Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mình Có Nợ Nhau Từ Kiếp Trước (Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh) - Tào Đình

Mạt Mạt ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà tôi, gió lạnh ào ào thổi qua khiến người cô ấy run lên lập cập. Đôi mắt cô đơn của cô ấy khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy đầy thương cảm. Thấy tôi đến rồi, cô ấy đứng lên, nhìn tôi chăm chú. Tôi cũng đứng yên nhìn cô ấy, bốn mắt cứ nhìn nhau như vậy, không ai nói câu gì. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ rực, mái tóc được buộc gọn gàng ra phía sau, để lộ toàn bộ khuôn mặt, một khuôn mặt gãy gọn thanh tú, một cặp mắt gãy gọn thanh tú. Đôi môi cô ấy trắng bệch vì lạnh. Lúc bấy giờ, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, không kịp suy nghĩ điều gì, ôm ghì lấy tấm thân bé nhỏ ấy vào lòng, dùng môi mình đè nát đôi môi mềm mại mà tôi hằng mơ tưởng bấy lâu nay. Cô ấy sững người lại giây lát trong vòng tay của tôi, không hề có chút phản kháng, để mặc tôi ôm, để mặc tôi hôn. Không hỏi lý do, cũng không hỏi tương lai. Cứ ngoan ngoãn yên lặng trong vòng tay tôi như vậy, trở về đúng với khí chất đơn giản, thuần khiết mà cô ấy vốn có khiến tôi cảm động đến nỗi hai mắt cay sè. Đêm nay là đêm ba mươi tết, tất cả người dân trên đất nước này đều về xum họp với gia đình, tận hưởng cảm giác đoàn viên hạnh phúc. Nhưng cô gái không bố không mẹ này lại ngồi trước cửa nhà một người đàn ông có thể coi là xa lạ, mặc cho gió bấc vờn quanh, hơi lạnh gặm nhấm. “Mạt Mạt…” Tôi gọi tên cô ấy, một âm thanh dịu dàng, êm ái tới nỗi ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy giật mình. Cô ấy vẫn yên lặng, chỉ nhìn tôi. Tất cả đều được cô ấy gói ghém trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm, luôn tỏ ra kiên cường ấy. Dường như không phải cô ấy bị thế giới này bỏ rơi mà chính cô ấy mới là người bỏ rơi thế giới này. Nắng mưa gió bão thì có liên quan gì tới cô ấy? Năm mới lễ tết có liên quan gì tới cô ấy? Cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc, nghi ngại về lòng thương hại mà tôi dành cho cô ấy. Nhưng sự cô đơn và đau khổ của cô ấy, dù có khéo đến mấy cũng không thể che giấu hết được. Cái cô bé ngốc nghếch này! Tôi ôm cô ấy chặt hơn. Cô gái phiêu bạt cả cuộc đời này, đã không còn chỗ nào để đi nữa rồi. Giây phút được ôm cô ấy vào lòng, đó là một cảm giác vui mừng thê lương đầy do dự, đó là cây cỏ dài dặc uyển chuyển liên tiếp trong lòng, mềm mại như những sợ tơ mỏng manh, vương vấn. “Vào đi, bên ngoài lạnh lắm, kẻo bị nhiễm lạnh.” Tôi kéo cô ấy vào trong nhà. Bật đèn lên, ánh sáng chói chang của đèn điện làm mắt cô ấy khẽ nheo lại một lát, sau đó, cô ấy lôi từ trong chiếc túi đeo sau lưng ra một xấp tiền, đưa nó cho tôi. Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, hỏi: “Em lấy tiền ở đâu ra vậy?” Đôi môi cô ấy khẽ nhếch lên, “Không phải đi ăn trộm.” *** “Tôi đã nghe một câu chuyện như thế này: Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.” Một câu chuyện đầy cảm động, về mối tình vô song giữa hai nhân vật – Ngải Mạt Mạt và Công Trị Thần. Họ là những con người chỉ mong muốn yêu và được yêu. Thế nhưng những rào cản trong cuộc đời, sự nghiệt ngã và khốc liệt của xã hội đã đẩy họ xa rời nhau. Đọc truyện, ta mới thấy được những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống, lúc ngọt ngào, lúc chát đắng, lúc hạnh phúc hay lúc tái tê. Ngải Mạt Mạt là rượu, thứ thức uống ngọt ngào, thơm lừng, mê say quyến rũ những ai đã từng uống nó. Chất lỏng diệu kỳ này được ví với cô cũng vì lẽ đó. Con người cô gái này ẩn chứa sự kỳ bí khó tả, giống như rượu, ban đầu khó uống, uống rồi đâm nghiện, rồi đến khi muốn dứt ra cũng không thể. “Tình yêu là những ngày tháng ngông cuồng của tuổi trẻ” – có lẽ đó là triết lý tình yêu của Công Trị Hi cũng như tình yêu của anh dành cho Mạt Mạt. Cô gái có sức quyến rũ chết người cho bất kỳ người đàn ông nào, nhưng họ đều không thể nắm bắt cô vì đơn giản, trong lòng cô từ lâu đã có một mối thâm tình. Quá khứ trĩu nặng đau thương khiến tính tình cô trở nên ương ngạnh, phóng túng, nhưng ẩn chứa bên trong là một con người chung tình, hết lòng vì tình yêu. So với Mạt