Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Làn Hương Sau Màn Trướng

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của Giang Vãn Ninh và Văn Thiệu diễn ra ở một ngôi chùa, cách một cánh cửa sổ khép hờ, cô trông thấy anh ngồi trước bàn vót trầm hương, thân mình khoác đạo bào thời nhà Minh. Sự háo sắc của Giang Vãn Ninh trỗi dậy, cô lập tức vung tiền như rác, quyên góp tiền giúp ngôi chùa được trùng tu lại, chỉ có một yêu cầu duy nhất đó chính là, phải dành ra một căn phòng ở sân sau cho cô ở. Không lâu sau, cô vào căn phòng sát vách phòng Văn Thiệu ở, vờ như mình thấy rất hứng thú với hương đạo, thế là cô bèn quấn lấy anh “bái sư học nghệ”. Ngày đầu tiên, cô bưng hương trầm thủy đắt nhất trong phòng Văn Thiệu đi xông phòng tắm. Ngày thứ hai, cô gặm quả lê ngỗng mà Văn Thiệu dùng để chế hương. Ngày thứ ba, cả người lẫn hành lý của cô đều bị Văn Thiệu ném ra khỏi sân. ... Sau đó, nhà họ Giang đứng bên bờ vực phá sản. Giang Vãn Ninh chấp nhận đề nghị kết thành thông gia của nhà họ Tôn, lần đầu tiên đến gặp người chồng chưa cưới chơi bời lêu lổng của cô ở nhà họ Tôn. Khi ấy, chồng chưa cưới vừa mới gây chuyện, cậu ta đang ngoan ngoãn đứng trước mặt chú nhỏ của mình để nhận lỗi. Cậu ta thấy Giang Vãn Ninh đi vào nhà thì thẳng lưng lên ngay, giới thiệu vợ chưa cưới của mình với chú nhỏ. “Chú nhỏ, đây là…” “Đây là thím của cháu.” ??? Văn Thiệu đứng dậy, trông thấy dáng vẻ kinh ngạc khôn nguôi của Giang Vãn Ninh, anh ghé sát vào tai cô và khẽ nói: “Em cần tiền à? Nếu phải gả cho nó thì chẳng thà gả cho anh.” ... Giang Vãn Ninh theo đuổi anh ba tháng, khi Văn Thiệu đang chuẩn bị đáp lại cô thì cả người lẫn hành lý của cô đều biến mất chẳng thấy tăm hơi. Chẳng bao lâu sau, anh bị ông cụ gọi về nhà với lý do con cháu đính hôn. Văn Thiệu và ông cụ ngồi đối diện nhau, anh cúi đầu lần chuỗi tràng hạt trong tay, đọc ra một chuỗi ngày sinh tháng đẻ. Ông cụ nhìn anh đầy kinh ngạc: “Sao con lại có bát tự của Tiểu Ninh?” Văn Thiệu cụp mắt mà rằng: “Bát tự của con và cô gái này là sự kết hợp tuyệt vời.” … Hương đạo thế gia. Tổng tài bá đạo không theo khuôn mẫu x Cô chiêu tự cho là mình rất am hiểu cách trêu chọc. *** Cuối xuân, ở Giang Thành, mưa phùn cứ lất phất rơi mãi mấy ngày nay chẳng ngớt.   Khi Giang Vãn Ninh bước lên xe buýt ở trung tâm thành phố thì mưa vẫn chưa tạnh, không ngờ là cô chỉ vừa mới ngủ một giấc, mà lúc tỉnh dậy thì nắng đã lên rồi.   Xe buýt dừng lại ở trong sân – nơi bọn họ ở, sân này nằm ở tận bên ngoài chùa Thanh Nguyên, là một sân độc lập, sẽ không vì bọn họ đến mà làm ảnh hướng đến việc tu hành của tăng nhân trong chùa.   Trước khi xuống xe, Giang Vãn Ninh bôi một lớp kem chống nắng thật dày, còn đeo kính râm và đội mũ che nắng vào nữa.   Sau khi xuống xe thì người dẫn đoàn phát cho mỗi người một chiếc mũ đỏ có in tên đoàn du lịch, sau đó giơ cao lá cờ màu hồng phấn, kêu gọi mọi người đi vào trong sân tập hợp.   Anh ta đối chiếu danh sách theo thứ tự rồi đưa chìa khóa phòng, sau đó thì giới thiệu sơ lược phương hướng của từng công trình xung quanh.   Thật ra thì, đây không hẳn là một chuyến du lịch thông thường, mà là một hoạt động tương tự với thiền tu ở trong chùa.   