Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mong Thế Giới Này Luôn Dịu Dàng Với Em

“Mong thế giới này luôn dịu dàng với em” – Mọi cô gái trên đời này tốn bao nhiêu nước mắt, chịu bao nhiêu thương tổn cuối cùng cũng chỉ mong hai tiếng “dịu dàng” ấy. Cuốn sách được viết bởi một tác giả đẹp trai dành cho tất cả các cô gái trên thế giới này, gồm ba mươi câu chuyện nhỏ với những nụ cười, nước mắt của cuộc đời; pha lẫn một chút dịu dàng, ấm áp và chút buồn thương, vi ai mà bất cứ một ai đã – đang – từng yêu đều đã nếm phải. “Sự bồng bột của tuổi trẻ luôn khiến người ta cảm động. Có thể bạn từng bỏ lỡ một điều gì đó, hoặc ôm theo bao tiếc nuối để chờ đợi một mối tình, cũng có thể bạn đã từng bảo vệ che chở và chúc phúc cho đối phương. Rồi sẽ có một ngày, trái tim chịu nhiều thương tổn kia sẽ tìm được thuốc chữa. Dù bạn đang nằm trên giường hay đang đi trên đường, bạn đang thất thần hay vô cùng đắc chí; chắc chắn trong cuốn sách này sẽ có ít nhất một câu chuyện dành riêng cho bạn. Tuổi trẻ luôn khiến chúng ta thổn thức, bạn có nhớ mình từng bỏ lỡ điều gì đó của thanh xuân không? “Có những người sau một lần tổn thương trong tình yêu liền ôm theo những nỗi đau không thể xóa nhòa, không cười nổi, cũng chẳng dám khóc, trừ phi có một tình yêu dịu dàng khác xoa dịu những đau thương ấy” Vậy điều bạn cần làm là gì? Một hành trang đầy dung khí, dám hành động, không sợ mình phải hy sinh hay chịu thiệt thòi, cố chấp tìm kiếm, không chịu bỏ cuộc, giữ vững niềm tin,… Chỉ cần bạn còn tin bản thân mình thì đến một lúc nào đó, điều kì diệu sẽ xuất hiện trong cuộc đời này chính lúc bạn không ngờ đến. Hãy tin rằng đến một lúc nào đó chúng ta sẽ được cùng ai đó tận hưởng, tin tưởng, dựa dẫm vào nhau; kề vai sát cánh bên nhau bước qua xuân – hạ - thu - đông “ Đi qua không biết bao nhiêu là phong cảnh, cuối cùng cũng gặp được một người, cho tôi tình yêu, mặc tôi dựa dẫm.” Đây chính là cuốn sách xoa dịu tâm hồn những cô phải chịu tổn thương cũng như nhìn thấu tâm hồn bạn, giúp bạn chữa lành những vết thương đang còn âm ỉ trong trái tim mình. Một cuốn sách mang đến cho bạn biết rằng thế giới này vẫn còn rất nhiều điều dịu dàng mà ta chưa biết tới. Còn chờ gì nữa, hãy mua ngay để nhìn thấy một màu sắc khác biệt hơn nhé! *** Lâm Dĩ Trú tên thật là Tưởng Song Siêu, người Hồ Nam, Trung Quốc. Anh đã từng dùng một vài bút danh khác như Thố Thất, Hạ Diệc Ngư... và có rất nhiều bài viết được đăng trên các diễn đàn văn học lớn. Anh là biên tập, phóng viên mảng Giải trí, thường ngày phải đối mặt với không biết bao nhiêu mặt phải trái của giới nghệ sĩ cùng vòng xoay showbiz. Anh từng cho rằng mình sẽ trở thành một người làm việc trong lĩnh vực khoa học khô khan, chưa từng nghĩ có một ngày mình lại đi theo con đường viết lách. *** Có những người sau một lần tổn thương trong tình yêu liền ôm theo những nỗi đau không thể xóa nhòa, không cười nổi, cũng chẳng dám khóc, trừ phi có một tình yêu dịu dàng khác xoa dịu những đau thương ấy.   1. Cái chết li kì nhất trên đời Hạt Sồi là một cô gái rất kỳ quặc. Mỗi khi đi trên đường, cô đều phải ngẩng đầu lên xem có thứ gì hay không. Ừm thì cô sợ đột nhiên bị tủ lạnh hay chậu hoa gì đó rơi trúng đầu còn đi một nhẽ. Đằng này, ngay cả cây cối xung quanh cô cũng phải cẩn thận, đi gọn hẳn sang một bên rồi mới dám tiến về phía trước. Có một anh chàng mới vào công ty tên là Cam Đông Thành phát hiện ra bí mật nhỏ này, tiến tới khẽ hỏi cô một cách thần bí, liệu có phải cô bị ảnh hưởng bởi Quách Tiểu Tứ[1] rồi hay không? Nếu không sao lại thích ngửa mặt lên ngắm trời xanh như vậy? Tất nhiên là cách bắt chuyện làm quen này khiến Hạt Sồi vô cùng phản cảm. Cô chỉ quay lại lườm Cam Đông Thành một cái rồi lại tiếp tục bước đi. [1] Tên gọi thân mật của tác giả nổi tiếng Trung Quốc Quách Kính Minh. Hôm đó là dịp cả công ty tụ tập ăn uống. Mọi người thấy anh chàng “non tơ” kia làm quen với con gái nhà người ta không thành, đều cười thiện chí. Thậm chí, có hai ông anh còn chủ động bước tới, vỗ vào vai chàng trai, nói, “Đừng nhụt chí! Muốn theo đuổi con gái, phải to gan lớn mật, chu đáo, tỉ mỉ, da mặt còn phải dày. Cố lên!” Nói xong, họ còn làm động tác quyết thắng, khiến cho Cam Đông Thành cảm thấy được cổ vũ rất nhiều về mặt tinh thần. Vì thế, anh chàng Cam Đông Thành lại mặt dày mày dạn ghé sát vào cô nàng Hạt Sồi. Lần này, Cam Đông Thành thu hồi lại toàn bộ dáng vẻ bông đùa cợt nhả khi nãy, hỏi Hạt Sồi một cách nghiêm túc, “Xin hỏi, tại sao lần nào đi trên đường cô cũng phải tránh xa cây cối ven đường tới như vậy?” Hạt Sồi không nói gì, nhưng ánh mắt cô đã nói cho Cam Đông Thành biết rằng, lần này cô không còn thấy phản cảm với câu hỏi của anh nữa. Không cần phải suy nghĩ nhiều, cô cũng đoán được lúc này có bao nhiêu ánh mắt của đồng