Mạt, Uyển Nghi chỉ là thứ nước lọc bình dị, trong suốt, phẳng lặng và yên bình. Tình yêu cô dành cho Công Trị Hi cũng phẳng lặng và yên bình như thế. Tôi không cho rằng cô ấy quá hoàn hảo, xét cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái chung tình, sẵn sàng thay đổi để hài lòng người mình yêu. Và, cô ấy và Mạt Mạt cũng chỉ là những cô gái đáng thương. Và điều cuối cùng, tôi không cảm thấy chút oán hận nào với tác giả. Cô ấy gieo cho từng nhân vật những bi kịch riêng, nhưng đó cũng là sự phản ánh chân thực lối sống & suy nghĩ của giới trẻ ngày nay. Có những truyện của tác giả khác luôn kết thúc với happy-ending, nhưng bi kịch và cách viết văn li kỳ lôi cuốn dường như là phong cách riêng đặc trưng của Tào Đình. Những truyện cô viết luôn đáng để nghiền ngẫm suy nghĩ, hoài cổ lại về những năm tháng qua của cuộc đời. “Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn. Em muốn làm một đám mây xinh.  Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu.  Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm mai. Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi. Nếu em là đám mây trắng.  Bồng bềnh nơi chân trời kia.  Anh có đem tình yêu của anh. Ban cho em dù là một chút. Để trước phật, em thành kính nghuyện cầu. Phù hộ cho anh suốt trăm năm. Rồi sau đó em sẽ lặng lẽ rời xa…” *** Công Trị Hi vẫn luôn tin vào 1 câu chuyện thế này: kiếp trước, sau khi chết đi, thi thể của anh bị vứt ngoài đường phố, khi đó, Ngải Mạt chính là người duy nhất rủ lòng thương mà chôn cất cho anh. Vậy nên kiếp này, anh đem lòng yêu cô say đắm, yêu đến mù quáng, yêu đến si mê, bởi kiếp trước là anh mắc nợ người con gái ấy.   Ngay từ lần đầu tiên gặp Ngải Mạt, Công Trị Hi đã biết rằng mình đã trót phải lòng người con gái ấy. Ngải Mạt hút hồn tựa yêu nữ chốn rừng sâu, khiến Công Trị Hi mê muội, đắm chìm đến mất đi lí trí. Vì Ngải Mạt, Công Trị Hi đã chấp nhận trở thành một kẻ phụ bạc, từ bỏ cô bạn gái Uyển Nghi luôn yêu anh hết lòng.   Công Trị Hi cho rằng, có thể trong kiếp trước, Uyển Nghi cũng đã rủ lòng thương với anh nhưng không chôn cất cho anh mà chỉ đắp cho anh một manh áo. Vậy nên kiếp này, anh và Uyển Nghi đã có một khoảng thời gian ở bên nhau, một khoảng thời gian không dài, nhưng đủ để anh đền đáp ân tình của cô từ kiếp trước.   Từ khi Ngải Mạt xuất hiện, cuộc sống của Công Trị Hi đã đảo lộn hoàn toàn. Chỉ cần một câu nói của cô, anh cũng sẵn lòng rút hết tất cả tiền tiết kiệm của mình để giúp cô trả nợ. Đêm 30 tết, khi đang đón giao thừa cùng bố mẹ, chỉ vì một cuộc điện thoại của cô, anh liền vội vàng chạy đến bên cô, ôm cô vào lòng. "Cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc, nghi ngại về lòng thương hại mà tôi dành cho cô ấy. Nhưng sự cô đơn và đau khổ của cô ấy, dù có khéo đến mấy cũng không thể che giấu hết được. Cái cô bé ngốc nghếch này! Tôi ôm cô ấy chặt hơn. Cô gái phiêu bạt cả cuộc đời này, đã không còn chỗ nào để đi nữa rồi."   Ngải Mạt thực sự rất đáng thương. Mẹ của cô là nhân tình của một người đàn ông giàu có. Khi bà mang thai, người đàn ông đó đã ruồng bỏ hai mẹ con cô, vậy nên cô sinh ra mà không có bố. Hai mẹ con cô cứ như vậy, nương tựa vào nhau mà sống.   Cho đến năm Ngải Mạt 14 tuổi, cô bị bắt cóc, rồi bị người ta cưỡng bức. Khi được cứu thoát trở về, Ngải Mạt lại nghe tin người mẹ mình yêu thương nhất đã qua đời trong một vụ hoả hoạn. Tất cả những điều tồi tệ và đau đớn nhất trên đời đè nặng lên đôi vai bé nhỏ yếu ớt của cô, bóp nghẹt trái tim luôn thiếu thốn tình yêu thương của cô, khiến cô sống không bằng chết, sống tựa như cái xác không hồn.   Đúng lúc ấy, một người con trai đã xuất hiện, đem đến cho Ngải Mạt những tia nắng rực rỡ muôn màu. Người đó là ân nhân của cô, là người cứu cô khỏi tay bọn bắt cóc và hết lòng chăm sóc cô trong những năm tháng tăm tối nhất của cuộc đời. Người đó đã dịu dàng yêu thương cô, ân cần giúp cô xoa dịu trái tim yếu ớt chằng chịt biết bao thương tổn.   Cứ như vậy, trong căn nhà trọ lụp xụp, có một người đã dùng cả trái tim mình để mang lại cho một người cảm giác bình yên, có một người đã đem tất cả sự tin tưởng và tình yêu thương trao trọn cho riêng một người. Vậy mà, đến cuối cùng, hai người họ vẫn phải chia xa. Người con trai đó đã bỏ rơi Ngải Mạt mà không cho cô một lí do chính đáng. Khi Ngải Mạt rời đi, rời xa người con trai ấy, cũng là lúc trái tim cô khép cửa hoàn toàn.   