Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hành Trình Chinh Phục Tiểu Ác Ma

Couple: Quận Hy Ca×Diêm Dụ (bác sĩ lạnh lùng×tổng tài vô sỉ) "Tình yêu giống như loài cá vậy, ở dưới nước thì sống, lên trên cạn thì chết..." Văn án: Thiên kim Quận gia, Quận Hy Ca vì một tai nạn mà mất đi đôi chân, từ đó trở thành người tàn phế, không thể cầm dao phẫu thuật được nữa. Cha thương mẹ yêu, nhưng cô lại có một người em gái nuôi vô cùng tâm cơ, giảo hoạt, ngay cả vị hôn phu trên danh nghĩa cũng ruồng bỏ và rũ sạch mọi quan hệ với cô, khiến cô bị mọi người bàn ra tán vào... Cho đến một ngày, người đàn ông tên Diêm Dụ đột ngột ghé thăm Quận gia chỉ để hỏi cưới cô. Nghe đồn danh tiếng của anh ta vô cùng tệ hại, nghe đồn anh ta là một kẻ đào hoa không hơn không kém. Diêm Dụ dục cầu bất mãn, phóng túng quá độ, thường xuyên phải tìm đến các cô gái để giải quyết nhu cầu... Mặc dù cha mẹ đã từ chối Diêm Dụ, thế nhưng Quận Hy Ca lại bất ngờ đồng ý mối hôn sự này, lý do thì không ai hay biết, duy chỉ có trời biết, đất biết, và hai người trong cuộc biết. Rất lâu sau, khi Quận Hy Ca đang ôm bụng bầu ngồi trên giường, cô mới biết được rằng thực chất cuộc hôn nhân này chính là cạm bẫy do tên đàn ông xấu xa kia tạo ra, mà cô cũng đã nằm trong tầm ngắm chinh phục của anh từ trước. *** Trong căn phòng khách sang trọng, đèn trên trần nhà sáng choang, không khí tản mát mùi hoa lưu ly ngọt dịu và quyến rũ. Giờ phút này, Quận Hy Ca đang điềm tĩnh ngồi trên xe lăn, ánh mắt lạnh lùng quan sát người đàn ông đẹp như tạc phía đối diện. Có lẽ khuôn mặt này cô khó lòng mà quên được, bởi vì cô đã ấn tượng ngay từ lần gặp đầu tiên. Đôi mắt anh rất có chiều sâu, sống mũi cao thẳng cùng với xương hàm vuông vức tựa hồ được bàn tay Thượng Đế đẽo gọt nên, dễ dàng khiến cho người nhìn rơi vào u mê không lối thoát. Ở người đàn ông này phảng phất một khí chất cuốn hút khôn tả, yêu nghiệt đến chết người... Qua một lúc, Quận Hy Ca khẽ chớp đôi mắt to tròn, cô cúi đầu mân mê tách trà trên tay, nhàn nhạt hỏi. "Anh thực sự muốn cưới tôi?" Diêm Dụ nhìn cô thật sâu, khóe miệng anh câu lên một độ cong vừa phải: "Đúng vậy. Quận tiểu thư, không biết tôi có phúc phận được làm bạn đời của em không?" Chưa đợi Quận Hy Ca kịp mở miệng, cha mẹ cô bên cạnh đã kịch liệt phản đối. "Diêm Dụ, cho dù Quận gia có lâm vào đường cùng đi chăng nữa thì cũng sẽ không bao giờ gả con gái cho anh. Tốt nhất là anh nên về đi!" Mẹ cô vỗ bàn một cái, không khách khí mà từ chối thẳng thừng. Ba cô cau mày nhắc nhở mẹ cô, dù sao thì Diêm gia cũng không phải loại dễ chọc, nếu đắc tội với Diêm Dụ, chỉ e anh ta sẽ không để Quận gia được yên ổn. "Danh tiếng của anh..." Ba cô khựng lại rồi thở dài, "Chúng tôi không yên tâm giao Hy Ca cho một người như vậy. Mong Diêm thiếu gia thông cảm..." Cả cái thành phố hay thậm chí là cả cái đất nước này, có ai lại chưa từng nghe qua vị hoa hoa công tử mang tên Diêm Dụ. Anh ta dục cầu bất mãn, phóng túng quá độ, thường xuyên phải tìm đến các cô gái để giải quyết nhu cầu. Trên đời làm gì có người ba mẹ tốt nào muốn gả con gái mình cho anh ta, huống hồ Quận Hy Ca lại là cành vàng lá ngọc được ba mẹ nâng niu, chiều chuộng hết mực, há có thể để cho cô chịu thiệt thòi? Hơn nữa, Quận Hy Ca bây giờ đã trở thành một kẻ tàn phế, người đàn ông nào cũng tránh cô như tránh tà, vậy mà Diêm Dụ lại khác, anh vô duyên vô cớ muốn cưới cô, bất kì ai cũng sẽ nảy sinh lòng nghi ngờ, ba mẹ cô không ngoại lệ. Đối với sự phản đối của ba mẹ Quận Hy Ca, Diêm Dụ vẫn ngồi yên không động đậy, ánh mắt anh như có lửa quét qua người cô một lượt. Lúc này, Quận Hy Ca cũng đang chăm chú nhìn anh, trong mắt cô lóe lên tia sáng lạnh. Chợt, cô quay sang nói với ba mẹ, giọng nhẹ bẫng: "Hôn sự này con đồng ý ạ!" Ba mẹ cô kinh ngạc không thôi: "Hy Ca, con...!con không nói đùa chứ?!" Quận Hy Ca nghiêm nghị đáp: "Ý con đã quyết, không phải nói đùa!" Ba mẹ cô nhìn nhau không nói gì, thái độ của Diêm Dụ rất bình