Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Thể loại: Bách hợp [GL], hiện đại, hài hước, oan gia, thuần khiết, HE. Editor: Bách Linh Dạ Ngưng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm lần đầu tiên đã coi nàng là trộm mà đuổi bắt. Lần thứ hai gặp lại, Dạ Ngưng đang ở trạng thái uông say lại tóm vào bộ ngực của cô nàng để đứng vững. Lần gặp thứ ba, Dạ Ngưng đùa giỡn đã bị bắt ngay tại chỗ, mời vào phòng làm việc...bảo khố chứa các thể loại AV chỉ chút nữa thôi bị tiêu hủy hoàn toàn. Lần gặp thứ tư, Dạ Ngưng chăm chú xem AV ngon lành trong bảo khố, chẳng may thanh âm kích tình kia lại bị thoát ra, vang dội cả phòng học……Lần thứ năm………… *** Xin đừng để 2 chữ “thuần khiết”/ “trong sáng” đánh lừa, truyện này mà có thể gọi là “trong sáng” thì mình đi đầu xuống đất (。・ω・。) *** Nghe tiếng đồng hồ tích tắc kêu vang, nằm trên giường, Dạ Ngưng nhìn chằm chằm trần nhà cả nửa ngày, đá một cái đạp tung chăn, có chút buồn bực. Hôm nay nàng phát hiện một truyện khá hay, liền dùng di động xem hết cả nửa ngày cuối cùng cũng xong, quả nhiên mà, nữ nhân vật chính bị một ngự tỷ (1) khống chế, lại còn có rất nhiều ngự tỷ tiêu sái xinh đẹp khác yêu thích, chính là một tiểu bạch mặt mày trắng nõn, đầu óc trong sáng, thân thể cũng trắng. Thực ghen tị, thực hâm mộ, vì sao lại thế chứ? Đây là vì lí do gì chứ? Vì sao tiểu bạch đều được người ta yêu thích như thế? Nàng cũng là một "tiểu bạch kiểm" mà sao không có ai thích?! Vì để trở thành "tiểu bạch kiểm", Dạ Ngưng đã được chuẩn bị đầy đủ từ tinh thần đến vật chất, từ nhỏ mẹ đã bỏ công sức nuôi dưỡng dạy dỗ vất vả, yêu thương nàng chẳng khác gì chăm sóc một đứa con trai, giáo huấn tư tưởng cô gái nhỏ được nuông chiều, trong nhà tuy rằng không dư dả gì, chỉ đủ sống, nhưng mỗi tháng mẹ nàng đều nhất định phải lục tung nhà, đào ra mấy đồng đưa nàng để mua một lọ mật ong Dabao SOD. (2) "Nếu muốn da trắng đẹp, hãy sớm dùng Dabao." Lời này thật hoàn toàn chính xác, từ khi Dạ Ngưng dùng Dabao để rửa mặt, mỗi ngày trên người đều tỏa ra một làn hương thơm, mặt cũng trắng, làn da cũng mịn, cả người đều tươi trẻ xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì sao chứ? Vì cái gì một người vĩ đại như nàng lại không có ngự tỷ nào yêu? Thở dài, Dạ Ngưng hất chăn ra, vuốt vuốt mái tóc, đi rửa mặt. Hôm nay là ngày đầu tiên nghiên cứu sinh nhập học, nghe nói lãnh đạo trường còn rất coi trọng, tổ chức cái gì mà nghe rõ kêu - "Buổi gặp gỡ của các tân nhân tài". Lúc nhận được thông báo, nàng còn dối lòng, nghẹn họng nói cám ơn giáo sư, trong bụng thầm nghĩ, cảm ơn cái đầu ý! Giữa ngày hè nóng nực mà lại còn mở hội gặp mặt? Lại còn "tân nhân tài", giờ chỉ cần tùy tiện lấy cục gạch ném trúng một người, có lẽ chính là một nghiên cứu sinh! Đánh răng, rửa sạch bọt kem, Dạ Ngưng nhìn mình trong gương, quầng thâm dưới mắt trông rất giống gấu mèo, thở dài. Thật không biết nhiều năm đèn sách rốt cuộc là vì cái gì, văn bằng hiện tại cũng chẳng khác gì tờ giấy trắng, không dùng vào đâu, aish, mà cả cái trường đại học to như vậy, ngay cả bóng dáng một ngự tỷ cũng không có, thực đáng tiếc. Sáng sớm đúng giờ cao điểm, Dạ Ngưng miệng ngậm bánh bao, chen chúc lên xe bus công cộng, nhìn người đàn ông trung niên ở phía trước, hai bên lỗ tai đeo headphone màu vàng trông như rỉ tai, thầm cảm thán. Chậc chậc, nhìn tố chất người này mà xem, rõ ràng phụ nữ có thai đứng đó mà không chịu nhường chỗ ngồi! Nuốt gọn mẩu bánh bao cuối cùng, Dạ Ngưng đẩy đẩy đám người đi tới chỗ chị gái mang thai cùng tên đàn ông kia, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, cười khẽ: "Anh trai, nhường chị này chỗ ngồi cái." "Cô gọi ai là 'anh'?!" Tên đàn ông ẻo lả kia quay qua đáp trả một câu, bánh bao trong bụng Dạ Ngưng vừa nuốt xuống lại bắt đầu trào lên phản kích, một tiếng ợ thật to vang dội quanh quẩn trong chiếc xe bus công đang tương đối tĩnh lặng, kèm theo mùi vị thịt heo và hành tây nồng nặc. Sau đó, Dạ Ngưng nở nụ cười, cái tên ngu ngốc ngồi bên cạnh kia mặt lại lúc đỏ lúc trắng, ngừng thở liếc nàng một cái, có thể là sợ Dạ Ngưng không cẩn thận mà ợ thêm một cái nữa, cuối cùng cũng chịu đứng dậy nhường chỗ ngồi. "Chị à, mời ngồi." Dạ Ngưng quay đầu cười với chị gái nọ, chị ta liền cảm kích gật đầu với nàng. Dạ Ngưng cười đắc ý, quay đầu nhìn dò xét, tất cả mọi người ở bên cạnh đều tỏ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, lắc đầu, thở dài, quả nhiên mà, người hiền lành thì dễ bị bắt nạt, đối phó với cầm thú phải dùng phương pháp cầm thú hơn! Xe bus công cộng vững vàng lăn bánh, lắc qua lắc lại khiến Dạ Ngưng hết sức buồn ngủ, cuối cùng đến trường học, nàng đứng lên, nhảy xuống xe, trong nháy mắt không quên ném cho tên đàn ông kia một cái liếc mắt đưa tình, cũng chẳng để ý bộ dáng người đó rùng mình như thể bị ong đốt, vui vẻ chạy một đường vào trường. Đứng trước tòa giảng đường, Dạ Ngưng ngửa đầu, nhìn trường đại học mà mình đã học suốt bốn năm, vẫn còn thêm hai năm nữa, thở dài một hơi, sống, mình sẽ sống sót, sống sót như con cún vậy! Trên đường đi Dạ Ngưng gặp thầy hiệu trưởng, người ta nhìn thấy nàng, tức thì đặc biệt nhiệt tình bước tới chào hỏi. "Dạ Ngưng, em lại trắng ra!" Dạ Ngưng vội vàng cúi đầu đáp lời: "Hiệu trưởng, thầy lại đen!" "......" Quả nhiên, thịt heo cùng hành tây là có di chứng! Dạ Ngưng ngượng ngùng đỏ bừng mặt nhìn thầy hiệu trưởng, hiệu trưởng chẳng để ý, cười cười với nàng. "Sao, có hứng thú lấy bằng tiến sĩ không? Xem ra lấy được bằng tiến sĩ là có thể được giữ lại trường làm việc." Hiệu trưởng nói thực chân thành, Dạ Ngưng lại lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không nghĩ tới." "Tại sao?" Hiệu trưởng ngơ ngác, có lẽ ở trong suy nghĩ của ông, đây chính là một cơ hội tốt ngàn năm có một, mà Dạ Ngưng lại như thể ăn tim gấu gan báo, không biết tốt xấu. Dạ Ngưng biết ông đang nghĩ gì, liền thở dài, vẻ mặt thê lương nhìn hiệu trưởng: "Hiệu trưởng à, thế giới này có ba loại người, thầy cũng biết đó, là đàn ông, đàn bà, và nữ tiến sĩ." Hiệu trưởng ngẩn ra, rồi lập tức cười to: "Cái này còn phải bàn thêm mà." "Đúng thế." Dạ Ngưng ra vẻ đồng tình gật đầu, hiệu trưởng nhìn nàng, sự nghi ngờ dâng ngập ánh mắt. "Kỳ thực, phân loại thế kia có chút sai lầm rồi, trên đời này có bốn loại người - đàn ông, đàn bà, nữ tiến sĩ và gay." Hiệu trưởng ngạc nhiên, đến lúc có phản ứng thì cười đến mức răng giả cũng suýt rơi ra, đưa tay vỗ vỗ đầu nàng, khen ngợi: "Có tài, có tài lắm." Hiệu trưởng đi xa rồi, Dạ Ngưng liền lấy khăn tay từ trong túi ra, dùng sức xoa xoa mái tóc bị ông sờ. Thật hết cách, từ nhỏ Dạ Ngưng đã mắc chứng "khiết khích"(3) cấp độ thấp, không có thói quen tiếp xúc chân tay với người khác, tuy biết hiệu trưởng chỉ có ý tốt, nhưng vẫn rờn rợn da gà. Dạ Ngưng thầm nghĩ, tật xấu thích động tay động chân này của hiệu trưởng thực nên sửa đi thôi, nếu không về sau gặp phải một nữ sinh ngốc nghếch yếu ớt, phỏng chừng sờ sờ một chút như vậy, rồi cô bé đó liền đi tố cáo ông tội quấy rối tình dục, cũng không phải là không có khả năng! Rẽ trái rẽ phải, cuối cùng Dạ Ngưng cũng đến được cầu thang phòng học, xoay người nhìn nhìn, haiz, nói thế nào cũng thực sự có chút cảm khái. Nghiên cứu sinh có thể coi như lực lượng nòng cốt của trường, trước mỗi cái bàn đều có một đóa hoa đỏ tươi, điều này làm cho nàng nhớ vào thời kháng chiến ở trước ngực mỗi chiến sĩ cũng cắm một đóa hồng to rực rỡ giống vậy, không khỏi có chút rưng rưng lệ nóng, còn không đợi Dạ Ngưng âm thầm cảm khái xong, đoàn "quân" đã bắt đầu tiến vào, sau một phen bồn chồn sốt ruột, cuối cùng đại hội tiến cử nòng cốt cũng bắt đầu. Khai mạc mới được mười phút, Dạ Ngưng đã ngáp hơn hai mươi cái, bánh bao ăn buổi sáng đang được phân rã chậm chạp, nhờ bài diễn văn hùng hồn của ngài Hiệu trưởng, càng nhanh chóng bị tiêu hóa hết, đợi lát nữa hội nghị chấm dứt phải lập tức đi giải quyết một bụng đầy bã này thôi! Đúng lúc Dạ Ngưng đang hết sức buồn ngủ, ở trên đài vang lên bản nhạc vui vẻ tương tự như bài "Trư Bát Giới cưới vợ", Dạ Ngưng dụi dụi mắt, ngẩng đầu nhìn thử thì thở dài. Nhìn mà xem, người ta quả nhiên là nhân tài mới mà, mỗi bước đi đều có vẻ rất học thức! Không phải là kiểu thông minh tuyệt đỉnh thì cũng là dạng mắt kính dày hơn đít chai, dù thế nào thì giữa đám lá xanh cũng còn một đóa hồng. Nói đến đây, nàng Dạ Ngưng này vừa thấy gái đẹp, trong nháy mắt đầu óc sẽ tỉnh táo, nàng đem điểm này quy công lao cho gen di truyền thuần khiết từ cha mình. Dạ Ngưng mở to hai mắt nhìn kỹ, chính xác, thật đúng là một cô gái xinh đẹp, người đó khoác Âu phục màu tối, vốn dĩ trông rất cổ hủ, nhưng bộ quần áo màu xanh bên trong lại tăng thêm hơi thở sinh động, mái tóc mềm mại buông xuống bờ vai, có vẻ chưa từng nhuộm, tuyền một màu đen tự nhiên của người Trung Quốc, làn da cũng thật trắng, về độ mềm mại, có lẽ phải hôn một cái mới cảm nhận được. Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng khẽ mím môi, tự động tưởng tượng trong đầu hôn khuôn mặt mềm mại kia một cái, liếm liếm môi, gật đầu phán định, hẳn cũng không tệ lắm. Bài "Trư Bát Giới cưới vợ" nhanh chóng kết thúc, nhóm nhân tài trên đài đều đi xuống, tự tìm chỗ ngồi. Dạ Ngưng tiếp tục giấc ngủ, nhưng còn chưa kịp ngủ, một hương thơm dịu đã bay vào mũi, làm cho Dạ Ngưng không tự giác được mà mở mắt. Ha, là cô gái xinh đẹp kia! Thật sự khéo quá! Làm sao mà cô ấy lại ngồi ở đây? Ngồi phía trước Dạ Ngưng là lãnh đạo cao nhất trường, đương nhiên còn có thầy hiệu trưởng, không quên quay lại, giới thiệu với Dạ Ngưng: "Dạ Ngưng, về sau đây chính là giáo viên của em, Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm." Dạ Ngưng gật gật, ngẩng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm cười nhẹ với nàng, Dạ Ngưng thầm cảm