Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật

Bạn đang đọc truyện Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu. Trước khi chương trình tình yêu bắt đầu, trong số các khách mời nữ thì chỉ có Thẩm Phất là có thâm niên thấp nhất bị netizen giễu cợt: “Bất kể là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến mười tám (*) này đâu”. (*) Tuyến 18: Ý chỉ những diễn viên không có tiếng tăm, thường đóng vai phụ hoặc đóng vai chính những bộ phim chế tác nhỏ hay phim rác,… Sau khi chương trình tình yêu bắt đầu, cư dân mạng đều đấm ngực dậm chân, ôm đầu khóc lóc. A a a a a, chuyện quái gì thế này!!! Toàn! Một! Đám! Ngu! Muội! *** Vào tháng 3, hoa anh đào nở rộ. Thẩm Phất kéo vali, xuống xe trước mấy căn biệt thự cổ kiểu Pháp. Phồn hoa bốn phía bị lu mờ, đẹp không sao tả xiết, cô vừa bước xuống đã lập tức ngửi thấy mùi hương hoa thấm vào lòng người. Biệt thự nằm gần hồ bơi, những bãi cỏ và tất cả các con đường rợp bóng cây đều được trang trí bằng những ngọn đèn đường ánh sao không thể tính giá, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và xa hoa. Xem ra tổ chương trình đã bỏ không ít vốn gốc cho mấy cà phê lớn (1) kia. 1. Cà phê lớn: (Phiên âm Hán Việt: đại già, tiếng Trung: 大咖) là từ chỉ người thành công, thành đạt ở phương diện, lĩnh vực nào đó. Ở đây tạm hiểu là một câu khen có thể là khen đểu, khiêu khích. Thẩm Phất rất ít khi được hít thở bầu không khí trong lành như vậy trong thành phố, không nhịn được thả chậm bước chân, đi từ từ theo bảng chỉ dẫn của tổ chương trình về phía căn nhà thứ hai trong khu biệt thự. Trong màn đạn (2) đã có người bắt đầu than phiền: 2. Màn đạn: Trong ứng dụng xem phát sóng chương trình trực tiếp nào đó, người xem sẽ vào đăng comment, các comment này sẽ bay trên màn hình của chương trình đang chiếu, và bay rất nhanh như đạn, nhiều comment tạo thành một màn che có khi che luôn cả mặt người đang nói trên chương trình nên được gọi là màn đạn. [Sao người đầu tiên xuất hiện lại là cô ta? Còn Ôn Tranh Hàn thì sao? Còn Tả Mân thì sao? Tôi bỏ tiền vào phòng livestream là để xem ảnh đế và ảnh hậu xa cách bấy lâu nay được gặp lại bên nhau, chứ không phải là đến xem bình hoa tuyến18 này chiếm sóng.] [Trong chương trình yêu đương lúc trước, hầu như tất cả các sao nữ đều có những phân cảnh quan trọng...!Tôi canh trong livestream lâu đến vậy rồi, cứ nghĩ sao nữ đầu tiên không phải là Tả Mân thì cũng là Hứa Điều Điều...!Ai ngờ người đầu tiên xuất hiện lại là Thẩm Phất, tôi thua.] "Thời hạn rung động" là chương trình giải trí được đầu tư lớn nhất hiện nay, họ đã tốn rất nhiều tiền để mời ảnh đế vốn là khách quen của Liên hoan phim Cannes, Ôn Tranh Hàn và ảnh hậu Tả Mân đã lui giới nhiều năm. Nếu một chương trình muốn hot thì phải có diễn viên được yêu thích, lúc đó mới mong có thể thành công, tổ sản xuất tiếp tục mời thêm Thẩm Phất ra mắt ba năm mới có được mười hai bộ phim bị ném cà chua thối để làm nền, tạo điểm nhấn cho khán giả xem. Chuyện này thì không nói, nhưng biết rõ phần lớn khán giả đang đau khổ chờ đợi trước livestream đều là fan của mấy nhà kia, nhưng hết lần này tới lần khác lại để cho Thẩm Phất xuất hiện đầu tiên. Hỏa lực lập tức tập trung lên người Thẩm Phất. [Lúc