Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Căn Hộ Số 203

“Cũng không có gì quá to tát cả.” Đầu dây bên kia, người môi giới nhà đất cười khô khốc. “Chỉ là cô gái ở đó hồi trước bùng tiền nhà rồi chuồn mất thôi. Cô gái trẻ Okimura Kiyomi lên Tokyo học đại học và vô cùng háo hức với cuộc sống mới tự lập, xa gia đình. Nhưng liên tục có những việc kỳ lạ xảy ra trong căn hộ Kiyomi thuê khiến cô sợ hãi mà không thể nào lý giải được: Mùi hôi kỳ lạ bay khắp phòng, liên tục nghe thấy tiếng chân chạy rầm rập khắp nơi, khi ngủ, cô luôn gặp ác mộng bị một người đàn ông đuổi theo đánh đập, là mơ nhưng thức dậy, Kiyomi vẫn thấy người đau ê ẩm… Kiyomi đang đối mặt với thế lực bí ẩn gì? Liệu cô có thoát được khỏi căn phòng đó hay không? Đây là cuốn sách có thể khiến bạn không bao giờ muốn đọc lại lần thứ hai. *** Cô đơn không phải chỉ là ở một mình, mà là ở giữa rất nhiều người nhưng không tìm được ai hiểu tiếng nói của mình. Kiyomi nằm lặng yên trong căn phòng số 203. Không nhìn. Không thấy gì. Không thèm quan tâm. Không nhìn. Cánh cửa sổ bị cong. Rèm cửa đung đưa. Côn trùng lúc nhúc tại góc nhà. Không thấy gì. Sàn nhà ấm một cách lạ thường. Mùi hôi thối xộc lên vào mũi. Tiếng kẽo kẹt. Tiếng rì rầm. Tiếng cãi nhau. Không thèm quan tâm. Đôi chân hàng đêm xuất hiện trong giấc mơ. Tiếng hét khản đặc không thoát ra khỏi cổ họng. Bóng đèn chập chờn không sáng. Điệp khúc ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Kiyomi, cô tự nhủ rằng nếu mình không để ý đến những điều ấy, mọi thứ rồi cũng sẽ biến mất. Giống như cách con người tìm ra lời giải thích cho những điều bất thường xảy đến với họ. Chuột chạy. Ống nước bị rò. Gió thổi. Hàng xóm cãi nhau. Nhưng cứ mỗi khi Kiyomi nhắm mắt, cô cảm thấy có cái gì đó cứ bóp nghẹt trái tim, “có cái gì đó đen tối, khó chịu cứ bám riết lấy tâm hồn cô”. Người đàn ông bí ẩn đêm nào cũng đến cãi cọ với cô, đánh đập cô đến ê ẩm nhưng không bao giờ Kiyomi nhìn thấy mặt hắn. Tất cả cứ chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện khiến cô không biết đâu là thực, đâu là mơ. Căn hộ số 203 của tác giả Kamon Nanami hội tụ đầy đủ các yếu tố ghê rợn thường thấy của truyện kinh dị Nhật Bản. Được ví như Dark Water của nhà văn lừng danh Suzuki Koji, tác giả của Ring, cuốn sách một phần nào thể hiện nỗi cô đơn mòn mỏi của loài người, mỗi khi gặp trắc trở, họ không có ai tin tưởng để chia sẻ. Giống như Kiyomi, cô không thể kể cho bố mẹ, vì họ sẽ cười vào thói tự lập cố chấp của cô, cũng không thể kể cho bạn bè, khi họ chỉ coi những điều cô nói là hoang tưởng. Cuốn sách cũng giải thích nguyên nhân tại sao những điều kỳ quái thường xảy ra với các cô gái trẻ. Sống một mình, nhạy cảm trên mức cần thiết, lạc lõng giữa xã hội là những điểm chung mà mọi người thường nhìn vào họ. Cho dù có quyết liệt chống trả nhưng phút huy hoàng lại nhanh chóng bị dập tắt, nếu không mang một tâm lý vững vàng, các cô gái sẽ chẳng thể vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình. Căn hộ số 203 không mang quá nhiều chi tiết giật gân, mà thay vào đó gieo rắc nỗi ám ảnh một cách từ từ, chậm rãi, len lỏi sâu vào tâm trí người đọc. Bản thân mỗi chúng ta cũng giống như Kiyomi, mù mờ không biết gì mà theo chân cô dần dần lật mở những điều bí ẩn. Chỉ có điều ta làm điều đó vì tính tò mò, còn Kiyomi phải chiến đấu vì sự sống của chính mình. Vốn không dành cho những ai yếu tim, nhưng với những ai đủ dũng cảm để đọc, Căn hộ số 203 sẽ khiến bạn khó mà buông tay nhưng cũng không dễ đọc lại lần hai. *** Mở khóa, Okimura Kiyomi chậm rãi nhìn vào trong phòng. Từ cửa sổ, ánh mặt trời rọi vào căn phòng trống. Kiyomi nheo mắt, nhìn ngắm khung rèm như muốn xác nhận điều gì đó, rồi khẽ gật đầu: “Mình muốn đặt một cái giường ở chỗ đó.” Chỉ cần chọn rèm màu nhạt một chút, có họa tiết nhã nhặn một chút là ổn. Cô nở một nụ cười nơi khóe miệng. Bất chợt, ở phía phòng tắm, từng giọt nước rơi xuống bồn rửa tạo ra những âm thanh lạnh lẽo… *** Cô chọn sống một mình khi vào đại học. Đó không phải là vì cô bất hòa với bố mẹ hay anh chị em, mà chỉ là đến tuổi này, cô không muốn phải mệt mỏi vì sự can thiệp quá mức của gia đình vào cuộc sống riêng. Thêm nữa, mong muốn được lên thành phố một lần cứ thôi thúc cô, cô không muốn mãi chôn chân ở nơi