Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Quỷ Y Sát

Tên tác phẩm: 鬼医煞 - Quỷ Y Sát Tác giả: Tang Lý Độ dài: 218 chương Thể loại: Nữ x Nữ, Ân oán giang hồ, cường thủ hào đoạt, ngược luyến tình thâm, H scene, HE. Nhân vật chính: Hoa Dĩ Mạt x Tô Trần Nhi, Linh Lam x Bạch Uyên. Phối hợp: Nguyễn Quân Viêm, A Nô và các nhân vật khác... Editor: Luvis Văn án Một người là 'Quỷ Y' máu lạnh quái gỡ. Còn nàng là giang hồ đệ nhất mỹ nhân lạnh lùng đạm mạc. Vì cứu phu quân của mình, nàng gặp Quỷ Y. Quỳ gối ngoài cửa hang của Quỷ Y suốt ba ngày. Cuối cùng cũng có thể đạt được ý nguyện, cái giá phải trả là một mạng đổi một mạng. Quỷ Y nói với nàng: "Bắt đầu từ bây giờ, thân thể của ngươi, lòng của ngươi đều là của ta. Nếu phản bội, ta sẽ hủy diệt ngươi" Trong lúc đó, yêu hận tình cừu giữa hai người dây dưa thành đấu đá. Quái quỷ ngự tỷ cùng băng sơn ngự tỷ quyết đấu! *** Quỷ Y Sát là một bộ truyện theo thể loại kiếm hiệp hiếm hoi của Bách hợp tiểu thuyết với cách xây dựng nhân vật đa dạng và có chiều sâu. Đặc biệt là cốt truyện tinh tế thêu dệt tầng tầng lớp lớp bí mật khiến độc giả bất ngờ. Tiểu thuyết này xoay quanh hai nhân vật chính là Hoa Dĩ Mạc hay còn được giang hồ đặt biệt hiệu là Quỷ Y và Trần Nhi, giang hồ đệ nhất mỹ nhân. Quỷ Y tên như tài, y thuật cao siêu khó ai sánh được trong giang hồ. "Lời đồn đãi nói rằng không có người nào mà Quỷ Y không thể cứu sống, tuy đã bước một chân vào quỷ môn quan, cũng nhất định sẽ được Quỷ Y kéo trở về","Diêm vương muốn ngươi chết lúc canh ba, Quỷ Y càng muốn hồn ngươi hoàn dương". Điều làm người ta thích hơn chính là tính cách của Dĩ Mạc. Giang hồ tranh đấu, các phe thế lực giằng co nhau, tự cho mình là danh môn chánh đạo, hành hiệp trượng nghĩa nhưng bên trong vì mưu lợi cho chính mình mà không ngừng bày mưu tính kế, đẩy huynh đệ vào chỗ chết không nhắm mắt. Nhưng Dĩ Mạc lại một mình một cõi, thích gì làm đó, tự do tự tại. Hành y phi tế thế. [Hành y không cứu đời] Y quỷ bất cứu nhân. [Quỷ Y không cứu người] ​ Hai câu trên chính là châm ngôn làm người và hành y của Dĩ Mạc. Người người phỉ bán nàng là thấy chết không cứu, tâm như rắn độc. Thế nhưng mấy ai biết đằng sau y thuật hơn người đó có bao nhiêu uất hận, có bao nhiêu khổ cực. "Tay Hoa Dĩ Mạt nắm chặt chẽ, thân thể nhẫn nại truyền đến đau đớn, khuôn mặt nhỏ nhắn thấm xuất mồ hôi, sâu trong đôi mắt là sóng dậy bốn bề, chỉ một lòng nhớ những huyệt vị trên thân thể. "Thiên xu huyệt.". Khi ngân châm thứ năm nươi tám đâm vào trên người Hoa Dĩ Mạt, Hoa Dĩ Mạt ngẩng đầu, nhìn về phía lão nhân: "Sư phụ, đã thuộc rồi ạ.". "Năm mươi tám huyệt vị, đều nhớ rõ?". Lão nhân chậm rãi hỏi. "Dạ." Hoa Dĩ Mạt gật gật đầu. "Vậy liền đến hiệu thuốc đi.". Giọng nói của lão nhân kia phát ra, sau đó xoay người rời đi. Sắc mặt Hoa Dĩ Mạt bình tĩnh chống đỡ thân mình, từng bước đi tới hiệu thuốc. Giống như hết thảy những chuyện vừa rồi không phải phát sinh trên người mình." Hết thảy những chuyện đó đều phát sinh trên người một cô bé chưa đầy mười tuổi. Tâm nàng cũng vì vậy mà lạnh lẽo. Thái độ làm người cũng vì