Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Du Y

Văn án:  Năm 2041, một loại dụng cụ thần kì ra đời, người trong nghề gọi đùa nó là cái “Máy chiếu” Nó có thể kết nối với ý nghĩ của con người, chiếu thế giới tinh thần phức tạp của họ thành một không gian hiện thực rực rỡ muôn màu. Không gian này có lúc rất ổn định, cũng có lúc vô cùng bất ổn, tất cả các loại quy luật vật lý đều chỉ là mây bay, sự tình quái đản đến mức nào cũng có thể xảy ra được hết. Bởi thế, một loại bác sĩ tâm lý mới toanh xuất hiện, thông qua dị hóa không gian mà đem chính mình xâm nhập vào không gian được chiếu ra trong ý nghĩ của người khác. Bằng sự xâm nhập đầy mạo hiểm đó, họ tìm ra căn nguyên bệnh tật của bệnh nhân. Nhìn chung, đây là một câu chuyện vừa mạo hiểm lại vừa vui vẻ về một tên bác sĩ tâm lý nói dối không chớp mắt, nhân cách không đáng tin và một tay súng bắn tỉa đeo ghita xắn ống quần hát rong ở ga tàu điện ~ * Du y: bác sĩ lang thang. *** Nghe nói bên ngoài đại sơn người ta đã dùng nguồn năng lượng mới; nghe nói nhà của một vài người trong thành phố chính là một cái máy tính to, có thể nói chuyện, có thể tán phét, sai làm cái gì là làm cái đó; nghe nói ở cách xa trăm sông ngàn núi, chỉ cần mở máy di động ra một cái thì đối phương như là đang ngồi ở ngay trước mặt mình, còn chân thật đến mức sờ thấy được; nghe nói nhà khoa học nào đó lại đang nghiên cứu cái gì gì đấy…không gian chi chi…lý luận mô mô, tương lai sẽ có một ngày, mấy người trong thành phố kia chỉ cần mở cửa nhà là đã có thể đến được chỗ làm ở rất xa rồi. Nghe nói… Có điều mấy cái chuyện đó chẳng liên quan gì với thôn nhỏ vùng sâu vùng xa này sất. Quốc lộ đi qua vùng này tuy đã thông nhiều năm, thế nhưng vì vấn đề địa chất nên tình hình giao thông vẫn không ra gì như cũ, chín khúc quẹo mười tám khúc cua, hàng năm xảy ra bao nhiêu là tai nạn, bất luận là vận chuyển vật tư ở bên ngoài vào hay là người trong núi đi ra đều là chuyện vô cùng vô cùng gian nan. Sức người sức của đổ về đây nhiều vô kể, giúp dân thôn xây dựng những ngôi nhà còn đẹp hơn trong thành phố, lại sửa sang quốc lộ, trường học và bệnh viện, cơ mà hoàn cảnh sinh hoạt của mọi người vẫn bí bách chật hẹp. Vẫn còn người già mắc bệnh không chịu đi khám bệnh viện, thà rằng ở nhà uống mấy thứ thuốc dân gian và cầu thần bái phật cho xong. Vì thế rất nhiều người không biết tâm lý con người cũng sẽ mắc bệnh, đã mắc bệnh, cũng cực kì nguy hiểm. Trong căn phòng gác, thiếu nữ tỉnh lại trong giấc mộng dài ngồi bật dậy, trên mặt còn chút mơ hồ. Lúc này, bức mành bị một người nhẹ nhàng kéo ra, ánh vàng chiều tà nghiêng nghiêng rọi vào. Người đàn ông kéo mành đang cúi đầu tựa bên cửa sổ, hít thật sâu hương thơm hoa trà trong cái chậu cây con con. Sau đó hắn quay đầu, nheo mắt nở nụ cười: “Thế nào, tỉnh rồi chứ?” Đó là một người đàn ông còn rất trẻ____Không phải tuổi hắn còn trẻ, mà là cảm giác hắn mang lại cho người ta, khiến người ta cảm thấy cho dù tương