Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ta Không Thành Tiên

Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ta Không Thành Tiên của tác giả Thời Kính. Dù ngươi thành tiên, cũng không thoát nổi thanh kiếm này của ta -- Nàng cầm kiếm, tung hoành ngang dọc, vô số tiên nhân táng mạng dưới kiếm của nàng. Thế là những kẻ tò mò gọi chệch tên nàng là Tiên Kiến Sầu. Tiên Kiến Sầu, Tiên Kiến Sầu, tiên nhân nhìn thấy sẽ phát sầu. Sau đó bọn họ gọi nàng là "Kiến Sầu tiên tử". Nghe đồn, nàng từng có một vị phu quân, từng sát thê chứng đạo. Người phụ nữ Tiên Kiến Sầu này là người tiên hiệp tu tiên duy nhất không muốn thành tiên trong ba nghìn thế giới mênh mông. Ta Không Thành Tiên đã ra mắt bạn đọc đầy ấn tượng như thế.  Mang nhiều tình khúc huyền huyễn, truyện còn thêm sự lãng mạn ngọt ngào của ngôn tình khiến câu truyện càng trở nên thu hút và đầy mới lạ. *** [Review Truyện] Ta không thành tiên - Thời Kính Nội dung: ▼ Trong giai đoạn mình đang chán cả thế giới, không còn hứng thú với bất kỳ bộ truyện nào, mình đã bất ngờ nhìn thấy “Ta không thành tiên”. Ban đầu mình chỉ mang tâm thế đọc thử, không ngờ càng đọc càng thích. Không phải cảm giác thích đến phát nghiện rồi điên cuồng đọc, đó là thứ gì đó nhẹ nhàng, đủ thú vị, đủ bất ngờ. Khác với đại đa số các dòng thuần tiên hiệp, nhân vật chính của "Ta không thành tiên” mang giới tính nữ. Không phải loại người bị bức bách đến phát điên, khát cầu thực lực, kiên trì tu tiên; chẳng phải người gặp được kỳ ngộ mà bước lên tiên đạo; càng không phải nhân vật trọng sinh mang bàn tay vàng (buff) nghịch thiên đầy mình. Nhân vật nữ chính, Kiến Sầu, là một người phụ nữ phàm nhân đã có chồng. Đang khi tình cảm mặn nồng, lại biết mình mang thai, Kiến Sầu chưa kịp báo tin mừng cho trượng phu đã bị hắn ta giết chết để chứng đạo. Rốt cuộc tiên đạo là gì? Thế nào là tầm tiên vấn đạo? Thê tử mình ân ái mặn nồng cũng đang tâm giết chết, loại người này có thể thành tiên sao? Có lẽ một Kiến Sầu mồ côi cha mẹ, chưa kinh đủ trăm chuyện thế gian sẽ thấy điều này thật nực cười... Kiến Sầu sẽ làm gì? Mang theo chấp niệm báo thù điên cuồng mà tầm tiên vấn đạo, tìm giết phu quân bạc tình bạc nghĩa kia? Đúng, mà cũng không đúng. "Tôi không muốn cầu tiên vấn đạo, cũng không cần trường sinh bất tử, tôi chỉ muốn hỏi một câu: Vì sao?" Một Kiến Sầu kiên nghị, tư duy kín đáo, tính cách thú vị, hành sự khác người cứ như vậy mà bước lên con đường tu tiên. Một người phụ nữ đã có chồng con bước lên tiên đạo, hơn nữa còn có thiên phú không tệ, điều này quả thật thay đổi cái nhìn của nhiều người. Có thể chất tiên hiệp trong “Ta không thành tiên” không sánh được với những bộ nổi danh đình đám nhưng có sự cách tân, không đập nát tam quan nhưng đủ mới lạ. Đặc biệt, ưu điểm của tác giả là xây dựng nhân vật. Thú thật là, mình rất hiếm thấy bộ nào mà tác giả đi vào nội tâm nhân vật, trình bày cách suy nghĩ và tư duy thú vị như bộ này. Trong lúc buồn chán đến tột, chính điều hóm hỉnh nhẹ nhàng của “Ta không thành tiên” đã giữ chân mình lại. Đặt cạnh sự hài hước có khi là những dòng suy tư nặng lòng. Cách miêu tả tâm trạng và sử dụng từ ngữ là một thành công không nhỏ. Tất nhiên, trong vấn đề này không thể bỏ qua công lao của dịch giả. Dịch giả ấy hả, đó là những con người cần mẫn tỉ mỉ, kiên nhẫn dọn đường