Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Yêu Của Chúng Ta

Lộ An Thuần mặc một chiếc váy dài xinh đẹp, thắt nơ cột tóc tinh xảo, trải qua sinh nhật thứ mười tám của mình dưới ánh sao trong vườn hoa của biệt thự. Cô như ánh trăng được những vì sao nâng đỡ, lễ phép mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía cổng như đang chờ ai đó. … Trong con hẻm nhỏ hẹp và tối tăm, Ngụy Phong nhấc chiếc xe máy bị lật lên, lau vết máu trên khóe miệng, hung thủ đã không thấy tăm hơi. Điện thoại anh rung lên, là tin nhắn của cô gái: “Anh… sẽ đến chứ?” Anh dùng bàn tay dính máu gõ hai chữ —— “Đợi đó.” Ánh mắt chàng trai như con thú bị sa bẫy, bất chấp đau đớn, một tay chạy xe, một tay ôm chặt hộp bánh kem sắp vỡ, lao vào màn đêm vô tận. … Ngụy Phong và Lộ An Thuần, hai người khác nhau một trời một vực. Học sinh xuất sắc và học sinh cận biên*. Gia cảnh Lộ An Thuần rất khá giả, ba cô kiểm soát rất nghiêm khắc, còn Ngụy Phong đã phải vật lộn trong xã hội vàng thau lẫn lộn. Một người sạch sẽ như tuyết đầu mùa, một người cả người đều là vết thương mới chồng vết thương cũ. Không ai có thể liên hệ hai người với nhau. Cho đến buổi tối ngày sinh nhật đó, Lộ An Thuần lén lút sau lưng mọi người trốn khỏi sảnh tiệc. Bên bức tường rêu phong mục nát, cô và Ngụy Phong hôn đến trời đất tối sầm. Chó hoang vs công chúa Lập ý: Dũng cảm vì yêu (*Học sinh cận biên: là những học sinh thành tích nguy hiểm, cố gắng thì có thể thi đậu, không cố gắng thì sẽ nguy hiểm.) *** Mùa hè ở thành phố C giống như một cái lồng hấp khó chịu nặng nề, nắp lồng hấp đậy kín không kẽ hở, khô nóng, oi bức, khó mà thở dốc, tựa như chưng tất cả động vật thân mềm trong thành phố thành bùn nhão. Máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay quốc tế Giang Bắc, Lộ An Thuần đi ra khỏi cửa khoang, suýt nữa bị hơi nóng phả vào mặt này trực tiếp tiễn đi. Nửa tiếng sau, cô gặp được tài xế của bố - Kiều Chính ở bên ngoài sân bay. Người đàn ông vẫy tay với cô, vẻ mặt tươi cười. “Đúng lúc hôm nay bố cháu có một hội nghị thượng đỉnh tài chính, nên bảo chú tới đón cháu.” Kiều Chính nhận lấy vali của cô, bỏ vào trong cốp xe rồi quay đầu mở cửa xe cho cô: “Nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng này xem, nhanh vào trong ngồi điều hòa đi, đừng để bị cảm nắng, nếu không Tổng giám đốc Lộ sẽ chỉ định hỏi tội chú đấy.” Lộ An Thuần ngồi vào xe bảo mẫu Alpha, trong khoang xe rộng rãi mở điều hòa cực lạnh, làn da ướt át lập tức được hong khô, lành lạnh cực kỳ dễ chịu. Trên bàn nhỏ bày bánh mousse, mochi, còn có dĩa trái cây mà cô thích, chỗ ngồi cũng được điều chỉnh phù hợp với chiều cao một mét sáu của cô, khởi động thiết bị mát xa, giúp cô xua tan cơn mỏi mệt vì đi đường. “Chú Kiều, thành phố C vẫn luôn nóng như vậy sao?” “Còn không phải sao, mùa hè thật sự đòi