nghiệp đang tập trung hướng về mình để hóng chuyện, trước mắt lại là khuôn mặt vô cùng thành khẩn của chàng trai trẻ. Hạt Sồi ngơ ngẩn giây lát, cuối cùng cũng chịu mở lời. Cô nói, “Anh có biết, trên đời này, cái chết li kì nhất là gì không?” Ơ! Rõ ràng là chàng trai vô cùng sửng sốt. Sau đó, không đợi Cam Đông Thành kịp trả lời, Hạt Sồi đã tự hỏi tự đáp luôn, “Đó chính là bị một chiếc lá cây rơi trúng mà chết.” Nói xong, cô lại theo thói quen ngẩng đầu nhìn lên trên, bầu trời xanh thăm thẳm như vừa mới được gột rửa kia khiến cho người ta nhìn mà hoa mày chóng mặt. Cam Đông Thành thầm nghĩ, đúng là một cô gái kỳ lạ.   2. Anh có ý đồ gì? Mùa đông năm 2009, thành phố biển phương Nam này trở nên lạnh lẽo vô cùng. Hạt Sồi nhìn mấy bộ quần áo mỏng manh đáng thương đang treo trong tủ mới ý thức được mình cần phải mua bổ sung thêm một vài chiếc áo đại hàn để mặc. Đây là năm thứ ba kể từ ngày Hạt Sồi tới Thâm Quyến. Thân là một sinh viên tốt nghiệp từ một trường đại học không mấy danh tiếng, bản thân lại chẳng có phương diện nào thực sự xuất chúng cả, cuộc sống của cô từ trước tới nay luôn chỉ duy trì ở mức không bị chết đói. Ngay cả việc mua một chiếc áo đối với cô mà nói, cũng là điều cần phải nghiến răng nghiến lợi mới có thể hạ được quyết tâm. Nếu như có thể mặc cả được thì nhất định cô sẽ mua với mức giá thấp nhất, bớt được đồng nào hay đồng ấy. Thế cho nên, khi cô đang gân cổ tranh cãi tới đỏ cả mặt với chủ cửa hàng chỉ vì ba tệ tiền lẻ, sự xuất hiện của Cam Đông Thành khiến cô cảm thấy vô cùng khốn đốn, nhất thời không còn hứng thú để tiếp tục mặc cả qua lại với chủ cửa hàng nữa. Cô trả lại chiếc áo cho người ta, sau đó vội vàng rảo bước đi ra khỏi khu vực thời trang, mặc kệ chủ cửa hàng kia có hô hào thế nào sau lưng, cô cũng không quay đầu lại. Nào ngờ, Cam Đông Thành kia vẫn cố tình đuổi theo. Nhưng anh không hề cầm chiếc áo cô định mua khi nãy để đuổi theo như trong phim thường diễn. Anh chỉ ngại ngùng đứng bên cạnh cô. Cô bước đi thì anh cũng bước theo, cô dừng chân thì anh cũng đứng lại. Cuối cùng, Hạt Sồi bắt đầu cảm thấy bực bội. Cô nghiêm mặt lại, hỏi anh, “Anh có ý đồ gì?” “Đâu có. Không có ý đồ gì cả.” Cam Đông Thành thường ngày rất biết ăn nói, giờ khắc này lại thấy mình lắp ba lắp bắp. Anh suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nói, “Nếu không có chuyện gì nữa, vậy, vậy tôi đi trước nhé.” Nói xong, anh cũng thật sự quay người bước đi. Chiếc áo jacket màu đỏ thẫm giữa trời đông lạnh giá này giống như một ngọn lửa ấm áp, khiến Hạt Sồi có chút mê mẩn. Không hiểu sao cô lại gọi anh, “Đợi đã. Đi ăn với tôi có được không?” “Được chứ.” Anh quay đầu lại, niềm vui không sao giấu nổi hoàn toàn bộc lộ trên khuôn mặt. Hai bên đường, ánh đèn mờ ảo lấp lánh, gió mùa đông không ngừng len lỏi qua từng ngóc ngách của những tòa nhà cao tầng san sát. Hạt Sồi cứ nhìn mãi, nhìn mãi, rồi lại vô thức ngẩng đầu lên ngắm bầu trời đen kịt không một ánh sao.   3. Người bị lá cây dừa rơi trúng mà chết Trong lòng mỗi người đều sẽ có những vết thương, nhưng càng muốn chôn vùi thì lại càng không sao giấu nổi, vì thế mà muốn quên đi. Hạt Sồi lại không như vậy. Cô cũng có những tổn thương, nhưng lại không hề muốn quên, nên lúc nào cũng luôn khắc ghi trong lòng. Thực ra, cách đây vài năm, cô cũng rất thích cười, tíu tít khoác lên cánh tay cường tráng mạnh mẽ của bạn trai, cùng nhau dạo bước trên đường Thâm Nam. Họ cùng ngắm nhìn những tòa nhà cao tầng xung quanh để mơ tưởng về tương lai sau này, căn hộ nhỏ của riêng hai người sẽ nằm ở nơi đâu? Vậy mà, một chiếc lá cây dừa từ trên trời rơi xuống đã phá vỡ giấc mơ ấy của họ. Hạt Sồi có chết cũng không dám tin rằng câu chuyện hoang đường như thế lại có thể xảy ra với mình. Nhưng cô đã tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc, ngay cả báo chí và những trang mạng đưa tin hàng đầu trong nước cũng đưa tên bạn trai cô vào tiêu đề của mình, làm sao cô có thể tự lừa mình dối người được nữa. Cô nói với Cam Đông Thành, “Anh có biết không? Lúc đó tôi thực sự rất muốn chặt luôn cái cây dừa đó đi, hoặc là chờ đợi một chiếc lá cây khác rơi trúng mình. Nhưng trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế...”, cô tựa vào bàn, vừa cười vừa ngơ ngẩn. Trước đây cô đã từng khóc nhiều tới như vậy. Bây giờ nhắc lại chuyện này, cho dù có đau đớn bi thương đến đâu, cũng không còn kích động tới mức rơi lệ nữa. Cam Đông Thành thấy cô vừa khóc lại vừa cười, bỗng thấy lòng mình đau xót, vì thế bèn ôm lấy cô. Đôi khi, cảm giác rung động giữa nam và nữ chỉ xảy đến trong một khoảnh khắc. Nếu như lúc trước, anh chỉ có chút thiện cảm với cô nàng lạnh lùng ít nói này, thì bây giờ, có lẽ anh đã hoàn toàn phải lòng cô rồi. Nhưng mà, có nhiều khi, yêu một người cũng chỉ là một ý nghĩ cam tâm