ở buổi công bố chính thức tôi đã thấy người này có ý đồ riêng khi vào tổ rồi, những khách mời khác tài giỏi bao nhiêu, còn vị trí của cô ta thì ở đâu hả, cô ta dựa vào cái gì mà đi lên? Dựa vào khuôn mặt bình hoa? Dựa vào tác phẩm "Dây dưa" tiêu biểu lúc ra mắt?] [Bình tĩnh, nghệ sĩ nào mà chẳng có ý đồ riêng khi vào tổ?] [Làm gì mà đi chậm vậy, chân gãy nên nặng quá à?] Màn đạn nổ ra khiến ai cũng phải chịu tổn hại, những vị khách khác còn chưa xuất hiện mà đã có Thẩm Phất đi ra, tất nhiên mọi người đều bình luận xoi mói. Tuy rằng công ty quản lý của Thẩm Phất nhỏ, nhưng lại rất quan tâm tới Thẩm Phất. Tạo hình xuất hiện hôm nay đã được chuẩn bị từ rất lâu. Dáng người Thẩm Phất rất đẹp, năng động hoạt bát, làn da như quét mỡ dê, chỉ cần mặc một chiếc váy dài đơn giản là có thể khiến cho người ta không thể rời mắt. Những khách mời nữ khác vừa là tiền bối, còn tài giỏi hơn Thẩm Phất gấp mấy lần ngọn núi cao trên Himalaya. Nếu ăn mặc huênh hoang thì chẳng phải là muốn bị mắng chết sao? Vì thế người đại diện Lương Hiểu Xuân đã làm việc rất cẩn thận, thay Thẩm Phất chọn một cái áo dệt kim màu đen cùng một cái quần ống rộng giản dị, vạt áo dệt kim buộc thành nút thắt, loáng thoáng lộ ra một chút vòng eo nhỏ trắng nõn, xinh đẹp lại khiêm tốn. Kiểu tóc cũng không chọn kiểu tóc xoăn dài thích hợp nhất với Thẩm Phất, mà là để cho cô đội mũ lưỡi trai, nửa khuôn mặt đều che dưới vành mũ. Có thể nói là ăn mặc cực kỳ cẩn thận không thể bắt lỗi. Trên màn hình có lẻ tẻ vài câu khen ngợi: “Không thể không nói, mặc dù danh tiếng Thẩm Phất không tốt, nhưng ngũ quan (3) tinh xảo đến mức không thể xoi mói được, tạo hình bình thường như vậy mà cô ta vẫn có thể mặc đẹp đến thế.” 3. Ngũ quan: tai, mắt, mũi, miệng và lông mày. Nhưng vẫn bị nhấn chìm trong một đám người bắt bẻ. [Bình thường? Tại sao tôi lại không nhìn thấy dáng vẻ này bình thường vậy? Bộ đồ này thật sự tâm cơ chết đi được.] [Nhiệt độ hôm nay lạnh mười mấy độ vậy mà còn nghĩ đủ mọi cách để khoe dáng người, chậc, biết cô ta có vòng eo A4 (4) rồi, chẳng lẽ không tạo dáng thì cô ta sẽ chết à?] 4. Vòng eo A4: Đặt dọc tờ giấy A4 sát vào mặt bụng hoặc lưng. Nếu bề rộng eo không lớn hơn tờ giấy, chứng tỏ người đó có vòng eo đẹp. Theo Tổ chức tiêu chuẩn quốc tế (ISO), một tờ giấy A4 có chiều rộng 21 cm, chiều dài 29,7 cm. [Cười chết mất, đẹp thì có lợi ích gì, cho dù là ảnh đế Ôn Tranh Hàn hay là ai đi chăng nữa thì cũng không muốn có quan hệ với loại bình hoa tuyến 18 này đâu.] Lương Hiểu Xuân cũng đang xem livestream, tức giận đến mức run rẩy: "Đám người trong màn đạn này có phải rảnh rỗi quá không có việc gì làm rồi đúng không? Trưng diện thì bọn họ nói có ý đồ xấu, không trưng diện thì bọn họ lại toàn mắng xấu xí thôi." Trợ lý xấu hổ nói: "Nghe bảo fan của Chử Vi với Hứa Điều Điều đều chia nhau tham gia vào nhóm tám chuyện." Ngay sau khi Thẩm Phất ra mắt chưa được bao lâu thì có qua lại với thực tập sinh Chử Vi lúc ấy vẫn còn chưa có danh tiếng gì, thời gian không dài, ước chừng ba tháng. Lúc ấy có thể nói là bắt đầu thành công, xem như Thẩm Phất đã dìu dắt Chử Vi. Nhưng sau khi mọi chuyện bị đem ra ánh sáng, công ty quản lý của Chử Vi nhiều lần ám chỉ phía cô đang có ác ý thổi