Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tối Nay Đi Gặp Em

Chu Phỉ đã tròn mười tám tuổi, định tìm một tên đàn ông để chơi đùa, làm chút chuyện người trưởng thành có thể làm. Cô còn thật sự tìm được một tên phù hợp với những yêu cầu khắt khe của mình... Hot boy trường đại học C Tạ Yển Xuyên. Đối phương cao một mét tám tám, cơ bụng tám múi, giọng hay, học giỏi, thích sạch sẽ, yêu vận động, không hút thuốc, không uống rượu... Buổi chiều đầu tiên gặp mặt offline Chu Phỉ lại bắt đầu rén. Hôn trộm không thành, còn bị ghẹo lại. Trong hành lang mờ tối, Tạ Yển Xuyên gần như nhốt Chu Phỉ vào trong góc, cúi đầu: "Hành động ban nãy tính là gì?" Sau đêm đó, Chu Phỉ rốt cuộc biết chuyện hôn môi này có thể tuyệt vời tới mức nào. * Sau một quãng thời gian dài. Người nào đó nhẹ nhàng gảy vành tai mẫn cảm của Chu Phỉ, giọng nói trầm thấp biếng nhác: "Em nghĩ là mình đang câu anh thật hả?" Chu Phỉ không cam lòng yếu thế, đẩy ngã ai kia: "Nói nhảm ít thôi, tới làm một vố lớn.” --- Nam chính mưu đồ từ lâu. *** Reviewer: AI_Nguyệt Quý Mười ba tuổi - Bạn mong ước mình sẽ lớn thật nhanh, khi ấy bản thân sẽ có tự do để làm những việc mình thích. Mười lăm tuổi - Lúc hormon có sự biến chuyển nhiều nhất, tâm trí đầy những sự biến động, ý định thôi thúc được trưởng thành càng mạnh hơn bất kỳ lúc nào khác. Mười tám tuổi - Lứa tuổi hồng ngập tràn những điều ngọt ngào được thêu dệt từ thuở bản thân còn bé. Mong ước nhiều là thế, nhưng khi con người ta đối diện với thực tế, có mấy ai can đảm thực hiện. Chu Phỉ có một điều mong ước thầm kín đầy táo bạo, mười tám tuổi cô sẽ làm chuyện kinh thiên động địa nhất - Tìm bạn trai và làm chuyện “người lớn”. Thoạt nhìn thì ai cũng sẽ đánh giá cô là người bốc đồng, trẻ tuổi ngây thơ và háo thắng, thật ra, con người Chu Phỉ là một bản thể của hai thái cực mâu thuẫn. Cô mong được trưởng thành để được thoát ly, không phải đơn thuần chỉ để thỏa mãn ham muốn được bước ra thế giới mới, chẳng qua từ bé cô đã quá quen với cảnh bố thượng cẳng tay hạ cẳng chân với mẹ, bà nội cũng là “bà nội” như bao người bà khác, nhưng bà không hiền từ với Chu Phỉ, cả tuổi thơ cô chỉ cảm nhận sự cay nghiệt và cáu bẳn từ bà. “Trong ấn tượng của Chu Phỉ, bố mẹ thường xuyên cãi nhau, mẹ luôn luôn là người bị đánh. Vào lúc Chu Phỉ còn nhỏ, từng lấy hết can đảm tiến lên đẩy bố ra giúp mẹ, nhưng cô bé thuở nhỏ đâu phải là đối thủ của bố, ngược lại còn bị bố vả mạnh cho một phát, trên mặt nháy mắt sưng lên dấu bàn tay to đùng. Người đàn ông cả người đầy mùi rượu mặt mày dữ tợn, ông ta tuyệt đối không phải người bố sẽ cõng Chu Phỉ bị bệnh đi bệnh viện lúc nửa đêm kia, cũng không phải người bố sẽ ngồi bên cạnh trông chừng cô truyền nước, còn giúp cô ủ ấm nước để uống thuốc. Có lẽ là một tát này tạo thành bóng ma tâm lý to lớn cho Chu Phỉ, sau đó cô không dám đi lên ngăn cản nữa, chỉ yên lặng ngồi bên mẹ cùng nhau khóc, co quắp trong góc.” “Điều khiến Chu Phỉ đau khổ là, cô căn bản không có cách nào thay đổi hiện trạng, cô không cứu vớt được mẹ. Điều khiến Chu Phỉ càng đau khổ là, cô cũng yêu bố mình. Nhưng nếu thật sự bảo Chu Phỉ nói cô yêu bố mình thì cô cũng không nói ra được. Lòng người có rất nhiều chỗ mâu thuẫn, bố Chu Phỉ có thể ôm cô đi khám bệnh trong giá rét, cũng sẽ động tay đánh mẹ khi say rượu.” Ngày ngày chứng kiến một màn, rõ ràng bố thương mẹ, bố kể chuyện tình yêu lãng mạn của hai người hay đến thế, vậy mà chỉ cần một giây phút mất kiểm soát, tình yêu kia tan thành mây khói, chỉ còn lại đó là những đau đớn tràn ngập thể xác và tâm hồn mẹ. Chu Phỉ khó hiểu, mạch não cô không cách nào đả thông được đường hướng của thứ gọi là “tình yêu” này. Mơ hồ về tình yêu nam nữ, tận đáy lòng Chu Phỉ sinh ra sự sợ hãi và khó chấp nhận, cô yêu bố thương mẹ, cũng ghét cả lúc bố đánh mẹ, nhưng lúc bố chăm sóc cô, cô lại mềm lòng, một mớ bòng bong bám víu và quẩn quanh tâm hồn cô. Chu Phỉ phiền não trong chuyện phải hiểu rõ định nghĩa về tình yêu. Mất niềm tin về tình yêu đôi lứa, đáng lý ra Chu Phỉ có thể dựa vào tình thân gia đình, vào lòng bà nội thân thuộc, vậy mà nào có được như ý, bà nội đối xử bất công với Chu Phỉ, từng lời nói khó nghe và những cái nhăn mặt của bà đã khắc sâu trong tiềm thức Chu Phỉ, để một cô bé bề ngoài trông hoạt bát là thế, nhưng ẩn bên trong là tâm hồn là những vết thương lòng chằng chịt. Tình cờ quen biết Tạ Yển Xuyên, Chu Phỉ vốn chỉ muốn lợi dụng anh, xem anh như một đối tác giúp mình bước vào thế giới người lớn, để Chu Phỉ khám phá xem, rốt cuộc thế giới ấy vì sao rối ren, vì sao người ta không thể đối xử nhau trong sự hiền hòa. Chính Chu Phỉ cũng không thể ngờ được, một chàng trai có vẻ ngoài xuất chúng như Tạ Yển Xuyên thật sự là người đàn ông chân thành, diện mạo anh, bối cảnh của anh thừa sức để anh có thể tiếp cận được những cô gái ưu tú hơn Chu Phỉ, thế nhưng anh lại chấp nhận làm quen với Chu Phỉ. Trong đêm tối vắng lặng, khi tâm hồn cô đơn chẳng qua bị vờ vịt ngủ yên, Chu Phỉ nghe thấy giọng nói Tạ Yển Xuyên, ban đầu đơn thuần là lời đối đáp qua lại làm quen, có ngượng ngùng, có thấp thỏm chờ mong, trái tim với nhiều đường nứt vỡ của Chu Phỉ từ từ được bồi đắp liền mạch bởi sự ngọt ngào cùng những lời quan tâm nồng ấm. Chu Phỉ phải lòng Tạ Yến Xuyên có chăng chỉ là chuyện trong một sớm một chiều. Từ người bạn online, hai người chuyển sang chế độ offline, họ gặp mặt, trao đổi với nhau mọi điều trên trái đất, tất cả những điều vặt vãnh qua câu chuyện của họ bỗng dưng trở thành đề tài với sức hút mãnh liệt, để rồi những đêm tối họ quyến luyến bịn rịn khi chia tay nhau. Lại nói, chuyện tình dù ngọt ngào đến mấy rồi cũng phải đến lúc con người ta phải đối diện thực tế, liệu một Tạ Yển Xuyên ưu tú mọi mặt có thành công trong việc tạo dựng niềm tin về tình yêu trong lòng Chu Phỉ hay không? Chu Phỉ có dũng cảm đương đầu với những khúc mắc mình chôn giấu? Câu chuyện tình yêu giữa đôi gà bông mới lớn, không bằng từ ngữ và chi tiết đao to búa lớn, đơn giản là những tình tiết đời thường, đưa độc giả từng bước quay về thực tế cuộc sống, nhắc nhở chúng ta về quá khứ tuổi mười tám với những mâu thuẫn gia đình, những ưu tư về cuộc sống tương lai, những hồi hộp đợi chờ trong chuyện đôi lứa, có cảm giác lo được lo mất nhưng cũng không thiếu cảm xúc hạnh phúc vỡ oà. Một câu chuyện ngắn đầy đủ những yếu tố ngọt ngào và cưng chiều, an ủi tâm hồn cho một ai đó nếu đang thấy chán nản và vô vị. ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồng Bì *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Chu Phỉ: [Có ai có thể nói cho mình biết cảm giác doi* là như thế nào không?] *doi: cách viết để tránh kiểm soát của AI của dân mạng Trung, do + i, đọc thành "do ai", theo cách dịch word by word nghĩa là "l4m tình". Chu Phỉ dùng bàn phím chín ô chữ (*) lạch cạch ném một câu hỏi trong nhóm chị em tên là "Người một nhà yêu thương lẫn nhau", sau đó đổi app, tìm một bài hát trên phần mềm nghe nhạc thường dùng, đeo tai nghe bluetooth lên. (*) Minh hoạ img Đứng dậy, lê đôi dép lê bông xù màu trắng, cơ thể nhẹ nhàng đong đưa theo tiếng nhạc. Super Freaky Girl, Chu Phỉ quả thực yêu tiết tấu bài hát của Gà Tê Cay* này muốn chết. *Gà Tê Cay 麻辣鸡: Nicki Minaj. Một tháng trước Chu Phỉ vừa đón xong sinh nhật tròn mười tám tuổi, hiện tại cô chính là người trưởng thành thật sự. Khi còn bé mong ngóng được lớn lên, tin tưởng vững chắc rằng tương lai ẩn chứa khả năng vô hạn. Giống như mười tám tuổi chính là ranh giới, giống như bay lên trời trong tiểu thuyết, sau đó thả chiêu mạnh nhất ra, đánh đâu thắng đó. Nhưng mà, tiếng chuông 0 giờ báo tuổi mười tám vang lên, Chu Phỉ thổi tắt ngọn nến rồi nhìn vào bản thân không có thay đổi chút nào, cô hiểu ra một sự thật không thể chối cãi rằng, cuộc sống của cô chẳng có thay đổi to lớn gì. Vẫn lông gà đầy đất như trước. Gần đây Chu Phỉ có một ý định to gan, cô muốn doi. Nếu đã là người trưởng thành, cô muốn làm chút việc người trưởng thành có thể làm. Nói là có nhu cầu thì cũng chưa tới mức, dù sao ngay cả cảm giác hôn môi cô cũng chẳng biết, không có bất kỳ kinh nghiệm nào, nhưng không ngăn nổi sự tò mò. Đúng, Chu Phỉ còn rất thích đọc tiểu thuyết. Từ cấp hai lén đọc tiểu thuyết trong giờ tới sau khi lên đại học cầm điện thoại cười đáng khinh lúc nửa đêm, cô không thể rời xa tiểu thuyết tình cảm. Gần đây cô rất thích một tác giả tên là Ngân Bát, lần lượt đọc mấy bộ tiểu thuyết của tác giả này, vừa đọc hết một đoản văn ngắn tên "Sau khi tôi thông đồng với anh trai của bạn thân". (Rất hay, nhiệt liệt đề cử, không ngọt thì bạn đến đánh Ngân Bát) Nói như vậy, chuyện muốn doi này cũng không phải là nhất thời nổi hứng, có liên quan rất lớn tới việc đọc tiểu thuyết. Mặc dù trong tiểu thuyết luôn luôn sơ lược, ví dụ như: "Phiên vân phúc vũ...!Sau một đêm..." Nhưng dần dần Chu Phỉ bắt đầu tò mò không biết đó là loại cảm giác gì. Làm một người trưởng thành tròn mười tám tuổi, nhìn thẳng vào tính dục của bản thân, chuyện này không có vấn đề gì nhỉ? Đương nhiên là không vấn đề. Lại cầm lấy điện thoại chuẩn bị đổi bài khác, trên app xem video ngắn cô thi thoảng lướt xem khi nhàm chán bỗng nhảy ra một thông báo có người trả lời. Mặt khác, trong nhóm chị em đã có không ít tin nhắn chưa đọc. Oliver Jeanette: [Meme: Là ai đang gọi xuân ở đây?] BLACKPINK thành phố C: [Mặc quần đi Chu Phỉ, internet không phải nơi ngoài vòng pháp luật.] Phất Đại Muốn Phất Phất Phất: [Đối phương từ chối nhận tin nhắn này của bạn, tiện tay sờ ngực bạn một cái] Chu Phỉ nhìn thấy câu trả lời của hội chị em trong nhóm, cười muốn ná thở. Chu Phỉ: [Mình chỉ thuận miệng hỏi một xíu, các