tình nguyện từ một phía mà thôi. Thế nên, sau khi lấy lại được tinh thần, Hạt Sồi nhanh chóng thoát ra khỏi vòng tay của Cam Đông Thành. Anh nhìn cô, trong một quán đồ ăn nhanh ven đường, một cơn gió không an phận từ bên ngoài luồn vào trong quán, anh thấy hơi gượng gạo. Còn Hạt Sồi lại buông xuống hoàn toàn những phòng bị của lúc trước, đột nhiên mỉm cười với anh.   4. Dù chết cũng đã từng yêu một lần Ngày tháng sau này cứ thế dần trôi, những sự thất thố của buổi tối hôm đó như chưa từng xảy ra. Hạt Sồi vẫn cứ là một cô nàng Hạt Sồi không thích nói nhiều. Cam Đông Thành vẫn cứ là anh chàng Cam Đông Thành hay nói hay cười như trước đây. Hai người có vô tình gặp mặt nhau cũng không hỏi han gì nhiều, chào nhau qua loa rồi lại đường ai nấy đi. Cam Đông Thành có thể cảm nhận được rõ ràng Hạt Sồi đang cố tình tạo nên một bức tường ngăn cách giữa hai người, vì thế, anh cũng không muốn phá vỡ sự yên bình ấy. Phụ nữ đúng là sinh vật vô cùng kỳ lạ, Cam Đông Thành thầm cảm khái. Nhưng câu nói tuổi trẻ bồng bột từ trước tới nay có mấy khi sai. Vài ngày sau, Cam Đông Thành đã không nhẫn nhịn nổi nữa. Anh bắt đầu tìm mọi lý do để có thể đơn độc ở bên Hạt Sồi, nhưng thái độ của Hạt Sồi vô cùng kiên quyết. Cô nói không gặp là không gặp, nói không muốn đơn độc bên nhau thì kiên quyết không chịu ở riêng với anh trong một gian phòng. Cam Đông Thành tức tới nghiến răng nghiến lợi. Anh bực bội gửi tin nhắn hỏi cô, “Vì sao lại không chịu chấp nhận anh?” Rất nhanh, Hạt Sồi đã đáp lại, “Cuộc đời này đầy rẫy những điều không thể nắm chắc được. Tôi không thể biết được chiếc lá cây tiếp theo sẽ rơi xuống vào lúc nào. Để tránh những buồn đau không đáng có, tôi cho rằng độc thân vẫn tốt hơn.” Đáp án này đúng là lừa gạt người ta biết bao! Cam Đông Thành không phải hạng người mới một lần bị rắn cắn đã sợ dây thừng suốt mười năm. Anh cho rằng, cho dù có chết đi, ít nhất cũng đã từng yêu một lần, việc gì cứ phải sợ trước sợ sau như vậy. Nhưng anh lại không dám trả lời Hạt Sồi một cách thẳng thừng như vậy. Anh mặt dày nhắn cho cô, “Thực ra hôm nay là sinh nhật anh. Cùng anh đi xem phim được không? Một lần cuối cùng này thôi!!!” Dùng những ba cái dấu chấm than, nhưng Cam Đông Thành không hy vọng đây thực sự là lần cuối cùng. Cho dù thế nào đi chăng nữa, trước tiên cứ lừa cô ấy đi xem phim một lần trước đã. Quả nhiên, đúng như anh mong muốn, một phút sau, tin nhắn chỉ có một chữ “Được” của người nào đó truyền tới.   5. Nữ chính ngực lép nhất trong các câu chuyện cổ tích Rõ ràng việc hẹn hò bằng cách xem phim vào thời điểm phim Avatar đang phủ sóng tất cả các rạp chiếu phim ở Trung Quốc là một chuyện khó khăn biết bao. Đứng trước cửa rạp chiếu phim, Cam Đông Thành cùng Hạt Sồi nhìn hàng dài người đang xếp hàng chật kín để mua vé mà trợn tròn cả mắt. Họ đưa mắt nhìn nhau, không ai nói gì, cuối cùng đành cười bất lực. Sau đó, họ đi thang cuốn xuống tầng dưới của trung tâm thương mại, vào Carrefour, mỗi người mua một suất mì lạnh Tây An, rồi ngồi ăn trên băng ghế dài sát lan can. Người qua người lại, ai cũng nhìn vào đôi nam thanh nữ tú này với vẻ mặt hiếu kỳ. Tuy nhiên, Cam Đông Thành cùng Hạt Sồi đều chẳng mảy may để ý, vẫn tiếp tục thản nhiên ngồi ăn. Sau khi ăn xong, Cam Đông Thành còn không cẩn thận ợ lên một cái. Hạt Sồi vừa nghe thấy thì hơi sững sờ, sau đó lại cười phá lên. Cam Đông Thành không thèm quan tâm tới tràng cười của Hạt Sồi. Anh đưa tay lên quệt miệng rồi hỏi cô, “Còn muốn xem phim Avatarkhông?” Hạt Sồi lắc đầu, nói, “Không xem nữa, không xem nữa. Hay là chơi trò kể chuyện cười nhạt đi. Tôi kể trước.” Sau khi cơm no rượu say, Hạt Sồi đã hoàn toàn tháo bỏ lớp mặt nạ lạnh lùng trước đó. Cô hào hứng vui vẻ hỏi Cam Đông Thành, “Anh có biết trong các câu chuyện cổ tích, nữ chính nào là ngực lép nhất hay không?” “Là ai? Tôi không biết.” Cam Đông Thành đáp mà không cần phải suy nghĩ. “Chính là Cô bé quàng khăn đỏ. Có biết vì sao không? Bởi vì bà nội của cô ấy bị sói xám ăn thịt mất rồi[2], ha ha ha.” Hạt Sồi chẳng buồn quan tâm tới phản ứng của Cam Đông Thành. Cô phá lên cười một trận rồi lại kể câu chuyện tiếp theo. [2] Một cách chơi chữ của tác giả. Trong tiếng Trung, từ “bà nội” có cách phát âm là “nai nai”, gần giống với cách đọc từ “ngực” của phụ nữ theo tiếng lóng. Cam Đông Thành ngắm nhìn cô gái đang cười rạng rỡ sảng khoái trước mặt, anh giật mạnh mấy sợi tóc hoe vàng trước trán của mình. Đau quá! Xem ra đây không phải là mơ rồi. Thật tốt quá! Dường như anh có thể nghe thấy văng vẳng âm thanh sống động của những thước phim đang chiếu trong các phòng chiếu ở trên tầng. Avatar cùng Sát thủ và vệ sĩ[3] đang thu hút toàn bộ sự tập trung của khán giả trên màn ảnh rộng, những âm thanh của thế giới viễn tưởng ấy hòa quyện cùng tiếng cười giòn tan của