Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khoái Xuyên Chi Đả Kiểm Cuồng Ma

Thể loại: Đam mỹ, xuyên nhanh, sảng văn, khoái xuyên, cường cường, linh hồn chuyển đổi, ảo tưởng không gian, đa dạng công thụ, bàn tay vàng chắc khỏe, nhiệt liệt đề cử Chuyển ngữ: Phong Lưu, Erale, Tiểu Cát, Chuối Beta: BuBu, Tiểu Cát, Cúc kiên cường Một hacker tài giỏi bị Chủ Thần chọn trúng, đưa đi làm nhân vật phản diện suốt mấy trăm nghìn kiếp, không kiếp nào là không phải chạy như điên trên con đường tìm chết, rơi vào kết cục bi thảm. Khi rốt cuộc thoát khỏi sự khống chế của hệ thống phản diện, hắn quyết định báo thù, ngược tra, thay đổi vận mệnh. Dù nội tâm có rữa nát như thế nào đi chăng nữa thì ngoài mặt, hắn vẫn phải luôn đứng trên chuẩn mực đạo đức cao nhất. *** Review Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại: xuyên nhanh, 1×1, HE, hacker giả bạch liên hoa thụ x bá đạo độc chiếm công Đánh giá: 4.5/5 Được edit dưới tên Cao thủ đổi đen thay trắng ______________   Bộ được mệnh danh là “kinh điển” của đam mỹ khoái xuyên, với tích phân Tấn Giang cao chót vót gần 1 triệu. Nghe đã thấy hấp dẫn rồi :))))))))))) Điểm hay: Rất rất phục tác giả, 16 thế giới, mạt thế, ABO, cổ trang cung đấu… có thể nói là motif từng thế giới không trùng 1 tác phẩm nào luôn, nghĩ đến ABO là sẽ nghĩ đến mấy em thụ Omega giả dạng thành Alpha/Beta vào trường quân sự rồi làm điêu đứng một anh Alpha bá đạo nào đó, trong đả kiểm cuồng ma thì không có chuyện đó, em thụ trong này tự “thiến”, trở thành quái vật không nam không nữ để đạt tư cách tham gia cuộc thi trên một hành tinh toàn quái vật, toàn bộ thế giới này là hành trình tranh đấu của em thụ chứ không có mấy màn sướt mướt động dục tùm lum. Hay là trong mạt thế thì bạn thụ trọng sinh có bàn tay vàng là không gian rồi công là một lôi hệ/băng hệ dị năng giả dắt tay nhau đạp mọi thử thách, nô nô, mạt thế dưới tay của tác giả là một bạn thụ giáo sư hết lòng vì công việc và một bạn công bị hại chết dưới tay thụ trở thành linh hồn quanh quẩn bên ẻm sau đó từ hận hóa thành yêu. Cuối cùng nhận ra nhau thì em thụ cũng đã chết rồi. Mỗi thế giới là 1 cánh cửa mới, phải gọi là vô cùng phấn khích, vô cùng phấn khích, vô cùng phấn khích :)))))) Thụ trong này rất cáo, rất thích hại người :)))) hay nói ngắn gọn là trả thù đời vậy đó :)))))) vị ẻm bị chủ thần bắt làm phản diện mấy nghìn kiếp nên khi thoát được sự khống chế thì bay nhảy tung hoành khắp nơi. Phải nói đây là bộ truyện rất rất đáng đọc, nhất là với 1 đứa cuồng tình tiết như mình thì đây quả thật là cực phẩm :)))))))) nhưng không vì thế mà mình hài lòng hoàn toàn. Điểm dở: Khen là chuyện của khen mà chê là chuyện của chê :))))) vì mình thích bộ này nên mình cũng sẽ hết lời chê nó :)))))))))))))))) Ở vài thế giởi thì tác giả đi đúng hướng là ngược tra, ngược não tàn, nhưng ở nhiều thế giới thì lệch khỏi mục đích ban đầu, bắt đầu tạo hào quang cho nhân vật thụ. Mình xin nói rõ, bạn thụ xuyên qua các thế giới sau đó sẽ thay nhân vật mình xuyên vào hoàn thành nguyện vọng của họ. Vậy nên đặt trong tình huống truyện thì (nhân vật của) bạn thụ chỉ là pháo hôi hoặc phản diện. Mọi người đọc truyện nhiều thì biết các nhân vật chính thế nào rồi đó, không giỏi thì cũng đẹp, không đẹp không giỏi thì cũng tốt tính, nói chung là thế quần nào đó thì nhân vật chính cũng phải có một thứ siêu việt nào đó, còn nếu mà không có cái gì thì xuống bố nó thành pháo hôi rồi chứ chả được làm nhân vật chính đâu. Tác giả cũng có nói là chẳng ai tốt tất mà cũng chả ai xấu tất, về nhân vật thụ tác giả cũng nói thụ không phải là người tốt, ok, vì căn bản mình chưa từng có suy nghĩ thụ xấu hay tốt mà thụ chỉ là thụ thôi, làm những thứ bạn ý thích. Nhưng tác giả có lẽ là hơi quá tay khi cho cả dàn nhân vật (vốn là) chính bị thụ chỉnh cho không chết thì cũng điên, không điên thì cũng nhà tan cửa nát, nhiều người chả làm cái quần gì cũng bị thụ trực tiếp hoặc gián tiếp chỉnh cho, điều này khiến mình cảm thấy tác giả không phải đang ngược tra ngược não tàn nữa mà là đổi vị trí của thụ cho dàn nhân vật (vốn là) chính kia. Vậy rốt cuộc thụ khác gì đám nhân vật đó đâu. Chưa kể tác giả cũng cố viết cho dàn nhân vật chính kia thật