vậy mà hững hờ. Nhưng nàng còn có mối thù giết chị không đội trời chung. Hằng đêm cảnh tượng Thanh Dương (chị của Dĩ Mạc) bị thanh kiếm của tên vô tình vô nghĩa kia đâm vào người cứ ùa về trong giấc mộng, khiến nàng đau đớn như chính mình bị giết. "Dã hữu mạn thảo, linh lộ đoàn hề. Hữu mỹ nhất nhân, thanh dương uyển hề. Giải cấu tương ngộ, thích ngã nguyện hề." ​ Còn Trần Nhi, nàng là con gái của Tô Viễn đại hiệp và một vị đường chủ của Thứ Ảnh Lâu (một môn phái trong giang hồ), vốn dĩ có tố chất luyện võ thiên phú, nhưng nàng chọn từ bỏ mà làm một người bình thường, không sân si, không tranh đoạt. Nàng từ nhỏ đi theo Nguyễn gia, được Nguyễn bảo chủ nuôi lớn, cuối cùng lại phát hiện Nguyễn bảo chủ vì cứu vợ là Phong Như mà từ bỏ tình nghĩa huynh đệ, bỏ mặc sống chết của Tô Viễn. Mà bao sóng gió nàng trãi qua đều có một phần góp sức của Phong Như. ​ Một người vì hận mà sống, một người lại thanh cao thoát tục, cuối cùng gặp nhau trở thành một khối không thể tách rời. Họ cùng nhau trải qua bao nhiêu mưa máu gió tanh, bao lần thoát khỏi quỷ môn quan trở về, hai người cùng đối đầu với các thế lực nhưng vẫn chưa bao giờ chùng bước. Các nàng từng bước lần theo dấu vết tìm ra chân tướng sự việc. Tác giả đưa người đọc vào thế giới giang hồ đầy hiểm ác, nguy hiểm trùng trùng, thủ đoạn tàn nhẫn. Nhưng trong đó vẫn còn những con người hiệp nghĩa, lấy bạn làm trọng, lấy lý lẽ làm nguyên tắc sống. Cuối cùng, người tốt sẽ được báo đáp, người ác bị trừng trị. Hư vinh chỉ là mấy khói, tình cảm càng cưỡng cầu lại càng xa vời khó nắm bắt. Mời các bạn tìm đọc Quỷ Y Sát để tự mình cảm nhận hết thảy. *** Hôm nay huyện Thanh Nguyên vô cùng náo nhiệt. Bà chủ khách điếm cười đến rạng rỡ xinh đẹp, vội bắt tay vào khẩy bàn tính, những viên ngọc trên bàn tính va chạm vào nhau phát ra âm thanh binh binh thanh thúy, sắc mặt tươi cười của nàng cũng hiện rõ trên gương mặt. Cửa khách điếm dường như sắp bị đạp gãy, bạc trắng không ngừng được đưa vào ngăn kéo, mà mỗi lần đưa vào thì đều đi kèm với phân lượng càng ngày càng nặng. Còn trên đường, người đến người đi, nối liền không dứt. Hôm nay, là ngày đại hôn của công tử phủ Nguyễn Gia - Nguyễn Quân Viêm. Từ một tháng trước, Nguyễn Thiên Ưng đã phát phát thiệp mời, mời các giang hồ hiệp sĩ bên ngoài đến phủ Nguyễn Gia uống chén rượu mừng, chúc mừng hôn sự cho con trai độc nhất của hắn. Nói đến phủ Nguyễn Gia, ở trên giang hồ có thể được nói là tiếng tăm lừng lẫy. Có rất nhiều người trà trộn trong giang hồ, vết đao liếm máu mỗi ngày, nhưng cũng có chút thế lực không thể đắc tội. Thế lực này, bị nhân sĩ trong giang hồ kết luận như một pháo đài ba tầng. Phong Thu sơn trang và phủ Nguyễn Gia là hai thế lực lớn nhất. Phong Thu sơn trang lớn như cung điện, còn một kiếm của phủ Nguyễn Gia chém lên không trung thìđịa lôi hỏa dược nổ rung trời. Phần còn lại của pháo đài được chia thành các tầng khác nhau, Bách Hiểu Lâu, Thứ Ảnh Lâu và Phệ Huyết Lâu. Đương nhiên, bất quá những thứ này chỉ là thế lực to lớn bề ngoài mà thôi. Trong giang hồ, cũng không thiếu vài cao thủ thâm tàng