có sấm chớp và hai người chỉ nằm có nửa cái giường thôi. Mọi người cũng đừng nghĩ trong sáng quá nhé, tưởng tượng nhiều vào, vì H chỉ là một cơn gió thoảng, đi rồi mà người đọc còn chưa kịp nhận ra nữa cơ. …. Câu chuyện tình yêu này vô cùng đơn thuần và bình dị, không có những tình tiết kịch tính đến khó tin. Là kể về cuộc sống của những con người bình thường nhất với những mối quan hệ và những tình huống ai cũng có thể gặp phải. Giống như sự bất đồng giữa người nhà bệnh nhân và bác sĩ muôn đời không lối thoát, thái độ của cư dân mạng đối với mỗi sự việc mà mình vốn không hề hiểu rõ, những toan tính cá nhân trong môi trường làm việc, … Nhưng trải qua những vấn đề như vậy, mới biết được rằng ai mới là người sẽ ở lại bên mình đến cuối cùng, ai mới là người đáng để chúng ta trao gửi chân tình. Giang Trúc thật sự may mắn, gặp được gia đình tốt như vậy, lại có được người con gái đáng yêu như Đường Quỳ. Đường Quỳ cũng may mắn, mẹ con cô được gia đình mới yêu thương, cô có một anh trai cuồng em gái đến không có thuốc chữa, lại có được một người đàn ông như Giang Trúc. Thế nên, ở hiền gặp lành là có thật nhé. Hãy cứ sống như một người tốt nhất có thể, bạn chắc chắn sẽ nhận được những điều xứng đáng. Đến đây rồi, xin tặng các bạn bài hát “Làm vợ anh nhé" của Phạm Bảo Nam, bởi vì giai điệu thật sự vô cùng phù hợp với câu chuyện tình cảm ngọt ngào đáng yêu của Giang Trúc và Đường Quỳ. “Làm vợ anh nhé, anh có một bờ vai đủ rộng. Một vòng tay ấm, một trái tim luôn thấu hiểu em. Làm vợ anh nhé, anh sẽ luôn là người che chở. Mang đến cho em sự bình yên. Dù mai mưa nắng, anh sẽ luôn là người dẫn lối.. Buồn vui gian khó đã có anh ở đây sẻ chia.. Chẳng cần em phải lo lắng hay bận tâm điều gì.. Và giờ hãy hứa: Trọn đời yêu anh nhé em. “ (**) _________ " ": Trích từ truyện (*): Trích từ phim Thư ký Kim sao thế? (**): Lyric bài hát Làm vợ anh nhé của Phạm Bảo Nam   Mời các bạn đón đọc Áo Blouse Trắng Và Bã Đậu Ngọt của tác giả Tử Tiện Lý.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ma Đạo Tổ Sư - Mặc Hương Đồng Xú
Kiếp trước, Nguỵ Vô Tiện bị vạn người phỉ báng, thanh danh tan nát. Bị sư đệ – kẻ thân cận nhất dẫn người đến tận hang ổ kết liễu. Tung hoành một đời, lại chết không toàn thây. Từng là một ma đạo tổ sư nhấc lên tinh phong huyết vũ, chết đi rồi sống lại, lại biến thành một tên... Não tàn. Lại còn là một tên não tàn đoạn tụ người người hô đánh! Ta thấy chư quân bệnh dữ lắm, liệu chư quân có thấy giống như ta. Hắn quyết định làm một tên não tàn chuyên nghiệp. Nhưng tu quỷ đạo chứ không tu tiên, mặc ngươi thiên quân vạn mã, ác bá thập phương, kỳ hiệp Cửu Châu, Cao Lĩnh chi hoa. Một khi đã hóa thành nắm cát vàng, tất cả đều thu về dưới trướng, làm việc cho ta, mặc ta sai sử! Kin: Khi ta biết bộ này thì nhân vật hoạt hình 3d chính thức của các nhân vật đã ra mắt, cùng ngắm cho quen để hóng phim kaka. Lần đầu ta ghim post lắm hình v đó.. *** Ngụy Vô Tiện (Ngụy Anh)   Lam Vong Cơ (Lam Trạm)   Lam Hi Thần   Lam Tư Truy Kim