phồng, dẫn đến chuyện fan của Chử Vi gây chiến cực lớn với Thẩm Phất, lúc ấy bọn họ nói rất nhiều câu khó nghe, gì mà tác phẩm "dây dưa" tiêu biểu, gì mà đạp Chử Vi ngoan ngoãn xuống để bước lên cao. Lương Hiểu Xuân tức giận mắng Thẩm Phất một trận, sau đó bỏ tiền ra mua thủy quân để giải quyết chuyện này, cũng may mọi chuyện đã kết thúc. Ai ngờ hai năm sau Chử Vi bỗng nổi đình nổi đám nhờ một chương trình tuyển chọn nổi tiếng, lượng fan lập tức tăng chóng mặt từ hàng triệu lên đến hàng chục triệu chỉ sau một đêm. Chuyện năm đó của cậu ta với Thẩm Phất bị fan mới nhắc lại trong một đêm, Thẩm Phất lại bị đào thi thể rồi đem roi ra quất. Chuyện này coi như xong, chỉ xem là scandal nhỏ cũ rích mà thôi, nào có ai lăn lộn trong cái giới này mà lại không có chút tin đồn cũ nào quấn thân. Chết người nhất chính là, trong số khách mời ở buổi công bố chính thức của chương trình tạp kỹ lần này, không chỉ có Chử Vi, mà còn có cả Hứa Điều Điều. Nửa năm trước Chử Vi với Hứa Điều Điều vừa hợp tác trong một bộ phim cổ trang đình đám, đó là lúc fandom CP nhiều như lông trâu, cuồng nhiệt đến đỉnh điểm. Thẩm Phất lại lựa chọn tham gia vào cùng một chương trình giải trí vào thời điểm này, không phải có nghĩa là sẽ bị cộng đồng fan 1+1 lớn hơn 2 xé xác sao? Trước khi chương trình bắt đầu, Lương Hiểu Xuân đã khuyên Thẩm Phất dứt khoát từ chối lời mời tham gia chương trình giải trí lần này đi, ngay cả khi cô không làm gì trong chương trình giải trí thì cô cũng sẽ bị fan hai người kia bao vây tấn công đến máu chảy đầm đìa đó! Nhưng không biết Thẩm Phất nghĩ như thế nào, không thèm bàn bạc với anh ta mà đã thẳng tay ký hợp đồng. Lúc hỏi tới, Thẩm Phất còn cười tủm tỉm nói là vì tổ chương trình thật sự rất giàu. Thẩm Phất đương nhiên không thể nói cho Lương Hiểu Xuân biết, người khác tham gia vào chương trình giải trí là vì danh tiếng và lợi lộc, nhưng thứ cô muốn lại là mạng sống. "Cái đồ không thể bớt lo được." Lương Hiểu Xuân vừa mắng, vừa đi chuẩn bị tới tới lui lui. [Tôi tới là để Khái Chử Điều Đường (5), xin Thẩm Phất tha cho bé gà gặm đường bình thường không có gì là lạ của tôi, đừng có bám dính lấy nữa.] 5. 磕褚迢糖: Chơi chữ, gõ tên Chử Vi để tìm kẹo ngọt xa xôi. Càng xem càng tức, Lương Hiểu Xuân dứt khoát tắt màn hình máy tính. Livestream bên này vẫn còn tiếp tục. Thẩm Phất đã kéo vali tới dưới bậc thang biệt thự. Bậc thang ước chừng mười mấy bậc, mắt thường có thể thấy được khá tốn sức. Cô nhìn trái rồi ngó phải, để vali lại tại chỗ, một mình đi thẳng lên. [Cô ta không cần vali à?] [Emmmm, tự làm chuyện riêng của mình đi, còn định đợi nhân viên công tác giúp chuyển đồ hay là chờ khách nam đến chuyển cho hả?] Sau khi Thẩm Phất bước lên tầng, ở cuối sườn dốc thoai thoải tiếp tục xuất hiện khách mời thứ hai, cuối cùng đã chuyển hướng sự chú ý của khán giả. [Tả Mân tới rồi!] [A a a a a, lâu không gặp chị rồi, chị ơi đẹp quá.] [Ôn Tranh Hàn đâu, sao còn chưa tới!] Mười năm trước Tả Mân cực kỳ nổi tiếng, sau đó kết hôn rồi nửa lui về trạng thái ở ẩn, lúc ấy bạn học cũ của cô ta, tức Ôn Tranh Hàn bất ngờ xuất hiện trong buổi chia tay giải nghệ của cô gửi lời chúc phúc, khiến lượng tìm kiếm trên mạng của hai người lúc đó cực kì nhiều. Năm ngoái, tin