mạng đấy, cháu thử xem, chiên cái trứng gà dưới mặt trời, vài phút thôi là nó chín luôn đó.” Kiều Chính là một người đàn ông nói nhiều, vừa lái xe vừa nói dông dài: “Cháu nói xem, ở lại thành phố Kinh tốt biết bao nhiêu, sang năm là cháu thi tốt nghiệp trung học rồi, giữa chừng chuyển trường khó thích ứng lắm.” “Không phải trẻ con đều nên ở bên cạnh người lớn à.” Kiều Chính xuyên qua kính chiếu hậu nhìn cô gái ngồi phía sau. Cô đút hai tay vào trong túi áo hoodie, khuôn mặt trứng ngỗng, làn da trắng ngần mềm mại, đôi mắt hạnh trong trẻo long lanh, lúc nói chuyện không nhanh không chậm, khiến cho người nghe không khỏi cảm nhận được sự tĩnh mịch và dịu dàng. “Thật là một đứa trẻ hiếu thảo, cháu muốn đến đây, bố cháu cũng rất vui, ông ấy cười suốt mấy ngày nay, từ sau khi mẹ cháu qua đời, chú rất ít khi thấy bố cháu cười.” Lộ An Thuần nhìn qua ngoài cửa sổ, không đáp lại nữa. Xe chạy ra khỏi đường cao tốc, tiến vào trong thành phố, đi xuyên qua từng tòa nhà cao san sát nhau. Bởi vì địa hình đan xen cao thấp, cầu vượt ở thành phố C cũng giống như được xây trên trời, chiếc xe đi qua đó một cách kỳ diệu, giống như rừng rậm trong thành phố. Cô lấy sợi dây chuyền ở ngực ra, mặt dây chuyền là một cái kẹp ảnh chụp hình trái tim bằng bạc. Nhìn khuôn mặt dịu dàng mỉm cười của người phụ nữ, trong mắt Lộ An Thuần tràn đầy vẻ mềm mại. Mẹ yên tâm. Con nhất định sẽ tìm được em ấy. … Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã chạy vào khu nhà giàu ở ngoại ô thành phố, nơi này xây dựng từng ngôi biệt thự trang viên đan xen nhau, mỗi một căn đều có thể nhìn thấy dòng sông Gia Lăng chảy xiết cuồn cuộn từ xa xa. Tài xế đưa Lộ An Thuần đến cửa biệt thự Giang Đinh, người đón cô là một người phụ nữ trẻ tuổi, mái tóc dày đen nhánh xõa ở đầu vai, làn da trắng sữa sáng bóng, cánh môi màu đậu đỏ tự nhiên, giày cao gót cao mảnh, sợi dây quấn trên bắp chân thẳng tắp của cô ta. Liễu Như Yên, tình nhân hiện tại của bố cô, không lớn hơn Lộ An Thuần mấy tuổi. Lộ An Thuần nhìn thấy cô ta, ấn tượng đầu tiên không phải là cô ta có dung mạo giống mẹ bảy tám phần, mà là… Vết máu ứ đọng ở khóe miệng cô ta. Có lẽ người ngoài không nhìn ra được, nhưng Lộ An Thuần lại quá quen thuộc với vết máu ứ đọng như vậy. Cho dù có bôi bao nhiêu lớp kem che khuyết điểm thì đều có vẻ càng che càng lộ. Liễu Như Yên giơ tay chào hỏi cô, khóe miệng mỉm cười nhiệt tình: “Là An An đúng không, nhanh vào nhà đi, trời này nóng lắm, mau vào ngồi máy lạnh đi, vali thì để tài xế cầm vào giúp em.” “Chào chị Liễu.” Lộ An Thuần lễ phép chào hỏi với Liễu Như Yên, lấy ra một cái hộp nhỏ từ trong túi đưa cho cô ta: “Đây là quà cho chị Liễu.” Liễu Như Yên kinh ngạc nhận lấy cái hộp, nhìn thấy đó là một sợi dây chuyền thạch anh thiên nga đen. “Em dùng tiền học bổng mua đó, không quý giá cho