Trong mắt người ngoài, Ngải Mạt là loại con gái phong tình, lẳng lơ, dựa vào thân thể để kiếm sống. Nhưng đối với Công Trị Hi, Mạt Mạt của anh là cô gái lương thiện và thuần khiết nhất trên đời. Vậy nên, anh bỏ ngoài tai lời khuyên can của người bạn thân nhất, mặc kệ Uyển Nghi đau đớn và suy sụp trước sự phản bội của anh mà ở bên Ngải Mạt.   Rồi đến một ngày, Ngải Mạt bỗng dưng biến mất, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của anh. Công Trị Hi dường như phát điên rồi, anh không ngừng tìm kiếm Mạt Mạt của anh, tìm kiếm trong sự đớn đau tuyệt vọng. Vậy mà, một tuần sau, anh gặp lại Ngải Mạt trong chính ngôi nhà của gia đình anh, với thân phận là chị dâu của anh. Phải gọi người con gái mình yêu bằng hai tiếng “chị dâu”, Công Trị Hi cảm thấy thật nực cười, nực cười đến mức tâm can quặn thắt.   "Nếu như em có thể cảm nhận được nỗi đau của anh, vậy thì, dù cho biển trời cách biệt, cho dù máu chảy thành sông, anh cũng có thể chịu đựng được."   Hóa ra, Công Trị Thần, anh trai của Công Trị Hi lại chính là người con trai trong kí ức của Ngải Mạt, người đã đem sự ấm áp đến cho cô, người mà ngay cả trong giấc mơ cô vẫn hoài nhung nhớ. Hóa ra, Ngải Mạt chỉ lợi dụng Công Trị Hi để tìm kiếm tung tích của Công Trị Thần. Hóa ra, từ đầu đến cuối, cô chưa từng động lòng với anh, tất cả chỉ là anh tự mình ngộ nhận. Trong tình yêu, đau đớn nhất không phải là yêu đơn phương, mà là yêu đơn phương rồi ngộ nhận vị trí của mình trong lòng người ấy.   Trên đời này, Ngải Mạt chỉ yêu thương hai người duy nhất. Một là mẹ cô, hai là Công Trị Thần. Vậy mà, đau đớn thay, Công Trị Thần vừa là người đã soi sáng những tháng ngày tăm tối của cô, nhưng cũng chính là người trực tiếp gây nên những bi kịch mà cô phải gánh chịu khi đó.   Tình là mê luyến, nếu gặp được chân tình thì sẽ là thiên đường. Tình là bi ai, nếu không gặp đúng người thì đau đến xương tủy.*   Ngải Mạt biết, rằng cô đã trót yêu sai người rồi. Nhưng khi đã yêu một người, không phải muốn không yêu thì sẽ không yêu nữa. Khi đã yêu một người, dù có hận đến mấy, cũng chẳng thế buông bỏ tất cả yêu thương.   Cho dù biết Công Trị Thần chính là người gây ra cái chết của mẹ mình năm đó, Ngải Mạt cũng không cách nào căm hận anh. Vậy nên, cô đã đến trước mộ của mẹ mà tự sát. Trót đem lòng yêu hung thủ đã sát hại mẹ, Ngải Mạt chỉ có thể làm vậy để chuộc lỗi với mẹ mà thôi.   “Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn Em muốn làm một đám mây xinh Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm...”   Cuộc sống này thật sự quá tàn nhẫn, quá bất công với cô, vậy nên, chúc cho Ngải Mạt ở nơi thiên đường có thể đoàn tụ với người mẹ kính yêu của mình, sống một cuộc sống vui vẻ, bình yên, không còn bất công và đau đớn.   Còn Công Trị Thần, anh đáng hận nhưng cũng thật đáng thương. Những chuyện anh gây ra năm đó thực chất không hề có ác ý, mà là do sự sốc nổi của tuổi trẻ, là người ta lấy cô ra để uy hiếp anh. Ngải Mạt ra đi, để lại mình anh cô độc với những mảnh hồi ức yêu thương, để lại mình anh ngày ngày ôm nỗi nhớ nhung, day dứt. Có câu nói rằng, thời gian sẽ xoá nhoà đi mọi thứ. Vậy, năm tháng dần trôi, phải chăng chấp niệm trong tim anh sẽ có thể trở nên nhạt nhoà?   “Anh trai mân mê dòng chữ “ Mộ của dâu trưởng Mạt Mạt", khe khẽ lẩm bẩm: "Anh phải xây lại mộ cho cô bé ngốc nghếch này, phải tận tay chôn cất cô ấy, viết lên dòng chữ "Mộ của vợ yêu Ngải Mạt". Nghe nói những người tự tay chôn cất cho nhau, kiếp sau có thể trở thành vợ chồng. Kiếp này không được ở bên cô ấy đến trọn đời, còn có kiếp sau nữa". Mời các bạn đón đọc Mình Có Nợ Nhau Từ Kiếp Trước (Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh) của tác giả Tào Đình.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hai Con Người, Một Cuộc Đời