tức Tả Mân ly hôn và quay trở lại xuất hiện cùng với thông tin cô sẽ tham gia vào một chương trình yêu đương với Ôn Tranh Hàn đã khiến dân mạng điên đảo. Mười năm qua Ôn Tranh Hàn chưa từng tham gia vào bất cứ chương trình giải trí nào, cuối cùng hiện tại lại nhận chương trình vì Tả Mân, còn là chương trình yêu đương nữa, đây không phải tình yêu đích thực thì là gì? Ánh trăng sáng (6) đặt trong lòng mười mấy năm, hôm nay đi lòng vòng cuối cùng cũng gặp lại, ai có thể không hăng máu không ship tên CP đến chết chứ? 6. Ánh trăng sáng: Crush, người trong lòng. Tả Mân cũng đến một mình, kéo vali và mặc một bộ váy đỏ, dọc đường đi cô ta luôn mỉm cười với máy quay, chào hỏi người hâm mộ ở trước màn hình livestream bằng những lời lẽ thân thiết. Màn đạn lại toàn lời khen ngợi. Cô ta đi tới trước bậc thang, xách cái vali nặng nề lên không chút do dự rồi bước lên bậc thang. [Chị gái không hổ là chị gái, còn mang giày cao gót...!Sau bao nhiêu năm ra mắt rồi mà vẫn không có vẻ gì là kiêu ngạo hết.] [Trái ngược hoàn toàn với người nào trước đó.] Giữa chừng còn xen lẫn vài câu tám chuyện: [Nghe nói gần đây có một tổ phim nào đó quay được cảnh một nữ nghệ sĩ đang đợi bên ngoài đoàn làm phim của Ôn Tranh Hàn, có người nói người trong ảnh là Thẩm Phất, thật hay giả vậy?] [Lại tới, lại tới rồi, Điện ảnh và truyền hình Xuân Thu đã thả bao nhiêu thủy quân vậy, vì muốn hot mà đến cả mặt mũi cũng không cần sao? Trước chương trình này, sợ là ảnh đế còn chưa từng nghe đến cái tên Thẩm Phất của mấy người đâu, dám nằm mơ ảnh đế ra đón cô ta? Thẩm Phất mà cũng xứng? Lấy Chử Vi ra xào CP mà chưa thấy đủ nên muốn kéo cả ảnh đế xuống nước? Chỉ sợ khách mời nam nào cũng sợ bị cô ta dán vào đấy!] Chẳng mấy chốc màn đạn lại bị fan của Tả Mân quét trở về: [Xin fan nhà nào đó học cách đi một mình.] [Hu hu hu chị Mân đừng để bị trật chân, sao nhân viên công tác không tới giúp một chút chứ?] Tả Mân mỉm cười. Lăn lộn trong giới giải trí hơn mười năm, mặc dù không nhìn thấy màn đạn, cô ta vẫn biết hiện tại trong màn đạn đang thảo luận chuyện gì. Trên mỗi vali đều có bảng tên, vali để dưới bậc thang có dán tên của Thẩm Phất. Thẩm Phất quả nhiên vẫn còn quá non nớt, không biết rằng dù chỉ là những hành động và biểu cảm nhỏ nhặt thì trong chương trình yêu đương này đều sẽ bị phóng đại lên, mặc cho khán giả phán xét thảo luận. Cô ta nghĩ đến chuyện gặp mặt với Ôn Tranh Hàn mấy ngày trước mà không thể bình tĩnh nổi, ý cười trên khóe miệng Tả Mân lại thoáng phai nhạt. Có một số thứ cô ta có thể mặc kệ ở đó cả mấy chục năm, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ta cho phép người khác chạm vào nó. Tả Mân xách vali lên bậc thang cuối cùng, đang muốn đưa tay ra mở cửa. Cửa biệt thự đột nhiên bị kéo ra từ bên trong. Thẩm Phất đi ra. Tả Mân ngẩn người. Cô ta chưa bao giờ đánh trận nào mà không có chuẩn bị, tuy rằng trước khi tới đã xem qua một số bộ phim của Thẩm Phất, nhưng khi bản thân thật sự mặt đối mặt nhìn thấy, cô ta vẫn có một khoảnh khắc bị kinh động. Trẻ trung, trắng nõn và rạng rỡ. So với cô ta năm đó thì cô càng hấp dẫn ánh mắt người khác hơn. ...!Khó trách Ôn Tranh Hàn lại hơi để ý đến cô ta. "Cô Thẩm, hân hạnh được gặp." Tả Mân che dấu chút