mình sinh ra. Ấy thế mà, thay vì thích thú, cô lại thấy sốt ruột vì phải đổi mấy lượt xe buýt lẫn tàu điện mỗi khi rời khỏi thành phố này. Cùng một hãng sản xuất mà sao đồ bán ở đây lại có vẻ khác với đồ bán ở Tokyo nhỉ? Mỗi lần nghĩ đến điều đó, trong lòng Kiyomi lại nhen lên cảm giác khao khát và ghen tị. Không phải cô có mối quan tâm đặc biệt gì với hàng hiệu, chỉ là những nhãn hiệu ở Tokyo quả thật có sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô từng tới Tokyo một lần trong chuyến tham quan hồi trung học nhưng chẳng ấn tượng gì với tòa nhà quốc hội. Những gì đọng lại trong ký ức cô chỉ là sự đông đúc tấp nập của mấy khu mua sắm Harajuku và Shinjuku. Từ ga Harajuku nhìn xuống, con đường Takeshita lúc nào cũng như được nhuộm màu đen bởi những đầu người đang di chuyển. Ở ga Shinjuku và khu vực xung quanh, người đi trên đường và sân ga nhiều tới mức không nhìn ra nổi chỗ trống nào trên mặt đất nữa. Cảnh tượng ấy khiến Kiyomi liên tưởng đến đàn kiến bò lổm ngổm trên chiếc bánh xốp. Những cửa tàu điện hay lối ra vào trung tâm thời trang như đang nhịp nhàng nuốt vào, nhả ra dòng người nối đuôi nhau đi vào và đi ra khỏi đó. Kiyomi bị cuốn hút bởi những con người, những dãy phố ấy. Cô nhớ mình từng nôn nao và đau đầu như thể đang bị xuất huyết não nên phải dừng lại một chỗ chỉ vì Shibuya quá đông người. Đúng là con đường gần khu trung tâm có khác. Những người đi trên đường ai nấy đều trông có vẻ hơn tuổi Kiyomi dù họ đều là những nam thanh nữ tú chưa tới hai mươi tuổi. Họ đi theo nhóm vài người một, hầu hết đều nhuộm tóc màu nâu nhạt, ăn vận chải chuốt theo phong cách đặc trưng chỉ có ở Tokyo. Họ đi lướt qua Kiyomi đang đứng như trời trồng mà không chạm tới một cọng tóc của cô. “Chả có ai đâm vào mình cả.” Kiyomi nghĩ, vẫn chưa hết hoa mắt chóng mặt. “Họ không nhìn mình, không đâm vào mình. Thậm chí họ cũng không nhận ra là họ đang làm lơ mình.” Nói là thế chứ không thể có chuyện họ không thấy cô, rõ mười mươi là họ đột ngột nghiêng vai khi đi qua để tránh chạm vào cô. Nhưng cô vẫn cứ nghĩ trong nhận thức của những người đi trên đường không có sự hiện diện của mình. Cô có cảm giác như mình là người vô hình trong mắt họ. Đúng lúc đó, cô nhận ra, người vô hình không chỉ có mình cô. Người nào người nấy, theo phản xạ, giữ khoảng cách với nhau như những thỏi nam châm cùng chiều, chẳng thèm để tâm xem tại sao lại như vậy. Không nhìn. Không thấy gì. Không thèm quan tâm. Đó là kỹ năng đối nhân xử thế khôn ngoan để sống được ở thành phố bộn bề và đông người này. Không làm được như vậy thì không có tư cách sống ở đây. Nuốt ngược vào trong, Kiyomi đưa ra đánh giá như vậy về Tokyo. Không nhìn. Không nghe. Không thèm quan tâm. (Nghe chừng hay đấy.) Kiyomi thở dài khi nghĩ đến viễn cảnh đó. Khi ngắm nhìn từ ban công tầng hai, Tokyo khác xa hoàn toàn so với những gì mà cô đã hình dung. Từ khu phố chật hẹp với những căn nhà nhỏ nằm san sát, chỉ cần đi thêm một chút là ra đến cánh đồng. Không có những căn nhà cổ lợp mái tranh, nhưng gọi nơi này là thành phố thì hơi quá. Việc thuyết phục bố mẹ đồng ý cho cô học đại học ở Tokyo diễn ra khá thuận lợi. Nhưng ngôi trường cô đỗ vào lại ở ngoại ô. Căn hộ cô tìm được cũng không thể gọi là gần khu trung tâm. Bởi vì giá thuê nhà tại Tokyo đắt đỏ, cô lại ngại không muốn để bố mẹ gánh khoản tiền thuê nhà, nên đành bỏ qua những căn hộ nhỏ xinh gần trung tâm. Cân đo đong đếm mãi, rốt cuộc cô chọn căn hộ có một phòng, rộng khoảng sáu thước, có sàn lát gỗ. Dù khác biệt lớn so với mơ ước của mình, nhưng trái tim Kiyomi vẫn đập rộn ràng với sự khởi đầu này. Niềm vui sướng khi ước mơ trở thành hiện thực, được rời khỏi nhà và sống tự lập, còn lớn hơn niềm vui được tới Tokyo. Căn phòng của cô ở nhà bố mẹ bây giờ phủ đầy bụi và đầy ắp những kỷ niệm. Những con gấu bông, những đĩa CD cũ kỹ, ảnh của ngôi sao mà ngày xưa cô yêu thích choán hết chỗ trên giá và ngăn kéo, trong tủ thì nhét đầy những bộ quần áo không mặc đến nữa nhưng cũng chẳng nỡ vứt đi. Vì còn vương vấn nên cô vẫn giữ lại những đồ vật ấy, và vì thế theo thời gian, chúng mang vẻ u ám hơn. Cô rời xa gia đình, đồng thời cũng rời xa căn phòng đã chở che cô suốt thời niên thiếu ấy. Miền đất mới và căn phòng mới này hy vọng sẽ đáp lại niềm mong ước của