thế giới hiện thực này, đây quả là một chuyện hạnh phúc biết bao! [3] Phim còn có tên khác là Thập Nguyệt Vi Thành (Mười tháng vây thành), một bộ phim do Hongkong sản xuất. Cam Đông Thành cũng bật cười cùng với Hạt Sồi.   6. Cơn mưa rào bên núi Ngô Đồng Một tuần sau, có một hôm, mọi người trong công ty nhìn thấy Cam Đông Thành cùng Hạt Sồi tay trong tay đi ăn trưa với nhau. Tất cả mọi người đều vô cùng tò mò đối với chuyện này. Con sâu hóng chuyện trong lòng mỗi người đều bị lôi ra rồi. Nhưng cho dù họ có dùng hết cách này tới cách khác, Hạt Sồi và Cam Đông Thành cũng nhất quyết không chịu tiết lộ mảy may. Thế nên, không một ai biết được rằng, tối hôm đó, sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, hai người họ không hề quay về nhà, mà chợt nổi hứng đi đến núi Ngô Đồng leo núi. Họ vắt kiệt sức lực, thở hổn hển không ra hơi, cuối cùng cũng leo lên tới đỉnh núi. Bầu trời rực rỡ đầy sao lấp lánh như thể một đàn đom đóm được người ta thả lên đó, khiến người ta rung động tới mức không sao nói thành lời. Còn Hạt Sồi khi đó thực sự cũng rất “run” động. Những giọt mồ hôi do leo núi khi nãy bây giờ như thể muốn đóng băng lại. Cô khẽ run rẩy. Cam Đông Thành phát hiện ra, liền cởi áo khoác ngoài của mình rồi khoác lên người Hạt Sồi. Trên chiếc áo khoác ấy vẫn còn lưu lại hơi ấm của Cam Đông Thành. Hạt Sồi nhìn thấy làn da màu lúa mạch rắn rỏi của anh, đột nhiên cảm thấy lúc này cho dù có chết đi cũng chẳng sao. Đúng thế, dù có chết đi cũng chẳng sao cả, vậy tiến tới một cuộc tình thì có là gì đâu. Đúng thế, có những người sau một lần tổn thương trong tình yêu liền ôm theo những nỗi đau không thể xóa nhòa, không cười nổi, cũng chẳng dám khóc, trừ phi có một tình yêu dịu dàng mà săn sóc khác xoa dịu những đau thương ấy. Lần này, có lẽ Hạt sồi đã có thể quên đi nỗi đau ấy. Cô nhìn chàng trai còn kém mình hai tuổi đứng bên cạnh, không hiểu sao nhịp tim đập lại nhanh hơn, đặt tay lên cũng có thể cảm nhận được từng tiếng “thình thịch, thình thịch”. Bên ngoài đình, không biết mưa rơi tự khi nào, tí tách, tí tách. Cả thế giới dường như chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi róc rách, không, còn có cả tiếng hít thở của cả Hạt Sồi và Cam Đông Thành. Hai người họ siết chặt tay nhau. Một đêm mùa đông không quá lạnh, hai đôi bàn tay nắm chặt quấn quýt bên nhau đã là quá đủ rồi. Tất cả những điều không vui khác, hãy để chúng tan đi theo cơn mưa. Ai đó đã phải chết đi chỉ vì một chiếc lá rơi, những chiếc lá vẫn không ngừng rụng xuống, những hồi ức mà người ta vẫn luôn cố gắng khắc ghi, hãy để tất cả tan theo cơn mưa. Tuổi trẻ ai mà không từng đau đớn vài lần, ai mà không từng có những giấc mơ đẹp đẽ? Sau khi phải chịu đựng những nỗi đau đớn cùng thù hận, ta cứ tưởng rằng mình sẽ phải sống dựa vào hồi ức. Nhưng đêm đen qua đi, trời tự khắc sẽ lại sáng. Khóc xong rồi cũng vẫn phải bước về phía trước mà thôi. Tôi tin rằng không lâu sau, bầu trời sẽ lại tỏa sáng, tất cả những ấm áp dịu dàng cũng sẽ theo đó đến bên bạn. Còn những người đã từng bị tổn thương, rồi sẽ gặp được một người vô cùng cố chấp ôm lấy bạn, trở thành một nửa kia của bạn.     Mời các bạn đón đọc Mong Thế Giới Này Luôn Dịu Dàng Với Em của tác giả Lâm Dĩ Trú.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khanh Thật Hung Hãn Thái Tử Phi Muốn Đào Hôn
Phượng Khuynh Hoàng là truyền nhân duy nhất của võ thế gia ở thế kỷ 21. Nàng vốn thông minh xinh đẹp lại vô cùng giỏi giang lại bị xuyên không về thời cổ đại. Mà khi nàng xuyên không lại chẳng được dịu dàng nâng đỡ còn bị người ta đạp cho một cước bay lên. ---Đây chẳng phải là không muốn sống sao? Thái tử của Bắc Minh quốc là Quân Khinh Lan, tính khí thất thường, đã vậy còn mắc bệnh cuồng sạch sẽ. Nữ nhân này dám vấy bẩn nước tắm của hắn, lại còn đốt tẩm cung cả hắn. Lá gan đúng thật là không nhỏ. --- Cái gì? Hóa ra vị yêu nghiệt này lại là thái tử điện hạ tôn quý. Khụ! Mặt mũi tuy đáng quý nhưng tính mạng vốn quan trọng hơn. Nàng vẫn nên thu dọn hành lí chạy chốn *** Lảm nhảm: ta lại đào cái hố mới, tác giả này là tác giả truyện Tiền của bổn cung hoàng thượng cút, bạn nào chưa đọc truyện thì có thể đọc review ở đây Bạn nào đọc rồi cũng biết, tác giả này có phong cách viết truyện rất hài, cười chết người không đền mạng, mỗ Yến đã từng phun nước vào màn hình máy tính chỉ vì uống nước khi đọc truyện =.