Rượu say dễ loạn tinh, vào một ngày hắn say rượu đã lên giường với người đàn ông mà hắn thầm thương trộm nhớ mười năm. Nhưng đáng buồn là sau khi tỉnh dậy hắn bị người kia hiểu lầm là trai bao, cũng bắt đầu một hợp đồng bao dưỡng được ký kết giữa hai người về sống cùng nhau. Hắn cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi nhà. Hiểu lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà… *** “Lâm, Lâm, chúng ta hãy cùng cha mẹ của em nói chuyện một lần nữa, họ nhất định sẽ hiểu và đồng ý để chúng ta sống chung. Còn đứa con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa, sau này cũng sẽ kêu họ là ông nội bà nội…” Thế Huân nắm chặt tay Quan Lâm, biểu tình vô cùng bối rối, đến nói năng cũng có chút lộn xộn. “Thế Huân, không giống nhau! Huyết nùng vu thủy (= một giọt máu đào hơn ao nước lã)! Nhà anh còn có anh trai anh, nhưng cha mẹ em chỉ có một đứa con trai là em. Mẹ em được chuẩn đoán bị bệnh ung thư, bà khóc lóc nói muốn khi còn sống thấy được em lấy vợ sinh con, có thể nghe cháu ruột của mình kêu một tiếng bà nội. Thế Huân, em yêu anh, nhưng bất hiếu hữu tâm, vô hậu vi đại, em không thể vứt bỏ mẹ em không để ý. Nếu em đồng ý, bà sẽ thỏa mãn được ý nguyện cuối cùng, nói không chừng còn có thể sống thêm năm ba năm nữa, vì vậy em chỉ có thể bỏ qua tình yêu của anh. Thế Huân, chúng ta chia tay đi…” Quan Lâm khe khẽ thở dài, kéo ra từng ngón từng ngón một bàn tay của Thế Huân đang nắm chặt lấy tay mình. “Không! Lâm, anh không đồng ý chia tay! Em nghe anh nói, hãy nghe anh nói…” Thế Huân lần thứ hai bắt lấy tay Quan Lâm, trong lòng lo lắng muốn chết nhưng lại lắp bắp không biết phải nói cái gì mới giữ chân Quan Lâm lại được. “Thế Huân, thực xin lỗi. Hôm nay mẹ em an bày em đi coi mắt, thời gian cũng đã sắp đến. Em đi trước, tạm biệt, quên mất, có lẽ sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, vậy cứ nói vĩnh biệt đi. Hy vọng sau này anh tìm được một đối tượng tốt, chúc anh hạnh phúc!” Quan Lâm từ ghế dài đứng lên, tàn nhẫn đẩy tay Thế Huân ra, cũng không quay đầu lại liền rời đi. “Lâm, Lâm, Lâm…” Thế Huân thì thào nói nhỏ, bàn tay trống rỗng rốt cuộc không bắt được gì… Thế Huân cùng Quan Lâm, hai người đàn ông ở cùng một chỗ năm năm, cũng xem như là một khoảng thời gian khá dài đi, anh còn tưởng mình có thể cùng Quan Lâm thiên trường địa cửu, dù không thể kết hôn nhưng cũng có thể vĩnh viễn sống cùng nhau. Năm năm qua, mọi tình cảm của Thế Huân đều đặt trên người Quan Lâm. Thật cẩn thận giữ gìn đoạn tình cảm này, vậy mà đến cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục phải chia tay. Mà tựa như Quan Lâm đã nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Mẹ Quan Lâm bị chuẩn đoán có bệnh ung thư liền dùng cớ này ép Quan Lâm kết hôn, Quan Lâm không thể trơ mắt nhìn mẫu thân mình chết đi, chỉ có thể nhẫn tâm cùng Thế Huân chia tay, anh có níu kéo cũng không có kết quả. Hơn nữa anh thật có lý do không phải lo lắng như Quan Lâm, anh trai anh sớm đã cưới vợ sinh con, cha mẹ anh từ sớm đã được ẳm cháu, nhưng Quan Lâm chỉ có một em gái, như vậy tính ra đối với mẹ Quan Lâm có điểm không công bằng. Thế Huân trong lòng càng nghĩ càng chua sót, bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Trong quán rượu tiếng nhạc điếc tai nhức óc, khiêu vũ có, nói chuyện phiếm cũng có, tiếng người ồn ào, không ai nhận ra ở một góc sáng sủa có một nam nhân thương tổn đang dùng rượu giải sầu. “Mân Thạc, tôi phải về nhà, nếu còn không về mẹ tôi sẽ không cho tôi vào cửa.” Âm thanh xung quan quá lớn, Lộc Hàm chỉ có thể xé cổ họng đối người ngồi đối diện hô to. “Lộc Hàm, cậu đã ba mươi tuổi, sau nhà cậu còn quy định giờ về, mẹ cậu chắc không xem cậu là đứa trẻ ba tuổi mà chăm đi, hèn gì nhiều năm như vậy còn chưa có bạn gái. Không nên về sớm như vậy, tôi hôm nay khó khăn lắm mới gạt được mẹ cậu mang cậu đến quán bar này trải nghiệm, uy uy, cậu mau nhìn, cô gái bên kia trông thế nào!?” Mân Thạc ngồi ở ghế dựa, ánh mắt bắn ra bốn phía, nói vài câu khó nghe với Lộc Hàm, rồi đột nhiên hưng phấn phát mạnh vào cánh tay cậu. “Cậu cũng biết nhà tôi chỉ có hai mẹ con, để bà ở nhà một mình tôi không yên tâm, nên về vẫn hơn.” Lộc Hàm căn bản không có hứng thú nhìn cô gái nào, lại nhắc đến việc đi về. “Biết rồi, biết rồi, cậu chờ tôi một chút.” Mân Thạc trả lời lấy lệ một câu với Lộc Hàm, liền bưng ly rượu hướng cô gái đằng kia đi đến.   Mời các bạn đón đọc Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn Sắc.