nghi ngờ vi diệu trong lòng, là người đầu tiên mỉm cười rồi đưa tay ra với Thẩm Phất. Đẹp hơn thì sao? Sở dĩ ánh trăng sáng có thể trở thành ánh trăng sáng, là bởi vì đã lắng đọng trong ký ức suốt mười mấy năm. Thẩm Phất trước tiên nhìn cái vali dưới bậc thang, xác nhận vali vẫn còn đó, sau đấy mới nhìn về phía Tả Mân: “Xin chào.” [Cười chết tôi rồi, còn xác nhận trước xem cái vali có còn ở đó không, cô ta nghiêm túc đấy hả? Không phải chỉ số thông minh thấp thì chính là EQ thấp, chẳng lẽ ảnh hậu sẽ lấy mất cái vali của cô à?] [Emmmm, đây là cố tình bôi nhọ bới móc còn gì, xác nhận cái vali một chút không phải hành động là cực kỳ theo bản năng hả?] [Thấy ảnh hậu người ta tự xách vali lên không, cô ta còn chờ nhân viên công tác tới xách giúp, cô ta không biết xấu hổ sao?] Thẩm Phất nói với Tả Mân: "Hình như mới chỉ có hai người chúng ta tới, vừa rồi tôi đã xem qua, lầu ba là…" Tả Mân cười ngắt lời cô: “Hay là để tôi tự vào thăm thú đi, sau này sẽ phải ở đây tận ba mươi ngày, nếu không tự khám phá thì sẽ mất đi rất nhiều niềm vui, đúng không?” Thẩm Phất nhìn cô ta một cái, đành phải ngậm miệng lại. [Nói thật, hình như ảnh hậu có suy nghĩ phòng bị rất mạnh.] [Sao tâm phòng bị có thể không mạnh cho được? Ai như cô ta đâu, vừa lên tới nơi đã làm quen.] Thẩm Phất xoay người xuống bậc thang. Trong màn đạn lại trào phúng thành một tràng. [Cười chết mất, bây giờ mới nhớ tới chuyện xách vali, vừa rồi cô ta làm gì vậy?] [Chờ đã, cô ta đẩy vali đi đâu đấy?] Khán giả xem livestream buồn bực nhìn Thẩm Phất đẩy vali cách bậc thang càng ngày càng xa, hơn nữa còn vòng ra phía sau biệt thự. Toàn bộ khu vực ở nơi này đều có gắn camera, chằng chịt không góc chết, người xem cũng có thể đi theo góc nhìn của Thẩm Phất rất rõ ràng, nhìn thấy thang máy ngắm cảnh phía sau biệt thự. [...!Cho nên vừa rồi cô ta để vali ở bên dưới, là để đi khám phá địa hình? Cũng đúng, một nơi xa hoa như vậy thì chắc chắn không thể không có thang máy.] [Ha ha, giữ thể diện quá mức rồi đấy, nhất định phải tìm thang máy sao? Không phải chỉ có hơn mười bậc thang thôi hả, dù xách lên thì từ nãy đến giờ đã lên tới nơi từ lâu rồi, có đến mức vậy không?] Thẩm Phất đẩy vali, đi vào trong thang máy, ấn nút tầng ba. [Sao cô ta lại lên tầng ba?] [...!Hình như lúc nãy cô ta muốn nói tầng ba mới là tầng chung thì phải.] Mà Tả Mân bên này, vừa đẩy cửa biệt thự trước mặt ra, nụ cười ở khóe miệng lập tức chậm rãi cứng lại. Tầng một của căn biệt thự trống trơn, ngoại trừ một vài giá để rượu thì chính là bậc thang không nhìn thấy được điểm cuối ở trước mắt đang đợi cô ta tiếp tục xách hành lý nặng nề đi lên. [...] [...!Thật ra nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện chỉ có cửa sổ tầng ba treo rèm, rõ ràng tầng một với tầng hai không phải là chỗ ở.] [...!Phụt.] Antifan của Tả Mân không kiềm chế được mà nhô đầu ra: [Mới nãy là ai nói chỉ số thông minh thấp? Ra đây đi.] Từ buổi công bố chính thức đến giờ, fan của Thẩm Phất luôn đối mặt với sự trào phúng đầy trời, một mực trốn trong góc để sinh tồn, bọn họ quả thật không dám xem màn hình livestream vừa nãy, lúc này mới dám nhô đầu gật một cái. Làm bộ như người qua đường nói: “Dù sao thì, có thể ngừng chỉ trỏ Thẩm Phất