Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Từ Bi Khúc

Thể loại: Lãng mạn, nữ cường, cung đấu + đánh trận, ngược trước sủng sau... Giới hạn độ tuổi: 13+ (có vài chương gắn mác 18+) Đây là phần truyện tiếp theo của phần một của chuyện tình Tô Khiết và Trình Khâm, lần này là nói về chuyện tình của con trai hai người là Trình Diễn. Câu chuyện bắt đầu từ nàng có tên là  Du Ca, con gái của đại tướng quân tiền triều Du Sát, kiêu sa diễm lệ như đoá huyết mai và tự do tự tại như một cánh chim trời. Vì giao ước giữa phụ thân và tân đế, nàng bước lên ngôi vị hoàng hậu. Nàng không màng vị trí đứng đầu lục cung chỉ bởi yêu hắn, cả đời bị hắn hắt hủi tàn nhẫn, trải qua si hận cùng nhau... "Ta xin chúc chàng: Giang sơn trường cửu, một đời an lành." Hắn là Trình Liệt, con trai của Viễn Phù Vương Trình Khâm, tài giỏi tàn độc và uy vũ hệt "cơn gió dữ", tạo nên biến loạn để phế đế xưng vương. Hắn chưa bao giờ thôi hận nàng nhưng cũng chưa bao giờ thôi yêu nàng. Nhẫn tâm đem nàng giày vò trong đau khổ dẫu trái tim hắn nghìn lần đau hơn nàng, để đời này cứ loay hoay giữa yêu và hận... "Nàng phải ghi nhớ: Nhân quả tạo nên số mệnh, đôi ta chính là như vậy." Tự hỏi đến bao giờ, khúc hát từ bi về lòng khoan dung và tha thứ mới ngân vang lên trong lòng của hai con người đang ngồi trên vị trí cao nhất thiên hạ? *** Võ Anh Thơ sinh năm 1991, hiện sinh sống và viết văn tại TP.HCM. Anh Thơ bắt đầu sáng tác từ năm học cấp 2, tới nay là tác giả của nhiều tiểu thuyết như: Hạ tuyết, Mang thai tuổi 17, Nữ hoàng tạo mẫu tóc, Gái xấu công sở, Người mẹ được gửi từ thiên đường, Lời hứa thủy chung... cùng một số tập truyện vừa, truyện ngắn in chung khác. Tác phẩm: Hạ Tuyết Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 Nữ Hoàng Tạo Mẫu Tóc Lời Hứa Thủy Chung Gái Xấu Công Sở Người Mẹ Được Gửi Từ Thiên Đường Làm Dâu Nhà Ma Để Được Yêu Nam Phụ, Nguyện Không Làm Nữ Chính (1970) Chú Hãy Ngủ Với Tôi Gặp Anh Là Điều Đẹp Nhất Của Thanh Xuân - Stay With You 2003 Thanh Mai Không Lấy Trúc Mã (1802) Tâm Ý Thành Từ Bi Khúc Trừng Phạt (Punishment) Bướm Báo Thù (Điệp Tử) Án Tử Một Tình Yêu - The Death Of A Love Đời Bình An (1972) ... *** Tôi hỏi, đêm này ai làm bạn với Hằng Nga cung trăng? Tôi hỏi, Hứa Tiên nghìn năm đợi một lần gặp Bạch Xà Tôi hỏi, thất tịch mới trùng phùng của Ngưu Lang, Chức Nữ Tôi hỏi, Lương Chúc hóa điệp cùng bay mãi không rời Tôi hỏi, "Trường Hận Ca" của Huyền Tông, Dương Quý phi Tôi hỏi, Trương Sinh mang tội tuyệt tình trong "Tây Sương ký" Tôi hỏi, tư vị lưu luyến dằng dặc của "Phượng Cầu Hoàng" Tôi hỏi, mối tình "Thiên Tiên Phối" đứt đoạn dưới bóng cây hòe(*) Thành phố X, một ngày đầu hạ năm 2019, trong hoàng cung trải qua bao đời vua, giờ đây trở thành địa điểm tham quan của nhiều du khách trong lẫn ngoài nước, cũng là nơi để các học sinh sinh viên tìm đến hiểu thêm về những trang sử sơn son thiếp vàng, có một cô sinh viên tóc ngắn màu hạt dẻ đang ngước nhìn bức tường bị mưa bụi thời gian mai một nơi tẩm cung vắng vẻ thuở xưa, thốt lên: - Kỳ lạ! Quả thật rất kỳ lạ! Trình, anh có nghĩ như vậy không? Không nghe tiếng đáp, cô liền quay qua nhìn anh chàng đi cùng mình, đang chăm chú chụp ảnh trên thân cây cột sơn đỏ, gọi rành rọt: - Hải Trình! Anh có nghe em hỏi gì không thế? Thật chất lúc nãy đã nghe rồi, Hải Trình đứng gần như vậy cộng thêm cái giọng lảnh lót của bạn gái nữa, bản thân lại là kẻ hay chú ý đến xung quanh, thì thử hỏi làm sao không nghe? Chỉ là mấy ký tự cổ trên thân cột bị thời gian bào mòn này khá thu hút sự chú ý nên anh lười trả lời cô, nhưng lúc này chẳng thể làm lơ được rồi, mới hạ máy ảnh xuống, nghiêng đầu nhìn cô đang sốt ruột. - Du, ở đây rất thanh vắng, em nói to quá sẽ không hay đâu. Thanh Du chớp mắt nhìn Hải Trình, bạn trai cô trông điển trai lại cao ráo, tóc lúc nào cũng hớt cao gọn gàng, tính tình thì chu đáo cẩn thận, đặc biệt rất yêu thích lịch sử và văn hóa xa xưa, nhưng điều cô không hài lòng là lắm khi anh lơ là với bạn gái lắm, lúc này ánh mắt anh hướng vào cô cũng lạnh lùng nữa! Hải Trình như đọc được suy nghĩ của nàng sinh viên hai mươi hai tuổi, liền tiến đến chỗ cô, hỏi: - Rồi, em muốn nói kỳ lạ cái gì nào? Dù muốn giữ vẻ hờn giận này lâu thêm chút nhưng thời gian không cho phép, chưa kể cả hai còn phải cố gắng tham quan tìm hiểu nơi này để hoàn thành luận án thầy giao, Thanh Du đành nén tiếng thở dài xuống, nói: - Chính là về hoàng hậu duy nhất của Hưng Dận hoàng đế, Du Ca hoàng hậu. Lịch sử có ghi chép rằng, sau cái chết của bà thì Hưng Dận hoàng đế không lập hậu nữa dù ông tại vị tới hơn ba mươi năm sau đó. - Đơn giản vì ông ấy yêu vị hoàng hậu này nhất. - Vấn đề nằm ở chỗ ấy, nếu bà được sủng hạnh thì điều làm em khó hiểu là vì sao trong lịch sử không viết nhiều về hoàng hậu họ Du. Chỉ nói bà được sắc phong làm hậu năm nào, năm năm thì bệnh mà mất, một vài sự kiện quan trọng liên quan đến bà, ngay cả cái chết cũng viết rất sơ sài... Hải Trình để máy ảnh ở trước ngực, đứng chống nạnh, đưa mắt nhìn tấm bảng cũ kỹ đề ba từ "Phụng Hoa cung" đã bạt màu theo năm tháng, giọng đều đều: - Em có biết thứ gì mơ hồ nhất trên đời không? Chính là lịch sử. Mâu thuẫn đúng không, lịch sử tức là những chuyện đã qua, đáng lý nó phải rõ ràng nhất. Thế nhưng chính vì lịch sử trôi qua quá lâu, thành thử "sự thật" lại hóa ra mơ hồ nhất. - Ý anh muốn nói lịch sử viết về Du Ca hoàng hậu là không đúng? - Có thể, nhưng cũng nghĩa là nó đã bị che giấu ít nhiều sự thật liên quan đến bà. Quan chép sử đôi khi bị chi phối bởi vua chúa, nên sẽ thay đổi một số chuyện thậm chí che giấu một số chuyện. Biết đâu, Hưng Dận hoàng đế đã âm thầm lệnh cho quan chép sử không viết nhiều về vị hoàng hậu này. Lý nào có ẩn tình bên trong, Thanh Du chắc chắc như vậy, liền hỏi tiếp: - Nghe rằng, Phụng Hoa cung chính là nơi Du hoàng hậu từng sống? - Đúng là thế. - Hải Trình đưa mắt nhìn bao quát tẩm cung đìu hiu đổ nát - Sử chép lại Hưng Dận hoàng đế đã cho đóng cổng cung này rất lâu, trước khi băng hà ông cũng yêu cầu thái tử điều đó, đến hai đời vua sau cung này vẫn không hề mở. Nơi chẳng ai lui tới tất nhiên sẽ lạnh lẽo, lại còn lan truyền tin đồn thất thiệt, thành ra những năm về sau các vị vua khác đã dời cung hoàng hậu đến nơi khác. - Nghĩa là Du Ca hoàng hậu là vị hoàng hậu cuối cùng sống ở đây, nơi này mấy trăm năm qua đã không còn ai lui tới sao? Tự dưng Thanh Du hơi rùng mình, là sinh viên khoa Lịch sử đã đi đến nhiều di tích vắng người nhưng chẳng hiểu sao nơi tẩm cung này khiến cô thấy lạnh lẽo, vì lâu rồi không có người đến hay bởi người sống ở đây chẳng hề hạnh phúc? Tiếp theo thấy Hải Trình chậm rãi bước vào bên trong xem xét thêm, cô liền đi theo anh. Bên trong căn phòng khá cũ, dù vậy không khí thăng trầm nơi đây tạo nên nét cổ kính kỳ lạ, những vật dụng trưng bày trong đây không nhiều, phần lớn là một ít đồ dùng còn sót lại của các hoàng hậu đời trước từng dùng qua, mọi thứ đều được Ban quản lý bảo quản cẩn thận. Hải Trình lại bắt đầu chú ý đến tấm bia khắc ký tự cổ, còn Thanh Du đi một vòng nhìn sơ qua các vật dụng, rồi bất chợt cô nhìn thấy hai bức họa treo trên giá, một bức vẽ người nam và một bức vẽ người nữ. Cách ăn vận của họ rất cao sang quyền quý... Cô nhìn