đầy sỏi đá để cho chúng ta những câu từ mượt mà nhất. Độc đáo, mới lạ, đủ chiều sâu, đủ hài hước. “Ta không thành tiên” với mình mà nói thì đáng đọc. *** Truyện Ta Không Thành Tiên của tác giả Thời Kính là một trong những tác phẩm tiêu biểu của tác giả Thời Kính. Thuộc thể loại Tiên Hiệp, Ngôn Tình, Huyền Huyễn. Nhân vật chính là Tạ Kiến Sầu, nhưng lại bị người đời gọi chệch thành Tiên Kiến Sầu, lời đồn xưa nàng bị phu quân nhẫn tâm ra tay giết thê chứng đạo. Truyện ta không thành tiên được đan xen những chi tiết yêu hận tình thù, được đánh giá là truyện tiên hiệp hay nhất hiện nay trong một rừng Tiên Hiệp. Có một câu chuyện kể về một nữ tử, đau lòng đến mức ở mênh mông ba nghìn giới, nàng chính là người duy nhất tu tiên nhưng lại không muốn trở thành tiên nhân. Nàng tên là Kiến Sầu, chỉ có hai chữ này mà thôi, sau khi yêu thương và gả cho Tạ Bất Thành, nàng đổi tên thành Tạ Kiến Sầu, gác kiếm vì hắn, cứu hắn khỏi nguy hiểm, vốn muốn mang đến cho hắn một gia đình đầm ấm, cho hắn tình yêu thương chân thành nhất. Nhưng hắn lại phản bội nàng, khiến tình yêu ấy một sớm một chiều tan biến trong thù hận. Đây là một câu chuyện kiếm hiệp, ngôn tình hay, nhưng tổng quan cho thấy Ta Không Thành Tiên thích hợp ở tag Tiên Hiệp hơn, bởi lẽ từ đầu đến cuối chỉ có hạnh, tu tiên, sự giả dối, không quá nhiêu yêu thương mùi mẫn. Tạ Bất Thành không những không biết ơn Kiến Sầu, mà còn dám ra tay với thê tử của mình, giết thê chứng đạo, muốn trở thành tiên nhân, mà gột rửa thất tình lục dục. Và quay mặt với nàng khi nàng đã mang trong bụng đứa con của hắn. Tạ Bất Thành hắn căn bản tham lam, hiểm ác như thế, không xứng đáng để trở thành một kẻ tu đạo, giết thê chứng đạo là một việc làm quá sức tàn nhẫn. Không thể nào làm cho độc giả yêu thích nổi con người của hắn. Còn nàng Tạ Kiến Sầu, trong tay cầm kiếm, tung hoành ngang dọc, vô số tiên nhân ở dưới tay của nàng mà bỏ mạng, người ta lại gọi nàng là Tiên Kiến Sầu. Tiên Kiến Sầu, nữ nhân tu tiên để trả thù tướng công bạc tình năm ấy, câu chuyện đa phần xoay quanh việc nàng tu tiên rồi tìm tiên nhân để giết, miễn là tiên nhân, trên đời này kẻ tốt hay xấu nàng đều không tha. Sau tiểu nhân đừng bao giờ gây thù chuốc oán với nữ nhân, nếu không muốn bị ăn hành dài tập. Tóm lại, câu chuyện Ta Không Thành Tiên, nội dung tiên hiệp đầy đặc sắc, giữa tình thù, liệu bọn họ có thể buông tay cho nhau một cơ hội hay sẽ cùng nhau đồng quy vu tận? Thứ đáng sợ nhất trên thế gian này là thù hận, nhưng người ta lại không nghĩ đến, tình yêu mới thật sự là điều đáng sợ, là ngọn nguồn bắt đầu mọi thứ.   *** "Ầm ầm ầm..." Mây đen cuồn cuộn lan đến tận chân trời, một tiếng sấm rền vang lên. Rào rào! Ngoài cửa sổ mưa ngày càng to, nước mưa như trút từ mái ngói đổ xuống, xối mạnh xuống mặt đất mấp mô toàn là nước đục ngầu. Gió thổi hai cánh cửa sổ chưa đóng chặt rung động không ngừng, phát ra tiếng động cành cạch. Kiến Sầu đang may vá trong nhà nghe thấy tiếng động này giật bắn mình, mũi kim suýt nữa đâm vào tay. Nhìn hai cánh cửa sổ không ngừng rung động, nàng luôn cảm thấy hơi kinh hãi, vội vàng đặt chiếc áo bào may được một nửa trong tay xuống, đi tới bên cửa sổ đóng hai cánh cửa vào. Cửa sổ đã đóng nhưng tiếng mưa rơi bên ngoài lại không nhỏ đi một chút nào. Thỉnh thoáng có tiếng sấm rền từ phía chân trời, càng