đi có được hay không, người ta xúc phạm các người lúc nào?” Thế nhưng fan của Thẩm Phất thật sự yếu ớt hơn fan của những nhà khác rất nhiều, quyền nói chuyện trong màn đạn bị cướp lại rất nhanh. [Mới bắt đầu mà đã đòi khéo léo thì có ích lợi gì.] [Đây là chương trình yêu đương, chứ không phải là chương trình cần đầu óc nhanh nhạy.] [Nhìn bốn vị khách nam đi, có nhà nào gửi tin nhắn cho tuyến 18 của nhà các người không? Đến lúc đó thì đừng có mà khóc quá khó coi.] [Nhất là vị khách quý nặng ký ngoài giới kia, nghe nói trước đây có chút lục đục với Thẩm Phất đấy, cười chết mất, ngồi chờ xem kịch.]. Mời các bạn mượn đọc sách Tôi Diễn Bừa Mà Các Anh Cũng Coi Là Thật của tác giả Minh Quế Tái Tửu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thính Phong - Cảnh Hành
Dành tặng ai đó đang cảm thấy do dự trước cánh cửa của tình yêu… Chúng ta nói rằng mình không sợ bóng đêm, mà chỉ sợ những gì ẩn sâu trong đó. Cũng không sợ độ cao, mà chỉ sợ bị ngã đau. Và cũng không hề sợ yêu, mà chỉ sợ những gì sẽ mất đi khi tình yêu không còn nữa. Thế nhưng, nếu chỉ quan tâm đến sự sợ hãi thì có lẽ chúng ta đã mất đi một nửa ý nghĩa của cuộc sống vốn ngắn ngủi rồi. Bởi vì, nếu không dám bước vào bóng đêm thì sao có thể cảm nhận được sự ấm áp dưới ánh mặt trời, không dám trèo cao sao được thấy tầm mắt mình rộng mở, và nếu bạn không dám yêu thương sao biết được hạnh phúc là như thế nào? Vậy nếu đã can đảm dám yêu dám hận thì chúng ta rồi sẽ đi về đâu? Trong “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành đã viết về một cặp đôi như thế đấy. Tình yêu của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong không bắt đầu bằng những điều ngọt ngào và ấm áp. Cô và anh cũng đã từng bỏ lỡ nhau vì hai tiếng “sợ hãi”. Lãnh Hoan đã từng do dự hàng ngàn lần trước tình cảm với Diệp Thính Phong – một chàng trai quá kiêu ngạo và lạnh lùng. Tình yêu ư? Tuy vô cùng hấp dẫn con người ta nhưng cũng là một liều thuốc độc. Trái tim bệnh tật của cô còn không thể tự gánh vác thì làm sao có thể mơ tưởng đến việc chiếm được trái tim của người ấy. Nhưng tình yêu vốn có những lý lẽ của riêng nó, dù biết anh lừa dối, thậm chí vì trả thù mà tiếp cận mình, cô vẫn đưa tay ra nhận lấy những tình cảm ấy. Cô vờ như không hề hay biết bởi sâu thẳm trong thâm tâm đó là cách cô chọn để tha thứ và yêu anh. Nhưng giống như pháo hoa vụt nở rộ rồi nhanh chóng tàn lụi, giấc mộng đẹp cũng vỡ tan khi anh lạnh lùng tuyên bố kết hôn với người tình cũ. Anh muốn trả thù cô và đã thành công rồi. Cho cô biết thiên đường hạnh phúc trong ngắn ngủi rồi vội vã nhấn chìm cô xuống vực sâu đau đớn. Nhưng sao đạt được mục đích rồi mà Diệp Thính Phong anh không thấy thỏa mãn như đã từng nghĩ? Shakespeare đã từng nói: “Tình yêu cũng giống như than, một khi đã cháy lên thì phải tìm cách dập nó đi, nếu cứ để nguyên như vậy, nó sẽ thiêu cháy luôn trái tim anh”. Đáng lẽ anh nên đóng băng trái tim mình trước khi trả thù cô mới phải. Để giờ này, anh không còn phải đau đớn như thế nữa. Nếu anh dỡ bỏ hết mọi thù oán năm xưa, có phải cô sẽ quay lại với anh không? Nếu một lần nữa, anh dùng toàn bộ những gì mình có để trả giá thì liệu cô sẽ tha thứ chứ? Bởi một mình anh vật lộn với quá khứ , đấu