xuống tấm bảng ghi chú: "Vua Hưng Dận" và "Hoàng hậu Du Ca". Thật bất ngờ, ra là chân dung của hai người đó? Thanh Du quan sát chân dung vị hoàng hậu, theo nét vẽ này thì bà hẳn rất xinh đẹp, sử chép bà rất mạnh mẽ còn có võ nghệ, từng ra trận đánh giặc, khuôn mặt bà có chút u uất lẫn buồn bã khiến cô sinh viên chẳng hiểu vì sao lại như vậy. Hoàng hậu này từng sống hạnh phúc chứ? Sau đó cô nhìn sang chân dung hoàng đế, sử miêu tả vua Hưng Dận khôi ngô uy vũ, mặt mũi nhìn qua mang vẻ tàn nhẫn, nhưng ở đây cô chỉ thấy một hoàng đế không buồn không vui, rất tĩnh lặng. Giây phút ấy, chẳng rõ lý do gì xui khiến để rồi Thanh Du từ từ đưa tay chạm nhẹ vào chân dung của Hưng Dận hoàng đế, đột ngột hiện tượng lạ lùng không thể giải thích được xuất hiện, đó là trước mắt cô gái trẻ lần lượt xuất hiện những hình ảnh mơ hồ rời rạc, cứ như dòng chảy thời gian đang quay ngược... Tất cả chớp nhoáng rất nhanh, khá nhòe nhoẹt, là cảnh một người mặc long bào bên ngoài khoác áo lông, tướng cao lớn, vẻ mặt thâm trầm giống hệt chân dung Hưng Dận hoàng đế - điều đó có phải cô sinh viên đang thấy lại vị vua năm đó? Tiếp theo những sự việc khó hiểu liên tục xuất hiện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế mỉm cười với một cô gái mặc váy đỏ đang đứng cạnh. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế nắm tay cô gái đó, ngồi trên xích đu gỗ, trông họ rất hạnh phúc mãn nguyện. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng lặng lẽ một mình, lúc này chẳng còn ai ở cạnh ông nữa kể cả người con gái váy đỏ. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế từ xa nhìn về phía Phụng Hoa cung, nhưng ông đã quay lưng bỏ đi, bóng dáng trong buổi chiều tà trông thật nặng trĩu thê lương. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế đứng ở nơi cao nhất của hoàng cung, đôi mắt nhìn khắp giang sơn rộng lớn, mà cảm nhận rõ lòng ông đang nhớ về một ai đó thật da diết. Là cảnh, Hưng Dận hoàng đế rành rọt nói: "Đừng viết quá nhiều về hoàng hậu, những chuyện của nàng ấy sẽ là ký ức thuộc về riêng trẫm". Là cảnh, có những khi đêm tối buông xuống, Hưng Dận hoàng đế mở hộp trang sức đã cũ, nhìn trăm phụng vàng từng cài lên mái tóc ai thuở nào. Và cuối cùng, cảnh Hưng Dận hoàng đế trước lúc nhắm mắt, nằm trên giường dặn dò: "Khi trẫm băng hà rồi, vẫn không được để bất kỳ ai bước chân vào Phụng Hoa cung"... - Du! Em bị sao vậy? Nghe chất giọng lo lắng của Hải Trình cất lên, bấy giờ Thanh Du mới bừng tỉnh hệt như lấy lại ý thức, cùng lúc cảm nhận mặt mình ươn ướt đồng thời có vị mặn đọng trên môi, cô liền giơ tay quệt nhẹ. Nước mắt? Cô đang khóc ư? Chuyện gì vừa xảy ra? Tại sao cô khóc? Chẳng những vậy trong lòng cũng thấy đau nữa. Lẽ nào là do trông thấy những cảnh ban nãy nên...? Nhìn trở lại chân dung của vị vua ấy, nhớ những dòng sử từng chép rằng, dẫu hậu cung vẫn còn nhưng Hưng Dận hoàng đế nhất quyết không lập hậu, ông về sau có phần cô độc hơn, Thanh Du tự hỏi liệu có phải vừa rồi chính mình vừa được thấy cuộc đời Hưng Dận hoàng đế sau cái chết của Du Ca hoàng hậu? Để rồi cô xúc động mà bật khóc? Tự thấy điều này thật phi lý! Nước mắt rõ ràng không giả tạo, trái tim này vừa thắt lại, nỗi đau kia chỉ thoáng qua mau nhưng chân thật đến khó tả, hệt như cô đã trải qua điều đó... Hải Trình lên tiếng hỏi lần nữa, Thanh Du lau hết nước mắt, nhìn anh lắc đầu: - Em không biết, có lẽ là đau lòng cho vua Hưng Dận... Trông cảnh bạn gái cứ luống cuống, Hải Trình thở ra nhè nhẹ rồi lấy trong túi áo miếng khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, người gì mà khờ quá! - Em thấy các hình ảnh rất kỳ lạ, có phải em điên rồi không? - Không có đâu. - Hải Trình mỉm cười với Thanh Du - Hình như Hưng Dận hoàng đế đã sống khá cô độc, cũng không biết có phải do đau lòng trước cái chết của hoàng hậu không. Thậm chí có chi tiết còn ghi rằng, một quý phi rất được ông sủng hạnh vài năm sau đó, lý do chỉ vì người ấy nhìn giống Du hoàng hậu. - Nhưng em nhớ sử có viết, hoàng hậu Du Ca không được sủng hạnh. - Đấy chính là uẩn khúc khó giải đáp trong câu chuyện tình giữa Hưng Dận hoàng đế với hoàng hậu của mình, anh cũng rất khó hiểu. Nhưng anh nhớ có một bài báo từng viết câu: "những thứ bị chối bỏ bởi ý thức sẽ tìm nơi trú ngụ trong vô thức", có những người không bao giờ thừa nhận cảm xúc của bản thân mình, dù nó vẫn luôn tồn tại. Và anh nghĩ, tình yêu lẫn nỗi đau trong lòng của vị vua này mãi mãi không biến mất cho dù ông chối bỏ nó như thế nào. Thứ cảm xúc mãnh liệt, vẫn tồn tại sâu thẳm trong trái tim ông, ở nơi vô thức nhất. Hiếm khi thấy Hải Trình mang dáng vẻ tư lự đến vậy, Thanh Du hoàn toàn im lặng, lần nữa cùng anh ngắm nhìn hai bức chân dung của vua và hoàng hậu, hệt như chiêm nghiệm thứ cảm xúc mới mẻ mình vừa có, đồng thời cảm nhận mối tình sâu nặng bị chôn vùi theo dòng thời gian vô tận, với một cái kết không có hậu. Bỗng nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài "Trường Hận Ca" của Lý Bạch: Thiên trường địa cửu hữu thì tận Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ (Trời đất dài lâu cũng có lúc hết Hận này dằng dặc không thuở nào nguôi) Vừa bước ra ngoài thì trời mưa, Hải Trình lẫn Thanh Du không còn cách nào khác đành ngồi xuống ghế đá ở ngoài hành lang đang bị nước mưa tạt vào lạnh lẽo. Mùa hạ nắng nóng thế này không nghĩ sẽ mưa, hai người lấy cơm nắm trong ba lô ra ăn trưa, lặng yên ngắm nhìn màn mưa giăng lối. Ăn xong, Thanh Du nhìn qua Hải Trình vẫn thong thả nhấp nháp từng miếng cơm, liền nhích lại gần. - Trình nè, đi tham quan cả ngày mệt quá, em dựa vào anh một chút nhé. - Thích thì em cứ dựa. Hải Trình ít khi bộc lộ sự thân mật với bạn gái, nhưng lại không bao giờ từ chối cô, đấy là điều khiến Thanh Du thích nhất, và cũng hiểu anh có quan tâm đến mình dù bề ngoài lúc nào cũng lạnh lùng như thạch sùng. Lúc cô tựa đầu xuống vai anh, liền nghe anh bảo mình ngồi sát vào coi chừng mưa tạt! Cô cười vui vẻ, dựa vào anh, nhìn mưa rơi lăn tăn xuống đất kèm theo mùi ngai ngái quen thuộc. - Anh có thấy trùng hợp không? - Trùng hợp cái gì? - Anh tên Hải Trình, chữ "Trình" cũng có trong tên húy của Hưng Dận hoàng đế. Em tên Thanh Du, chữ "Du" trùng trong tên Du Ca hoàng hậu. Liệu chúng ta có phải... kiếp sau của họ không nhỉ? - Thay vì nghĩ mấy thứ vớ vẩn đó thì tôi khuyên cô nên nghĩ làm sao để hoàn thành luận án vào ngày mai đi. - Em giỡn chút thôi mà. - Thanh Du bĩu môi, tự dưng tò mò một điều - Trình nè, em muốn hỏi anh câu này, Hưng Dận hoàng đế vì Du hoàng hậu mà không lập hậu nữa, vậy nếu chẳng may em chết sớm thì anh có... "ở giá" vì em? Hỏi xong Thanh Du bụm miệng cười, thấy bản thân dở hơi dễ sợ, đã vậy còn "ở giá" nữa cứ như bạn trai là đàn bà con gái ấy, thể nào Hải Trình cũng gõ lên đầu cô rồi giáo huấn vài câu cho xem. Nhưng cô thấy anh im lặng, nhịp thở dường như chậm lại hơn, sau đó giọng anh thật trầm: - Không... - Biết ngay, anh chả đời nào vì em mà làm thế, may là em chả hi vọng gì. - Anh không muốn em chết. Bất động vài giây, Thanh Du ngẩng mặt nhìn Hải Trình trong khi anh cũng đang hướng mắt vào cô bằng cái nhìn ngưng đọng mà thành tâm, vệt sáng trong con ngươi ấy hệt ngọn lửa nhỏ thắp lên xua đi cái lành lạnh của mưa gió ngoài