Hoạt động diễn ra trong vòng bảy ngày, từ việc ăn đến ngủ đều diễn ra trong một cái sân phía sau chùa Thanh Nguyên, họ có thể dựa vào tình hình cá nhân mà tham gia các hoạt động trong chùa, hoặc là tự sắp xếp.   Có một đàn chị làm công việc về kế hoạch du lịch đề cử Giang Vãn Ninh tới đây, trước kia đàn chị đã giúp đỡ cô trong việc học, thế nên, vừa thấy chị ấy cần hoàn thành chỉ tiêu cuối tháng, cô đã nhanh chóng lôi kéo Trần Thư Nhiễm – người cũng không có việc gì làm, đi đăng ký ngay.   Khi đó cô cũng chưa thật sự muốn đến thành phố nào, thế là nói tất cả đều nhờ vào đàn chị sắp xếp, sau khi cô và Trần Thư Nhiễm thương lượng thì chỉ đưa ra ba yêu cầu cho chuyến du lịch… nhàn rỗi, không xa, ít phong cảnh tham quan.   Lúc ấy chỉ có hai đoàn là phù hợp với yêu cầu của Giang Vãn Ninh, cũng là hai đoàn có thời điểm xuất phát gần nhất, trong hành trình của đoàn kia có đi bộ leo núi, thế là cô chọn chuyến đi đến núi Thanh Nguyên này.   Sau đó, khi cô cầm tờ giấy hành trình chỉ dài vỏn vẹn có nửa trang giấy A4, mặc dù thấy hơi giật mình nhưng cũng rất hài lòng. Cứ xem như là mình chuyển sang nơi khác nằm dài bảy ngày đi, vừa có thể giúp đỡ đàn chị, lại không cần phải đi theo hành trình của đoàn du lịch trong trạng thái mệt bở hơi tai, không còn gì có thể tốt hơn thế được nữa.   Người dẫn đoàn lải nhải nói xong hết những hạng mục cần chú ý, sau đó tuyên bố giải tán tại chỗ.   Khi Giang Vãn Ninh đi tìm phòng thì mới quan sát cái sân này…   Kiến trúc chủ đạo bao quanh sân là tường xám ngói xám, vách tường sứt mẻ rơi rớt mấy mảnh vụn, dưới chân tường, mấy mảnh ngói vỡ chất thành đống.   Hơn thế nữa, sảnh lớn có thùng gỗ nứt nẻ dùng để hứng nước từ nóc nhà dột xuống, vì bị côn trùng đục cắn mà cổng lớn bằng gỗ bị hư hại nặng nề, bản lề cửa với vết rỉ loang lổ… Mỗi chi tiết ở nơi đây như thể là đang phô bày cho cô thấy rằng, nơi đây đã có từ rất lâu và không được chú trọng tu sửa.   Giang Vãn Ninh nhớ, hình ảnh được in trên trang bìa của quyển sổ tuyên truyền khiến người ta không nhịn được mà phải thốt lên rằng “tiên khí bồng bềnh”, cây cối tốt tươi, hoa hạnh đầy đất, nhà gỗ nho nhỏ lấp ló sâu thẳm trong rừng càng khiến nó như đang tách biệt với thế giới, làm cho cho người ta chỉ muốn hướng về nó,   Rồi lại nhìn sang hàng thật… rõ ràng là đang lừa đảo trắng trợn.   Được rồi, cô không nên ảo tưởng về hình ảnh đã qua chỉnh sửa quá đà kia nữa.   “Ninh Ninh, bên kia kìa!”   Trần Thư Nhiễm đã tìm được căn phòng số chín mà bọn họ sẽ ở.   Căn phòng ở hướng Nam, có thể xem như đây là nơi có vị trí địa lý tốt nhất.   Bọn họ đẩy bốn chiếc vali lớn qua đó, gắng sức di chuyển hành lý lên bậc thang.   “May mà bây giờ đang là mùa xuân, nếu mà là mùa hè thì e là sẽ bị muỗi cắn chết mất.” Trần Thư Nhiễm cúi đầu nghiên cứu chiếc chìa khóa màu đồng cũ kỹ kia, chẳng dễ gì mới mở cửa ra được: “Chắc là cái ổ khóa này còn lớn tuổi hơn hai chúng ta ấy chứ, giống như trong phim cổ trang vậy.”   Giang Vãn Ninh nhìn sang khung cửa bị mối mọt cắn đục nặng, sau đó cất bước đi vào, lo lắng nói: “Muỗi thì không có, nhưng chắc là cũng không thiếu mấy loài côn trùng khác đâu.”   