Kiyomi. Cô thở mạnh, nhìn khung cửa sổ. Chắc chắn đây không phải tòa nhà đẹp đẽ gì. Tòa nhà xây đã được sáu năm, có hai tầng với màu sơn quen thuộc mà đâu đâu cũng có thể bắt gặp. Cửa sổ quay ra hướng nam, từ đó có thể nhìn thấy cái cửa ra vào bằng thép rẻ tiền. Hai bên trái, phải là bếp và phòng tắm xây đối diện nhau, ở giữa là một phòng trống. Khoảng không gian trong phòng rất ít. Chỉ có cái tủ tường dán hoa văn vân gỗ ngăn giữa bếp và phòng chính. Phòng khách kiêm phòng ngủ nửa vời rộng khoảng ba mươi mét vuông, trần nhà thì thấp, chắc hẳn sẽ có nhiều người thấy bức bối với căn phòng này. Dù vậy, Kiyomi thấy thoải mái với cái sàn gỗ trắng, bức tường trắng vừa dán lại. Hơn tất thảy, niềm vui được độc chiếm không gian này làm cho mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ. Cô nghĩ: “Mình sẽ dùng căn phòng này tùy theo ý thích của mình.” Gió thổi làm cái rèm mới lắp chạm vào cánh tay cô. Cuộn tay trong tấm rèm, Kiyomi mỉm cười mãn nguyện. Cô chọn rèm màu xanh rêu in họa tiết hoa lá. Giường của cô là một chiếc giường sô pha loại dùng nệm, cô cũng đặt ti vi ở vị trí thuận tiện để có thể nằm hoặc ngồi trên giường và xem được thoải mái. Giữa sàn là tấm thảm lông dài, trên thảm đặt cái bàn tháp kiểu cổ điển. Cô không cần tủ quần áo, quần áo và những đồ khác cô nhét tạm trong tủ để chăn cũng được. Bồn rửa mặt có thiết kế trông có vẻ thô kệch, còn các đồ dùng nhà tắm thì làm bằng nhựa trong nhìn giống như những món đồ thiết kế, nhưng trông chúng cứ giả tạo thế nào đó. Đương nhiên là chỉ giống thôi, chứ chúng không phải là đồ thiết kế của hãng nào. Những vật dụng đó, cũng như rèm và bát đĩa, đều là những đồ dễ dàng mua được khi lượn vài vòng cửa hàng lớn hay cửa hàng một trăm yên. Dù nơi đây tập trung toàn đồ rẻ tiền, Kiyomi vẫn hài lòng ví von nó như một căn phòng sang trọng mà cô hay thấy trên tạp chí nhà ở. “Mấy đồ đạc nhỏ xếp ở quanh bếp, cái để cốc và bàn chải đánh răng để vào chỗ bồn rửa mặt nữa là xong.” Nhận ra mình đang nín thở ngẫm nghĩ, cô khẽ cười. Cô nghĩ cô chọn đồ đạc cho phòng còn nghiêm túc hơn cả chọn môn ở trường đại học: “Đáng lẽ mình nên chọn trường mỹ thuật và học ngành nội thất mới phải.” Kiyomi nhẹ nhàng đi đến bếp ở cách xa ban công. Pha cốc trà rồi ngồi xuống bàn, cô thấy mỏi nhừ cả người. Cuộc sống của cô dạo gần đây là thế, luôn phấn khích với môi trường mới, quay vòng vòng trong bộn bề của dọn dẹp, mua sắm, rồi chuẩn bị bài trước giờ học. Hồi cấp ba, cô từng ở trong câu lạc bộ quần vợt nên có thừa tự tin về thể lực, nhưng sự mệt mỏi hiện giờ lại khác hoàn toàn với khi vận động. Cô nghĩ rằng đây mới là môi trường Tokyo. Xung quanh thành phố có trường học, có căn hộ, nhưng khi cần mua đồ đạc hay sắm sửa gì đó, cô lại phải vào tận trung tâm và tới những cửa hàng lớn. Ở khu trung tâm, điều ngạc nhiên nhất là chỗ nào cũng thấy người. Cô luôn thấy thích thú với những cửa hàng mở tới tận khuya và những ánh đèn mờ ảo trong đêm ở nơi đây. Nơi cô sống trước đây cũng có cửa hàng tiện lợi và nó cũng mở cửa đến mười một giờ đêm, nhưng không thể nào so sánh nổi với ánh sáng của Tokyo. Mấy hôm đầu, khi ở trong căn phòng này vào buổi tối, Kiyomi ngạc nhiên tột độ khi thấy phía bầu trời thành phố tỏa sáng rực rỡ. Khi nhận ra góc đó là Shinjuku, tim cô thực sự cảm thấy bồn chồn và bất an như bị bóp nghẹt. Đương nhiên, chút yếu đuối đó nhanh chóng biến mất. Nhưng sự mệt mỏi thì không như vậy, ngay cả khi cô đã đặt mình xuống nghỉ ngơi, nó vẫn dai dẳng đeo bám cô, đó là điều mà cô chưa từng cảm thấy khi còn ở vùng quê đầy cây xanh của mình. Nhấp chút trà thảo mộc, Kiyomi cuộn tròn người trên chiếc thảm. Đúng vậy, cứ khi nghỉ ngơi, duỗi tay chân ra là sự mệt mỏi lại gọi cơn buồn ngủ tới. “Mình muốn có gối ôm với lớp vỏ thật mềm.” Cô nằm ngửa mặt, đặt hai tay trên bụng. Từ ô cửa sổ mở toang, làn gió xuân ấm áp thổi vào. Kiyomi áp tay lên gò má, thả lỏng người. Người thấm mệt như bông ngấm nước, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ. “Mình chỉ ngủ một chút thôi.” Cô nhắm mắt, định thưởng cho bản thân một giấc ngủ ngắn thì bên ngoài vang lên những âm thanh đứt quãng, vọng vào tai cô như gợi lên nỗi niềm luyến tiếc. Là tiếng trẻ con. Tiếng động cơ ô tô… Ngay lúc sau, cô nhận ra âm thanh mình nghe được đang