trời. - Nếu không muốn anh lấy người khác thì em phải sống thật lâu vào. - Trình, em hỏi vu vơ thế thôi. - Đã vu vơ thì về sau đừng hỏi như thế nữa, anh không thích nghe vậy đâu. Gật đầu với niềm hân hoan lẫn vui sướng, Thanh Du tiếp tục dựa đầu vào bờ vai rộng của bạn trai, lắng nghe tiếng mưa rơi đều bên tai. Cô dần thiếp đi... Hải Trình khẽ khàng đắp áo khoác cho cô gái đang ngủ an nhiên bên cạnh mình, thấy tay cô cứ nắm chặt tay mình không buông, khiến anh buồn cười. Dù vậy, anh cũng thích điều đó. Để xem, khi nào cô gái khờ khạo này tỉnh dậy, anh sẽ nói với cô chuyện kết hôn sau khi hai người ra trường. Tựa hờ vào mái đầu Thanh Du, Hải Trình chợt nhớ về vua Hưng Dận, tự hỏi: Vị hoàng đế ấy, liệu có muốn gặp lại hoàng hậu của mình ở kiếp sau...? Không gian xung quanh chỉ còn tiếng mưa, chẳng có ai đáp, anh cũng buồn ngủ rồi. Tẩm cung xa xưa vắng vẻ lẫn lặng yên chìm trong cơn mưa đầu hạ trong lành. Có một cặp tình nhân ngủ quên bên cạnh nhau. Khung cảnh đó giống như mấy trăm năm trước, nơi Phụng Hoa cung này, Trình Liệt và Du Ca ngồi bên nhau trên xích đu gỗ, vào những ngày thật bình yên, cùng ngắm nhìn huyết mai hoa bung nở giữa khu vườn, với nụ cười hạnh phúc. Đó là thời khắc rực rỡ nhất, viên mãn nhất của đời họ! Thời gian mãi trôi cùng nhân gian luân hồi, cuộc đời huy hoàng đến mấy cũng trở thành quá khứ. Tình yêu khắc cốt ghi tâm, si hay hận, chấp niệm hay buông bỏ, sẽ chỉ thuộc về những con người đã hóa tro tàn và nằm yên dưới ba tấc đất này./. - ------------------------------------------------------ (*) Trích bài Vấn [Hỏi] - Cổ Đường. Đây là lời dịch của Thơ dựa theo bản Hán ngữ của Song Lục. Lấy cảm hứng từ những mối tình nổi tiếng trong truyền thuyết Trung Hoa. Mời các bạn đón đọc Từ Bi Khúc của tác giả Võ Anh Thơ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Scandal Hàng Đầu
Biên tập:Kẹo Cứng, Yến Phi Ly Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, minh tinh văn, gương vỡ lại lành, hường phấn, ngọt ngào, ấm áp, 1×1, HE~ Giới thiệu:  Là một câu chuyện kể về căp đôi hàng đầu của giới giải trí sau nhiều năm chia cắt lại tái hợp. *** _SCANDAL HÀNG ĐẦU_ Tác giả: Bạch Giới Tử Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, minh tinh văn, gương vỡ lại lành, hường phấn, ngọt ngào, ấm áp, 1×1, HE~ Giới thiệu: Một câu chuyện “gương vỡ lại lành” sau nhiều năm của cặp đôi minh tinh hàng đầu giới giải trí… --- Như đã giới thiệu từ lâu thì đây là bộ truyện ngắn đầu tay mà mình tập edit, vì thế chỉ dám chọn một em ngăn ngắn, ngọt sủng, hường phấn từ đầu đến cuối cho dễ làm. Cũng xem như là một món quà Valentine kiêm quà Tết cho các babe đọc giải trí xíu xiu, đừng quá trông mong vào nội dung “xuất thần” của ẻm làm gì cho đỡ hẫng. Bảy năm trước, Phương Đường và Hứa Ánh Dương nhất kiến chung tình ngay tại lần đầu gặp gỡ ở nước A. Chỉ sau 1 tuần quen biết, họ đã trao nhau nụ hôn đầu tiên, và chỉ sau 3 tháng, cả hai đã đăng ký kết hôn. Bởi với họ, trong mắt trong tim chỉ có mỗi hình bóng của đối phương, nhanh như vậy, hay muộn hơn thế thì cả hai cũng chỉ vĩnh viễn thuộc về nhau, vậy thì còn chần chừ gì mà không sớm ‘hợp thức hóa’ mối tình nồng thắm đương hừng hực lửa này nữa… Ấy vậy mà, chỉ vỏn vẹn 9 tháng sau, một hiểu lầm siêu cẩu huyết đã xảy ra. Khi ấy Phương Đường lầm tưởng Hứa Ánh Dương ngoại tình, cộng thêm bà nội vừa qua đời khiến tâm trạng cậu hoàn toàn suy sụp. Ngay trong đêm mưa gió bão bùng, Phương Đường đã quyết tâm gạt bỏ đoạn tình duyên này sang một bên, gạt bỏ hết ‘anh chồng’ đã gây ra tổn thương sâu sắc trong lòng cậu, một mình ôm hành lý về nước. Vì vấn đề gia đình, nửa năm sau Hứa Ánh Dương mới có cơ hội đuổi theo Phương Đường về nước, nhưng khi ấy, bên cạnh cậu đã có một cô gái xinh đẹp như hoa, ngọt ngào điềm mật bầu bạn ở bên cạnh rồi... Hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm, cứ thế bảy năm nhanh chóng trôi qua. Lúc này, cả hai đã sớm trở thành lứa minh tinh trẻ tuổi hàng đầu trong nước, và vẫn luôn đối đầu nhau như nước với lửa, fan và đoàn đội hai bên lại càng lâm vào tình trạng chiến đấu miệt mài, cậu mắng tôi chửi. Mãi cho đến một ngày, một bức ảnh cả hai ôm ấp mặn nồng bảy năm trước vô tình bị người bạn cùng lớp năm xưa đăng tải lên mạng, tựa như ném vào vòng giải trí một hòn đá khiến mọi tâm tình xáo động của cả hai lần lượt bị khơi lại... Ám muội tương tư, yêu lại từ đầu, cởi bỏ hiểu lầm, viên mãn hạnh phúc! Đấy chính xác nhất là những từ dùng để diễn tả lại trạng thái tâm lý trong cả câu chuyện này của Phương Đường và Hứa Ánh Dương. Scandal Hàng Đầu quả là một nồi lẩu kem với gia vị H vừa đủ, độ ngọt có thừa, topping sến súa + ngược cún thì lại càng nhiều miễn bàn, cực thích hợp cho mọi người có máu M tự ngược mình trong mùa Valentine ế sấp mặt này *** Scandal Hàng Đầu   Tác giả: Bạch Giới Tử Thể loại: Hiện đại, minh tinh văn, gương vỡ lại lành, hường phấn, ngọt ngào, ấm áp, 1×1, HE Công: Hứa Ánh Dương Thụ: Phương Đường   Review khi đã đọc   7 năm trước Công và Thụ nhất kiến chung tình khi gặp nhau ở nước ngoài. Một tuần quen biết trao nụ hôn đầu, 3 tháng quen biết thì cả hai kết hôn. Một cuộc sống ngọt ngào hạnh phúc đang diễn ra. Nhưng chỉ trọn vẹn 9 tháng thì lại có chuyện hiểu lầm cẩu huyết xuất hiện. Thụ hiểu lầm Công ngoại tình, và trong lúc đó bà nội Thụ qua đời nên Thụ cảm thấy suy sụp. Thế nên Thụ quyết định bỏ lại đoạn tình cảm này, một mình về nước. Còn Công vì gia đình có chuyện nên nửa năm sau mới có thể đuổi theo Thụ về nước, nhưng lại thấy bên cạnh Thụ có một cô gái xinh đẹp bầu bạn.   Hiểu lầm cứ thế trôi qua 7 năm, lúc này cả hai đều là minh tinh hàng đầu giới giải trí. Lần nào cũng đối đầu nhau, đến fan cả hai cũng vậy luôn trong tình trạng chiến đấu như nước với lửa, người mắng kẻ chửi. Cứ thế đến một lần vô tình bức ảnh thân mật 7 năm trước của cả hai xuất hiện trên mạng, tựa như một quả bom bùng nổ cả giới giải trí khơi lại mọi ký ức của cả hai. Sau đó buộc phải tiếp xúc, lần nữa yêu lại, gỡ bỏ hiểu lầm, ngày ngày ngọt ngào.   Truyện toàn màu hồng thôi, hiểu lầm không đáng kể. *** Phương Đường bị tiếng chuông điện thoại điên cuồng như muốn đòi mạng của người đại diện đánh thức. Cậu đã vất vả không ngủ không nghỉ quay quảng cáo suốt 48 giờ liên tục, thế nên lúc này Phương Đường chỉ muốn thưởng cho bản thân một giấc ngủ thật đẫy mắt để lấy lại sức, nhưng cậu còn chưa kịp phát hỏa với người đại diện thì đã bị một tấm ảnh anh ta gửi tới điện thoại làm sợ đến mức run tay. Màn hình chiếc điện thoại mới vừa mua chưa được hai ngày đã oanh liệt hy sinh dưới tình huống như thế. Nửa giờ sau, Phương Đường với quả đầu bù xù chưa hề được chải chuốt cùng áo phông quần đùi không một chút liên quan đến hai chữ “thần tượng” ngồi ngay ngắn trên ghế sopha nhà mình, đối mặt với gương mặt đen xì như đít nồi của người đại diện, không chịu nổi áp lực nên chỉ đành thành thật khai báo mọi chuyện: “Chuyện là như vầy, em đã quen anh ấy từ bảy tám năm trước rồi…” “Rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?” Người đại diện vừa uống trà vừa nhìn chằm chằm tấm ảnh trong điện thoại: “Cậu nói rõ ràng cho tôi nghe!” Phương Đường cúi thấp đầu, ánh mắt dừng lại ở trên màn hình nhìn hai gương mặt tươi