= vì hâm mộ văn phong của chị nên mỗ Yến đã quyết định nhảy hố Nam chủ là Quân Kinh Lan, con trai Quân Lâm Uyên, nhân vật mình rất thích trong Tiền của bản cung. Văn án Phượng Khuynh Hoàng, là truyền nhân cổ võ thế gia hàng đầu ở thế kỉ 21. Người mang tuyệt kỹ, thông minh tỉnh táo! Một khi xuyên qua, người bị bay lên một cước? —— là không muốn sống chăng? ! Quân Kinh Lan, thái tử điện hạ Bắc Minh tôn quý vô cùng. Thay đổi như chong chóng, âm trầm đáng sợ, khiết phích nghiêm trọng! Nữ nhân này lớn mật, nhìn lén hắn tắm rửa, còn dám làm dơ nước tắm của hắn? —— lá gan lớn lắm! Gì? ! Vị yêu nghiệt này dĩ nhiên là Thái tử điện hạ tôn quí? Khụ, mặt mũi đáng quý, sinh mệnh rất quan trọng, ta vẫn là thu thập hành trang, chạy trối chết đi thôi… … 【ghi chú: bài này nam chủ cường đại , nữ chủ thuần thục, trải qua triều đình chi đấu, thiên hạ chi tranh. Lấy hài hước làm sức mạnh, động kinh làm phong cách, viết một thế hệ nam hoàng nữ đế truyền kỳ! Khôi hài cùng cảm động, tác phẩm vĩ đại 】 Đoạn ngắn —— ◆【 Thái tử gia sợ vợ? 】 “Gia, ngày hôm trước an quận vương cùng cung thân vương say rượu, thế nhưng nghị luận ngài!” Nam tử tựa vào nhuyễn tháp mắt hẹp dài khẽ động, khóe môi gợi lên, mắt dẫn theo không ít hứng thú: “Nghị luận gia cái gì?” “Nói ngài sợ vợ, mỗi lần thấy Thái tử phi giống như là con chuột nhỏ!” Ám vệ run rẩy mở miệng. “Nga!” Không hứng thú gẩy vài cái móng tay, không để ý. Ám vệ kinh ngạc: “Gia, có người nghị luận ngài, ngài thế nhưng không tức giận?” Hôm nay hào phóng như vậy? Người nọ không một chút để ý lật xem tấu chương, lười biếng nói: “Tức giận cái gì? vốn chính là sự thật!” “…” Ngày thứ hai. Tin tức trọng đại : an quận vương cùng cung thân vương bị Vương phi phạt quỳ ở trước cửa! sợ vợ như thế, quả thực mất hết thể diện nam nhân! Ám vệ không nói gì nhìn chủ tử nhà mình: “Gia, ngài không phải nói không tức giận sao?” Không tức giận đem hai vị Vương gia chỉnh thành như vậy? ! Nam tử câu thần, mị mắt mỉm cười, ngữ điệu sâu kín: “Tuy rằng bọn họ phát hiện chính là sự thật, nhưng gia không có phê chuẩn bọn họ nói ra! Ngươi phải biết rằng, bên ngoài nếu có tin đồn gia sợ vợ, Thái tử phi sẽ cảm thấy được hình tượng ta đối nàng ôn nhu có tổn hại, sẽ mất hứng!” Ám vệ cảm thấy oán thầm, gia, ngài đều thành như vậy , Thái tử phi còn có ôn nhu đáng nói sao? Mời các bạn đón đọc Khanh Thật Hung Hãn Thái Tử Phi Muốn Đào Hôn của tác giả Mê Hoặc Giang Sơn.
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát
Một hồi dự mưu (âm mưu sắp đặt trước), để cho bọn họ cả đêm triền miên, cứ tưởng rằng sau khi trời sáng, bọn họ sẽ đường ai nấy đi, chỉ là người qua đường. Ai có thể ngờ, người đàn ông này lại nói, sẽ chịu trách nhiệm với cô chứ?  Mộ Dung Trần, quyền thế một phương, là thiếu gia tôn quý của nhà Mộ Dung, khi cô bị người ta bỏ thuốc đưa lên giường lớn của hắn, ngây ngô thở khẽ, dụ hắn khó có thể kiềm chế được, mạnh mẽ triền miên suốt một đêm.  Vì lấy được cô, hắn không tiếc lấy cường quyền, uy hiếp hôn phu của cô, phá vỡ hôn ước của cô, hơn nữa còn ép cô trở thành vợ của hắn.  Một cuộc hôn nhân không có tình yêu làm nền tảng, đã làm cho 2 người như bước đi trên một tầng băng mỏng, mỗi bước đều hết sức cẩn thận.  Hai năm trên giường thân mật, quan hệ của bọn họ vẫn dừng lại ở mức “lạnh nhạt”.  Một cú điện thoại vượt biển, khiến cho cô biết mình cũng không phải người phụ nữ duy nhất của hắn, rốt cuộc cô cũng đề xuất ly hôn.  Buông tay? Cười nhạt, người phụ nữ của hắn, thiên hạ ai dám muốn?  Không thả! Cô vĩnh viễn sẽ không hiểu được tình cảm thật lòng của anh.  Đã như vậy, không bằng cứ để đó, vì người phụ nữ của hắn, chỉ có thể thuộc về mình hắn!  “Tôi sẽ làm cho em biết ai mới là người đàn ông của em” Sự trầm mặc của cô làm cho hắn lầm tưởng bị hắn hỏi trúng tâm sự, nên cam chịu tất cả. Hắn tức giận vô cùng, đưa tay vào trong áo ngủ của cô.  “Nếu như, anh muốn cường bạo tôi lần nữa, tôi không còn lời nào để nói” Cô quật cường nhắm mắt lại, nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống  …. “Bây giờ em biết, em thuộc về ai rồi chứ?” Hắn bất thường hỏi.  Cô yên lặng chảy nước mắt, không thèm nhìn đến hắn.  “Trả lời tôi” Lửa giận của hắn vẫn cuồng si như cũ.  “Tôi không thuộc về người nào, tình huống bây giờ thay vì nói tôi thuộc về anh, không bằng nói tôi bị anh cường bạo”  “Cuộc đời này, em tiếp tục chờ bị cường bạo đi” Nói xong, hắn lập tức xuống giường, đóng cửa phòng rời đi.  [Hai năm sau] Mộ Dung Trần không thể tin trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, cô mới vừa nói cái gì? Muốn vay tiền của hắn.  “Anh, … rốt cuộc có cho mượn hay không?”  Tiết Tình lắp bắp nói xong, đầu của cô cơ hồ cúi thấp đến mức sắp đụng xương quai xanh rồi. Nếu như đứa bé không phải của hắn, cô sẽ không để mất thể diện như vậy, chạy đến tìm chồng trước vay tiền. Mộ Dung Trần lạnh lung nhìn cô: “Vay tiền? Đường đường là đại tiểu thư của nhà họ Tiết, tại sao lại mượn tiền chồng trước của mình? Người tình cũ của em không phải rất có khả năng sao?”  “Anh… không cho mượn thì thôi”  Cần gì tổn thương nhau như vậy. Tiết Tình nói xong, xoay người rời đi. Cái gì người tình cũ? Nói đùa sao? 2 năm qua cô căn bản không có nói chuyện với người đàn ông nào quá 3 câu có được không?  “Khoan đã, lại muốn đi hả?”  “Anh không phải nói không muốn cho mượn sao?” Cô còn không đi thì ở lại làm gì cơ chứ? Ở lại cho anh ta chê cười sao? “Muốn mượn, cũng không phải là không thể”  “Oh!?”  “Theo tôi 1 buổi tối. Yêu cầu của em tôi sẽ đồng ý”  “Anh bệnh thần kinh rồi. Anh làm gì thế?”  “Xem thử, em có đáng giá cỡ khoảng tiền đó không?”  [Đoạn ngắn 2] “Mộ Dung Trần, đây là cái gì?”  “A, là đơn ly hôn của chúng ta, làm sao vậy?”  “Đây mới là đơn ly hôn thật?”  “Tình Tình, chứ em cảm thấy đó là cái gì?”  “Mộ Dung Trần, anh đi chết đi”  Lệ rơi đầy mặt, tên khốn kiếp, dám gạt cô lâu như vậy!  *** Trong vũ hội đón người mới đến, Tiết Tình nhìn đám người trong sàn nhảy náo nhiệt, một chút cảm giác muốn đi vào cũng không có. Nếu không phải bạn trai của cô, chủ tịch hội học sinh Dương Bách Lâm lôi kéo cô đến đây, cô thà trở về ngôi nhà lạnh lẽo của mình cũng không muốn xuất hiện ở nơi này, cũng không muốn đứng ở nơi ồn ào như thế này. “Tình Tình có phải cảm thấy nhàm chán hay không? Đến uống một ly đi” Dương Bách Lâm xuất thân trong gia đình giàu có, lại cao lớn đẹp trai, từ năm nhất đại học đã bắt đầu hẹn hò với Tiết Tình, đến nay cũng đã được 2 năm, tình cảm cũng ngày càng tốt đẹp. Sinh nhật năm 20 tuổi của bọn họ, hai bên gia đình đã ngầm cho phép bọn họ đính hôn. Nếu năm sau khi tốt nghiệp đại học không tiếp tục học nghiên cứu sinh, sẽ phải gia nhập công ty của gia tộc. Mà Tiết Tình nhỏ tuổi hơn anh một chút, mới là sinh viên năm 3. “Không sao, em nhìn bọn họ chơi cũng thấy rất vui” Nhận lấy ly nước chanh mà anh đưa tới, đối mặt với bạn trai dịu dàng, cô nỗ lực cố gắng làm cho bản thân mình thật vui vẻ. “Đợi sau khi đổi nhạc, chúng ta vào nhảy 1 bản có được không?” Tình Tình luôn không thích những vũ khúc vô cùng náo nhiệt, nhìn cô chỉ nhàn nhạt cười cũng làm cho người ta ái mộ không thôi, anh cực kì may mắn vì vừa mới vào đại học đã theo đuổi được cô, hơn nữa, chiếc nhẫn ở trên tay cô đã chứng minh thân phận của cô, sau khi cô tốt nghiệp đại học, bọn họ sẽ kết hôn, về sau anh sẽ yêu thương cô cả đời. “Được” Cẩn thận uống một ngụm, Tình Tình nhìn về phía 2 người mặc y phục dào dạt thanh xuân đi về phía bọn họ, đoán không chừng là tìm người đàn ông trước mặt cô, quả nhiên….. “Dương học trưởng, tại sao anh lại một mình chạy đến đây?. Bên kia đều rất lộn xộn” Một cô gái đem mái tóc bới lên, trên mặt trang điểm nhạt, người chưa tới nhưng thanh âm đã tới. “Đúng vậy, học trưởng, anh không ở đó, chúng em đã làm rối hết các trình tự hoạt động, anh mau trở về ổn định lại đi” Một nữ sinh tóc dài cũng phụ họa nói. “Có cần khoa trương như vậy không?. Anh mới đi không tới 2 phút mà?” Dương Bách Lâm quay đầu, dịu dàng cười 1 tiếng, anh đối với người nào cũng tốt, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định. “Chào chị Tình Tình” Hai cô nữ sinh đương nhiên biết Tình Tình, cùng nhau chào hỏi cô. “Chào các em” Sau khi chào hỏi, Tìnhh Tình xoay mặt nhìn Dương Bách Lâm: “Anh cứ qua bên đó trước đi, em không sao” “Tình Tình, em chờ anh một chút. Đừng đi đâu lung tung biết không?” Làm người phụ trách buổi tiệc tối nay, Dương Bách Lâm không thể không trở về chủ trì đại cục, nhưng anh không yên lòng bạn gái một mình ở chỗ này. Cho dù là ai cũng nhìn ra được, tối nay Tiết Tình mặc dù chỉ mặc 1 bộ lễ phục trắng tinh, nhưng lại thanh nhã giống như hoa sen mới nở, làm cho người ta không muốn dời mắt. Nếu như cô không phải là bạn gái kiêm vị hôn thê của anh, không biết đã có bao nhiêu người đến gần, bắt chuyện rồi. “Học trưởng anh cứ yên tâm!. Sẽ không có ai dám bắt nạt chị Tình đâu. Chị Tình, cho chúng em mượn học trưởng một chút nha” Hai cô nữ sinh một trước một sau lôi Dương Bách Lâm đi. Tình Tình nhìn Dương Bách Lâm biến mất trong đám người náo nhiệt, nhìn một chút ra bên ngoài, ánh trăng đêm nay không tệ lắm, không bằng đi ra ngoài hít thở không khí đi. Bỏ ly nước trong tay xuống, cô xoay người rời khỏi bữa tiệc. Tình Tình ngồi ở trên ghế đá, phía bên ngoài lễ đường, nhìn vầng trăng sáng trên trời, từng ngọn cây cọng cỏ trong vườn trường, như được bao phủ thêm một tầng sắc màu lấp lánh. Không biết ở đất nước xa xôi kia, mẹ với em trai có khỏe không?. Nghĩ đến đây, 2 mắt vốn tỏa sáng của cô cũng trở nên ảm đạm. Vốn cho rằng sau khi tốt nghiệp trung học, ba sẽ đồng ý cho cô xuất ngoại du học, kết quả vẫn không được. Nếu như bây giờ cô ở nước ngoài, có thể sẽ cùng mẹ với em trai ở chung…. Thương cảm chợt tới làm cho cô không để ý đến động tĩnh xung quanh, một người đàn ông không biết từ lúc nào đã đứng ở trên cây to sau lưng cô, chính xác mà nói anh ta đang dựa vào cây đại thụ thở không ra hơi.   Mời các bạn đón đọc Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát của tác giả Thịnh Hạ Thái Vi.