thản, giống như anh ta đã dự liệu từ trước. Lẽ nào con gái của bọn họ bị uy hiếp? Nhưng theo hiểu biết của họ, tính cách của Quận Hy Ca rất cứng rắn, cô đã không muốn làm gì thì dù có kề dao vào cổ cũng không bắt ép được. Có lẽ đây là cô tự nguyện, nhưng vì lý do gì? Bầu không khí trầm mặc trong phút chốc, Diêm Dụ chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, động tác ung dung, ưu nhã. Anh ngước mắt nhìn ba mẹ Quận Hy Ca, lịch sự nói: "Chuyện coi như đã định, vậy con xin về trước." Nói rồi, anh nháy mắt với cô, đứng dậy rảo bước ra ngoài. Quận Nhĩ Trúc vừa mới đi mua sắm về, tâm trạng rất vui vẻ. Cô ta vẫy tay với người bạn của mình, liếc nhìn người đàn ông cao ráo đang mở cửa xe ô tô, lông mày hơi nhíu lại. Có điều, cô ta chưa kịp định thần thì chiếc Land Rover đã khởi động rồi đánh lái đi mất dạng, chỉ để lại một làn khói sặc sụa, hắt thẳng vào mặt cô ta. Quận Nhĩ Trúc bực bội che miệng, nhanh chóng xoay người vào trong. Cô ta nhìn qua Quận Hy Ca, nhẹ nhàng đặt đống đồ sang một bên, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn: "Ba mẹ, người lúc nãy là ai vậy ạ?" "Chị con sắp lấy chồng rồi, con...!cũng chuẩn bị đi!" Quận Lĩnh phẩy phẩy tay, vẻ mặt không muốn nói nhiều. Đáy mắt Quận Nhĩ Trúc xẹt qua tia ác độc, cô ta cắn răng, làm như vô ý nói: "Chẳng phải Âu Dương gia đã từ hôn với chị Hy Ca từ nửa tháng trước, sao lại..." "Nhĩ Trúc!" Tĩnh Tuyết quát lên một tiếng chói tai, bà không ngờ đứa con gái nuôi này càng ngày càng lớn mật, cũng không biết giữ mồm giữ miệng gì cả. "Mẹ...!con xin lỗi, con không cố ý..." Quận Nhĩ Trúc cúi đầu thật thấp, hai tay bấu vào nhau, giọng cô ta ủy khuất như thể sắp khóc. Thấy vậy, Quận Hy Ca nhếch miệng đầy khinh thường, đừng tưởng cô không hiểu lời nói của cô ta có ý gì. Muốn chọc vào nỗi đau của cô ư, tiếc rằng không có tác dụng...!Cô hoàn toàn không có cảm giác lưu luyến vị hôn phu cặn bã kia, vốn dĩ hôn ước đó không có sự đồng ý của cô mà... "Em gái à, uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, đừng để chị nhắc lại nữa nhé!" Quận Hy Ca nở một nụ cười lạnh lẽo, hai con ngươi âm trầm híp lại. Răng Quận Nhĩ Trúc nghiến vào nhau ken két, cô ta đè nén xung động trong lòng, yếu ớt đáp: "Em biết rồi." Quận Hy Ca thu lại nụ cười, cô ra hiệu cho vệ sĩ đẩy xe lăn đi, chỉ ném lại một câu: "Nếu em thắc mắc thì chị sẽ nói cho em biết, chồng của chị là đại thiếu gia Diêm Dụ." Quận Lĩnh và Tĩnh Tuyết phiền não bỏ lên lầu, một mình Quận Nhĩ Trúc đờ đẫn ngồi trên sofa. Cô ta siết chặt nắm tay, cực kì không cam lòng. Tại sao Quận Hy Ca đã mất đi đôi chân mà vẫn được đàn ông để ý, còn cô ta thì lại không?! Hừ, đúng là một ả hồ ly tinh! Mặc dù Diêm Dụ không tốt, nhưng suy cho cùng anh ta vẫn là người Diêm gia. Một khi có thế lực của Diêm gia chống lưng, Quận Hy Ca nhất định sẽ điều tra ra chuyện năm đó, bí mật của cô ta rất có khả năng sẽ bị lộ tẩy. Càng nghĩ Quận Nhĩ Trúc càng thêm sợ hãi, cô ta không thể cứ khoanh tay đứng nhìn được... "Quận Hy Ca, cả đời này chị đừng mong với tới được hạnh phúc." Cô ta cười gằn hai tiếng, đôi mắt đỏ ngầu trông rất đáng sợ. ... "An Cửu, cô ra ngoài trước đi!" Quận Hy Ca lạnh lùng nói với vệ sĩ của mình, sau đó, cô tự đẩy xe lăn đến trước bàn trang điểm, lấy từ trong hộc tủ ra một chiếc bật lửa mạ bạc. "Diêm Dụ, cuối cùng anh cũng tìm đến tôi rồi à?" Cô tùy tiện xoay qua xoay lại chiếc bật lửa trong tay, tầm nhìn dừng lại rất lâu trên kí hiệu hình con sói. Cô nghĩ mãi không thông, rốt cuộc nó có ý nghĩa gì mà khiến người đàn ông này phải lao tâm lao lực đến vậy?   Mời các bạn mượn đọc sách Hành Trình Chinh Phục Tiểu Ác Ma của tác giả Mai Linh Tuyết Mai.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Âm Tào Địa Phủ
