Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em (Hôn Đồ Mạt Lộ)

Thể loại: Hiện đại, HE Độ dài: 68 chương Editor: huong1603 (huongthao0308) Convert: Tàng Thư Viện Tốt nghiệp đại học, cái mà Lúc Tô Tầm đang sở hữu chính là một tấm bằng, một tờ giấy li hôn và một sinh linh bé nhỏ trong bụng mình. … Tô Tiểu Tông dùng mái tóc quăn của mình cọ vào lòng bàn tay Lục Trình Dương, ngước lên hỏi anh: “Chú có phải là bố cháu không?” Lục Trình Dương: “Đúng vậy” Tô Tiểu Tông: “Vậy chú thích mẹ sao? Yêu thích cháu sao?” Lục Trình Dương xoa mái tóc xoăn của bé, trầm giọng nói: “Thích” Tô Tiểu Tông đôi mắt hơi ửng hồng: “Vậy tại sao chú lại rời bỏ chúng ta …?” … Nhiều năm gặp lại, may mắn là anh không có để mất em. … Đây là một câu chuyện cẩu huyết, có bánh bao nhỏ tóc xoăn. Nội dung: Tình yêu và hôn nhân. Nhân vật chính: Tô Tầm, Lục Trình Dương Nhân vật phụ: Tô Tiểu Tông, Mục Viễn, Trình Nhiễm, Tô Thậm, Triệu Cần Cần, … *** #REVIEW: NƠI CUỐI CON ĐƯỜNG ANH VÀ EM Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên Thể loại: Hiện đại, gương vỡ lại lành Tình trạng: Hoàn Review bởi: Myle Tran - fb/hoinhieuchu ???? Văn án: Tốt nghiệp đại học, cái mà Tô Tầm đang sở hữu chính là một tấm bằng, một tờ giấy li hôn, và một sinh linh bé bỏng trong bụng mình. ???? Đây là một bộ hiện đại theo mình thấy là ko có gì đặc sắc, mọi thứ rất bình thường nhưng mà mình vẫn review vì mình tâm đắc với một câu nói rất giản dị rất chân thật của nam chính. ???? Motif truyện không mới, cái kiểu có lí do, có nỗi khổ tâm, bla bla mới phải chia xa ngần ấy năm. Sau khi gặp lại là quá trình theo đuổi lại từ đầu của nam chính với nữ chính. Nhưng mà phải kể đến một điểm gây ức chế cho người đọc là truyện có 1 con mụ nữ phụ bị điên. Mụ ta tên là Trình Nhiễm, đại tiểu thư dòng họ Trình nổi tiếng, xinh đẹp, yêu tha thiết Trình Lục Dương. Cô ta đẹp và cô ta nghĩ ai cũng phải yêu cô ta, nhưng Trình Dương lại yêu tha thiết và ko thể quên Tô Tầm kể cả trong những lúc khó khăn nhất vẫn luôn yêu Tô Tầm. Cái kiểu các hành động ngu xuẩn ko kể hết được và kể đến hành động đánh cha Trình Dương trong tù để anh ấy có thể đến thành phô nơi cô ta sống để gặp anh ấy. Ngu ko tả hết được. Đọc rất ức chế. Và đấy là 1 trong n thủ đoạn của cô ta thôi. ???? Nói đi cũng phải nói lại, là logic truyện theo mình là hợp lí. Từ cái cách nam chính muốn được con trai chấp nhận, và muốn được yêu lại từ đầu, rồi thì cách nữ chính tha thứ rồi mở lòng cho mối quan hệ 2 người. Và hơn hết là Tô Tiểu Tông - con trai của 2 người, rất đáng yêu, rất trẻ con và cách e bảo vệ mẹ cũng rất đáng yêu. Mình nghĩ đấy là điểm sáng của bộ này.Và mình cũng yêu luôn ông anh zai thương e gái, thương cháu trai, chăm lo cho cu cậu của ông cậu Tô Thậm này  ❤  ????????‍♂️ ????????