Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sơn Hà Biểu Lý

Edit: Yển/ Lu Beta: Bông (những chương đầu có ghi tên)& Yển (các chương còn lại) Thể loại: Đam mỹ, giả tưởng, không gian, dị thế, niên hạ. Không biết trời đất xui khiến như thế nào mà trong một lần Chử Hoàn lại gặp lại được một mỹ nam dân tộc thiểu số nhưng cuộc nói chuyện chẳng rõ ràng lắm. Hắn vì mê đắm với sắc đẹp mà bị dụ đi đến với nơi tộc Ly Y ngoài năm mươi sáu dân tộc quần cư. Vốn cho là một thế ngoại đào nguyên non xanh nước biếc, nào ngờ đào nguyên còn biết “Càn Khôn Đại Na Di*”, hành trình an dưỡng biến thành hành trình mạo hiểm bịp bợm. — *Càn Khôn Đại Na Di là một bộ võ công tâm pháp trong Ỷ thiên đồ long ký của Kim Dung, dùng để di chuyển nội lực trong cơ thể và giảm sát thương. Ở đây đại khái ý của tác giả là thế ngoại đào nguyên này biết tự mình chuyển chỗ. *** [Review] Sơn Hà Biểu Lý Sơn Hà Biểu Lý là một trải nghiệm khá lạ lùng mà Pi đại dành cho người đọc. Ở thế giới này không phải là mạt thế, không có zombie, không có động vật - thực vật biến dị; nhưng cũng không hề là một xã hội yên bình. Nơi đó là một vùng đất vô cùng đáng sợ, có những con quái vật còn kinh khủng hơn cả những gì bạn có thể tưởng tượng; cũng có những con người anh dũng sở hữu sức mạnh không khác siêu nhân là bao. Ở nơi chúng ta đang ngày ngày tận hưởng thái bình, họ lại đang dốc sức ra đó chiến đấu không ngừng nghỉ, để bảo vệ người trong tộc cũng như bảo vệ mảnh đất linh thiêng của họ… Câu chuyện mở đầu khi anh chàng cảnh sát dũng mãnh Chử Hoàn vừa sống mái một trận đầy sóng gió xong với bọn khủng bố thì bị đạn bắn trúng + kiệt sức nên rơi xuống vùng núi hoang vắng người. Cơ duyên xảo hợp khiến anh gặp được Nam Sơn - tộc trưởng của tộc Người Thủ Sơn. Bị nhan sắc của anh chàng tộc trưởng trẻ tuổi choáng ngợp, Chử Hoàn nửa tình nguyện nửa bị “lừa gạt” theo người ta về đến ngôi làng của họ để làm giáo viên dạy tiếng Hán. Tại đây, Chử Hoàn đã phát hiện ra rất nhiều bí mật hoang đường về tộc Người Thủ Sơn - những người đã dành cả đời để bảo vệ ngọn núi thần ở đấy. Ở ngọn núi thần này, cứ qua một thời gian, sơn môn sẽ tự động xoay chuyển đến không gian khác, mà một lần xoay chuyển này sẽ luân phiên giữa cuộc sống an bình và một cuộc sống đầy máu tanh bởi quái thú tấn công. Chính vì vậy, trước khi ngọn núi thần chuẩn bị xoay chuyển đến không gian nguy hiểm kia, Nam Sơn vội vàng sắp xếp cho Chử Hoàn rời núi. Thế nhưng, Chử Hoàn đã động tâm với Nam Sơn, vì vậy, anh chọn ở lại để cùng mọi người chiến đấu. Thế nhưng, đây không phải là cuộc chiến đấu bình thường như mọi năm. Lần này, kẻ thù của họ không chỉ là những con quái thú đáng sợ nữa, mà chính là “vùng đình trệ” - hay nói rõ hơn là bóng tối hắc ám, đi đến đâu sẽ “nuốt sống” bất cứ thứ gì ngán đường nó đến đấy (vùng đình trệ là một mảnh bóng tối, nó liên tục di chuyển và lan tỏa; nó lướt qua vùng đất nào, vùng đất đó sẽ bị nó thôn tính, con người sẽ hoàn toàn biến mất như chưa từng tồn tại). Trước kẻ thù quá đỗi khủng khiếp so với sức người này, Chử Hoàn - Nam Sơn và hai vị dũng sĩ khác là Lỗ Cách - Viên Bình quyết tâm tự dấn thân vào “vùng đình trệ” đó, để mong tìm ra một đường sống cho cả tộc. Nhưng kẻ thù còn khủng bố hơn những gì họ nghĩ, lần lượt từng người buộc phải hy sinh chính mình để tranh thủ cơ hội cho cả nhóm, đầu tiên là Lỗ Cách, sau nữa là Viên Bình, tiếp nữa là một màn “tranh đoạt” đầy nước mắt giữa Chử Hoàn và Nam Sơn để giành quyền được sống cho đối phương, dẫu cho cơ hội sống thêm đó chỉ có thể tính được bằng phút, bằng giây… (một đoạn ngắn khi cả hai đang cố giành nhau quyền được “hy sinh trước” ở Trầm Tinh đảo) Nam Sơn lờ đi dây leo đang đổ ập xuống đầu, nhỏ giọng thì thầm vào tai Chử Hoàn: “Anh vừa mới nói là anh yêu tôi“ Chử Hoàn đáp khàn khàn: “Bây giờ không yêu nữa, đù má, thả ra…” Nam Sơn đặt một nụ hôn hết sức thô lỗ lên môi anh. Chử Hoàn không có tâm trạng, mặc cho cậu làm gì thì làm, vừa âm thầm kéo cái chân mới bị Nam Sơn đánh lén đến rút gân, vừa thò tay ra sau gáy Nam Sơn. Nhưng anh đưa lưng về phía Nam Sơn, tư thế rất mất tự nhiên, thế nên Nam Sơn lập tức nhận thấy ý đồ của anh. Cậu chỉ hơi nghiêng đầu, xoay tay anh đi, sức mạnh đáng sợ của Người Thủ Sơn khóa chặt tứ chi Chử Hoàn, cậu khẽ thở dài: “Để tôi nhìn anh cho kỹ, đừng giãy giụa nữa.” Thân thể Chử Hoàn càng run rẩy dữ dội hơn, anh như suy sụp mà thấp giọng nói: “Cầu xin cậu, tôi cầu xin cậu…” Nam Sơn im lặng nhìn anh, trong nháy mắt ấy, tộc trưởng Người Thủ Sơn trẻ tuổi thoáng qua vẻ đau đớn nặng nề nhất từ lúc chào đời đến nay, sau đó, cậu bóp nhẹ gáy Chử Hoàn, sức lực và chừng mực đều vừa đúng. Đoạn này thật sự đã lấy rất nhiều nước mắt của mình. Sinh tử đến mới biết ai là người yêu bạn và họ yêu bạn nhiều đến cỡ nào. Thô lỗ, mạnh bạo nhưng cũng hết sức dịu dàng và đầy sự hy sinh, đó chính là tình yêu khó có thể diễn tả bằng lời của Chử Hoàn và Nam Sơn. Cả tác phẩm Sơn Hà Biểu Lý là một câu chuyện giả tưởng vô cùng hấp dẫn, kịch tính, có những nụ cười nhưng cũng không thiếu những giọt nước mắt về một câu chiến đấu đẫm máu để bảo vệ ngọn núi thần và tộc dân của Chử Hoàn - Nam Sơn. Cả hai hấp dẫn lẫn nhau ngay từ lần đầu gặp gỡ, và qua cuộc chiến đấu này thì tình yêu đó ngày càng trở nên mãnh liệt hừng hực. Đây là một tác phẩm đã đứng thứ 2 trong top 20 truyện đam mỹ xuất sắc nhất do fan bên Trung bình chọn và quả thật là một vị trí vô cùng xứng đáng, Priest đúng là chưa bao giờ làm người hâm mộ phải thất vọng. Hai nhân vật chính của truyện vô cùng cường đại, là mẫu hình cường cường nhất mà mình bắt gặp sau đôi Thẩm Trường Trạch - Thiện Minh của Thủy Thiên Thừa. Và Chử Hoàn - Nam Sơn cũng là đôi hỗ sủng nhất mà mình từng thấy. Đến mức mà nếu không có cái tag đầu tác phẩm, mình tin là đố ai có thể đoán ra được công - thụ ngay từ đầu trong tác phẩm này. Ngoài ra, mình cá rằng tính cách đàn ông của Nam Sơn cũng như Chử Hoàn sẽ dễ dàng đánh đổ gục bất kỳ bạn nào. Priest đã quá thành công khi tạo ra hình mẫu hai nhân vật này. Một tác phẩm, một cuộc tình và một chuyến phiêu lưu vô cùng xuất sắc, rất đáng để mọi người mau mau nhảy hố này đó :”> *** Nhà Chử Hoàn chẳng giống nhà chút nào. Nhà trọ của anh không