Quang Dao Tống Lam Hiểu Tinh Trần *** Ngụy Vô Tiện nói: "Hay để ta cùng vào với ngươi?" Lắc lắc đầu, Lam Vong Cơ nói: "Ngươi cùng vào, hắn lại tức giận." Ngụy Vô Tiện ngẫm lại cũng thấy đúng, Lam Khải Nhân thấy hắn như tâm bệnh khó chữa, một bộ dạng nến tàn lay lắt trong gió, còn thở gấp hơn bình thường, vẫn là thôi tha cho người ta, mắt không thấy tâm không phiền mà. Lam Vong Cơ nhìn nhìn hắn, giống như muốn nói gì, Ngụy Vô Tiện lập tức nói: "Được rồi, ta đã biết. Không thể chạy nhanh, không thể ồn ào, không thể gì gì gì, có phải không? Yên tâm, lần này ta về với ngươi sẽ chú ý từng tí một, không phạm một cái cấm nào khắc trên đá của nhà các ngươi. Cố gắng hết sức luôn." Lam Vong Cơ không suy nghĩ gì đã nói: "Không sao. Phạm vào cũng. . . . . ." Ngụy Vô Tiện nhạy bén đáp: "Hả?" Lam Vong Cơ tựa như phát giác lời mình nói không ổn, quay đầu nhìn hướng khác, lại quay đầu lại, nghiêm nghị nói: ". . . . . . Không." ... Mời các bạn đón đọc Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Mặc Hương Đồng Xú.
Yêu Thương - Dạ Mạn
“Quá khứ muốn xua mà không đi. Ký ức khắc sâu như cơn ác mộng đắm chìm. Nước mắt của em chảy qua bầu trời của anh. Trời mưa không ngừng, trong lòng đau nhức…” “Tôi có lỗi gì, chẳng qua là thời niên thiếu đã yêu anh” Năm ấy, Mạnh Hạ 12 tuổi lần đầu tiên trông thấy Từ Dịch Phong liền hiểu rằng, bóng hình ấy sẽ khắc ghi cho đến tận cuối cuộc đời cô. Một lần yêu - vạn lần thương tâm. Mạnh Hạ khi ấy chỉ là một cô gái nhỏ đơn thuần trong tình yêu. Cô cứ nghĩ là chân thành cho đi sẽ chân thành nhận lại được mà nào đâu biết trái tim của một người không yêu mình sẽ có cỡ nào vô tâm và lạnh nhạt. 8 năm miệt mài theo đuổi một người cần bao nhiêu dũng khí để đối mặt với tất cả những vô tình xa cách ấy, cần bao nhiêu dũng khí để bảo với trái tim thôi đau đớn và vững bước cho đoạn nhân duyên một mình cô cam tâm tình nguyện này. Hóa ra, yêu một người lại đau lòng đến vậy. “...Trái tim cô không còn nguyên vẹn. Từ Dịch Phong đã đích thân phá hủy nó, vỡ thành từng mảnh nhỏ.” Vào sinh nhật năm Mạnh Hạ 20 tuổi, một biến cố lớn đã bất ngờ xảy ra, biến cô công chúa kiêu ngạo rực rỡ trở thành nàng lọ lem bị người ta chà đạp hủy diệt.  Đêm ấy, cô bị người ta gài bẫy đưa lên giường Từ Dịch Phong, mặc anh vì trúng dược mà hủy hoại trong sạch, mặc anh dùng những lời nói đê tiện nhơ nhớp nhất khắc sâu vào lòng, mặc anh lấy đi toàn bộ những yêu thương dẫm dưới chân mình. Và rồi, cha cô bị người ta từng bước dồn vào chân tường, bao nhiêu lỗi lầm và sai trái bị vạch trần, một thân mang tội không thể tránh thoát kiếp lao tù. Anh trai yêu thương cô hết mực lại đột nhiên mất tích, biền biệt phương trời. Khi ấy, cô như con chim nhỏ bị người ta tước đi đôi cánh, vẫy vùng trong tuyệt vọng và tăm tối. Khi ấy, chỉ có Từ Dịch Phong là có thể giúp được cô. Ván bài này, cô đặt cược toàn bộ sinh mệnh của mình cho anh.  