Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng

Edit: Sam (p3104) / Dịch: Kaz Raw: 19lou Độ dài: 12 chương lớn (37 chương nhỏ) Thể loại: hiện đại Poster: nyan_neko   Ý nghĩa của lữ hành là gì? Tri Kiều đã hỏi Chu Diễn hơn một lần, nhưng anh lại không trả lời. Rất nhiều lúc cô vẫn nhớ rõ vào một buổi trưa mưa to, khi anh cầm chiếc ô lớn màu đỏ xuất hiện ở trước mặt cô, khuôn mặt mang theo nụ cười mà nói với cô, em quả nhiên là con gái của bố em, một khắc đó, cô cảm thấy dường như anh thở phào nhẹ nhõm, giống như anh vừa tìm được một thứ quan trọng trên thế giới này. Vì thế cô gia nhập đoàn lữ hành nho nhỏ này, tiến vào thế giới từng thuộc về anh và bố cô, cô dần dần phát hiện, hoá ra cầu vồng mà mình muốn…có lẽ chỉ là dưới ngày nắng. *** Review "Đoàn lữ hành đầy nắng" By Trịnh Hoàng Phương --- Ý nghĩa của lữ hành là gì? Nếu có cỗ máy thời gian bạn muốn quay trở lại thời điểm nào trong quá khứ? Tại sao đặt tên là "Đoàn lữ hành đầy nắng"? Đó là ba câu hỏi mà trong suốt ba năm hành trình cùng "Đoàn lữ hành đầy nắng" mà Thái Tri Kiều chưa từng nghĩ đến cho đến tận khi cô tham gia vào gameshow du lịch để kiếm tiền đầu tư cho chương trình. Ý nghĩa của lữ hành là gì? Với mỗi người chúng ta ai cũng dễ dàng trả lời được câu hỏi này. Đó là chúng ta đi khám phá những vùng đất mới, nghỉ ngơi thư giãn sau một khoảng thời gian làm việc vất vả. Còn đối với Tri Kiều trong khoảng thời gian ba năm đầu đi theo "Đoàn lữ hành đầy nắng", trải qua nhiều vùng đất chỉ đơn giản là chân chạy vặt, hoàn thành chương trình, sống không mục đích. Tuy nhiên ba năm sau tham gia gameshow cô đã tìm được ý nghĩa thực sự của lữ hành. Gameshow đưa cô và Chu Diễn- nam chính của chúng ta đến với nước Úc xinh đẹp. Tại đây hai người bọn họ đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thử thách của chương trình và họ đã chiến thắng chính bản thân mình. Tri Kiều đã hiểu được ý nghĩa lữ hành với cô và nó giúp cô trưởng thành hơn, cô đã hiểu thêm về lý do tại sao cha cô lại đam mê đến nhiều vùng đất đến vậy. Mỗi thử thách mang cô và Chu Diễn lại gần bên nhau hơn. Nếu trước đó cô cũng như bao cô gái khác bị anh hấp dẫn về mặt ngoại hình thì nay cô tìm hiểu được thêm quá khứ, thêm mảng tối của anh. Ban đầu hai người cùng làm trắc nghiệm là đội duy nhất không giành được bất cứ điểm nào, ấy vậy mà họ càng chơi càng hay và còn là ứng cử viên vô địch. Thoạt nhìn Tri Kiều mờ nhạt còn có thể cản bước tiến của Chu Diễn vậy nhưng cả hai người lại bổ sung cho nhau. Một con người trên thông thiên văn dưới tường địa lý như Chu Diễn mà cũng có lúc bí với "lỗ đen" trong trò giải ô chữ, trong lúc Chu Diễn còn mải suy đoán chủ nhân của chiếc mũ thì Tri Kiều đã nhân lúc anh bơi hỏi ra từ đời nào, trong lúc đến khu chợ mua đồ nhờ có lần trước cô mua thứ liên quá đến chuột túi mà lần này họ nhanh chóng tìm được, nhờ Tri Kiều họ vượt qua thử thách nấu ăn dễ dàng, đặc biệt nhờ cô mạo hiểm mà Chu Diễn không bị tảng đá đập trúng đầu. Một Tri Kiều khác hoàn toàn với Tri Kiều được mệnh danh là nữ vương mỉm cười anh quen biết suốt ba năm qua và cứ thế khiến anh dao động. Chu Diễn - con người được mệnh danh là "hoàng tử bão tố" bởi lẽ mỗi lần anh ghi hình là trời đổ mưa và luôn phải cầm theo chiếc ô màu đỏ. Chu Diễn tự tin, Chu Diễn kiêu ngạo, anh đi đến đâu là thu hút phái nữ đến ấy. Tuy nhiên tất cả chỉ là vẻ ngoài anh muốn cho mọi người thấy mà thôi. Chu Diễn cũng đầy tật xấu và điểm yếu không muốn bộc lộ ra ngoài. Nhờ chuyến hành trình ngắn ngủi mà ta đã khám phá thêm được về anh. Anh buộc phải hát mới đi tiểu được, anh có một quá khứ mà chỉ muốn "nhảy cóc", anh không tin vào tình yêu mà nói đúng hơn là anh không dám yêu