nhỏ, nhưng bố trí kỳ lạ, không phòng khách cũng chẳng có ban công, tổng cộng một buồng một toilet, thêm một căn bếp mở toang. “Nhà bếp” là chỗ kê tủ lạnh và phơi quần áo, không có chức năng nấu nướng. Góc phòng là một chiếc giường đơn, chân giường đóng xuống đất, kê dựa vào tường, khăn trải giường và chăn gối trắng nhợt một màu, dựa theo kích cỡ mà đoán thì chắc là cho con người ngủ. Góc khác có một loạt sofa nhỏ kê sát tường, đám sofa mỗi cái ngồi một góc, dáng ngồi cứng nhắc, đệm sofa hình dáng kỳ lạ, ban đêm tối lửa tắt đèn đột nhiên nhìn thấy, chúng hệt như một đám cương thi đang bị lão đạo sĩ phạt trung bình tấn ở xó nhà. Từ cách bày biện của nơi này có thể thấy chủ nhân ngôi nhà nhất định là một quái thai. Trong góc phòng chéo với giường có một cái kệ để mèo trèo, bên cạnh còn có bát cho mèo ăn, chậu cát… Trên đó còn thấp thoáng thấy được vài sợi lông mới, hiển nhiên là địa bàn thuộc về thú cưng. Không gian hoạt động của người và mèo được phân chia rất rõ, chính giữa giống như được ngăn cách bằng một dải ngân hà vô hình, người và mèo tự sống phần mình, không có việc gì thì chẳng ai vướng víu ai. Mời các bạn đón đọc Sơn Hà Biểu Lý của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Hậu Vô Đức - Tửu Tiểu Thất
Anh nam chính – Kỷ Vô Cữu là Hoàng đế lên ngôi năm 18 tuổi. Vì tuổi còn trẻ, căn cơ chưa vững nên anh phải tuyển dàn hậu cung cho nó hùng hậu để ổn định thế lực =)))) Nói vậy thôi chứ anh nam chính của chúng ta không phải loại háo sắc, trước khi gặp được nữ chính – Diệp Trăn Trăn anh còn không biết yêu là gì. 20 tuổi nam chính rước nữ chính về làm Hoàng hậu, căn bản là do nữ chính có gia thế rất hùng hậu trong cung, đến khi yêu bả rồi thì dàn phi tần kia với anh như không khí :)) Tên truyện cũng nói lên tính cách của nữ chính Diệp Trăn Trăn rồi =)) Đêm tân hôn bả đạp nam chính xuống giường, anh vua dứt khoát dỗi vợ ngủ ở tẩm cung. Về sau “làm cho Hoàng thượng khó chịu chính là công việc hàng ngày của Hoàng hậu” =)))) Nữ chính rất thông minh, binh thư, hành quân, đánh trận cái gì cũng biết, tính cách thẳng thắn. Cung đấu âm mưu rắc rối nhưng bả giải quyết nhanh gọn lẹ. Lúc đầu 2 anh chị không vừa mắt nhau nhưng về sau yêu vào rồi thì tình cảm với hài dã man luôn. Nam chính rất ngây thơ trong tình yêu, yêu rồi mà không biết, thắc mắc đi tìm kĩ nữ thanh lâu để hỏi đáp. Lúc đó ổng cải trang, gặp mấy ông quan cũng đi thanh lâu, vội lấy bình trà che mặt lại, ổng chỉ lo che cho ổng mà quên mất thằng cha đứng kế bên là đại thái giám tổng quản, mấy ông quan thấy đại thái giam là biết người bên cạnh là ai rồi =))))) Cơ mà mấy ông quan rất thức thời giả vờ như không biết, ổng còn thở phào “May quá họ không thấy ta” =))))) Chị nữ chính nuôi con vẹt, đang dạy nó nói thì anh nam chính nhào vô lôi bả lên giường xxoo, xong con vẹt suốt ngày rên ư ử, lặp lại mấy lời lưu manh bậy bạ của 2 người =)))) thế là cả mấy ngày sau, 2 vợ chồng đóng kín cửa để dạy con vẹt nói lại =)) Nam chính đang đứng giữa thảo nguyên thì cô công chúa dị quốc chủ động nhào vào ôm chặt ổng, muốn quyến rũ. Nữ chính đứng đằng sau