Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lúc Anh Cười Hào Hoa Phong Nhã (Nguyện Anh Cười Khi Đang Độ Tài Hoa)

Tên edit: NGUYỆN ANH CƯỜI KHI ĐANG ĐỘ TÀI HOA Giải thích về tên truyện: Tên gốc là 他笑时风华正茂 trong đó cụm từ 风华正茂 là phong hoa chính mậu / phong nhã hào hoa ý chỉ tuổi thanh xuân mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, tương lai đầy hứa hẹn. (Chú thích của HNC) *** # Một câu chuyện về yêu thầm thanh xuân vườn trường mà bạn không nên bỏ lỡ # *** ️ Văn án: Đây không phải lần đầu cô gặp anh. Nhưng nhớ tới lần gặp trước đó, lúc ở hành lang KTV đó, thực sự đã để lại ấn tượng quá sâu sắc trong lòng cô. Hình ảnh anh ôm một cô gái vào trong lòng, cười đến mức mọi thứ đều trở nên mờ nhạt.... Sau đó thì sao? Lục Tư Bắc mời anh tới, anh tới muộn. Có người kêu. "Tới chậm phải phạt rượu." "Sao không mang bạn gái theo?" Người kia cười nhạt một tiếng. "Chia tay rồi." "Êy, lần này được bao lâu?" Người kia giương mắt lên, giọng nói vừa đủ. "Đủ thì thôi." Trong phòng, ánh đèn nửa sáng nửa tối, Mạnh Thịnh Nam cúi đầu uống coca, vị coca chạm vào đầu lưỡi cô, vừa lạnh vừa cay....   *** Giới thiệu của reviewer: Phiên bản ngắn gọn: Câu chuyện về một cô gái ngoan yêu một chàng trai hư. Em không chờ anh, nhưng trái tim em chờ anh. Phiên bản lãng mạn: Mùa hè tươi đẹp, Mạnh Thịnh Nam gieo một hạt giống xuống đất, vùi sâu lấp kĩ. Mùa thu, cô chờ. Mùa đông, cô lặng lẽ quên nó đi. Xuân sang, hạt giống cô ngỡ đã chết ấy đột nhiên bừng bừng sức sống, nảy mầm. *** "Thầm mến chính là đứng ở sân bay chờ một con thuyền". Nếu bạn đã từng trải qua cảm giác yêu thầm, mình nghĩ, bạn nhất định nên đọc cuốn sách này. Và có lẽ, chỉ có những ai đã từng trải qua những ngày tháng thương thầm nhớ trộm một ai đó, mới có thể chân thật cảm nhận được hết cái hay của cuốn truyện. Vì đây là cuốn sách đạp đổ rất nhiều những yêu cầu khắt khe của phần lớn giới đọc ngôn: nam chính không phải người con trai tốt, không sạch tâm và có lẽ cũng không sạch thân (tác giả bảo sạch mà tui nghi lắm á), không sủng ngọt, không hường phấn. Một thanh xuân thực tế như những gì chúng ta đã và đang trải qua vậy. Ngay cả bản thân mình, dù bị hấp dẫn bởi cái tên truyện mà tìm đến, nhưng rồi sau mấy chương mình đã định drop, lý do là, nam chính xuất hiện quá quá ít. Chỉ đôi dòng nhắc tới trong mỗi chương truyện. Nhưng giọng văn đầy chất thơ và đậm chất văn học của tác giả cùng với lời khen tặng của nhiều bạn độc giả đi trước khiến mình thay đổi suy nghĩ rồi thử lại. Và mình đã không hề thất vọng, thậm chí còn bị lôi cuốn mà thức tận đến 2h sáng chỉ để hoàn thành nó. "Nguyện anh cười khi đang độ tài hoa", cái tên có nguồn gốc từ những dòng nhắn nhủ mà Mạnh Thịnh Nam, dưới bút danh bí ẩn Thư Viễn, đã âm thầm gửi cho Trì Tranh vào ngày tốt nghiệp cuối cùng của năm cấp ba; cũng nằm trong câu chuyện "Thâm hải thiếu niên" mà cô đã sáng tác riêng về anh: "Nhân lúc đang độ tài hoa, tôi chỉ muốn chàng trai đang đi lạc đường ấy biết quay đầu lại". Khi Trì Tranh thật sự hiểu được những dòng chữ ấy, hiểu được những tâm tình chất chứa bên trong đó, thì đã là chuyện của rất nhiều năm về sau. Năm Mạnh Thịnh Nam 16 tuổi, cô gái nhỏ với tính tình thầm lặng, đa cảm và những tế bào văn chương sôi trào trong mạch máu đang sống những tháng ngày bình yên của năm nhất cao trung, lần đầu tiên cô nhìn thấy Trì Tranh là tại quán nét, chàng trai với những ngón tay bấm phím điêu luyện tập trung chơi game, tai đeo headphone, không để ý gì đến xung quanh, bất cần, cà lơ phất phơ. Một cái nhìn đó, chính là cả thanh xuân của Mạnh Thịnh Nam. "Gặp anh, cô bỗng trở nên thật nhỏ bé, nhỏ bé tựa hạt bụi trên mặt đất, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy hạnh phúc, còn từ trong cát bụi mà âm thầm nở hoa"* Tuổi thiếu niên luôn là như vậy. Những rung cảm, những cơn say nắng đến rất bất ngờ, và bắt nguồn từ những điều tưởng chừng như vô cùng nhỏ nhặt. Mình vẫn còn nhớ, crush đầu tiên của mình là cậu bạn cùng lớp năm cấp 2. Chỉ một nụ cười bừng sáng của cậu trong đám đông, chỉ vậy thôi, đã khiến mình vương vấn suốt nhiều năm trời. Nhưng không phải ai cũng có đủ dũng khí, đủ bất chấp để theo đuổi người mình mến mộ. Mạnh Thịnh Nam chính là kiểu người như thế. Ngoài ra, cô đủ thông minh, đủ lí trí để biết mình không phải là mẫu con gái mà Trì Tranh sẽ thích. Vì thế tình cảm của Mạnh Thịnh Nam được cô gói ghém kĩ trong lòng, không dám thổ lộ với