‍♂️ ????????‍♂️ ????????‍♂️ ????????‍♂️ ????????‍♂️ ???? Mình cũng rất thích cách nữ chính mở lòng, yêu thì có yêu đấy nhưng tha thứ cũng cần 1 khoảng thời gian, cái cách từ từ chấp nhận cũng thật đẹp. Nữ chính là một người yêu ghét rõ ràng, ko vì sự trở về của chồng cũ mà cả vú lấp miệng em, rồi yêu tạm 1 người để che che giấu giấu. Điểm này rất khác với những bộ mình đọc trước đây, mình rất thích. ???? ???? ???? Từ đầu, đến cuối đối với nam chính mình thái độ trung lập, ko yêu ghét giận hờn gì. Nhưng câu nói ấn tượng và để mình quyết định viết review:  -  ????Cho dù tình cảm tốt như thế nào đi nữa cũng sẽ bị thực tế cuộc sống bào mòn, anh ko muốn em đi theo anh... sau đó dần dần sẽ đánh mất tình cảm của e đối với anh. ???? Đây là câu nói sau cùng sau khi a Trình Dương giải thích lí do ra đi năm đó và những khó khăn của anh ấy. Điểm mình ko thích ở truyện là: Tác giả xây dựng tính cách nữ chính tùy hứng quá  :))) tùy hứng kết hôn, tùy hứng gánh chịu hậu quả. ???? Tổng kết lại: - Mình chấm bộ này 2.5/5 và ko có ý định đọc lại. *** HÔN ĐỒ MẠT LỘ Tên khác: Nơi Cuối Con Đường, Anh và Em Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên Thể loại: Hiện đại, gương vỡ lại lành, nam thâm tình, nữ mạnh mẽ, baby siêu cute, HE Độ dài: 68 chương Tình trạng: đã hoàn *** Hai mươi hai tuổi, khi đám bè bạn thi nhau theo chồng bỏ cuộc chơi, tớ vẫn đang đứng ở vạch xuất phát của tình yêu. Hôn nhân trong suy nghĩ của tớ là thứ hư ảo, tựa như trăng trong gương, hoa dưới nước. Vậy mà Tô Tầm sau khi tốt nghiệp đại học, thứ lấy được không chỉ là một tấm bằng, còn có một tờ giấy chứng nhận ly hôn kèm theo cái thai trong bụng.Hai mươi hai tuổi, Tô Tầm đã đi đến điểm cuối của tình yêu, mà cái kết của câu chuyện này chẳng có gì là vui vẻ. Hai mươi bảy tuổi, Tô Tầm có một cậu con trai xinh đẹp, một công việc ổn định, duy chỉ không có một người để cô dựa vào. Người theo đuổi cô không thiếu, người được làm mối càng nhiều, lại còn Mục thị thái tử gia say đắm nhưng trái tim Tô Tầm lại chẳng đủ mạnh mẽ để quyết định lần nữa nắm tay một người. Thế rồi, người đàn ông đã từng làm trái tim cô tan vỡ lần nữa xuất hiện, ý đồ theo đuổi cô vô cùng rõ ràng. Mặc dù Tô Tầm cố gắng cùng anh giữ khoảng cách, cố gắng xây lên bức tường nơi trái tim nhưng sợi dây liên kết giữa bọn họ mạnh mẽ trói chặt, khiến cô không thể thoát khỏi anh. Khi trái tim gần lại, khi bức màn bí ẩn dần được vén lên, tình yêu của Tô Tầm cuối cùng cũng thu được trái ngọt. Tình yêu của bọn họ, từ cô mà bắt đầu, nhiều năm trôi qua lại luôn được anh bảo hộ. *** Tô Tầm là một cô gái tốt, một người mẹ tốt, một phụ nữ nặng tình. Cô ấy yêu Lục Trình Dương, lại bị chính tình yêu ấy làm tổn thương. Nhưng sự mạnh mẽ của Tô Tầm đã giúp cô vượt qua sự nhạo báng