NewYork Thập Tam Nhai
Thân phận thật sự của tiểu thụ là một thành viên trong  gia tộc Brando Mafia Ý, nhưng cũng chỉ là thành viên bình thường không gì đặc biệt lắm chỉ là một thành viên Mafia bình thường. Từ nhỏ đã lãnh khốc vô tình, trà trộn vào tầng lớp xã hội. Tiểu công là trưởng tử của một đại gia tộc phong kiến Trung Quốc, từ nhỏ đã ra sức học hành tại Mĩ, phụ thân là người Hoa duy nhất làm nghị viên chính phủ ở New York. Là một người tâm ngoan thủ lạt, bất động thanh sắc. *** New York thập tam nhai có motifs nhân vật khá quen thuộc. Brent là đứa trẻ lớn lên ở khu ổ chuột. Hoàn cảnh gia đình đã rèn giũa cậu trưởng thành từ rất sớm, do đó tham gia vào giới tội phạm cũng nhanh. Eward là con trai của một chính trị gia người Trung Quốc. Giữa New York loạn lạc này, hai người ở hai thế giới khác hẳn nhau, nhưng ngay từ lần đầu tiên khi bắt gặp Brent đang loay hoay bên xe của mình, Eward đã nhất kiến chung tình. Tình cảm của Eward những chương đầu được thể hiện rất mờ nhạt. Brent lại quá cứng cỏi, khăng khăng không thừa nhận mình thích Eward. Lúc đọc phần đầu, tôi đã cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì Sát Na Phương Nhan lại cho xây dựng một tình yêu mờ nhạt đến như vậy. Nhưng đọc kĩ mới thấy, sự mờ nhạt đó thực ra rất sâu sắc. Hai người đều rất mạnh mẽ, không chịu cúi mình trước đối phương. Nếu khi bắt gặp Brent ở cùng Vivian, Eward chỉ cần nói một câu "ta yêu ngươi", chắc rằng Brent cũng sẽ thổ lộ. Nhưng là, Eward lại không làm như thế. Vì Eward không làm như thế, nên Brent đành dùng đủ mọi lẽ nhằm làm Eward rời đi. Cuối cùng Eward lại chỉ ôm ngực, lạnh lùng nói một câu :"Bé cưng, ngươi thật vô tình". Sau đó liền thẳng tay giết Vivian. Trích chương 45 : ““Ta về sau, đem mỗi người ngươi chạm qua đều hành hạ đến chết.” Thiện lương cái gì? Ta không biết. Ta đã sớm nhắm lại đôi mắt thiện lương, ta chỉ tồn tại trong bóng tối, bắt đầu từ ngày đầu tiên gặp gỡ ngươi. ... Nàng sớm nên biết kết cục này.” Nàng từ lần đầu tiên chạm đến ngươi, liền nhất định sẽ trở thành một đống xương trắng." New York thập tam nhai có cốt truyện phát triển chậm, nhưng càng đọc càng thấy lôi cuốn. Cách Eward yêu Brent đúng là không thể tưởng tượng được. Từ đầu đến cuối, mãi mới có một câu Eward nói yêu Brent, lại là lúc Brent đang chuẩn bị nhảy xuống sông, hai người lại lỡ mất hai năm. Hai năm này còn dài hơn những năm Brent ở trong tù để chạy trốn tình yêu của Eward. Eward thể chất không được tốt, nhưng bất luận Brent làm hắn bị thương, thậm chí một dao suýt cướp đi mạng của hắn, khi trở về, câu đầu tiên Eward nói với Brent vẫn là. là ta thân ái là ta. Vẫn là một cử chỉ dịu dàng như vậy. Khi Eward dịu dàng ôm lấy Brent, đưa tay chạm vào vết thương của cậu, hỏi Brent, có đau không ? Khi Brent khịt khịt mũi trả lời, đau lắm, hàng rào phòng bị trong lòng cậu được dỡ bỏ, họ đã thực sự ở bên nhau. Mâu thuẫn tâm lí nhân vật xây dựng rất đặc sắc. Brent rất yêu Eward, nhưng đồng thời cũng sợ hắn. Eward rất yêu Brent, lại dùng bạo lực để bắt cậu ở bên. Nhưng theo tôi, bạo lực đó của Eward là một cách thể hiện sự dịu dàng của riêng mình. New York thập tam nhai rất hay, nhưng phần đầu không lôi cuốn lắm, mạch truyện hơi chậm nên có sẽ không dễ gây hứng thú với những bạn thích nắm bắt tình tiết nhanh chóng. Nhưng hãy kiên nhẫn, đây là một bộ rất đáng đọc. ---------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Ngọc Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc NewYork Thập Tam Nhai của tác giả Sát Na Phương Nhan.