ai, kể cả cô bạn gái thân thiết nhất. Mặc dù mình rất ngưỡng mộ những câu chuyện nữ truy nam, nhưng có lẽ cảm giác yêu thầm thế này mới thực sự chân thật và gần gũi. Giống như ta nhìn thấy một phần bản thân mình trong Mạnh Thịnh Nam: Rụt rè, mong manh, cẩn thận từng li từng tý, muốn anh biết nhưng lại càng muốn anh không biết. Hơn phân nửa truyện xoay quanh cuộc sống những năm cấp 3 của Mạnh Thịnh Nam. Đó là những mẩu chuyện vụn vặt, mơ hồ mà đáng nhớ về năm tháng ngây ngốc với bạn bè, học hành liên miên. Một đường bình an. Không có biến cố lớn. Hình bóng nam chính chỉ như một vệt nắng lấp ló sau kẽ lá, như một làn sương mờ ảo sáng ngày thu, đôi khi xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất trong cuộc sống của Mạnh Thịnh Nam. Nhưng nó luôn ở đấy, chưa bao giờ biến mất hoàn toàn. Mạnh Thịnh Nam ấp ủ nỗi nhớ thương trong lòng, tìm kiếm hình bóng Trì Tranh khắp mọi nơi. Khi ở trường, khi đi trên đường. Âm thầm lắng nghe tên cậu và những câu chuyện về cậu từ những người xung quanh. Chỉ hai tiếng Trì Tranh được thốt ra cũng khiến trái tim cô run lên một nhịp, vừa chờ mong lại vừa hoảng loạn. Yêu thầm là như thế, bạn thậm chí còn chẳng có cơ hội gần gũi người ấy, chỉ cần thoáng nhìn thấy người ấy thôi, biết thêm chút thông tin về người ấy là đã đủ khiến bạn bâng khuâng, khiến bạn cảm thấy vui sướng suốt một ngày....Cố gắng lớn nhất của Mạnh Thịnh Nam trong mối tình này có lẽ thể hiện ở lần thi chạy 3000m ở trường ngày đó. Cô gái nhỏ đã ngất đi vì mệt khi đến đích, cũng là người về đích duy nhất, nỗ lực như vậy cũng chỉ muốn có thể thu hút một chút sự chú ý từ cậu. Nhưng dĩ nhiên đâu được. Cỡ nào ngốc nghếch, cỡ nào đáng thương, nhưng mình như lại thấy mình của tuổi trẻ nơi cô. Tình cảm thuở niên thiếu non nớt nhường vậy, ngây thơ nhường vậy nhưng lại cũng bền bỉ và nhiệt huyết nhường vậy, không so đo tính toán mình bỏ ra những gì hay thu được bao nhiêu, thích là cứ thích thôi. Phần nửa truyện này tuy không có nhiều những chi tiết tình cảm nhưng đọc cũng chẳng hề thấy nhàm chán. Có thể nói tác giả đã thành công trong việc khắc họa lại những hình ảnh về một thời cấp 3 chân thực và sinh động, gần gũi với thế hệ 8x, khiến mình như đang một lần nữa sống lại những năm tháng tuổi trẻ ấy: Ai cũng có một cuốn sổ chép bài hát, một cuốn truyện cả lớp truyền tay nhau đọc, áp lực khi thi cử bài vở, cô ấy thích bạn, bạn thích tôi, tôi lại thích anh ấy,... Vậy nên, chắc chắn khi đọc truyện sẽ khó tránh được cảm giác hoài niệm và tiếc nuối, nhưng nếu như không có tiếc nuối, sao có thể gọi là thanh xuân?! Phần nửa sau truyện, là khi Mạnh Thịnh Nam thật sự trưởng thành, người thiếu nữ năm ấy nay đã 24 tuổi. Đi học đại học rồi tốt nghiệp đi làm, bôn ba theo đuổi công việc mình thích, nhưng cuối cùng cô đành rũ bỏ những ước mơ hi vọng xa vời đó để quay trở lại thành phố xưa sống cùng cha mẹ, yên phận làm một cô giáo gõ đầu trẻ. Tại đây, cô gặp lại Trì Tranh. Năm năm tháng tháng hoa chẳng đổi, tháng tháng năm năm người khác rồi. Cả Mạnh Thịnh Nam, cả Trì Tranh, đều đã khác. Một Trì Tranh từng bất cần, hoang tàng, đi ngang vạn bụi hoa nay đã sống thu liễm hơn rất nhiều. Những biến cố đã vùi dập khát khao trong anh, nhưng gặp lại Mạnh Thịnh Nam, nhận ra tình cảm của cô, Trì Tranh như được tiếp thêm sức mạnh: hoá ra có người từ lâu đã âm thầm tin tưởng anh, bất chấp việc anh từng sống buông thả thế nào. Cô đã khiến anh tìm thấy lại mục đích sống của cuộc đời mình, để một lần nữa đứng lên làm lại hết thảy. "Người ta ở nhà cao tầng, chúng ta nằm trong dòng nước lũ. Anh không cúi đầu trước thời gian, anh chỉ cúi đầu để hôn em"** *** "Nguyện anh cười khi đang độ tài hoa", có lẽ ngay từ cái tên truyện đầy nội hàm như vậy đã khiến bạn phần nào đoán được tác giả là một người có sự am hiểu văn thơ sâu sắc. Quả nhiên, khi đọc truyện bạn sẽ cảm nhận được, đây là một người có tâm hồn lãng mạn, đa cảm, đọc nhiều biết rộng. Những trích dẫn trong văn học được sử dụng nhiều. Những cuốn tiểu thuyết được nhắc đến vô cùng phong phú về thể loại. Và còn nữa, rất nhiều rất nhiều bài hát hay cuối thập niên 90 đầu thế kỉ 20 được sử dụng xen kẽ trong dòng cảm xúc của nhân vật gợi cho mình một sự hoài niệm không hề nhẹ như: Hoàng hôn của Châu Truyền Hùng, Cô gái đối diện nhìn qua đây của Nhậm Hiền Tề, Tín ngưỡng của Trương Tín Triết, Si tâm tuyệt đối của Lý Thánh Kiệt.... Văn phong và cách dẫn dắt câu chuyện của Thư