cậu kích động vậy làm gì.] Oliver Jeanette: [Không phải mùa xuân đã qua rồi sao? Phản ứng này của cậu hơi chậm á.] BLACKPINK thành phố C: [Lại bị cái gì k1ch thích?] Phất Đại Muốn Phất Phất Phất: [Có cần tìm một con vịt* giúp cậu không?] *Trai bao. Oliver Jeanette: [Không được! Vịt bẩn lắm! Nhỡ mắc bệnh thì sao? Nhất định phải khiến đối phương trình báo cáo kiếm tra sức khoẻ trước đã.] Phất Đại Muốn Phất Phất Phất: [Không bằng, tìm bạn nam nào trong trường cậu thử xem.] BLACKPINK Thành Phố C: [@Chu Phỉ, cậu tiêm vắc xin ngừa ung thư cổ 4 cung chưa?] Chu Phỉ: [...] Mấy cô này còn thật sự bắt đầu thảo luận. Chu Phỉ chậc một tiếng, bóc một viên kẹo bạc hà bỏ vào trong miệng, trong tai nghe vừa lúc đổi sang bài Partition của Beyonce. Cũng đúng. Tìm tên đàn ông nào thử xem. Bài Partition là bài hát Chu Phỉ thích nhất hồi học cấp hai, mấy năm trôi qua, lại bật lên nghe lại, chỉ cảm thấy máu cả người từ trên xuống dưới lại bắt đầu sục sôi. Ai có thể tin rằng tiết tấu và nhịp trống này lại là của bài hát hồi gần chục năm trước chứ? Beyonce là thần của Chu Phỉ! Thần của Chu Phỉ không có mười người thì cũng có trăm người. Lana Del Rey là thần của Chu Phỉ! Taylor Swift là thần của Chu Phỉ! Frankmusik là thần của Chu Phỉ! Sia là thần của Chu Phỉ! ...! Đã nghe quá nhiều bài hát, có thể nói rất nhiều ca khúc đều làm bạn Chu Phỉ vượt qua một quãng thời gian, sau đó bị lãng quên trong góc xó xỉnh. Sở dĩ sẽ nghe lại bài hát này, là trong lúc vô tình thấy có người dùng bài này làm nhạc nền cho video trên app xem video ngắn. Thế là cô dùng tài khoản phụ đăng một tấm ảnh phong cảnh, cũng dùng bài này làm nhạc nền. Tài khoản phụ của cô không có nhiều lượt like, càng gần như không có một bình luận nào, hôm đó lại có một người với avatar nhìn rất lạnh lùng hỏi thăm dưới cái video đó: BGM? Không hiểu sao Chu Phỉ hơi kích động, luôn có cảm giác kho báu của mình được khai quật, lập tức giả làm người lướt qua tốt bụng trả lời đối phương. Partition: Vách ngăn, chia cách. Nhưng rất xấu hổ, mười phút sau Chu Phỉ phát hiện mình gõ sai chữ, cô gõ thành parition. Lập tức xoá bình luận. Chu Phỉ đặc biệt pm đối phương: [Là Partition của Beyonce, vừa rồi tôi gõ sai] Thật ra hiện tại các app âm nhạc đều có thể nghe nhạc nhận biết bài hát, cho dù cô không nói, đối phương cố tình tìm một bài hát thì chỉ cần tuỳ tiện phân biệt một lát cũng có thể tìm rất nhanh. Đối phương online, tin nhắn nhanh chóng biểu hiện đã đọc. Chu Phỉ nhìn avatar của anh ta, đáy lòng sinh ra cảm giác tò mò khác thường. Ảnh chân dung của anh ta là đầu của một nam sinh màu xám, tóc ngắn, mặt nghiêng, không rõ lắm, có một lớp sương mù mỏng manh, giống như khói, tràn ngập cảm giác mông lung càng che càng lộ. Biệt danh là "Không Ăn Cà Rốt". Anh ta trả lời: [Cảm ơn.] Chu Phỉ: [Ừm ừm.] Có lẽ là đêm đó thật sự nhàm chán, cũng có chút h4m muốn tìm tòi đang quấy phá. Dưới sự quấy phá của sự tò mò, cô ấn mở tấm hình avatar lạnh lùng của anh ta, phần giới thiệu biểu hiện giới tính: Nam. Biểu hiện IP thuộc vùng: Thành phố C. Khéo thật, Chu Phỉ cũng ở thành phố C. Cô học đại học ở thành phố C. Nhìn lại trang cá nhân của đối phương, có một tác phẩm, là quay hồi tháng mười