Bởi Vì Vừa Lúc Gặp Được Em
“Khâu Lê cũng không biết nên tìm chủ đề gì để nói với anh. Trước kia, bất kể chuyện gì liên quan đến anh cô cũng đều quan tâm, ngay cả chuyện bữa sáng yêu thích của anh là gì cô cũng phải tìm mọi cách để dò hỏi bằng được, cứ như thể biết được bữa sáng yêu thích của anh là thành tựu lớn nhất đời cô. Sau đó cô đi hơn nửa vòng cái thành phố Bắc Kinh này chỉ để tìm đến cửa hàng ăn sáng mà anh thường lui tới, gọi một phần bữa sáng anh thường ăn. Chỉ một việc nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến cô vui vẻ cả ngày. Giờ ngẫm lại, hết thảy đều thật đẹp đẽ. Đối với cô mà nói, Cố Diễm là liều thuốc phiện, còn cô lại là con nghiện. Quá khó để có thể từ bỏ. Sau đó anh có bạn gái, cô cũng chủ động từ từ rời xa anh... […] Trái tim anh còn lạnh hơn cả sông băng, điều này cô vốn đã biết. Ít nhất là cho tới giờ, chưa có bất cứ chuyện gì hay bất cứ ai có thể khiến anh mất đi lý trí. Nhưng phụ nữ đều thích tự lừa dối bản thân, cô cũng chẳng phải ngoại lệ. Cô vẫn luôn cho rằng đối với anh, cô có chút gì đó đặc biệt hơn, thế nên khi nãy cô vẫn không thể ngăn mình ôm chút hy vọng. […] Có lẽ trong lòng anh hình ảnh của cô vẫn mãi là như vậy. Thích gì làm nấy, nông nổi, không có chí tiến thủ. Thậm chí là... vô dụng.” Tôi chưa từng đọc truyện của Mộng Tiêu Nhị nhưng vẫn quyết lao vào “Bởi vì vừa lúc gặp được em” chỉ sau đoạn trích này. Biết sao được, tôi luôn có sự đồng cảm rất lớn với những cô gái chủ động theo đuổi người mình yêu, tất nhiên, có người đàn ông xứng đáng, có người không. May sao, Cố Diễm xứng đáng. Khâu Lê yêu Cố Diễm từ lâu lắm rồi, lâu tới mức cảm tưởng như cô đã yêu anh cả cuộc đời. Hay có lẽ phải nói, cuộc đời Khâu Lê chỉ thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc cô gặp được Cố Diễm. Một buổi chiều đẹp trời trong con ngõ nhỏ, một cô bé đứng khóc nhè được một cậu bé dắt tay đưa về nhà. Cô bé nhìn que kem trên tay cậu với ánh mắt thèm thuồng, đáng thương tới mức cậu bé vốn tính cách lạnh nhạt cũng không thể kìm lòng mà nhường cho cô bé que kem. Buổi chiều hôm đó, Khâu Lê tay cầm que kem, tay túm vạt áo của Cố Diễm, bước đi trong con ngõ nhỏ. Nhiều năm sau đó, cũng là Khâu Lê một mình lặng lẽ đứng trong bóng tối khóc nức nở. Anh Cố Diễm của cô không đợi cô. Anh nói anh thích những người phụ nữ trưởng thành. Vậy sao anh không thể đợi cô thêm một chút, đợi cô đủ trưởng thành, chín chắn để sánh bước bên anh? Khi yêu một ai đó, con người ta rất dễ tự huyễn hoặc bản thân mình. Giống như Khâu Lê, cô từng nghĩ yêu Cố Diễm khiến cô hạnh phúc biết bao nhiêu, có những người bạn chung với anh, được nghe những câu chuyện về anh, được biết thêm về anh, thỉnh thoảng được gặp anh, vòi vĩnh anh như những ngày còn nhỏ. Thế nhưng Khâu Lê không biết là vô ý hay cố tình, luôn quên đi những nỗi buồn thương và thất vọng khi Cố Diễm lạnh nhạt với cô. Cô tự nhủ rằng tính cách anh vốn lạnh nhạt, không chỉ với cô mà với tất cả mọi người. Cho tới một ngày, anh có bạn gái. Hoá ra chẳng phải Cố Diễm lạnh nhạt với tất cả mọi người. Anh chỉ lạnh nhạt với người mà anh không yêu mà thôi. Ba năm sau đó là quãng thời gian Khâu Lê chạy trốn khỏi tình yêu cô dành cho Cố Diễm. Cô bước ra khỏi vòng tay che chở của gia đình, quyết trở thành người phụ nữ độc lập, trưởng thành, mạnh mẽ. Cô bận rộn trở thành hình mẫu phụ nữ lý tưởng của anh để tự khiến mình quên đi anh. Nếu hỏi Cố Diễm có cảm nhận được sự trống vắng khi Khâu Lê đột ngột rời đi không, câu trả lời ắt hẳn là Có. Cô nhóc ồn ào bám theo anh từ nhỏ tới lớn đột nhiên biến mất, sao anh lại không có cảm giác gì được. Nhưng cảm giác đó không đủ rõ ràng và mãnh liệt để khiến anh bận tâm tìm hiểu thêm. Cho tới một ngày cô trở lại. Cô nói cô thích anh, thích anh lâu lắm rồi. Thích tới mức phải dùng một túi gừng để kiếm cớ gặp anh. Nếu vậy, hãy để anh thử thích cô đi. *** Cố