ngày càng đến gần, dường như chạy qua trên nóc nhà của nàng. Kiến Sầu nghe tiếng sấm không khỏi thở dài. Đưa tay nhẹ nhàng xoa cái bụng còn chưa lộ rõ, trên gương mặt trắng như gốm của nàng lộ ra một vẻ dịu dàng chưa từng có. Có lẽ đây chính là điều tốt nhất ông trời ban cho mình. Mới cưới được ba tháng, Kiến Sầu cũng không nghĩ rằng mình lại có thể có thai sớm như vậy. Sáng nay cũng không biết làm sao tự dưng lại nôn ọe, nàng mời đại phu trong làng đến khám, đại phu lại không ngừng chúc mừng nàng. Kiến Sầu vặn hỏi một hồi lâu, đối phương mới cười nói nàng có thai rồi. Nàng sững sờ rất lâu không phản ứng lại, ngay cả cuối cùng trả tiền khám bệnh, tiễn đại phu về như thế nào, nàng cũng hoàn toàn không nhớ nổi. Kiến Sầu vốn là một đứa trẻ mồ côi chỉ có tên không có họ. Từ khi bắt đầu có trí nhớ, nàng đã biết mình không cha không mẹ, may mắn được người hảo tâm nhận nuôi mới có thể sống sót yên bình. Sau đó nàng gặp Tạ Bất Thần, khi đó hắn còn không phải tú tài mà chỉ là thiếu gia nhà họ Tạ. Trước đó hai người cũng không hề có nhiều cơ hội tiếp xúc, đến tận lúc gia cảnh nhà họ Tạ sa sút, Tạ Bất Thần bị kẻ thù đuổi giết, trùng hợp được Kiến Sầu cứu giúp, hai người mới xem như kết thành quan hệ gắn bó keo sơn. Ba tháng trước, cuối cùng bọn họ cũng dựng nhà ở ngôi làng nhỏ này, sau đó thành thân. Thế là Kiến Sầu cũng có họ, từ đó trở đi gọi là Tạ Kiến Sầu. Tạ Bất Thần làu thông tứ thư ngũ kinh, lúc ở nhà đã có chút tài danh, đã là đồng sinh. Sau đó hắn tham gia thi hương lại đỗ tú tài nền càng nỗ lực học tập. Hắn không nỡ để Kiến Sầu chịu khổ, từng nắm tay nàng nói, đợi hắn đạt được công danh cao hơn liền có thể làm quan, sau này Kiến Sầu cũng sẽ là một quan bà. Sáng sớm hôm nay Tạ Bất Thần đã lên huyện học. Trước kia đến giờ này hắn đã về ăn cơm rồi, nhưng hôm nay lại gặp đúng trận mưa to. Kiến Sầu nghĩ, hắn có mang ô, có lẽ là đường đi lầy lội không dễ đi cho nên mới chậm chạp không về. Đợi hắn về, nàng sẽ nói với hắn chuyện vui cực lớn này. Một nụ cười nhạt vẫn giữ bên khóe miệng, nghe tiếng mưa rơi rào rào xung quanh, nàng cũng không cảm thấy phiền lòng nữa. Từ bên cửa sổ quay vào, Kiến Sầu không cầm lấy kim chỉ mà thoáng nhìn thanh bảo kiếm vỏ da cá mập treo trên tường, đây là món đồ duy nhất đáng giá trong nhà, Tạ Bất Thần thà chết cũng phải mang đi. Nàng đi ra cửa trước nhìn cổng viện nhỏ hẹp, mong chờ Tạ Bất Thần xuất hiện trong màn mưa. Đây là một tiểu viện nhà nông rất đơn giản, mấy con ngỗng trắng bị nhốt trong hàng rào phên tre đang vui sướng kêu to trong mưa, thỉnh thoảng quay cái cổ dài lại rỉa lông, lâu lâu lắc người một cái, những giọt nước mưa sáng loáng như ngọc trên lông ngỗng bắn ra ngoài rực rỡ. Xuyên qua màn mưa dày có thể nhìn thấy dãy núi liên miên nhấp nhô cách đó không xa. Dãy núi màu xanh sẫm, bị nước mưa giội rửa dường như càng thêm đậm. Tiếng sấm rền vang vọng tới từ bên kia núi. Kiến Sầu một tay vịn khung cửa, một tay xoa bụng, đang do dự có nên cầm ô lên trường huyện tìm người hay không, trong màn mưa liền truyền đến tiếng bước chân ngày càng tới gần. Lộp bộp... Tiếng nước mưa xối vào ô giấy dầu cũng ngày càng gần. Một bóng dáng cao to chậm rãi hiện ra trong màn mưa mờ mịt, nước mưa từ mép ô chảy xuống như những chuỗi ngọc không ngừng rơi xuống đất đứt tung tóe, hòa lẫn với nước mưa xung