người khác. Anh cầu toàn nhưng tất cả mọi hành động chỉ để bảo vệ sự an toàn cho Tri Kiều. Anh cũng đã có lúc sa đọa chìm trong cần sa để thoát ly khỏi hiện thực, quẫn bách đến mức muốn nhảy xuống cầu Cổng Vàng tự tử. Song tất cả đã qua rồi nhờ có người đàn ông vĩ đại ấy, bố của Thái Tri Kiều đã mang lại cho anh cuộc đời thứ hai. Nếu có cỗ máy thời gian, Thái Tri Kiều chắc chắn muốn quay về thời điểm năm cô 12 tuổi. Có lẽ nếu Chu Diễn không đến tìm cô thì cô sẽ mãi mãi làm công việc kế toán nhàm chán và mãi mãi không hiểu về lí do vì sao bố cô lại ra đi. Cô từng hỏi mẹ rằng bố cô có đáng là người đàn ông để gửi gắm cả đời, mẹ cô không hề do dự trả lời là đáng. Quả thực mẹ cô vẫn luôn là người hiểu bố cô nhất, ông không thể cân bằng giữa công việc và gia đình nên buộc phải lựa chọn một, song tình yêu thương ông dành cho hai mẹ con cô chưa bao giờ nguôi. Hơn chục năm ông không ở bên cô nhưng ông không ngừng kể về cô với mọi người sau khi say rượu nên khi đến với "Đoàn lữ hành đầy nắng" cô mới hòa nhập nhanh với họ đến thế. Nếu không gia nhập cô sẽ không bao giờ trị được tâm bệnh năm 12 tuổi, sẽ không bao giờ hiểu được nguyên nhân bố cô không về kịp với cô khi cô nằm viện. Hóa ra trong khoảng thời gian ấy ở nửa bên kia bán cầu bố cô đã cứu rỗi được một linh hồn lầm lỡ. Bố cô đã ở bên Chu Diễn vào thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời anh. Ông đã đưa anh ra khỏi những ngày đen tối nhất, đã mở cho anh một cánh cửa mới. Bố cô đã truyền cảm hứng cho biết bao người và trong đó có cả chính bản thân cô. Tri Kiều đã chán nản cuộc sống công sở và bố đã mang đến cho cô một cuộc đời mới với lý tưởng rõ ràng. Cô muốn trở thành người như bố cô. Có lẽ Tri Kiều chưa từng mảy may thắc mắc và thậm chí còn cảm thấy nực cười vì cái tên "Đoàn lữ hành đầy nắng" khi mà quay chương trình nào cũng mưa. Vậy mà cái tên chương trình ấy lại bắt nguồń cảm hứng từ cô và mẹ, bố cô luôn ao ước một ngày nào đó được ngắm cầu vồng sau cơn mưa với hai mẹ con cô. Tất cả đều khép lại vì ông ra đi quá đột ngột, hành trình của ông đã kết thúc nhưng hành trình của cô mới chỉ bắt đầu. Tri Kiều tự hứa với lòng sẽ ngày càng hoàn thiện và tiến gần đến bên ông hơn. "Đoàn lữ hành đầy nắng" là chuyến hành trình lan tỏa trái tim và tình yêu thương. Tri Kiều đã hiểu hơn về người cha đã mất, đã tìm được bản thân trọn vẹn. Chu Diễn đã mở lòng, đối diện với quá khứ và nghiêm túc với cô gái mình yêu. Hành trình của họ còn rất dài, còn phải đối mặt với nhiều sóng gió nhưng tôi tin rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mà thôi. Xuân Thập Tam Thiếu chưa bao giờ tạo ra những nhân vật hoàn mỹ mà chị luôn để họ tự trưởng thành theo thời gian. Có lẽ vì thế tôi luôn tìm được bản thân mình trong tác phẩm của chị. Hi vọng ai cũng sẽ có những trải nghiệm riêng khi đọc tác phẩm này. *** Giọt mưa rơi trên cửa kính, sau đó dòng nước từ từ trượt xuống, tiếng mưa rơi rất lớn, gần như che đậy tất cả âm thanh ngoài cửa sổ. Điều này làm cho Tri Kiều nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên cô và Chu Diễn gặp nhau. Ngày đó, mưa cũng lớn như vậy, cũng bị âm thanh tí tách kia che đậy tất cả. Chu Diễn từ chiếc xe hơi cổ điển màu đen của anh bước xuống, cầm một chiếc ô thật lớn màu đỏ, cô nhìn anh, đoán rằng có lẽ anh khoảng chừng ba mươi tuổi. Anh đi tới, lộ ra một nụ cười với cô có thể gọi là “miễn cưỡng”, sau đó nói: “Xin chào, em là…Thái Tri Kiều phải không?” Tri Kiều nhíu mày, gật đầu, cô chưa từng gặp anh, nhưng trực giác nói với cô, chuyện người đàn ông này sắp sửa tuyên bố không phải là chuyện gì tốt. “Tôi xin lỗi,” anh đứng thẳng trong mưa, ngón tay cầm ô trở nên hơi trắng, “Bố của em…đã