Vốn dĩ trên núi đã có nhiều côn trùng, hơn nữa, gần đây trời cứ mưa liên tục, không khí ẩm ướt, có lẽ, trong căn phòng trệt chỉ có một tầng này, thứ dư dả nhất chính là nhiều loại côn trùng.   Mấy ngày nay trời mưa không ngớt, không khí trong phòng thoảng mùi ẩm mốc, độ ẩm rất cao.   Giang Vãn Ninh không nhịn được mà nhíu mày, nếu biết trước điều kiện nơi ở kém như thế này, cô nên để đàn chị đăng ký cho cô vào đoàn đắt đỏ nhất mới phải.   Khoảnh khắc nhìn thấy mạng nhện bám trên tường, cả người cô cứng đờ ra ngay tại chỗ, lòng bàn chân như mọc ra thêm một cái cọc, không có can đảm tiến lên phía trước – dù chỉ là nửa bước chân.   Mời các bạn mượn đọc sách Làn Hương Sau Màn Trướng của tác giả Hồng Tâm Dữu Tử Hạch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Copy Mối Tình Đầu (Hoa Thanh Thần)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Copy Mối Tình Đầu PDF của tác giả Hoa Thanh Thần nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Cookie Ngọt Ngào (Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cookie Ngọt Ngào PDF của tác giả Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Công Chúa Thế Giới Đêm (Kanade Minamino)
Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Công Chúa Thế Giới Đêm PDF của tác giả Kanade Minamino nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Công Chúa Ngoan Một Chút! (Mạt Trà Khúc Kỳ)
Khi một gia đình hoàng thất vốn hay hục hặc với nhau cùng xuyên đến thế kỷ 21… Phụ hoàng ăn bám, mẫu hậu mạnh mẽ, thái tử ca ca nổi loạn, quản gia ẻo lả… Về phần vị thái phó mà nàng thầm mến, không ngờ lại trở thành bạn cùng bàn với nàng. Chúc Yểu: “Thái phó, ta không biết làm đề này.” Thái phó: “Sau khi tan học thần sẽ phụ đạo thêm cho công chúa.” Tìm mua: Công Chúa Ngoan Một Chút! TiKi Lazada Shopee Sau này… Bạn học A: “Lạy hồn, hôm nay tui nhìn thấy nam thần Nguyên Trạch cột dây giày cho Chúc Yểu, vả lại còn trong tư thế quỳ một chân dưới đất đấy.” Bạn học B: “Không đời nào, nam thần Nguyên Trạch trước nay vốn lạnh lùng cao ngạo, đúng kiểu thanh niên nghiêm túc, thậm chí hoa khôi của trường ở ngay bên cạnh mà cũng không thèm liếc mắt một cái, chỉ một lòng đọc sách thánh hiền thôi.” Bạn học A: “Thiệt đó, nghe nói có người vô tình nhặt được điện thoại của nam thần, mấy người biết cậu ấy lưu tên Chúc Yểu là gì không? “Tiểu công chúa” đó, má ơi!” Cảnh báo cẩu lương cấp 100, đây là một câu chuyện ngọt sâu răng, ngọt truỵ tim, sủng vô địch thiên hạ, sẽ làm tan chảy quắn quéo trái tim thiếu nữ của chúng ta trong tích tắc. Tin tôi đi... khi trùm chăn đọc truyện này trong đêm khuya tôi đã phấn khích tới mức xé rách cả chăn???? Truyện nói về gia đình hoàng tộc bao gồm hoàng thượng, hoàng hậu, thái tử và công chúa vì một tai nạn xảy ra ở triều đình mà xuyên không tới thời hiện đại. Cả gia đình vẫn tiếp tục sống trong thân xác cũ kèm theo mớ ký ức không bị đánh rơi của cả hai kiếp. Trớ trêu thay, vị hoàng hậu luôn khép mình ở hậu cung nay đã trở thành trụ cột của gia đình trong khi vị hoàng thượng anh minh xưa kia bây giờ lại là một kẻ ăn cơm mềm thực thụ. Chàng thái tử lêu lỏng đào hoa kiếp trước, kiếp này thì vẫn tiếp tục