quanh. Tạ Bất Thần lông mày dài, mũi rất thẳng, đôi môi mỏng, có một độ cong gần như lạnh lùng. Hơi nước ướt lạnh bám trên đầu mày khóe mắt hắn, dường như lại phủ thêm một lớp sương lạnh. Bàn tay cầm ô là tay cầm bút, thon dài trắng muốt. Kiến Sầu nhìn thấy hắn, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mặt yên tâm, khóe môi bất giác cong lên: "Chàng về rồi". ... Mời các bạn đón đọc Ta Không Thành Tiên của tác giả Thời Kính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bán Kiếp Tiểu Tiên
Mấy ngày nay ở Tống gia từ phủ trên đến làng dưới đều đồn đại rằng trong nhà đó có ma, mời bao vị pháp sư về cùng không hiệu quả, chủ tớ đều ăn ngủ không yên, có người còn tường tận thấy nữa. Đâu có ai biết rằng cái bóng trắng đang sợ đó là của Tề Hoan - NPC trong truyện Bán Kiếp Tiểu Tiên Nàng cứ nhiên xuyên qua đến chốn này, ngay trong cái nhà kho chứa củi cũ kỹ, quần áo cũng không có, chỉ có tấm khăn trắng phủ lên. Số nàng cùng thật lắm long đong, nhưng may vận phước lại được một lão đạo sĩ cao siêu, nổi tiếng nhận làm đồ đệ, tu được đại đạo tối cao. Hơn nữa còn bắt được một con hồ ly làm sủng vật, quyến rũ ma vương làm lão công. Nàng vẫn cho rằng tu tiên không đáng sợ, chỉ sợ là không có văn hóa, con đường thành tiên dài đằng đẵng, chỉ có bản thân tự tìm được đường phù hợp mới thành công là sai, cần phải tự nỗ lực và chiếm lĩnh. Đọc truyện độc giả sẽ nghiệm ra được vài điều cũng sẽ thấy được vài thứ hữu ich, không phải tu tiên không là đủ, phải làm nhiều việc nữa. Đây là truyện xuyên không đặc sắc xen lẫn yếu tố hài hước thu hút độc giả, truyện còn đan xen các yếu tố huyền huyễn, có nửa tiên nửa người, ảo thực cuốn hút. *** Ánh mặt trời chói mắt nóng rực xuyên qua những tán cây ngô đồng thưa thớt, chiếu lên thành những điểm lốm đốm trên con đường dài lát đá màu rêu xanh ở trấn Thanh Đường, ve sầu đậu trên ngọn cây kêu đến tâm tê liệt phế, làm cho người nghe cũng cảm thấy thực bực bội. Thanh Đường là một trấn nhỏ cổ xưa, trước kia cũng không gọi là Thanh Đường. Nghe nói có vị tiên nhân đi qua nơi này, dừng chân để lại một thanh kiếm gọi là Thanh Đường bảo kiếm, cho nên trấn nhỏ này mới vì thế mà thay tên. Sau giờ Ngọ, vốn là khí trời nóng bức làm cho người ta chịu không nổi đột nhiên biến sắc, mây đen cuồn cuộn kéo đến che kín bầu trời, một lúc sau sấm sét vang đội, mưa to trút xuống, đem toàn bộ nóng nực giội tắt. Vốn một phiên chợ nhỏ huyên náo ồn ào, cũng bởi vì mưa to mà dừng lại, rất nhiều tiểu thương không kịp chạy về nhà đều trú ở quàn trà bên đường, tốp năm tụm ba thành từng đám, nói chuyện Trương gia, tán dóc Lý gia. “Lý thẩm, thẩm nghe nói gì chưa, Tống gia ở phía đông trấn có ma quỷ lộng hành đó!” Đại nương nhà Tề gia nhỏ giọng nói với một phụ nhân hơn năm mươi tuổi mang khăn thêu hoa bên cạnh. “Thật hay giả vậy?” Phụ nhân gọi là Lý thẩm kia lén lén lút lút liếc nhìn bốn phía, che miệng thầm thì hỏi lại. “Đương nhiên là thật rồi, thẩm không thấy Tống gia mời rất nhiều đạo sĩ tiên trưởng tới trừ ma à, nhưng mà ta nghe đồn là con ma kia rất hung hãn, mấy vị đạo trưởng đó đều không có biện pháp thu phục được nó đấy.” “Ta thấy có lẽ là do Tống gia làm quá nhiều chuyện thất đức, hơn phân nửa con ma kia là Liễu nhị nương đó, chậc chậc, ngươi không tưởng tượng được đâu, nàng năm đó chết rất oan uổng. Ta thấy