thán, xong rồi, còn tưởng là ngự tỷ chứ. Nàng nhớ rõ những ngự tỷ trong tiểu thuyết đều rất nghiêm túc, tức thì trực tiếp phủ định cô gái này. Nhưng dáng người này - Dạ Ngưng tháo kính mắt ra, ngáp một cái, vụng trộm nằm dài ra bàn, mượn quần áo hiệu trưởng lau kính, lau sạch sẽ rồi lại cầm lấy đeo lên, cẩn thận đánh giá vị giáo sư Tiếu tương lai. Ừ, quả nhiên công lực dâm ý của mình không sai mà, làn da thực mềm, có cảm giác cắn một cái liền chảy nước. Ánh mắt rất được, cái mũi cũng đẹp, môi, độ dày vừa phải, thích hợp cho việc hôn môi, hôn lâu chắc sẽ sưng đỏ một chút, có lẽ còn phải nghiên cứu chút nữa, kế tiếp chính là chân... Dạ Ngưng cũng không phải không biết xấu hổ mà dám ngồi xổm xuống nhìn, nhưng gen di truyền thuần khiết từ cha lại hết lần này tới lần khác cố tình quấy phá, "không cẩn thận" hất tay làm rơi cây bút xuống đất, liền mượn cớ nhặt bút, ngồi chồm hỗm trên mặt đất nhìn kỹ một chút, không tệ, chân dài, đúng là chân dài! Không đi tất chân, càng dễ quan sát ở cự li gần, đôi chân như ngọc tỏa sáng lung linh, làm cho nàng nhớ tới một câu quảng cáo - sờ mềm mượt như tơ! Chỉ là không biết thật sự chạm vào sẽ là cảm giác gì... Chân xem xong rồi thì phải đến eo. Lần này thì Dạ Ngưng lại không cẩn thận làm rơi bút một lần nữa, hơn nữa là rơi ở phía bên kia người Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cố ý ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhỏ giọng nói: "Cô Tiếu, có thể nhặt bút giúp em được không?" Tiếu Vũ Hàm nghiêng đầu nhìn Dạ Ngưng, không nói lời nào, cứ như vậy nhìn nàng. Thế này khiến Dạ Ngưng có chút luống cuống, đây sẽ không giống như tình tiết trong tiểu thuyết rơi xuống đầu mình chứ? Nhanh như vậy mà ngự tỷ đã coi trọng mình rồi? Xem ra Dabao đúng là không phải vô dụng! Đang lúc xuân tâm mênh mông của Dạ Ngưng càng thêm bay bổng, Tiếu Vũ Hàm gật đầu, nhưng ngoài dự tính, cô không cúi đầu xoay người lại tìm, mà vươn tay sang bên, trực tiếp nhặt bút lên. Đem bút đặt vào tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười nhìn nàng: "Dạ Ngưng phải không?" "Đúng vậy." Dạ Ngưng dùng sức gật đầu, quả nhiên, giáo viên coi trọng mình, dĩ nhiên ngay cả tên cũng nhớ kỹ! "Một lát nữa mời đến văn phòng tôi một chút." "Dạ?" Dạ Ngưng theo bản năng há to miệng, gì chứ? Còn muốn một mình ở chung sao? Tiếu Vũ Hàm nhướn mày, nhìn Dạ Ngưng: "Bạn Dạ Ngưng, mong em không nên hiểu lầm, tôi chỉ muốn giảng cho em một vài nội quy của sinh viên, thật lòng yêu thương bạn học, tôn trọng giáo viên." "....."   Mời các bạn đón đọc Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng của tác giả Diệp Sáp.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Cần Đến Trêu Chọc Ta
Warning:  Nội dung truyện là cả 1 bầu trời hư cấu, có nhiều tình tiết nhạy cảm không hợp lẽ thường, độ sắc cũng nhiều kèm theo NP, SM, BT :v :v Vì vậy, truyện KHÔNG DÀNH cho trẻ em, FA và những thanh niên nghiêm túc. Rv chỉ mang tính chất tham khảo, không có bất kỳ mục đích nào hướng đến người đọc.  Lời khuyên chân thành là KHÔNG NÊN đọc rv cũng như đọc truyện khi chưa đủ 18+, tinh thần và lý trí chưa vững. Vì truyện có nhiều cảnh HOT, SO HOT và SO SO HOTTTT. Nói chung là đọc rv cho vui rồi nhấn like cho mình là được rồi. Còn truyện thì khó quá bỏ qua đi :) // Vì đọc mấy truyện này mà mình biến thành Sắc nữ luôn rồi :v :v . Nên mn đừng có đi theo vết xe của mình nhé, vẫn nên là thánh nữ đi ạ.                                                  Trong một lần bị thương thì Phượng Dạ Diễm bất ngờ gặp được hai cậu bé sinh đôi giống y chang mình và anh trai Phượng Dạ Hoàng. Rốt cục thì chuyện gì đã xảy ra? Không lẽ, người con gái mà cả hai cùng yêu thương cuối cùng cũng chịu xuất hiện sau những năm tháng chạy trốn kia. Vậy thì, được lắm, lần này cả hai sẽ không để cho "mèo hoang nhỏ" bỏ trốn nữa. Nếu cô muốn rời đi, họ cũng sẽ không thương tiếc mà bẻ chân cô để giam giữ cả đời bên mình. Chuyện xưa lật lại, đầy bi thương cùng nước mắt cho dẫu cũng đã có những phút giây ấm áp hạnh phúc. Tất cả cũng bởi vì chữ tình đã đến nhưng lòng người còn chưa nhận ra... Khi ấy, Tô Mộ Thu là một cô học sinh bình thường, còn là người giúp việc tại Phượng gia. Trong một lần tình cờ đưa nước lên cho cậu chủ Phượng Dạ Hoàng, cô bị người ta tính kế và hiểu nhầm. Cuối cùng, không thể tránh thoát là  trở thành "vật sủng" để hai cậu chủ trút giận và chơi đùa. Từ đó, cái giá phải trả của Mộ Thu chính là thỏa mãn tình ái của cả hai người. Họ như ác ma đeo bám cuộc đời cô, từng bước áp sát và hủy diệt tất cả. Sự say mê điên cuồng độc chiếm của họ khiến Mộ Thu sợ hãi nhưng không cách nào chạy trốn được. Bởi vì, số mệnh của cô ngay từ khi bắt đầu đã bị người ta nắm lấy. Càng muốn rời xa lại càng bị trừng phạt thật sâu. Nhưng cả 3 đều không hề hay biết mình đã bị cuốn vào trò chơi tình yêu đầy nguy hiểm chí mạng này. Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm đều đã đem tim mình đặt vào Mộ Thu. Tuy vậy, sự điên cuồng biến thái và cách thể hiện của họ đã khiến cho cả ba bị ngăn cách.  Cả hai có thể vì Mộ Thu mà trừng phạt tất cả những ai dám thương tổn cô cho dù là nhỏ nhất. Cả hai có thể vì nụ cười cô dành cho người khác mà muốn phát điên phá hủy mọi thứ. Cả hai có thể vì cô mà không màng cả tiền tài địa vị cùng sinh mạng này.. . Tuy nhiên, vết thương cả hai gây ra cho cô quá sâu để họ có thể bước tiếp trên một con đường. Sự việc không may xảy ra khiến người ta sợ hãi. Cô chạy trốn với cái thai đang mang cùng nỗi oán hận và đau đớn cho người ở lại. Hóa ra, ác ma phải lòng thiên sứ, cuối cùng cũng bị duyên phận tách rời. Vậy mà, ông trời dường như trêu chọc khi một lần nữa họ tìm thấy Mộ Thu, tìm thấy yêu thương tưởng chừng đã đánh mất từ rất lâu rồi. Và thế giới, lại mở ra cánh cửa tàn nhẫn để giam giữ cô bên mình. Nhưng lần này, nhất định sẽ không để cô trốn thoát nữa. Mộ Thu, vĩnh viễn đừng mong có thể quay đầu. Vâng, đó là toàn bộ nội dung của truyện được mình viết một cách hoa mỹ. Còn chân thật hơn là câu chuyện về hai người đàn ông trong thế giới hắc đạo và công cuộc chinh phục một cô gái bé nhỏ với rất rất nhiều cảnh H xịt máu mũi người đọc :v :v  Vì vậy, mn hãy cân nhắc thật kỹ trước khi nhảy hố này. Bởi vì rv chỉ mang tính chất tham khảo và nói lên một số nội dung chính mà thôi. Tốt nhất, là đừng đọc truyện nếu vẫn chưa sẵn sàng cho những pha nóng bỏng cực độ, tuôn trào máu trong người như thế. Truyện chỉ thích hợp cho sắc nữ đã chinh chiến qua nhiều truyện H. Còn lại, mn cứ bỏ qua rv hôm nay đi cho bình yên ạ ????????????  #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sáng sớm, trời trong gió mát, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp nơi mang đến một bầu không khí tràn đầy sức sống. Cây cối xanh tươi chìm đắm trong ánh mặt trời. Nơi này là một mộ viện lớn tọa lạc tại vùng ngoại ô. Ánh sáng nhu hòa nhẹ nhàng quét sạch bầu không khí lạnh lẽo, ánh mặt trời chiếu trên mặt đá hoa cương khúc xạ nên những tia sáng chói mắt, gió nhẹ thổi, mang theo hơi thở ôn hòa ôn nhu mơn trớn chữ viết khắc trên bia mộ. Tô Lam. Phượng Dạ Hoàng, Phượng Dạ Diễm, Tô Mộ Thu, Phượng Sở Mạc cùng với Phượng Sở Nhiên năm người đứng ở trước bia mộ, một thân trang phục màu đen, vẻ mặt nghiêm túc trang trọng, ngay cả hai đứa bé trai hoạt bát hiếu động an tĩnh hiếm có. Tô Mộ Thu nhìn gương mặt quen thuộc trên bia mộ đã lâu không gặp, trong nội tâm rung động, hốc mắt hơi nóng, cô tiến lên một bước, muốn quỳ xuống lại bị một tay của Phượng Dạ Hoàng giữ lại, Phượng Dạ Diễm ở một bên đem áo vest trên người cởi ra trải lên trên mặt đất. Cô cảm động vì sự quan tâm chăm sóc của họ, nghiêng đầu cười ôn nhu với bọn họ, sau đó quỳ xuống trước mộ bia, nhẹ nhàng đặt bó hoa trong tay xuống. “Mẹ, đây là hoa mẹ thích nhất, Tiểu Thu mang tới cho mẹ, thực xin lỗi, cho tới bây giờ mới đến gặp mẹ, mẹ có khỏe không?” Tay cô nhẹ nhàng vuốt ve ảnh chụp trên bia mộ. Trên ảnh chụp Tô Lam đang cười nhẹ nhàng đầy yêu thương. Bia mộ sạch sẽ không hề nhiễm một hạt bụi nhỏ, nhìn ra được là có người định kỳ lau chùi. “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên, đến đây chào bà ngoại đi con.” Cô quay đầu khẽ gọi hai đứa con trai. “Dạ.” Phượng Sở Nhiên cùng Phượng Sở Mạc nhu thuận ở bên trái cô quỳ xuống. “Mẹ, đây là hai đứa cháu ngoại của mẹ.” “Bà ngoại, con là Tiểu Mạc.” “Bà ngoại, con là Tiểu Nhiên, năm nay bốn tuổi, Tiểu Nhiên là con trai sẽ bảo vệ mẹ thật tốt.” Phượng Sở Nhiên nghiêm trang nói, thanh âm trẻ thơ vang vọng. Nghe vậy, Tô Mộ Thu trìu mến sờ sờ đầu nó, cười ôn nhu. Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cũng quỳ xuống bên cạnh cô, người phía trước ôm cô vào ngực, “Mẹ, mẹ yên tâm giao Tiểu Thu cho chúng con, chúng con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.” Cô ngửa đầu nhìn anh cùng Phượng Dạ Diễm, trong nội tâm vô cùng hạnh phúc. Một số phụ nữ trên thế giới hy vọng một ngày kia bay lên cành cao biến thành phượng hoàng, vì thế mà hao hết tâm tư dùng hết thủ đoạn, nhưng cô, chỉ cầu yên tĩnh bình dị sống hết một đời, ông trời lại cho cô gặp gỡ được hai người đàn ông bất phàm, cả đời nhất định vinh hoa phú quý cùng ngàn vạn sủng ái. Cô có tài đức gì mà ông trời yêu thương cô như thế? “Chúng ta trở về đi!” Cô nhẹ nói. “Ừ.” Phượng Dạ Hoàng gật đầu, nâng cô dậy. Hai người đàn ông đi bên cạnh cô, hai đứa con trai dẫn đầu đi ở đằng trước thỉnh thoảng quay đầu vẫy tay, cười rạng rỡ gọi, “Mẹ, đi nhanh lên một chút a!” Tô Mộ Thu vẻ mặt nhu hòa cười, “Đừng chạy nhanh quá, coi chừng ngã.” Cô quay đầu lại nhìn thoáng qua ngôi mộ, vô thức nắm chặt tay hai người bên cạnh. Mẹ, Tiểu Thu sẽ thật hạnh phúc, nhất định hạnh phúc, nhất định như vậy. Mời các bạn đón đọc Không Cần Đến Trêu Chọc Ta của tác giả Vô Vị Bi Thương.