ở rất gần, cô mở to mắt. Tối quá. Kiyomi lập tức quờ quạng tay và nhận ra, bóng tối ấy đơn thuần chỉ là do trời tối. Sững người, cô đưa mắt nhìn xung quanh. Bên ngoài, mặt trời sắp lặn. Cô hầu như không nhớ là mình đã ngủ hay chưa, có lẽ cô đã ngủ mê mệt ngay khi nhắm mắt lại. Kiyomi thở nhẹ, bỏ hai tay đặt trên ngực xuống. Hơi thở của cô như nghẹn lại. Chắc do đặt tay lên ngực mà cô gặp giấc mơ đáng ghét. Âm thanh mà cô nghe thấy không rõ là thật hay mơ, nhưng chắc chắn là của đàn ông. Anh ta nói gì nhỉ? Cô cố nhớ lại. Lời nói như trêu chọc, lại vừa như dọa dẫm cứ lởn vởn trong đầu cô như làn khói. Kiyomi hít thật mạnh, đến mức tạo thành cả nếp nhăn giữa đôi lông mày. Có mùi lạ. Đó là mùi cống rãnh cộng với mùi thối rữa, chúng như bám chặt lấy niêm mạc mũi của cô. Kiyomi nhăn mặt, ngồi dậy và nhìn xung quanh. Lấy lí do chưa ổn định cuộc sống nên cô hiếm khi nấu nướng, nhưng không phải là nhà cô không có rác sinh hoạt. Nhưng mùi hôi mà cô ngửi thấy lần này hoàn toàn khác với mùi đó. Nó giống với mùi hôi trong ống nước thải. “Không biết là mùi hôi từ đâu nhỉ?” Nhà cô không đến mức sạch như lau như li, nhưng cũng chưa có ai nói cô ăn ở luộm thuộm, bừa bãi. Vốn sợ chuột bọ nên cô cực nhạy cảm với đồ ăn đã dùng xong. Vì vậy, mùi này không phải từ trong phòng cô. “Chắc tại ống cấp nước của chung cư này bẩn quá.” Kiyomi bật đèn lên, kiểm tra đường ống ở bếp và bồn tắm. Không có mùi gì lạ. Lúc nhận ra điều đó thì cái mùi kỳ lạ đã biến mất rồi. Một lần nữa, cô nhíu mày, chạm tay vào vai mình. Không biết có phải do ngủ quên trên sàn không mà cô đau cứng hết cả vai. Hay do cái cửa sổ để mở không đóng? Vai cô lạnh ngắt. Bỗng nhiên, cô thấy tâm trạng mình u ám. Kiyomi xoay vai, trèo lên giường rồi đóng cửa sổ lại. Ánh đèn tỏa ra khắp căn phòng phản chiếu bóng cô trên kính cửa sổ. Nó cũng chiếu vào trong mắt cô, theo phản xạ, cô lùi người lại. Cô nghĩ chắc kính bị cong vì thi thoảng, hình ảnh phản chiếu trong cái cửa sổ này như bị nhòe thành hai. Hình như có một cái bóng của ai đó sau lưng đang chồng lên bóng của cô. Không hiểu sao dù đứng xa ra hay đổi góc độ thì cô vẫn thấy cái bóng đó. Nhưng lạ là lúc cô vừa xoay người thì cái bóng lại biến mất. Ban đầu, khi bên môi giới nhà đất dẫn cô đến đây xem phòng đã như vậy rồi. Lúc định xem quang cảnh bên ngoài, vừa chạm tay vào cửa sổ, Kiyomi đã giật mình quay lại. Trong khoảnh khắc, cô tưởng đấy là người môi giới đứng sau lưng mình. Dù là ảo giác đi chăng nữa, nhưng rõ ràng cô cảm nhận được hơi người ở phía sau. Nhưng ông già môi giới nhà đất, trông có vẻ thích thú, vẫn đang khoanh hai tay sau lưng đứng ở sảnh. “Cái kính cửa sổ này bị cong thì phải.” Cô khẽ thì thầm không để người môi giới biết mình đang dao động. “Cô thấy thế à? Ờ, có lẽ thế đấy. Ngoài ra, không có gì khác khiến cô bận tâm đúng không?” Người đàn ông không còn trong độ tuổi lao động nháy mắt, khẽ đung đưa người sang hai bên. Cười nhăn nhó đáp lại, cô kéo mạnh cái rèm. Sự lo lắng khi hoàng hôn buông xuống chắc là do nhớ nhà. Lên Tokyo hồi tháng Ba, tháng đầu tiên, Kiyomi vẫn chưa quen được người nào để có thể coi là bạn. Từ khi lên đây, những người nói chuyện với cô hầu như là người bên môi giới nhà đất hay nhân viên của cửa hàng nào đó. “Cũng chẳng còn cách nào khác.” Cô nghĩ đi học ở trường, rồi đi làm thêm thì sẽ nguôi đi phần nào nỗi nhớ đó. Nếu mà có bạn trai thì cô sẽ quên luôn cả buồn ấy chứ. “Kể cả đồ ăn, có khi anh ấy sẽ đến cửa hàng tiện lợi mua cho mình cũng nên.” Cô gật đầu một mình, vui vẻ ngồi xuống giường.   Mời các bạn đón đọc Căn Hộ Số 203 của tác giả Kamon Nanami & Nguyễn Phương Chi (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kiếp Nạn Trời Định - Thượng Quan Ngọ Dạ