cười xán lạn dán vào nhau thật gần, tâm tình cậu lúc này khá phức tạp: “Trước đây tụi em từng quen nhau, chính là vào năm lớp 12 em tới nước A trao đổi du học ấy, nhưng một năm sau em về nước thì đã chia tay anh ta rồi.” Người đại diện nhíu mày: “Cậu là gay à?” Phương Đường gật gật đầu: “Đại khái vậy.” “Về sau các cậu còn liên hệ với nhau không?” “Không, hoàn toàn không có.” Phương Đường ngẩng đầu, trông có vẻ hơi tội nghiệp nhìn người đại diện nhà mình: “Hiện tại chúng ta nên làm thế nào?” Người đại diện đỡ trán: “Cậu thật sự là tìm phiền phức lớn cho tôi rồi. Cậu quen ai mà chẳng được, tại sao cố tình lại là Hứa Ánh Dương? Thế chẳng phải trước giờ cậu luôn tỏ thái độ ghét bỏ, đối đầu với cậu ta đều là đang làm trò cười sao? Này, hay là cậu còn chưa quên được người ta nên cứ cố tình gây sự thế?” Phương Đường dời đi tầm mắt, chột dạ bảo: “Đương nhiên em sẽ không làm thế…” Mới. Là. Lạ! Hiện giờ, Phương Đường đang là ‘thịt tươi’ hot số một trong vòng giải trí, cơ duyên xảo hợp đưa người khác đi thử vai nhưng cuối cùng chính mình lại được chọn, nói ra chỉ sợ không ai tin thế mà lại là sự thật. Hơn ba năm trước cậu từng đưa em họ đi thử một vai diễn cổ trang, đang lúc ngồi ngủ gà ngủ gật bên ngoài phòng đợi thì không hiểu như nào lại bị nhà sản xuất đi ngang nhìn trúng kéo cậu qua diễn thử, sau đó giao cho cậu diễn vai nam thứ, không ngờ một đêm thành danh. Ba năm trôi qua, cô em họ của cậu vẫn là diễn viên nhỏ như trước mà Phương Đường thì đã trở thành tiểu thịt tươi cực kỳ nổi tiếng với lượng fan cuồng vô cùng đông đảo, các bảng xếp hạng hay các số liệu thống kê có tên cậu đều chỉ có thể tổng kết bằng mấy chữ: hot, rất hot, siêu siêu hot! Người duy nhất có thể sánh ngang độ nổi tiếng với cậu hiện nay cũng chỉ có mỗi Hứa Ánh Dương. Hứa Ánh Dương sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, ban đầu là người mẫu, sau lại về nước lấn sân sang làm diễn viên, cơ hồ là tiến vào showbiz cùng một khoảng thời gian với Phương Đường thế nên độ nổi tiếng cũng tương đương nhau. Tuy tướng mạo cả hai không cùng một loại hình và con đường phát triển cũng không quá giống nhau, nhưng không thể ngăn được người hâm mộ luôn đặt họ lên cùng một bàn cân so từ lượng fan cho đến tài nguyên; lại so tiếp đến bối cảnh gia đình cũng như quá trình trưởng thành; ngay cả lượt bình luận, lượt chia sẻ weibo cũng bị đem ra so sánh; thậm chí tài nguyên phim điện ảnh, phim truyền hình, tạp chí… cũng đều có thể bị điểm danh qua một lượt. Không chỉ fan mà chính các phóng viên truyền thông cũng tích cực nhào vô “góp vui”, cơ bản chỉ cần tên của Hứa Ánh Dương và Phương Đường đặt cạnh nhau là y như rằng một hồi “tranh đấu” gió tanh mưa lạnh khó có thể tránh khỏi. Đương nhiên xảy ra chuyện như vậy đều có nguyên nhân cả, thật sự là cả Phương Đường và Hứa Ánh Dương hễ có tin đồn giành vai thì mười tin đến tám chín cái là thật. Hai bên đoàn đội cũng liên tục “nay tôi cắn cậu một ngụm, mai cậu trả lại tôi một cước”. Thậm chí vài lần có hoạt động chung, đoàn đội hai bên đều bày sắc mặt không vui một cách lộ liễu khiến fan hâm mộ cũng theo đó mà ghét bỏ lẫn nhau. Nhưng mà tình huống hiện tại là: Phương Đường và Hứa Ánh Dương lại lộ ảnh chụp chung thân mật thời còn là học sinh ở nước ngoài. Sau khi tấm ảnh này bị rò rỉ thì truyền thông trong nước điên cuồng phát tán, trên weibo cũng lập tức chiếm vị trí đầu bảng. Khắp nơi mọi người đều chia sẻ bàn luận rôm rả, phóng viên thì muốn đào sâu nội tình, fan hâm mộ thì liên tục mổ xẻ tranh cãi khiến trong phút chốc diễn đàn weibo mém chút nữa đã bị thất thủ. Người đại diện của Phương Đường nhìn thấy ảnh chụp cũng suýt bị dọa ra bệnh tim, không chịu nổi phóng viên nơi nơi gây rối liền hổn hển chạy tới tìm Phương Đường khởi binh vấn tội. Mời các bạn đón đọc Scandal Hàng Đầu của tác giả Bạch Giới Tử.
Sao Song Ngư
Sao Song Ngư là truyện hiện đại thuộc thể loại ngôn tình được viết bởi tác giả Xuân Thập Tam Thiếu. Nhưng thực ra nội dung không có chút liên quan đến cung hoàng đạo nào cả mà là cuộc sống và tình yêu của những con người luôn khát khao có được tình yêu và được sống hết mình. Khi đọc truyện chúng ta sẽ thấy chút đau lòng, xót xa cho những nhân vật trong truyện. Đặc biệt sẽ cảm thấy ganh tỵ với Bảo Thục khi luôn có một người đứng sau che chở cho mình. Cùng đọc truyện để cùng cảm nhận hay nhé!!! *** Bến Thượng Hải đẹp hơn cảng Victoria. Trong lòng Tăng Gia Hòa nói như thế với bản thân. Nếu cô không làm chính mình tin tưởng thì chán nản sẽ bao phủ cô. Cô quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh ta ngồi vào chỗ gần cửa sổ trên máy bay, ngửa đầu ngủ, bởi vì trên đôi mắt có cái chụp che mắt, cho nên không nhìn ra anh ta có biểu tình gì. Cô bất đắc dĩ quay đầu lại, nhìn cửa kính nho nhỏ của máy bay, bên ngoài là một mảnh tối đen, bên trong khoang là đèn đuốc sáng trưng. Cô đối diện tấm kính kia, trông thấy đôi mắt vô thần của mình. Khi Tăng Gia Hòa tốt nghiệp đại học, cô nhận được tiến cử làm trao đổi sinh viên đến Hồng Kông học tiếp. Nửa năm sau những bạn học đi cùng đều quay về trường học nghiên cứu sinh, còn cô thì ở lại Hồng Kông. Bây giờ nhớ tới, hình như cô không phân biệt rõ ràng rốt cuộc lúc ấy nên về Sydney hay là ở lại Hồng Kông. Hai con đường không đi dễ dàng. Vấn đề này thực ra cũng không quan trọng. Quan trọng là, cô nhận được một công việc có thể nuôi sống bản thân. Ít nhất cô có thể sống độc lập. Tuy rằng cô học ngành sinh vật tại đại học, nhưng cô biết ở trong thành phố muôn màu muôn sắc này mình có thể ứng phó được. Nhưng mà sự thật chứng minh, cuộc sống xa lạ không đơn giản như cô tưởng tượng. Công ty cô đang làm việc, trên danh nghĩa là công ty người đại diện, kỳ thật cũng gần giống công ty tìm kiếm ngôi sao. Mỗi ngày đều có rất nhiều nam thanh nữ tú đến văn phòng nhỏ hẹp ở lầu hai kia, tiến hành phỏng vấn rập theo khuôn khổ. Bởi vì trước đó lại đào tạo thành công vài tài năng mới, cho nên tuy rằng quy mô công ty không tính là lớn, nhưng cũng có người nghe tiếng tăm mà đến. Đương nhiên công việc ban đầu của cô chính là phỏng vấn những người này. Nghe nói vừa mới vào công ty đã làm việc này là rất tốt, đồng nghiệp A Sa nói, nhất định là vì Gia Hòa tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng ở Australia, vì vậy mới có ưu đãi như thế. A Sa này đương nhiên không phải là A Sa kia, nhưng các cô có một điểm giống nhau, đó chính là lúc nói tiếng Quan Thoại sẽ cà lăm chẳng biết nói gì. Tuy rằng chức vụ của cô là “Trợ lý người đại diện”, nhưng xoá ba chữ phía sau thì càng chính xác hơn. Hiển nhiên, công việc chính của cô là phỏng vấn. Nhưng đến cùng ai trúng tuyển cũng không liên quan đến cô, việc cô phải làm chính là mở cửa văn phòng, hô lên dãy số, sau đó gương mặt không có biểu cảm đem ý đồ ngăn lại người phỏng vấn hướng vào trong, dưới ánh mắt kinh ngạc và bực bội của đối phương, cô đánh giá diện mạo của người đó có giống như tấm ảnh trong tư liệu không, rồi dời bước chân, chờ đối phương đi vào sau đó đóng cửa lại. Cô lặp đi lặp lại công việc như thế ba tháng trời, cảm thấy chính mình có thể đảm nhiệm công việc kiểm tra của hải quan. Mời các bạn đón đọc Sao Song Ngư của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.