Phút giây cô gái nhỏ quỳ gối trước đôi chân của anh, đã vứt bỏ tất cả để cầu xin. Nhưng cái cô nhận được là những lời cay độc đầy mỉa mai. Vì anh nghĩ rằng toan tính đêm đó chính là cô. Sự tuyệt tình và độc ác ấy như mũi dao nhọn đâm vào lồng ngực cô. Đến cùng, tất cả yêu thương hay van xin này chỉ là trò cười mà thôi. Khi người ta chán ghét và căm hận một người kì thực có bao nhiêu tàn nhẫn cô hôm nay liền nhận hết. Khi đã không còn gì có thể đánh đổi cho vận mệnh gia tộc và những người mà cô yêu thương thì cô chỉ còn có thể bấu víu vào chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của họ là đứa bé cô đang mang trong mình. Vậy mà, anh ném cho cô tờ chi phiếu cùng hai chữ “Bỏ đi”.  Anh - thì ra vẫn luôn tàn nhẫn và độc ác như vậy. Anh - lấy đi tim cô, lấy đi thân xác cô và bây giờ là lấy đi toàn bộ sinh mệnh của cuộc đời cô. Đêm ấy, trái tim kiên cường của Mạnh Hạ đến lúc cũng tan vỡ làm trăm mảnh, đâm từng nhát thật sâu vào lồng ngực, khắc ghi đến suốt đời cũng không cách nào quên được.  Người đàn ông cô dùng 8 năm để theo đuổi. Người đàn ông cô dùng toàn bộ thanh xuân để yêu thương. Từ Dịch Phong Anh lại chính là người đẩy cô một cái cuối cùng thật mạnh xuống địa ngục. “Vì anh vốn dĩ không có trái tim…” . . . 5 năm sau… Vào một ngày mùa đông lạnh giá, Từ Dịch Phong bất ngờ gặp lại Mạnh Hạ ở một quán nhỏ ven đường. Anh khi ấy dường như không thể tin vào mắt mình, bởi cô đã thay đổi hoàn toàn. Từ một cô gái nhỏ tươi sáng rực rỡ đã biến thành một cô gái trầm mặc với đôi mắt như chứa đựng toàn bộ bi thương của thế giới này.  Cô, không còn là Mạnh Hạ ngày nào. Thời gian và đau đớn đã từng bước rũ bỏ những tươi vui đẹp đẽ ấy. Chỉ còn lại Mạnh Hạ với quá khứ chôn chặt những bi kịch chưa từng nói nên lời… Dù cho vô tình hay cố ý, họ vẫn chạm mặt nhau, chạm đến bức tường thành ngăn cách đầy đau thương đã muốn chôn vùi. Từ Dịch Phong từng bước đi đến những bí mật của quá khứ vì Mạnh Hạ. Nhưng càng bước sâu vào anh càng lo sợ và khổ sở. Bởi bức màn ngăn cách kia, một khi bị kéo xuống, chính là vách ngăn thật sâu giữa anh và cô.  Không chỉ có nước mắt và máu, còn có cả sinh mệnh của một đứa bé - sinh mệnh anh từng tàn nhẫn bảo cô bỏ đi không chút do dự nào. Vào khoảnh khắc này, Từ Dịch Phong mới biết, bản thân anh đã độc ác và lạnh lùng với cô như thế nào, đã tàn nhẫn và tuyệt tình với đứa con của họ ra sao? Mọi thứ, giống như là trò đùa của số phận? Và anh chưa từng nghĩ rằng, có lúc sẽ bị chính những điều mình làm trong quá khứ giày vò, nghiền nát đến vậy. Sự thật mà anh khám phá ra là liều thuốc độc đổ vào cuống họng, đau đớn đến cùng cực nhưng không thể nói lại không thể chống đỡ. Năm xưa, khi Mạnh Hạ một mình chống chọi với thế giới tàn nhẫn này anh ở đâu? Khi cha cô vào tù, khi anh trai cô biền biệt, khi mẹ cô bạo bệnh mà chết anh ở nơi nào? Và khi cô mất đi đứa bé trong bụng, khi máu chảy lênh láng mặt đường, khi tuyệt vọng đứng trên tòa nhà cao nhất chỉ cần một bước là tan xương nát thịt… anh đã từng vì cô mà nghĩ đến chỉ trong thoáng giây nào đó hay chưa?  