đào hoa lêu lỏng không hơn không kém, hắn lấy việc dùng mặt kiếm cơm như cha hắn làm mục tiêu phấn đấu cho tương lai. Vậy còn tiểu công chúa thì sao? Nữ chính của chúng ta đích thị là một mỹ nhân cổ trang, sau khi xuyên qua, các bạn học đều cảm thấy khí chất của cô nàng Chúc Yểu không có gì ngoài gia thế đã thay đổi hẳn. Nàng không còn nét tự ti, lầm lì, thui thủi một mình như xưa kia mà đã trở nên khoan thai, toả sáng hơn bất cứ ai, phong thái công chúa đương triều mà lị. Mọi người đều ngạc nhiên là vị hoa khôi này mới chuyển tới hay sao mà lại xuất hiện đột ngột trong trường thế nhỉ, à hoá ra là Chúc Yểu - cô nàng nhờ mẹ đầu tư cho trường một toà nhà mới được vào học đấy. Lần đầu đến trường, vì mang theo các hủ tục kiếp trước nên tiểu công chúa ngượng ngùng mặc váy ngắn đồng phục, nên nàng đã chọn mặc quần dài. Khi đến cổng trường cảm thấy thật khác biệt, nhưng nàng vẫn ung dung tự tại bước vào, và sau đó bị một anh sao đỏ réo tên vì quên phù hiệu. Sau khi ghi tên họ và lớp học vào sổ, nàng bước đi. ————————— “Thật là đẹp quá đi mất… Chẳng lẽ là học sinh mới chuyển đến?” Cậu ta nhìn chằm chằm vào cái tên trên cuốn sổ, lớp 12.9 khi nào thì có một học sinh xinh đẹp nhường này, sao cậu lại không hay biết nhỉ? Đang nghĩ ngợi, cuốn sổ trên tay bỗng bị ai đó giật mất. Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn dáng người cao lớn trước mặt, mắt lập tức sáng rỡ. “Đúng rồi! Đội trưởng, chẳng phải cậu cũng học lớp đó sao?”Người kia không trả lời. Có điều đôi mắt lại nhìn chằm chặp vào cái tên trên cuốn sổ, sau đó dùng ngón tay cái đẩy nắp bút ra. Nắp bút rơi vào giữa hai trang giấy. Ngón tay thon dài cầm lấy cây bút lông màu đen. Xoẹt một tiếng, gạch cái tên trên đó đi. —————————— Sau khi Chúc Yểu ổn định chỗ ngồi, mới phát hiện ghế kế bên đã có chủ, ai là bạn cùng bàn của công chúa thế nhỉ. Các bạn đoán xem. À chưa đọc thì sao đoán được. Đó là nam chính của chúng ta. Không có gì ngạc nhiên phải không. Chàng là thái phó của thái tử, cháu trai độc nhất của tể tướng đương triều, thám hoa danh chấn kinh thành khi còn trẻ, người được dạy dỗ nghiêm khắc từ bé để lớn lên gánh vác thiên hạ. Chàng chính là giấc mơ của toàn bộ thiếu nữ kinh thành bao gồm cả tiểu công chúa đáng yêu của chúng ta. Hơ hơ hơ, thích nhé, được ngồi cạnh cờ rút cơ đấy. Kiếp trước chàng hơn nàng 7 tuổi, là áng mây xa không với tới, kiếp này hai người lại là bạn cùng bàn. Thật đáng mong chờ a. Truyện từ đầu tới cuối chỉ có sủng. Quá trình từ nhận người quen, giúp đỡ nhau trong học tập, ghen ghen, sờ sờ, ôm ôm rồi hôn hôn diễn ra nhanh chóng ở giai đoạn cao trung. Sau khi chính thức xác nhận quan hệ thì từ rải đường cát chuyển sang tưới đường phèn cho chị em nha. Tác giả đặc biệt thích cho nhiều cảnh hôn và miêu tả khá kích thích. Đọc mà nhốn nháo hết trơn hà. Anh chàng thái phó Nguyên Triệu mặt lạnh nghiêm cẩn mà người ngoài luôn kính nhi viễn chi, khi nhìn đến Chúc Yểu thì trong mắt chỉ có ôn nhu mà thôi. Dù sau kiếp trước cộng kiếp này thì chàng vẫn lớn hơn nàng nhiều lắm, trong mắt chàng thì tiểu công chúa vẫn là bé con, nên luôn cầm trên tay sợ rớt ngậm trong miệng sợ tan. Thái phó lớn