Viễn trong nửa đầu truyện có chút gợi nhớ mình đến Tân Di Ổ. Cái kiểu kể truyện như có như không, chẳng có cao trào hay dằn vặt, mà lại súc tích đến thế, gợi mở đến thế, khiến cảm xúc vốn phong bế sâu trong lòng như được khai mở, khiến tim ta cảm thấy nhức nhối, man mác buồn. Đến nửa cuối truyện thì cách viết cũng như cá tính nhân vật lại khiến mình nhớ đến Twentine, nhất là cặp đôi trong Chiếc bật lửa và váy công chúa. Một nhân tài IT lưu manh bá đạo cùng cô giáo trẻ điềm đạm hiểu chuyện. Có lẽ cũng chỉ có cô gái như Mạnh Thịnh Nam mới có thể thu phục được chàng trai bất kham như Trì Tranh; :và cũng chỉ có kiểu đàn ông bá đạo ngang tàng như Trì Tranh mới có thể khơi gợi được những xúc cảm dữ dội tận nơi đáy lòng vẫn luôn chôn sâu vùi kĩ của Mạnh Thịnh Nam. Họ chính là cặp đôi hoàn hảo dành cho nhau. Giống như đã từng có rất nhiều nam phụ bước qua cuộc đời Mạnh Thịnh Nam, ấm áp có, kiên trì có, đa tài có, nhưng người duy nhất chiếm chỗ trong tim cô lại chỉ là Trì Tranh; mà thời trai trẻ của Trì Tranh đã từng hoang đường thế nào, ấu trĩ ra sao, đến cuối cùng lãng tử hồi đầu, bến đỗ duy nhất khiến anh muốn hướng về cũng chỉ có Mạnh Thịnh Nam mà thôi. Điểm đáng tiếc nhất của cuốn sách này mình nghĩ là kết thúc hơi cụt của nó. Mặc dù là một kết thúc hạnh phúc viên mãn nhưng vẫn muốn tác giả dẫn dắt mọi truyện chậm rãi hơn một chút, đào sâu hơn một chút. Mạnh Thịnh Nam chờ Trì Tranh 8 năm, mà độc giả cũng vô cùng kiên nhẫn dõi theo chờ cùng cô ấy. Sao tác giả đại nhân ngài không thể phát thêm chút ngọt ngào cho chúng tôi vậy?! Tuy nhiên, bù trừ một chút thì chuyện có thịt khá ấn tượng nhé. Nói chung là cách Trì Tranh theo đuổi Mạnh Thịnh Nam dứt khoát bá đạo thế nào thì những cảnh yêu đương của hai người cũng sẽ kích thích thế ấy, kaka. Đọc truyện mà cứ có suy nghĩ, đúng là đàn ông thân qua bách chiến, kĩ năng tán gái quả nhiên không đùa được đâu, nam phụ Lục Tử Bắc mất một năm bảy tháng theo đuổi mà tay con gái nhà người ta chưa chắc đã chạm được, anh chỉ cần thời gian bằng số lẻ của lẻ đó đã có được tất cả rồi. Cuối cùng, xin được dành đôi lời khen ngợi cho editor đã edit cuốn truyện khá mượt mà, ngoài ra còn đang hết sức có tâm mà đi beta lại nữa. Mọi người vào đọc truyện và ủng hộ bạn ấy nhé! Nhắn nhủ của reviewer: Nam chính không ngược nữ chính, sau khi biết tình cảm của cô thì ra sức theo đuổi. Xin đừng ghét bỏ anh. *, trích dẫn Trương Ái Linh **, Lời một bài hát của Châu Diệu Huy. *** Lần đầu ra mắt khó tránh khỏi có vấn đề. SUN xét duyệt nghiêm ngặt chuyện đăng ký sử dụng, mỗi lĩnh vực đều có chuyên gia, đảm bảo chất lượng cao cho người sử dụng. Quá trình này khó khăn lại dài dằng dặc, cần phải tích lũy kinh nghiệm trong thời gian dài, tăng ca là chuyện bình thường. Khó có được hôm rảnh rỗi, Sử Kim kéo hai người đi uống mấy chén rượu. Trong quán bar, Trì Tranh uống vài ngụm xong không đụng nữa. Sử Kim định chuốc anh say, Trì Tranh cản lại. "Cậu chỉ uống nhiêu đó?" Trì Tranh nói. "Đủ rồi." Sử Kim nhìn Lục Hoài, người kia vẫn chăm chăm uống coca, không vui. "Tôi kéo hai cậu đi uống rượu mà chỉ có một mình tôi uống?" Lục Hoài nói. "Đừng nhìn tôi, tôi cai rồi." Sử Kim không hứng thú, trong người khó chịu, đành uống hết nửa chai. "Cậu cũng uống ít thôi, say rồi ai đưa cậu về?" Lục Hoài nói với Sử Kim. Sử Kim nhíu mày lại. "Cậu có thể đừng nói thế được không?" Lục Hoài. "..." Trì Tranh cười cúi đầu châm thuốc. Sử Kim uống rượu vào lại lắm chuyện hơn bình thường. "Anh em sang năm đã 26 rồi, một cô gái cũng chưa từng yêu." Lục Hoài giơ ly coca lên. "Hai ta cụng ly." Hai tên thần kinh cụng ly một cái. Sử Kim thở dài, chỉ chỉ vào khuôn mặt nam tính của mình. "Cái này không thể trách anh em được, người ta không chịu tới với tôi." Lục Hoài. "Cậu có thể đừng nói nữa không?" Sử Kim. "..." Trì Tranh híp mắt lại, ánh mắt nhìn vào hư không, thỉnh thoảng lại rít một hơi thuốc, không hé răng. Sử Kim cầm chai rượu lên tiếp tục uống, huých tay Trì Tranh. "Cậu có phúc hơn anh em, hôm nào cũng cảm nhận được hương vị phụ nữ." Lục Hoài thở dài. Hai tên thần kinh lại cụng ly. Trì Tranh giương mắt nhìn hai người, dụi thuốc đứng lên đi ra ngoài. Lục Hoài ngầng đầu hỏi mấy giờ, Sử Kim đnag một lòng một dạ than thân trách phận, kéo Lục Hoài lại nói hai ta cùng uống, mơ mơ màng màng ngẩng đầu nói. "Tranh thủ yêu một em đi, nếu không thì không kịp nữa." Lục Hoài lắc đầu. "Cậu vẫn quan tâm đến chuyện đó?" "Cậu