xấu xa, thật nông cạn, thật ngu si, như đã nói ở trên, nhân vật chính mà không có cái quần gì thì xuống bố nó thành pháo hôi rồi. Vậy nên mình nói mục đích ban đầu của tác giả bị lệch đi là vì vậy. Còn một nhân vật mà những người cùng tư tưởng trên như tui băn khoăn đó là bạn Hiên :))))))))))))))))) nhiều người nói là bạn Hiên không xứng đáng với thụ, bạn ý chỉ yêu tài năng của bạn thụ chứ không phải con người bạn ý. Làm mình mém … ra quần :))))) Mình là một đứa “hơi” vô cảm, vậy nên mình đồng cảm được với bạn Hiên, bạn ý bị vô cảm mnlr khỏi phải bàn cãi, các bạn nghĩ nó kinh khủng và đáng diệt trừ lắm đúng không :))))))) các bạn cứ bị vô cảm đi rồi biết :))))) nhìn mọi người sướt mướt xong tội nghiệp một việc đáng thương tiếc nào đó mình chả cảm thấy gì hết, thế bây giờ nói nhanh cho nó vuông này, mình không cảm thấy gì hết thì mình phải nhỏ nước mắt hay cắt hành cho nó đúng chuẩn đạo đức à :< mà các bạn làm như muốn vô cảm là vô cảm được mà muốn hết vô cảm là hết luôn ý :)))) các bạn đồng cảm được với việc nhân vật thụ không phải người tốt sao không đồng cảm được với các nhân vật chính kia là người xấu, chung quy lại vẫn là bệnh theo phe nhân vật chính (thụ) :))))) kiểu nhân vật chính làm cái quần gì cũng đúng còn nhân vật phụ thở cái cũng là xấu ý :))))))) Bạn Hiên ở trong này mình thấy bạn ý chả làm gì sai cả, niềm sống duy nhất của bạn ý là đàn, từ một người quý đôi tay như sinh mệnh mà có thể dùng tay cầm lưỡi dao đâm tới để cứu thụ thì tại sao lại nói bạn ý không xứng đáng, một người có thể đứng ra khai tội cả nhà để bảo vệ thụ tại sao đến cuối cùng đến chết cũng không được nghe bản nhạc Forever viết tặng cho bạn thụ. Vậy nên chốt lại dư lày, mình ghét nhất là dùng các nhân vật phụ làm nền cho nhân vật chính, và bộ này thành công làm được điều mình ghét :)))))))))) nếu tác giả giữ nguyên được mục đích ban đầu là ngược tra ngược não tàn + tránh xa đám nhân vật chính toàn bàn tay vàng với hào quang kia đi thì ok, quá toẹt vời luôn, điểm mười cho chất lượng. Chê thì chê thế thôi chứ một con cuồng motif độc như tui không đánh giá thấp bộ này được :))))))))))) các bạn có thể đọc vì nó rất hay, rất rất phấn khích :)))))))))))) nhưng nên đặt lập trường rõ ràng :)))) Đánh giá: 4.5/5 *** Review Cao thủ đổi đen thay trắng (Khoái xuyên chi đả kiểm cuồng ma) Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc CP: Triệu Huyền x Chu Doãn Thịnh Chuyển ngữ: ductienductu.wordpress.com Chuyển ngữ: Phong Lưu. Beta: BuBu. Biên tập: Erale, Tiểu Cát, Chuối Beta: Tiểu Cát,Cúc kiên cường Dạo này mình sao ấy nhỉ, rõ là không thích khoái xuyên mà trong thời gian ngắn đọc tận 2 truyện luôn. Không biết do gu đổi hay là truyện xuất sắc nữa (≧∇≦) Truyện mình đọc từ tháng 4 rồi mà giờ mới ngồi viết review vì thời gian này đang thi cử ngập đầu, nhưng thấy wp cũng trống lâu rồi nên tranh thủ tối thứ 6 viết tí vậy ???? Nói về truyện này, rất nhiều người đều biết nó nổi tiếng trong làng vả mặt thế nào rồi, có rất nhiều thế giới, nhân vật chính cũng không phải người tốt từ đầu đến chân, nhìn chung tình tiết xây dựng tốt, sáng tạo, đối với một cuốn truyện dài kì như này rất xứng đáng được đề cử. Nhân vật chính là Chu Doãn Thịnh, hacker, gay, bị chủ thần bắt đi xuyên qua ba ngàn thế giới làm pháo hôi, phản diện, đá lót đường cho nhân vật chính, chịu bao nhiêu phản bội oan ức, kết cục lúc nào cũng chỉ có một: thân bại danh liệt, chết ngu vì “tình”, vì tiền, vì… chả làm gì cả hoặc đơn giản theo định luật không tên chết vì nói nhiều -_-凸 Sống bức bối thế bao nhiêu năm, hoặc chấp hành hoặc bị loại bỏ, Chu Doãn Thịnh đã sớm là lão yêu tinh trong việc bày mưu tính kế, suy đoán lòng người, 365 nghề nghề nào cũng biết. Thế nhưng, trừ khi thoát khỏi khống chế của Chủ Thần, còn không thì có giỏi thế nào đi chăng nữa, kết cục cũng chả có gì thay đổi. Mọi việc bắt đầu từ đây, khi Chu Doãn Thịnh nhẫn nhục (chính xác nghĩa đen luôn nhé, các kiếp trước tuy chỉ có vài từ ngữ nhưng khuất nhục của bạn ấy đều không thiếu, ví dụ ngoài tự tìm đường chết thì khi bị ép qh với nữ chính, cắm sừng nam chính thì bị hệ thống chi phối thân thể – với thể loại khoái xuyên thì mình thấy không lấn cấn lắm, mình cũng không