thấy, nếu theo motip cẩu huyết thì nữ chính sẽ hiểu nhầm, sẽ cãi nhau, sẽ bỏ đi, sẽ thế lọ thế chai,… Đằng này không hề !! Anh vua thấy chị hậu đứng đó, hắn gào lên : “Trăn Trăn ! Cứu ta với!”, làm như thiếu nữ bị người ta cưỡng hiếp không bằng =)))) Thế là chị hậu hùng hùng hổ hổ xông tới cứu chồng, anh vua như con cún cụp đuôi vội vàng núp sau lưng chị hậu =)))) Yêu vào rồi thì nam chính thủ thân như ngọc, độc sủng nữ chính, đến nỗi thà bị cổ độc hại suýt chết cũng không ngủ với nữ phụ vì không muốn phản bội nữ chính. Nữ tử không tài chính là đức, chị nữ chính vì quá giỏi, quá có tài nên trở thành vô đức hoàng hậu :)) Văn phong của Tửu Tiểu Thất kiểu tưng tửng, hài hước, có chút biến thái =)) Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Vô Đức của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Hồng Nhan Loạn - Đóa Đóa Vũ
Tương truyền, người con gái nào rút được quẻ Đế vương yến thì sẽ trở thành vợ vua, ảnh hưởng lớn lao đến mức có thể nắn dòng lịch sử. Lại tương truyền mỗi quẻ chỉ có một chiếc. Vậy mà lại có hai người con gái rút trúng quẻ này từ cùng một ống. Sau đó một người trở thành quý phi sủng ái hậu cung, một người trở thành phu nhân thừa tướng đương triều. Đêm tân hôn, thừa tướng đi biệt tăm tích, sáng mới trở về, thành thật nói với Quy Vãn rằng, chàng sẽ sủng nàng, bảo vệ nàng, sẵn sàng dâng nàng mọi thứ trừ tình yêu, vì trái tim chàng đã ký gửi ở chỗ Huỳnh phi mất rồi. Quy Vãn bản tính dửng dưng, vốn được dạy dỗ từ nhỏ rằng ái tình chỉ khiến người ta đau khổ, nên cũng không lấy thế làm buồn phiền. Ngày qua ngày nàng vận nam trang rong chơi khắp nơi, lần lượt gặp ba người mà việc quen biết nàng trở thành mối hận nghìn thu của họ. Một là tướng quân đứng đầu hàng quan võ, quyền thế ngang ngửa chồng nàng. Một là vương tử dân tộc thiểu số, vì nàng mà đã phấn đấu đoạt đích, rồi nuôi chí lớn đoạt cả giang san thiên triều. Một người nữa là trạng nguyên tương lai, vì muốn có nàng mà đánh mất bản chất trong sáng, biến thành tiểu nhân ti bỉ chết đuối trong xoáy nước quyền lực. Đấu thủ tiếp theo lao vào đường đua chật chội này chính là hoàng đế, người ban đầu đã gài quẻ Đế vương yến cho Diêu Huỳnh để nạp cô ta làm phi, mục đích thật sự là dùng cô làm quân cờ kiềm chế thừa tướng. Đây cũng là hành động khiến hoàng đế di hận suốt kiếp, nhất là khi tàn rữa trên giường bệnh, chàng phát hiện ra Quy Vãn lại thật sự rút được chiếc quẻ quý hiếm năm mươi năm mới có người rút trúng một lần kia. Thừa tướng không đến nỗi mù quáng, chưa đầy một năm sau khi cưới, đã nhận ra mình được trời ban ngọc quý, càng cưng nàng như vua cưng vàng anh. Trích đoạn "Đế Vương Yến", truyền thuyết kể rằng nữ tử nào rút được quẻ này mệnh đã định sẽ trở thành vợ vua. Ngày xuân ấy, "Đế Vương Yến" lại cùng xuất hiện trong tay hai người con gái tú mỹ tuyệt luân, một như vầng dương rực rỡ, một như khuôn nguyệt lấp lánh. Mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện, tất sẽ biến loạn. "Họa quốc chi nguyên", rốt cuộc, ai mới đích thực là “Họa quốc chi nguyên"?   Mời các bạn đón đọc Hồng Nhan Loạn của tác giả Đóa Đóa Vũ.