tranh giữa lý trí và tình cảm đã quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể bắt đầu lại lần nữa, anh sẽ chọn một cuộc đời vui vẻ cho người con gái của mình, không phiền muộn như ý nghĩa của tên cô ấy vậy. Rồi cuối cùng số phận của hai con người họ sẽ ra sao? Xin mời các bạn đi tìm câu trả lời trong tác phẩm “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành. Mong rằng với câu chuyện của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong, những ai đó đang sợ yêu sẽ tìm được hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình. *** Cảnh Hành sinh năm 1984. Làm trong ngành truyền thông tài chính. Từng có thời gian du học ở Luân Đôn, Anh. Hiện sống tại Bắc Kinh, theo sự nghiệp sáng tác. Thích sự ấm cúng khi bạn bè tụ tập, nhưng cũng muốn hưởng thụ niềm vui với những chuyến đi xa một mình. Các tác phẩm đã xuất bản tại Trung Quốc: Trầm Túy, Hỷ Hoan. Tác phẩm của cô mang một vẻ đẹp đượm buồn, nên dù luôn là một kết cục hạnh phúc, cũng không khỏi để lại trong lòng độc giả nhiều cảm xúc khó tả. *** Sau ngày hôm đó, anh biến mất suốt hai tuần hệt như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Lãnh Hoan đoán chắc một điều rằng, nguyên do của việc đó là vì cô đã vượt quá giới hạn. Con người vẫn luôn tham lam như vậy, được một chút rồi thì lại muốn có nhiều hơn nữa. Lúc Lãnh Hoan đi ra khỏi phòng học, chiếc đồng hồ trên tháp chuông của ngôi trường cổ kính điểm mấy tiếng, âm thanh trầm trầm nhưng vọng xa. Lãnh Hoan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một đàn bồ câu dáo dác bay lên cùng tiếng chuông đồng hồ. Đang là mùa đông, mới chập choạng chiều mà trời đã tối. Cô cứ bước đi một cách vô thức giữa đám đông vừa tan học. Tự nhấn chìm mình trong đám người đông đúc và huyên náo ấy sẽ có một cảm giác yên bình khác lạ, có thể dễ dàng giấu kín bản thân, sau đó thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình. Lấy điện thoại từ trong túi ra, mở đến mục các cuộc gọi đã nhận, thời điểm số máy quen thuộc đó gọi cách đây rất nhiều ngày về trước. Ba con số cuối cùng, “512”. ... Mời các bạn đón đọc Thính Phong của tác giả Cảnh Hành.
Này! Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm
Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân. Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư… Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn. Chỉ bởi vì… Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi! *** Mặc dù kì thi tốt nghiệp phổ thông đã kết thúc nhưng chuyện Vệ Bắc bỏ thi môn tiếng Anh đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả các bạn học thông qua internet và điện thoại. Buổi tối Diệp Sơ lên QQ, thấy Lâm Mậu Mậu gửi một icon “kinh ngạc”. [Miêu Miêu]: Tớ nghe nói Vệ Bắc không thi môn Tiếng Anh (⊙o⊙)? [Mẹ A Bảo]: Hình như thế… [Miêu Miêu]: Đã xảy ra chuyện gì vậy? [Mẹ A Bảo]: Tớ không biết. [Miêu Miêu]: Không phải chứ? Cậu là bà xã của người ta mà không biết sao? [Mẹ A Bảo]: =;= [Miêu Miêu]: Cậu ta xong rồi, bỏ thi một môn quan trọng như thế! Tiếc quá, cậu ấy đã tiến bộ nhiều như thế, làm sao bây giờ đây? [Miêu Miêu]: Cậu ấy có học lại không nhỉ? [Miêu Miêu]: Học lại rất cực khổ đó…. ... Mời các bạn đón đọc Này! Buông Cô Ấy Ra của tác giả Ức Cẩm.