của người đời để sinh con rồi một mình nuôi con. Cô ấy là một người mẹ có trách nhiệm, cho dù là lúc tưởng chừng “vô cùng hận” anh, Tô Tầm cũng chưa một lần phủ nhận việc anh là cha của Tô Tiểu Tông, càng chưa một lần ngăn cản anh cùng đứa nhỏ thân thiết. Lục Trình Dương là một người đàn ông tốt, lại vì số phận ép buộc phải khiến cho người phụ nữ mà anh yêu tổn thương. Tình yêu của anh quá thâm trầm, mặc kệ là có chuyện gì phát sinh, anh cũng nguyện một mình gánh hết đau khổ, chỉ mong cô gái của mình tháng ngày bình an. Đối với Lục Trình Dương, Tô Tầm là một loại tín ngưỡng giúp anh vượt qua tháng ngày tăm tối, còn Tô Tiểu Tông là phần thưởng tuyệt vời nhất cho những đau khổ mà anh đã trải qua. "Hôn đồ mạt lộ" có nội dung không mới, vẫn là hiểu lầm, chia tay rồi hàn gắn. Các tình tiết của truyện thâm chí còn có chút máu chó, thế mà tớ lại vui vẻ vùng vẫy trong đó. Bởi cách tác giả lồng ghép các mối quan hệ, cách các nhân vật phản ứng trước các tình huống, cách nam, nữ chính quay lại với nhau được xử lý một cách logic và không quá lố. Đặc biệt, sự góp mặt của Tô Tiểu Tông cute lạc lối đảm bảo có thể khiến bạn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nếu bạn muốn tìm một câu chuyện nhẹ nhàng, thực tế với nam chính thâm tình, cùng baby đúng kiểu Hàn Quốc thì chúc mừng, bạn đã có câu trả lời. Hôn đồ mạt lộ thực sự là một lựa chọn thích hợp để nhâm nhi trong những ngày mưa gió. Review by #Gian_Thần - lustaveland.com Bìa: #Họa gian phi Mời các bạn đón đọc Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em (Hôn Đồ Mạt Lộ) của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ép Yêu 100 Ngày - Diệp Phi Dạ
Hai tháng sau khi bị ép yêu 100 ngày, và một lần ngoài ý muốn ngủ cùng nhau, cô mang trong mình dòng máu của anh, anh và cô theo lời cha mẹ mà kết hôn. Cô nói: "Cố tiên sinh, tôi thích đồ ăn nhà hàng này", ngay ngày hôm sau đầu bếp nhà hàng đã trở thành đầu bếp riêng trong nhà cô. Cô nói: "Cố tiên sinh, tôi thích túi ở cửa hàng này", ngay đêm đó nhà thiết kế này liền trở thành người thiết kế riêng của cô. Những tưởng kết hôn không có tình yêu ngôn tình, cô và anh sẽ giống như trước, nhưng anh lại sủng ái cô đến tận trời... không biết có mưu đồ làm loạn hay không? Cô muốn đi làm, anh không đồng ý, cô liền lén tìm việc nhưng cuối cùng do anh sau lưng dở trò quỷ khiến cô không tìm được công việc. Cô tức giận đến tìm anh, anh liền cười híp mắt an bài cho cô một công việc.  