mất.” Cô sửng sốt chừng nửa phút, bất giác muốn lộ ra nụ cười, nhưng mà khoé miệng làm sao cũng không muốn kéo ra. Cô nghe thấy thanh âm của mình nói: “Chuyện…khi nào?” “Cuối tuần trước.” Như vậy, cô suy nghĩ, cũng chính là ba ngày trước. Ba ngày trước cô làm gì nhỉ? Ngủ? Ăn cơm? Hoặc là chẳng làm gì? Cô cũng không nhớ rõ. Nhưng ngay lúc bất tri bất giác, trong khoảnh khắc định mệnh, bố của cô đã nhắm mắt lại, rời khỏi thế giới này, vĩnh viễn không trở về. “Tôi biết rồi.” Cô dùng vẻ kiên cường đến chính mình cũng kinh ngạc mà đối mặt với người đàn ông mang theo một tia u buồn trong ánh mắt. Người đàn ông nhìn cô, nhìn một lúc, bỗng nhiên lộ ra nụ cười: “…Em quả nhiên là con gái của ông Thái.” Cô không biết vì sao người đàn ông này lại nói như vậy, bởi vì cô và bố gần như là hai người xa lạ, nhưng mà lời nói tiếp theo của anh càng làm cho cô giật mình —— “Em có bằng lòng tiếp nhận công việc của bố em không? Là ông ấy bảo tôi tới hỏi em, đây là tâm nguyện cuối cùng của ông ấy.” … Tiếng đập cửa dồn dập đem mạch suy nghĩ của cô trở về từ dòng hồi ức, không đợi cô kịp nói “Mời vào”, cửa đã bị mở ra. Một chàng trai đội mũ lưỡi trai tiến vào, tất cả mọi người gọi cậu ta là “Cá Mập”, trên mũ của cậu ta có in dấu hiệu đội ảo thuật, bắt đầu từ ngày đầu tiên cô quen biết cậu ta, cậu ta chưa từng cởi chiếc mũ này ra. “Mau lên! Lão Hạ nói tán che mưa và đường ray đã dựng xong rồi.” Cô vội vàng đi theo cậu ta xuống lầu, A Khố phụ trách ánh đèn và đạo cụ đang buộc dây thừng cố định tán che mưa, lão Hạ quay phim đã bố trí xong vị trí máy móc, đang chờ cô xác nhận. “Có thể hạ xuống một chút không, tôi muốn bắt đầu góc độ nhìn thẳng, sau đó từ từ nâng máy lên cao.” “Không thành vấn đề.” Lão Hạ không nói nhiều mà bắt đầu điều chỉnh. Mưa rất lớn, mặc dù trên người không dính mưa, nhưng dưới chân đã ẩm ướt. Lúc tất cả rốt cuộc chuẩn bị sẵn sàng, Tri Kiều bỗng nhiên nhớ tới gì đó mà nhìn xung quanh hiện trường, cô cầm lấy loa, bất đắc dĩ hô to: “Chu Diễn đâu, Chu Diễn! Có ai nhìn thấy Chu Diễn không?” Bên tai chỉ có tiếng mưa rơi, không ai trả lời cô, làm cho cô rất muốn ném đồ đạc. Cuối cùng Cá Mập nhẹ giọng nói một câu: “Cái đó… Vừa rồi tôi đi xuống hình như thấy anh ấy ở quán cà phê đối diện…” “Tên kia ở quán cà phê làm gì? Chẳng lẽ cậu chưa nói với anh ta sắp ‘action’ sao?” Cô tuyệt đối không che giấu tức giận của mình. “Không biết…” Cá Mập có chút quanh co, “Hình như…đang nói chuyện với hai du khách…” Cô cười khổ: “Chắc là ‘du khách nữ’ phải không?” “….Vâng.” Mời các bạn đón đọc Đoàn Lữ Hành Đầy Nắng của tác giả Xuân Thập Tam Thiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mười Hai Năm, Kịch Cố Nhân
Review Hiền Vũ:   Yêu em từ thuở mới quen, tình dài sánh ngang trời đất Thân trao non sông, tim trao em. Tâm tư đôi bên, hai ta thấu hiểu. Biết Mặc Bảo Phi Bảo gần như muộn nhất trong giới ngôn tình Trung Quốc, nhưng đọc xong quyển đầu tiên (Trọn đời bên nhau) đã trót yêu cách viết của Nhị Bảo, sau đó tìm đọc hết các truyện khác trên Wattpad thì chính thức cho Nhị Bảo lên top favorites của mình (tiếc là biết muộn quá nên giờ có những quyển sold out, k thấy tái bản nữa). Cách hành văn của MBPB có gì đó rất tinh tế, nữ chính trong nhu có cương, trong cương có nhu và đặc biệt chung thủy, kiên định với tình yêu của mình. Nam chính thì thường hoặc mang nghĩa lớn, hoặc âm trầm, nhưng ai cũng siêuuuu thâm tình, nói ra những câu cứ gọi là chị em xin chết :))) à một cái thích nữa là truyện nào của MBPB cũng HE, nếu có rời xa rồi cũng sẽ quay về ???? Mười hai năm, kịch cố nhân là truyện mới nhất của MBPB được xuất bản ở VN, đây cũng là truyện ngôn tình dân quốc đầu tiên mình đọc. Thời Dân quốc