Tống gia lần này sợ là sẽ bị nàng náo đến tuyệt hậu đi.” Lý thẩm bĩu môi, giọng nói không khỏi có chút cao lên. “Suỵt —— mấy lời này không thể nói lung tung được đâu, nếu để người của Tống gia nghe được là không xong đó.” Đại nương Tề gia vội vàng quét mắt nhìn những người bên cạnh, phát hiện mọi người đều không có chú ý tới lời nói của các nàng, lúc này mới nói tiếp, “Nhưng mà theo ta thấy, lần này Tống gia xem ra là xui vãi lều rồi (TNN: dạ nguyên văn đó ạ ;84 ). Nếu lúc trước bọn hắn không chiếm đoạt nhà của Liễu gia người ta thì làm sao lại xảy ra chuyện này cơ chứ.” “Nghiệp chướng mà!” Hai người than thở một phen, lại thấy mưa đã dần dần nhỏ đi. Không đến nửa canh giờ, mưa to ngừng lại, mặt trời từ trong đám mây ló rạng, phiến đá bên đường bị mưa giội qua lộ ra màu nâu xanh. Các tiểu thương tốp năm tốp ba cũng đi ra khỏi quán trà, mỗi người tự tìm một phiến đá không đọng nước, đem hàng hóa mới thu hồi lại lần nữa bày ra. Chỉ chốc lát sau, toàn bộ khu chợ lại khôi phục cảnh tượng náo nhiệt vốn có, thành trấn lại bị tiếng huyên náo bao phủ. Song, lúc này trong đại viện Tống gia ở phía đông trấn, lại là một mảnh tĩnh lặng, hơn ba mươi miệng ăn lớn nhỏ của Tống gia đều uể oải ngồi trong đại sảnh, mắt Tống lão gia trên thượng vị càng hiện rõ quầng thâm rất đậm. “Lão gia à, ngài phải nhanh nghĩ biện pháp khác thôi, cứ tiếp tục như vậy toàn bộ nhà chúng ta từ trên xuống dưới đều sẽ không ngủ nổi mất.” Nhị di thái ngồi bên phải Tống lão gia, sắc mặt trắng xanh cầu xin. “Nghĩ biện pháp nghĩ biện pháp, ta còn có thể có biện pháp nào nữa chứ, đã mời bốn vị đạo trưởng rồi, còn không phải đều vô dụng sao.” Tống lão gia đập mạnh chén trà sứ thanh hoa xuống bàn, làm sao hết lần này tới lần khác lại nhằm đúng lúc này mà xảy ra chuyện quái đản như vậy cơ chứ? Lúc đầu thấy mấy hạ nhân nói nửa đêm xuất hiện bóng người ở hậu viện, Tống lão gia hết lần này tới lần khác đều không chịu tin mấy chuyện tà đạo này, tưởng là bọn hạ nhân mượn cớ làm biếng. Kết quả, nửa đêm hôm đó hắn đi nhà xí, thì thấy ở bên cạnh giếng hậu viện phía đông bắc thế nhưng có một bóng người đang đứng. Lúc ấy sắc trời quá tối, Tống lão gia cũng chỉ nhìn thấy người kia ăn mặc kín bưng, một thân áo trắng, đầu bóng loáng (trọc á), hơn nữa trong miệng còn phát ra tiếng ô ô a a. Cái này không nhìn thì thôi, vừa nhìn, Tống lão gia lập tức bị dọa cho chết khiếp. Lại nói khi Tống lão gia còn trẻ cũng là một gia chủ tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác), phủ đệ này trước kia vốn không phải họ Tống, mà là họ Liễu. Nhưng vì Liễu gia neo người, cho nên Tống lão gia phái người đi câu dẫn khuê nữ duy nhất nhà họ Liễu – Liễu Nhị Nương, rồi sau đó thừa dịp Liễu Nhị Nương đang cùng tình nhân hẹn hò, liền mang một đám người tới bắt gian tại trận. Cô nương chưa xuất giá lại phóng túng cùng nam nhân, hơn nữa còn bị người ta nhìn thấy, chuyện này không bao lâu đã truyền khắp toàn bộ thôn trấn. Liễu lão gia nhất thời tức giận công tâm đi đời nhà ma. Mà Liễu Nhị Nương sau khi mất đi người thân duy nhất, chạy đến tìm tình nhân, mới phát hiện tình nhân đã có vợ. Cuối cùng nghe đồn Liễu Nhị Nương cạo trọc đầu vào chùa trở thành ni cô. Về sau chuyện này qua đi, Tống lão gia trả giá thấp đem toàn bộ gia sản nhà cửa Liễu gia mua lại từ trong tay quan phủ, mà tên