Điên Cuồng Độc Chiếm
Trích đoạn nhỏ: Đột nhiên một ngôi mộ lớn không tên xuất hiện trước mặt cô, cô dừng bước, ngẩn người nhìn hồi lâu, sau đó vẫn nhịn không được hỏi: “Vì sao ngôi mộ này không có tên?”  Không ngờ Lãnh Ngạo lại chợt ôm chặt lấy cô, bước đến gần ngôi mộ kia bình tĩnh nói: “Đây là mộ chuẩn bị cho chúng ta, sau này chúng ta sẽ cùng chôn ở đây.” Từ từ tới gần, anh vỗ vỗ tay lên ngôi mộ, nói: “Khả Nhi, ở bên cạnh tôi vĩnh viễn, đây là số phận của em!” Lãnh Ngạo - chính là hình dung của một nam thần "KINH", người cũng như tên lãnh khốc, tàn nhẫn, cuồng ngạo, lạnh lùng và cô độc. Khi còn nhỏ do gặp một BIẾN CỐ đã khiến tâm lý anh trở nên không-bình-thường. Lần đầu tiên anh gặp Thước Tiểu Khả, cô mới 5 tháng tuổi, vì thấy đôi chân nhỏ xinh đẹp của cô mà "nhất kiến chung tình". Từ đó về sau, cuộc đời cô bị ác ma là anh nắm trong lòng bàn tay. Tiểu Khả trở thành con dâu nuôi từ bé và sống trên giang đảo - một nơi không tự do. Lãnh Ngạo cho cô tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời, nhưng lại giam cầm cô bên mình, đi đâu cũng không rời. Năm 16 tuổi, cô vì thỏa mãn khao khát tự do đã lái canô đi xa hơn vị trí cho phép. Và cái giá phải trả là đôi chân xinh đẹp. Lãnh Ngạo tàn nhẫn muốn bẻ gẫy nó, nhưng vì anh có một sự say mê điên cuồng với chân cô nên giảm hình phạt xuống thành đứt gân và đem đi chữa trị. Đây là cảnh cáo cho cô nếu có ý định chạy trốn khỏi anh. Sự điên cuồng độc chiếm trong anh gần như là biến thái vặn vẹo. Cũng do "bóng ma tâm lý" khi còn thơ bé ám ảnh nên anh luôn lo sợ cô rời bỏ mình. Những ai lại gần hay vô tình hữu ý với cô đều bị anh triệt tiêu. Anh không cho phép bất cứ ai bất cứ thứ gì có thể ảnh hưởng và làm cô xao động. Tình yêu của anh dường như là một sự cố chấp đến tàn nhẫn. Anh càng muốn giam cầm thì cô càng sợ hãi và muốn chạy trốn. Nội dung truyện chính là một cuộc truy đuổi của Lãnh Ngạo với Thước Tiểu Khả. Một người muốn giam giữ người mình yêu bên cạnh, một người lại muốn phá bỏ chiếc lồng giam hoa lệ đó rời đi. Cuối cùng, trong cuộc chiến tình yêu này ai là người chiến thắng? Liệu Tiểu Khả có thể thoát khỏi ác ma này hay không? Khi mà sự cố chấp yêu thương đến điên cuồng của anh đã không còn có thể khống chế. Truyện có bối cảnh đen tối phức tạp do nam chính sinh ra trong gia tộc hắc đạo nên có nhiều phân đoạn bạo lực, lại dính líu đến buôn bán vũ khí, thế giới ngầm, tranh giành địa bàn quyền lực. Anh lại bị bệnh "chân khống" khá nặng nên có cái nhìn gần như say mê vặn vẹo với chân cô, lúc nào cũng liếm mút tỉ mỉ, kỹ càng, nâng niu như báu vật vô giá nhất. Cũng vì đôi chân nhỏ xinh đẹp này mà anh mới để ý đến cô khi còn thơ bé luôn đấy ạ. Còn muốn biết vì sao anh lại điên cuồng độc chiếm và khác thường như vậy thì xin mời đọc truyện sẽ rõ. Nói chung, truyện chỉ mang yếu tố đọc giải trí là chính, thích hợp dành cho những bạn thích khẩu vị lạ, có trái tim mạnh mẽ chịu được kích thích và tâm lý vững vàng. Nên những bạn yếu mềm nhạy cảm với những vấn đề mình đã kể trên thì không nên nhảy hố đâu ạ. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Đêm. Mưa nhỏ lất phất, gió thổi cành cây phát ra tiếng động kỳ lạ. Tòa nhà nhỏ hai tầng được màn đêm bao phủ. Cách đó khoảng trăm mét là mấy chiếc ô tô màu đen, người ngồi trên chiếc xe đầu tiên có khí thế đặc biệt lớn. Mười mấy phút đồng hồ sau, từ căn nhà nhỏ một người đàn ông trung niên đi ra. Ông ta một tay che dù, một tay ôm bé gái sơ sinh vừa được mấy tháng, vẻ mặt cứng ngắc, chân bước đi vô cùng khó khăn. Người đàn ông mất rất nhiều sức lực mới đi đến được trước chiếc xe đứng đầu kia, đồng thời đằng sau nhảy ra mấy hộ vệ mặc âu phục đen, bao vây xung quanh người đàn ông. Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, một gương mặt già nua hiện ra. Mặc dù là một ông lão hơn năm mươi tuổi nhưng trên người vẫn toát ra phong phạm vương giả. “Lão gia, tôi giao con gái cho ngài.” Người đàn ông trung niên khẽ cúi đầu, giọng nói lộ vẻ bất đắc dĩ. Ông lão vươn tay vẫy, một hộ vệ đi tới mở cửa xe, ôm bé gái sơ sinh trong ngực người đàn ông trung niên tới cho ông chủ. Vẻ mặt ông lão lạnh đến đáng sợ, cũng không liếc mắt nhìn người đàn ông một cái đã đóng cửa xe lại, sau đó kéo cửa sổ lên. Bé gái sơ sinh rời khỏi vòng ôm quen thuộc, vừa vào trong xe đã khóc lên. Một bé trai mười tuổi ngồi cạnh ông lão thấy em bé khóc nháo liền vươn tay ôm đứa bé vào ngực mình. Mời các bạn đón đọc Điên Cuồng Độc Chiếm của tác giả Hữu Phượng Linh Nhi.