là thời đại rối ren, chả mấy phim hay truyện lại có kết thúc có hậu cả, nên trước giờ chả dám đọc hay xem. Đợt này Nhị Bảo ra sách, biết là Dân quốc nhưng vì Bảo chưa bao giờ viết SE nên yên tâm nhảy hố, và may quá, văn Nhị Bảo vẫn tuyệt vời như ngày mới quen ???? Nói nhiều thành thừa, túm lại là bạn nào thích kiểu ngọt sủng HE nhẹ nhàng từ tốn tinh tế thì hãy về với Bảo, k làm bạn thất vọng đâu :3 *** Review bởi: Mốc. ----- Mười hai năm kịch người xưa được viết trong bối cảnh dân quốc, với tác phẩm này, Nhị Bảo đã rất nghiên cứu và có đầu tư về lịch sử. Bối cảnh xa hoa của những năm 20, văn viết rất thơ, rất trữ tình, và man mác buồn. Tình yêu trong truyện rất nhẹ nhàng, rất ngọt ngào, nhưng cũng lắm đau thương. Ai nói truyện ngược, chứ tôi không thấy ngược chút nào, bởi hai nhân vật chính dũng cảm yêu nhau, không hề dằn vặt nhau, dù anh ba Phó biết anh cả và cha mình góp tay đẩy cha Thẩm Hề vào tù, dù Thẩm Hề biết anh ba bị bệnh tim không biết sống được đến bao giờ, trong lòng lại ôm chí lớn. Thẩm Hề là cô gái yếu đuối mỏng manh, nhưng cũng kiên cường hơn bất cứ ai. Nước mất, cha vào tù, nhà cửa tan tác, cô đổi tên mình thành "Hề", để nhắc nhở mình về vụ án gia đình, quãng thời gian dài dằng đẵng sống trong động thuốc phiện, cô vẫn đau đáu mối thù ấy. Tôi không tưởng tượng ra nổi nếu Thẩm Hề biết tất cả sự thật sẽ như thế nào. Bề ngoài Anh Ba là người lạnh lùng, anh gánh vác nghiệp lớn, nhưng khi yêu cũng giống như bao chàng trai khác, biết nói lời ngọt ngào dỗ bạn gái, cũng dỗi khi Thẩm Hề bỏ mặc anh đi cứu bệnh nhân (và anh cũng biết mình dỗi vô cớ ????) *** “Chiều nay trên boong tàu, khi nhìn thấy Mũi Hảo Vọng, tôi đã nghĩ, nên gọi em ra xem, con đường sau này có lẽ rất khó khăn.” Anh nói xong, bầu không khí yên tĩnh trở lại. Cô nhìn anh từ từ cúi đầu, hôn lên lòng bàn tay mình, hơi nóng làm cô sực tỉnh. “Sau này đi theo anh ba, nhé?” Anh thủ thỉ hỏi. *** "Ương Ương,    Kể cho em một câu chuyện trong "Truyện ngụ ngôn Aesop": Prometheus (2) tạo ra con người, rồi đeo trên cổ mỗi người hai cái túi, một cái là đựng khuyết điểm của người khác, cái còn lại đựng khuyết điểm của mình. Ông ta để túi đựng khuyết điểm của người khác trước ngực, cái kia thì đặt sau lưng. Con người luôn nhanh chóng nhìn thấy khuyết điểm của người khác, nhưng lại xem nhẹ khuyết điểm của mình.    Xin lỗi đã để em nhìn thấy chiếc túi sau lưng anh. Một người đàn ông đầy rẫy khuyết điểm luôn muốn ngay lập tức giấu chiếc túi phía sau đi, nhưng quên phải suy nghĩ cho tâm trạng em. Hi vọng bệnh nhân của em tai qua nạn khỏi. Đương nhiên, trong phòng vẫn còn một người bệnh đang chờ em. Đồng Văn." *** Ở giữa hai người là mối thù gia đình, gánh nặng quốc gia, tình yêu của họ ngọt ngào đấy, nhưng cũng lắm xót xa, hai người đến với nhau nhưng không biết khi nào mới có được hạnh phúc thật sự. Anh không nên yêu cô, nhưng anh lại yêu mất rồi, yêu rồi mới sợ được sợ mất. Những ngày tháng trên biển, có lẽ là khoảng thời gian bình yên nhất trước khi giông tố ập tới. Đến giây phút sắp chia tay, câu nói của anh ba khiến tôi xót xa: “Giả như anh ba chết, sẽ có cách báo cho em.” *** "Trên thế giới này chỉ có hai thứ không cầm lên được cũng không đặt xuống nổi, một là quốc gia, hai là hận thù gia đình. Trên cán cân ấy, tình yêu không hề có sức nặng." “Thân trao non song, tim gửi em” *** Nghe có vẻ quằn quại thế thôi nhưng tui đảm bảo chết trong hũ mật của đôi này. Truyện không NGƯỢC nhé. Review được viết theo cảm xúc nên rất lộn xộn. Mời các bạn đón đọc Mười Hai Năm, Kịch Cố Nhân của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Sự Cố Ngoài Ý Muốn