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Liễu San San, khuê nữ của Liễu gia, ở phủ Dương Thành , tuy nhiên  nàng nhỏ tuổi, bởi vì nàng sống nhờ nhà huynh trưởng y như nha hoàn; bởi vì nàng là một người ủ rượu tài giỏi nhất khiến Thôi gia tửu nổi danh; càng bởi vì nàng là nữ tử đẹp nhất phủ Dương Thành. Nàng năm nay mười sáu tuổi, mắt ngọc mày ngài, sóng mắt lưu quang, cười lên khuynh thành lại mị hoặc. Tiếc là một mỹ nữ trong mỹ nữ như vậy lại như dùng hết phúc khí trên khuôn mặt của mình, cho nên số phận của đệ nhất mỹ nữ lại tỷ lệ nghịch với dung mạo của nàng. Khi Liễu San San bảy tuổi thì cha mẹ qua đời.Liễu gia có ba huynh muội. Đại ca Liễu Sùng cưới nữ nhi duy nhất của chưởng quầy Thôi gia tửu ở thành Đông làm vợ, tiếp quản Thôi gia tửu. Sau khi cha mẹ qua đời, Liễu San San và đệ đệ hai tuổi Liễu Bỉnh liền đến ở nhờ trong nhà đại ca. *** Review bởi: A W - fb/hoinhieuchu ???? Giới thiệu: Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Liễu San San, khuê nữ của Liễu gia, ở phủ Dương Thành , tuy nhiên  nàng nhỏ tuổi, bởi vì nàng sống nhờ nhà huynh trưởng y như nha hoàn; bởi vì nàng là một người ủ rượu tài giỏi nhất khiến Thôi gia tửu nổi danh; càng bởi vì nàng là nữ tử đẹp nhất phủ Dương Thành. Nàng năm nay mười sáu tuổi, mắt ngọc mày ngài, sóng mắt lưu quang, cười lên khuynh thành lại mị hoặc. Tiếc là một mỹ nữ trong mỹ nữ như vậy lại như dùng hết phúc khí trên khuôn mặt của mình, cho nên số phận của đệ nhất mỹ nữ lại tỷ lệ nghịch với dung mạo của nàng. Khi Liễu San San bảy tuổi thì cha mẹ qua đời.Liễu gia có ba huynh muội. Đại ca Liễu Sùng cưới nữ nhi duy nhất của chưởng quầy Thôi gia tửu ở thành Đông làm vợ, tiếp quản Thôi gia tửu. Sau khi cha mẹ qua đời, Liễu San San và đệ đệ hai tuổi Liễu Bỉnh liền đến ở nhờ trong nhà đại ca. ----- ???? Đây là truyện huyền huyễn khá hay nha~~~~ Đảm bảo vừa đọc vừa tức~ vừa cười ???????????? San San là cô nương số khổ, từ nhỏ mất cha mẹ, lớn thì mang theo em trai đến ở nhờ nhà chị dâu, bị đối xử như người làm. Nhưng đây không phải motyp cô bé lọ lem đâu nhé, cô nương này trước mặt người ngoài thì tỏ ra nhu thuận, nhưng khi bị chị dâu bắt nạt thì bật ngầm, không hề để bị thua thiệt. À đây mới là sự kiện bắt đầu thể loại huyền huyễn này, vì tiền mà San San bị chị dâu gả chồng, nhưng khi tân lang chuẩn bị vén gièm lên thì hồn San San đã bị câu đi mất rồi ????????????, là bị phán quan câu đi nhé. Lý do bảo San San sô khổ là cô bị câu nhầm hồn, đáng lẽ người giờ này ở dưới âm tào địa phủ phải là tân lang a~~~ Thế là để đền bù tổn thất cho nàng Mạnh Bà đã giữ nàng ở tại địa phủ làm tạp dịch 1 năm. Nơi công tác của San San rất đặc biệt, nói một cách đơn giản thì nơi đó không hề có nữ nhân, do chủ nhân trước đây bị nữ nhân đá nhiều quá nên đau khổ vì tình. Thế là cuộc sống đầy độc đáo của nữ chính bắt đầu ????????????  Với mình San San là một cô gái rất lạc quan, trọng nghĩa khí, nàng cũng rất tình cảm, chăm sóc em trai, lo lắng huynh trưởng không có gì là không xuất phát từ tình cảm thật, nhưng cũng phải cảm khái một điều, nàng là một người có thần kinh thô a~ thôi thì người ngốc có phúc của người ngốc. Đi đến phần 2 lại mở ra một mạch truyện mới thân phận của San San cũng sáng tỏ, nàng trở nên cường đại hơn nhưng cũng không thể thoát khỏi 2 chữ xui xẻo, mỗi tội là đựơc anh nam chính bảo hộ tốt quá nên không nhận ra thôi. ???? Nam chính, à các bạn đừng nhầm là anh chàng tân lang kia nhé. Đúng là anh ta là thần tiên đầu thai đấy. Nhưng đó lại là nam phụ cặn bã nha. Điều quan trọng phải nói 3 lần. Anh chàng đẹp trai, tài giỏi, nhà giàu, thông minh, "đức độ", cao lãnh nam chính là Hành Tư thần quân. Ừ thì đó là bề ngoài thôi, còn bên trong thế nào các nàng đọc rồi sẽ biết. Anh là cấp trên mới nhận chức của San San, là đệ tử của Thái Thượng lão quân, là cháu ngoại của Ngọc Hoàng đại đế, ừ thì cũng là con ông cháu cha đấy. Do du ngoạn với sư phụ từ nhỏ nên khi trở về sợ bị trở thành mọt sách nên Ngọc Hoàng điều đến âm phủ nhậm chức. Ban đầu thì tỏ ra lạnh lùng, cool ngầu với chị nhà lắm, nhưng sau này thì mặt dày vô đối mà thả thính. Hành Tư bảo vệ San San rất tốt, dù có sơ sót nhưng cũng có thể than thứ. Cách anh giúp chị nhà trả thù ả nữ phụ mà thấy hả hê kinh khủng, không chừa lối thoát luôn, đối phó với tình địch thì cũng có bài hẳn hoi, thế nên cuối cùng là Happy ending. ???? Địa phủ trong truyện này được khắc họa rất độc đáo. Mình thực sự rất thích dàn đồng nghiệp, bạn bè của San San, rất hài, rất đáng yêu. À một điểm cộng cho truyện là có phần nhỏ viết về kế hoạch bẻ thẳng thành cong của sư phụ nữ chính. Mà đối tượng bị bẻ lại là nam phụ số 2 nhé. Đáng yêu kinh khủng. Sì poi cho các nàng nè: "Ấn Trì bày ra bộ dáng bất cứ giá nào, ngẩng đầu nhìn thẳng Nghi Địch ‘lúc trước ta đã nói là hỏng quần áo của ngươi thì nhất định sẽ bồi thường, ta…ta đem chính mình bồi thường cho ngươi, muốn hay không?” hắn càng nói càng nhỏ, ba chữ cuối cùng vừa nói ra đã bị gió thổi bay. Gió nhẹ thổi qua, lá rụng như sao bay tới trên người hai người, tựa như hoa rơi Không biết hai người đứng yên bao lâu, mơ hồ nghe yến hội bên kia vang lên thanh âm ầm ỹ, có lẽ sắp có người đi tới. Nghi Địch cười khẽ, đưa tay hất lá cây trên đầu Ấn Trì, đáp ‘muốn”. Núp sau một góc trên nóc nhà, Dực San cẩn thận nhìn Nghi Địch và Ấn Trì bên dưới, lắc đầu than thở “sao ta cảm thấy mấy tháng qua, sư phụ ta bộ dáng tổn thương vì tình, cả ngày chỉ biết cho cá ăn, vừa rồi còn làm bộ làm dáng với Long Vương thật ra đều là lập bẫy để Ấn Trì mắc câu?” Vô Khâu, Vô Thân nằm úp sấp bên cạnh, cảm thấy toát mồ hôi lạnh vì đã mạo hiểm rình coi. So sánh với vấn đề của Dực San, có một vấn đề khác còn nghiêm trọng, gấp gáp hơn. “San San a, tuy một thân tân nương của ngươi khiến chúng ta có cảm giác thân thiết nhưng mà…để Hành Tư quân biết ngươi ngay lúc quan trọng này lại chuồn theo chúng ta ra ngoài xem náo nhiệt, chúng ta…” không bị hắn ép chết mới lạ. Dực San đang tập trung rình nghe Nghi Địch và Ấn Trì nói chuyện, không kiên nhẫn gắt ‘không đến bái đường, hắn cũng không gặp được ta, sao có thể biết chứ”. Vô Khâu, Vô Thân còn chưa kịp lên tiếng. “San San, ta nghe nói ngươi muốn đào hôn”. Thanh âm lạnh nhạt quen thuộc vang lên, Vô Khâu, Vô Thân liền âm thầm kêu khổ. Dực San chỉ quay đầu lại, cười gượng nói với Hành Tư đang đứng bên dưới ngẩng đầu nhìn nàng ‘haha, ngươi nghe ai nói bậy vậy, vì sao ta lại muốn đào hôn’ đang nói, nàng cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, khi phục hồi tinh thần thì đã rơi vào lòng Hành Tư. “Vậy trước lúc bái đường, ngươi lại đột nhiên biến mất, bên kia đang tìm ngươi khắp nơi là xảy ra chuyện gì?”. “…” hahaha> ???? Kết luận: truyện khá hài, độc đáo, nhân vật toàn trai xinh gái đẹp, ủng hộ nhảy hố ???????????? *** Review Leo Sing: (chú ý có spoil) Nữ chính là Liễu San San, một cô gái nổi tiếng khắp thành Phủ Dương bởi tài nghệ ủ rượu nức tiếng, là em gái của chưởng quầy bán rượu “Thôi gia tửu” trong thành. Đồng thời cô là cô gái đẹp nhất trong thành. Cô nàng tính cách cũng rất độc đáo, bề ngoài dịu dàng ngoan hiền nhưng lời nói toàn găm dao khiến tẩu tử nhiều lần tức hộc máu. ???? Nữ chính khi lên 16 tuổi được hứa gả cho công tử Nhạc Thác, bất hạnh thay trên đường nghênh kiệu hoa cô nàng bị Quỷ Vô Thường câu hồn nhầm đi xuống âm phủ. Lẽ ra người bị bắt là Nhạc Thác, người này vốn là thượng thần trên trời nhưng đang lịch kiếp ở trần gian. Nữ chính bị bắt nhầm, đành phải ở Chuyển Sinh điện làm nha hoàn tạp dịch chờ cơ hội đầu thai sống lại. Nam chính là Hành Tư quân, cháu trai của Ngọc Hoàng Thượng Đế, tạm thời điều xuống địa phủ chưởng quản Chuyển Sinh Điện. Anh này cũng khá thú vị, tính cách lúc hắc ám lúc vui vẻ nhưng lúc nào cũng bảo vệ chị cả. Hai người bên nhau bắt đầu cuộc sống náo nhiệt vui vẻ tại địa phủ cùng với dàn nhân vật phụ đa dạng như Hắc Bạch Vô Thường trong nóng ngoài lạnh, Phán Quan thì có sở thích đam mê Xuân Cung đồ nồng nhiệt ???? Tình yêu thuộc kiểu cận thuỷ lâu dài, nước ấm nấu ếch đấy. Thế rồi đến một ngày trên trời phát hiện chuyện của hai người, họ không chấp nhận tình yêu ngang trái này nên chia rẽ hai người ngay lập tức. Bắt