không quan tâm sao?" Lục Hoài buông tay, vỗ vỗ bả vai Sử Kim. "Khổ cực anh em đói khát nhiều năm như thế." Sử Kim ợ một hơi. "Cậu cũng thế." Bên ngoài quán bar bóng đêm dần bao phủ, gió lạnh thổi qua, Trì Tranh kéo khóa áo lên đang muốn đón xe lại nhận được một cuộc gọi, anh lập tức quay về cửa hàng. Mạnh Thịnh Nam tới, đi vào trong tiệm, cô cởi áo khoác và khăn quàng cổ ra, Trì Tranh đưa một ly nước ấm cho cô. "Em còn tưởng mấy người uống tới nửa đêm." Cô đặt tay lên ly nước sưởi ấm, ngồi ở mép giường, Trì Tranh đang lau mặt, nói. "Anh về trước." Nói xong anh vứt khăn lau mặt qua một bên, đi về phía cô. "Làm gì đấy?" Mạnh Thịnh Nam ngẩng đầu. Trì Tranh để ly nước cô đang cầm qua một bên, sau đó nâng cằm cô lên, khom lưng hôn một cái. Trong phòng bật hệ thống sưởi ấm, một nam một nữ bắt đầu đốt củi. Đèn vẫn sáng, anh đẩy cô lên giường, cúi đầu ghé sát vào tai cô, giọng nói đầy từ tính. Mời các bạn đón đọc Lúc Anh Cười Hào Hoa Phong Nhã (Nguyện Anh Cười Khi Đang Độ Tài Hoa) của tác giả Thư Viễn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Lần Đầu Biết Yêu - Ni Xảo Nhi
Hướng Vũ Phạm là chàng công tử đẹp trai, giàu có nhưng lạnh lùng, thành tích học tập luôn đứng thứ nhất từ dưới lên. Để cải thiện thành tích học tập, mẹ cậu đã nhất quyết mời gia sư cho cậu – Lạc Phán Phán, nhan sắc không có gì nổi bật, gia cảnh bậc trung, ăn mặc dân dã đã trở thành vị gia sư đáng kính của Hướng thiếu gia. Người khác cũng đi làm gia sư có học sinh ngoan ngoãn, vừa hiểu chuyện, học sinh của Phán Phán vừa cứng đầu vừa kiêu ngạo, coi gia sư như kẻ hầu, không vui thì nhốt cô vào nhà vệ sinh, còn chẳng thèm coi cô là con gái… Không bằng lòng chuyện gì là bỏ nhà đi, tìm niềm vui ở những người con gái khác. Những chuyện dở khóc dở cười khiến Phán Phán không biết phải làm thế nào, nhưng không hiểu sao dần dần cô phát hiện ra mình đã thích Hướng thiếu gia, nhưng hắn lại không những chẳng chấp nhận tình cảm của cô mà còn bỏ đi mất tăm tích. Khi cô rơi vào tuyệt vọng, không còn đủ kiên nhẫn chờ đợi, cô quyết định rời bỏ thế giới của hắn, chấp nhận tình cảm của người con trai khác thì bỗng nhiên từ đâu hắn lại xuất hiện cùng cô bạn gái khác, hết lần này đến lần khác phá những buổi hẹn hò của cô… *** Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu. Thời tiết đẹp thế này thích hợp để làm việc gì? Đương nhiên là tụ tập nấu ăn rồi! Hôm nay, ở biệt thự của nhà họ Hàn đông vui tấp nập. Lạc Phán Phán, Hướng VũPhàm, Đoàn Khanh Nhi, Diêu Nguyệt Thi, Hàn Thần Dật năm người tập trung lại nướng đồ ở vườn phía sau. Mùi thức ăn thơm nức bay trong không khí kích thíchkhứu giác của mọi người, ở cách xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ. Sau khi ăn uống vui chơi, Hướng Vũ Phàm kéo tay Lạc Phán Phán ra vườn hoa nhà họ Hàn. Trong vườn hoa có một con đường rải sỏi nhỏ, hai người chầm chậm bướctrên những viên sỏi tròn đáng yêu. Đi hết con đường này là đến bể bơi của nhà họ Hàn rồi. Lạc Phán Phán nhớ lần đầu tiên cô nhận ra mình có tình cảm với Hướng Vũ Phàm làở đó. Hướng Vũ Phàm rõ ràng cũng đang nhớ tới kỷ niệm vui vẻ đó, nở một nụ cười ấm áp. "Mình vẫn còn nhớ dáng vẻ ngốc nghếch của cậu khi bị ngã ở bể bơi." "Sao cậu toàn nhớ những chuyện không hay của người ta vậy?" Lạc Phán Phán lườm cậu. Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô, cười vui vẻ nói: "Không còn cách nào, ở phương diện đó mà nói, rõ ràng là cậu ngốc hơn mình nhiều". "Vậy sao?" Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, véo má cậu để trả thù. "Ngoài bơi giỏi hơn mình ra, cậu còn có gì giỏi hơn mình?" "Cậu nhầm rồi, có rất nhiều việc mình có thể làm mà cậu không làm được!" Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, cúi đầu xuống gần cô. "Ví dụ điều này..." Lạc Phán Phán lùi lại phía sau, lấy tay đẩy ngực cậu, lắp bắp hỏi: "Hướng Vũ Phàm,cậu... cậu... cậu muốn làm gì?". "Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi, cậu nghĩ là mình muốn làm gì?" Nói rồi, cậu cười, tiến sát lại phía cô. Mặt Lạc Phán Phán đỏ bừng lên, cô nhắm mắt lại. Khi mũi hai người sắp chạm nhau, bỗng nhiên cậu dừng lại. "Sao thế?" Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn cậu, gò má vẫn đỏ bừng. "Hình như mình ngửi thấy có mùi gì đó là lạ?" Hướng Vũ Phàm chau mày, giả bộ như ngửi ngửi trên mặt Lạc Phán Phán. "Có mùi gì sao?" Lạc Phán Phán chau mày. Mời các bạn đón đọc Lần Đầu Biết Yêu của tác giả Ni Xảo Nhi.