lai đến tuổi trung niên hay biến thành một ông lão tóc bạc phơ phơ thì hắn vẫn cứ trẻ trung như cũ, bởi vì hắn có một đôi mắt đặc biệt vui tươi. Tóc trên đầu hắn ngăn ngắn, loạn cào cào, vì người cao chân dài mà dáng vẻ càng thêm gầy yếu. Hắn có khuôn mặt dường như lúc nào cũng tươi cười chói lóa, người khác nhìn vào cũng nhịn không được mà toét miệng cười theo làm cho ai nấy đều yêu thích trăm phần. Thiếu nữ nhìn hắn, bỗng nhiên hốc mắt nóng bừng lên, trong khoảnh khắc cô không biết phải diễn tả thế nào, chỉ có thể làm theo bản năng, òa khóc: “Bác sĩ Khấu…” Bác sĩ Khấu không ngắt ngang mà để cô bé khóc một lần cho thống khoái, hắn đứng một bên nhẹ tay nhẹ chân sắp xếp lại dụng cụ vào cái ba lô mang đậm phong cách hoài cổ, đợi cho cô bé kia khóc xong xuôi, hắn mới lấy ra một chiếc hộp nhỏ, tiện thể rút luôn mấy tờ giấy ăn đưa qua: “Cho em, lau đi, đợt trị liệu cuối cùng kết thúc rồi, trong chiếc hộp này là cố gắng của chúng ta suốt mấy ngày qua, em có thể giữ làm kỉ niệm.” “Kỉ niệm?” “Kỉ niệm em sống lại một lần nữa.” Bác sĩ Khấu chớp chớp mắt với cô bé, một tay nhấc lên cái ba lô to để đầy dụng cụ, khiêng lên vai, giống như một lữ khách đường dài chẳng đáng tin tưởng. Hắn lẩm nhẩm mấy câu dân ca sai nhạc, mở cửa ra, gật đầu với cha mẹ thiếu nữ đã chờ ở ngoài này từ lâu lắm, “Có thể vào với con bé rồi.” Người phụ nữ trung niên chợt che miệng mình nức nở khóc lên, bà đi vào trong phòng, thiếu nữ khẽ gọi một tiếng “Mẹ”, thế là tiếng nức nở vỡ òa. Bác sĩ Khấu đứng ở ngưỡng cửa gật gật đầu với người đàn ông đang cảm ơn rối rít rồi xoay người rời đi, tựa như hắn chưa từng dừng lại, cũng chưa từng làm bất cứ chuyện gì. Khấu Đồng, hắn là một du y. “Du y” bình thường còn có một từ đồng nghĩa rất được ưa chuộng, chính là “Tên lừa đảo”, du y Khấu Đồng này còn giống lừa đảo hơn các du y khác, bởi vì hắn là bác sĩ tâm lý. Dựa theo lý giải của dân tình thì chỉ cần là con người, ăn rau dưa ngũ cốc thì phải có hỉ nộ ái ố, cuối cùng sẽ có lúc muốn đánh nhau muốn mắng người, chẳng phải là chuyện lớn lao gì, làm sao mà phán được là tâm lý có bệnh chứ? Chẳng phải đều do bác sĩ tâm lý định đoạt cả sao? Nói có bệnh là có bệnh, bảo khỏi rồi là khỏi rồi, chả lừa đảo thì là gì? Còn chẳng chuyên nghiệp bằng thầy bùa, ít nhất người ta còn đao thật thương thật vừa rú rít ầm ĩ vừa trợn trắng mắt nhảy tưng tưng, trông đáng đồng tiền bát gạo hơn hẳn. Thế nhưng Khấu Đồng chính là một người rất thần kì, nghe đâu hắn có công việc hẳn hoi, thậm chí còn có chức vụ trong ngành thần bí nhất trên thế giới___ Ngành ‘Hữu quan’. Bác sĩ Khấu có cống hiến cực lớn với ngành hữu quan, lớn đến mức độ nào? Khụ, chuyện của ngành hữu quan thuộc về cơ mật quốc gia, cho nên không thể nói tỉ mỉ được. Mời các bạn đón đọc Du Y của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn của Tôi - Tân Nương Thiếu Niên