AudioBook Kiếp Nạn Trời Định   Cổ Tiểu Yên từ khi sinh ra được cảnh báo mang kiếp nạn trời định, thầy bói đã dặn dò kỹ lưỡng không được để cô rời bỏ quê hương. Nhưng cuối cùng, cô cũng vẫn rời khỏi đó, và từ khoảnh khắc này, bắt đầu một cơn ác mộng kinh hoàng… Ngôi nhà ma thần bí trong rừng sâu, sự kiện Điệp tiên giết người ly kỳ hãi hùng… Tất cả những sự việc quái dị này là do ma quỷ tác oai tác quái hay do con người biến thái gây ra? Hàng loạt những sự kiện kinh hoàng khiếp sợ dồn dập kéo đến, khi Cổ Tiểu Yên tỉnh lại, phát hiện ra khuôn mặt và thân phận của mình đã trở thành một người hoàn toàn khác: Lôi Hiểu - cô con gái độc nhất của Lôi Cận Nam - Tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Vạn kim, người thừa kế số tài sản khổng lồ. Cổ Tiểu Yên không thể nào biết được đằng sau đáp án của câu đố giống như vực sâu vạn trượng, thần thám La Thiên bị cuốn vào vụ án ly kỳ cổ quái này. Khi sự việc đã được làm sáng tỏ, chân tướng sự việc khiến ai nấy đều kinh hoàng, tại sao lại xuất hiện hai Cổ Tiểu Yên, hai Lôi Hiểu? Tại sao những người may mắn sống sót trong vụ tai nạn giao thông, lại liên tục gặp điều bất trắc? La Thiên đã không còn sự lựa chọn nào khác, anh buộc phải nắm chặt tay lại, nghênh chiến cùng tử thần… “Kiếp nạn trời định” - Sức sống mới cho truyện kinh dị Trong dòng chảy mải miết của cuộc sộng hiện đại, con người muốn thoát ra khỏi sự nhàm chán của công việc, của nghĩa vụ, học hành… Họ tìm đến những cảm giác mạnh. Truyện kinh dị, phim kinh dị đáp ứng nhu cầu này. Nước Mỹ đi tiên phong trong lĩnh vực này. Họ đã gặt hái được nhiều thành công cả trong lĩnh vực nghệ thuật lẫn kinh doanh. Bây giờ nhiều nước trên thế giới cũng học theo. Họ không chỉ bắt chước đơn thuần mà còn sáng tạo, còn đưa những nét đặc trưng của đất nước mình, dân tộc mình vào đó, vì thế chúng có sức hấp dẫn hơn, mới mẻ hơn. Truyện kinh dị, phim kinh dị tồn tại và phát triển được bởi vì cho đến lúc này, vẫn chưa ai có câu trả lời hoàn toàn thuyết phục: Có ma hay không? Giới khoa học ra sức phủ định chuyện có ma, có cuộc sống thứ hai sau cái chết. Nhưng trước một số hiện tượng xẩy ra trong cuộc sống, họ cũng không giải thích được tại sao lại như vậy. Còn những người tin là có ma thì dường như không cần thuyết phục người khác. Họ cứ âm thầm nhấm nháp nỗi sợ hãi một cách thú vị trong sự huyền bí trên thế gian. Với hơn 1,3 tỷ người, đất nước Trung Hoa huyền bí không bao giờ thiếu người tài cũng như những truyện kinh dị. Với số lượng người đông như vậy, họ có thể tạo ra những trào lưu, những dòng xoáy, những hiện tượng, những con người nổi danh trên thế giới. “Kiếp nạn trời định” là một tổ hợp từ không lấy gì làm mới mẻ, hấp dẫn nếu nó không phải là tiểu thuyết kinh dị của một cái tên mới nổi như cồn ở Trung Quốc: Thượng Quan Ngọ Dạ. Cái tên này đọc lên nghe hơi trúc trắc, tạo cảm giác nghiêm nghị, già nua nhưng đấy lại là bút danh của một cô gái thế hệ 8X, xinh đẹp như một ngôi sao điện ảnh. Cái tên này còn xa lạ với người Việt Nam, còn với người Trung Quốc, nhất là với giới trẻ, đã trở thành thần tượng. Họ quý trọng, yêu mến cô cả vì tài năng và sắc đẹp. Thật là thú vị là cái cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại tạo ra được những tác phẩm kinh dị, não nùng và vô cùng chững chạc. Những người nổi tiếng trong giới phê bình văn học, đạo diễn điện ảnh ở Trung Quốc đã dành cho cô những lời ca ngợi ở mức cao nhất. Ví dụ, Ngô Mạnh Thuần, Tổng biên tập Tập đoàn xuất bản ở Đài Loan viết: “Thượng Quan Dạ Ngọ là tác giả truyện kinh dị tài hoa nhất mà tôi từng gặp. Cô ấy sở trường về kể chuyện, tạo ra những dòng xoáy mê cung khiến bạn rơi vào bầu không khí hãi hùng không thể nào thoát ra được”. Còn Hoàng Lễ Hài, Nhà thơ, Nhà xuất bản ca ngợi: “Thượng Quan Ngọ Dạ là một cao thủ tạo ra sự hồi hộp, căng thẳng. Tác phẩm của cô rất kỳ quái, độc đáo, và thần bí; các chi tiết hấp dẫn, lôi cuốn; cách kể chuyện điêu luyện. Khí chất dịu dàng, ấm áp mà u buồn được thể hiện thống nhất một cách hoàn mỹ trong tác phầm của cô”. Nhận xét:​ Điểm cộng cho tác phẩm này là ngay từ đầu, tác giả đã làm người đọc thật sự ngộp thở với các tình tiết kì quái liên tục diễn ra trong truyện. Người ta còn chưa hết bàng hoàng về sự việc này thì một sự việc mới đáng sợ hơn đã lại ập đến. Dám cá khi đọc, bạn sẽ không ngớt rùng mình và lo sợ cho số phận nhân vật. Quái đản và lập di hết sức, Cổ Tiểu Yên đã một mình trải qua hết tất cả các biến động kinh hoàng mà số mệnh dường như lập sẵn để đùa giỡn với cô. Không một ai bên cạnh, không thể tin tưởng được người nào, cô hoàn toàn đơn độc trên con đường phía trước. Bạn phải đọc mới thấy được nội tâm của một cô gái trẻ phức tạp thế nào khi ở trong tình huống trớ trêu đó. Và thêm cảm phục nghị lực cũng như sức sống của cô gái này. Bên cạnh đó, điểm trừ cho tác