tình nhân của Liễu Nhị Nương kia cũng trở thành quản gia Tống gia. Cho đến sau này, mọi người mới hiểu được, tất cả đều là do Tống lão gia bày bố, chẳng qua đợi đến khi mọi người hiểu ra thì đã muộn, Liễu Nhị Nương đã sớm tự sát ở trong chùa rồi. Vì thế nên khi Tống lão gia thấy cái đầu trọc kia, liền lập tức nhận định đây là Liễu Nhị Nương trở về tìm hắn báo thù. Hơn nữa từ đó trở đi, trong nhà Tống gia bắt đầu phát sinh rất nhiều chuyện kỳ quái, đầu tiên là đầu bếp Tống gia phát hiện gia súc hắn nuôi tự dưng mất tích, sau đó là kho củi không hiểu sao xảy ra hỏa hoạn, càng dọa người hơn chính là khi đại thái thái Tống gia đi vào nội đường niệm kinh, thì phát hiện những cống phẩm kia đều đã không cánh mà bay rồi. (TNN: mọi ng thử đoán xem là ai gây ra =)))))) Chuyện ma quỷ hoành hành trong nhà đem toàn bộ Tống gia trên dưới náo loạn tới trời long đất lở, bây giờ người người trong Tống gia không ai dám đi ngủ vào buổi tối, Tống lão gia cũng đi tìm vài vị đạo sĩ nghe đồn rất lợi hại tới trừ ma, thế nhưng cứ mỗi lần đạo sĩ nói trừ xong rồi, thì ngày hôm sau y như rằng lại có người trông thấy con ma kia xuất hiện bên bờ giếng. Hiện tại không người nào Tống gia dám tới gần hậu viện nửa bước, mà ngay cả hạ nhân cũng đều chạy sạch. “Cha, ngài cũng nên có chút hành động gì đi chứ, mọi người cũng không thể cứ ngồi chờ chết như vậy được, ai mà biết con ma kia lúc nào sẽ động thủ với chúng ta đây.” Đại thiếu gia Tống gia Tống Chí sắc mặt cũng không đẹp hơn chút nào. Hắn vừa nói xong, người trong đại sảnh cũng nhao nhao mở miệng, đều ý muốn Tống lão gia đưa ra quyết định. Cuối cùng Tống lão gia vỗ mạnh xuống đùi một cái, “Đúng rồi, ta làm sao lại quên mất Tiểu Xảo chứ!” “Mau mau, Tống Chí con mau đi ngựa tới Vô Lan Quan núi Thương Lan tìm cô cô của con đi.” Lúc này Tống lão gia mới nhớ tới muội muội của mình. Nhớ lại trước kia Tống gia tại Thanh Đường trấn cũng không có thế lực lớn như vậy, làm cho Tống gia nổi danh phải nhờ tới một sự kiện hồi năm mươi năm trước. Lúc ấy có một vị đạo trưởng đến Thanh Đường chấn, vị đạo trưởng này nhận nữ nhân duy nhất của Tống gia là Tống Xảo Nhi làm đồ đệ. Vì vậy, từ đó về sau, Tống gia trở thành đại gia tộc của Thanh Đường Trấn này, dù sao Tống gia cũng có người được đạo trưởng coi trọng, cái gọi là một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên chính là nói chỗ này đây. Tống Xảo Nhi đi lần này là hơn bốn mươi năm, trong thời gian đó nàng chỉ trở về Tống gia duy nhất một lần, lúc ấy Tống lão gia cũng đã qua tuổi năm mươi, song bộ dạng Tống Xảo Nhi lại vẫn như hai mươi tuổi, điều này khiến cho Tống lão gia càng thêm tin tưởng vào chuyện thần tiên không nghi ngờ gì nữa. Xem ra trở thành đệ tử của đạo trưởng tu tiên là có thể trường sinh bất lão rồi. Trước khi đi Tống Xảo Nhi có nói với đại ca mình, rằng nàng ở trong Vô Lan Quan núi Thương Lan tu hành. Bây giờ Tống gia xảy ra sự tình như vậy, Tống lão gia mới nhớ tới vị muội muội này. Đại thiếu gia Tống Chí nghe phụ thân nói xong nào dám trì hoãn, lập tức cưỡi ngựa hướng núi Thương Lan chạy đi. Một ngày sau Tống Chí trở về, nhưng lại không có Tống Xảo Nhi đi cùng. Tống lão gia thấy con trai về một mình, trong lòng không khỏi hồi hộp bất an. “Tống Chi, cô cô con đâu?” Tống lão gia kéo nhi tử phong trần mệt mỏi tới bên người, thấp giọng