Diễm là một kiểu nam chính mà tôi chắc chắn không thích nhưng lại chẳng thể ghét. Nói sao nhỉ, thực ra anh không sai. Anh không sai khi tính cách anh vốn trầm tĩnh và lạnh nhạt. Anh không sai khi không nhận ra tình cảm của Khâu Lê. Anh càng không sai khi cố gắng làm mọi thứ mà anh nghĩ là tốt nhất cho người con gái anh yêu. Cố Diễm là một người lý trí, hoặc phải nói là quá mức lý trí. Khâu Lê nói thích anh, anh cảm thấy dường như mình cũng có tình cảm với cô, vậy nên anh tiến tới. Và một khi đã bắt đầu chuyện gì, anh sẽ cực kỳ nghiêm túc với nó. Cách anh yêu Khâu Lê rất nghiêm túc, chân thành và không kém phần mãnh liệt. Vì cô, anh có thể chú tâm săn sóc từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Vì cô, anh luôn không ngừng lo nghĩ, trăn trở. Thế nhưng, có đôi khi Cố Diễm lại quên mất rằng Khâu Lê đã không còn là cô bé mè nheo phá giấc ngủ trưa của anh nữa. Cô có chính kiến, có ý chí, có lý tưởng của riêng mình. Thứ mà Khâu Lê cần không phải là một con đường do anh trải sẵn mà là con đường cô cùng anh bước đi. Tôi thừa nhận, với cái cách mà Mộng Tiêu Nhị tháo gỡ nút thắt cho câu chuyện này, bất kỳ cô gái nào ở vị trí của Khâu Lê cũng sẽ cảm động. Nhưng từ góc nhìn của một người ngoài cuộc, tôi lại không thể đồng tình với cách yêu của Cố Diễm. Nhưng dù thế nào, tôi cũng mừng cho Khâu Lê. Cô ấy yêu một người với tất cả trái tim mình, đổi lại người ấy dành tặng cho cô tất cả những gì anh ấy có. Giống như nhiều năm về trước, trong con ngõ nhỏ, anh dành tặng cho cô que kem duy nhất của mình, nắm tay đưa cô trở về nhà. _____________ " ": là những phần được trích dẫn từ bộ truyện theo bản edit của người viết review. Đoạn trích đã được chỉnh sửa để phù hợp với nội dung bài review. Review by #Nhã Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Bởi Vì Vừa Lúc Gặp Được Em của tác giả Mộng Tiêu Nhị.
Thân Ái Đối Phương Biện Hữu
Trần Mịch Ngôn: “Sư tỷ, em muốn gì chị đều đáp ứng sao?” Trình Yểu: “Nếu tôi có.” Nếu có, tôi sẽ cho cậu. Đôi mắt đen thẫm của Trần Mịch Ngôn dấy lên ánh lửa. Anh bắt lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay. Trình Yểu cúi đầu nhìn anh, không nhúc nhích. Vào giờ khắc này, Trần Mịch Ngôn không nghĩ được gì, tới lúc ý thức được thì lời nói đã bật ra khỏi miệng. Trần Mịch Ngôn: “Tôi muốn em.” Nam chính Trần Mịch Ngôn từng thích thầm sư tỷ của mình những năm đại học, thật tiếc là chưa kịp nói thì nghe tin người ta đã có người yêu nhiều năm rồi, tốt nghiệp rồi sẽ cao chạy xa bay ra nước ngoài, kết hôn, sinh con... cứ thế anh trai ôm niềm đau đến mức hai mấy tuổi đầu vẫn còn là trai tân từ tâm đến thân. Một lần theo cô em họ để gặp mặt tiểu tam thì gặp lại gặp người mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu. Từ vài lần tình cờ, đến cố ý tiếp cận sư tỷ này, khổ nỗi cô nương não quá kém, anh trai này chỉ còn mức quẫn, thậm chí nhụt chí định từ bỏ. Cả thế giới đều biết anh trai này có ý với vị sư tỷ này, thế là nhờ sự mai mối của em họ mà họ ngày càng gần, thế mà anh khờ quá, đến thổ lộ cũng sợ người ta bỏ chạy mất. Được có mặt tiền đẹp, lại ôn nhu săn sóc, biết nấu ăn, quan tâm, thấu hiểu lòng người, chị gái này cũng siêu lòng. Tình cờ gặp tai nạn, anh che chở cho chị thế là đành phải lấy danh chăm sóc người cứu mạng mình, làm anh trai thụ sủng nhược kinh, mặt dày đòi người. Ok fine, nhà gái đồng ý, thế là yêu nhau mấy ngày đã dụ trai nhà người ta lên giường. Ai ngờ ngay sáng hôm sau, anh trai hớn hở đi mua đồ ăn sáng thì chị ta đã bỏ chạy lấy người. Quá nhọ cho anh ???? Nữ chính Trình Yểu, vô tâm vô tính, não cá vàng không thể hơn. Biến cố gia đình, khiến cơ thể bị trúng độc, đến nỗi từng bị trầm cảm, bị mù, giác quan không hoàn chỉnh, không còn vị giác, thậm chí nhiều lúc không thể kiềm soát được cảm xúc, đến nỗi cũng có khả năng không thể sinh con, trí nhớ ngày một kém, chỉ sợ ngày nào đó sẽ không còn biết gì nữa. Bị “tiểu thịt tươi” này quấn lấy thì cũng đã động tâm, nhưng chỉ sợ lỡ dở người ta nên cố tình trốn tránh nhưng cuối cùng cũng bị tóm về. Đương lúc tình yêu nở rộ thì gặp lại tình cũ của Trình Yểu, tưởng rằng không nhớ nhưng khi gặp lại kí ức lại ùa về. Duyên phận chó má, bạn trai cũ của người yêu lại là sư huynh trường cũ, anh nam chính đau thương một phen. Yên tâm, tác giả là mẹ đẻ mà, làm gì có chuyện dao động khi gặp tình địch chứ. “Trần Mịch Ngôn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên mu bàn tay: “Anh không có cơ hội.” Đôi mắt ửng đỏ, anh gằn từng chữ nói với Lộ Hứa: “Là chính anh không bảo vệ cho cô ấy, sáu năm trước tôi không có lập trường, nhưng bây giờ thì không, cô ấy là của tôi.” Anh gắt gao, nhìn chằm chằm Lộ Hứa: “Lộ sư huynh, cô ấy đã là của tôi.” Cuối truyện, Trình Yểu biết mình có thai, lo lắng được mất, không dám nói ra vì sợ anh có gánh nặng. Ai ngờ lại sảy mất đứa bé, không rõ là trút được gánh nặng hay càng thêm day dứt, khi lấy thai nhi ra khỏi, đã là thai thanh hình, nhưng thai đầu bị biến dạng từ chất độc từ cơ thể người mẹ. Người đàn ông ấy vẫn muốn kết hôn với cô, dù có truyện gì xảy ra, vẫn luôn là bờ vai cho cô dựa vào. Truyện thực tế, tiểu tam, tình cũ xuất hiện quá mờ nhạt, không có gì đáng nói. Gia đình nam chính toàn người tốt, tâm lí, dù nam chính là trưởng tôn nhưng suy nghĩ nhiều cho con trai, để tự con quyết định. Kết truyện với mình là HE, chủ tiếc đến hoàn chính văn không rõ liệu cô ấy còn có thai được không, nhưng hai người bên nhau, có bạn bè, người thân bên cạnh là đủ rồi. P/s: Các nhân vật trong truyện của Quân Ước luôn mạnh mẽ dù ở trong hoàn cảnh khó khăn thế nào, dù có người bị điếc, bị người ta rũ bỏ, bị mất vị giác hoặc mối quan hệ với gia đình thường không tốt đẹp.... đến cuối mỗi truyện cũng không đề cập đến liệu câu chuyện về sau ra sao nhưng mình vẫn luôn cảm thấy ấm áp. Vì ở đó có những người đàn ông dịu dàng, có thể anh ta không giàu có nhưng anh ta biết quan tâm đến người yêu, người vợ của mình. Có những người bạn trọng tình trọng nghĩa, thậm chí dù truyện có ngược đôi nam nữ chính thế nào mình vẫn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc thay cho các nhân vật. Hi vọng tương lai tốt đẹp sẽ lại. Review bởi: Nguyễn Xuân Phương - fb/hoinhieuchu *** Trích đoạn: Trần Mịch Ngôn: “Sư tỷ, em muốn gì chị đều đáp ứng sao?” Trình Yểu: “Nếu tôi có.” Nếu có, tôi sẽ cho cậu. Đôi mắt đen thẫm của Trần Mịch Ngôn dấy lên ánh lửa. Anh bắt lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay. Trình Yểu cúi đầu nhìn anh, không nhúc nhích. Vào giờ khắc này, Trần Mịch Ngôn không nghĩ được gì, tới lúc ý thức được thì lời nói đã bật ra khỏi miệng. Trần Mịch Ngôn: “Tôi muốn em.” Bột: Truyện này tác giả không đề văn án, chỉ đề ngày bắt đầu mở hố và tên các nhân vật nên tớ sẽ trích một đoạn trong truyện như trên coi như giới thiệu nhé. Vừa đọc xong convert máu quá đăng lên trước :”> Bao giờ Thâm Tình hòm hòm tớ bắt đầu làm Thân Ái. Truyện này cũng tình chị em, nam chính Trần Mịch Ngôn yêu sư tỷ của mình là Trình Yểu. Đọc truyện nhiều lúc thấy xót xót cho Trần Mịch Ngôn, vì cách anh yêu vừa dịu dàng, thận trọng, bao dung lại vừa tự ti, lo sợ. Nãy đọc đến đoạn ngủ xong một đêm, Trình Yểu biến mất bỏ Trần Mịch Ngôn lại, anh tỉnh dậy không thấy người đâu thì gấp muốn chết, sau đuổi tới nơi vừa gặp một cái không nhịn được mắt phiếm đỏ mà thấy rõ tội, chỉ muốn bảo: “Ngôn Ngôn về đây em thương!!!” *=))* Đọc truyện của Quân Ước lúc nào cũng khiến tớ thấy ấm áp, dù truyện này không hẳn là HE trọn vẹn, nhưng tớ nghĩ cái kết này là hợp lý. Kết truyện Trình Yêu và Trần Mịch Ngôn ở bên nhau, còn câu chuyện sau đó của họ thì mỗi người hãy đọc, cảm nhận và vẽ lên “phiên ngoại” cho riêng mình nhé. Mời các bạn đón đọc Thân Ái Đối Phương Biện Hữu của tác giả Quân Ước.