phẩm là một kết cấu không cân đối. Người ta bàng hoàng và sợ hãi bao nhiêu ở phần đầu thì sẽ thất vọng bấy nhiêu ở phần sau. Có vẻ như bút lực của tác giả đã dồn quả nhiều và những tình tiết ở phần đầu dẫn đến phần sau, sự liên kết có phần lỏng lẻo và kém đặc sắc hơn. Tuy nói vậy nhưng nếu bạn thực sự thích thể loại kinh dị TQ, đây cũng là một lực chọn không tồi. Tôi đã từng mất ngủ một đêm khi đọc phần đầu tác phẩm ... So với Quỷ Cổ Nữ hay Hồng Nương Tử thì truyện của Thượng Quan Ngọ Dạ mang đến cho mình sự ám ảnh thật sự của một câu chuyện kinh dị. Tình tiết hấp dấn, gay cấn và cả ám ảnh rất hay nhưng chuyện cũng khiến cho mình không thật sự cảm thấy hài lòng. Ban đầu chuyện đưa ra khá nhiều giả thiết, đặt ra rất nhiều vấn đề nhưng cuối cùng vấn đề lại không được giải quyết một cách triệt để. Chỉ trong vài trang giấy cuộc ghi âm đã làm cho hầu hết tất cả nút thắt của chuyện được mở ra. Nó dường như là tác giả đang tự mình ấn định cho sự thật đơcj phơi bày thay vì nhân vật phải từng bước tìm kiếm. Dẫu vậy mình vẫn rất thích chuyện này nó mang một sắc thái kỳ bí và ám ảnh thực sự của một tiểu thuyết kinh dị nên có. Nếu bạn nào là fan của kinh dị thì đừng nên bỏ qua tác phẩm này nhé. Tin tôi đi,đây là một trong những tiểu thuyết kinh dị mà bạn không thể không đọc.Nó mang trong mình sự sợ hãi giống các tác phẩm của Quỷ cổ nữ hay Hồng nương tử ,lại có sự bí ẩn và hồi hộp như các tác phẩm cả Sái Tuấn và còn có cả sự li kì như tác phẩm của Quách Tiểu Mạt.Câu chuyện mở đầu bằng không gian hoang vu và bí ẩn của rừng núi,câu nói khó hiểu của ông già bí ẩn về vận mệnh của Cổ Tiểu Yên,đàm khói đen,cái chết bất ngờ của đứa bé hay cô gái cần cưa,... chúng khiến câu chuyện trở nên tuyệt vời.Bạn sẽ thấy cực kì thỏa mãn vì ngay cả đến những chữ cuối,không khí của chuyện vẫn được giữ nguyên vẹn,không thiếu một chút nào. Bạn sẽ cảm thấy rất sợ hãi và tràn ngập hứng thú với những câu chuyện đầy li kì mà tác giả vẽ ra. Nhịp truyện đầy dồn dập, dẫn bạn đến bất ngờ này rồi đến bất ngờ khác, thôi thúc bạn muốn đọc thật nhanh để tìm hiểu tiếp chuyện gì sẽ xảy ra và đáp án cuối cùng là gì? Tác giả cũng đã cho ta thấy được sự thật tàn khốc của mặt trái đồng tiền. Xuyên suốt câu chuyện, chỉ bởi một chữ “tiền” – bao nhiêu người đã cho đi nhân cách của mình để rồi nhận lại được chẳng phải sự vui sướng gì mà chính là nỗi tủi nhục, hối hận luôn đè bám lấy. Có tiền người ta có thể làm được tất cả, nhưng mục đích cuối cùng khi đạt được rồi thì sẽ như thế nào? Hài lòng? Vui vẻ? Thoả mãn? Hạnh phúc? Không hề, ít nhất là đối với các cô, các cậu ấm kia. Trước sự hấp dẫn của đồng tiền, con người quên mất mình là ai, dần lạc phương hướng rồi đâm đầu vào vực sâu, không thể trèo lên cũng chẳng thể hối hận, bởi đã quá muộn. Nhân vật chính của truyện – Cổ Tiểu Yên, dù trải qua bao nhiêu chuyện nhưng cô vẫn không gục ngã hay bỏ cuộc mà nhất quyết phải tìm bằng được chân tướng sự thật. Do tính cách đó mà kẻ đầu sỏ của trò chơi này mãi mãi không bao giờ thắng. Tác giả đã sáng tạo nên một câu chuyện kinh dị, trinh thám đầy sức hấp dẫn, lôi cuốn, tác giả đã thổi một cơn gió mới cho thể loại truyện kinh dị này. Những tác phẩm mang phong cách kinh dị của văn học Trung Quốc luôn có một sức lôi cuốn, hấp dẫn người đọc một cách kỳ lạ. Một phần là do văn phong, cách viết, lối kể truyện, bối cảnh, cách miêu tả, những cảnh vật, cách xây dựng hình tượng nhân vật. Rất nhiều yếu tố làm nên sự kỳ diệu, lôi cuốn cho truyện. Và một phần cũng là do bản thân Trung Quốc đã là một nước có nhiều chuyện lạ kỳ, bí ẩn trong lịch sử xưa nay. Những câu chuyện kinh dị của Trung Quốc thật sự rất có sức gây ám ảnh. Ai đã từng đọc qua "Đèn lồng đỏ treo cao" hay "Tấm vải đỏ" thì chắc chắn sẽ hiểu rõ cảm giác ám ảnh này. Cái hay của những chuyện kinh dị Trung Quốc không nằm ở cách miêu tả, dùng lời lẽ, câu văn gây sợ hãi mà là cách đem đến nỗi sợ, sự ám ảnh từ tận trong tâm trí người đọc, những câu chuyện buộc người đọc tưởng tượng, tự suy nghĩ, khám phá rồi mang nặng ám ảnh về những mối thù, ân oán hay những oan khuất, lỗi lầm. Đó thật sự là đỉnh cao của những tác phẩm kinh dị mà không phải nền văn học của quốc gia nào cũng làm được. Mời các bạn đón đọc Kiếp Nạn Trời Định của tác giả Thượng Quan Ngọ Dạ.