hỏi thăm. “Cha, con chưa đi tới núi Thương Lan, thì trên đường đã gặp được một vị đạo trưởng, hơn nữa con còn mang đạo trưởng đó về nhà đây này.” Tống Chí cười ha hả giải thích với Tống lão gia. “Khốn kiếp, là tên nào, sao không thấy nửa bóng người?” Tống lão gia nghe xong tưởng nhi từ đùa giỡn lừa mình, liền giơ tay cho ngay một cái tát. Bị ăn tát, Tống Chí ủy khuất nhìn phụ thân, “Đạo trưởng nói đêm nay giờ Tý hắn mới đến được…” Trải qua một phen Tống Chí ba hoa chích chòe miêu tả, Tống lão gia cuối cùng cũng tin tưởng, nhi tử thật sự mời tới một vị đạo trưởng. Lại nói lúc đó Tống Chí vốn là đang định đi núi Thương Lan, ai ngờ ban đêm hắn đi vào trong rừng, lại bỗng trông thấy một lão đạo mặc áo xanh bồng bềnh từ trên trời giáng xuống. Sau khi trông thấy lão đạo sĩ, Tống Chí cũng mặc kệ quen biết hay không, trước bổ nhào lên trên người lão đạo sĩ rồi bắt đầu gào khóc. Nghe xong một phen miêu tả bi thảm của Tống Chí, lão đạo ấy vậy mà lại quyết định cùng hắn đi một chuyến. Cho nên, Tống Chí mới không đến núi Thương Lan mà ngay tức khắc trở về. Đêm khuya, trong hậu viện Tống gia không một bóng người, gió nhẹ lướt qua cành liễu rủ bên hồ nước, cành liễu kéo lê trên mặt nước tạo thành từng gợn sóng lăn tăn. Dưới ánh trăng mờ nhạt, góc hậu viện phía đông bắc Tống gia bất thình lình có bóng một người đứng bên cạnh giếng. Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, người kia vậy mà lại đang —— tắm rửa! Hơn nữa nàng còn vừa tắm vừa hát, chính giọng hát kia đã dọa cho bọn Tống lão gia mất nửa cái mạng, cẩn thận nghe ra cư nhiên là, “Tôi yêu tắm rửa làn da sáng bóng oh oh oh oh úc úc úc úc ” “Aiz, nếu có sữa tắm thì tốt rồi… Không thì dùng tạm xà bông thơm cũng được.” Cầm gáo hồ lô ‘mượn’ từ trong phòng bếp, múc một gáo nước lạnh từ trong giếng dội lên người, lập tức nhẹ nhàng hít một hơi, “Nước không bị ô nhiễm dùng để tắm rửa thật là thoải mái ah~” Tắm xong, Tề Hoan thỏa mãn đem miếng vải màu trắng mang quý danh “khăn tắm” kia buộc lại trên người, âm thầm cảm thấy may mắn, thật tốt khi lúc mình xuyên qua còn đang trên giường lớn trong nhà. Tề Hoan, 23 tuổi, trước khi xuyên qua chức vụ của nàng là trạch nữ. Lý tưởng lớn nhất cuộc đời là có thể suốt đời nằm trên giường, hơn nữa có tiền có đồ ăn, cho nên một khắc xuyên không kia, nàng đang trên giường. May mắn là ở trên giường, cho nên nàng mới có thể có ‘tấm màn che’ lớn như vậy. Mà ngay cả Tề Hoan cũng rất kỳ quái, vì cái gì khi mình xuyên qua lại mất hết quần áo rồi, điều này thật là khó hiểu. Thế nhưng cả tóc và lông mi cũng bị mất thì hơi quá đáng rồi, mặc dù lấy dáng vẻ chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của mình (tự nhận), thì thiếu vài cọng tóc cũng không gọi là gì … nhưng mà không thể sạch hoàn toàn như vậy được. May thay thời điểm đáp xuống khá tốt là ở trong kho củi của Tống gia, bằng không ngộ nhỡ nàng bị nhìn sạch thì càng không phải là bi thảm sao, đẹp trai nhìn còn dễ nói, chứ nếu như bị Tống lão gia tử kia nhìn thấy, vậy còn chỗ sống nữa hay không!Sờ lên vài sợi tóc đen ngắn cũn vừa mọc ra trên đỉnh đầu, Tề Hoan lại thở dài lần nữa. Đều là xuyên không, nữ nhân trong truyện thì đụng phải nam nhân phong hoa tuyệt đại, vì cái gì nàng lại không có cái vận khí kia chứ! Mời các bạn đón đọc Bán Kiếp Tiểu Tiên của tác giả Tích Thần.