Bây giờ, anh lấy tư cách gì để muốn chúng ta bên nhau, để bù đắp cho lỗi lầm đã có. Muộn rồi, Từ Dịch Phong. Kì thực, khoảnh khắc Mạnh Hạ đánh mất đi đứa bé cô ấy yêu quý hơn cả sinh mạng mình thì mọi thứ đã định sẵn kết quả bi kịch cho hôm nay rồi. Nhưng Từ Dịch Phong lại như điên cuồng bởi những chuyện đã biết. Trong anh chỉ còn là nỗi đau đớn và thương tâm. Bởi vì, duyên phận giữa họ là chính tay anh cắt đứt, có muốn níu kéo cũng chỉ khiến cho bi kịch nối tiếp bi kịch mà thôi. Vậy mà, Từ Dịch Phong không cách nào buông tay được. Giãy dụa, khổ sở hay hối tiếc, ân hận anh đều muốn tự thân trả giá.  Không thể đến thiên đường thì hãy cùng nhau xuống địa ngục. Mạnh Hạ lại như con chim nhỏ bị sóng gió của cuộc đời này đánh ngã, cho dẫu cô có kiên cường đến mức nào thì cũng không thể quên đi quá khứ và bắt đầu lại.  Đau thương đi qua để lại trái tim đầy những vết rách nát.  Yêu thương một đời đành tiêu phí cho những sai lầm đã có.  Thế nhưng, những bí mật tưởng chừng như đã bị vạch trần lại còn ẩn chứa những điều mà đến nằm mơ họ cũng chưa từng nghĩ đến. Âm mưu về ly rượu bỏ thuốc cho Từ Dịch Phong đêm đó, đứa trẻ Nhạc Nhạc thân phận thật sự là ai, vụ tai nạn tàn khốc khi cô mang thai cùng sinh mệnh bé nhỏ con trai cô là như thế nào? Và đến cùng sự trở về của anh trai cô sẽ đem đến những bí mật kinh thiên động địa nào nữa…?  Xin hãy dõi theo đến tận những chương cuối cùng của câu chuyện “Yêu thương” để tìm đáp án cho bản thân mình nhé. ... “Yêu thương” là một tác phẩm khá được bạn đọc yêu thích của tác giả Dạ Mạn. Xét về nội dung tổng thể thì mình thấy nó vẫn đi theo lối mòn cũ với motif yêu hận tình thù, trước ngược nữ sau lại ngược nam, cẩu huyết và HE. Nhưng có thể nói với ngòi bút tài tình của mình, Dạ Mạn đã khiến cho câu chuyện trở nên “đặc biệt” hơn. Sự mộc mạc trong câu chữ cũng như những phân đoạn miêu tả tâm lý nữ chính khá thật đã gây ấn tượng và xúc động mạnh.  Từ một cô gái nhỏ đơn thuần theo đuổi tình yêu của mình đến một người mẹ mang nặng gánh mưu sinh và hết lòng với đứa con nhỏ. Ngây thơ rồi trưởng thành, rực rỡ rồi trầm mặc, tươi sáng rồi thinh lặng… cũng chỉ bởi vì những bi kịch của cuộc đời.  Cô gái ấy đã trở nên mạnh mẽ kiên cường với cuộc sống khắc nghiệt, từng bước vươn lên cho dẫu thế giới này đã từng vứt bỏ cô như thế nào. Bởi cô ấy đã nỗ lực để sống để đứng lên sau những vấp ngã ấy. Ngay đến khoảnh khắc cô đứng ở tòa nhà cao kia muốn từ bỏ sinh mạng nhưng rồi lại lùi bước trở về thì cô gái ấy xứng đáng nhận được kết quả viên mãn và vẹn tròn cho hạnh phúc cũng như tương lai của cuộc đời mình. Truyện chỉ thích hợp dành cho các bạn thích ngược, muốn kích thích cẩu huyết nhưng cuối cùng vẫn HE ạ. Còn nếu bạn thuộc team sủng thì mình nghĩ không nên nhảy hố đâu ạ. Vì truyện có nhiều phân đoạn ngược thê thảm và khá đau lòng. Vậy nên, hãy cân nhắc kĩ trước khi nhảy hố nha ^^ _____________________ " ": trích từ truyện đã được lược bớt cho phù hợp vs rv  #Lạc_Hậu Bìa: #Trắng Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc Yêu Thương của tác giả Dạ Mạn.