thấy nó quá lôi, bạn nào không chấp nhận được thì cứ bỏ mấy đoạn ấy đi, trúng rồi thì thôi quên đi, nghĩ thoáng ra, chứ đừng bỏ truyện (*^▽^)/) tích góp qua từng kiếp thay đổi hệ thống 007 thành người của mình, thay đổi số phận bị chi phối, bước lên con đường mới của chính mình. Ở đây nhân vật chính cũng không lưu luyến gì thế giới thực lắm, cũng chẳng muốn trêu chọc gì nam nữ chính nếu như không bị đụng chạm, mục tiêu của bạn ấy là trả thù đời, à chính xác là trả thù chủ thần, khiến những sắp xếp của nó bị xáo trộn, pháo hôi không còn là pháo hôi, nam nữ chính hay nam nam chính muốn tìm đường chết thì cho chết luôn khỏi đi lên đỉnh nhân sinh như thiết lập. Tất nhiên Chu Doãn Thịnh chả hơi đâu đi chọc nhân vật chính làm gì, nhưng nhân vật chính mà không sân si thì chúng ta làm gì có truyện mà đọc, thế nên truyện mới có tên “vả mặt” như thế (‾-ƪ‾) Thân phận công rất đặc biệt, nói nhiều mất hay, thế nhưng rất chung tình, dù người có kí ức kiếp trước là thụ, nhưng công luôn là người chú ý đến thụ đầu tiên, luôn yêu thụ trước, trong khi bạn thụ còn đang lấn cấn tìm chồng thì nào biết mình đã vòng tầm ngắm từ đời nào ( •́ .̫ •̀ ) Cuối cùng Chu Doãn Thịnh chiến thắng chủ thần, kéo người yêu về thế giới của mình, ở đó lại có một cuộc chiến nữa, tình hình thế nào, quý vị mời tự tham khảo (─‿─) Truyện giàu tình tiết, sáng tạo, nhiều tình huống rất mới mẻ, vẫn câu nói cũ, sảng văn mà. Thế nhưng vẫn sẽ tồn tại bug, tất nhiên. Thứ hai là truyện nhiều khi buff Chu Doãn Thịnh quá đà, bàn tay vàng sáng chói lóa 18 thế giới , tây phương cổ đại huyền huyễn tu chân mạt thế gì cũng có. Thế nhưng cũng không phải là thế giới nào mình cũng ưng ý, nhưng có điều tác giả viết lên tay, mình thích thế này hơn là đầu voi đuôi chuột rất nhiềuuuuu. Sau mấy thế giới đầu, mình có thấy hơi chán vì tình tiết có chút bình mới rượu cũ, có thay đổi nhưng không nhiều, mà chính là đến thế giới thứ 8, chương trình đào tạo siêu mẫu đó, mình mới thấy hứng thú trở lại, sau đó thì là những ưu điểm mình đã kể trên, sáng tạo hơn, tác giả viết cũng chắc tay hơn qua mỗi thế giới. À quên, bổ sung thêm là mấy thế giới cuối rất ba chấm, bà tác giả cắn cỏ hay sao mà tam quan rơi rớt đầy đất, đến mình cũng tự nhận không phải non trẻ, kinh qua nhiều kì ba mà còn phải che mặt( ͡° ͜ʖ ͡°) Thêm nữa, là về thế giới thật mình không thích cách tác giả xây dựng công cho lắm, mình chỉ cảm thấy anh này trung khuyển, đội vợ lên đầu, và … hết. Đắt cái là khi còn chưa thức tỉnh hoàn toàn bất cứ khi nào bạn thụ gặp nguy hiểm là anh sẽ tỉnh lại, hoặc đơn giản là tỉnh lại chỉ để nói người mình yêu là Chu Doãn Thịnh, chứ không phải kẻ nào khác. Có thể mình sẽ làm một bài review về các thế giới nhưng cái này mình nghĩ là giữ cho mình thôi, các bạn có thể đọc nhưng spoil như thế sẽ mất hay đi, mất đi tính bất ngờ và tính sáng tạo của mạch truyện. Nói chung là cái đấy tính sau đã, chứ mình vẫn còn đắm chìm trong biển tri thức đơi. Editor rất mượt, siêu mượt, siêu có tâm, chú thích chỉ thừa không thiếu (ノ>▽<。)ノ Cảm ơn các bạn rất nhiều (“⌒.⌒”) Đề cử! Mời các bạn đón đọc Khoái Xuyên Chi Đả Kiểm Cuồng Ma của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thứ Xuất Thứ Xuất
Câu chuyện hôm nay mình muốn giới thiệu lại là một cốt truyện xuyên không kinh điển: xuyên qua thành tiểu thư thứ xuất. Chu Y Liên tỉnh giấc thấy bản thân đã xuyên vào thân thể của La Y, tiểu thư thứ xuất của một gia đình trung lưu. Cha La Y nhậm chức huyện lệnh ở một vùng xa xôi, mẹ nàng chỉ là di nương. La Y từ nhỏ sống cùng mẹ cả Hoàng thị và chị gái là Cẩm Tú. Nhưng cuộc sống của nàng khá thoải mái, vì Hoàng thị là người sâu sắc, lại thông minh. Bà có cách quản lí gia đình rất độc đáo, cũng đối xử tốt hết mực với thứ nữ La Y, nuôi nàng không khác gì dòng chính. Cẩm Tú cũng thân thiết với La Y. Cuộc sống của nàng tưởng chừng không thể nào tốt đẹp hơn, không cần tranh đấu, không cần ra mặt, tất cả đã có mẹ cả và chị gái thay nàng “gánh” team hết. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Hoàng thị lâm bệnh nặng, trước khi mất đi chỉ kịp thu xếp hôn sự cho Cẩm Tú. Cô phu nhân là con gái ruột của lão thái thái đem theo con trai con gái và một thứ nữ về thăm nhà mẹ đẻ. Vị phu nhân này chồng đã mất, tính tình lại ngang ngạnh, chanh chua. Cô phu nhân vốn nhắm tìm một mối hôn sự tốt cho con trai ở kinh thành, ai ngờ cậu quý tử của bà ta lại thầm mến La Y. Hắn đòi cưới nàng, chọc Cô phu nhân nổi giận. Bà ta gây sự ầm ĩ, khiến cho thanh danh của La Y hỏng bét, không ai dám cưới. Cuối cùng, La Y bị ép gả cho thứ tử của An Dương Hầu – Cố Dung Nghi. Tên này nổi tiếng háo sắc lại chơi bời trác táng, là một kẻ tra nam chính hiệu.   La Y đau khổ gả qua, bị mẹ chồng An Dương Hầu phu nhân chèn ép đủ điều, lại bị đám ong bướm trong hậu viện của Cố Dung Nghi chọc muốn điên. Nàng nuốt đau khổ vào trong tim, quyết tâm “lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó”, cải tạo tên trượng phu vô tích sự của mình. Mà đầu tiên phải dẹp loạn đám di nương, thông phòng của hắn. Sau nữa là ép Cố Dung Nghi đọc sách, cải thiện tình trạng mù chữ dốt nát của hắn. Bên cạnh La Y có sự giúp đỡ của nhà mẹ đẻ nên không tính là khó khăn. Truyện thuộc dạng điền văn, nam nữ chính đều là thứ xuất, có vài đoạn ngược nữ nhẹ nhưng sau đó là ngược nam :v. Nam chính là tra nam chính hiệu, tính cách khó chịu, lại không sạch nên team sạch sủng xin tránh xa hố này. Điểm cộng là truyện có một chút gia đấu, edit cũng khá mượt. Nữ chính tuy hơi ngốc trong việc tranh đấu nhưng tính cách cũng mạnh mẽ, không đau khổ đòi sống đòi chết khi bị gả cho một kẻ vô tích sự. Nam chính sau khi cưới nữ chính cũng ăn đủ khổ, bị La Y hành hạ về thể xác, nhà vợ khinh thường, các anh vợ thi thoảng lại kéo ra “dạy dỗ” bằng cả chân tay lẫn đầu óc. Vì vậy sau này nam chính trở thành thê nô chính hiệu, vợ bảo gì cũng nghe. Cuối truyện tất nhiên là nữ chính cải tạo nam chính thành công. Hai vợ chồng cùng trồng cây, nuôi gà, sinh con, sống một cuộc sống hạnh phúc. Trích đoạn “ăn vạ” của nam chính: Dung Nghi cúi đầu, gắt gao cầm lấy tay La Y: “Ngươi đừng ghét bỏ ta…” “Ách?” Dung Nghi lại khóc lên: “Bọn họ đều không cần ta, ta chỉ có ngươi thôi. Oa…” La Y thoáng chốc lệ rơi đầy mặt, không phải là bị cảm động, là bị tức. Không ngờ người đã làm cha rồi, gặp chuyện lại oa oa khóc lớn lên như một học sinh tiểu học. A a a a, đau lòng đau gan đau bụng, chỗ nào cũng đau a a a a!!! Trích đoạn ngọt ngào: “Nàng thật sự là càng ngày càng đanh đá!” “Huynh có ý kiến?” Dung Nghi nhếch môi cười: “Có! Nhưng ta càng ngày càng thích nàng, làm thế nào đây?” _____________ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Review của Leo Sing: Nữ chính xuyên không làm tiểu thư thứ xuất của một gia đình quan lại bình thường được hứa gả cho một công tử thứ xuất của hầu phủ. Có thể nói là thứ xuất cưới thứ xuất. Cơ mà tốt ở điểm mẹ cả của nữ chính rất tốt, nuôi dạy con cái đàng hoàng dù nữ chính có là con thứ bà cũng không ác với nó. Mình khoái nhất cách dạy con của mẹ cả nữ chính, trước khi bà mất từng dạy dỗ nữ chính thế này: “Muốn đánh chồng thì đóng cửa mà đánh, tuyệt đối không để người ngoài tra ra manh mối.” Sau này nữ chính áp dụng triệt để cách mà mẹ cả dạy lên người thằng chồng cặn bã của mình. (Về phần chị sử dụng ntn thì mn đọc truyện là biết ấy hihi) Nửa phần đầu truyện là quá trình nữ chính tự cường, cải biến chồng cặn bã. Đoạn đó đọc thấy hài gì đâu ấy. Nam chính cũng dần dần sáng dạ ra, khôn ngoan hơn, biết nghe lời vợ. Trước kia anh sống bê tha lắm do bị mẹ cả lẫn mẹ ruột dạy hư cả ra. Sau này gặp nữ chính thì anh cũng ngoan ngoãn hơn nhiều rồi. Biết phấn đấu học hành thi đậu lấy công danh. Anh nhìn ra nữ chính làm vợ anh cung bị uất ức nhiều trong chính gia đình này. Thế là anh vừa được ra làm quan đã nộp xin phép được tại ngoại đến mấy vùng sâu vùng xa làm quan địa phương ở đó. Hai vợ chồng hợp tác phá án này, cải cách ruộng đất này. Nói chung toàn vui thú điền viên thôi, đọc rất nhẹ nhàng và ngọt ngào. Đây là một bộ truyện đáng yêu và dễ thương, đừng vì nam chính lúc đầu còn bẩn mà bỏ đi nhé. Truyện hay lắm mọi người ạ! Coi cách nữ chính dạy chồng, xử lý tiểu tam, đối đáp với cả gia đình chồng rất khéo léo. Học hỏi nhiều lắm đấy. Nhiệt liệt đề cử cho chị em yêu thích gia đấu, sủng ngọt nè.   Review bên Tàng Thư Viện @tomato0506 Truyện này đọc vui, nàng thứ xuất, anh cũng thứ xuất. Nhưng mà nàng thì được dòng chính thương chứ không bị hắt hủi. Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng. Mẹ cả trước khi mất dạy nàng là muốn đánh chồng thì đóng cửa mà đánh, tuyệt đối không để người ngoài tra ra manh mối. Hơ, nói tóm lại là nên đọc, đọc xem La Y làm thế nào đánh chồng, như thế nào dạy chồng. @ninoli Bộ này đọc được á, coi rất vui không hề áp lực, lúc chị này dạy dỗ chồng ta cười té ghế (k0 khuyến khích những bạn chỉ ăn rau sạch vì anh này là tra nam nhé )  Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng. Nhưng mờ anh trác táng kiểu thứ xuất, có nghĩa là chán nhà đi bụi năm ba ngày, hết vài chục lượng bạc lại đi về chứ ko phải kiểu phá sản nha vì thứ xuất làm giề có nhiều tiền mà quậy Nữ chính cũng khá dễ thương, chị xuyên vào một ngôi nhà dòng dõi thư hương, quan phẩm ko cao nhưng bù lại được bà mẹ cả giáo dục tốt cho đồ cưới cũng nhiều nên chị tuy phải lấy tra nam nhưng cũng thẳng lưng mà sống  Bà này dạy con khá hay, khúc này là khúc bà dạy con gái (đích tỷ tỷ của nữ chính)……. *** Chu Y Liên từ trong mộng bừng tỉnh lại, khi nàng cảm giác được khung cảnh xung quanh mình hoàn toàn lạ lẫm thì không khỏi hoảng sợ. Chu Y Liên sửng sốt ngây ngốc một hồi, nương nhờ ánh trăng cùng ánh nến trong phòng mới lờ mờ nhận ra một tiểu cô nương búi tóc hai bên đang nằm sấp ở bên cạnh giường mình, trong tay nàng còn truyền đến cảm xúc mát lạnh, nhẵn nhụi của tơ lụa. Chu Y Liên bình tĩnh nhắm mắt lại, haiz, xem ra dạo này đọc quá nhiều tiểu thuyết rồi, lại còn có thể mơ thấy bản thân xuyên không! Ừm, ngủ tiếp! Nhưng Chu Y Liên còn chưa kịp nhắm mắt lại thì tiểu cô nương đang nằm sấp ở bên cạnh giường đã ngẩng đầu lên, đối mặt nhìn nàng hai giây liền kêu to một tiếng: “Cô nương, người đã tỉnh rồi?” “Hả!” Giấc mơ này chân thực thật nha! Không phải vẫn nói nằm mơ thì không thể nhìn rõ mặt sao? Tuy rằng ánh sáng không được tốt cho lắm… “Cô nương tỉnh rồi?” Lại thêm một tiểu cô nương nữa tiến đến trước giường, nước mắt tuôn ào ào, nghẹn ngào cầm lấy cánh tay của nàng: “Cô nương tốt của em, người cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, chúng em chỉ sợ người…” “Ách…” Giấc mơ này cũng cảm xúc quá nha. Sau đó… Một đám người liền xông tới, trong phòng nháy mắt liền biến thành cái chợ. Sau đó nữa, Chu Y Liên mắt mở trừng trừng nhìn trời sáng dần. Sau sau đó nữa, một bà lão chạy tới nhìn chằm chằm nàng một hồi, nói một đống những lời khó hiểu sau đó khóc ướt hết một cái khăn. Sau sau sau đó nữa, tiếp tục thấy một người phụ nữ trung niên chạy tới khóc thêm một hồi, tiếp tục hy sinh thêm một cái khăn tay nữa. Sau sau sau sau đó nữa, lại thấy một tiểu mỹ nữ mặc váy lụa ngồi thêu hoa bên cạnh giường của nàng, lúc đó đã là chính ngọ*(giữa trưa), bụng Chu Y Liên liền rất thức thời réo vang. Méo nó! Mơ gì mà lâu quá zậy? Tiểu mỹ nữ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Chu Y Liên hồi lâu. Chu Y Liên giống như người mộng du cũng ngơ ngác nhìn lại tiểu mỹ nữ. “Tam muội muội?” Tiểu mỹ nữ chần chừ kêu lên. Chu Y Liên thầm nghĩ, bé Lolita này lớn lên nhất định là một mỹ nữ nha, chậc chậc, hoa này thêu cũng thật đẹp. “Tam muội muội?” Tiểu mỹ nữ nắm lấy bả vai Chu Y Liên lắc lắc. Chu Y Liên tiếp tục rất bình tĩnh, haiz, càng ngày càng đói bụng, không biết mẹ già đã làm bữa sáng chưa nữa. Tiểu mỹ nữ đột nhiên la hoảng lên: “Mai Tử! Nhanh đi kêu mẫu thân! Tam muội muội biến ngốc rồi!!!” “Hả?” Một đám tiểu mỹ nữ lập tức hỗn loạn vây quanh Chu Y Liên, tiếp đến một đám người nữa lại ào tới khiến nàng hoa cả mắt, căn bản là không nhìn rõ ai với ai. Chu Y Liên vén tay áo lên không nói hai lời dứt khoát bấm mình một cái. “Á! Đau, đau, đau, đau, đau!” Chu Y Liên đau đến chảy nước mắt, trong lòng chợt lạnh, má ơi, không phải là thực sự xuyên qua đấy chứ! Nàng vẫn còn đang thất hồn lạc phách thì chợt bị kéo vào trong lòng một người: “Con của ta, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi, con muốn hù chết bộ xương già này sao!” “Lão thái thái, người đừng lo lắng! Tam cô nương chẳng qua chỉ là bị kinh hãi, điều dưỡng hai ngày sẽ khỏe thôi!” “Đúng vậy, đúng vậy!”   Mời các bạn đón đọc Thứ Xuất Thứ Xuất của tác giả Tiêu Tương Bích Ảnh.