bất lộ, người mang tuyệt kỹ, oanh động lôi đình. Nếu như không cẩn thận chọc phải những cao thủ này thì cũng chỉ có thể tự than thở một tiếng xui xẻo. Trở lại chuyện chính. Là con trai độc nhất của Nguyễn Thiên Ưng. Trong giang hồ, Nguyễn Quân Viêm cũng có chút danh tiếng, nhưng cũng không hoàn toàn chỉ dựa vào thế lực của phủ Nguyễn Gia. Trong giang hồ Nguyễn Quân Viêm có tên gọi là ngọc kiếm công tử. Có thể nói, hắn có rất nhiều khuê nữ ngưỡng mộ. Mặt mày tuấn tú hiển nhiên không cần phải nói nhiều, một thân võ công cũng hơn người, mà lại là người khiêm tốn lễ độ. Cách làm người trượng nghĩa, trong giang hồ được rất nhiều người khen ngợi. Hơn nữa, hắn đối vị hôn thê là Tô Trần Nhi vô cùng ôn nhu. Đối với nữ tử, đây mới là điểm có mị lực hấp dẫn nhất. Hiện tại, trong mắt mọi người cả hai là đôi thanh mai trúc mã xứng đôi nhất. Cuối cùng thì khi Nguyễn Quân Viêm bước vào tuổi hai mươi liền bắt đầu tiếp nhận cuộc đại hôn này. Còn đối với phần đông nam tử trên giang hồ mà nói, chuyện than thở nhiều nhất chính là đệ nhất mỹ nhân Tô Trần Nhi sắp trở thành danh hoa có chủ. Vào hai năm phía trước, Tô Trần Nhi vẫn chưa nổi danh như vậy. Nàng vốn là nhi nữ của Tô Viễn, người mà Nguyễn Thiên Ưng kết bái làm đại ca. Mười hai năm trước, khi võ lâm phân tranh là lúc Tô Viễn vì cứu Nguyễn Thiên Ưng nên chẳng may mất mạng. Khi đó, Nguyễn Thiên Ưng liền thề trước mộ phần của Tô Viễn, nhất định đem nữ nhi độc nhất của hắn nuôi nên người, bảo đảm cả đời nàng không cần phải lo lắng. Khi đó, Tô Trần Nhi chỉ có năm tuổi. Mà hôm nay nói đến Tô Trần Nhi thì lại không khỏi nhắc đến chuyện thú vị trong giang hồ hai năm trước. Ngày ấy, là đại thọ bốn mươi của Nguyễn Thiên Ưng. Hôm đó huyện Thanh Nguyên cũng nghênh đón nhân sĩ từ bốn phương tám hướng tới. Không bao giờ nghĩ đến lại có người dám quấy rối như vậy. Một tên khất cái [1] ăn mặc rách rưới. Quần áo tả tơi, cặp mắt sáng như ngọn lửa, tinh quang bắn ra bốn phía xuất hiện. [1]Khất cái: Ăn mày Người giữ cửa ở phủ Nguyễn Gia tất nhiên là đem hắn ngăn lại ngoài cửa, không cho tiến vào. Sau đó tự nhiên nổi lên tranh chấp. Dựa theo lời người kể chuyện nói lại, chính là: Chỉ thấy tên khất cái kia cũng không thèm để ý, tùy tiện ngồi trên mặt đất, mặc cho tám người đến lôi hắn đi, nhưng vẫn ngồi bất động như núi. Phủ Nguyễn Gia từ trên xuống dưới một trăm mười hai tên đệ tử thân hình bệ vệ, không người nào có thể làm lão khất cái nhúc nhích. Tuy rằng cửa ở phủ Nguyễn Gia rất lớn, chỉ một tên khất cái mà thôi, cũng không gây trở ngại tân khách tiến vào. Nhưng mà thời gian càng lâu thì lại có nhiều người đến xem náo nhiệt, rốt cục đem cửa ra vào ở phủ Nguyễn Gia vây kín đến nổi nước chảy không lọt. Vả lại lão khất cái kia ăn mặc quần áo rách nát ngồi trước cửa sẽ làm ảnh hưởng không tốt. Vì thế đến cuối cùng ngay cả Nguyễn Thiên Ưng cũng phải kinh động. Nguyễn Thiên Ưng công lực thâm hậu, khi nhìn đến lão khất cái, hiển nhiên không khó nhìn ra được thâm sâu khó lường của đối phương. Nhất thời cũng chỉ biết cung kính. Nhưng mà lão khất cái kia cũng không cảm