Tu Chân Tứ Vạn Niên
Trong thời đại tu chân 40.000, có một thiếu niên vô cùng bình thường trở thành truyền kỳ, nắm Ngân hà trong tay, có được sức mạnh chúa tể vô biên... -------------------------- Phi kiếm không người lái dùng để giao hàng chuyển phát nhanh. Người tu chân điều khiển robot chiến đấu như Pacific Rim. Main luyện công từng bước một, từ thấp đến cao, liều mạng + trí tuệ mới tiến tới thành công. Tất cả đều có trong tu chân 4 vạn niên. Nếu bạn đã chán với thể loại tu tiên thông thường, vậy hãy đến với tu chân 4 vạn niên để theo dõi hành trình tu tiên của Lý Diệu trong thời đại khoa học kỹ thuật vũ trụ nhé. Các vấn đề liên quan đến ebook hoặc cách đọc ebook pm zalo: 0769417982 Người đăng: truongthiai
Lão Nạp Phải Hoàn Tục
Trên Nhất Chỉ sơn lại có một ngôi miếu nhỏ, tên là Nhất Chỉ miếu, miếu thờ tuy nhỏ, lại vô cùng thần kỳ. Trong miếu có cơm, hương thơm mười dặm; Trong miếu có nước, nước ngọt vô cùng, hơn cả quỳnh tương; Trong miếu có Phật, tâm thành tất linh. Miếu không lớn, nhưng cần gì có đó; Miếu không lớn, nhưng hương hỏa tràn đầy, vượt xa mọi tự miếu; Miếu không lớn, lại khiến vô số đại gia đại tộc xếp hàng chờ vào... Trong miếu có một Hòa thượng ấm áp, mỗi ngày đều kêu gào: Ta phải hoàn tục, ta muốn lấy vợ, sinh con!!! Mời các bạn đón đọc Lão Nạp Phải Hoàn Tục của tác giả Giấc Mộng Kê Vàng.   Người đăng: truongthiai
Ta Man Hoang Bộ Lạc
Ngủ một giấc, tỉnh lại bỗng trở thành Tộc trưởng một tộc. Cổ Trần lại phát hiện, Tế Thần mà bộ lạc vậy mà đòi ăn thịt bọn hắn. Bên ngoài lại còn Hung thú, Bách tộc đè đánh... Đùa sao, đường đường là Nhân tộc, vậy mà lại lưu lạc tới mức trở thành nô lệ, thành lương thực cho đám súc sinh??? Cổ Trần huy kiếm chỉ mặt chư tộc: Nhân tộc ta vĩnh không khuất phục, giết một người tộc ta, ta diệt cả tộc nhà ngươi! Lấy Bách tộc chi huyết, đúc Nhân tộc anh linh bất hủ!!! *** Bộ này thuộc loại sảng văn, tình tiết hơi nhanh, main chính được buff khá mạnh. Tuy nhiên ta thấy việc buff này cũng hợp lý, cơ duyên dựa vào cố gắng, mạo hiểm có được, nhiều lúc dựa vào vận khí (vận khí cũng là một loại thực lực, trong truyện này main còn tu cả vận khí nên may mắn cũng không phải hào quang nhân vật chính như nhiều bộ khác). Ngoài ra main là tộc trưởng nên tính cách khá quyết đoán, có trí tuệ, xây dựng thế lực nên nhiều cái main chỉ cần chỉ đạo ko phải tự tay làm (chế Thanh đồng, đánh chiếm lãnh thổ…), cái này là điểm cộng trong vô số bộ xây dựng thế lực khác mà main toàn tự tay làm, xây dựng thế lực cho có, trang bức, kéo thù hận… Nhiều các tình tiết đào hố lấp hố đều khá ổn, nhìn chung đây là bộ truyện đáng đọc. *** Dịch bệnh bận rộn, lâu lâu mới có thời gian ngồi đọc truyện, vừa hay gặp bộ này hợp ý, luyện phát hơn 800 chương mới bớt chút thời gian ra đây review một chút. Ta Man Hoang Bộ Lạc không tính là siêu phẩm với những pha đấu trí nhức não, nhưng lại là một bộ siêu phẩm về những pha combat đỉnh cao, main Cổ Trần xuất thân từ một tộc trưởng tiểu tiểu tộc trong Nhân tộc, mà Nhân tộc lại luôn bị Bách tộc chèn ép, Cổ Trần không ngừng mở bộ lạc của bản thân cả về số lượng lẫn cao thủ, dẫn cả bộ lạc đấu thiên, đấu địa, đấu dị tộc. Không như nhiều bộ truyện thị trường khác, Ta Man Hoang Bộ Lạc là “sự kết hợp hoàn mỹ” giữa Cá nhân chiến và Thế lực chiến. Cá nhân chiến là Cổ Trần “ăn hết” cao tầng, một đường ăn ra danh hiệu “Hung nhân Cổ Trần”, Thần cũng chỉ là đồ ăn. Thế lực chiến là Cổ Trần buông tay, để thế lực trong tay tự mình chiến đấu, mỗi đại tướng dưới trướng đều có thể cân đối một phương, đây là cái hay mà mình thấy từ trong này, tình tiết xây dựng hợp lý, không phải chỉ mình Main cày cuốc làm hết thảy. Cái hay nữa là Main tụ khí vận toàn tộc, nên đọc rất là sướng, về sau thế nào thì sẽ review thêm, chứ giờ có thể đánh giá đây là một bộ truyện rất đáng để đọc. Mời các bạn đón đọc Ta Man Hoang Bộ Lạc của tác giả Tiểu Tiểu Yêu Tiên. Người đăng: truongthiai