Chờ Tôi Có Tội
Văn án: Anh nói: “Mọi người đều phán định anh có tội, em thì sao?” Cô nói: “Có lẽ vậy.” Anh mỉm cười: “Vậy em định làm thế nào?” Cô nói: “Tìm kiếm chứng cứ, rửa sạch nỗi oan cho anh. Hoặc là bắt anh, rồi đợi anh.” Anh nói: “Được, nói phải giữ lời.” "Đợi khi tôi có tội" là cuốn truyện thứ 5 mang đề tài trinh thám của Đinh Mặc, đối với mình nó là sự kết hợp của Ốc sên, Nhắm mắt và cả Ký ức. Nó thừa kế nhiều ưu điểm từ các tác phẩm đó, tuy nhiên tác phẩm cũng có kha khá điểm trừ.   Trước hết là những điểm cộng, như bao tác phẩm trước Đinh Mặc luôn xây dựng thành công tính nhất quán của nhân vật, các nhân vật chính luôn là những người có tam quan đúng đắn, hi sinh mạng sống vì người dân, không ngừng truy đuổi tội phạm. Các vụ án kế lồng trong kế khó đoán, hint cài cắm từ đầu nên phải đọc kĩ từng chi tiết. Tuy nhiên trong tác phẩm này điểm sáng nhất lại không thuộc về nam nữ chính mà là nam phụ La Vũ. Có thể nói La Vũ là nhân vật mình thích nhất tác phẩm, con người ấy nửa chính nửa tà, xuất hiện ban đầu ai cũng đinh ninh là phản diện, nhưng hóa ra chàng trai ấy lại là cảnh sát ngầm. La Vũ mới ngoài hai mươi đã được tổ chức giao cho nhiệm vụ lớn phải cung cấp, phá hủy đường dây buôn ma túy. Anh ở trong tổ chức lâu đến nỗi mà chính anh còn tưởng rằng mình đã trở thành một kẻ xấu, chứng kiến bao đồng đội hi sinh anh chỉ đành cắn răng tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Cấp trên thay đổi bao lượt, bạn bè từng học chung cho rằng anh là kẻ xấu, anh cũng mặc kệ để hoàn thành nhiệm vụ. Đến khi gặp được Vu Minh Hứa, anh đã từng có một ước mơ sẽ được có một gia đình bên cô. Tiếc thay ước mơ ấy không bao giờ thành hiện thực, lời bông đùa cô nhặt xác cho anh như một điềm báo trước. Người chiến sĩ ấy hi sinh thầm lặng đến một đám tang đúng nghĩa cũng không có, thậm chí gia đình anh cũng không được biết rõ về sự hi sinh của anh để tránh bị trả thù. Thân phận nằm vùng đã xác định cho La Vũ không có đường lui, anh ghen tị thật nhiều với Ân Phùng khi anh ta là màu trắng có thể đường hoàng bên cô gái anh yêu, còn anh chỉ có thể yêu cô gái ấy trong âm thầm. Nhân vật nam phụ thứ hai cũng ấn tượng hơn Ân Phùng đó là Cảnh Bình. Với anh này mình chỉ biết tặng cho chữ đúng người sai thời điểm. Mọi mặt anh đều xứng với Vu Minh Hứa nhưng tiếc thay anh đã đến sau Ân Phùng. Anh là đội trưởng cảnh sát phòng chống ma túy ở khu vực Vân Nam phức tạp. Mình đã từng đi du lịch Vâm Nam và xin xác nhận điều này vì cứ cách một khoảng lại có bốt cảnh sát. Cuộc sống của Cảnh Bình luôn trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc, anh trở thành đích ngắm cho bao tên tội phạm. Đến thành phố Tương hòng tìm đồng đội ai ngờ lại là nhặt xác cho người ấy. Cuộc đời cảnh sát bạc bẽo lắm chả biết sẽ hi sinh lúc nào. Biết rằng cuộc chiến ma túy sẽ không có hồi kết nhưng anh vẫn không ngại giữ vững niềm tin của mình. Nếu không phải Ân Phùng, mình tin Cảnh Bình là người xứng với Vưu Minh Hứa Nhất. Cố Thiên Thành - tên tội phạm đầu tiên của tổ chức Kẻ trừng phạt xuất hiện trong truyện khiến cho mình và kha khá người đứng sai đội hình. Gã là một người thành công đến muộn, bị bạn gái bỏ rơi, ung thư giai đoạn cuối nên trả thù xã hội. Gã có một sự ám ảnh không hề nhẹ với Vưu Minh Hứa khi trong phòng gã có hàng loạt tranh ảnh về cô. Nếu như bạn gái gã không bỏ đi, biết đâu gã đã không sa ngã vào vực sâu vạn trượng. Tiếc thay cuộc đời này không có nếu như, kẻ ác sẽ phải chịu sự trừng phạt. Dù nhân vật phụ có ấn tượng ra sao thì tất cả họ chỉ là những nét chấm phá trong cuộc đời nam nữ chính. Lần đầu tiên trong lịch sử Đinh Mặc cho người thân của nam nữ chính là tội phạm, để rồi từ đó triển khai câu chuyện và mở ra những bí mật về họ. Nữ chính Vu Minh Hứa sống với ông bà, mẹ là cảnh sát hi sinh từ khi cô còn nhỏ, bố cô là trùm trong tập đoàn tội phạm ma túy. Mọi thông tin về bố cô được bảo mật cho đến khi Vưu Minh Hứa bị La Vũ phát hiện ra bí mật ấy. Từ đó khám phá thêm cả cái chết của mẹ cô cũng như những mối quan hệ khác. Với mình Vu Minh Hứa là cảnh sát tốt khi cô ấy hoàn thành nhiệm vụ của mình, đặt bản thân mình vào nguy hiểm để giải cứu người dân, không bao giờ muốn mình trở thành gánh nặng cho người khác. Là "chị Vưu" đầu tàu trong đồn cảnh sát, đánh nhau bách chiến bách thắng. Cô mạnh mẽ nên khá nhiều người khó tưởng tượng được ai sẽ lọt vào mắt xanh của cô. Ân Phùng chính là người tập hợp những điều cô không ưa nhất. Khi mất trí nhớ đáng yêu bao nhiêu thì khi tỉnh lại đáng ghét bấy nhiêu. Tuy nhiên trái dấu thì hút nhau. Một Ân Phùng - Vưu Anh Tuấn mất trí luôn mè nheo quan tâm cô hết lòng, thậm chí sẵn sàng hi sinh cả tính mạng vì cô. Một Ân Phùng tỉnh táo lại gạt bỏ hết mọi cảm xúc về cô vì người đàn ông ấy cho rằng tình cảm là thứ không đáng tin cậy nhất trên đời này. Nếu nhìn từ bên ngoài thì Ân Phùng là dạng playboy khiến độc giả vốn quen nam chính sạch hơn ô mô nhà Mặc ghét bỏ, nhưng hóa ra tất cả chỉ để giải khuây cho một tâm hồn đầy cô đơn. Ân Phùng là một trong những nam chính trượng