Anh Chỉ Là Một (Ta Đem Ổ Chăn Phân Cho Ngươi)
Giang Tỉnh Tỉnh là một diễn viên trẻ hai mươi ba tuổi, vô cùng có tài năng diễn xuất. Thế nhưng cô chưa thể nổi tiếng, chỉ có thể quanh quẩn đóng vai quần chúng, hoặc góp mặt trong các loại phim cấp ba rẻ tiền.   Nguyên nhân sự nghiệp Giang Tỉnh Tỉnh mãi vẫn chưa thể thăng tiến, là do trên trán cô có một vết sẹo. Tuy vết sẹo khá nhỏ lại mang hình dáng của trăng lưỡi liềm nhưng cũng khiến cô trở thành một người phụ nữ bị phá tướng, không nhà làm phim nào chấp nhận cho cô một vai diễn lớn.   Thương Giới là một doanh nhân tài ba, tuy tuổi còn trẻ nhưng đã lọt top những người giàu nhất thế giới. Anh lạnh lùng, quyết đoán, cấm dục. Nhưng đâu ai biết được Thương Giới lại mắc chứng bệnh đa nhân cách.   Trong người anh tồn tại hai nhân cách: nhân cách thứ nhất lạnh lùng, lãnh đạm, cấm dục; nhân cách thứ hai thì lại nghiện tình dục :v   Bấy lâu nay Thương Giới luôn dùng thuốc và trị liệu để kìm hãm nhân cách thứ hai, không cho nhân cách thứ hai có cơ hội thức tỉnh.   Một ngày, xe ô tô của Thương Giới bất ngờ đâm phải Giang Tỉnh Tỉnh, không hiểu sao chỉ là lần đầu tiên gặp mặt nhưng anh vô cùng quen thuộc với vết sẹo hình mặt trăng trên trán cô. Và cũng từ sau lần ấy, nhân cách thứ hai của Thương Giới đột ngột thức tỉnh.   Trái với nhân cách thứ nhất luôn luôn lạnh nhạt, nhân cách thứ hai của Thương Giới lại là một người đàn ông vô cùng quyến rũ và tràn ngập hương vị nam tính. Sau khi nhân cách thứ hai chiếm được cơ thể Thương Giới, liền đi đến nhà Giang Tỉnh Tỉnh ở nhờ :v   Vì vậy mà Giang Tỉnh Tỉnh gặp phải một tình huống như thế này, bỗng một buổi tối căn nhà trọ chật chội của cô lại đón tiếp một người đàn ông, mà người đàn ông này lại lọt top những người giàu nhất thế giới, lại đẹp trai hết chỗ chê.   Anh ta đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà cô, nói rằng mình đang bị người nhà hãm hại nên không thể về nhà, mong cô có thể cứu giúp, sau khi thoát khỏi chuyện này sẽ không quên báo đáp cô.   Giang Tỉnh Tỉnh không còn cách nào khác, đành chấp nhận để Thương Giới ở nhà mình. Thế là từ đó, cuộc sống ở nhờ của Thương Giới và Giang Tỉnh Tỉnh bắt đầu.   Cuộc sống của Giang Tỉnh Tỉnh rất khó khăn, có khi phải dựa vào cơm hộp của đoàn phim để sống, tài năng xuất chúng nhưng lại không được công nhận, chỉ vì một vết sẹo mà phải hạ mình đóng phim không xứng với cô.   Từ ngày có Thương Giới sống chung, cuộc sống của cô thay đổi rất nhiều. Thương Giới đột nhiên xông vào cuộc đời cô, anh từng bước đến gần cô, thỉnh thoảng buông lời trêu chọc cô, làm ra những hành động hết sức vô sỉ.   Từ trước đến nay, vết sẹo trên trán luôn là trở ngại lớn nhất của Giang Tỉnh Tỉnh, vì nó mà đam mê của cô không thể vươn cao, vì nó mà cô phải sống cuộc sống độc thân suốt hai mươi ba năm, vì nó mà trong mắt mọi người, cô trở thành người phụ nữ phá tướng.   Thế nhưng, chỉ có một mình Thương Giới nói rằng, vết sẹo kia chính là "ánh trăng" của anh.   Thương Giới từng bước xâm nhập vào cuộc sống Giang Tỉnh Tỉnh, thu hẹp khoảng cách của cả hai, tình cảm của anh đối với cô phát sinh, nhưng anh cũng chẳng hề che dấu nó. Quá trình sống chung của cả hai là chuỗi ngày Thương Giới mặt dày trêu chọc Giang Tỉnh Tỉnh, lợi dụng ăn đậu hũ của cô.   Qua những ngày tháng như thế, Giang Tỉnh Tỉnh làm sao không động lòng trước một Thương Giới xuất sắc như thế, hơn nữa anh đối xử với cô vô cùng tốt, sự quan tâm anh dành cho cô bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được.   Nhưng khi cả hai bắt đầu quá trình yêu đương, thì bên phía bác sĩ tâm lý của Thương Giới đã tìm được anh, ép buộc anh tiến hành điều trị để nhân cách thứ nhất quay về. Tuy nhiên nhân cách thứ hai của Thương Giới vẫn chiến thắng được bác sĩ tâm lý, sau đó giả vờ với mọi người rằng nhân cách thứ nhất đã thức tỉnh lại.   Sau đó Thương Giới và Giang Tỉnh Tỉnh vẫn tiếp tục mối quan hệ yêu đương siêu ngọt ngào, tuy có lén lút một chút nhưng vẫn ngược chết FA.   Sự nghiệp của Giang Tỉnh Tỉnh dần có sự phát triển, cô được nhận vai nữ chính của một bộ phim từ đạo diễn tiếng tăm. Một phần là do sự giúp đỡ của Thương Giới, anh nhìn ra được cô cố chấp và đam mê đối với diễn xuất như thế nào. Dù sao thì giờ đây tài năng của cô đã được nhìn nhận, mở đầu cho một tương lai tươi sáng.   