năm ngoái. Tác phẩm chỉ có độ dài vài giây đồng hồ, nhạc nền là một bài hát u Mỹ rất sôi động, là một bài hát mà Chu Phỉ chưa từng nghe. Chuyển động ống kính rất đơn giản, mấy bạn nam đang chơi bóng rổ, một người trong đó đứng ngoài vạch ba điểm, nhón chân, ném mạnh, một pha vào rổ hoàn mỹ, thanh xuân nhiệt huyết. Chắc chỉ đơn thuần là quay lưu lại. Chu Phỉ mắt sắc, thấy được mấy chữ dễ phát hiện trên màn hình...!Thi đấu bóng rổ đại học C. Đại học C? Thế thì càng khéo! Đại học C...!Ngay đối diện cổng chính trường đại học sư phạm mà Chu Phỉ học đó. Ma xui quỷ khiến, Chu Phỉ hỏi đồng chí "Không Ăn Cà Rốt" này một câu: [Anh là sinh viên đại học C?] Lại cố ý hỏi một câu nữa: [BGM trong video của anh là bài gì á?] Qua hai ngày, đồng chí "Không Ăn Cà Rốt" cuối cùng cũng trả lời Chu Phỉ: [Ừ.] Ừ. Câu trả lời rất lạnh lùng. Vốn dĩ Chu Phỉ cũng đã vứt đoạn nhạc đệm này qua sau đầu, hiện tại ngược lại lại cảm thấy hơi bất ngờ. Cô vốn cho rằng người này sẽ không trả lời cô nữa, dù sao đã qua tận hai ngày. Chốc lát, "Không Ăn Cà Rốt" trực tiếp chia sẻ âm nhạc qua: Bài hát chủ đề của vòng chung kết giải đấu LOL quốc tế...!Burn It All Down. Kết hợp với nội dung nói chuyện, hẳn là đang trả lời câu hỏi hai ngày trước của Chu Phỉ. Thật ra cô cũng không có hứng thú với BGM bằng "Không Ăn Cà Rốt", nhưng cô vẫn ấn mở bài hát này, nghiêm túc nghe từ đầu tới cuối một lần. Bài hát này cũng không phải rất bắt tai. Mặc dù cô không chơi LOL nhưng cũng từng nghe nói tới, đều không khiến cô cảm thấy hứng thú. Ngược lại là mấy năm nay có một bài hát chủ đề của vòng chung kết giải đấu LOL quốc tế khiến cô rất thích, là bài Warrior S (chiến sĩ), ca khúc tuyên truyền của mùa giải năm 2020. Bài hát này là Chu Phỉ trong lúc vô tình nhìn thấy hoạt hình tuyên truyền mùa giải LOL năm vào lúc nghỉ hè năm lớp mười một. Lúc ấy nhạc nền của hoạt hình chính là bài này, có thể nói là khiến cô cảm thấy rung động đến tận tâm can, như thể xung quanh như đang sáng bừng lên. Trước đó bài hát này còn có một phiên bản khác, là bài hát chủ đề của giải đấu tổng kết toàn cầu năm 2014 do ban nhạc Mộng Long biểu diễn. Vốn tưởng rằng cuộc nói chuyện với Không Ăn Cà Rốt sẽ kết thúc như vậy, nhưng điều Chu Phỉ không thể nghĩ tới là, anh ta lại chia sẻ một bài hát khác cho cô. ...![Warrior S (chiến sĩ), Bài hát tuyên truyền mùa giải 2020.] Cứu mạng. Chu Phỉ giật mình một cái. Không Ăn Cà Rốt: [Trong những bài hát chủ đề của các vòng chung kết thế giới LOL thì tôi khá đề cử bài hát này.] Chu Phỉ không tự chủ được dựng thẳng cái lưng đang dựa vào lưng ghế, cắn nát viên kẹo bạc hà trong miệng, khí lạnh giống như từ khoang miệng bay vào tới ngũ tạng lục phủ, lại không thể làm cho cái đầu đang nóng lên của cô hạ nhiệt độ tỉnh táo lại. Tiếp đó, vẫn không thể nào nhịn được. Chu Phỉ: [Có thể hẹn gặp anh một lần không?] Không Ăn Cà Rốt: [?] ...Tôi muốn doi.. Mời các bạn mượn đọc sách Tối Nay Đi Gặp Em của tác giả Ngân Bát.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chàng Rể Hồ Tiên - Tử Văn