kích, chỉ cười hì hì nhìn Nguyễn Thiên Ưng, nói "Lão nhân ta tính tình tùy tiện, hãy để ta ngồi đây một lúc. Trừ khi ngươi có thể không tổn hại đến điều kiện tiên quyết của lão nhân, thì ta cũng sẽ dời ra một chút, nếu không thì hãy để lão nhân tùy hứng một hồi" Tiếng tăm của phủ Nguyễn Gia trên giang hồ không phải nhỏ, cũng không phải những kẻ ức hiếp người yếu thế. Mà Nguyễn Thiên Ưng lại không muốn gây thù hằn, nhưng nói ngon ngọt khuyên bảo thì đối phương lại căn bản không chịu động đậy. Còn hắn thân là người đứng đầu trong phủ, tất nhiên là không thể tự mình đi xử lý chuyện nhỏ nhặt thế này. Trong lúc nhất thời mọi người đều không có biện pháp. Sau đó Tô Trần Nhi liền tiến ra. "Hắc hắc, các ngươi không thể nhìn thấy thời khắc Tô Trần Nhi xuất hiện đâu, sa mỏng che mặt, váy dài rũ xuống, tóc đen phấp phới, quả nhiên là tiên nữ giáng trần" Người kể chuyện phun nước miếng cầm cây quạt trong tay gõ gõ cạnh bàn,"Chỉ thấy nàng nói với nha hoàn bên cạnh vài câu, sau đó...... Liền có người mang tới một chén kiến" Nói đến đây, người kể chuyện đưa tay đỡ trên bàn, biểu tình khoa trương nói "Một chén lớn rất nhiều kiến a! Sau đó thì thần sắc cười hì hì của lão khất cái cũng nhịn không được mà thay đổi" Nói xong, hắn chậm rãi uống một ngụm nước. "Sau đó thì sao?" Bên dưới có người không chịu nổi liền hỏi. Người kể chuyện chờ chính là có người mở miệng hỏi, phóng khoáng đem cây quạt lay động "Trên mặt lão khất cái kia khi trắng khi xanh bỏ lại một câu 'Tiểu nữ oa, xem như ngươi lợi hại', sau đó chỉ có thể mặt mũi xám xịt đứng lên rồi bỏ đi". "Nữ nhân lợi hại!" Có người không khỏi thở dài. "Tất nhiên. Tất nhiên." Tên kể chuyện đắc ý nói. "Nhưng mà, lý do gì mà ngươi nói nàng là giang hồ đệ nhất mỹ nhân? Không phải ngươi nói nàng có sa mỏng che mặt sao?" Một người khỏe mạnh râu quai nón không khỏi ồ ồ cổ họng hỏi. "Đó là bởi vì......" Tên kể chuyện dừng một chút, sau đó bên môi lộ ra một nụ cười tươi "Ngay lúc lão khất cái rời đi, thật khéo là trời nổi lên một trận gió, khăn che mặt của nàng ấy liền ...... nhẹ nhàng tung bay". "Oa -" Một trận âm thanh ồn ào bên dưới nổi lên, đối với cảnh tượng ấy tràn ngập chờ mong. "Bộ dạng như thế nào? Thật sự giống xinh đẹp như tiên nữ giáng trần mà mọi người trong giang hồ vẫn hay đồn thổi sao?". Tên kể chuyện thần bí cười, phe phẩy cây quạt nói "Từ ngữ cũng không thể diễn tả được". "..." Tiếng thì thầm của mọi người lại bắt đầu. Mặc dù chuyện hôn sự của phủ Nguyễn gia làm nữ nhân tan nát cõi lòng, nam nhân thì tiếc hận, nhưng mọi người cũng không thể không thừa nhận, hai người là một đôi trời đất tạo nên. Một tân lang, một tân nương. Cảm tình mười một năm, đã đủ làm cho mọi người hâm mộ. Chiêng trống vang trời. Nghi thức long trọng. Lọt vào tầm mắt mọi người đều sắc đỏ vui mừng. Khóe môi Nguyễn Quân Viêm chứa ý cười ôn hòa, cưỡi trên một con ngựa cao to, trước ngực là một chiếc tú cầu đỏ au. Một thân y phục tân lang màu đỏ quả nhiên càng tôn thêm vẻ mặt sáng sủa, bộ dạng chỉ có thể có ở những công tử tuấn tú. Mà kiệu hoa tinh xảo đẹp đẽ phía sau, là thiên hạ động lòng người ngồi ngay ngắn trong đó. Ven đường chật ních người. Những người đó đều là kẻ bình thường không có tư cách tham gia vào hôn lễ của phủ Nguyễn Gia, bất quá chỉ là tới xem náo nhiệt, nhìn kỹ phong thái của tân lang. Vả lại họ còn muốn ngắm nhìn tiên nữ giáng trần. Nhoáng một cái. Kiệu hoa liền được rước đến phủ Nguyễn Gia. Nguyễn Quân Viêm triệt dây cương, nhảy xuống ngựa, sau đó chậm rãi đi đến phía trước kiệu hoa, cúi người xuống, nhẹ nhàng nói "Nương tử. Đến rồi". Sau đó hỗ trợ vén mành. Một đôi tay tinh tế trắng muốt hiện ra liền bị Nguyễn Quân Viêm ôn nhu nắm lấy. Tất cả tân khách đều hâm mộ nhìn một màn này. Nhìn tân lang giúp đỡ tân nương, đi vào trong phòng. Nguyễn Thiên Ưng ngồi ở ghế trên, cười đến thoải mái. Bên cạnh là phu nhân Phong Như. "Nhất bái thiên địa". Giọng nói to rõ vang vọng trong phòng như vậy. Nguyễn Quân Viêm nắm tay Tô Trần Nhi, cúi người hướng về phía cửa. "Nhị bái cao đường". Trên mặt Nguyễn Thiên Ưng tươi cười càng rộ hơn nữa. Lúc hai người xoay lại, không thể phát hiện Phong Như hơi hơi nhíu nhíu mày. Dư quang tầm mắt dừng ở một bên bình tĩnh chứa ý cười nhìn hai người đứng cách đó không xa. "Phu thê giao bái". Nguyễn Quân Viêm cầm tay Tô Trần Nhi, đáy mắt tản ra ý cười nhu hòa, sau đó liền muốn cúi người xuống. Trong chớp mắt ngắn ngủi này. Sắc mặt Nguyễn Quân Viêm bỗng nhiên thay đổi. Ngay sau đó, thân mình cúi xuống kia liền mềm nhũn, trong tầm nhìn chăm chú của mọi người, hắn yếu đuối ngã xuống đất. Âm thanh rất nhỏ khi thân thể cùng sàn nhà tiếp xúc chớp mắt cũng vang lên. Bàn tay đang nắm tay Tô Trần Nhi cũng rơi xuống. "Viêm Nhi!". Nguyễn Thiên Ưng kinh hãi, cả người bật dậy từ chỗ ngồi.   Mời các bạn đón đọc Quỷ Y Sát của tác giả Tang Lý.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nắm Đấm Nho Nhỏ - Lâm Phúc
Bác sĩ Tần dạo này có một người theo đuổi phát triển từ thân phận bệnh nhân. Mặt tròn mắt hạnh, nhỏ nhắn xinh xắn, rảnh rỗi cả ngày giả ốm, theo sau người anh khoe vẻ dễ thương. Các y tá đều cực kỳ cưng cô bé đáng yêu này. Tần Thận không cho là đúng: Đó là do mấy người chưa nhìn thấy cô nàng đánh người ta quỳ gối gọi "bà cô ơi", còn cả lúc giơ nắm đấm ép anh hôn cô nữa... Ai cũng tưởng Tần Thận là một bác sĩ lạnh lùng, không thích nói cười, không gần nữ sắc. Cho đến khi có người báo cáo anh lấy việc công làm việc tư trong phòng khám, đang hôn một nữ bệnh nhân trông khá xinh đến quên trời đất... Cả bệnh viện bùng nổ! Sau việc đó, Tần Thận chủ động share bài thông báo phê bình của bệnh viện trên trang web, xin lỗi đồng thời đính kèm bức ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn: Đó là bà Tần nhà tôi. Cưới xong, Đào Tinh Úy mặc áo ngủ hình thỏ mềm đầy bông, đi chân trần bò trên người anh đòi hôn theo đủ kiểu: "Hừ, anh mà còn không hôn em, em sẽ ra tay đánh anh!" Tần Thận tê rần cả tim, chỉ đành dừng mọi công việc trong tay lại, gỡ kính xuống, ngậm lấy đôi môi cô. "Gọi anh đi, anh trao cả mạng cho em." Keyword: Chung tình, ông trời tác hợp, ngọt sủng." Mời các bạn đón đọc Nắm Đấm Nho Nhỏ của tác giả Lâm Phúc.