lắm, nhưng là tâm ý của em nên hy vọng chị Liễu đừng ghét bỏ.” “Cái này… sao lại thế được, chị rất thích! Cảm ơn em! Thật sự…” Liễu Như Yên cũng không biết nên nói gì cho phải. Đây là lần đầu tiên cô ta tiếp xúc với con gái của tình nhân. Cô bé này đã mất mẹ, lại đang trong thời kỳ nổi loạn, vốn cho rằng Lộ An Thuần ít nhiều gì cũng sẽ khịt mũi coi thường thân phận thấp kém này của cô ta, hoặc là lạnh giọng mỉa mai… Liễu Như Yên đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho những điều này, thậm chí là nghĩ cách đối phó. Không nghĩ tới cô gái nhỏ vừa gặp mặt đã tặng quà trước, dịu dàng lại khéo léo, cũng làm cho cô ta vì lòng dạ nhỏ nhen của mình mà cảm thấy áy náy. Mặc dù người đàn ông kia từng mua cho cô ta dây chuyền bảo thạch đắt đỏ hơn, nhưng cũng không quý giá bằng dây chuyền thạch anh thiên nga đen mà Lộ An Thuần dùng số tiền học bổng ít ỏi mua cho cô ta. “Chị… chị xách vali giúp em.” Liễu Như Yên nhận lấy vali trong tay tài xế, giúp Lộ An Thuần xách vào nhà. Biệt thự được trang trí theo kiểu Trung Quốc, nội thất đều bằng gỗ lim, kiểu dáng khá cổ điển, nhưng mỗi một vật đều có giá trị không nhỏ, ngay cả bức tranh trên tường cũng do học giả tiếng tăm vẽ nên, giá trị chục triệu thậm chí là hơn trăm triệu. “Chị cũng đã dọn dẹp phòng của em rồi, ở tầng hai, em xem xem có thích không, nếu như không thích thì cứ chọn một phòng khác, chị gọi người bố trí lại lần nữa.” Liễu Như Yên thân thiện đưa Lộ An Thuần lên lầu, đi tới một căn phòng ngủ nhìn ra cảnh sông. Cửa sổ sát đất chính diện của phòng đối diện với sông Gia Lăng cuồn cuộn ở nơi xa, tầm nhìn cực kỳ rộng lớn, trang trí của phòng cũng rất nữ tính, ga giường họa tiết hoa nhí, bàn đọc sách đơn giản, tường vải hồng phấn. “Tầm nhìn của phòng bên cạnh tốt hơn, nghe bố em nói em thích vẽ tranh, chị định hai ngày này sẽ dọn dẹp đồ đạc ở phòng bên cạnh một chút, làm thành phòng vẽ tranh riêng cho em, em cảm thấy thế nào?” “Cảm ơn chị Liễu.” “Em xem phòng này đi, có gì không hài lòng không.”   Mời các bạn mượn đọc sách Tình Yêu Của Chúng Ta của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu - Vô Xứ Khả Đào
Thời khắc đẹp nhất của tình yêu là tại nơi tình yêu bắt đầu. Thư Hoàn từng nói với Hoắc Vĩnh Ninh: “Nếu lúc nào em cũng mang đến cho anh cảm giác mới mẻ, có thể để em ở bên anh lâu hơn được không?” Lúc check in, Hoắc Vĩnh Ninh tự hỏi bản thân không biết bao nhiêu lần: “Nếu lúc đó mình kiên trì, liệu hiện tại có thể khác đi không?” Thông thường, tất cả những chuyện xảy ra trước khi gặp nhau đều vì chờ đợi, sau khi gặp nhau, rõ ràng rất yêu nhưng lại khiến nhau tổn thương. Thế rồi sau khi biệt ly, mới hiểu hóa ra thực sự đó là chữ “yêu” nhưng tất cả đều không cách nào trở lại như xưa được nữa. Sau khi tất cả yêu hận tình thù được giấu sau bức màn “thân thế” được vén