Quyến Luyến Roussillon
Truyện Quyến Luyến Roussillon là một truyện ngôn tình khá lạ lẫm và thu hút bạn đọc, truyện không phải là truyện tình yêu quá nồng nàn, sâu đậm mà là tình yêu phảng phất, ngất ngây. Là câu chuyện phảng phất mùi vị Tây phương, ở nơi thiên đường của những chuyện tình lãng mạn như: London Còn Xa Lắm,  Oxford Thương Yêu.... Trong lòng tôi tràn đầy hy vọng bước trên vùng đất của miền Nam nước Pháp, đến thị trấn màu đỏ cùng tên với tôi để tìm kiếm ba ruột của tôi. Từ Thượng Hải đến Roussillon, từ Roussillon đến Barcelona, từ Barcelona đến Madrid, trong chuyến đi vội vã này, tôi gặp một người, yêu thương một người, cuối cùng tôi lại nhớ đến nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi. Nhưng tôi vẫn không thể quên, hoàng hôn màu đỏ nồng đậm, cùng với…nụ cười ấm áp của người kia Tên của nữ chính là Lỗ Tây Vĩnh, phiên âm tiếng Trung của Roussillon. Đây là truyện tình cảm ư ???  Là câu chuyện đầy yêu thương, nhẹ nhàng và dung dị dưới ngòi bút của tác giả. “A lô?” Tôi đứng trước một bảng hiệu quảng cáo nước hoa thật lớn, trên đó là Natalie Portman, lúc còn nhỏ tôi đã xem phim của cô ấy diễn cùng Jean Reno, khi đó cô ấy là một cô bé gầy như thân tre, bởi vận mệnh tàn bạo mà rèn luyện lòng gan dạ để xâm nhập vào thế giới của người trưởng thành. Nhiều năm như vậy đã trôi qua, tôi chăm chú nhìn cô ấy trên bảng hiệu quảng cáo, phát hiện hầu như không có gì thay đổi, trong mắt của cô ấy luôn có một loại quật cường khiến người ta khó có thể đến gần. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được những lời hồi đáp của tình yêu. *** [Review] QUYẾN LUYẾN ROUSSILLON - Xuân Thập Tam Thiếu By Dương Phiêu Linh ღღღ Bạn thử tưởng tượng xem nhé, rằng mình tỉnh giấc vào một ngày nắng đẹp, không khí ban sáng trong lành và tinh khiết như những giọt sương mai buổi sớm. Một cơn gió nhẹ lùa vào lật qua vài trang sách đang đặt trên bàn, bên cạnh chiếc lọ cắm hoa oải hương tím biếc dịu nhẹ. Và khung cảnh buổi sáng yên bình và tuyệt vời ấy hoàn toàn có thể để bạn đắm mình trong cuốn “Quyến luyến Roussillon”. Thật thế bạn ạ, một câu chuyện được miêu tả tuyệt đẹp quá đỗi! Những con chữ không cất lên những nốt nhạc trong bản hòa ca vĩ đại nào đấy, những con chữ vẽ nên những khung cảnh ở miền đất Châu Âu yên bình và đầy quyến rũ. Tôi bị câu chuyện “rù quyến” ngay từ lần đọc đầu tiên, khi tình cờ đọc nó gần giữa đêm cho đến những phút cuối cùng trước khi kim giờ nhích qua con số không. Vậy rằng, tôi đọc câu chuyện cũng rất nhanh vì chỉ vỏn vẹn mười chap. Nhưng nhiêu đó là quá đủ cho một khung cảnh tuyệt đẹp mà những con chữ mang lại tái hiện trong đầu tôi. Thế nhưng, khác với những cuốn tự sự Châu Âu tôi từng đọc, câu chuyện này thuộc thể loại ngôn tình. Trong câu chuyện, họ đơn giản là những con người trẻ tuổi, họ dễ thương và một trong số họ rất điển hình trong ngôn tình, và một chút ấy rất đẹp, câu từ đủ đạt để tái hiện những thước phim về khung cảnh Châu Âu. Tôi đã rất ngạc nhiên, trong đêm khuya, tôi ngỡ ngàng vì một phần vẻ đẹp Châu Âu, qua nước Pháp và Ý, tại một thị trấn nhỏ có tên Roussillon, một cuộc gặp gỡ tình cờ dẫn đến một mối tình lãng mạn bắt đầu. Nhưng Roussillon lãng mạn là thật, nhưng hoàn cảnh xảy ra giữa hai con người ấy rất tình cờ, nhưng cũng rất… trớ trêu. “Trong lòng tôi tràn đầy hy vọng bước trên vùng đất của miền Nam nước Pháp, đến thị trấn màu đỏ cùng tên với tôi để tìm kiếm ba ruột của tôi. Từ Thượng Hải đến Roussillon, từ Roussillon đến Barcelona, từ Barcelona đến Madrid, trong chuyến đi vội vã này, tôi gặp một người, yêu thương một người, cuối cùng tôi lại nhớ đến nơi đã sinh ra và nuôi dưỡng tôi. Nhưng tôi vẫn không thể quên, hoàng hôn màu đỏ nồng đậm, cùng với… nụ cười ấm áp của người kia.” LU XIYONG – nghĩa là Lỗ Tây Vĩnh, và cũng là tên phiên âm của Roussillon – một thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp. Cái tên ấy là khởi nguồn của mọi chuyện, cái tên nghe có vẻ… con trai nhưng thực chất là một cô gái. Mẹ của cô là một người phụ nữ có nội tâm mạnh mẽ, bà tự mình nuôi cô khôn lớn và tuyệt nhiên không hé răng nửa lời về người cô gọi là ba. Ngay từ lúc cô nhận thức được, cô không có ba, và cô không biết ba mình là ai, cô đã luôn thắc mắc câu hỏi ấy, cho đến khi mẹ cô qua đời, và thật sự cô vẫn không biết ba mình là ai. Ngoại trừ việc có vẻ cha cô là người đàn ông họ Lỗ. Khắp thế gian, người giống người có thể hiếm, nhưng họ trùng họ thì có cả vạn người. Có thể còn hi vọng, Lỗ Tây Vĩnh, Roussillon, không chừng cái tên cô bắt nguồn từ đấy. Từ sân bay Charles de gaulle hướng đến ga xe lửa Tulon, cô tiến đến Roussillon. Ở đấy, cô tình cờ gặp hai cậu con trai rất thú vị. Một cậu con trai cao gần hai mét gọi người đi trước, luôn miệng gọi: Anh Hai, Anh Hai,… Anh Hai, anh Hai,… Đó là một cách gọi thật thân quen, cũng cực kỳ ấm áp trong khoảng thời gian cô ở lại Roussillon và phát hiện ra rằng ở đó có một người cha đã quên mất sự tồn tại của cô, và nếu mọi chuyện đã sáng tỏ, giả dụ người đó là anh trai của cô thật, cô sẽ đối diện ra sao với một thứ tình cảm đang dần len lỏi xâm chiếm trái tim cô, khi cảm xúc không thể dồn nén hơn nữa về người anh trai cô mới nhận ra sau hằng ấy năm trời. … Thiệt sự thì, câu chuyện rất đẹp, nên để chính bạn cảm nhận vẻ đẹp những con người và vùng đất ấy. Hay do chính tôi cực yêu thích những vùng đất Châu Âu nhỉ? Tôi chưa đào lên bất kỳ vẻ đẹp nào trong câu chuyện ấy, có thể là quỹ thời gian cho bài review hôm nay của tôi khá eo hẹp. Tôi vẫn đang đọc lại vài chap để lấy cảm hứng, nhưng thành thực No copy khiến tôi không thể kiên nhẫn gõ lại những dòng chữ tuyệt vời ấy, dẫu chỉ trong vài phút giây ngắn ngủi tôi đọc câu chuyện, và thanh thản đọc chầm chậm những đoạn cuối cùng như sắp tạm biệt mất rồi vậy. Roussillon miền Nam nước Pháp vẫn yên bình như thế! *** Nếu như ở Nhật ký AB có hài nhẹ nhàng, có tình cảm nhẹ nhàng thì ở Quyến luyến Roussillon có những chi tiết rất cảm động về tình cảm gia đình. Và cái chính là đọc truyện này thật chỉ muốn book một phát vé đi Pháp luôn để đến cánh