Gió Lạnh Cùng Nhiệt Hoa Điêu - Lâm Uyên Ngư Nhi
Mọi duyên phận trên đời đều cần có một điểm khởi đầu, tựa như se chỉ trước hết phải luồn kim, quay tơ rồi mới dệt được vải, lại tựa như một tai nạn hàng không mới khiến cho bọn họ gặp được nhau. Cố Niên lần đầu đi máy bay, rất không may lại gặp phải sự cố. Trong lúc tưởng chừng sắp mất đi mạng sống, lại nghe được một giọng nói trầm ổn, hữu lực: “Tôi là cơ trưởng Trình Ngộ Phong, đã được huấn luyện chuyên nghiệp, cũng từng có kinh nghiệm đối phó với những tình huống khẩn cấp, nhất định có thể đưa mọi người hạ cánh an toàn.” Lời nói của anh ở thời điểm đó, chính là chỗ dựa, là hy vọng của Cố Niên, khiến cho cô có thể yên tâm, tin tưởng bản thân có thể trở về nhà an toàn. Mà anh, quả thực đã làm được điều ấy. Nếu với anh việc đưa mọi người hạ cánh an toàn là trách nhiệm, thì với Cố Niên, anh chính là ân nhân cứu mạng, là người hùng mà cả đời cô khó có thể quên. Thế nhưng, vận mệnh sẽ không còn là điều kỳ diệu nếu cứ để bọn họ lướt qua nhau như thế. Chỉ vài ngày sau sự cố máy bay, ngay trong trấn nhỏ mà cô đang sống, Cố Niên lại có thể bắt gặp anh đang lo lắng đứng bên ngoài phòng bệnh. Nghe nói, ông nội anh vì đến xem bệnh mà trẹo chân trên núi, không thể ngay lập tức trở về thành phố. Còn cô, lại có bà ngoại mất trí cần được chăm sóc. Vì thế, bọn họ từ sơ ngộ trở thành quen biết, từng bước xích lại gần nhau. Nếu thời gian là thứ vô tình khiến người ta chia tách, thì cũng chính nó lại là phép màu đem khoảng cách giữa hai người gần lại nhau. Cố Niên là một học sinh ưu tú của khối tự nhiên, là người có tiềm năng mang lại vinh dự cho trường học của trấn. Vì thế, cô được đặc cách chuyển tới trường trung học ở thành phố A để bồi dưỡng. Mà nơi này, vừa hay lại là nơi anh sinh sống. Nghe nói, anh có một người quen họ Diệp bị lạc mất con gái lúc còn nhỏ, hơn nữa, tin tức gần đây về cô bé đó dường như rất xấu, khiến Diệp phu nhân lâm bệnh nặng. Vì thế, anh nhờ cô tới giúp hai người bọn họ vui vẻ hơn. Bọn họ, bởi vì chữa trị sang chấn tâm lý sau tai nạn bay, nhờ vào những đề mục toán, lý, cộng thêm vài buổi gặp gỡ với Diệp gia mà thân càng thêm thân. Từ lúc nào, trong lòng cô gái nhỏ, tình cảm với anh không còn là ngưỡng mộ? Cô sẽ lo lắng nếu anh không liên lạc, sẽ không vui khi cảm thấy anh sẽ có người phụ nữ khác, sẽ mong đợi để được gặp anh. Tất cả những điều ấy, khiến cho Cố Niên hiểu được, trong lúc vô tình, bản thân đã thích anh mất rồi, mà anh dường như đối với cô cũng chẳng phải vô ý. Vì thế, cô quyết định theo đuổi anh. Chuyện cũ giống như định luật vật lý, không tự nhiên sinh ra cũng chẳng dễ dàng mất đi, chỉ chuyển đổi từ người này qua người khác, đem vận mệnh của bọn họ vẽ thành một chuyến phiêu lưu ly kỳ. Hóa ra, người mà Diệp gia luôn tìm kiếm, lại là cô gái ngay bên cạnh Trình Ngộ Phong. Những năm tháng đã qua ấy, vui, buồn, ngọt, đắng viết lên thời gian là một câu chuyện dài, thế nhưng kết thúc hết thảy, vẫn là dịu dàng dừng lại ở hai chữ “Cố Niên”. Cuộc đời này của anh, “chinh phục không trung cùng bị cô chinh phục, chính là hai điều hạnh phúc nhất”. Mời các bạn đón đọc Gió Lạnh Cùng Nhiệt Hoa Điêu của tác giả Lâm Uyên Ngư Nhi.