lên, sự hổ thẹn và tự trách của Hoắc Vĩnh Ninh ngày càng nhiều hơn là vì cả hai lần, anh không cách nào bảo vệ người mà mình yêu thương nhất, vì thế anh đã lựa chọn một cách yêu khác… Thời gian tiến về phía trước, em nguyện lùi lại phía sau, chỉ để được bình yên nắm tay anh lần nữa. *** Đôi lời người dịch: Truyện không dài không ngắn, tầm tầm như các truyện đã xuất bản bình thường, mình không hứa trước bất cứ điều gì nhưng sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành nhanh nhất có thể. Mình cũng đã dịch một vài truyện trước đây nhưng thực sự đây là cuốn mình rất tâm đắc, ấp ủ từ khi truyện mới được xuất bản bên Trung (nếu mình nhớ không nhầm thì đầu năm 2014) nhưng đến giờ mới quyết định dịch và đăng cho mọi người đọc. Truyện không kể về một nữ chính Tiểu Bạch hay hoàn hảo, vị tha gì đó... mà ngược lại, nữ chính có lẽ những chương đầu sẽ bị ném đá rất nhiều, nhưng sau khi đọc phần sau các bạn sẽ hiểu và thông cảm. Nói chung là nói trước mất hay nhưng đảm bảo hãy nhảy hố đi, các bạn sẽ không hối hận đâu! Thật đấy! Trust me! *** Lời cuối sách: Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc Tôi viết câu chuyện này vào lúc cuối thu, qua một mùa đông rồi đến tận mùa xuân năm sau. Ấn tượng sâu nhất là một lần đi học buổi sáng, ngồi trên xe bus, đột nhiên nghĩ đến kết cục này… nghĩ đến hai người trong câu chuyện chia lìa nhau trước ranh giới sinh tử, càng ngày càng rời xa và cuối cùng không thể gặp lại nữa. Tôi bị kết thúc đó ám ảnh. Mải mê suy nghĩ đến mức ngồi quá trạm xe bus cần xuống, lần đầu tiên trong đời. Khoảnh khắc ấy, tôi biết câu chuyện sẽ kết thúc như vậy. Mặc dù lúc đó lòng tôi nặng trĩu. Nhiều lần sau đó tôi muốn đổi sang một kết thúc khác, cảm thấy nếu như vậy thì cuộc đời quá tàn nhẫn với Thư Hoàn, một kết thúc có hậu cũng không tệ. Nhưng đắn đo suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không thay đổi. Dù lúc mới chắp bút, tôi chưa nghĩ gì đến kết thúc của các nhân vật, nhưng tôi hiểu rõ sự cố chấp của Thư Hoàn, từng bước dẫn dắt cô ấy đến điểm cuối cùng. Sau khi trải qua tuổi thơ đó, cho dù có gặp lại Hoắc Vĩnh Ninh một lần nữa thì anh cũng không còn mang lại cảm giác an toàn đầy đủ cho cô ấy nữa. Cả đời này cô không cách nào đặt niềm tin vào anh hay bất cứ người nào khác được nữa. Cơ hội xoay chuyển duy nhất của họ có lẽ là câu chuyện “mang thai”. Đáng tiếc vận mệnh vẫn không mỉm cười với họ. Đứa bé đó không xuất hiện. Nếu không, cuộc đời cô đã tươi đẹp hơn nhiều. Còn Hoắc Vĩnh Ninh, từ sự bất lực khi còn nhỏ đến sự bỏ lỡ khi trưởng thành… Từ đầu đến cuối, anh chỉ thiếu đúng mấy chục giây chờ đèn đỏ mà thôi. Nhưng lại vì thiếu sót đó mà chịu đau khổ cả đời. Lúc viết câu chuyện này, tôi nghe đi nghe lại một bài hát: Người của hai thế giới vương vấn không thôi Ban đầu chắc hẳn là sự dối