Chúng Ta - Tân Di Ổ
Theo bạn, thời gian dành cho một cuộc tình là bao lâu? 1 năm – là thời gian tình yêu đẹp nhất, là những vị ngọt nếm rõ trên đàu môi mỗi chúng ta. 5 năm – là thời gian tình yêu thử thách nhất, là những vị đắng, chat và cái mằm mặn của nước mắt ai rơi. 10 năm – là những khoảng thăng trầm mỗi người tĩnh lại sau nhưng biến cố cuộc đời. Có thể ly, hợp cũng có thể vẫn bên nhau như lúc bắt đầu. Vậy tình yêu hai mươi tám năm gọi là gì? Cái tên nào mới có thể hợp được với nó? “ Điều em có thể cho anh, chính là ký ức hai mươi tám năm chúng ta quen biết nhau”. Kỳ Thiện và Chu Toản sinh ra chỉ hơn kém nhau đúng một ngày, từ bé đã được người lớn hai bên xem nhau là “ tiểu oan gia”, gần như mọi người đều cho rằng, sớm muộn họ cũng sẽ ở bên nhau thôi. Nhưng nào ngờ,  họ lại giữa được mối quan hệ bạn nối khố thân thiết này suốt hai mươi tám từ lúc còn nằm trong nôi đến hiện tại. Đối với Kỳ Thiện, Chu Toàn giống như một con diều vậy. Anh cao ngạo, rực rỡ đến lóa mắt bay lượn trên trời hè. Trời sinh ra anh tiêu dao, tự tại. Còn cô nắm sợ dây diều đó trong tay nhưng dù diều có đẹp đến nhường nào, bay cao đến đâu, người người có trầm trồ ngước nhìn thì có tích gì? Gió thổi về phía nào, anh sẽ bay theo về phía đó dù cô có cầm thì cũng chẳng thể kéo anh về hướng mình. Thứ duy nhất cô có chính là sợ dây kia diều mà thôi. Điều mà Kỳ Thiện thật sự muốn là một người bạn đời ổn định, một tình yêu nương tựa vào nhau. Cô tốn bao nhiêu thời gian để trao trái tim cho một người, thì cũng tốn từng ấy thời gian để lấy lại nó. Cô nghĩ, đã hai mười tám năm rồi, cô hẳn có thể miễn dịch với người đàn ông tên “Chu Toản”. Nhưng hóa ra “miễn dịch” lại chính là từng “trúng đôc”, chỉ là may chưa chết mà thôi. Từ đó, lòng cô trở nên vô tư, tầm mắt trở nên rộng mở hơn. Câu hỏi vẫn luôn canh cánh nơi đáy lòng cô, hãy cứ để thời gian trả lời!  *** Chu Toán, Cậu còn nhớ, tôi từng hỏi cậu xem tôi là gì của cậu không? Lúc đó tôi thực sự rất muốn biết câu trả lời, nhưng bây giờ thì không cần nữa. Tôi của năm 18 tuổi ấy, hoang mang mờ mịt với mối quan hệ của chúng ta mới hỏi ra một câu ngu ngốc như vậy. Tôi của hôm nay đã 28 tuổi, vẫn không có cách nào thoát khỏi mối ràng buộc với cậu, nhưng tôi thoát khỏi chính mình. Chúng ta sinh cách nhau một ngày, uống chung bầu sữa mẹ, hai nhà thân nhau còn hơn cả ruột thịt, nhưng như vậy thì sao? Hoàn cảnh tạo nên tính cách, tôi biết. Bố mẹ tôi bình bình đạm đạm yên ổn qua ngày, thế nên tôi cũng muốn được giống như họ vậy, có một tình yêu bình dị, với cậu. Tôi nhận ra điều này từ những ngày bắt đầu có sự hiểu biết về giới tính. Xung quanh tôi toàn là cậu và dấu vết của cậu. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ tồn tại một tình bạn thuần khiết giữa nam và nữ, chỉ là vấn đề thời gian, xem ai sẽ là người phá vỡ vách ngăn mỏng manh mang tên “bạn thân" này trước mà thôi. Tôi đã từng thích cậu, chính vì vậy cũng từng mong cậu cũng sẽ thích tôi. Tuy tôi biết trong lòng cậu có tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy không an toàn. Vậy, cậu có thể buông tay tôi không? Để tôi đi tìm một nơi gửi gắm khác, có thể người ta không thân với tôi như cậu, không quan trọng bằng cậu trong lòng tôi, nhưng ít ra, khiến tôi bớt sợ hãi. Được không, Chu Toán? … Kỳ Thiện, Cậu đừng nằm mơ! *** Review bởi: Tạ Thu Ngân - fb/hoinhieuchu   “Thứ em có thể cho anh là những hồi ức đã bỏ lỡ suốt 28 năm bên nhau của chúng ta.”  Yêu một người có thể yêu đến bao lâu? Một năm? Hai năm? Năm năm là quá dài, mười năm thành cổ tích. Hai mươi tám năm thì tình yêu có lẽ đã tan thành một phần máu thịt. Hai mươi tám năm đi qua, Kỳ Thiện đã từng sợ hãi, từng từ bỏ, từng gắng để thời gian mài mòn những rung động kéo dài suốt từ thuở ấu thơ cho đến khi khôn lớn, thế nhưng năm tháng vẫn thương tình, nên đã cẩn thận gói ghém những niềm yêu và giúp cô gìn giữ thật kĩ nơi đáy tim mình.  Hầu hết những chuyện tình thời niên thiếu đều trải qua những bước thăng trầm hệt như câu chuyện của Chu Toản và Kỳ Thiện: Cảm giác rung rinh đầu tiên ngỡ như cơn say nắng vào buổi còn hồn nhiên; Nỗi băn khoăn âu lo khi thời gian đi qua và dần phát hiện mình đã đem lòng yêu ai đó; Những hồi hộp, trăn trở, phân vân giữa có hay không thổ lộ, được chấp nhận hay bị chối từ; Những hờn ghen, giận dỗi trẻ con; Và nếu không may mắn thì sẽ còn là cả niềm tiếc nuối vì không có được hoặc đã để mất đi người ta rất yêu vào giữa độ thanh xuân đang đẹp nhất. Đây là cuốn tiểu thuyết Tân Di Ổ dùng để đánh dấu sự kết thúc dòng tiểu thuyết thanh xuân của chị, bởi vậy, chị vun vén cho câu chuyện của Chu Toản và Kỳ Thiện đầy đủ những cảm xúc của tình yêu tuổi trẻ. Và như thế, “Chúng ta” trở thành bài ca rất đẹp cho những người muốn tìm lại một quãng thanh xuân.  