Hoa Hồng Ký Ức - Lâm Địch Nhi
Em nhớ anh mỗi khi vui vẻ và hạnh phúc, bởi anh là người em muốn sẻ chia. Em nhớ anh mỗi khi buồn bã và thất vọng, bởi anh là người hiểu thấu lòng em. Em nhớ anh mỗi khi em cười và khóc, bởi em biết chỉ có anh mới có thể nhân lên nụ cười trên môi và lau khô nụ cười trên má em. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất trong những đêm dài em thao thức, nghĩ về tất cả những giây phút tuyệt vời khi chúng ta cùng ở bên nhau. “Hóa ra tình yêu chính là, cho dù anh có thay đổi khuôn mặt, lãng quên ký ức. Đôi mắt em vẫn sẽ vì anh mà ngời sáng. Trái tim em vẫn sẽ vì anh mà loạn nhịp.” *** Thế gian này, mọi thứ sẽ già nua, duy chỉ có tình em là trẻ mãi. Thế gian này, bao điều dối trá, duy chỉ có tình em vẫn mãi sáng trong. “Chỉ có tình yêu, dù bạn đeo mặt nạ đi chăng nữa, người yêu bạn vẫn sẽ đi về phía bạn, dù cô ấy không hề biết người đó là bạn, nhưng trái tim sẽ dẫn đường cho cô ấy…”   Mời các bạn đón đọc Hoa Hồng Ký Ức của tác giả Lâm Địch Nhi.
Đời Này Không Đổi Thay - Huyền Mặc
Sách Nói Đời Này Không Đổi Thay   Anh vốn là kẻ ngông cuồng tự đại, khi còn nhỏ vì bị bức ép mà phải dồn cô bạn thanh mai trúc mã của mình vào biển lửa, từ đó về sau anh hao tâm tổn sức làm biết bao chuyện nhằm bù đắp cho cô, ngày cầu hôn cũng là ngày cô quay lưng phản bội anh. Tình nghĩa nhiều năm hóa ra cũng chỉ là lời nói dối. Còn cô cả đời kiên cường, nhẫn nhịn, nhưng vì âm kém dương sai mà tận mắt chứng kiến cái chết của người mình yêu, từ đó cô đóng cửa trái tim mình nhất quyết gìn giữ lời thề ước cùng người đã khuất. Khi cây tường vi đã đi qua bốn mùa, tóc đã dài lại lần nữa cắt đi, không biết đã gặp gỡ bao lần, nhưng tất cả chỉ là trong giấc mộng. Ba năm sau, cơ duyên xảo hợp, cố nhân tương phùng, từng bước xích lại gần nhau, chẳng thể chia xa. Bên cạnh cô giờ đây có một người mới theo đuổi, một vị giảng viên đại học tưởng như nho nhã dịu dàng nhưng thân phận chứa đựng một bí mật không ngờ. Lan Phường lần nữa dậy sóng, hồi ức của mười năm sinh tử dần rơi vào tĩnh lặng, chỉ có tình yêu là tồn tại mãi mãi.   Mời các bạn đón đọc Đời Này Không Đổi Thay của tác giả Huyền Mặc.