Yêu Không Bến Bờ - Bất Kinh Ngữ
Nếu như không thể yêu, ở gần hay xa đều là một sự giày vò. Đau khổ của chúng ta, bi thương của chúng ta, tội lỗi của chúng ta. Một mối tình thầm kín dâng trào dù biết hiểm nguy nhưng không thể thoát ra, một khoảng thời gian ảm đạm khiến người khác thơ thẩn bận tâm, một đám thiếu niên, một khuôn viên trường, vài mối tình mờ ám. Anh không bận tâm việc gặp gỡ em bằng cách nào, anh chỉ quan tâm có thể gặp được em trong biển người rộng lớn hay không. Trời đổ mưa, nhìn thấy cậu và một đám nam sinh bước ra từ sân vận động, áo thun trắng, quần bò ống rộng, đôi giày giản dị. Cũng không bật ô, mái tóc ngắn đen nhánh sáng lấp lánh, vài sợi tóc ướt rũ trên trán, nước mưa óng ánh chảy, rơi xuống giữa đôi chân mày, đôi mắt sau màn mưa dày đặc lạnh lẽo như hồ nước trong làn sương mờ, mưa rơi tứ tung. Bên cạnh thi thoảng có nữ sinh đi ngang qua, nhỏ tiếng nói: "Mau nhìn xem, Hứa Khả của học viện chính trị đó", "Ánh mắt thật sầu thương"... Rõ ràng cậu đang nói cười với người bên cạnh được chưa, Khương Doãn Nặc không nhịn được chớp chớp mắt, hi vọng có thể tìm được bóng dáng sầu muộn từ gương mặt đó. Nếu các người biết, cậu ta sống giống như một con ngựa giống, liệu còn có cảm giác như vậy nữa không? Cô từng có ý nghĩ độc ác như vậy. *** Hôm ấy, Khương Doãn Nặc bị Hứa Thụy Hoài gọi vào phòng bệnh. Người cô nhìn thấy là một ông già hai bên mái tóc hoa râm, đang ốm yếu nằm trên giường. Phòng bệnh đó vô cùng trống trải, tựa như dấu vết mọi sự sống đang càng ngày càng xa. Đó là bố của cô, người chí thân đã từng không hề hỏi han đến cô. Ông cho cô sinh mạng, cho cô sự đảm bảo sinh tồn, nhưng nhất định phải lấy đi tình cha con. Đó chính là ông ta. Mà hôm nay, trong tận sâu đáy lòng cô, trước sau vẫn tràn đầy sự thương hại và áy náy đối với ông. “Nặc Nặc,” ông khẽ gọi, “Con ngồi xuống đây, ngồi gần một chút.” Ông thân thiết và hòa nhã, cô cũng theo lời ngồi xuống bên giường của ông, thậm chí có hơi lo sợ. Ông hỏi thăm tình hình gần đây của cô, hỏi đến công việc và cuộc sống hàng ngày của cô. Và cô cũng thật lòng an ủi ông. Cuộc trò chuyện êm ấm mà không lo nghĩ gì như vậy, hình như là lần đầu tiên cách đây từ lâu lắm, cô vừa kinh ngạc lại vừa khó thích ứng. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Không Bến Bờ của tác giả Bất Kinh Ngữ.
Tìm Kiếm Nam Chính
Luôn luôn có rất nhiều nam chính đẹp trai con nhà giàu mà không chịu hưởng thụ, bày đặt cùng nữ chính chơi trò bỏ trốn. Tổng giám đốc, công ty của ngươi cần ngươi. Hoàng tử, quốc gia của ngươi cần ngươi. Ma vương, ác ma của ngươi cần ngươi. Nhìn xem, tất cả đều bị nữ chính tẩy não rồi vứt lại cục diện rối rắm để cùng nhau chạy trốn!  Hạ Lưu đọc xong kịch bản thì không nhịn được mà cảm thấy đau đầu ———— Nam chính, ngươi phải trở về đi thôi. Truyện này còn có tên: ”Làm thế nào để đem nam chính bỏ trốn quay trở về.” 100 loại nam nhân, 100 cách thu phục khác nhau. Mỗi ngày đều phải tẩy não các nam chính. Nữ phụ như nàng thật là vất vả...!!!  Hôm nay lại phải tìm kiếm nam chính! … *** "Schreyer vì để Emily tiếp nhận chính mình, vứt lại thân phận vong linh pháp sư, chấp nhận bị cướp đoạt ma lực, trở thành một người bình thường." "Trở thành người thường Schreyer mất đi sức chiến đấu, bị người của quang minh thánh điện dùng hỏa hình thiêu đốt tại chỗ." "Thâm Uyên chi môn mất đi Schreyer áp chế nên tự mở ra, vô số vong linh tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, niên đại hắc ám bắt đầu diễn ra. Vì ngăn cản vong linh xâm nhập, ma pháp sư đã trở thành truyền thuyết sẽ không bao giờ xuất hiện nữa." "Bad end " "Tôi có thể trách cứ lão không? Hửm?" Hạ Lưu "Cộp" một tiếng khép lại quyển sách thật dày, ngữ khí thực bình tĩnh, bất quá từ ngữ sau khi phát ra lại cố ý kéo dài. "Chúng ta là một tổ đội, ta nếu như bị lệnh cưỡng chế ngưng chức ngươi cũng không công tác tiếp được." Hệ thống quân rất có để khí uy hiếp Hạ Lưu, ngẫm lại vẫn cảm thấy như vậy tựa hồ không tốt lắm, vì thế an ủi: "Chỉ cần giải quyết cái nhiện vụ cấp S này, tổ nghiệp vụ của chúng ta liền có thể đuổi theo Lý Cẩu Đản cách vách!" ... Mời các bạn đón đọc Tìm Kiếm Nam Chính của tác giả Bạch Y Tổng Công.