Lâm Tịch hiện lên trong con mắt của các nhân viên dưới quyền là thế này: "Đại mỹ nhân, xuất thân người mẫu, đi giày cao gót, cao 1m75 (bằng tôi), dáng người thì khỏi phải nói. Dáng vẻ yêu kiều, làn da trắng trẻo mịn màng, dung nhan tựa mây buổi sớm, đôi mắt sáng tựa sao trời. Vẻ đẹp tuyệt thế vô song, tính cách cũng độc nhất vô nhị, tuổi không nhiều nhưng độc ác tàn bạo, táng tận lương tâm, vô nhân tính, ánh mắt lúc nào cũng vô cùng xảo quyệt, nhìn vô cùng ác nghiệt độc địa, có thể làm mọi việc không từ thủ đoạn. Cô ta chính là lãnh đạo cao nhất trong bộ phận tiêu thụ của chúng tôi. Nghe nói cô ta đã dựa vào ưu điểm tự thân theo kiểu Tô Đát Kỷ hại dân hại nước để co kéo mối quan hệ với tổng giám đốc và leo lên làm lão đại bộ phận tiêu thụ." Trong mắt anh chàng thuộc cấp Ân Nhiên cũng vậy, Lâm Tịch không khác gì một ma nữ hô ra mưa gọi ra gió. Một chuyện tình cờ xảy ra, An Nhiên và Lâm ma nữ cùng chung phòng khách sạn. Nam nữ chung phòng, à, chuyện gì có thể tất cũng xảy đến thôi. Sự rắc rối của cuộc đời An Nhiên bắt đầu từ đây, nhất là tính cách thích hành hiệp trượng nghĩa của cậu có thể bùng phát khắp mọi nơi trong công ty nữa. Vướng vào mối tình với Bình Nhi, nhưng cùng lúc cũng phát hiện Lâm ma nữ mang thai đứa con của mình, có vẻ như anh chàng Ân Nhiên không thể điều khiển nổi cuộc sống của mình nữa. Một câu chuyện hài hước đầy thú vị đang chờ đợi đến tay độc giả. *** Vừa ra ngoài lắp điện thoại cho khách hàng, về đến văn phòng, mồm miệng khô khốc, tôi uống được một ngụm nước lọc, mở điện thoại thấy có mẩu truyện cười người lớn: Mẹ dặn con gái, khi đi đâu trời tối mà gặp thằng nào định giờ trò thì con c bình tĩnh vén váy lên và bảo nó tụt quần xuống rồi lúc đó con hãy chạy, như thế thì đến... bố nó cũng không đuổi được.   Tôi chuyền tiếp cho Lý Tĩnh bạn tôi, trong lúc tin nhắn đang gửi đi... tôi thấy có gì đó không ổn, nhìn kỹ lại, ặc! Màn hình đang hiển thị không phải số của Lý Tĩnh, mà là Lâm ma nữ!   Tôi vội vàng ấn nút đỏ để thoát, nhưng không thể rút lại được nữa. Tôi vội tháo pin, cầu trời hãy phù hộ tin nhắn vẫn chưa được gửi đi.   Lâm ma nữ tên thật là Lâm Tịch, còn một biệt hiệu rất hay nữa là Diệt Tuyệt Sư Thái, là giám đốc bộ phận tiêu thụ của chúng tôi. Tuổi tác không rõ, chắc chưa tới ba mươi. Đại mỹ nhân, xuất thân người mẫu, đi giày cao gót, cao lm75 (bằng tôi), dáng người thì khỏi phải nói. Dáng vẻ yêu kiều, làn da trắng trẻo mịn màng, dung nhan tựa mây buổi sớm, đôi mắt sáng tựa sao trời. Vẻ đẹp tuyệt thế vô song, tính cách cũng độc nhất vô nhị, tuổi không nhiều nhưng độc ác tàn bạo, táng tận lương tâm, vô nhân tính, ánh mắt lúc nào cũng vô cùng xảo quyệt, nhìn vô cùng ác nghiệt độc địa, có thể làm mọi việc không từ thủ đoạn. Cô ta chính là lãnh đạo cao nhất trong bộ phận tiêu thụ của chúng tôi. Nghe nói cô ta đã dựa vào ưu điểm tự thân theo kiểu Tô Đát Kỷ hại dân hại nước để co kéo mối quan hệ với tổng giám đốc và leo lên làm lão đại bộ phận tiêu thụ. ... Mời các bạn đón đọc Nữ Thượng Cấp Hung Tợn của Tôi của tác giả Tân Nương Thiếu Niên.