nghĩa, hi sình vì người khác nhất mà mình từng biết. Nếu S trong Ký ức nuôi một đám biến thái đi hại người thì Ân Phùng sống chung với một đám biến thái và hướng họ đến cái thiện. Trần Phong đã từng bên bờ sụp đổ tự sát được Ân Phùng thu làm trợ lý. Mỗi người bên Ân Phùng có thể đã từng là tội phạm, nhưng nhờ anh cảm hóa họ đã quay lại con đường lương thiện và không ngần ngại sống chết vì anh. Ân Phùng lương thiện đến thế nên khi bị tra tấn cho đến mất trí anh vẫn không đánh mất bản ngã của mình. Anh làm bất cứ điều gì cũng không ngại đặt mình vào nguy hiểm bởi lẽ với anh lan tỏa điều thiện là quan trọng nhất. Truyện có độ dài 348 chương với nhiều vụ án nhưng hai vụ án thực sự gây ấn tượng khiến mình và nhiều người nổi da gà là đường dây cho vay nặng lãi và vụ phá hủy tập đoàn ma túy của La Vũ. Cả hai vụ đều đầy twist, âm mưu lồng trong âm mưu, án lồng trong án, hai vụ án đánh dấu sự ra đi của hai người lấy bao nước mắt của độc giả. Đôi lúc mình đã mong Mặc kết thúc ở vụ án đường dây ma túy thì thực sự Đợi khi tôi có tội đã trở thành tác phẩm trinh thám xuất sắc nhất của Mặc. Ngoài những điểm cộng đã kể trên thì điểm trừ to lớn là viết dai viết dài viết dại, và phần Mặc sửa từ chương 317 khiến mình thực sự thất vọng không hề nhỏ. Sau vụ án đường dây ma túy là vụ án mô phỏng giết người. Mình đoán có lẽ hồi tổ chức sát thủ bảy người trong Ky ức thì Mặc vẫn chưa viết được hết tội ác nên chưa thỏa mãn, do đó kéo thêm tình tiết, nhưng với minh Mặc cứ viết dài là bị hụt hơi và bôi ra khiến người đọc siêu nản. Sau đó Mặc đã lấy lại niềm tin cho mình bằng vụ ở đài truyền hình, tuy nhiên không biết vì thế lực nào đó mà lại sửa và cắt đi biến thành đó chỉ còn là âm mưu trên trang giấy. Ai đã đọc lại sửa bảo đảm hụt hẫng ghê gớm như mình. Biết rằng Mặc muốn có một cái kết thúc hoàn chỉnh cho tội phạm và nhân vật nam nữ chính, nhưng việc đập toàn bộ khiến người theo Mặc lâu năm như mình thất vọng. Có thể đối với những người dễ tính thì cuốn này sẽ là một cuốn đọc được của Đinh Mặc, song với mình nó là một sự thất vọng lớn. Có lẽ sau Nhắm mắt 2 quá chỉn chu mình đã mong đợi tác phẩm này sẽ là một sự bùng nổ, vậy nên khi tất cả không đi theo chiều hướng mong đợi mình đã cực kì thất vọng. Nếu đọc online cuốn này thì được, còn nếu bảo mình mua sách thì câu trả lời là không. Rate: 2,5/5 *** Tầng mây u ám che phủ bầu trời xanh thẳm, dãy núi sẫm màu trùng trùng điệp điệp, rừng cây xanh bạt ngàn trải dài chân núi. Xa hơn nữa là những màu vàng đậm, vàng nhạt, muôn vàn màu sắc của cây cỏ hoa lá đan xen lẫn nhau trên thảo nguyên mênh mông. Trước mắt là con đường quốc lộ xám trắng. Trời đổ mưa nhỏ, gió dần nổi lên. Những chú cừu non vẫn ăn cỏ bất chấp gió mưa, chúng ngẩng đầu nhìn Vưu Minh Hứa. Cô không ngờ đất Tây Tạng tháng Sáu còn lạnh như vậy nên chỉ mặc chiếc quần chống thấm cùng áo phông, bên ngoài khoác chiếc áo khoác mỏng. Mái tóc buộc đuôi ngựa được cuộn gọn dưới lớp mũ bảo hiểm. Dù lạnh nhưng chiếc xe đạp địa hình của cô vẫn duy trì tốc độ ổn định. Xung quanh vắng vẻ không một bóng người. Cô ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi cúi đầu xem đồng hồ, hành trình hôm nay cứ vậy thôi, hiện tại cần tìm một chốn nghỉ chân đã. Song vùng đất này hẻo lánh, dân cư thưa thớt, chỉ có một vài dân phượt mới thường đặt chân tới đây. Cô đi thêm một quãng, chẳng mấy đã đến bốn giờ chiều, bầu trời càng xám xịt, vẻ âm u bao trùm chân núi. Mưa cũng ngày một thêm nặng hạt. Vưu Minh Hứa vừa mệt vừa đói, cô dựng xe bên vệ đường, lấy chút socola và lạp xưởng từ trong túi xách ra, chậm rãi thưởng thức. Mười mấy phút sau, chỉ có duy nhất một ông chú trung niên lái chiếc xe máy cũ kĩ mang biển số địa phương đi qua chỗ cô. Vưu Minh Hứa vẫy tay xin đi nhờ nhưng người đó phóng vụt qua như không nhìn thấy. Vưu Minh Hứa tiếp tục bình thản dựa cây, gặm nhấm cây lạp xưởng lạnh ngắt. Không bao lâu sau, một thanh niên trẻ tuổi với mái tóc dài lái mô tô về phía cô. Vưu Minh Hứa yên tĩnh quan sát người đó. Gã có nước da ngăm đen, mặc chiếc áo khoác denim, tướng mạo đểu cáng, đôi mắt không ngừng nhìn ngó Vưu Minh Hứa. Gã dừng xe cạnh cô hỏi: “Đi đâu thế?” Đúng lúc này, cô lại nhìn thấy một chiếc ô tô tiến đến từ phía sau. Đèn xe sáng chói dưới mưa nên cô nhất thời không nhìn rõ khuôn mặt người lái. Cô hất cằm ra hiệu cho gã thanh niên lái mô tô biết về hướng đi của bản thân. Gã hỏi: “Một mình à?” Vưu Minh Hứa cười đáp: “Không, còn mấy người bạn nữa, bọn họ đang ở phía sau, tôi đi nhanh nên đến trước.” Gã im lặng, ánh mắt sâu xa, bàn tay đặt trên tay lái cũng bất động. Chiếc xe phía sau đi qua người họ với tốc độ chậm rãi. Tầm nhìn Vưu Minh Hứa vượt qua gã thanh niên, cách lớp cửa kính xe đọng nước, cô thấy một người đàn ông da trắng bóc, gương mặt không có nét của người bản địa, đầu đinh cùng ngũ quan sắc nét. Người đó mặc chiếc áo khoác màu đen, cổ áo được kéo dựng lên để lộ một phần cổ và yết hầu. Rất đẹp trai, hơn nữa còn là nét đẹp của một người đàn ông cứng rắn.   Mời các bạn đón đọc Chờ Tôi Có Tội của tác giả Đinh Mặc.