Gặp Được Em Thật Hưng Phấn - Tây Tử Tự
“Gặp được em thật hưng phấn” nghe có vẻ hời hợt, giống như một lời tán tỉnh ái muội của một chàng trai đối với cô gái mà chàng ta có cảm giác. Trên thực tế “hưng phấn” là một trạng thái nhất thời mà thôi, nó diễn ra trong một thời gian ngắn.  Tây Tử Tự không hề viết thêm ngoại truyện về cuộc sống sau hôn nhân của Lục Nhẫn Đông và Tô Đàm, giống như hoàng tử tìm được Lọ lem rồi sống hạnh phúc bên nhau. Hôn nhân chỉ là khởi đầu nhưng như thế thì có sao? Chỉ cần họ giữ được cảm giác ban đầu với đối phương thì con đường này sẽ kéo dài đến suốt đời. “Chầm chậm thích anh, chầm chậm trở nên thân thuộc, chầm chậm kể về bản thân mình. Chầm chậm sánh bước bên anh, chầm chậm mong bản thân hợp với anh hơn. Chầm chậm trao cho anh cả bản thân mình. Chầm chậm thích anh. Chầm chầm hồi tưởng lại. Chầm chậm ở bên anh rồi từ từ cùng nhau già đi..” *** Lục Nhẫn Đông bách chiến bách thắng trong tình yêu gặp Tô Đàm lạnh lùng. Tất cả mọi người đều cho rằng Tô Đàm sẽ chìm sâu trong đó, nhưng chỉ có hai người bọn họ biết rõ, Lục Nhẫn Đông mới là người không thể kiềm chế. Lục Nhẫn Đông: Anh thích em. Tô Đàm: Ừ. Lục Nhẫn Đông: Anh thật sự thích em. Tô Đàm: Ừ? Lục Nhẫn Đông: Anh thật sự, thật sự… Tô Đàm: Được rồi được rồi, em biết rồi, em cũng rất yêu bản thân mình. Tô Đàm tỏ vẻ, cho dù anh trêu chọc, động lòng, mưu tính như nào thì đều thua em thôi.   Mời các bạn đón đọc Gặp Được Em Thật Hưng Phấn của tác giả Tây Tử Tự.
Yêu Quái Nhỏ - Xuyên Lan
Trong văn phòng lúc nửa đêm, Tang Du bỗng nhiên nghe thấy tiếng lộc cộc kì lạ trong tủ Cô cả gan mở ra nhìn… một cậu chàng đẹp trai đói bụng đang ngồi co ro bên trong, môi hồng răng trắng, mắt long lanh như nước. Dưới ánh đèn sáng ngời, cậu hệt như yêu quái nhỏ ngây thơ hút hồn người khác trong những câu chuyện. *** “Lúc mới đầu, tôi chỉ hi vọng cô ấy có thể thương hại mình.” “Sau này, chờ mong cô ấy thích mình.” “Còn bây giờ… không đủ nữa, tôi không chịu được nữa rồi, muốn có được toàn bộ cô ấy. Trong đêm sâu, dưới ánh đèn, Lam Khâm viết xong con chữ cuối cùng, nhẹ nhàng hôn Tang Du đang ngủ say, đóng quyển nhật kí có khóa vào. *** Nam chính bị câm, con lai, ban đầu bệnh tật yếu ớt, nhưng sẽ khỏe lại, giọng nói cũng sẽ phục hồi. Văn theo hướng ấm áp làm lành, tôi cảm thấy rất ngọt. Mời các bạn đón đọc Yêu Quái Nhỏ của tác giả Xuyên Lan.