đồng hoa oải hương ở Provence, đến Roussillon, đến Barcelona, đến Madrid chậc chậc. Ông tác giả ác quá là ác a. Đọc truyện mà cứ thèm rỏ rãi, thèm được một mình một ba lô đi lang thang khắp Châu Âu, đến những vùng quê yên bình, êm ả ấy. Trong truyện, nữ chính tên Lỗ Tây Vĩnh như tên con trai nhưng lại chính là phiên âm tiếng Trung của Roussillon. Đến nỗi mà nam phụ Lộ Tử An, một chàng trai hài hước trong tình huống quá giang xe Tây Vĩnh đi Roussillon đã phá lên cười mà rằng “Ha ha, chơi thật vui! Chúng ta ngồi xe của Lỗ Tây Vĩnh chạy đến Lỗ Tây Vĩnh (Roussillon)”. Và cứ thế chị gái Vĩnh thân gái dặm trường liều mình cho hai anh em Lộ Ngụy Minh và Lộ Tử An đi nhờ xe. Còn lý do tại sao Lỗ Tây Vĩnh lại tên là Lỗ Tây Vĩnh thì aiz…chậc…cái này chẳng phải nên đọc truyện là biết sao :). Truyện không có tiểu tam tiểu tứ, không có tình huống cẩu huyết kiểu cung đấu, gia đấu…mà lại có tí ti, tí ti giật gân. Cái này thôi thì cũng nên đọc truyện là biết. Dạo này bị thích thể loại truyện ngắn tầm chục chương dài hay ba chục chương ngắn. Vậy thôi đủ để làm một buổi tối được thư giãn, được nghỉ ngơi đúng nghĩa. Cám ơn bạn editor p3104 đã mang đến câu chuyện hay, nhẹ nhàng, ý nghĩa. Những cảnh đẹp của Pháp, của Ý được bạn chuyển ngữ rất mượt mà. Mình quả thật phải đọc lại truyện này lần hai, chờ có ebook mình sẽ down về máy lâu lâu không có gì hay lại lôi ra gặm lại như Nhật ký AB vậy ???? Nhờ truyện mình biết đến Roussillon vùng đất đỏ ở Pháp *** Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu Thể loại: Hiện đại, tình cảm gia đình, giả incest, anh trai chín chắn trầm mặc - em gái vui vẻ dễ gần, nhẹ nhàng, HE.  Độ dài: 12 chương lớn (36 chương nhỏ) + vĩ thanh + ngoại truyện. Tình trạng: Hoàn edit. Mùa hè sau khi mẹ mất, Lỗ Tây Vĩnh đến Roussillon. Một cô gái đơn độc mang theo tất cả hành lý đến thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp tìm người cha chưa bao giờ xuất hiện, nhưng là người thân duy nhất còn lại trên đời này của cô. Đó là điểm khởi đầu của “Quyến luyến Roussillon”, cũng bắt đầu cho bước ngoặt thay đổi định mệnh Lỗ Tây Vĩnh.  Nữ chính quả thực có một cái tên ấn tượng. Tây Vĩnh, Lỗ Tây Vĩnh. Tên cô là phiên âm của Roussillon, vùng đất mà khi còn sống mẹ cô đã luôn đau đáu nhớ về.  Không tên tuổi, không địa chỉ, tất cả những gì Lỗ Tây Vĩnh biết về cha mình chỉ dừng lại tại một địa danh. Trên hành trình ấy, cô gặp được một người đàn ông khó hiểu. Anh giúp cô cất vali cồng kềnh, đi nhờ xe của cô, nhắc nhở cô không tin lời kẻ lạ. Sau cùng, anh trở thành anh Hai của cô!  Trùng hợp như thế! Anh là con của người cha mà cô lặn lội đường xa tìm kiếm, là anh trai cùng cha khác mẹ với Lỗ Tây Vĩnh! Anh tên Lộ Nguỵ Minh, anh Hai rất đẹp trai nam tính, rất săn sóc chu đáo nhưng anh Hai thường thường hay trưng ra “khuôn mặt tú-lơ-khơ” không rõ vui buồn. Đấy là toàn bộ cảm nhận của Lỗ Tây Vĩnh về anh Hai.  Nhưng thực ra, dưới bề ngoài lạnh nhạt của Nguỵ Minh là một trái tim đơn thuần đang đập mạnh. Anh gánh trách nhiệm trên vai mà sống, lại luôn luôn thiếu cảm giác an toàn. Những điều này, qua một hành trình dài thì Lỗ Tây Vĩnh mới có thể chầm chậm hiểu thấu.  Sau khi nhận cha, anh Hai “một nách hai con” đưa Lỗ Tây Vĩnh và em họ Lộ Tử An đi thăm thú khắp nơi, từ thị trấn nhỏ Roussillon đi Barcelona cổ kính, rồi đến Madrid nhiệt tình, họ thăm giáo đường còn dang dở, ngắm cảnh đêm hoặc lang thang khắp ngõ ngách thành phố. Với Tây Vĩnh, đó là mùa hè trong mộng. Nhưng số mệnh luôn là thứ khó lòng đoán biết, người cha dịu dàng ân cần của cô đang giấu diếm điều gì? Rốt cuộc Lộ Nguỵ Minh và cô có phải anh em hay không? Tất cả sự thật đã bày ra rõ ràng mà tàn nhẫn, cô chỉ có thể trốn chạy.  Lỗ Tây Vĩnh trở về thành phố quê hương, cắt đứt toàn bộ liên quan với “mùa hè trong mộng“. Thu hoạch lớn nhất của Tây Vĩnh trong chuyến đi xa này không phải là nhân duyên gặp gỡ với anh Hai, không phải tìm được cha, không phải hồi ức đẹp đẽ, mà có lẽ là về mẹ của cô. Nói Lỗ Tây Vĩnh đi tìm cha, đúng hơn là cô đi tìm thành xuân của mẹ, đi tìm một mặt khác chưa từng biết đến của người phụ nữ ấy.  Lỗ Tây Vĩnh từng chút hiểu được tâm trạng của mẹ khi quyết định một mình sinh ra cô. Dù bà là người phụ nữ mạnh mẽ hơn cả đàn ông, dù bà luôn khắt khe trói buộc cô đến nghẹt thở, dù bà chưa bao giờ nói yêu con gái của bà. Nhưng Lỗ Tây Vĩnh vĩnh viễn là sinh mệnh của bà.  “Tây Vĩnh à, đừng lo lắng chuyện vẫn chưa xảy ra, bởi vì nó không nhất định sẽ xảy ra đâu. Hơn nữa, cho dù thật sự xảy ra thì còn có mẹ đây, mẹ ở tại nơi này…” Lỗ Tây Vĩnh luôn cho rằng mình là một cô gái bình thường, không bao giờ có thể xuất sắc như “mẹ già” của mình. Nhưng tôi nghĩ, so với người khác, Tây Vĩnh đã dũng cảm hơn rất nhiều. Kể cả việc đi Roussillon tìm cha lẫn quay lại đó lần nữa để theo đuổi tình yêu. Tôi nghĩ mỗi lần Lỗ Tây Vĩnh viết xuống tên mình, cô sẽ nhớ đến “mẹ già”, nhớ đến thị trấn nhỏ miền Nam nước Pháp và nhớ đến người cô yêu.  Thị trấn đất đỏ, hoa oải hương, con đường thôn quê, thành lũy, giáo đường của Gaudí, ban đêm tĩnh lặng, lễ cuồng hoan… Tất cả đều ngập tràn bóng dáng anh Hai. Anh là người giúp Tây Vĩnh trưởng thành, giúp cô hiểu rõ mối ràng buộc thiêng liêng giữa cha mẹ và con cái. Ngược lại, cô chữa lành anh, kéo anh khỏi vòng luẩn quẩn níu thân. Tình yêu của họ tựa ánh hoàng hôn trên đồi đất đỏ, đậm màu và ấm áp.  “Quyến luyến Roussillon” được viết dưới góc nhìn của nữ chính nên đôi khi bạn sẽ cảm thấy cô yếu đuối. Kỳ thực không chỉ riêng Lỗ Tây Vĩnh mà tôi nghĩ đó là nội tâm của tất cả mọi người. Lo được lo mất, tủi thân xót xa, vì yêu mà do dự,... tất cả đều vô cùng chân thực.  Điểm nổi bật nhất của truyện là tình cảm gia đình, không phải tình yêu, nên nếu bạn tìm thứ gì đó mãnh liệt kích thích thì thực lòng tôi khuyên bạn không nên nhảy hố “Quyến luyến Roussillon”. Nhưng nếu cần làm ấm con tim, thư giãn bằng ngôn từ đẹp đẽ trau chuốt thì câu chuyện này chính là một lựa chọn không tồi.  Mời các bạn đón đọc Quyến Luyến Roussillon của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.