trá thiện ý của số phận Nỗi nhớ của anh dành cho người đó Trở thành nỗi đau dai dẳng trong em Em đau lòng cho chúng ta Tạm biệt Nhưng không hẹn ngày gặp lại Chia ly làm anh lưu luyến Cái chết đừng cướp đi nỗi nhớ của anh Lời bài hát có lẽ là tâm trạng người vợ của Hoắc Vĩnh Ninh trong ngoại truyện. Hoắc Vĩnh Ninh sẽ đối tốt với Phó Đình suốt đời. Cũng có thể cô ấy sẽ biết đến câu chuyện này hoặc là mãi mãi không. Suy cho cùng vẫn có người hạnh phúc. Cuối cùng cảm ơn các bạn đã đọc đến những dòng này của tôi. Cảm ơn sự đồng hành và ủng hộ của các bạn trong mấy năm viết sách của tôi. Cảm ơn sự tâm huyết của tổng biên tập và biên tập Khang Khang. Hẹn gặp lại ^_^ By Vô Xứ Khả Đào. Mời các bạn đón đọc Trở Về Nơi Tình Yêu Bắt Đầu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) - Lạc Hi
Phong Luyến Vãn và Nhan Mạc Oa là bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ. Bỗng 1 ngày thiên địa chấn động, Ma vương xuất thế quấy nhiễu người dân. Thiên Sơn tiên nhân thấy Nhan Mạc Oa người tỏa thần khí xuất chúng hiếm có nên đưa đi tu tiên, mong một ngày nào đó thành đạo giúp dân lành. 10 năm sau, Phong Luyến Vãn đi tìm lại người bạn ngày xưa của mình trên Lam Uyên Đại Lục rộng lớn này..... *** Ta nói nha, sau khi được tên Nhan đại thần kia khao một bữa, nghĩ lại bụng vẫn còn rất no, hôm nay Lục viện huyên náo hơn hẵn, ta bước vào sảnh kiếm đại một chỗ ngồi chờ Tiêu Tiêu đến, vô tình nghe được một số chuyện rất thú vị, phía trước mọi người đang bàn tán về người sẽ khảo sát sức mạnh của từng người để xếp loại kia là ai, còn nghe người sẽ khảo sát có thể là Huyền Linh chân nhân gì đó, nghe nói người đó có thể là Viện trưởng của Lục viện lắm a ! - Haizzzzz~~~~ Tiêu Tiêu sao giờ này còn chưa đến nữa ?!! Không lẽ lại bị mấy tên đáng ghét kia bắt nạt nữa ? Vừa nghĩ đến chuyện đó ta liền đứng dậy, định bước ra tìm Tiêu Tiêu thì đã thấy cô ấy đi vào, mấy người đang bàn tán về Huyền Linh chân nhân kia bỗng nhiên đổi chuyện, một tên nam nhân có vẻ là một thiếu gia nói mỉa với một tên khác có thể là người hầu của hắn . - Chẳng phải là con bé cửu phẩm đây sao ? Ta tưởng ngươi đã biết điều cuốn gối về quê rồi chứ ? Ngươi xem có phải không ? Hahahahahahhh!!!!! - Thiếu gia, người nói hơi quá rồi, chắc cô ta ở lại để xin làm người hầu của chúng ta đấy . À mà, rác phẩm như cô ta thì chắc không có ai nhận cô ta làm người hầu đâu. Ta thấy vậy liền bước đến phía Tiêu Tiêu đỡ lời. - Cái gì mà cửu phẩm, rác phẩm không bằng người hầu ? Ta thấy nó còn hợp hơn ngươi nhiều đó, đồ công tử bột ! -Ngươi ! được lắm, bạn của rác phẩm cũng chỉ là rác phẩm mà thôi, trước khi chết ngươi khôn hồn mà phun tên ra để thiếu gia ta đây còn làm một cái bia cho ngươi nữa ! - Phong Luyến Vãn ! ... Mời các bạn đón đọc Phong Khởi Thương Lam (Phiên Ngoại) của tác giả Lạc Hi.
Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát - Lạc Mạc Chi Vũ
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi đi, dù bạn gấp gáp, nó cũng không vì bạn mà nhanh hơn, dù bạn hoài niệm, nó cũng không vì bạn mà dừng lại thêm một khoảnh khắc nào. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, đã bao lần ta chậm lại cảm nhận nhịp đập của thời gian, đã bao lần ta tĩnh lặng lắng nghe thời gian đang hát? Tình yêu và tình bạn chân thành, liệu chúng ta có từng bỏ lỡ điều gì trong quãng thời gian hữu hạn của mỗi người? “Tình yêu cũng giống như lon cola, có khi rất ngọt, có khi rất kích thích; song nếu để lâu sẽ bị mất gas, cảm giác kích thích cũng không còn nhưng vẫn lưu lại dư vị ngọt ngào.” *** Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết. Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị. Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị. Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy. Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ. Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên. Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó. Hạnh phúc là gì? Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.   Mời các bạn đón đọc Nghe Kìa Thời Gian Đang Hát của tác giả Lạc Mạc Chi Vũ.
Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ - Hy Nguyễn
"Lần đầu tiên có một tiểu thuyết đồng tính nữ mà xem lại nhẹ nhàng đến như vậy! Tác giả chứng tỏ bản lĩnh khi không vấp phải hai lối mòn của việc khai thác đề tài đồng tính: một là "gân cổ" lên chống đối thế giới và hai là mong muốn được cảm thông một cách không cần thiết. Tình yêu trong "Khu vườn giữa hai khung cửa sổ" trong lành, an yên, và tự nhiên như hơi thở. Tình yêu bình dị, ngọt ngào giữa hai tâm hồn thuộc về nhau trọn vẹn. Yêu nhau bình thường như nhân thế bao đời vẫn vậy!" (Hamlet Trương) *** Đó là một ngày vào đầu tháng Ba. Khi tiếng chim hót vang khắp khu vườn chào đón bình minh lên cũng là lúc Tú chập chờn tỉnh giấc. Tú dụi mắt, vươn vai, nhìn qua bên phải tìm một gương mặt quen thuộc. Con Sam đang ngủ lè lưỡi ngay cạnh Tú. Tú thở dài, rồi bật cười. Dạo này sáng nào cũng thấy cảnh này. Tú khe khẽ chồm người dậy, khuỷu tay phải chống xuống giường và lấy tay chống dưới mặt. Nhìn đằng sau Sam, Nhi vẫn còn đang say giấc. Con Sam được Nhi ôm cứng ngắc. Tú nghĩ chắc vậy mà nó ngủ ngon. Nhẹ nhàng xuống giường và xỏ dép vào, Tú lại bàn học cầm điện thoại lên xem. Chỉ mới 5 giờ 53 phút. Tú ra phía ban công và vén màn lên, làm nắng sớm đua nhau chạy vào phòng. Mở cửa đi ra ngoài hít thở không khí trong lành của buổi sáng, Tú đứng nhìn chim chóc bay qua lại từ tán cây này sang tán cây kia. Gió sớm thổi thoáng qua, làm Tú chợt cảm thấy cơn buồn ngủ quay lại. Nhìn sang Nhi và Sam thấy cả hai vẫn còn ngủ say, Tú ngáp nhẹ một cái rồi quyết định quay lại giường. Dù sao vẫn còn sớm. Leo lên phía của mình và nằm xuống, Tú nhắm mắt tìm lại giấc ngủ, nhưng rồi cảm thấy thiếu gì đó. Mở mắt ra nhìn con Sam nằm chễm chệ ngay giữa và Tú biết ngay nguyên nhân. Tú muốn ôm một người. Tú lại ngồi dậy nhìn Nhi và Sam, rồi cẩn thận kéo Sam qua một bên. Sự chao động làm cả Nhi và Sam đều động đậy, nhưng rồi ai cũng chìm lại vào giấc ngủ. Tú dùng thêm tí sức để kéo Sam hẳn qua chỗ Tú vừa nằm, chừa phần giữa vừa đủ để Tú nằm vào. Hài lòng với kết quả, Tú cúi xuống đặt một nụ hôn lên má Nhi rồi trùm mền ôm Nhi ngủ qua bình minh. ... Mời các bạn đón đọc Khu Vườn Giữa Hai Khung Cửa Sổ của tác giả Hy Nguyễn.