Nàng là Vũ Dương Quận chúa, nhan sắc tựa đóa phù dung, cành vàng lá ngọc dịu dàng, Mười năm trước, tuyết rơi, ngoài ngôi miếu đổ nát cứu được một tiểu bạch hồ, Từ đó, duyên phận gắn kết nàng và “Nó”…. Trên chợ, một nam tử ngồi bán tranh, một thân áo trắng khó giấu vẻ tuấn lãng, Đối mặt với ác bá, hắn điềm nhiên không sợ hãi, bóng dáng đó lặng lẽ tiến vào chiếm giữ lòng nàng, Nàng vì giúp hắn hả giận không cẩn thận bị thương, giúp rồi mới biết, thì ra hắn là kẻ ‘thâm tàng bất lộ’. Sau đó, vào ban đêm, hắn đến Vương phủ, chỉ để lại cho nàng thuốc chữa thương, Đồng ý thay nàng vẽ tranh chúc thọ, hơn nữa còn thuần phục ngựa hoang, mua nó cho nàng. Phát hiện hắn mặt lạnh lòng mềm, y thuật trác tuyệt, nàng cầu xin hắn chữa trị cho thứ Vương phi, Nhưng hắn lại hung hăng cự tuyệt, còn tỏ rõ cùng người trong hoàng thất ‘không đội trời chung’, Hiểu cho khúc mắc về oán hận của hắn, nàng không thể làm gì khác hơn là tự đi tìm thần y khác. Sau khi quỳ gối trên tuyết lạnh đến nỗi hôn mê, tỉnh lại thấy ánh mắt nan giải của hắn, Thì ra, muốn hắn phá lệ cứu người không phải không được, mà là nàng trước hết phải dâng lên chính mình. . . . . . *** "Mẫu thân, người có thể hay không đồng ý cho con một chuyện?" Bánh butdinh ca ca của nhà ta nói với ta, "Thứ bảy cùng chủ nhật con đi đến trường học đá cầu, người có thể cho con tự đi không?” Ta lập tức ngây ngẩn cả người, bởi vì ta chưa bao giờ nghĩ đến cho hắn một mình đi đến trường, mặc dù từ nhà tới trường đi bọ đại khái mất 5 phút đồng hồ, nhưng nghĩ đến phải đi qua dòng người hàng xe ngựa chạy, cuối cùng ta không yên tâm. "Tốt như vậy sao? Con có thể tự đi không?" Ta hỏi ngược lại hắn. "COn có thể. con đã trưởng thành, sẽ tự mình băng qua đường, cũng sẽ nhìn xe." Nhìn hắn, lòng của ta đang giao chiến, cuối cùng ta chỉ có thể nói cho hắn biết, "Dù sao đến thứ bảy còn có mấy ngày, để cho mẫu thân suy nghĩ một chút." Sau khi về nhà, ta cẩn thận suy nghĩ vấn đề này, có lẽ bởi vì thời đại mới đã đến, chúng ta làm cha mẹ đã quá bảo vệ con cái, lo lắng cái kia sợ cái này, cho nên mới nuôi ra đứa trẻ hết sức lệ thuộc. ... Mời các bạn đón đọc Chàng Rể Hồ Tiên của tác giả Tử Văn.
Bệ Hạ Xin Tự Trọng - Tửu Tiểu Thất
Mình phải nói một câu rằng : truyện quá tuyệt, quá hay, quá hài! Viết hài rất khó, viết hài sao cho có duyên mà không bị lố lại càng khó hơn. Mình thuộc dạng đọc truyện hài mà rất ít khi cười, nói cách khác là rất khó chọc cười. Thế nhưng mà đọc truyện này (hay nói cách khác là đọc văn phong của Tửu Tiểu Thất) mình lại có thể cười lăn lộn cười té ghế, đêm khuya 3h đọc truyện mà cười khằng khặc như bị điên :)) Có thể tác giả biến thái bẩm sinh cho nên từ văn phong, chi tiết truyện cho đến các nhân vật đều biến thái, biến thái từ trong cốt tủy :)) Tác giả viết hài rất có duyên, đặc biệt là không bị đầu voi đuôi chuột, từ đầu đến cuối không hề bị hẫng một chút nào. Về các nhân vật : – Nữ chính Điền Thất : Nàng là một cô nương xinh đẹp nhưng từ khi 10 tuổi đã vào cung giả làm thái giám, nguyên nhân là muốn trả thù kẻ đã giết chết phụ mẫu và đệ đệ của mình. Nàng từng theo hầu 3 vị chủ nhưng chủ nào cũng chết sớm, vừa hại nàng bi thương vừa ủy khuất túi tiền của nàng. Đến vị chủ thứ tư…khụ khụ…chính là kẻ ngồi trên ngôi vị tối cao kia – hoàng thượng đại nhân thì không có bị nàng khắc chết, mà bị nàng giày vò đến tưởng chết >.
Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất - Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng
Có một câu nói rất nổi tiếng trên mạng thế này, “Chàng trai bạn thích năm mười bảy tuổi, sẽ không thể đi cùng bạn tới hết cuộc đời”.  Câu nói này không sai, nhưng cũng không đúng hoàn toàn. Trên thực tế, rất nhiều người có một mối tình tốt đẹp thời thanh xuân, kéo dài mãi cho tới khi tốt nghiệp rồi ra trường, cuối cùng là bước vào lễ đường, trao nhẫn và kết hôn. Giống như Tam Gia và Tiểu Bố trong câu chuyện “Anh là tất cả những gì em ghét nhất” vậy. Lần đầu tiên Tam Gia và Tiểu Bố chính thức “để lại dấu ấn” trong lòng nhau là năm học cấp ba, cô không cẩn thận có một cú “xòe” đẹp từ cầu thang tiếp xuống mặt Gia trùng hợp xuất hiện ở đó, nhưng lại không theo logic thông thường mà hỏi Tiểu Bố: “Cậu có đau không?”, mà lại chỉ nhặt bịch gà rán bị rơi lên và hỏi: “Đi xuống lấy thêm một bịch nữa nhé?” Tiểu Bố cũng rất thức thời gửi gắm nguyện vọng, mặc kệ màn đối thoại kì lạ không hợp cảnh này: “Lấy thêm một chai coca cho tớ nữa nhé! Cảm ơn cậu.” Khi đọc “cuộc gặp định mệnh” này của Tiểu Bố và Tam Gia, mình đã đoán rằng đây hẳn không thể là một câu chuyện ủy mị được rồi, vì hai nhân vật đều thần kinh thô, giàu khiếu hài hước, có vẻ thiếu tế bào lãng mạn.  Trong mấy bộ phim tình cảm yêu đương, không phải khi nữ chính bị ngã, nam chính sẽ xuất hiện trong ánh sáng và 999 đóa hoa hồng như một vị hoàng tử, dịu dàng cúi xuống, nhẹ nhàng nâng nữ chính dậy sao? Vì sao Tam Gia cái gì cũng không làm? Một câu hỏi “cậu có đau không” cũng không có? Thay vào đó, anh lại muốn… đi mua thêm gà rán cho Tiểu Bố. O___O Tình cảm giữa Tiểu Bố và Tam Gia bắt đầu khi họ đều còn rất trẻ, mới ngấp nghé ngưỡng trưởng thành, nhưng lại chưa tới lúc dang rộng đôi cánh mà bay ra xã hội phức tạp ngoài kia. Mọi thứ tiến triển rất tự nhiên, không chủ ý, không âm mưu cũng chẳng lọc lừa giống mấy câu chuyện “tôi lợi dụng anh anh lợi dụng tôi” đầy cẩu huyết.  Đây, chỉ đơn thuần là câu chuyện về hai bạn trẻ, ngẫu nhiên va vào nhau giữa “dòng đời tấp nập”, nhờ một bịch gà rán và một chai coca mở đường, cuối cùng tiến tới yêu đương, thương nhau cả đời. Mời các bạn đón đọc Anh Là Tất Cả Những Gì Em Ghét Nhất của tác giả Tiểu Bố Thích Ăn Bánh Trứng.
Nhược Xuân Và Cảnh Minh - Cửu Nguyệt Hi
Cảnh Minh là thiên tài chế tạo robot, còn Đỗ Nhược chỉ là một học sinh nghèo vượt khó được bố mẹ cậu chu cấp tiền ăn học. Năm nhất đại học, Đỗ Nhược thầm cảm mến chàng trai tài năng ấy, nhưng tình yêu chưa kịp hé nở đã bị sự cay nghiệt của cậu đè bẹp. Đỗ Nhược như thể biến mất khỏi thế giới của Cảnh Minh, còn cậu có vẻ cũng không hề nhớ đến sự tồn tại của cô nhóc quê mùa không tầng lớp kia. Chỉ là, giây phút gặp mặt đó, người con gái xinh đẹp rạng ngời trong chiếc váy đỏ giữa trời đông giá rét lại vô tình khiến tim cậu lỡ nhịp... *** ( Lưu ý: Truyện có nhiều chi tiết tâng bốc hơi lố về tài năng của nam chính, không phù hợp với những người yêu thích hiện thực khuôn sáo. ) Đây là một trong những tác phẩm mới nhất của Cửu Nguyệt Hi - một tác giả không còn quá xa lạ với hầu hết độc giả thường xuyên theo dõi dòng văn học hiện đại Trung Quốc. Một tác phẩm viết về đề tài