Mọi việc trên đời, giấu được nhất thời cũng không giấu được cả đời, bác sĩ tâm lý phát hiện ra nhân cách thứ hai đang giả mạo nhân cách thứ nhất, liền bắt Thương Giới trị liệu. Nhân cách thứ nhất đã tỉnh lại thành công ngay lúc Thương Giới và Giang Tỉnh Tỉnh vừa đăng ký kết hôn và trải qua "đêm đầu tiên". Mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao? Mời các bạn cùng đọc truyện để tìm ra câu trả lời ạ :3   Đây là lần đầu tiên mình đọc truyện có nội dung về bệnh đa nhân cách nên cảm thấy vô cùng mới mẻ. Hai nhân cách của Thương Giới có thể tương tác và tương thông với nhau, tình cảm của nhân cách này cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi tình cảm của nhân cách kia.   Có lẽ vì vậy mà khi nhân cách lạnh lùng thứ nhất của Thương Giới tỉnh dậy thì vẫn đối xử với Giang Tỉnh Tỉnh rất tốt. Mình cứ tưởng khúc này sẽ ngược đôi chút nhưng không ngờ nhân cách thứ nhất vừa đáng yêu mà vừa ngầu kinh khủng, đúng kiểu ngoài lạnh trong nóng, khẩu thị tâm phi luôn ấy :3   Tuy Thương Giới bị đa nhân cách nhưng cho dù là nhân cách nào thì anh vẫn là Thương Giới, vẫn là người luôn yêu Giang Tỉnh Tỉnh. Có lẽ cái tên "Anh chỉ là một" cũng mang ý nghĩa như thế.   Vậy nên, mn nếu hứng thú với thể loại lạ lạ, hay hay, sủng ngọt này thì nhảy hố với mình nhé. Truyện đáng đọc lắm ạ ^^ ______   Review by #Anh Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tường đỏ liễu xanh ngói lưu ly, trong cung cấm. Giang Tỉnh Tỉnh bưng một bộ cẩm y (áo gấm) đã dệt xong, thong thả đi dọc theo tường cung, nếu như nhìn kỹ, sẽ phát hiện bàn tay bưng khay đựng cẩm y hơi run rẩy. Nàng cúi đầu, mở hai mắt, nhìn chằm chằm vào đóa hoa thêu trên chân mình. Một bước, một bước, một bước... Nàng đi cẩn thận, rất cẩn thận, giống như làm xiếc đi trên dây, hơi vô ý chút sẽ ngã xuống vực sâu, vạn kiếp bất phục [1]. [1] Vạn kiếp bất phục: muôn đời muôn kiếp không trở lại được Mà bên cạnh nàng, một người mặc trang phục Hoàng Quý phi hoa lệ đang lén gặp ai đó. Đối tượng nàng ta gặp, đúng là thái giám tổng quản, quyền khuynh Đông Hán [2]. [2] Đông Hán: cơ quan đặc vụ của hoạn quan thời xưa Lúc này, cung nữ Giang Tỉnh Tỉnh ngoài ý muốn phát hiện gian tình của hai người họ. Nàng bưng khay, cẩn thận mà đi trên con đường của mình, đầu cúi rất thấp, rất rất thấp. ... “Cut!” Đạo diễn hô lên một tiếng, không khí căng thẳng ở hiện trường tựa như một quả bóng bị chọc thủng, dần thả lỏng lại. Đạo diễn tức hộc máu mà kêu lên: “Cung nữ kia, lại đây, đúng, nói cô đấy!” Đế giày Giang Tỉnh Tỉnh dẫm lên bồn hoa, chạy bước nhỏ đến: “Đạo diễn Lưu, ngài gọi tôi.” Kịch bản trong tay đạo diễn cuộn thành vòng tròn, đập vào đầu cô, bị cô nhanh nhẹn nghiêng đầu tránh né. “Cô chỉ là một cung nữ đi ngang qua, đất diễn sao có thể nhiều như vậy?” Giang Tỉnh Tỉnh ngẩn người: “Đạo diễn, tôi... tôi diễn không tốt ở đâu sao?” “Cô diễn rất tốt, tốt quá mức! Đoạt đi cả diễn xuất của nữ chính!” Đạo diễn tức giận đến mức thổi râu trừng mắt: “Chỉ là trùng hợp đi qua mà thôi, cô cứ đi là được, đoạt diễn gì chứ?” “Nhưng mà đạo diễn, cung nữ biết được gian tình giữa Quý phi và thái giám chắc chắn sẽ không sống nổi, biết mình không sống được bao lâu nữa, sợ hãi hẳn là một phản ứng theo bản năng.” “Cô có thể sợ hãi, nhưng cô cũng quá mẹ nó sợ hãi rồi!” “Đạo diễn đang cảm thấy tôi diễn hơi quá sao, tôi có thể thu lại một chút.” Môi Giang Tỉnh Tỉnh trắng bệch, lập tức bắt đầu run rẩy, đôi mắt đen nhánh nhìn trái nhìn phải, giống như chim sợ cành cong, không ngừng vội vàng trốn tránh. Vẻ mặt của cô vô cùng phong phú, cảm xúc sợ hãi diễn đã hạ bút thành văn [3], lại không đến mức thái quá, vừa đúng. [3] Hạ bút thành văn: chỉ sự trôi chảy, quen thuộc, làm một việc gì đó rất dễ dàng Đạo diễn lại không kiên nhẫn mà chen ngang: “Dừng dừng dừng, diễn tốt như vậy, cho cô làm nữ chính luôn được không?” Đôi mắt đen của Giang Tỉnh Tỉnh sáng ngời: “Được!” “Được cái đầu cô, nhận cơm hộp của cô rồi lăn đi!” ... Mời các bạn đón đọc Anh Chỉ Là Một (Ta Đem Ổ Chăn Phân Cho Ngươi) của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.