Đường Chim Bay
Tôi nhớ khi lần đầu đọc review về cuốn truyện này, có một bạn đã nói: “Không khác gì phim hành động Âu Mỹ.” Và quả thật, truyện không khác gì kịch bản một bộ phim hành động gay cấn, khiến độc giả phải thót tim theo từng chi tiết.  Câu chuyện bắt đầu ở thành phố LA xinh đẹp bên bờ Thái Bình Dương. Lý Lộc là một bác sĩ trẻ, mở phòng khám “sinh lí” cho đàn ông trong con phố nhỏ xíu ô tô không thể quay đầu. Vào một ngày trời yên biển lặng, đột nhiên gã đàn ông Keith William xông tới, ngang nhiên dí "hàng nóng" vào đầu bắt cô phải chữa trị cho anh bạn bị thương của anh ta. Đó là lần đầu tiên nam nữ chính gặp nhau, cũng bắt đầu mối tình trái ngang của họ. Sau khi ra khỏi phòng khám nam khoa nho nhỏ ấy, Keith không thể nào xua tan được hình bóng vị bác sĩ xinh đẹp Lý Lộc ra khỏi đầu. Và thế là anh chàng ngốc nghếch bắt đầu quá trình theo đuổi đầy mồ hôi, máu và nước mắt của mình…  Tôi không nói ẩn dụ đâu, mồ hôi, máu và nước mắt theo đúng nghĩa đen đấy.  Nếu bạn tin những dòng nhăng cuội trên kia, hãy tỉnh ngộ đi. Lý Lộc không phải một cô bác sĩ yếu đuối thông thường mà Keith cũng chẳng phải xã hội đen đầu đường xó chợ. Cô là thành viên một tổ chức bí mật tên Pandora, chuyên triệt hạ những gia tộc hắc bang buôn bán "hàng trắng". Còn anh là một người lính sinh ra từ chiến trường, một đặc công hạng nhất. Duyên số đưa đẩy, hai người cùng bắt tay chiến đấu với một trong những gia tộc hắc bang hùng mạnh nhất: Akis.  Lý Lộc vốn là người yêu của người thừa kế gia tộc Akis, thiếu gia Brando, lúc hắn còn đóng giả một giáo sư hiền lành trong trường đại học. Phát hiện ra sự thật ấy, cô bị hắn thủ tiêu bằng cách tiêm vào người thứ chất gây nghiện nguyên thuỷ và vứt xác trong con ngõ nhỏ. Nhưng Lý Lộc phúc lớn mạng lớn không chết. Cô sống lại với thân phận khác, và trả thù là mục đích duy nhất khiến cô tồn tại qua những cơn bệnh vật vã kinh hoàng không có điểm dừng. Trong quá trình đó, chẳng biết từ lúc nào anh chàng Keith đã xuất hiện trong cuộc sống đầy rẫy nguy hiểm của cô. Để đến khi Lý Lộc chân chính đối mặt với Brando một lần nữa, cô lại do dự, không muốn cùng hắn “đồng vu quy tận”. Bởi vì cô còn luyến tiếc cuộc sống, luyến tiếc một người trong cơn mê man vẫn gọi tên cô:  “Đau thế này, tại sao hắn ta có thể đối xử với em như thế?” Pandora, công chúa mở ra hộp tai hoạ cho nhân gian, nhưng sau tai nạn, trong tay công chúa cầm chính là hi vọng. Keith William là một người đàn ông điển trai, lại lên được phòng bếp xuống được chiến trường, tuy có hơi ngốc nghếch trong tình yêu. Anh và Lý Lộc đã từng gặp nhau từ rất lâu về trước, nhưng anh lại nghĩ cô là nam, còn tưởng mình là gay vì có tình cảm thầm kín với “anh bạn Lý”. Sau này gặp lại lần đầu tiên, Keith đã chĩa súng vào đầu Lý Lộc. Lần thứ hai anh mang hoa hồng tới “cảm ơn” bác sĩ, lần thứ ba là đưa cô đi mua thuốc… Dần dần, một Lý Lộc lạnh lùng chỉ biết trả thù cũng đã bị cảm hoá từ lúc nào không hay. Khi phát hiện ra Lý Lộc và “anh bạn Lý” ngày trước là một người, Keith chỉ thiếu nước khóc oà lên vì hạnh phúc, hoá ra anh và cô đã có duyên.  Nhưng tình yêu giữa hai người không hề được yên bình. Phát hiện ra Lý Lộc còn sống, Brando, người yêu cũ kiêm thiếu gia của gia tộc Akis quyết tâm bắt cô về dưới trướng hắn. Một cuộc truy đuổi gắt gao diễn ra, Lý Lộc bị thương nặng, Keith bị bắt, bị tra tấn trong ngục tối và tiêm Hell Drop, thứ thuốc mạnh nhất Brando chiết xuất ra, hai người đều rơi vào tình trạng kiệt quệ. Họ phải làm sao để thoát khỏi hiểm cảnh, khi mà đã bị bao vây bởi đội quân “đột biến” của Brando? Truyện muốn ngọt có ngọt, muốn hài có hài, muốn có máu me lại càng có nhiều. Dàn nhân vật phụ cũng toàn là nhân vật “khủng”: xạ thủ bắn tỉa Brad, sát thủ dùng một sợi dây mảnh Dương, thiên tài máy tính Z… Tuy truyện hơi buff các diễn viên nhưng không thấy quá lố, các tình tiết hành động đều căng thẳng nghẹt thở. Đảm bảo bạn không thể rời mắt khỏi màn hình pc/ điện thoại cho tới khi đọc xong những dòng cuối cùng. Trích đoạn: “Anh xác định mình không biết ý nghĩa của hoa hồng đỏ?” “Ý nghĩa, có ý nghĩa gì?” Rất tốt, Lý Lộc nghĩ, đây là một thanh niên thuần khiết ở vùng nông thôn cỏ không mọc chim không ỉa, thật là một thanh niên thuần khiết có thể dí súng vào trán bác sĩ. “Buổi sáng hôm đó thật xin lỗi, tôi quá nóng nảy.” Lý Lộc rất rộng lượng: “Tôi biết rõ, ai cũng có lúc rút súng chỉ vào đầu người khác, anh ngàn vạn đừng để ý.”  ------------------ “Hình như cô không đem quần áo thường ngày tới, ngày mai tôi ra ngoài mua cho cô một ít nhé, cô muốn loại quần áo gì?” “Đồ nguỵ trang của Hải quân Lục Binh, đồ nguỵ trang mặc trong rừng, mặc trong sa mạc, mấy bộ nguỵ trang của lính dù. Một bộ đồ hành động màu đen, tấm che lưng tác chiến, bao da phòng hộ cột sống, áo chống đạn tơ nhện… tất cả đều lấy số nhỏ.” Lý Lộc đọc một bộ, sắc mặt Keith liền sa sút thêm một phần. “Chẳng lẽ trừ những thứ đó ra, không có thứ gì khác sao?” Lý Lộc nghĩ tới nghĩ lui, vỗ đầu một cái: “Sao tôi lại quên mất! Tôi cũng cần một hộp băng vệ sinh. Hộp lớn nhé, cái loại mua một lần có thể dùng nửa năm đó, giá tiền cũng phải chăng chút. Cũng cần vài hộp tampon, nhét vào lúc làm nhiệm vụ an toàn hơn dùng miếng bông.” Keith chảy nước mắt, hô hào trong lòng: tôi muốn hỏi quần áo bình thường, cô muốn loại quần áo bình thường nào! ---------------------- Review by Huyên Chiêu nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lý Lộc bị đè xuống nền xi măng lạnh lẽo, trên đỉnh đầu cô là cánh tay đàn ông ngăm đen đầy sức mạnh. Cả khuôn mặt cô đều bị vùi vào rãnh nước bùn bên đường. Cô chỉ là một người châu Á, một học sinh năm thứ tư rất bình thường của học viện y dược này, bạo lực dễ dàng khiến thân thể cô khuất phục. Vậy mà, chỉ thân thể khuất phục vẫn còn chưa đủ, ở nơi giao nhau của đời thường và thế giới ngầm này, còn đòi hỏi cả sự khuất phục về tinh thần. Đây là một ngõ hẻm ít người qua lại, hai bên là vách tường cổ xưa, trước sau đứng đầy người. Bọn họ đang nhỏ giọng trao đổi. Cảm giác sợ hãi giống như cơn thủy triều lặng lẽ ùa tới, mang theo sự ép buộc không thể chống cự, khiến Lý Lộc ngạt thở, vùng vẫy trong cơn mưa mịt mù.. Giáo sư Mary nói: "Tôi hỏi cô lần nữa, đây là cơ hội cuối cùng, cô nhất định phải nắm bắt nó. Cô muốn gia nhập với chúng tôi, hay vẫn khăng khăng đối nghịch?" Người đang nói là một người phụ nữ quyến rũ, cao 1m7 mấy, tóc quăn màu vàng, cô ta là giáo sư của Lý Lộc, đã từng. . . Lý Lộc rất hoảng sợ, mặc dù như thế, cô lại không muốn thỏa hiệp. Cô sinh trưởng ở thành phố, cho dù di dân đến nước Mỹ không mấy quen thuộc, cũng chưa từng gặp sự đối đãi này. Nhưng bây giờ, những người khác tộc đang bao quanh cô, không cho cô một con đường sống. "Nó không chịu gật đầu, đến như vậy còn không chịu gật đầu." Giáo sư Mary nói, xoay người đi về phía một người đàn ông còn trẻ tuổi. Hắn còn mặc áo khoác trắng trong phòng thí nghiệm, khung mắt kiếng màu vàng đeo trên sống mũi, hai cái tay nắm thật chặt. Có một mái tóc đen nhánh như người châu Á, nhưng sống mũi cao thẳng, hai mắt sâu, con ngươi màu hổ phách lóng lánh trong suốt. Mary nói với hắn: "Thiếu gia Brando, nó không chịu gật đầu, cậu xem phải làm sao." "Không được, không thể giết cô ấy, tôi không đồng ý." Brando nói, mười ngón tay xoắn vào nhau. Lý Lộc bị đè vùi lấp ở trong bùn lầy, chỉ có một nửa mắt có thể nhìn sự vật. Trong bóng tối âm u, bóng dáng của Brando vẫn cao thẳng, hắn là người trẻ tuổi có khí chất kỳ dị, rất dễ dàng hấp dẫn chặt ánh mắt của người khác. Mời các bạn đón đọc Đường Chim Bay của tác giả Cuồng Ngôn Thiên Tiếu.
Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn)
Hứa Duy yêu thầm một người rất nhiều năm, thế nhưng trúc mã của cô lại phải lòng rồi kết hôn với một người phụ nữ thật sự chẳng hơn cô bất kể một điểm nào. Tình đầu tan vỡ, trong lúc cảm xúc che mờ lý trí, Hứa Duy vội vàng kết hôn với trúc mã của người giờ đã là vợ của người cô đã yêu suốt bao năm - Vu Thế Châu.   Cô luôn cho rằng cuộc hôn nhân của bọn họ vốn chỉ tồn tại trên hình thức, bởi vì cô và anh đến với nhau chẳng qua là để trả thù cái tứ giác luyến đầy khổ sở này mà thôi. Thế nhưng, Hứa Duy không biết rằng, ngay từ lúc bắt đầu, chưa một giây phút nào Vu Thế Châu đứng trong tứ giác luyến này cả.   Bởi vì người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có một, là cô.   Anh luôn lặng lẽ ở bên cô, âm thầm chăm sóc cô, dùng hành động để khiến cho cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô lúc bình thường thì thông minh vậy mà trong tất cả những việc liên quan đến Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh đều trở nên bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch.   Cô cố chấp cho rằng người anh yêu là Tô Tĩnh vì thế luôn cự tuyệt tất cả sự “chân thành” của anh, còn tự động biến những quan tâm của anh trở thành sự ủng hộ của đồng minh.   Kết hôn nửa năm, mối quan hệ của bọn họ vẫn luôn dậm chân tại chỗ, đè lên trái tim của cả cô và anh. Tất cả những điều này tích tụ thành một ngọn lửa lớn, cho đến một ngày, rốt cuộc Vu Thế Châu cũng không thể kìm nén được nữa. Vì thế, trái tim anh phun trào, lý trí anh chạy trốn, để mặc cho cảm xúc điều khiển.   Đêm ấy, giữa men say và da thịt cận kề tiếp xúc, mối quan hệ của bọn họ đã rẽ sang một hướng khác.   Hóa ra, từ trước đến nay, là cô luôn tự suy bụng ta ra bụng người, hiểu lầm tấm lòng của anh. Hóa ra, trong lúc cô vì yêu đơn phương mà nhận lấy một thân đầy thương tích, luôn có anh đứng đằng sau dõi theo, chờ đến khi có được một cơ hội, liền không ngại ngần bản thân sẽ bị cô làm tổn thương, liền lao lên phía trước ôm lấy cô.   Vu giáo sư của cô, là một người đàn ông nội liễm, là người dùng bàn tay rộng cùng thân thể ấm áp, sưởi ấm trái tim cô, cho cô một đời bình an, biến cô thành tiểu công chúa hạnh phúc nhất trên thế gian này.   ***   À thì thú thật với các bạn là cái phần review bên kia đã được tớ dùng bảy mươi hai phép thần công cùng công phu mấy chục năm để tô vàng nạm ngọc rồi đó. Còn nếu bạn hỏi tớ có cảm nghĩ gì sau khi đọc xong bộ này thì chỉ có một chữ thôi: SƯỚNG.   Trước khi giải thích vì sao tớ lại cảm thấy “sướng”, tớ có đôi điều muốn tâm sự “sương sương” với các bạn về hai nhân vật chính đã nhé.   Hứa Duy sinh ra trong gia đình giàu có, là tiểu thư được nuông chiều. Bất hạnh là năm cô mười lăm tuổi, ba mẹ gặp tai nạn qua đời. Tớ biết bạn đang tưởng tượng ra điều gì tiếp theo, thế nhưng cuộc sống của Hứa Duy sau sự kiện bất hạnh kia hoàn toàn không thảm như bạn nghĩ đâu.   Dù mất đi ba mẹ, cô ấy vẫn nhận được sự yêu thương và quan tâm từ gia đình, đặc biệt là bà nội của mình. Vì thế, mặc dù mồ côi nhưng tính cách Hứa Duy lại vô cùng sáng sủa. Cô hoạt bát, lém lỉnh lại có sự nhạy cảm nhất định nên rất biết làm vui lòng mọi người.   Hứa Duy yêu thầm Vạn Lệ Tước rất nhiều năm, bởi vì vào lúc cô cô đơn nhất, chính là anh ta đã nói sẽ luôn ở bên cạnh cô. Thế nhưng, người nghe luôn nhớ còn người hứa thì nhanh quên. Nhiều năm sau, Vạn Lệ Tước lại vì một người con gái khác mà bỏ cô đi.   Hứa Duy của lúc ấy, không khóc, không nháo, cũng không cố tình chen chân phá hoại hạnh phúc của Vạn Lệ Tước. Cô tự động lùi bước vào khu vực friendzone, tự mình gặm nhấm nỗi đau của chính mình. Có lẽ, điều điên cuồng nhất cô làm khi “thất tình” là đi xem mắt để rồi đồng ý kết hôn với Vu Thế Châu.   Hứa Duy thực sự giống như một con chim khổng tước kiêu ngạo, xinh đẹp. Cô yêu một người, sẽ dùng hết trái tim để yêu, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ vứt bỏ tự tôn cùng tự trọng của mình. Cô ấy biết nơi đâu là giới hạn, biết đâu là điểm dừng, biết như thế nào là đủ và buông tay.   Hứa Duy là người cực kỳ rõ ràng, khi cô ấy lựa chọn từ bỏ, sẽ cực kỳ “nhẫn tâm” không cho người cũ bất cứ một cơ hội nào, toàn tâm toàn ý vì người thật lòng với mình.   Nếu Hứa Duy là khổng tước, thì Vu Thế Châu chính là một cây ngô đồng. Anh sinh ra trong một gia đình bình thường, ngoài việc thông minh hơn người thì chẳng còn gì để có thể theo đuổi cô. Đối với anh, cô chính là một ngôi sao sáng lấp lánh mà anh luôn chỉ có thể đứng nhìn từ xa, rồi bỗng một ngày, ngôi sao ấy chợt rơi xuống, vừa vặn nằm trong vòng tay anh.   Anh vốn nghĩ cho cô không gian, từ từ khiến cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô nhóc của anh lại quá ngốc, luôn luôn không chịu hiểu, ép anh đến mức khó có thể chịu đựng thêm nữa, chỉ có thể ra tay.   Và thế là, trong một đêm nọ, nương vào hơi men, khổng tước nhỏ đã bị Vu giáo sư ăn sạch.   Vu Thế Châu là một giáo sư hệ vật lý học, tính cách lãnh đạm, duy chỉ có lúc “trên giường” là biến thành một người khác, bắt nạt Hứa Duy đến mức khóc lóc xin tha mới thôi. Anh yêu một người, sẽ hết lòng bảo vệ người đó, sẽ không để ai tới gần, không cho ai cơ hội chen vào giữa bọn họ. Anh nhường nhịn cô, yêu chiều cô, bảo vệ cô, bởi vì:   “Anh thích một người, 5 năm, vừa gặp liền thích, thật vất vả mới có được cô, lúc bắt đầu còn cứ ngỡ là mơ.”   Tình cảm của nam nữ chính phát triển nhanh nhưng hoàn toàn hợp lý. Nữ chính tính cách mạnh mẽ, rõ ràng, xử lý các mối quan hệ hài hòa. Nam chính là kiểu nội liễm, mặt ngoài đoan chính bên trong cầm thú, theo chủ nghĩa thê nô.   Còn về lý do vì sao tớ “sướng” thì đó là bởi đây là một bộ truyện cao H. Vầng, là cao H đấy các bạn ạ, thịt thà rất nhiều, đa dạng phong phú còn rất chất lượng. Truyện có rất rất rất nhiều cảnh nam nữ chính “tiếp xúc thân mật” trong mọi hoàn cảnh, ở mọi thời điểm nhưng không phải là kiểu chỉ có thịt mà không có nội dung.   Nam nữ phụ cũng được khai thác ở một khía cạnh khác. Nữ phụ thì không thể yêu thương được, còn nam phụ lúc đầu do quên mất đọc chương 2 nên tớ thấy cũng không đến nỗi nào. Nhưng sau khi tớ đọc phần bị thiếu kia, kết luận của tớ là nam phụ đúng là một đôi trời sinh với nữ phụ. Cũng may là nam nữ chính rất dứt khoát, không có hai kẻ này bất kỳ cơ hội nào.   Tác giả thực sự rất nhây, tớ cho rằng truyện này có rất nhiều không gian để phát triển, nếu tác giả đầu tư thêm thì sẽ thành một bộ cẩu huyết siêu hot. Nhưng mà mẹ tác giả nói là chỉ muốn viết truyện H nên thực sự đây chỉ là một bộ H thôi các bạn ạ (dù vẫn có nội dung).   Vào một ngày tháng 11 miền Bắc se lạnh, tớ xin được tặng một chiếc “chăn bông” cho bạn, đảm bảo đọc xong không cần đắp chăn bạn vẫn nóng. Còn với các sắc nữ Xì Gòn nói riêng và miền nóng nói chung thì xin chúc mừng bạn đang được bonus thêm một nguồn nhiệt nữa để thiêu đốt chính mình.   Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại ở hố tiếp theo nhé. ________________   " ": Trích dẫn từ truyện được edit bởi rv-er. Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mời các bạn đón đọc Cho Dù Là Khổng Tước Cũng Bị Vu Giáo Sư Ăn Sạch (Phía Sau Kết Cục Điềm Văn) của tác giả Thanh Đăng.