thanh xuân vườn trường, khai thác hoài bão của các cô cậu thiếu niên đam mê nghiên cứu công nghệ, khát khao phá vỡ mọi giới hạn sẽ ít nhiều khiến chúng ta rung cảm, bởi ai trong ta cũng-từng-là-một-trong-số-họ. Nữ chính là Đỗ Nhược Xuân, nhà nghèo, bố mất sớm, mẹ mù chữ lại không có khả năng lao động. Từ nhỏ cô đã sống dựa vào nguồn kinh phí hỗ trợ của gia đình nam chính - Cảnh Minh. Bố mẹ Cảnh Minh yêu thương Đỗ Nhược Xuân, không chỉ tài trợ về mặt kinh tế mà còn tạo điều kiện giúp cô được lên Bắc Kinh học. Từ miền quê cheo leo ngút ngàn trên sườn núi khăn gói vào phố thị, Nhược Xuân đổi tên thành Đỗ Nhược, chính thức bước chân vào cuộc lột xác mà đến cô cũng -không - thể - ngờ - được. Thi đậu một trường ĐH danh tiếng, lại là học sinh nữ duy nhất của lớp, Đỗ Nhược được các bạn quan tâm hết mực. Họ sẵn sàng hỗ trợ cô tất cả mọi việc, miễn là cô cần sự trợ giúp. Sống trong một môi trường toàn những người ưu tú, về cả học lực lẫn điều kiện gia đình không khiến Đỗ Nhược cảm thấy khó thở. Cô luôn cố gắng học tập, đọc sách không ngừng nghỉ để theo kịp họ. Mọi chuyện cứ thế thuận lợi trôi qua, cô dần dần hòa nhịp được với cuộc sống mới, có bạn bè, có ước mơ, đầy tiếng cười. Cảnh Minh là một cậu sinh viên thiên tài. Theo cách mà tác giả xây dựng thì đầu óc của cậu, giống như một phần mềm được lập trình tinh vi, hoàn hảo không lỗ hổng. Cậu dẫn đầu một nhóm thiếu niên gồm các bậc tinh anh kì tài, chuyên nghiên cứu và sáng tạo khoa học. Cùng làm việc trong một môi trường, Cảnh Minh dễ dàng nhận ra sự thay đổi của Nhược Xuân - con vịt xấu xí cậu từng không ít lần coi thường. Sự tỏa sáng chầm chậm của Đỗ Nhược đã thu hút trọn vẹn ánh nhìn của Cảnh Minh. Cậu cảm thấy cô gái này thật sự rất lạ. Cô của bây giờ và ngày trước quả thực khác xa nhau. Sự nỗ lực, bản tính cần cù, chịu khó của Đỗ Nhược đã giúp cô trở nên lấp lánh như một viên ngọc quý. Là người có tình cảm với đối phương trước, Đỗ Nhược bị Cảnh Minh lạnh lùng cười cợt trên mối tình đơn phương chưa kịp đơm hoa của mình. Cô chưa kịp nói thành lời đã bị cậu thẳng thừng từ chối. Điều đó khiến Đỗ Nhược nảy sinh khoảng cách với Cảnh Minh, cô không muốn tiến xa khỏi vùng an toàn của mình thêm bất kì lần nào, dù vì cậu, hay bất kì ai. Trải qua một vài chuyện, Cảnh Minh dần nảy sinh tình cảm với Đỗ Nhược. Thế cờ đảo chủ, chàng trai kiêu ngạo ngày nào giờ lại trở nên yếu thế, mềm nhũn trước tình yêu. Cậu sợ Đỗ Nhược không thích mình, sợ cô vẫn còn giữ trong lòng những lời cậu buột miệng thốt ra ngày ấy, sợ cô có ác cảm với mình... Chưa bao giờ cậu cảm thấy lo lắng như vậy.... [ Là những rung động đầu đời thật đẹp. Là những phút giây tỏa sáng của tuổi trẻ. Là tình thương, nỗi nhớ. Là thất bại khiến người ta bất lực. Là tổn thương, nước mắt. Là vết cắt rất sâu nhưng vẫn bên nhau sau tất cả. ] Câu chuyện cuộc đời của Nhược Xuân và Cảnh Minh không dừng lại ở đây mà hứa hẹn sẽ đem lại nhiều hơn thế. Khi một mai, họ bước chân ra khỏi mái trường ĐH, có rất nhiều điều đang đợi chờ ở phía trước, cho cả họ và chúng ta, những độc giả khát khao một điều gì đó mãnh liệt hơn vào tình yêu và tuổi trẻ. Review bởi lim_hhanhhanh Mời các bạn đón đọc Nhược Xuân Và Cảnh Minh của tác giả Cửu Nguyệt Hi.