Chu Toản và Kỳ Thiện sinh cách nhau một ngày, lớn lên bên nhau từ độ còn nằm nôi. Những tháng năm đẹp nhất là những tháng năm hai đứa trẻ ngồi chơi nơi hiên cửa, là những ngày Chu Toản đứng dưới khoảng sân nhỏ ngóng lên ban công phòng Kỳ Thiện, những tối cậu trèo cửa sổ mang một món quà vào phòng cô và đùa vui bằng câu chuyện Công Chúa Tóc Dài. Suốt bao nhiêu năm, Chu Toản đi đến nơi nào cũng nhớ mang về cho Kỳ Thiện một món đồ nho nhỏ xinh xinh, để cô nâng niu cất vào chiếc rương báu vật giấu ở trong phòng. Trong tim Kỳ Thiện, những ngày ấy từng là những ngày đẹp tới độ gió dường như êm hơn và đến màu nắng gắt cũng hóa thành sắc màu lung linh nhất. Nhưng cùng với đó, họ lớn lên, những biến đổi của cuộc sống, những nghĩ suy phức tạp của tuổi trưởng thành, và cả những lần vô tình làm tổn thương nhau dần khiến cô sợ hãi. Tuổi thơ bỗng chốc hóa thành con sông lớn, mặt nước đẹp đấy nhưng bởi không thể bơi nên chẳng dám đến gần.  Chu Toản không phải là chàng trai hoàn hảo. Cậu có cả một loạt những tính xấu của một chàng trai mới lớn: ác miệng, mập mờ, lúc nắng lúc mưa, đôi khi ương bướng và cực đoan đến khó hiểu. Cuộc hôn nhân thất bại của bố mẹ, sự tan vỡ từ sớm của gia đình khiến cậu mất lòng tin. Ngược lại, Kỳ Thiện có trọn vẹn những gì cậu khao khát: Một ông bố hết mực yêu thương vợ con, một bà mẹ biết cảm thông và thấu hiểu. Kỳ Thiện lớn lên trong sự bảo bọc, cô là viên ngọc quý, là tấm gương soi thấu những cảm xúc thật nhất nơi Chu Toản. Những ngày bên Kỳ Thiện, yêu ghét khóc cười đều xuất phát từ trái tim. Chính điều ấy khiến cậu đâm sợ hãi Kỳ Thiện. "Cậu nói xem, sau này tớ sẽ ra sao? Chúng ta rồi sẽ thế nào?" Đó là câu nói Chu Toản thủ thỉ bên cạnh Kỳ Thiện vào buổi tối trước ngày cậu băng đại dương để xa cô cả nửa địa cầu. Mười tám tuổi, cả hai còn quá trẻ để định hình rõ tình cảm của mình, nên cứ ngây ngô vô tình đẩy đối phương ra xa. Và rồi cái "sau này" trong lời Chu Toản gom góp sự đổi thay của cả hai người. Sau này, Chu Toản trưởng thành, những phân vân thuở thiếu thời bay biến hết, cậu biết rõ Kỳ Thiện là người cậu cần, nên tính toán chi li, nối từng đoạn dây, giăng từng bẫy nhỏ kéo cô trở về. Sau này, Kỳ Thiện trưởng thành, nỗi buồn đau và thất vọng trước sự mập mờ của Chu Toản còn đó, cô tự nhủ Chu Toản không phải người mình cần, một người phụ nữ trưởng thành mong cầu nhất là bình an, cô sợ những gió bão không để trái tim yên lành khi ở bên Chu Toản. Thế là cuộc rượt đuổi lại bắt đầu, nhưng lần này, hai người đổi vai. Quá trình biến đổi tâm lý của cả hai được miêu tả vô cùng thản nhiên, trong nét thản nhiên có sự cuốn hút ngầm mang cái chất rất riêng của Tân Di Ổ.  Cũng giống như những tiểu thuyết khác của Tân Di Ổ, bên cạnh cặp nhân vật chính, hệ thống nhân vật phụ cũng được xây dựng tỉ mỉ, chăm chút kĩ càng. Chúng ta sẽ cảm thấy bức bối đến ngạt thở trong tình yêu mãnh liệt nhưng cũng cực kì dày vò của Chu Khải Tú và Phùng Gia Nam. Chúng ta sẽ tiếc nuối rất nhiều cho dòng kỉ niệm thuở rong chơi vô tư nơi núi rừng bao la của Thanh Khê và Chu Tử Khiểm. Chúng ta sẽ hơi cáu gắt nhưng rồi vẫn lắc đầu và mỉm cười cảm thông trước cách yêu trẻ con, bướng bỉnh nhưng bền bỉ và khăng khăng chấp nhất của Tần Lung. Ta cũng sẽ chìm trong quãng thời gian tuổi trẻ của Chu Yến Đình, và biết đâu trong một thoáng vẩn vơ cũng mong thanh xuân của mình từng có một thời như thế - một thời xinh đẹp, nồng nhiệt, nổi loạn và rực sáng. Kèm theo đó, vì là cuốn tiểu thuyết chia tay dòng văn học tuổi trẻ của Tân Di Ổ, nên chị đã để người đọc gặp lại Trịnh Vi, nghe về Lâm Tĩnh, nhắc tới Hàn Thuật, và thoáng chút tin vui của ai đó có lẽ là Trình Tranh và Tô Vận Cẩm. Người đọc sẽ yên lòng khi nhận ra cuộc sống của tất cả những nhân vật mà họ yêu quý đều ấm êm, và hẳn là Chu Toản cùng Kỳ Thiện cũng sẽ được bình an như thế.  Tựu chung lại, “Chúng ta” có đủ những gì người đọc cần tìm trong một cuốn tiểu thuyết thanh xuân. Có sách vở, trường lớp, bạn bè. Có những ngập ngừng, lo âu của một cô học trò khi “say nắng”. Có mối tình đầu trong trẻo, đơn sơ. Có những ngày rủ nhau rong chơi, có lần đầu hai người nhấp thử một ngụm rượu cay, một tối chàng trai dạy cô gái tập tành hút thuốc. Có những báu vật được anh gom lại gửi về cho cô từ khắp những phương trời từng đặt chân đến. Có cái hôn đầu tiên rất nhẹ. Đêm đầu tiên thoáng qua. Có lời tỏ tình dõng dạc giữa chốn đông người, lời cầu hôn ngập ngừng nhưng cũng hồn nhiên như trẻ thơ sau khi đã trải qua nửa đời dâu bể. Có lạc mất, tìm thấy, ra đi rồi trở về. Và cả một hành trình tình yêu đơm mầm, kết hoa, héo úa rồi lại được vun xới tưới tắm để bung nở lại. Không có sóng to bão lớn, chẳng cần hận thù dằn vặt, chỉ là câu chuyện kể lại quá trình hai con người làm thế nào để nhận ra tình cảm nồng nhiệt giữa biển lặng gió êm, rồi từ từ dựng xây, vun xới. Năm tháng ưu ái thanh xuân của Chu Toản và Kỳ Thiện, nên gói bọc lại những gì đẹp nhất trong một chiếc hộp hình cuốn sách, tặng cho những người muốn xem. Và như thế, “Chúng ta” trở thành món quà gửi về tuổi trẻ.  “Điều đẹp nhất trong tình yêu, là ‘anh’ và ‘em’ cuối cùng có thể trở thành ‘chúng ta’.” Với gia tài sáng tác đồ sộ của Tân Di Ổ, “Chúng ta” không hẳn là câu chuyện thu hút nhất. Nhưng nếu người đọc đang muốn tìm một tiểu thuyết thanh xuân khá trọn vẹn với văn phong đẹp, chắc chắn đây vẫn là một sự lựa chọn xứng đáng.   Mời các bạn đón đọc Chúng Ta của tác giả Tân Di Ổ.
Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp - Bệ Hạ Không Thượng Triều
Văn án: Giang Kiều xuyên thành nữ phụ, là một bia đỡ đạn ngoại trừ nhan sắc ra thì chỉ có hai bàn tay trắng, ở giữa truyện lại bị nhân vật phản diện tra tấn đến chết. Sau khi xuyên sách, Giang Kiều muốn trả lại tất cả những gì bọn họ đã làm với cô. Phong Dịch là nhân vật phản diện lớn nhất toàn văn, là người có tính cách lạnh lùng mà tới tâm anh cũng lạnh. Để thay đổi kết cục của bản thân, Giang Kiều chỉ có thể lấy lòng anh, trêu chọc anh, câu dẫn anh. Sau một đêm tình, Giang Kiều mới ý thức được cô đã câu dẫn sai người rồi. Sau khi Giang Kiều bỏ đi, Phong Dịch bắt đầu tìm khắp thế giới người phụ nữ ngủ xong liền chạy, không chịu trách nhiệm kia. Khi người phụ nữ tuyệt tình làm anh xao động mỗi đêm đứng trước mặt. Phong Dịch kéo cà vạt, trầm thấp nói, “Chúng ta hình như vẫn còn nợ chưa tính.” *** Một sáng Giang Kiều thức dậy và phát hiện mình xuyên vào một quyển sách, bản thân biến thành một nhân vật nữ phụ thúc đẩy tình tiết truyện. Giang Kiều xuyên thành tiểu thư Giang gia, cành vàng lá ngọc tính tình bốc đồng, cha không thương mẹ kế không yêu, kết cục cuối cùng còn bị hôn phu là một nhân vật phản diện của truyện giết chết. Giang Kiều cảm thấy mình rất xui xẻo. Để thay đổi số phận của mình Giang Kiều quyết định ra tay trước, đầu tiên sẽ tìm ra nhân vật phản diện đó và quyến rũ hắn. Bởi Giang Kiều tin rằng nếu kẻ đó yêu cô hắn sẽ không giết cô, kết cục của cô sẽ không phải là chết. Nghe có vẻ không thuyết phục nhưng lại rất hợp lý. Sau chút ít nỗ lực, Giang Kiều xác định được mục tiêu của mình là Phong Dịch, nhân vật phản diện quan trọng trong truyện. Phong Dịch là một người vô cùng lạnh lùng, tác phong làm việc và sinh hoạt đều rất lạnh nhạt cứng nhắc, không để ai có thể tiếp cận anh. Quá trình Giang Kiều quyến rũ Phong Dịch mình chỉ có thể cảm thán rằng: thả thính bậc thầy, một kế sách cưa trai hoàn hảo, phải nói là cực kỳ hoàn hảo luôn, từng bước từng bước không một kẽ hở. Tất nhiên Phong Dịch không thể nào phớt lờ một người con gái được tác giả miêu tả không có bất kỳ khuyết điểm nào, xinh đẹp quyến rũ mê người như vậy. Phong Dịch sa vào cái bẫy ngọt ngào Giang Kiều giăng ra, còn Giang Kiều cũng đi lệch kế hoạch ban đầu mà đem lòng yêu Phong Dịch. Thời gian yêu đương làm Giang Kiều phát hiện ra, bên trong Phong Dịch còn tồn tại một nhân cách khác, một nhân cách thích nói dối và trái ngược với con người Phong Dịch, đầy nổi loạn và tùy hứng. Sự xuất hiện trở lại của nhân cách thứ hai đã mở ra câu chuyện về quá khứ của Phong Dịch, về một âm mưu lớn của nhà họ Phong, về những mặt đen tối của hào môn mà nhiều thế lực đã cùng nhau che giấu. Những âm mưu đó là gì thì các bạn hãy đọc và tìm hiểu nha. Sau bao thăng trầm rời bỏ và tìm lại, họ quyết định bỏ qua các khúc mắc đang có rồi cùng nhau sát cánh điều tra rõ những bí mật được che giấu kia. Cuối cùng hai người hạnh phúc bên nhau, người xấu sẽ trả giá còn người tốt sẽ lấy lại được công bằng. Nghe cứ như truyện cổ tích vậy đó. “Cô chỉ từng muốn câu dẫn anh, nhưng lại không ngờ tới bản thân thật sự sẽ yêu anh. Anh có thể lạnh nhạt với tất cả mọi người, nhưng lại không thể phớt lờ cô. Bọn họ cùng nhau đi qua những tháng ngày đen tối, cùng nhau cứu vớt tương lại của hai người. trong bóng tối nắm lấy tia sáng nhỏ nhoi. Chỉ cần họ ở bên nhau thì mãi mãi sẽ không còn cuộc sống đen tối.” --- Nữ chính trong truyện hoàn toàn xứng đáng với cái tên “Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp”, một người con gái hoàn hảo không tì vết, xinh đẹp mê người, hoa nhường nguyệt thẹn, quyến rũ tới từng làn áo sợi tóc. Cô ấy tài ba việc gì cũng biết, từ súng đạn đến đua xe, từ đánh nhau với một đám người và tất tần tật các thứ, nhưng cũng hợp lý vì trước đó cô là đặc công. Đối với mình thì truyện này tạm được, nội dung có thể đọc giải trí và tìm ngọt ngào cho cuộc sống. Truyện có phần xoáy sâu vào việc điều tra các bí mật bị che giấu, diễn biến tình cảm của hai nhân vật chính khá nhanh chóng, chưa cụ thể, tuy nhiên vẫn có thịt cho con dân. Đoạn sau chỉ là cảm nhận cá nhân, các bạn có thể đọc thử truyện và cảm nhận nha, biết đâu là do dây não mình khác với mọi người, bình thường truyện mình thấy ngộ nghĩnh mọi người sẽ thích, lạ lắm luôn. *** Một đêm nọ, Phong Dịch nằm trên giường, không khí nóng bỏng trong phòng vẫn chưa tản đi, anh đang ngủ. Có lẽ do có người nằm bên cạnh nên anh ngủ rất ngon. Không biết sao, anh mơ. Ở trong mơ, đầu Phong Dịch lại càng nặng nề, anh giống như lạc bước vào một vùng đất tràn đầy ánh sáng. Phong Dịch đi về phía ánh sáng phát ra, khung cảnh trước mắt dần rõ ràng hơn. Nhìn