Nhật Ký AB
Thể loại: Hiện đại, oan gia Convert: Daisy_chrys Editor: Sam, sassy Beta: Sam Poster: nyan_neko Độ dài: 12 nhật ký + 2 ngoại truyện Nếu một nhà văn có lương sách bán chạy nhưng tính cách hướng nội, làm việc độc lập gặp phải một biên tập viên tính tình cố chấp và kiên nghị sẽ ra sao? Tất cả không đơn giản như hai người hành tinh khác chống lại nhau như vậy... *** Review “Nhật ký AB” Thực ra truyện e thích nhất của 13 là "Nhật ký AB". Nó logic kiểu gì trời ơi, từ sự “đấu kiếm” của Hạng Phong với Lương Kiến Phi , đến cách hai người tự phân tích tâm lý cho bản thân, cho đối phương, đến cách giải quyết từng vấn đề trong cuộc sống. Hạng Phong và Lương Kiến Phi gì đâu mà "hợp nhau" thế. E đặc biệt thích cách xây dựng mạch truyện của 13 ở tác phẩm này: từ tên chương, nhật ký của Alpha và Beta ở đầu mỗi chương, đến những mẩu truyện từ thực tế và cách nhìn nhận của mỗi nhân vật trong truyện,... Tác giả quá xuất sắc khi miêu tả tính cách của Hạng Phong và Lương Kiến Phi. Một Hạng Phong bề ngoài hoà nhã, lịch sự với mọi người nhưng thực ra ẩn sau là sự hướng nội, tự ti về bản thân. Đọc những dòng cuối của chương 2 sẽ thấy Hạng Phong tự nhận mình là một con người mâu thuẫn như thế nào: "không hy vọng bị quấy rầy, lại khát vọng được mọi người đáp lại". Có lẽ sự mâu thuẫn trong con người anh ấy ở hiện tại là do quá khứ về gia đình không hạnh phúc tạo nên. “Hạng Phong luôn dùng mặt nạ của mình theo dõi thế giới xung quanh”, có lẽ vì vậy mà anh ấy luôn đưa ra lời khuyên đúng đắn nhất cho Hạng Tự, Thi Mặc, và kể cả Lương Kiến Phi. Không thể phủ nhận anh ấy rất thông minh và đáng sợ :))), mưu mô và xảo quyệt, Lương Kiến Phi chỉ có thể chạy trong ma trận của anh ấy mà thôi. Nhưng mà dù như thế thì sao, chỉ có trước mặt Lương Kiến Phi anh ấy mới bằng lòng thể hiện bản thân mình - một con người đầy sự xấu tính Hạng Phong cũng từng có bạn gái và chia tay nhau vì vật chất - “tiền”, hay nói đúng hơn theo cách Hạng Phong: “cô ấy không cảm thấy sẽ có một tương lai tốt đẹp khi ở bên anh”. Lương Kiến Phi thì sao, một người từng tổn thương trong hôn nhân với Trì Thiếu Vũ, ko dám thử yêu một người khác chỉ vì tự ti về bản thân mình là một phụ nữ đã ly hôn. Lương Kiến Phi cũng đã từng nói “Trì Thiếu Vũ như là như một giấc mộng của cô ấy, từng là đại diện cho khoảng thời gian đẹp nhất của Lương Kiến Phi, cô ấy cảm thấy sau khi ly hôn, khoảng thời gian tốt đẹp đó càng ngày càng cách xa cô ấy”. Hạng Phong đã từng nhận xét Lương Kiến Phi như thế này: “Cô ấy là…một người rất quật cường … Rất khó bị thuyết phục. Không chỉ thế, cô ấy thường nỗ lực thuyết phục người khác.” “Cô ấy rất độc lập, thậm chí có lúc tính cách tỏ ra kiên cường… Nhưng ngoài mặt thực ra không mạnh mẽ như vậy.” “Cô ấy cũng rất nhạy cảm, nhưng không hề yếu ớt.” “Kỳ thật cô ấy có tấm lòng lương thiện, nhưng lại…” Anh không khỏi nở ra một nụ cười khổ, “Không giỏi biểu đạt chính mình.” “… Là như vậy.” Lúc đọc đến đây, e cũng nghĩ anh ấy không thoát khỏi bẫy tình với chị ấy được nữa rồi, không thì lấy đâu ra sự miêu tả tỉ mỉ như thế này. Không thể phủ nhận Lương Kiến Phi là một người có rất lạc quan, có thái độ sống tích cực, dù đã thất bại trong hôn nhân nhưng vẫn tin tưởng vào hôn nhân - trái ngược với một Hạng Phong - bi quan, tiêu cực :)))) Một Lương Kiến Phi như thế này đủ để e sùng bái: “Tôi dùng hết sức mình theo đuổi hạnh phúc, nhưng trong một thời khắc nào đó, tôi đành lòng buông tha, bởi vì tôi hiểu được, thế giới này còn những điều khác so với “hạnh phúc” càng đáng để tôi phải kiên trì, càng khiến tôi không thể bỏ qua… Đó chính là, tôn nghiêm và niềm tin.” Tự hỏi hai người - hai thái độ sống khác biệt, lại đến với nhau một lẽ dĩ nhiên như thế, câu trả lời đơn giản, bởi vì họ có điểm chung - đều là những tâm hồn cô độc trong thành phố này. Đọc truyện rất lâu rồi nên nhiều cái hay, thấm trong truyện e ko còn nhớ rõ nữa. Chỉ biết sao truyện này hay đến vậy, nó tập hợp mọi thứ mà e muốn ở một quyển truyện ngôn tình: thực tế nhưng vẫn chứa đầy chất ngôn tình, hài hước có, sâu lắng có, logic có mà mâu thuẫn cũng có, tình cảm che mờ lý trí có, lý trí đánh thức sự xấu xa của nỗi đau cũng có,… E chỉ có thể nhận xét bằng một cặp từ: “Mâu thuẫn - logic” Sau cùng, e có thể viết dài như thế này bởi vì có một người có tâm edit xuất sắc như chị. Cảm ơn chị. Không có chị thì e cũng không biết đến XTTT, không biết đến một cuốn truyện hay như thế này - là chuẩn mực khi e đọc những câu truyện ngôn tình sau này. *** [Cảm nhận] NHẬT KÝ AB – Xuân Thập Tam Thiếu - Posted by Phoebe Hang: Lời mở đầu chỉ có thể nói đây là một câu chuyện đơn giản như không gì đơn giản hơn nhưng lại thấm đầy nhân sinh quan cùng triết lý về tình yêu, về hôn nhân và hạnh phúc. Hai người có thể ban đầu vì một sự hấp dẫn nào đó, hay vì một thói quen nào đó chú ý đến nhau, rồi từ từ sự quen thuộc của đối phương sẽ trở thành tình yêu. Hai người có thể lấy nhau vì yêu, nhưng để nắm tay nhau đi trọn một quãng đường thì cần cả hai ý thức được nghĩa vụ và trách nhiệm của bản thân. Ví như chuyện giữa Lương Kiến Phi và Trình Thiếu Vũ. Đó là một mối tình đẹp, lâu dài. Họ gặp gỡ nhau từ hồi trung học. Họ yêu nhau. Trãi qua những năm tháng đại học cùng nhau. Rồi mối tình gần mười năm ấy kết thúc bằng một đám cưới viên mãn. Ngay đám cưới ấy, họ mỉm cười hạnh phúc trao nhau nụ hôn đắm say cùng lờu thề trịnh trọng: sẽ chỉ mãi yêu đối phương yêu duy nhất cô / anh mà thôi. Tiếc là… Trình Thiếu Vũ và cả lẫn Lương Kiến Phi lại thiếu đi cái ý thức nghĩa vụ và trách nhiệm để có thể duy trì quan hệ hôn nhân dài lâu. Trình Thiếu Vũ có lỗi vì anh phản bội lời thề kia, ngoại tình không chỉ một mà với rất nhiều người rất nhiều lần. Rồi khi bị phát hiện, anh xin tha thứ nhưng khi nhận được sự khoan dung từ cô về sau anh lại vẫn chứng nào tật nấy… Để sau cùng, vì tránh bị mình bị tổn thương thêm nữa, cô chọn giải pháp ly hôn. Đoạn tình ấy, Trình Thiếu Vũ có lỗi, không sai vậy còn Lương Kiến Phi? Cô không trách nhiệm gì với sự tan vỡ đó ư? Chắc chắn có. Vì suốt những tháng năm sống chung ấy, cả hai luôn chọn sự trầm mặc im lặng đối diện với vấn đề. Họ không hề tranh cãi hay tranh chấp gì suốt những tháng ngày kết hôn. Đó có thể là cuộc hôn nhân hoàn hảo của cặp đôi hoàn mỹ: không cãi vả, không tranh chấp, không tức giận… nhưng đó lại chính là quả bom hẹn giờ âm ỉ cháy mà khi bùng phát sẽ phá hủy hoàn toàn hôn nhân tưởng mỹ mãn kia. Trong một bản thân, sẽ có những lúc tồn tại hai mặt đối lập và tranh luận không ngừng nhau mà ta hay gọi là đấu tranh giữa lý trí và tình cảm hay nói văn vẻ là giữa bộ óc và trái tim thì sao hai con người hoàn toàn tồn tại độc lập nhau bị gắn kết trong cái gọi là hôn nhân lại có thể đạt đến mức độ mỹ mãn của việc thấu hiểu hòa hợp đến độ không một lần tranh luận cãi lý cùng nhau? Nếu có chỉ có thể là do cả hai có xu hướng lảng tránh không giải quyết vướng mắc cùng nhau. Và kết quả đến một lúc nào đó, cả hai sẽ nhận ra bản thân mình không thấu hiểu đối phương và cứ thế ngoại tình rồi ly hôn là điều tất yếu. Lại trở về chuyện của Trình Thiếu Vũ và Lương Kiến Phi, sau bốn năm ly hôn, họ gặp lại nhau. Trình Thiếu Vũ thú nhận anh vẫn còn yêu cô và muốn cả hai bắt đầu lại từ đầu. Kiến Phi vẻ ngoài luôn tỏ ra cứng rắn, nhưng thẩm sâu trong cô là sự dịu dàng cùng tinh tế. Chính sự dịu dang ấy khiến Trình thiếu sau bốn năm trãi qua bao cuộc tình sớm nở tối tàn lại khiến anh nhớ quay quắt và chợt nhận ra nó ấm áp xiết bao. Sau bốn năm ly hôn ly hôn, Kiến Phi cũng thay đổi nhiều. Cô mạnh