Tiếu Đằng không thể ngờ được một ngày hắn lại gặp phải đủ loại áp lực đến mức này, nào vợ bỏ đi, em trai phản nghịch, con lại càng không để ý đến hắn. Đã thế lại còn gặp phải sự cố khiến một vị thiếu gia nhất mực đi theo hắn, đuổi cũng đuổi không đi… … Truyện của Lam Lâm hot là một điều mà chúng ta không cần phải bàn cãi rồi. Cũng như Dịch Nhân Bắc, Lam Lâm đại tỉ là một cây bút chuyên viết truyện ngược tâm khiến người khóc hết nước mắt, cho đến khi mình đọc truyện này. Đây là một truyện mà mình thấy nhẹ nhàng nhất xuất ra từ tay Lam Lâm, truyện có vẻ rất hài hước chứ không u ám như những bộ truyện khác của đại tỷ ấy. Phải nói thế nào nhỉ, thôi không bàn luận về nội dung nữa, vì nó chỉ đơn giản là một ông chủ bị đủ chuyện buồn phiền quấn lấy đi bar uống rượu và lọt vào mắt cậu thiếu niên là thiếu gia của Dung gia giàu có thôi. Vấn đề là, sau đó hai người đã phát sinh loại quan hệ mà ai-cũng-biết-là-gì-đấy. Mình thích tính cách của Tiếu Đằng vô cùng, thật sự khi đọc truyện mình cảm thấy Tiếu Đằng rất công. Bởi vì ảnh rất manly luôn á. Trong cuộc tình của hai người Tiếu Đằng – Dung Lục hầu như toàn do Dung Lục bắt đầu và theo đuổi. Có thể nói đây chính là tình tiết ngược tâm của câu chuyện. Tiếu Đằng vốn là trai thẳng, từng có vợ có con, Dung Lục lại đi thích Tiếu Đằng. Dường như trong bất cứ trường hợp nào, người thích trước luôn định sẽ là người thua cuộc, vậy nên nhìn những lúc Dung Lục buồn tủi mình thấy thương dữ lắm. Nếu như không phải càng về cuối, những tín hiệu của Dung Lục được Tiếu Đằng đáp trả, đặc biệt là khúc trao nhẫn ở đoạn cuối, nhìn Dung Lục nhảy dựng lên vì mừng rỡ, mình thấy đáng yêu sao đó, đốn tim luôn! Sự cố ngoài ý muốn theo mình thấy là một câu chuyện rất đời, cách khai thác tâm lý của Lam Lâm vẫn tốt như vậy, sự xoắn xuýt của anh ấy trong việc có nên ở lại bên Dung Lục khiến mình hiểu được con đường này vốn không dễ đi. Bản tính của Tiếu Đằng luôn vô tâm, ít lời, nhưng trong thầm lặng vẫn để ý đến người ấy, sợ người ấy buồn không vui… Bởi vì thế nên mình cảm thấy rất thỏa mãn với kết truyện, không cần đao to búa lớn nói yêu đương, bình đạm như Tiếu Đằng cũng đủ thấy ấm lòng rồi. ^^ *** Review Linh Lee:   Một sự thật không thể phủ nhận là tôi không thích Lam Lâm, từ bối cảnh tới nhân vật, đôi lúc còn cả ở các hành văn. Mua “Sự cố ngoài ý muốn” này cũng chỉ là một ý định bột phát, vì một cái bìa đẹp, cái bookmark tặng kèm, nhưng có có lẽ hơn cả là duyên phận. Cuốn truyện đề bút danh Lam Tiểu Mị khiến tôi dẹp đi định kiến, mà mở lòng thưởng thức nó. Tiêu Đằng có thể ví như một cái núi lửa di động, luôn im lìm chịu đựng tất cả, dù bên trong có đau đớn, tức giận, vui vẻ hay điên cuồng, thì bên ngoài vẫn trưng ra vẻ xa cách, rất dễ nổi nóng. Tiêu Đằng rất cô đơn. Chính cái tính cách khó ưa do cuộc sống khiến mọi người khó lòng thân thiết với anh được, con cái đang ở độ tuổi nổi loạn, ương bướng khó bảo, theo cách nói của anh, thì là anh cần mọi người, nhưng chẳng ai cần anh cả. Nhưng Tiêu Đằng cũng rất may mắn. Dung Lục chính là sự may mắn của anh, một người có thể quan tâm, chú ý tới từng cử động dù là nhỏ nhất, thấu hiểu lòng người, một người có thể bồi đắp vào những khuyết thiếu cho Tiêu Đằng… Tính cách của Dung Lục rất giống với cách khi anh cưỡi Glory, dù là con ngựa nóng nảy, khó thuần biết bao, dẫu rằng anh chẳng thể khí phách ép buộc, thuần phục nó, nhưng anh có thể lấy nhu thắng cương, như miếng cao su bám chắc tới nó, cho tới khi nó chẳng buồn giãy dụa nữa… Tôi đã nghĩ họ sẽ dây dưa suốt cả đời như vậy, nhưng Lam Lâm rất khéo léo đề ra những bước ngoặt… Nguyện cho những kẻ khuyết thiếu như Tiêu Đằng có thể tìm kiếm được miếng cao su của đời mình... Mời các bạn đón đọc Sự Cố Ngoài Ý Muốn của tác giả Lam Lâm.