nam chính về trời, còn nữ chính thì bị ép đi đầu thai lần 2. Nhờ vậy mới biết được nữ chính là Dực San điện hạ vì phạm tội sát hại 1 tiên nữ nên bị đày xuống phàm chịu khổ sai 200 năm. Kiếp trước Dực San yêu thầm Nhạc Thác nhưng bị tiên nữ Phù Tuyên vào phá ngang, cô ta dùng âm mưu hãm hại nữ chính. Dực San tức giận đánh cô ta một kiếm, Nhạc Thác xuất hiện kịp thời phá ngang. Anh ta lại không tin lời Dực San biện giải mà tin lời Phù Tuyên, hại nữ chính bị đày xuống phàm trần chịu khổ hành. Khi nữ chính về trời không còn lưu luyến tình cảm với Nhạc Thác nữa. Nữ chính thành đôi với nam chính. Kết HE viên mãn ❤️ Truyện dễ thương, hài hước, ngọt sủng, HE. Editor vừa edit xong mình thấy nhà bạn ấy vắng vẻ quá chị em nếu thích vào đọc ủng hộ bạn ấy đi. Mùa Halloween sắp đến, bộ này quả là quá hợp cho chị em đọc trong mùa này đấy ???? Mời các bạn đón đọc Âm Tào Địa Phủ của tác giả Nhược Nhược Dao.
Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước
Ai ai cũng cho rằng cô chính là người hại chết em gái mình để cướp chồng bởi em gái cô vừa chỉ qua đời ba tháng, cô đã khăng khăng đòi cưới em rể - Sở Luật của Sở thị. Ngay cả chính người mẹ ruột cũng từ cô, rằng nàng không có đứa con độc ác như cô! Tại lễ tân hôn, người chồng thốt lên: cô làm tôi ghê tởm, đừng hôn tôi! Đèn flash chớp nhoáy liên tục ghi lại đầy đủ cảnh cô xấu hổ. Đêm động phòng anh nhục nhã cô, Hạ Nhược Tâm, cô không phải là vì bò lên giường của tôi sao? Tôi sẽ làm cho cô sống không bằng chết. Sau đó, cô thật sự sống không bằng chết, anh vì buôn bán, đưa cô đến trước mặt một người đàn ông khác, anh vì cho người phụ nữ mình yêu thích danh phận, đưa cô đến trước mặt một đống đàn ông. Cái người phụ nữ cực kỳ giống em gái cô gối trên cánh tay anh, nhả khí như lan, “Luật, anh sẽ cưới em sao?” Anh xoay người, cười tàn nhẫn, “Được, anh ly hôn, cưới ưm,” Anh tái hôn, động phòng hoa chúc, còn cô ở một kho hàng lạnh băng, sinh một đứa con gái. *** Một năm kia, dưới một gốc cây đại thụ, bé trai nói, trưởng thành, anh sẽ trở về tìm em, cưới em làm cô vợ nhỏ. Anh nhớ kỹ hứa hẹn, tìm lầm rồi, cưới đúng rồi, hận sai rồi. *** Review henies.com: Mình thật sự không hợp với những tiểu thuyết ngôn tình thể loại ngược cẩu huyết này mọi người ạ. Đọc tới chương 16 là mình stop vì đoạn 3 chữ x của nam nữ chính. Tác giả xây dựng hình tượng nam chính như ngựa đực và không đáng mặt đàn ông 1 tí nào cả. Đọc truyện tới chương này mình tức và ghét nam chính quá nên stop để viết review Truyện sơ lượt viết về một cô gái tên Hạ Nhược Tâm phải ở với cha dượng có một con gái tên Hạ Dĩ Hiên. Nữ chính mẹ ruột không yêu, bị em kế ghen ghét cướp mất vòng đeo cổ mà nam chính tặng lúc nhỏ. Vì thế cẩu huyết xảy ra khi lớn lên nam chính nhận nhầm em gái cô là cô bé lúc nhỏ. Không may em gái cô bị tai nạn qua đời nên nam chính nghĩ cô là người gây ra và quyết định lấy cô để trả thù. Nhưng điều làm mình ghét nam chính là tác giả lại viết nam chính như kẻ biến thái cuồng tình dục. Nếu ghét nữ chính có thể làm nhiều cách để hại cô hoặc trả thù nhưng nam chính lại hành xử như kẻ vũ phu. Đây là lý do mình stop và không đề cử cho các bạn có cùng gu với mình. Truyện khá hot trên một số trang đọc truyện và phần lớn dành cho các bé tuổi teen cấp 2,3 nên nếu các bạn muốn cảm nhận thử có thể lướt vài chương xem có cảm nhận giống mình không. Nếu bạn muốn mình review truyện nào thì để lại comment cho mình, mình sẽ cố gắng đọc và viết review trong vòng 2 ngày trở lại. Cảm ơn các bạn đã đọc review của mình nhé. *** Trong biệt thự tư nhân cực kỳ hào hoa, lúc này, đang cử hành một bữa tiệc sinh nhật, là vì con gái thứ hai nhà Hạ gia Hạ Dĩ Hiên, Hạ Dĩ Hiên mặc váy công chúa xinh đẹp, khuôn mặt đáng yêu thỉnh thoảng cười, thật như là một tiểu công chúa xinh đẹp, hưởng hết tất cả chúc phúc của mọi người ở đây. Mà cách đó không xa, lại là có một cô bé đứng xa xa nhìn bọn họ, người mẹ dịu dàng xinh đẹp, người ba trầm ổn thành thục, còn