Truyện ngày hôm sau, cô vui vẻ đi làm lại phát hiện ra bản công việc của mình viết, họ và tên: Tần Chỉ Yêu, chức vụ: Vợ của Cố Dư Sinh *** "Tình yêu đẹp nhất chính là quãng đời còn lại có thể vì em mà tự hào" -- Diệp Phi Dạ - "Hai năm sau, gặp lại Cố Dư Sinh, tôi vừa định hỏi anh, lúc đầu ước hẹn vì sao không tới? Anh nhìn tôi, mở miệng trước với người bên cạnh, giọng nói khách sáo lại bình tĩnh, cô lài ai? Ba chữ đơn giản, khiến cho tôi suýt đỏ vành mắt, thì ra, tôi vẫn chờ anh nhưng anh sớm đã không còn nhớ rõ tôi." Thời điểm Tần Chỉ Ái viết xuống nhật kí ngày hôm đó, cho là cả đời này mình và Cố Dư Sinh đều đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa, ai biết hai năm trôi qua, cô vậy mà vào ở trong gia đình anh. - Ngày thứ năm Tần Chỉ Ái vào ở nhà Cố Dư Sinh mới đụng phải Cố Dư Sinh hàng thật giá thật. Đó là một đêm khuya, Tần Chỉ Ái đang chìm vào giấc ngủ, mơ mơ màng màng cảm giác được có người nằm bên cạnh, toàn thân cô bõng chốc run run, trong nháy mắt từ trong mơ tỉnh lại. Người nằm xuống bên cạnh là một người đàn ông. Bên trong phòng có đèn ngủ, u ám mờ nhạt, mặc dù cô thấy không rõ khuôn mặt của người đàn ông, nhưng chỉ liếc mắt vẫn nhận ra được anh là Cố Dư Sinh. Hai năm không thấy, bỗng nhiên gặp lại, Tần Chỉ Ái có chút khẩn trương, cũng có chút ngẩn ngơ, cô giả vờ trấn định ổn định thân mình một chút, giọng điệu bình tĩnh lên tiếng: "Anh đã trở về?" Cố Dư Sinh không trả lời Tần Chỉ Ái, thậm chí còn không không liếc mắt nhìn cô, chỉ là nhanh chóng cởi quần áo, xoay người đem cô đặt ở dưới thân. Nhiệt độ cơ thể người đàn ông cực nóng, làm cho đáy lòng Tần Chỉ Ái không hiểu sao có chút hoảng sợ, không phải là cô chưa từng nghĩ tới hoàn cảnh sau khi gặp mặt nhưng lại không ngờ rằng lại là hoàn cảnh như vậy, cô theo bản năng bắt đầu chống lại, nỗ lực chạy trốn. ... Mời các bạn đón đọc Ép Yêu 100 Ngày của tác giả Diệp Phi Dạ.
Diệp Gia - Triệt Dạ Lưu Hương
Trong mùa muôn hoa rơi rớt và héo rũ ấy, họ quen nhau. Vẻn vẹn một cái nhìn đã quyết định cả cuộc đời về sau. Có lẽ bởi anh trốn tránh, vờ hờ hững để quên đi mảng ký ức không nên có này; có lẽ bởi anh nhát gan, không đủ dũng khí mà đẩy người anh yêu vào vòng tay cô gái khác. Nhìn cậu kết hôn, nhìn cậu có con. Nhìn cậu từ một cô nhi nay đã gia đình đề huề. Thế nhưng, anh nào có hay, cậu vẫn hằng chôn sâu bóng hình cậu thật sự yêu thương vào đáy lòng. Để rồi khi bắt gặp bốn con chữ "W, H, H, L", mọi thứ mới hoàn toàn tan rã. Kén nhộng bấy lâu anh tạo ra khóa kín chính mình, bỗng chốc bị rạch toang… Hai người họ, một là đội trưởng đội phòng chống ma túy biên giới, một là cảnh sát cơ trí xuất thân cô nhi. Trong vụ án truy bắt tội phạm này, đã không chỉ là đấu tranh cho chính nghĩa, mà còn là cuộc đua của tình yêu. *** Có người từng nói với tôi, trong bốn mùa, chỉ có âm thanh mùa thu là có thể ngấm vào xương cốt bạn. Đó là thứ âm thanh phù hợp nhất với bản chất sinh mệnh. Nếu nói chết chính là vùi lấp trong băng tuyết mùa đông, thì những tháng ngày chúng ta còn sống chính là những tháng ngày lang thang trong mùa thu. Lúc