Sóng Ngầm
“Mất em có lẽ sẽ khiến Cận Ngôn trở nên điên cuồng, nhưng mất đi Phó Tử Ngộ sẽ khiến anh ấy trở nên trầm lặng” Khi ấy, từng bước đi kiên định đầy dũng cảm của Cận Ngôn về phía Giản Dao để cứu cô là từng chuỗi đau thương và bi ai. Bởi, mỗi bước đi này của anh là một lần anh hủy đi ánh sáng trong đôi mắt của mình. Máu từ khóe mắt anh chảy ra, tràn qua khóe mi. Nhưng anh không quan tâm, anh cần tìm Giản Dao, anh cần tìm cô gái nhỏ ấy, cô ấy đang đợi anh… Ngày hôm ấy, Bạc Cận Ngôn mất đi Phó Tử Ngộ, người bạn thân duy nhất anh có. Ngày hôm ấy, Bạc Cân Ngôn mất đi ánh sáng trong đôi mắt của mình. Ngày hôm ấy, vợ anh Giản Dao cùng hai người bạn thân thiết trong đội là Phương Thanh, An Nham đều bị trọng thương rất nặng. Ngày hôm ấy, thế giới của anh chỉ còn lại tăm tối. Cho dù, công lý đã chiến thắng thì tất cả đều phải trả giá. Và, Bạc Cận Ngôn quyết định rời đi với trái tim cùng thân xác chằng chịt vết thương và đau đớn. *** Thể loại: Hiện đại, tâm lý tội phạm, trinh thám, tình cảm, gian nan hơn phần 1, đau thương hơn nhưng cũng vì thế mà có dấu ấn mạnh hơn, HE. Tình trạng: Đã xuất bản bởi Vanvietbooks' Page ----- “Chính nghĩa như hố sâu dưới trăng, như đá lạnh trong đầm. Bóng tối vẫn tồn tại dưới làn nước, cho dù có lúc mờ đục, có lúc đảo điên, nhưng rồi cuối cùng nước sẽ lại trong veo nhìn thấy đá. Nếu cuối cùng anh trở về, thì xin em từ đây hãy khép đôi mắt ngấn lệ trong đêm tối. Xin em, hãy nhắm mắt khi anh đến." Trước khi đọc “Hãy nhắm mắt khi anh đến 2” mình cũng đã cân nhắc. Bởi với mình (có lẽ với nhiều người khác nữa) thì cái kết của phần 1 đã khá toàn vẹn cho nhân vật chính, hạnh phúc bên nhau, có chăng là thiếu một đám cưới lãng mạn, hay thiếu một Phó Tử Ngộ cũng hạnh phúc như chính người bạn thân của anh... Cuối cùng vẫn quyết định đọc vì thích lối hành văn của má Mặc lắm :))) Mở đầu, Giáo sư Bạc Cận Ngôn vẫn đi làm việc không mang theo giấy tờ chứng nhận chuyên môn, thân phận mà mang theo chứng nhận kết hôn!!! Cãi nhau với Bạc phu nhân, lấy người ngoài làm lá chắn để làm hòa với vợ yêu, đúng là Bạc vô sỉ ngày nào. Công việc của Bạc Giáo sư vẫn như trước, đối đầu với những tên tội phạm nguy hiểm và tàn ác nhất, nhưng giờ anh đã chính thức có thêm những thành viên đắc lực của mình: trợ lý Bạc phu nhân, trạch nam An Nham, cảnh sát Phương Thanh si tình bỏ từ thành cổ an nhàn lên Bắc Kinh vì người mình yêu. Những vụ án trong Nhắm mắt 2 đều là cảm hứng từ một số sự việc thật trong xã hội mà má Mặc đọc được. Vụ án đầu tiên là án trong án. Từ một vụ án giết người bi thảm, dẫn đến phát hiện về con người thật của những kẻ bề ngoài hào nhoáng. Một gia đình giàu có với tiền bạc địa vị xã hội nhưng bên trong lại thối nát đến ghê rợn: một chồng năm vợ, vợ chồng cùng nhau hại chết vô số cô gái, người mẹ bươn trải tìm con cuối cùng trở nên điên loạn rồi bị giết chết... Cuộc đời mỗi người đều hoặc quá đáng sợ hoặc quá bi thương. Hiện thực cuộc sống chính là tàn nhẫn và đáng sợ như vậy. Vụ án thứ hai với cặp song sinh mang lại nhiều bất ngờ: Kha Thiển với tình yêu thương sâu đậm với chị gái, tội ác của nhóm bạn học vì tiền, kết cục của những kẻ nhẫn tâm,... Nhưng điều cuối cùng có lẽ khiến độc giả vừa bất ngờ vừa đau lòng hẳn là cái chết của Phó Tử Ngộ và tình yêu với Hàn Vũ Mông của anh, là Bạc Cận Ngôn mất đi ánh sáng, rời xa Giản Dao đến một nơi khác, là Giản Dao không còn dịu dàng, tươi vui như trước mà ngày càng trầm lặng ... “Một năm qua đã là giới hạn của em rồi. em muốn bao dung anh, cho anh không gian, ai ngờ hóa ra không có ngày nào em không ngừng nhớ đến anh, đau lòng vì anh. Cả em và Phó Tử Ngộ đều không ở bên anh, mắt anh không nhìn thấy, anh tan nát cõi lòng thành như vậy, rốt cuộc anh đã phải kiên cường đến thế nào? Em không bao giờ muốn sống như vậy nữa. Cận Ngôn à, anh phải biết rằng Giản Dao có thể chết vì anh.” Có người sẽ nói không thích Nhắm mắt 2 này, nhưng theo mình, khi đã đọc gần hết truyện, đây chính là lời giải thích, cũng là một khởi đầu, cũng là kết thúc. Phần này khiến mình đau