về phía căn phòng quen thuộc, anh có chút hoảng hốt. Anh cảm thấy như tất cả giống như ảo cảnh, giống như là kiếp trước của anh. Trên ti vi đang chiếu tin tức, Phong Đình chết vì tai nạn, vụ án không có gì đáng nghi nhưng cảnh sát lại nghi ngờ hung thủ là con trai Phong Đình, Phong Dịch. Một người mặc tây trang màu đen đứng trước ti vi, chăm chú xem tin tức. Nhìn bóng lưng ấy, Phong Dịch lại cảm thấy rằng đó là kiếp trước của anh. ‘Phong Dịch’ nhìn ti vi, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo. Phong Đình chết rồi, hận ý trong mắt anh lại còn mạnh mẽ hơn. Ngoài cửa vang tiếng chuông, cảnh sát dẫn người tới, đề nghị ‘Phong Dịch’ phối hợp điều tra. Trong quá trình điều tra, cảnh sát không tìm được chứng cứ gì, đành phải thả ‘Phong Dịch’ ra. Sau khi rời khỏi đồn, ‘Phong Dịch’ bị phóng viên bao vây, bọn họ đều quan tâm tới cái chết của Phong Đình. ‘Phong Dịch’ nhìn thẳng vào ống kính, đáy mắt vẫn lạnh băng, nhưng lại lộ ra chút ý cười, giống như muốn khoe khoang. Anh giống như người đứng xem, nhìn một kiếp của mình, xem những chuyện bản thân phải trải qua. Ý thức của anh có chút mơ hồ nhưng anh biết đây là mơ. Trong giấc mơ, mọi chuyện xảy ra đều không tốt, anh không gặp được Giang Kiều, cũng qua vài năm sau anh mới biết được bản thân bị tẩy não và chân tướng cái chết của mẹ. Nhưng trước khi anh nhận thấy điều gì lạ, Phong Đình đã kịp xóa hết manh mối đi, làm cho anh có tra thế nào cũng không kéo được Phong Đình ra ngoài sáng. Để Phong Đình nhận lấy trừng phạt, kiếp trước anh đã động tay động chân với Phong Đình, giả thành sự cố. Cuối cùng, cảnh sát không tra ra được manh mối nào. Trong căn phòng tối tăm, Phong Dịch choàng tỉnh. Không khí hơi lạnh, cực kỳ giống với giấc mơ đó. Phong Dịch vươn tay, trong không khí lạnh băng chạm tới thân thể ấm áp bên cạnh. Trời chưa sáng, Phong Dịch nắm lấy tay Giang Kiều. Cô không tỉnh dậy, chỉ nhích người đến gần anh hơn. Hơi thở của cô vương vấn bên tai anh, anh tập trung lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng ấy. Dù giấc mơ ấy có phải là kiếp trước của anh hay không, tất cả đã khác rồi. Kiếp này, chẳng những người phạm tội nhận được sự trừng phạt, anh còn có người để bảo vệ cả đời. Anh cúi đầu ngửi hương thơm nhàn nhạt quen thuộc ấy. ... Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Sủng Ái Của Nữ Phụ Xinh Đẹp của tác giả Bệ Hạ Không Thượng Triều.
Không Cẩn Thận Đụng Phải Tổng Giám Đốc - Khiết Tâm
Đôi điều muốn nói. 1.     Chân thành cảm ơn người đã hướng dẫn tôi edit: Ami - ngocquynh520 ( ai yêu tiểu thuyết TQ mà từng lang thang trong diễn đàn đều biết Ami rất nổi tiếng). 2.     Đây là truyện đầu tiên tôi edit tự lập, do đó còn nhiều chỗ sai sót mong mọi người chỉ bảo thêm. 3.     Tôi ko phải là tác giả cũng ko biết tiếng Trung vì vậy ko đảm bảo nội dung truyện đúng 100% vs ý của tác giả, chỉ dùng  hết sức mh truyền tải nội dung truyện cho mọi người thưởng thức. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. *** Không phải chỉ là tổng giám đốc thôi sao! Phải ở nơi cao khó tìm như vậy sao? Cô chẳng qua là đưa cái thư mời cho hắn. Thiếu chút nữa không còn sức lực mà mất nửa cái mạng! Thật may là, cô gặp được một người đàn ông lạ mà tốt bụng. Nói có thể giúp cô tìm được tổng giám đốc đó, Cô thật là quá may mắn! Ô. . . . . . Chuyện làm sao lại biến thành như này! ? Cô ở trước mặt người đàn ông xa lạ này. Mang tổng giám đốc đó ra mắng cho bõ tức Còn ở buổi liên hoan của tổng giám đốc chạy lên trộm điểm tâm cho hắn ăn. Nhưng, thế nào cô cũng không nghĩ đến. Người đàn ông xa lạ này, lại chính là tổng giám đốc - người mà miệng cô từng mắng té tát!? *** Giác quan thứ sáu nói cho hắn biết, chuyện lớn rồi. Không chờ thêm một giây đồng hồ, Mục Thiên Dương lập tức đứng lên đi về phía chuông khẩn cáp báo hoả hoạn. Hắn vươn tay, đè xuống. Trong khoảng thời gian ngắn, chuông báo vang dội cả tòa cao ốc Babel, thanh âm chói tai phá vỡ sự bình yên vốn có của khu cao ốc này. "Cao ốc Ba bel bị hỏa hoạn rồi ! ?" " Cao ốc Ba bel bị hỏa hoạn rồi! ?" Các nhân viên trong cao ốc Babel, đều từ trong phòng làm việc vọt ra đại sảnh, bay vọt vào cầu thang thoát hiểm. Lúc này, trừ chạy trối chết ra ngoài, còn có chuyện quan trọng hơn? ! Sau một khắc, Mục Thiên Dương lợi dụng hệ thống truyền thanh triệu tập lại tất cả nhân viên. "Không có hỏa hoạn. Tôi yêu cầu mọi người lục tìm mọi gian phòng, phòng họp, bất kỳ chỗ nào có thể chỗ giấu người!" Mục Thiên Dương nói: "Người nào tìm được Doãn Thần Lam trước, tôi sẽ thưởng. . . . . . Một vạn" Một vạn? ! Một vạn? ! Bọn họ không có nghe lầm chớ? Mời các bạn đón đọc Không Cẩn Thận Đụng Phải Tổng Giám Đốc của tác giả Khiết Tâm.