Tình Cạn Người Không Biết - Sư Tiểu Trát
Tình yêu là là thứ chỉ khi ở trong đó bạn mới hiểu được đó là hạnh phúc hay đau khổ. Trích lời của giáo sư Ninh: "Tôi không hiểu tình yêu của phụ nữ. Nhưng tôi tin có thể làm được rất tốt."  ". . . . . ." *** Mưa cuối thu đã tạnh. Trên mặt đất vương vất vài chiếc lá vàng nhẹ nhàng lay động trong vũng nước mưa. Xe dừng ở phía đội diện Hội Quán. Ninh Vi Cẩn mặc một đồ vest nhẹ nhàng bước xuống xe. Thư ký Khâu yên lặng đứng trước cửa hộ quán, chứng tỏ đã đứng chờ một lúc lâu. Dưới sự hướng dẫn của thư ký Khâu, Ninh Vi Cẩn đến gian nhà truyền thống. Đi lên tầng hai, đến căn phòng cuối cùng. ... Mời các bạn đón đọc Tình Cạn Người Không Biết của tác giả Sư Tiểu Trát.
Ly Hôn - Thần Vụ Quang
Những chuyện đã cũ coi như hãy để nó qua đi, giống như một mảng ký ức đẹp, không cần khiến bản thân khó xử, chúng ta về sau nếu như có duyên sẽ còn gặp lại. Lâm An Nhàn cô là một người yếu đuối chỉ biết chịu đựng, cô vẫn sống cuộc sống bình dị của chính mình cho đến khi gặp lại Qúy Văn Nghiêu, người mà sáu năm qua cô không muốn nhớ đến. Đối mặt với Quý Văn Nghêu công thành danh toại, nắm trong tay nhiều quyền thế, cuộc sống của Lâm An Nhàn không còn có thể “an nhàn” được nữa mà bắt đầu trở nên hỗn loạn. *** Lâm An Nhàn là một cô gái hiền lành và khá nhu nhược, từ nhỏ đến lớn mọi chuyện cô đều nghe lời cha mẹ sắp đặt: từ học tập, hẹn hò cho đến kết hôn. Mà cha mẹ Lâm cũng chẳng phải cha mẹ tốt gì, chọn con rể hoàn toàn dựa vào nhà cửa, tiền tài của đối phương. Chính vì vậy chọn tới chọn lui mới quyết định gả cho nam phụ Phó Minh Hạo mà bỏ qua nam chính Qúy Văn Nghêu.  Một phần vì bản tính, một phần vì muốn yên ổn sống qua ngày nên sau khi gả về Phó gia, Lâm An Nhàn vẫn tiếp tục nhẫn nhịn gia đình chồng “cực phẩm” này. Nhưng cuộc sống ẩn nhẫn và yên ổn của cô đã bị khuấy đảo bởi một người đàn ông, phải đó chính là Qúy Văn Nghêu. Lâm An Nhàn không nhớ nhưng Qúy Văn Nghêu lại chưa từng quên, người con gái đã ở trong tim anh suốt 6 năm qua. Thời niên thiếu vì bị Lâm An Nhàn hay chính xác hơn là Lâm gia từ chối vì gia cảnh nghèo, Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm phấn đấu từ một thanh niên không có gì trở thành một người đàn ông vàng mà nhiều cô gái mong ước. Tình cờ gặp lại Lâm An Nhàn, Qúy Văn Nghêu lúc đầu chỉ muốn trả thù người con gái đã bỏ mình năm xưa, nhưng dần dân anh đã nhận ra rằng, thì ra từ đó đến giờ, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa hề thay đổi.  