Huyết Án Liên Hoàn - Thượng Quan Ngọ Dạ
Tên ebook: Huyết Án Liên Hoàn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Thượng Quan Ngọ Dạ Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Đông Công ty phát hành: Cổ Nguyệt Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển: 350 grams Kích thước: 13 x 20,5 cm Số trang: 420 Ngày xuất bản: 12/2012 Nguồn: luv-ebook.com Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Huyết Án Liên Hoàn - Thượng Quan Ngọ Dạ Giới thiệu: Thượng Quan Ngọ Dạ được phong là “thiên hậu” của tiểu thuyết kinh dị Trung Quốc. "Huyết án liên hoàn" là cuốn sách mới nhất của cô được xuất bản tại Việt Nam. Truyện Huyết Án Liên Hoàn của tác giả Thượng Quan Ngọ Dạ là một truyện mới gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một truyện với khá nhiều tình tiết hấp dẫn và đặc sắc.Đọc Huyết Án Liên Hoàn bạn sẽ được dẫn dắt vào những điều bí ẩn, ly kì làm người ta mê mải không dứt ra được, những tình tiết đòi hỏi người đọc phải suy đoán, được dẫn đi dẫn lại qua từng chương từng chương tăng độ thu hút và gợi mở tùng nút thắt. Tại trường Đại học Giang Xuyên hôm qua lại một lần nữa xảy ra sự kiện sinh viên tử vong một cách hết sức ly kỳ, bước đầu phán đoán bị người khác sát hại, đây là vụ hung án thứ bảy xảy ra trong tháng này tại ngôi trường đại học này. Có vị nhân sĩ tinh thông tâm linh cho rằng, nguyên nhân khiến bảy nạn nhân bị hại có liên quan đến "Bảy tông tội" trong tôn giáo của phương Tây. Và điều khiến mọi người không thể nào tin nổi chính là, tháng 5 năm 1988, cũng chính là mười năm trước, trong chính ngôi trường đại học này cũng xảy ra những vụ hung án tương tự chưa tìm ra được hung thủ. Theo lời lưu truyền, bảy nạn nhân cũng đều tử nạn do "Bảy tông tội" - tham ăn, dâm dục, tham lam, kiêu ngạo, đố kỵ, phẫn nộ, lười biếng. Vụ án cho đến nay vẫn chưa phá được. Cơn ác mộng mới, lại sắp sửa bắt đầu... Những vụ Huyết Án Liên Hoàn không thể nào tưởng tượng nổi lại xuất hiện trong trường Đại học Giang Xuyên, nỗi sợ hãi và bao lời đồn thổi nhanh chóng lan tỏa khắp nơi.Truyện này bắt đầu từ đây, một hành trình mới được vẽ lên Cô thiếu nữ truyền kỳ Cố Tiểu Yên trà trộn vào trường, khi bí mật điều tra về "Bảy tông tội", cô đã bị cuốn vào trong trò chơi ma quỷ. Sinh viên của trường liên tiếp bị hại, những cái chết kỳ bí càng lúc càng ghê rợn. Cảnh sát La Thiên hóa thân thành thầy giáo vào trường giảng dạy, bắt đầu diễn ra một cuộc đấu trí, so tài lặng lẽ nhưng vô cùng quyết liệt. Lá bài ma quỷ thần bí, những mật mã vô cùng phức tạp, chứng cứ ngoại phạm hoàn mỹ. Khi chân tướng sự thật được phơi bày, hung thủ lại chính là một người không ai có thẻ ngờ tới. Đây là một kẻ khát máu điên cuồng khiến ai nấy đều phải rùng mình khiếp sợ từ 20 năm trước sao? Hay hung thủ là một kẻ khác...??? Nhận xét​: Đọc qua nhận xét mình thấy cũng nhiều bạn nói quyển này không hay, nhưng ý kiến riêng của mình thì lại khác ^^ Mình rất thích quyển này. Đọc quyển này mình thực sự thấy hồi hộp và hơi sợ. Vả lại, đây chỉ là một quyển trong series nên không thể đòi hỏi mọi chuyện phải rõ ràng,đâu ra đó hết được. Ví dụ như tình cảm của Tiểu Yên và La Thiên, cũng phải lúc này lúc kia chứ chẳng lẽ nguyên series cứ yêu nhau thắm thiết, không hờn giận cãi vã gì??? Nếu nói tới khuyết điểm của truyện thì mình chỉ có một nhận xét đó là vai trò của La Thiên chưa được khắc họa nhiều lắm. Tiểu Yên thì không nói làm gì, cô chỉ là một người bình thường, còn La Thiên lại là đội trưởng đội hình sự còn gì. Chưa nhìn thấy nhiều suy luận cũng như hành động của anh, nếu thêm những chi tiết này thì mình nghĩ truyện sẽ gay cấn và có cao trào hơn ^^. Tôi là fan của thể loại truyện trinh thám kinh dị, nên khi nghe qua danh tiếng của Thượng Quan Ngọ Dạ thì đã mua cuốn sách này luôn. Quả thật cuốn sách này có một số điểm giống với Kẻ nhắc tuồng (tải ebook)- cuốn sách huyền thoại của dòng trinh thám kinh dị, tất nhiên chưa sâu sắc như giọng văn của Donato Carrisi ( theo tôi ) nhưng là một cuốn sách đáng đọc. Cuốn sách có lẽ nghiêng về kinh dị và tâm lí nhiều hơn. Các vụ án được khắc hoạ quá mơ hồ. Cái kết, phải nói sau khi đọc Kẻ nhắc tuồng, cái kết quá quen thuộc. Tuy nhiên tôi vẫn mong đợi cuốn sách tiếp theo, tôi rất tò mò vì thuật dịch dung của Bồ Bằng, và bí mật của Đỗ Xảo Nguyệt... Thượng Quan Ngọ Dạ đã thành công trong việc dẫn dắt sự tò mò của dân hâm mộ rồi ^.^ Lúc đầu đọc cuốn này tôi hơi bị khớp, vì ko biết nam nữ chính thành đôi lúc nào :)) Ở Kiếp nạn trời định (tải ebook) La Thiên vẫn đang rất dứt khoát từ chối tình cảm của CTY vì sợ cô gặp nguy hiểm. Có lẽ ý tác giả là thôi kiểu gì cũng thành đôi cần gì phải biết chi tiết haha. Mời các bạn đón đọc Huyết Án Liên Hoàn của tác giả Thượng Quan Ngọ Dạ.