Bất Dạ Thành - Bất Dạ
  AudioBook Bất Dạ Thành   Một câu chuyện buồn tẻ với 80% sự thật, không cao trào không điểm nhấn. Bảy năm trước tôi chứng kiến mà cũng tham gia vào câu chuyện của cậu ấy, năm 2005 vì thương cậu ấy mà ôm cậu ấy khóc. Năm nay hạnh phúc cậu ấy tìm được lại khiến tôi ôm cậu ấy và khóc lần nữa. Bởi vậy tôi chỉ muốn giãi bày lại những bước chuyển của A Thành trong cả cuộc đời lẫn tình yêu. Những lời dẫn của A Thành hầu hết đều từ nhật ký của cậu ấy và ghi chép lại qua những cuộc trò chuyện giữa bọn tôi. Cậu tự cứu được cậu, giờ hy vọng cậu sẽ luôn luôn hạnh phúc. *** Mơ mơ màng màng tỉnh dậy, phòng vẫn tối thui, Lý Dĩ Thành mở to mắt nhìn trần nhà, với tay mò điện thoại cạnh gối, 19:35, ánh đèn hắt từ màn hình khiến căn phòng sáng sủa hơn một chút, cậu nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, nằm một hồi lâu nữa mới chật vật bò được xuống giường, lê bước ra khỏi phòng, thấy Khưu Thiên đang ngồi trên sofa, vẫy đuôi hân hoan: “Tình yêu~ dậy rồi a~” “Ề.” Lý Dĩ Thành lết vào buồng tắm rửa mặt, gương mặt soi trong gương nhìn ra cả sự mệt mỏi sau một chuyến đi dài. Những đường nét dần già được gọt khắc qua nhiều ngày lữ hành, nước da ngăm ngăm đen,cậu có cặp mắt phượng một mí vô cùng ưa nhìn, mà Khưu Thiên vẫn trêu trông như chiến binh đất sét (*). Bất quá bữa nay vì thiếu ngủ nên mắt phượng một mí đã sưng húp thành hai mí, cậu thò ngón tay thử chọc chọc, rốt cuộc chán đời kệ luôn. Quá mười một giờ trưa về đến Đài Loan, hơn hai giờ chiều mới bước chân vào nhà ở Đài Bắc, nằm ngủ tổng cộng chưa đầy năm tiếng, người ngợm rõ ràng chưa được nghỉ đủ, vẫn thấy mệt rã rời, tiếng mưa rơi nghe ướt sũng sự cô độc, rồi cứ thế chậm rãi len lỏi vào gian phòng tối om. Đầu hàng không chiến đấu với hai mắt phượng nữa, Lý Dĩ Thành túm lại mớ tóc đã lâu không cắt, cột thành đuôi ngựa, táp nước rửa mặt rồi trở ra phòng khách, ngồi xuống cạnh Khưu Thiên. “Tình yêu à~ Ai nha? Bồ mới cắt mắt hai mí nha?” “Đẹp chưa?” “Quà đâu?” Khưu Thiên chìa tay trước mặt Lý Dĩ Thành. ... Mời các bạn đón đọc Bất Dạ Thành của tác giả Bất Dạ.
Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương - Ức Cẩm
AudioBook Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương Mùa xuân, La Tiểu Sanh gieo xuống một hạt giống. Cho đến mùa hè cô thu hoạch được một chàng trai. *** Trời tháng hai, gió nhẹ chợt lướt qua, tiết trờiấm áp, trong không khí còn nhàn nhạt mùi hươngcủa cỏ mới. La Tiểu Sanh đi dọc theo bờ ruộng quanh quanh co co, bước chân lảo đảo, không chỉ bởi vì hơn hai giờ ngồi xe xóc nảy mà hơn hết là tối hôm qua cô say rượu. Tối hôm qua là ngày vui của Tần Phong cùng Giang Vân, cô đi tới đó nhưng là ngồi ở góc khuất nhất. Từ năm thứ nhất đại học đến bây giờ, suốt năm năm La Tiểu Sanh đã thầm mến người đàn ông này. Cô vẫn tưởng rằng có thể như thế thầm yêu anh, giống như trên phim ảnh đã nói cho chúng ta biết được rằng: thầm mến cũng là một loại yêu say đắm, so ra thì sẽ vĩnh viễn cũng không lo thất tình. Nhưng mà La Tiểu Sanh phát hiện mình đã sai lầm rồi, quá sai là đằng khác. Khi lần đầu tiên cô thấy hai người đó sóng vai đi cùng một chỗ, khi tận mắt nhìn thấy tay bọn họđan vào nhau, khi cô trong lúc vô tình trông thấy họ ôm hôn nồng nhiệt thì lòng của cô lại có cảm giác đau thắt lại. Cô mới phát hiện ra hóa ra thầm mến cũng sẽ ó thất tình. … Mời các bạn đón đọc Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương của tác giả Ức Cẩm.
Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa - Đường Thất Công Tử
  AudioBook Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa   “Sự quên lãng khi đi lướt qua anh, đã trở thành sóng to gió lớn hãi hùng trong suốt cả cuộc đời em!” … Cuộc sống của cô bắt đầu từ năm 16 tuổi, bởi trước đó, ký ức của cô chỉ là một màu trắng xóa. 18 tuổi, gặp anh, yêu anh, mất cả gia đình, thậm chí suýt nữa là cả sinh mạng này cũng là vì anh, vì tình yêu dành cho anh. Anh khi đó – một chàng trai giống như tuyết trắng trên những ngọn trúc xanh -  đã yêu cô bằng một tình yêu tàn nhẫn như thế, vậy mà khi đối diện với cô của năm năm sau, tại sao tình yêu của anh lại trở nên tĩnh lặng như vậy, âm thầm như vậy? Đối diện với tình yêu không lời ấy, Lâm Kiều, anh muốn cô sẽ phải làm sao đây? Lãng quên anh, cô có thể không? Quên một người giống như một điều gì đó xảy ra khiến mọi ký ức về người đó đều biến mất, giống như cuộc sống lại một lần nữa bắt đầu lại, giống như tuổi 16 của cô bắt đầu với một ký ức trắng xóa. Giống như khi đó, cô cũng đã quên một người… Tình yêu đầu tiên… Hạnh phúc đầu tiên… Đau thương đầu tiên… Tần Mạc, cứ nghĩ rằng cuộc chiến ở Tây Phi đã mang anh đi xa mãi mãi, để cô đau lòng vùi tất cả yêu thương và kỷ niệm trong một màu trắng xóa vô hồn, vô thức quên đi anh là ai và bắt đầu lại một lần nữa với tuổi 16 trống rỗng. Có ngờ đâu, một ngày của tám năm sau, anh lại một lần nữa ào vào cuộc sống của cô, bất chấp mọi sức mạnh của sự quên lãng. Vậy tình yêu của cô, cuối cùng rồi sẽ thế nào? Tình yêu ấy, là quá khứ không thể chịu đựng nổi của năm năm trước hay là sự quan tâm chăm sóc tới nhau một cách thầm lặng của năm năm sau? Tình yêu ấy, là ký ức còn sót lại của tám năm trước, hay là sự vấn vương không thể dứt bỏ của tám năm sau? (Lưỡng sinh hoa: Một loài hoa mọc khắp nơi trên một hòn đảo nhỏ ở Trung Quốc, mỗi đài hoa có hai bông, hai bông hoa này luôn nở về hai hướng khác nhau, không bao giờ đối diện với nhau, nhưng đến khi hoa tàn, đài hoa lại hướng về phía nhau, cùng nương tựa vào nhau trong những thời khắc cuối cùng.) Thông tin tác giả: Đường Thất Công Tử là một nhà văn nữ Trung Quốc thuộc thế hệ 8X, khi còn học trung học đã đọc sách của Oscar Wilde, trong đó có một câu mà cô luôn ghi nhớ: "Một người muốn trở lại tuổi thanh xuân chỉ cần làm lại những việc ngốc nghếch đã từng làm là đủ rồi". Thế nên hàng ngày cô đều làm những việc ngốc nghếch, vừa tươi trẻ, lại vừa cảm thấy mình cứ tiếp tục tươi trẻ mãi như thế này thật không hay *** Lúc tôi hồi phục lại tinh thần, anh chàng tuấn tú ngồi ở đối diện đã chuyển đề tài từ Chu Dịch đến Chu Ân Lai. Tôi nhẹ nhàng thở ra. Anh chàng dân kỹ thuật xuất thân danh giá này, khả năng tưởng tượng phong phú thật làm cho người khác giận sôi máu. Khi anh ta nói từ tài năng củaMendelssohn[1] đến sự nổi tiếng của núi Long Môn Sơn Chu Khẩu Điếm[2], chuyển sang Chu Dịch, tôi liền lo lắng anh ta sẽ từ Chu Dịch nói đến Dịch Cân Kinh. Trước khi ra ngoài, để bồi đắp cho lần gặp mặt này, cũng bởi ký thác rất nhiều kỳ vọng, cô bạn chí cốt Chu Việt Việt chân thành khuyên tôi: “Tống Tống, người bạn này của tôi đặc biệt coi trọng những cô gái tài năng, nhất là những cô gái tài năng cùng chung chí hướng. Cậu phải biết nắm lấy cơ hội. Đợi đến khi nắm chắc anh ta trong tay rồi, nhanh chóng đưa anh ta đến gặp Lâm Kiều và Hàn Mai Mai, bảo đảm tức giận thế nào cũng giải tỏa được hết, khí huyết lưu thông là khí huyết lưu thông.” Dứt lời khoác lên vai tôi chiếc áo choàng giá ba mươi lăm đồng tiền phong cách Bohemian, cũng ra lệnh cưỡng chế tôi đem đôi giầy đế bằng đổi thành một đôi giầy Converse thời thượng, làm tôi có thể thêm tự tin làm một cô nàng tài năng. Bởi vì hai mươi lăm năm sống ở trên đời tôi chưa từng mặc loại áo choàng này nên phô diễn không đủ thuần thục, cho nên khi cùng đối tượng hoành tráng này dùng cơm, vô ý quết qua ly nước làm ướt nguyên bộ dao nĩa. Anh chàng hoành tráng được giáo dục rất tốt kia liền nhíu nhíu đầu mày. ... Mời các bạn đón đọc Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa của tác giả Đường Thất Công Tử.