Ác Ma Truyền Kỳ
Vào khoảng một năm trở lại đây,bỗng nhiên lại xuất hiện ra một Kỳ Lân Vương, ẩn sâu dưới vỏ bọc ấy là một tên thiếu niên trẻ tuổi tên gọi Đằng Tuấn, lại là người đứng đầu nhóm Ngũ Hành Kỳ Lân. Khi hắn xuất hiện, không ai có thể ngờ rằng hắn chỉ là một đứa “tiểu quỷ” trẻ nhất trong nhóm nhưng bản lĩnh không hề thua kém ai và lại càng không thể ngờ tới tên “ác ma thiếu niên” nổi tiếng năm xưa lại chính là hắn. Nhớ ngày ấy nổi tiếng khắp nơi Tên “ác ma” giết người không chớp mắt Khi ra tay không hề thương tiếc Làm người người thất hãi hồn kinh Đến một ngày không hiểu vì sao Tên “ác ma” bỗng nhiên biến mất Như sương như khói hòa vào không khí Chẳng ai biết hắn ở phương nao Câu chuyện đến đây ngỡ như kết thúc Nhưng mọi chuyện trên đời ác lai ác báo Đâu dễ dàng buông tha bất kỳ ai Người có thù đương nhiên sẽ đến báo Kìa nhìn xem “thiên sứ” đã tìm đến Đòi mạng ngươi để báo thù nhà “Ác ma” ngươi dù có chạy đằng trời Vẫn không thể thoát khỏi vòng nhân quả *** Trên đường nhân phốLos Angeles. Lại là một lần xảy ra hành động tập kích! Vài thiếu niên thân hắc y khoảng mười mấy tuổi, che mặt, xuyên qua một bức tường hoa hoa lệ vọt vào trong. Bọn họ hành động thuần thục mà tàn bạo, đối phó với người của đại trạch lý một chút cũng không lưu tình, gặp người liền sát, súng lục trong tay bọn họ giống như món đồ chơi, nhưng bên trong trang đều là đạn thật thương thực, càng có thể bị mất mạng. “A…” Lại một người chịu khổ bị trúng độc thủ. “Đi mau! Là ác ma thiếu niên!” Vài tên phó từ dãy hành lang dài chạy vội ra, không ngừng la hét. Trong đám thiếu niên này, có một thân hình cao gầy tựa hồ là thủ lĩnh bọn họ, từ chiếc mặt nạ bảo hộ lộ ra ánh mắt đặc biệt uy mãnh, bình tĩnh, rất bình tĩnh, kia không phải là ánh mắt của một đứa nhỏ nên có. Lần này tập kích bất ngờ là vì thay đầu lĩnh hắc đạo Biện Lâu Tiên ở Lạc thành diệt trừ đối thủ, tất cả đều là do đã đắc tội đến người ở Đường nhân phố gồm những phần tử Trung Quốc hỗn loạn. Đào Chấn Đông – chủ nhân gian hào trạch này cũng quá kiêu ngạo, hắn chiếu tử cũng không lượng sức mình, dám mạo phạm Đường nhân phố lão đại Biện Lâu Tiên. Quả nhiên là chán sống! Vì thế, Biện lão đại phán một câu công đạo xuống dưới: “Thiêu nhà hắn! Không để người nào sống sót!” Cứ như vậy, “ác ma thiếu niên” lại xuất động.   Mời các bạn đón đọc Ác Ma Truyền Kỳ của tác giả Bồng Vũ.
Đoạn Niệm
Đây không phải là câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà bạn đã từng được nghe mà đây chỉ là một dị bản. Câu chuyện lại càng không đơn giản chỉ là chuyện cũ, và nó còn là những câu chuyện chưa bao giờ được biết đến. Tấm Cám - truyện chưa kể. Tất cả sẽ có trong Đoạn Niệm *** Thành phố H vào thu nổi tiếng với vẻ đẹp lãng mạn của những con đường tình yêu rợp bóng hoa bằng lăng. Sắc tím mộng mơ của những bông hoa như khảm vào nền trời xanh trong vắt không gợn mây, không khó tìm những cặp tình nhân tay trong tay dạo bước trên những con đường đẹp cổ kính. Tại nhà thờ Đức Bà tọa lạc giữa trung tâm thành phố đang diễn ra 1 hôn lễ khá ấm cúng. Khách mời cười nói ồn ào, mặt tươi rạng rỡ tranh thủ qua lại chào hỏi nhau. Trong phòng chờ, các cô gái tất bật trang điểm, sửa soạn cho nhân vật chính ngày hôm nay. Mọi người đang cười nói rôm rả thì có 1 chàng trai mặc vest đen thanh tú bước đến, các cô gái tản ra vội liếc mắt đưa tình với cậu. - Chị gái em hôm nay quá xinh đẹp. Anh rể thật có phúc mới được lấy chị làm vợ nha! Cô gái mặc chiếc váy cưới bồng bềnh xoay người lại hiện ra 1 gương mặt được trang điểm khá đẹp. Nụ cười e lệ đầy hạnh phúc làm khuôn mặt cô bừng sáng hơn.   Mời các bạn đón đọc Đoạn Niệm của tác gải Bích Hồng.