lòng nhất chỉ là cái chết của Phó Tử Ngộ. Có lẽ Đinh Mặc muốn bạn đọc biết được rằng, cuộc đời không có gì là viên mãn cả, hạnh phúc phải được đánh đổi bằng những đau thương và mất mát. Thời gian không xóa nhòa đau thương mà khiến người ta nhớ về nó, cảm nhận nó và nhờ nó mà trưởng thành hơn. Bạc Cận Ngôn hay Giản Dao đều vậy. Bởi đau thương mà mạnh mẽ, bởi đau thương mà trân trọng, bởi đau thương mà quấn quýt, bởi đau thương mà khắc ghi... Đừng vì sợ phần 2 khiến bạn cảm thấy thất vọng. Thật ra với mình, phần 2 học được nhiều thứ lắm, cảm thấy yêu thương thêm những người quan trọng bên cạnh mình. À bật mí thêm là Bạc Cận Ngôn chỉ có một nhân cách thôi nha, đừng nghe lời đồn thổi ^^ *** Nếu từng ấn tượng về Bạc Cận Ngôn dở dở ương ương, bình thường ít nói nhưng phun ra câu nào ngã ngửa câu đó thì sang phần 2 cũng vẫn tiếp tục ngã ngửa nhưng lần này thấy anh Ngôn rất cute phô mai que, đỡ lập dị và mềm mại hơn rất nhiều. Khác với phần 1 là các vụ án độc lập thì phần 2 đa số là án trong án, từ một manh mối nhỏ lại là nguồn cơn của những chi tiết động trời, ảnh hưởng đến toàn cục sau này. Ở 2 vụ án đầu, hung thủ nếu ai tinh ý và đọc nhiều truyện trinh thám có thể đoán được hung thủ là ai, nhưng động cơ của hung thủ gây ra án mạng lại khiến người ta xót xa và buộc phải suy ngẫm. Từ con người bình thường lại trở nên sa ngã, tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con, từ những dục vọng sâu xa của con người khiến họ không thể thoát ra khỏi cám dỗ, chỉ có thể thoả hiệp rồi lún sâu vào, vùng vẫy trong tuyệt vọng. Đâu đó thấy bóng dáng hiện thực của cuộc sống, một gia đình bề ngoài là mẫu mực nhưng bên trong thì thối nát, cuộc sống như tù ngục và quá bi thương. Còn 2 vụ án cuối cùng thì khá bất ngờ, vụ án thứ 3 cũng có thể đoán được nhưng đến vụ thứ 4 thì té ngửa vì sát thủ mặt nạ và sát thủ hồ điệp. Có 1 điểm trừ là các vụ án kết thúc khá nhanh, nhiều khi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã kết thúc, còn rất nhiều câu hỏi chưa được sáng tỏ nhưng có lẽ đây là dụng ý của tác giả khi để mọi người phải suy nghĩ và suy luận =)). Đặc biệt là vụ thứ 4 ảo tung chảo, kết thúc cũng quá vội làm mình hụt hẫng, quái thế nào sát thủ đầu mưng mủ thế mà lại chết một cách nhanh chóng và quá dễ dàng. Phần này không chỉ có Bạc Cận Ngôn chiếm sóng, mà còn có bộ 3 anh hùng cái thế Phương Thanh, An Nham, và Giản Dao hỗ trợ và toả sáng. Phần 2 cũng là phần khá bi thương và đau buồn khi Phó Tử Ngộ chết, Bạc Cận Ngôn bị mù và phải rời xa Giản Dao 1 năm để bảo đảm an toàn cho cô. Bạc Cận Ngôn cũng không phải là thần thám không ai không xâm phạm được, anh cũng có mất mát, đau thương khi bạn thân nhất bị giết chết, phải rời xa người vợ nhất mực yêu thương, nuốt ngược nỗi đau biến nỗi đau thành hành động, quét sạch mọi kẻ thù. Giản Dao thì bị xoáy lại nỗi đau về vụ án của cha mình ngày trước. An Nham hay Phương Thanh đều bầm dập, trải qua vô vàn thương tích. Nói tóm lại thì phần 2 kết hợp yếu tố ngôn tình và phá án hay hơn, các vụ án cũng khó đoán và gay cấn hơn và cũng để lại nhiều nỗi xót xa cho người đọc, để người đọc tự hỏi liệu các hung thủ có phải là do bị dồn ép đến đường cùng mà bắt buộc phải làm ra tội ác, họ không hoàn toàn mất đi hết lương tri mà chỉ là đã bị hận thù che mờ hết lí trí? Mời các bạn đón đọc Sóng Ngầm của tác giả Đinh Mặc.
Lạc Nhi Ý
Vân Tử Lạc, nữ nhân xấu bậc nhất nước Kỳ Hạ, bất tài vô dụng, từ nhỏ đính hôn với Tứ Vương gia. Ai ngờ ngày kiệu hoa tới cửa, bị hạ nhục ngay giữa đường, chưa vào tới nhà chồng đã bị đuổi về. Phu quân tương lai và tỷ tỷ ruột như chim liền cánh, như cây liền cành, bản thân trở thành trò cười cho cả kinh thành, chỉ còn lại ngọc nát hương tan! Nữ sát thủ thế kỷ 21 kinh hoàng sống lại! Mới biết: Phía sau dung nhan xấu xí ấy là một diện mạo khuynh quốc khuynh thành. Người tỷ tỷ ‘thiên tài’ kia năm xưa đã cướp mất sáng tác của nàng mới bỗng nhiên nổi danh! Cuộc hôn nhân ấy vốn là một âm mưu tỷ tỷ và phu quân sắp đặt, gài bẫy nàng. Cô gái hiện đại thông minh sao có