ấy tôi nghe xong cũng chẳng thiết tha gì, xem đó như lời nghe được khi say. Mà mặc dù có tỉnh, tôi cũng sẽ không cảm thấy bi thương, vì vào mùa trăm hoa bị quên lãng ấy, tôi quen biết Diệp Gia. Đó là một ngày vừa qua đầu thu, ánh mặt trời vẫn rất nóng và gay gắt, nhưng gió đã có phần mạnh hơn. Diệp Gia cúi đầu, đi phía sau một đội người. Tôi lúc ấy cũng không biết cậu chính là Lâm Diệp Gia tôi hao tổn tâm trí muốn tìm, một Lâm Diệp Gia nghe nói trời sinh phải làm cảnh sát, người duy nhất ở trường trong giờ dạy vật lộn tự do đánh ngã huấn luyện viên, là học viên trong lớp mô phỏng đối kháng chỉ một mà đánh bại cả tổ. Nói thật thì, ảnh chụp cậu ấy trên lý lịch sơ lược khiến tôi có phần hoài nghi đây chỉ là một anh chàng ngây ngô, đơn thuần và phảng phất chút ngượng ngùng. Ấn tượng khắc sâu nhất chính là cậu có hàng mi rất đen, chỉ cần hàng mi ấy thôi đã có thể bắt gặp vài phần sát khí. Mặc dù kinh ngạc, nhưng tôi không hề do dự. Đại đội chống buôn lậu ma túy nơi biên giới khi ấy không đông đúc nhân tài như sau này, thay vào đó là thiếu người trầm trọng. Mà tôi, tôi cũng đang vô cùng hăng hái, vô cùng vội vã quyết tâm phải làm nên tên tuổi, để người cha cao cao tại thượng kia xem. Lâm Diệp Gia đúng là nhân tài mà người ở mỗi cục đều muốn cướp lấy, trải qua đấu đá, cuối cùng vẫn bị tôi đoạt đi. Nhân tài như vậy, cuối cùng tên tuổi làm sao có thể rơi xuống một đại đội nho nhỏ chống buôn ma túy chẳng tên tuổi như thế, tôi chưa từng nghĩ đến việc ấy có liên quan gì với cha mình, mãi đến khi thư ký Vương đến đưa tư liệu cười nói, lần sau trở về nhớ nói tốt cho bọn chú với cha cháu. Vậy nên lúc Diệp Gia tiến vào, tôi kìm nén lửa giận trong bụng, vừa thấy có kẻ bước vô liền quát: “Đều ngẩng đầu lên cho tôi!” Và rồi, giữa nhiều người đến thế, tôi liếc mắt một cái chỉ thấy mỗi Diệp Gia. Hoặc có lẽ, mặc kệ là ai đi chăng nữa, nếu cậu đứng giữa bộn bề đám đông, người đầu tiên mắt tôi có thể nhìn thấy luôn là Diệp Gia. Tóc cậu không được coi là ngắn, nhưng cũng chẳng phải rất dài, lọn tóc trên trán rũ xuống như dòng chảy của biển, hàng mi rất đen, đôi mắt sáng ngời trong vắt, thứ lấp lánh trong mắt cậu dưới ánh nắng ban trưa như một con cá quẫy đuôi bơi lội. Cậu mặc một bộ quần áo màu trắng đơn giản, có hai khuy áo chưa cài, nhưng không vì vậy mà trông có vẻ tùy tiện hoặc biếng nhác. Sau đó, tôi đã nghĩ đến một lúc lâu mới nhớ được cậu giống thứ gì, cậu giống một chú hươu, sẽ làm người liên tưởng đến thảo nguyên mênh mông vô bờ, liên tưởng đến trời xanh mây trắng, thuần khiết mà tự do. Diệp Gia là người sẽ khơi dậy dục vọng chiếm giữ hoặc bảo vệ trong sâu thẳm con người. Tôi nghĩ, tôi thuộc vế sau. ... Mời các bạn đón đọc Diệp Gia của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương.
Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính
Kỷ Huy Hoàng là thần thoại võ lâm. Sinh thời là thần thoại, khuất bóng vẫn là thần thoại. Kỷ Vô Địch là con trai độc nhất của Kỷ Huy Hoàng, không chỉ thừa hưởng cơ đồ, mà thừa hưởng cả danh vọng của phụ thân.Nhưng khác ở chỗ, Kỷ Huy Hoàng là lửa cháy bừng bừng, còn Kỷ Vô Địch chỉ là đám khói bung xung mà tinh anh Huy Hoàng Môn phải dùng hết trí tuệ và thể lực mà quạt lên cho mù mịt… *** Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Hủ Mộc Sung Đống Lương Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Kỷ Vô Địch bị nước lạnh dội cho tỉnh. Câu đầu tiên y nói sau khi mở mắt là: “Thúy Hoa, râu ngươi sau lại dài thế?” Mặt Tả Tư Văn nữu khúc, sau đó cắn răng cười nói: “Môn chủ, người lại đến Di Hồng viện sao?” Một chữ ‘lại’, đem căm giận ngút trời trong lòng hắn nói ra đến lâm li tẫn trí. Kỷ Vô Địch mở to mắt nhìn, thấy rõ người trước mắt xong, thở dài nói: “A Tả, ta là một nam nhân.” “Vậy sớm ngày cưới vợ!” “Thế nhưng A Tả, ta chỉ thích nam nhân.” Kỷ Vô Địch bi thương nói, “Ta nói rồi ta là một đoạn tụ a!” Tả Tư Văn giận dữ phản cười, “Một đoạn tụ suốt ngày tới kỹ viện chơi?” Kỷ Vô Địch xấu hổ lắc lắc tay áo, “Người ta là muốn hướng tỷ muội lãnh giáo biện pháp lung lạc trái tim nam nhân a. A Tả, ngươi thật không hiểu lòng ta.” . . . Tả Tư Văn che mặt chạy đi. Lúc Hữu Khổng Vũ vào thì Kỷ Vô Địch vừa vặn lau khô thân thể, thay đổi xong y phục. “Nga, A Tả lại hướng ngươi làm nũng ba?” Kỷ Vô Địch giả vờ lý giải vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có một người vợ như vậy thực sự là bất hạnh a.” Hữu Khổng Vũ khóe miệng giật một cái, “Môn chủ! Tả Tư Văn cùng lão tử một điểm quan hệ cũng không có, ngươi đừng có luôn bả chúng ta xả làm một khối!” Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, đây là ngươi sai rồi. Vợ hư có hư đến đâu thì cũng là vợ a.” Hữu Khổng Vũ nhảy dựng lên, “Lão tử nói, cái kia tử bại hoại cùng ta cái thí quan hệ cũng không có!” Kỷ Vô Địch nháy mắt nói: “Loại sự tình này cùng cái thí không có quan hệ, cùng cái mông mới có quan hệ.” . . . Hữu Khổng Vũ chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy phẫn nộ. Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, ngươi đôi khi cũng nên khuyên nhủ A Tả. Hắn lúc nào cũng thừa dịp ta uống say đến phòng ta, ta thì không có gì quan hệ, thế nhưng truyền ra ngoài, đối với khuê dự của hắn không tốt.” Hữu Khổng Vũ cũng lui. Hắn là hướng ngoài cửa lao ra. Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối cùng nhau đến. Kỷ Vô Địch đang triển quyển lạc bút (mở giấy ra viết). Thượng Thước mỉm cười nói: “Môn chủ đang luyện tự?” Kỷ Vô Địch nói: “Không, ta chỉ là nghĩ đường cong trong bức tranh của Ngô Đạo Tử thiếu lưu sướng, ta cấp sửa sửa.” . . . Thượng Thước nghĩ, bức tranh Tả hộ pháp yêu nhất, may là hắn không phát hiện, nếu không hắn nhất định giận đến thổ huyết. Chung Vũ cúi đầu vờ không hiểu. Hạ Hối mở miệng nói: “Môn chủ a, ngươi chuẩn bị lúc nào luyện công ni?” Thượng Thước kính phục nhìn hắn. Không hổ là tên khờ nổi danh của Huy Hoàng Môn a, quả nhiên là không có đại não, lại còn nói như thế gọn gàng dứt khoát. Mỗi lần nghĩ đến trọng trách thủ vệ của Huy Hoàng Môn lại giao thác cho người như thế, hắn lại nghĩ đến ngủ cũng không nỡ. ... Mời các bạn đón đọc Hủ Mộc Sung Đống Lương của tác giả Tô Du Bính.