Chính vì vậy Qúy Văn Nghêu đã quyết tâm lên kế hoạch đem người con gái mình yêu trở về trong vòng tay mình. Thế là gian tình giữa hai người này bắt đầu rồi đấy :v Phải nói anh Qúy này mặt không những dày mà tính còn lầy không chịu nổi. Không chỉ cưỡng ép con gái nhà lành mà còn uy hiếp con nhà người ta nữa chứ. Qúy Văn Nghêu một bên thì ra sức vừa ép vừa dụ dỗ, một bên vẫn không quên tính kế gia đình chồng cũng như người chồng hiện tại của Lâm An Nhàn. Cuối cùng, sau một sự việc ngoài ý muốn, anh Qúy yêu “vợ” như mạng đã nổi danh thanh niên đốt tiền nhanh nhất trong các quý ông ngôn tình cũng đã chinh phục được người đẹp - Ý mình ở đây là đốt tiền theo nghĩa đen đấy :v  Cuối truyện có xuất hiện một hiểu lầm nho nhỏ, nhưng nhờ vậy chúng ta mới biết được thêm một tính xấu của nam chính nhà Thần Vụ Quang: ''giận cá chém thớt''! Chẳng là anh lỡ dại chọc chị nhà nổi giận, không thể đánh, không thể mắng, thế là anh quyết định trút tất cả lên những người mà anh cho là gián tiếp làm cô giận anh :v Chồng cũ cặn bã bị anh chỉnh “cúc hoa” te tua, nam phụ khác cũng bị anh chỉnh về kinh tế, em gái, cha mẹ thì được một phen hốt hoảng đến nổi phải tức tốc đi qua nhà Lâm An Nhàn “để đem vợ về cho con trai”.  Truyện này có phần nào giống với ''Hơn Cả Hôn Nhân'' về một số tình tiết như nữ chính đã có gia đình, nam chính xuất hiện và phá tan gia đình đó, gia đình chồng là cực phẩm hay những ức chế từ các nhân vật phụ gây ra cho nữ chính. Nhưng mình cảm thấy bộ này không hay như ''Hơn Cả Hôn Nhân'' và mình đặc biệt không thích tính cách nữ chính trong truyện này. Lúc đầu thì nhu nhược, về sau nữa thì không rõ ràng, cứ dây dưa giữa hai bên làm mình rất khó chịu - cực kỳ khó chịu. Về cuối tác giả cũng cho mọi người nhận ra là nữ chính thật ra biết tất cả, chẳng qua muốn nhẫn nhịn để đáp trả từ từ… nhưng nói chung là vẫn không đủ thỏa mãn bù đắp cho những ức chế lúc trước gây ra cho độc giả :v.  Nam chính của Thần Vụ Quang thì khỏi bàn :v cứ gọi là sủng nữ chính vô hạn, sắc bỉ vô đối :v, để có được nữ chính thì bất chấp luôn.  “Không ai có thể ngăn cản mình và An Nhàn bên nhau, kể cả An Nhàn cũng không được” Anh nam chính này là áp dụng triệt để tuyệt chiêu “Ăn vạ” - “một khóc, hai nháo, ba thắt cổ” đấy.  Có thể nói mình khá thích cách viết truyện sắc của Thần Vụ Quang, nhưng bộ này mình thật sự không đánh giá cao lắm. Xây dựng nam nữ chính trong truyện thì không có đột phá mấy, nhưng được cái tra nam thật làm mình bỡ ngỡ, vì lúc đầu đọc quả thật tác giả đã thành công làm mình “trách lầm” nữ chính:v Về sau vỡ lẽ mới biết tra nam lần này quá là khéo ngụy trang. Ngoài ra còn phải nói đến phần edit lúc đầu lại không mượt, làm tụt cảm xúc người đọc như mình rất nhiều. Hiện CQH đang beta lại, đọc hay hơn nhiều lắm. Nếu bạn là sắc nữ, hay muốn kiếm truyện thuộc gu giống "Hơn Cả Hôn Nhân" thể có thể đọc tạm bộ này xem sao. ________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Họa Gian Phi Mời các bạn đón đọc Ly Hôn của tác giả Thần Vụ Quang.