tuổi nhà ta ấy vậy mà tính chiếm hữu cực mạnh đấy nhá, thấy vệ tinh nào léng phéng bén mảng đến gần tiểu công chúa là xác định, nếu ánh mắt có thể giết người thì các anh chàng vệ tinh kia có thể chết cả trăm lần chứ đùa. Chúc Yểu thì mặc dù không phải là học bá, nhưng nàng rất dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện (mình luôn thích các nữ chính hiểu chuyện), thêu thùa may vá đàn tì bà các kiểu thì khỏi bàn, như trong tranh bước ra. Đối với mọi người nàng vẫn luôn chân thành pha lẫn e thẹn đối xử. Nhưng khi với thái phó, thỉnh thoảng nàng phá lệ chủ động. Chủ động gọi cuộc gọi đầu tiên, chủ động hôn hôn. Cả lần đầu tiên hai người bên nhau nàng cũng chủ động gợi ý, nhưng vì hiểu lầm nho nhỏ mà nàng đã bỏ đi. Nàng rất thích Nguyên Triệu, thích từ lần gặp đầu tiên ở điện Kim Loan. Năm ấy nàng 8 tuổi, gặp được chàng thám hoa 15 tuổi, kinh ngạc thoáng nhìn. Khi nàng 14, ở tiệc sinh thần, gặp được thái phó anh tuấn trong áo bào trắng, chính trong ngày hôm đó, cảm tình của nàng đối với hắn, từ sự sủng bái của bé con, chuyển thành sự ái mộ của thiếu nữ. Trong lòng từ đây, nhớ mãi không quên. Nàng ơi, nàng có hay chăng, chàng thái phó thanh cao xa vời như ánh trăng xưa kia cũng đem lòng ái mộ nàng. Hắn luôn thừa biết mỗi lần vào cung dạy học cho thái tử luôn có một đạo ánh mắt lén lút quan sát hắn, thích ngắm ta sao, ừ thì cứ thoải mái ngắm đi, vì ta cũng thích ngắm nàng. Một dạo bắt gặp tiểu công chúa xinh đẹp tĩnh mịch lặng lẽ đàn tỳ bà trong vườn thượng uyển, thái phó đã về quỳ xuống cầu xin tổ phụ được đào tạo một cậu bé để kế nghiệp chàng. Tể tướng hỏi tại sao, chàng bảo chàng muốn làm phò mã. Làm phò mã đồng nghĩa với việc ngươi không được dính líu đến triều chính, suốt cuộc đời sẽ bị nhốt trong lồng son, tài năng kinh bang tế thế sẽ bị chôn vùi mãi mãi. Nhưng trong giây phút đấy, chàng không hề do dự, đến bây giờ, mọi thứ chàng làm, mọi thứ chàng cố gắng chỉ vì bảo vệ toà thành kia, bảo vệ một tiểu công chúa trong toà thành ấy. Khi nàng bị bất đắc dĩ phải đi cầu thân, trong triều không còn một võ tướng nào có thể ra chiến trường, thái phó - một vị quan văn đã đứng ra xin chiến. Trên chiến trường sinh tử, một mũi tên đã suýt lấy mạng chàng. Tình yêu của Nguyên Triệu vĩ đại thế đấy, không hề khoe khoang, chàng chỉ lặng lẽ mà bảo vệ cả thế giới nhỏ của chàng mà thôi. Truyện không có tiểu tam, không máu chó. Có phiên ngoại nhỏ dành cho cặp phụ thái tử và thái tử phi, nhưng đọc xong thấy hụt hết sức. Nói chung thì đây sẽ là một bộ truyện đáng đọc thử đấy, tác giả đích thị là mẹ ruột, viết cũng khá chắc tay. Cốt truyện không nói quá nhiều về các nhân vật phụ, cũng không miêu tả quá kỹ càng về sự học sự làm, hầu như chỉ tập trung vào tình yêu của nam nữ chính và một số mâu thuẫn nho nhỏ để thêm gia vị cho truyện mà thôi. Bên cạnh đó nhà Greenhouse edit mượt vô cùng, đọc siêu thoả mãn. Đọc truyện này không cần phải lắp não, chỉ cần bạn có một trái tim cứng như kim cương và cái đầu lạnh. Đừng manh động xé chăn như mình nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Công Chúa Ngoan Một Chút! PDF của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.