Kẻ Nhắc Tuồng - Donato Carrisi
Năm bé gái lần lượt bị mất tích. Năm cánh tay trái được tìm thấy trong khu rừng vắng. Khi phát hiện ra cánh tay thứ sáu, nhóm điều tra phải nhờ đến sự giúp đỡ của Mila Vasquez, nữ cảnh sát chuyên điều tra các vụ mất tích. Số phận của bé gái thứ sáu sẽ ra sao khi hung thủ tỏ ra rất khôn ngoan và luôn đi trước nhóm điều tra một bước. Tác giả: Nhà văn Donato Carrisi Donato Carrisi sinh năm 1973 ở Ý, tốt nghiệp ngành Luật và Tội phạm học trước khi trở thành nhà viết kịch bản phim truyền hình. Kẻ Nhắc Tuồng là tiểu thuyết đầu tay của ông. Tác phẩm đã giành năm giải thưởng Văn học quốc tế, được dịch ra hơn 30 thứ tiếng, phát hành trên một triệu bản và trở thành hiện tượng Văn học trinh thám châu Âu năm 2010. Nhận định về tác phẩm: “Đố các bạn đoán trước được đoạn kết”.   - The Guardian (Anh) “Một tên sát nhân giấu mặt. Một bài toán hóc búa. Một thách đố thực sự. Một bức chân dung đầy ám ảnh của xã hội, của bạn và của tôi”.   - ADGE Boston (Mỹ) “Một tác phẩm đã kịp trở thành kinh điển, một Millennium của Italia”.   - Le Nouvel Observateur (Pháp) “Thú vị… Một câu chuyện hấp dẫn khủng khiếp”.   - Publishers Weekly (Mỹ) “Đầy những lắt léo độc đáo bất ngờ… một tác phẩm trinh thám lôi cuốn, thông minh và mê hoặc… một biệt đãi thực sự dành cho những người yêu mến văn học trinh thám”.   - Waldeckische Landeszeitung (Đức) Mời các bạn đón đọc Kẻ Nhắc Tuồng của tác giả Donato Carrisi.
Bí Ẩn Chiếc Nhẫn Ngọc Sapphire - Quỷ Mã Tinh
Tên ebook: Bí Ẩn Chiếc Nhẫn Ngọc Sapphire (full prc, pdf, epub) Tác giả: Quỷ Mã Tinh Thể loại: Kinh dị, Tiểu thuyết, Trinh thám, Văn học phương Đông   Dịch giả: Nguyễn Đức Vịnh   Nhà xuất bản: Văn Học   Công ty phát hành: Đinh Tị   Số trang: 372   Bìa: Mềm   Năm phát hành: 2012   Kích thước: 14 x 20.5 cm   Trọng lượng: 462 g   Giá bìa: 80.000   Tạo prc: Hoàng Liêm   Nguồn: e-thuvien.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Bí Ẩn Chiếc Nhẫn Ngọc Sapphire   Giới thiệu:  Mẹ của Phó Viễn là một mụ phù thủy, thường kiếm sống bằng nghề bói toán. Một ngày, Mạc Lan và Phó Viễn cùng đi về nhà, phát hiện bà ta đang nằm sõng soài trên nền nhà, một con dao lớn cắm trên cổ. Không lâu sau, Phó Viễn trở thành kẻ tình nghi số một của cảnh sát trong vụ án này. Mạc Lan không tin rằng Phó Viễn chính là hung thủ. Thông qua dò hỏi hàng xóm quanh nhà Phó Viễn và những người có liên quan, cô cùng với Cao Cạnh, người bạn làm cảnh sát của mình, đã xác định được hai kẻ tình nghi. Có điều, hai người này lại là một cặp anh em sinh đôi. Họ luôn cùng tiến, cùng lùi, tìm mọi cách để bao che cho nhau. Rốt cuộc, ai mới chính là hung thủ thực sự trong vụ án này? Tác giả:  Quỷ Mã Tinh tên thật là Mã Vũ Mặc, là nhà văn viết tiểu thuyết nổi tiếng Trung Quốc. Hiện sống tại Thượng Hải. Năm 2000, đã từng giành giải nhất trong cuộc thi viết tiểu thuyết toàn quốc. Đã xuất bản 18 cuốn tiểu thuyết. Nhờ văn phong sinh động, các tình tiết truyện rất gần với cuộc sống thường ngày, cô được độc giả mệnh danh là nhà văn viết tiểu thuyết suy luận xuất sắc nhất. Mời các bạn đón đọc Bí Ẩn Chiếc Nhẫn Ngọc Sapphire của tác giả Quỷ Mã Tinh.