có con gái tuổi nhỏ đáng yêu, thật là một bức tranh gia đình, một nhà ba người ấm áp. Cô mấp máy môi nhỏ của mình, tay nhỏ nắm thật chặt: "Mẹ, mẹ đã quên sao? Hôm nay cũng là sinh nhật Tâm Tâm: " Cô hít mũi của mình, đi ra ngoài, chỉ là, lại không nhịn được duỗi tay nhỏ ra lau nước mắt trên mặt. Cô đã cực kỳ lâu, chưa từng có sinh nhật rồi. Cô đứng ở bên ngoài, trong ngực ôm một bé con cũ, đây là ba đưa cho cô, chẳng qua, không phải ba kia. Cô đã không nhớ rõ dáng vẻ ba kia, quá lâu, cô có thể nhớ cũng chỉ là một người ba đạp trai rất thích cười. Chỉ là ba không cần cô nữa, bọn họ nói ba chết rồi, sẽ không trở lại nữa, sau đó, cô lại có một người ba mới, còn có một em gái mới. Mà mẹ chỉ thích em gái, cũng không hề yêu cô nữa. "Ai bảo em ở chỗ này?" Một tiếng không cao không thấp vang lên, cô quay đầu, càng thêm ôm chặt bé con cũ trong ngực, mà từ chỗ tối đi ra một đứa bé trai lớn hơn cô không có được bao nhiêu. Mời các bạn đón đọc Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết.
Qủy Vương Độc Sủng Sát Phi
Kiếp trước, nàng là trưởng nữ của gia tộc Thương gia - Lam Lăng Nguyệt, vào thời điểm đêm tân hôn, nàng chết không nhắm mắt, rơi vào cảnh vạn kiếp không thể quay đầu. Kiếp này, nàng là thiên tài ngành y của Trung Quốc, lại may mắn thoát hồn, nhìn thấy dáng vẻ tiền kiếp của mình. Di nương, thứ muội, những kẻ này muốn hãm hại nàng sao? Vậy đừng trách lão nương độc ác. Nàng là kẻ có thù tất báo, lúc tâm tình tốt nàng có thể cứu ngươi một mạng, lúc tâm tình không tốt có thể lấy ngươi một mạng, giang hồ gọi là nàng "Qủy la sát" Lúc động kinh, nàng tặng cho thứ muội lễ vật thật lớn, lấy đi tương lai của nàng ta. Lúc buồn chán, nàng thế mà đem cổ trùng ép cho thân thể di nương đến khô kiệt.  Nhưng rồi nàng cũng gặp được người khiến nàng rung động. Được rồi chỉ cần hắn đối xử tốt với ta, ta sẽ nguyện ý theo hắn. Đoạn cầu hôn Trong rừng đào, tay ôm bế một con báo mắt đỏ, đôi môi khẽ cong lên, đôi mắt suy tư nghĩ:"chẳng lẽ một vương gia lại đuổi đến tận nơi này, thật sự vừa ý bản tiểu thư?" Hắn nhìn nàng chăm chú rồi nói:"Ta muốn làm giao dịch với nàng" "Xin rửa tai lắng nghe" nàng chưa từng sợ hãi điều gì huống chi là giao dịch của hắn. "Lấy ta, nàng sẽ có cả thiên hạ" giọng nói bá đạo nhưng lại mang theo ngữ khí dịu dàng. "Tại sao ngài muốn lấy ta" "Bản vương đang thiếu một nàng phi, mà nàng thì hoàn toàn phù hợp" "Đúng lúc ta cũng thiếu một cái lô làm ấm giường, ngươi cũng rất thích hợp" "..." *** Trong căn phòng cổ xưa tỏa ra từng đợt khói hương, mùi hương dễ ngửi khiến cho tinh thần đang căng thẳng của Lam Nhan hơi buông lỏng, nàng nhớ là mình đang chữa bệnh cho bệnh nhân, rồi nàng bị điện giật, cái cảm giác dòng điện chạy khắp cơ thể, bây giờ nhớ lại nàng liền rùng mình. Nhưng nơi này rốt cuộc là nơi nào? Trong căn phòng này bố trí thanh lịch, lại còn có gương đồng nữa sao? Quần áo đều là quần áo ngày xưa giống y như trong ti vi chiếu hả? Chẳng lẽ mình đang đóng phim sao? Thế nhưng bốn phía cũng không có camera, sau tấm bình phong này, trừ nàng ra, đến một bóng người cũng không có. Lam Nhan là người có năng lực thích ứng rất nhanh, nàng vỗ ngực an ủi mình, nhưng tay của nàng vừa phát hiện một nơi bất thường... Cái gì, ngực bằng phẳng hả? Đây không phải là ngực của nàng, rõ ràng nàng là ba đào hung dũng(*)mà. (*)Ba đào hung dũng: chỉ cảnh hùng tráng, mạo hiểm. (Ý tỷ ấy là tỷ khoe của mình bự đó, haha) . Lam Nhan vội vàng cúi đầu nhìn, nàng càng hoảng sợ hơn. Sao lại là tay nhỏ mũm mĩm? Hơn nữa, nhìn bàn tay, rõ ràng là bàn tay của một đứa bé mà. Nàng vén tay áo lên nhìn, cánh tay vừa ngắn vừa mập giống như củ sen ghép lại, khung xương cũng chưa phát triển hoàn toàn, Lam Nhan không thể không tin sự thật, đó là: Thực sự là nàng đã xuyên không, hơn nữa còn là xuyên vào trong cơ thể của một đứa bé. Được rồi, tiểu thuyết xuyên không nàng đã đọc qua nhiều rồi, hiếm khi được trải nghiệm thử một lần. Lúc nói lời này, Lam Nhan gần