mẽ hơn, thẳng thắn bày tỏ quan điểm suy nghĩ của mình hơn khiến cho Trình thiếu đã từng yêu lại càng cuốn hút bởi cô nhiều hơn. Trò chuyện cùng cô, lắng nghe chương trình radio mỗi tuần của cô… cứ thế dần dần anh ý thức được anh đã bỏ lỡ những gì. Nhưng, tất cả đã muộn màng… họ chỉ có thể là những người bạn nên hạn chế gặp mặt nhau mà thôi. Có thể bạn cho rằng nếu Hạng Phong không xuất hiện, họ có thể trở về với nhau. Tôi nghĩ có thể đúng nhưng chưa đủ… Bởi Trình Thiếu Vũ là giấc mộng đẹp của cô, nhưng con người ta thế nào rồi cũng thức tỉnh. Cũng như khi yêu, bạn dễ dàng rung cảm trước một nét đẹp lãng tử nào đấy, bạn dễ dang ôm ấp hình bóng đào hoa nào ấy, nhưng để sống lâu bền, bạn không thể chỉ yêu và ngắm nghía mãi hình ảnh đẹp ấy, cái bạn cần là sự bổ sung, tích cực sống với nhau. Có lẽ vì thế, họ đã không thể trở lại cùng nhau, còn lại chăng chỉ là sự tiếc nuối của Trình Thiếu Vũ vì đã không biết trân trọng hạnh phúc anh từng có. Tôi thích cách Hạng Phong định nghĩa về tình yêu, về hôn nhân và cả cách anh tấn công Kiến Phi. Anh từng nói: “Một đôi nam nữ yêu nhau, muốn xác minh căn cứ tình cảm của đối phương thì họ phải dùng toàn bộ tình cảm của mình để trao đổi, đó không phải là sự lợi dụng mà là sự trao đổi”. Hạng Phong cũng như thế, anh muốn xác minh tình yêu của Kiến Phi thì anh phải dùng hết tình cảm của mình để trao đổi với cô. Mẫu người trầm lặng ít nói như Hạng Phong có thể không hấp dẫn người khác phái như Trình Thiếu Vũ, nhưng chính sự nghiêm túc cùng nồng nhiệt anh dành cho đối tượng của mình lại giúp anh mở toang cánh cửa kéo Kiến Phi ra khỏi sự phòng thủ của cô. Họ bắt đầu bằng việc quan tâm nhau, xen vào cuộc sống lẫn nhau, xuyên suốt là sự đối chọi tưởng như gay gắt của nhau, rồi dần dà thành quen thuộc và sau cùng họ yệ nhau. Đó là cả quá trình mà xuyên suốt quá trình đó họ tranh luận cùng nhau những quan điểm suy nghĩ, để rồi nhờ những cuộc đấu khẩu ấy, họ lại dần hiểu nhau, họ hạ xuống chiếc mặt nạ của bản thân cho thấy con người thật của mình. Rồi từ thấu hiểu họ chuyển sang đồng cảm và yêu nhau. Hạng Phong cũng từng viết: “Yêu, không phải là một bộ phim, không phải là một bữa cơm, không phải là một nụ hôn, lại càng không phải là một lời thề, mà là ham muốn bất diệt sâu trong nội tâm mỗi con người. Muốn nhìn thấy ánh mắt của người đó, muốn chạm vào mái tóc của người đó, muốn biết lúc nằm mơ người đó sẽ nói những gì, muốn nắm tay người đó từ lúc còn sống cho đến ngày tận thế, muốn hiểu rõ vì sao người đó cười, vì sao người đó khóc, muốn nỗ lực cũng muốn nhận lấy, muốn biết người đó, hiểu người đó, muốn ôm người đó đồng thời cũng muốn được người đó ôm… Thế nhưng tình yêu, nếu chỉ nhìn đến ham muốn thì lại có vẻ rất hạn hẹp. Nhẫn nại, kiên trì, mệt mỏi, lặng lẽ, nhớ mong, đương nhiên còn có thoả hiệp. Không phải thoả hiệp với tình yêu, mà là thoả hiệp với người mình yêu. Nói ra sự thật chính là mạo hiểm, yêu thương người nào cũng là một loại mạo hiểm, nhưng mà con người muốn đạt được khát vọng nào đó thì luôn phải mạo hiểm, cho dù cuối cùng thật sự không có gì cả, nhưng ít nhất chúng ta đã cố gắng.” Và Hạng Phong đã minh chứng cho điều ấy. Kiến Phi vẫn chịu tổn thuơng từ cuộc hôn nhân trước, cô vẫn mang trong mình tâm lý phòng thủ né tránh từ tình yêu tan vỡ trước. Hạng Phong đã rất cố gắng, anh cố gắng khiến cho cô quen dần sự có mặt của anh, giúp cô thẳng thắn phân định rõ lòng mình với Thiếu Vũ, giúp cô tự tin nhìn thẳng vào chuyện hai người. Mạo hiểm nhưng anh không ngừng cố gắng đến gần và bước vào trái tim cô. Tôi thích những đúc kết mà Xuân Thập Tam Thiếu mang lại. ” Chúng ta có thể dựa vào tình yêu để kết hôn, nhưng không thể chỉ dựa vào tình yêu để duy trì hôn nhân. Mỗi một đoạn tình yêu chỉ có hai người, chính là “bạn” và “tôi”. Tình yêu tách biệt chúng ta với những người khác, chúng ta có thế giới của mình, có lẽ chúng ta hy vọng vĩnh viễn ở trong thế giới nho nhỏ này, không muốn thoát khỏi. Mỗi một đoạn hôn nhân không chỉ có hai người, ngoại trừ “bạn” và “tôi”, còn có rất nhiều người khác. Hôn nhân khiến chúng ta hoà hợp vào trong thế giới của bọn họ, có lẽ chúng ta không thích thế giới của bọn họ, nhưng chúng ta không thể trốn thoát” Tôi nhớ có người từng nói, kết hôn không chỉ đơn giản là sống với một người nào đó mà là phải hòa hợp với cả đại gia đình của người đó, cuộc sống của người đó. Yêu có thể thích thì gặp, không thích thì né tránh, nhưng kết hôn rồi bạn không thể né tránh gặp mặt cả đời một người nào đó. Nhưng mấu chốt cuộc hôn nhân ấy vẫn là bạn và đối phương. Ngoại truyện về truyện trinh thám mà Hang Phong viết cũng khiến tôi bất ngờ. Bất ngờ vì cách xây dựng chi tiết của tiểu thuyết trinh thám, ngắn gọn, không thừa chi tiết nào và càng không thiếu logic những suy luận đưa đến thủ phạm. Chỉ có điều… khi rung động với một người nào đó, bạn hãy mạnh dạn mời đối phương nhảy cùng điệu đầu tiên, đừng chần chờ để rồi khi cơ hội vuột mất, cả hai lại lẩn quẩn những đường vòng mà không chắc liệu mình có tìm về nhau.  *** Bước vào văn phòng mỗi sáng thứ hai tâm trạng của tôi luôn không tốt, hôm nay cũng không ngoại lệ. Đầu tiên là bị ông chủ gọi đến giáo huấn một phen, nói rằng nội dung của bản thảo không giống như đã định, thúc giục bản thảo, kiểm tra bản thảo, anh ta vẫn đang lo liệu chính sách “Đại bổng gia kim nguyên” (nói trắng ra, là một tát vào mặt của cái giá để được ăn ngọt), ngoại trừ việc gật đầu, một câu dư thừa tôi cũng không nói. Bỗng nhiên tôi nghĩ tới từ “nhân vật” này, mỗi người trong chúng ta, mỗi ngày đều đóng những vai diễn khác nhau, sinh sống trong cùng một thế giới nhưng thật ra lại khác biệt. Ở trước mặt cha mẹ là đứa bé không kiên nhẫn nhưng vẫn duy trì nụ cười trên môi, ở trước mặt ông chủ là cấp dưới dám tức giận lại không dám nói, ở trước mặt bạn bè muốn kể khổ nhưng cuối cùng thường hay lựa chọn giả dạng thành đứa ngốc như không có việc gì, ở trước mặt người yêu… Ồ, tôi không biết, tôi nghĩ tạm thời tôi không có tư cách phát biểu ý kiến. Tóm lại, chúng ta không ngừng thay đổi thân phận, quan niệm ngày càng giả dối, nhưng hành động càng ngày càng chân thật, thậm chí ngay cả khi cô đơn cũng không nhịn được mà tự mình đóng một vai để làm hài lòng bản thân —— Trời à, tôi bỗng nhiên phát hiện, đối với người phụ nữ 30 tuổi mà nói đúng là chuyện rất bình thường, nghe ra có phải thật đáng buồn hay không? Chẳng qua, tôi sợ rằng ngay cả thời gian bi thương cũng không có, đã mười giờ, nếu tôi không bắt đầu làm việc nên làm thì sẽ có người muốn giết tôi. Không biết có phải là vì trời mưa cho nên tôi đặc biệt oán than… Hãy để mưa trút xuống đi… Alpha】 Lương Kiến Phi xê dịch đôi chân, cô chần chờ một giây đồng hồ, sau đó ấn nút “Đăng bài viết”, màn hình máy tính đầu tiên trở nên trắng xoá, sau đó là những dòng chữ cô vừa gõ vào liền xuất hiện trên nền trắng của màn hình, phía trên cùng bài viết có một hàng chữ phông lớn in đậm màu đen: Nhân vật. Cô không nhớ được khi nào thì bắt đầu nổi lên loại phong trào kết giao bạn bè trên trang web, những người quen thuộc và không quen thuộc đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô bắt đầu giống như bầy ong bay về tổ, đến hộp thư của cô mà yêu cầu thêm bạn. Sau khi trải qua cảm giác mới mẻ ban đầu, cô không hề vì “Cửu biệt trọng phùng*” mà thấy vui sướng, ngược lại càng buồn hơn như là mất đi, nhớ lại tất cả quá khứ, cô cảm thấy thời gian trôi qua còn nhanh hơn sự tưởng tượng của cô.   Mời các bạn đón đọc Nhật Ký AB của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.