thể thua cổ nhân! Kẻ hạ nhục ta, ta hạ nhục! Kẻ ức hiếp ta, ta ức hiếp! Ta không có hoài bão lớn lao, càng chẳng có lý tưởng cao cả. Giấu kín tài năng chỉ mong được bình yên, đôi lần hồ đồ chẳng qua là không thèm tính toán. Nhưng nếu có kẻ nào làm tổn hại tới giới hạn của ta, vậy thì đừng trách ta, lấy oán báo oán, lấy đòn trả đòn! – Vân Tử Lạc. Nếu hắn thích tỷ tỷ của nàng vậy thì nàng sẽ tác thành cho hai người họ chàng thiếp sánh đôi. Sai lầm ở chỗ, hắn không nên chọc vào nàng! Vân Tử Lạc, bổn vương chính là muốn thấy ngươi ở vậy cả đời, nhìn ngươi đau khổ. Nàng cười lạnh nhạt: Cho dù ta gả cho toàn bộ nam nhân trong thiên hạ cũng sẽ không động vào ngươi, vì ta chê ngươi bẩn! Vậy mà khi gặp lại, tài hoa diễm lệ, một nụ cười khuynh thành, nàng đã gả về làm thê tử của người ta. [Hắn] thanh tao như tiên giáng trần, thân phận cao quý, yêu chiều vô hạn: Lạc Nhi, ta sẽ lấy nàng. Khi sự tình đã định, bất chợt quay đầu, nụ cười trên môi nàng sớm đã lạnh… Nếu yêu xin hãy yêu sâu đậm! [Hắn], trong tay nắm binh quyền, tấn công quyết đoán, lạnh lùng cao ngạo, ít giao du với bên ngoài, nhìn nàng hờ hững: “Bổn vương cho ngươi một cơ hội làm quân cờ!” “Giang sơn như họa, quần hùng tranh giành, có ai không phải quân cờ của ngài đâu? Nhưng cái ta cần… là tự do.” Trong trò chơi này, ai đã đánh mất trái tim? [Hắn] phong lưu tà mị, xấc xược khó quản, ngay từ đầu đã thù địch, tới cuối cùng mới thật lòng: “Nếu nàng nguyện ý đi cùng ta, ta sẽ vì nàng ngắt gãy vạn bông hoa đào.” “Nhưng ta… cũng sẽ không phải đóa hoa trong số phận của ngài.” Nhân vật: Vân Tử Lạc, Sở Tử Uyên, Sở Hàn Lâm, Vân Kiến Thụ, Vân Khinh Bình, Vân Thái Lệ, Vân Thường, Hách Liên Ý,….. *** Mây dữ đè xuống thành phố, bầu không khí ngột ngạt ập tới, quét qua cả ngọn núi, trên bầu trời u ám, những đám mây đen mặc sức cuộn tung như mực tàu. Một tia chớp bừng sáng, dữ dằn rạch ngang bầu trời. ‘Đùng’, tiếng sấm vang rền lũ lượt kéo tới, cùng với đó cơn mưa rào ào ào trút xuống. Một bóng hình gầy gò ôm vai, liều mạng chạy. “Đứng lại! Dừng ngay, em chạy không thoát đâu, ngoan ngoãn đầu hàng đi!” Giọng nói của một người đàn ông vang lên sau lưng, mười mấy chiếc bóng theo sát bước chân của anh ta, đuổi riết giữa cơn mưa đêm đen. “Đáng chết!” Vân Tử Lạc chửi thầm một tiếng, ngón tay nhỏ móc vào khẩu súng màu đen sáng loáng, ngón cái và ngón trỏ áp sát vào nhau. ‘Soạt’ một tiếng, một khoảng tà áo lớn bị xé xuống, được bọc lên vết thương bên vai trái. Máu tươi nhuộm đỏ cổ áo màu đen khiến cho màu sắc càng thêm u trầm. Cô thở dốc một hơi, nắm chặt lấy báng súng, từ từ quay đầu lại. Mái tóc dài đen nhánh đã bị nước mưa thấm ướt rượt từ lâu, dính bê bết lên gò má. Trong màn đêm u tối, không thể nhìn rõ dung mạo của cô, duy chỉ có đôi mắt là sáng rực như sao trời, sáng quắc lên, nhìn về phía có người tới. Mười mấy nguồn sáng hắt cả lên người cô, đám người kia đang đứng ngay gần chỗ cô. “Buông vũ khí xuống, ngoan ngoãn đầu hàng đi!” Người đàn ông trung niên dẫn đầu hét lớn. Vân Tử Lạc lạnh lùng nhếch môi cười, đầu hàng ư? Cô làm sát thủ đã năm năm, hơn ba mươi lần thực hiện nhiệm vụ của tổ chức Phi Ưng, không phải lần đầu tiên bại lộ thân phận gián điệp, cũng không phải lần đầu tiên rơi vào cảnh ngộ này! Thế nên, chưa tới giây phút cuối cùng, cô sẽ không dễ dàng nhận thua! “Gọi đại ca của các người ra đây, các người không có tư cách đưa tôi đi.” Vân Tử Lạc lạnh lùng lên tiếng. “Anh Hổ, cô ta đã bị thương rồi, chạy không thoát được đâu!” Có người hạ giọng nhắc nhở người đàn ông trung niên. Anh Hổ hơi sững người. Khóe miệng Vân Tử Lạc khẽ nhếch lên một nụ cười tự tin. Chạy không thoát ư? Cứ thử xem sao! Khi hai bên đang ở trong thế cầm cự, một giọng nói khẽ khàng từ phía sau đám đông vang tới. “Lạc Nhi, em hãy đầu hàng đi, em bị thương rồi.” Cả người Vân Tử Lạc chợt run lên. Ngữ điệu quen thuộc là thế, thanh âm quen thuộc là thế, cả ngữ khí quan tâm cũng không hề xa lạ! Không… Không thể nào, sao anh có thể ở đây? ... Mời các bạn đón đọc Lạc Nhi Ý của tác giả Tuyết Sơn Tiểu Lộc.