Kinh Thuế - Cuồng Thượng Gia Cuồng
Ái hận tình cừu giữa một tên nhà giàu mới nổi và một tiểu vương tử Con người thay đổi, ái tình được mất. *** Giữa trung tâm thành phố sầm uất mọc lên một trung tâm thương mại hiện đại. Một lượng vốn lớn cùng với thiết kế của kiến trúc sư nổi tiếng đã khiến cho bề ngoài của trung tâm này phô trương vô cùng. Thế nhưng đối lập với vẻ ngoài hiện đại này, chính là ở chỗ cao nhất trong trung tâm lại được xây thêm một miếu thờ cổ kính. Trung tâm còn chưa chính thức cắt băng khai trương thì trong miếu đã khói hương lượn lờ, những cái đầu bóng loáng tụ lại một chỗ. Thường Thanh thoả mãn nhìn các tăng mở tấm vải phủ trên bức tượng Phật dát vàng. Có người từng nói rằng thiết kế như thế này thì tổng thể không hài hoà. Cũng có rất nhiều người vụng trộm nói anh ta đang nghèo rớt chợt giàu lên cho nên chẳng biết cách khoe khoang. Bọn họ thì biết cái gì chứ! Mời Phật tới mới có thể giữ được tài khí! Đây là cảnh giới anh ta một mực theo đuổi — sự giàu sang. Lúc còn nhỏ, anh ta thích nghe chuyện Vương Khải và Thạch Sùng so giàu nhất(1). Nhìn cuộc sống của người ta kìa, xe xịn, rượu ngon, gái đẹp. Cho dù cuối cùng chết đầu đường xó chợ cũng đáng, là đàn ông thì nên sống như vậy một lần! Còn nhớ mỗi lần nghe đến đoạn dùng đường mạch nha rửa nồi, bao giờ nước miếng của anh ta cũng chảy tong tỏng. Nhưng khi từ câu chuyện quay trở lại đời thực, lại chỉ có thể ăn dưa muối, húp cháo loãng mà thôi. Khi ấy bọn họ ở trong một căn nhà nhỏ ngoài ngoại ô thành phố, người ở trong phòng, chuột thì chạy trên mái. Đôi lúc giấy dán nóc không được chắc, chuột còn rơi bịch xuống. Mình và mẹ đuổi chuột khắp nhà lúc đó, dù đánh chết cũng không nghĩ tới có ngày mình lại có thể đứng ở đỉnh cao nhất của thành phố này. “Chủ tịch Thường, ngài xem, nghi lễ đã chuẩn bị xong rồi, ngài lên thắp hương chứ?” Thư ký Lý nhỏ giọng nói với anh ta. Gọi ‘đổng sự trưởng’ quá tục nên nên anh ta toàn bảo cấp dưới gọi mình là ‘chủ tịch’ (cả 2 từ đều có nghĩa là chủ tịch), ẩn trong đó là mình lại lên một cấp. Thường Thanh tiếp nhận ba nén hương to, cao nửa mét, thành kính cầu nguyện trong lòng: cầu Phật tổ phù họ cho Thường Thanh con giống như cây vừng nở hoa, càng lúc càng cao! Bái lạy xong, anh ta lại bổ sung thêm một câu: khiến cả nhà họ Trì suốt đời không thể vùng mình! ... Mời các bạn đón đọc Kinh Thuế của tác giả Cuồng Thượng Gia Cuồng.