như nghiến răng nghiến lợi, hận bản thân không thể ngồi xổm trên mặt đất vẽ vòng tròn, nguyền rủa chuyện quái quỷ này. ”Nữ nhi, nữ nhi đáng thương của ta...” Phía trước tấm bình phong mơ hồ thấy thân hình của một vị phu nhân đang lo lắng, Lam Nhan cảnh giác nằm xuống, giả bộ như vừa mới tỉnh lại, nàng híp mắt, thấy người vừa nói hồi nãy đã đi tới đầu giường, quần áo của vị phu nhân này không đẹp đẽ quý giá lắm, trên dung nhan tuyệt mỹ hiện lên vẻ bi thương. Chẳng lẽ đây chính là nương(*) của thân thể này sao? Lam Nhan đảo tròn mắt, không biết nên mở miệng nói gì. (*)Nương: nghĩa là mẹ. ”Nguyệt nhi, cuối cùng con cũng đã tỉnh, thật là suýt hù chết nương...” Vị phu nhân này ôm tay của nàng vào trong lòng, vỗ lưng, an ủi nàng. “Tỉnh là tốt, tỉnh là tốt rồi...” Lam Nhan đang muốn đáp lại lời an ủi của bà ấy, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, nàng không biết nên nói gì, dù sao thì chủ nhân của thân thể này cũng đã qua đời: “Người cũng đã mất rồi, xin hãy nén đau thương đi.” ”Nguyệt nhi, con bị làm sao vậy? Hãy nén đau thương là sao? Con đừng hù dọa nương mà... Đại phu, mau mời đại phu...” Nhìn nữ nhi tám tuổi của mình sau khi bị rơi xuống nước thì có biểu hiện khác thường, Thu Nhược Thủy càng đau khổ hơn, bà vội vàng lớn tiếng gọi người đi tìm đại phu. ”Tôi làm sao...?” Có thể nói đây là lần đầu tiên Lam Nhan luống cuống, thực sự đều do xuyên không hại, vừa mới sống lại đã mở miệng nói câu này, cũng khó trách vị phu nhân xinh đẹp này cho rằng nàng bị trúng tà. ”Nguyệt nhi, tại sao trán của con lại nóng như thế này, hèn chi con nói mê sảng, đại phu, tại sao đại phu còn chưa tới -” Thu Nhược Thủy vuốt trán của Lam Nhan, vẻ mặt tràn đầy đau lòng, bà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi mình đang đỏ bừng, chắc chắn là đang hoảng sợ, nước mắt bà chảy xuống không ngừng. Lam Nhan nhìn vị phu nhân xinh đẹp đang khóc ở trước mặt, nàng bất giác muốn vươn tay ra lau nước mắt cho bà ấy, nhưng thân thể này quá yếu ớt, hơn nữa, thân thể này còn đang sốt cao, nàng vừa mới bước lên trước, đã mất thăng bằng. ... Chỉ nghe một tiếng rầm, Lam Nhan ngã xuống, đầu của nàng đập xuống đất, ngất xỉu một lần nữa. Lam Nhan rơi vào một không gian mơ hồ, không gian ở nơi này liên tục chuyển động, bốn phía tối như mực, nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc như vậy thật sự khiến cho nàng khó tiêu hóa hết. ”Hu hu hu hu....” Lam Nhan càng bước về phía trước thì càng nghe thấy tiếng khóc như có như không, có chút sởn tóc gáy, tại vì thường ngày, những bức ảnh về ma quỷ nàng đã thấy nhiều, nàng cắn răng, lấy hết can đảm đi về phía trước. Lúc đến gần tiếng khóc, Lam Nhan lấy hết can đảm hỏi: “Ai đang khóc, đừng có núp ở trong bóng tối rồi giả thần giả quỷ.” ”Rốt cuộc thì ngươi cũng đã tới.” Giọng nói yếu đuối phát ra từ một người mặc hỉ phục(*) màu đỏ, trên người của nữ nhân này phát ra ánh sáng màu trắng, soi sáng nàng ta và Lam Nhan. (*)Hỉ phục: đồ cưới của Trung Quốc thời xưa. Lam Nhan trợn tròn mắt, cô gái mặc hỉ phục này và nàng giống nhau như đúc, chỉ trang điểm khác nhau, đôi mắt của nàng ta hồng hồng, trên gương mặt tái nhợt tràn đầy sát khí. ”Cô là ai? Tại sao lại nói là rốt cuộc tôi đã tới? Cô đã đợi tôi từ lâu rồi sao?” Trong đôi mắt của Lam Nhan tràn đầy nghi ngờ, trên người của nữ nhân đối diện tản ra khí lạnh, khiến cho nàng rùng mình. ”Đúng vậy, ta vẫn đang đợi ngươi, ta tên là Lam Lăng Nguyệt, sau khi ta chết, ta đã đến nơi này, trong lòng ta tràn đầy oán hận, nhưng lại không thể báo thù, ngươi có biết cảm giác này khổ đến cỡ nào không? Mãi đến khi, có một đạo sĩ đi tới nơi này, hắn nói ta biết là ta đã chết, trăng máu xuất hiện, sát khí mãnh liệt, nhưng chân thân của ta đã bị hủy, không có cách nào sống lại, số mệnh đã sắp đặt, một ngàn năm sau, người đời sau của Lam gia sẽ tới đây giải quyết chuyện yêu hận tình thù của đời này. Mời các bạn đón đọc Qủy Vương Độc Sủng Sát Phi của tác giả Phi Nghiên.
Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm
Cảm giác yêu đơn phương một người mười năm sẽ như thế nào? Việc này rất đơn giản, đó chính là giữ mối hận với người đó là được rồi. Mười năm sau, Cố Hướng Tinh gặp lại mối tình đầu của cô, ở trên giường trong khách sạn. Đêm hôm đó, cô mang thai đứa con của anh. "Vệ Đình Quân, nếu anh còn muốn đứa bé này, thì thả tôi đi." Người đàn ông nghe vậy cười lạnh, ép người nhào lên: "Tôi không cần đứa bé này, tôi chỉ cần em."  *** Đêm khuya, khách sạn Thánh Địa. Trong phòng tổng thống choáng váng ấm áp, mơ hồ, còn truyền ra vài tiếng ưm ưm run rẩy. "Ai vậy..." Lúc này, hai tay Cố Hướng Tinh bị trói, tầm mắt phía trước càng bị bịt mắt che lại, cho dù như thế, cỗ vẫn phân biệt được rõ ràng... Trong phòng có người. Ánh mắt ép người chiếu rọi trên dưới thân thể cô, lộ ra cảm giác tồn tại rõ rệt, khiến cô không có cách nào bỏ qua được. "Rốt cuộc là ai?" Cố Hướng Tinh lại run run phát ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn mà tinh xảo lộ ra nhiều phần sợ hãi. Chẳng qua là cô nhận được điện thoại của Hướng Tuyết, đến khách sạn đưa quần áo cho cô ta, kết quả vừa vào phòng, đã nghe thấy được mùi hương lạ lùng gay mũi, lúc tỉnh lại, hai mắt hai tay đều bị trói chặt, mà toàn thân cô càng không có một chút sức lực nào. Đang lúc cô suy nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên chỗ giường bên cạnh cô lõm xuống một khoảng lớn, Cố Hướng Tinh giật mình, vô thức muốn né tránh, mắt cá chân lại bị một bàn tay to dày thình lình bắt giữ! "Buông tôi ra…buông tôi ra!" Cố Hướng Tinh giãy dụa muốn rút chân ra khỏi tay đối phương, cũng là phí công. Mắt cá chân trơn bóng như ngọc bị nắm ở trong lòng bàn tay, tinh tế vuốt ve, Vệ Đình Quân nhìn gương mặt tái nhợt bên dưới cái bịt mắt của cô, khóe môi mỏng lạnh lẽo từ từ cong lên thành một nét cười lạnh. "Cô sợ tôi?" Giọng nam khàn khàn mà lạnh lẽo truyền đến, khiến Cố Hướng Tinh giật mình, lại không hiểu sao cảm thấy giọng nói của người đàn ông có chút quen tai. Không đợi cô nghĩ kỹ lại, đã cảm thấy người đàn ông chợt tới gần, hơi thở ấm áp phun ở bên tai cô, ngứa, có xôn xao thấu xương. Anh nói: "Chỉ có người từng làm việc trái với lương tâm, mới sợ hãi." Khi nói chuyện, dieendaanleequuydoon – V.O, anh vươn tay, ung dung tháo bịt mắt của cô xuống, kèm với tiếng nói thanh lãnh mà âm mị: "Mà cô, quả thật nên sợ tôi." Chợt hiểu ra. Khiến Cố Hướng Tinh nhất thời không có cách nào thích ứng, cho đến một giây sau, lúc cô nhìn thấy rõ vẻ ngoài của người đàn ông, đôi mắt xinh đẹp nháy mắt tràn ngập hoảng sợ. Mặt mày sắc bén, ngũ quan anh tuấn, góc cạnh như dao khắc, cùng với ánh mắt âm u càng ngày càng lạnh này. Là anh ta. Đối với phản ứng của cô, Vệ Đình Quân rất vừa lòng. "Xem ra cô còn nhớ tôi...vậy rất tốt." Khóe miệng cười lạnh càng sâu, một giây sau, đáy mắt hung ác nham hiểm như băng, áo trong trên người Cố Hướng Tinh đáp lại bằng tiếng xé rách! Cả người cô run lên, thân hình hoàn mỹ của người đàn ông đè chặt cô. Hai tay bị trói, dứt khoát bị ép lên đỉnh đầu, ý thức được ý đồ của đối phương, nhất thời Cố Hướng Tinh kinh hoàng giãy dụa. Đừng... Sao anh ta có thể làm vậy với cô? "Vệ Đình Quân, anh không thể..." "Tôi không thể cái gì?" Vệ Đình Quân đặt một bàn tay rất chặt ở chỗ eo cô, giờ phút này cả người cô không có sức lực, giãy dụa như vậy ở trong mắt y hoàn toàn chính là vô ích. Mà lúc này, đáy mắt y chỉ có tràn đầy thù hận với cô. "Bắt đầu từ ngày cô phản bội tôi, cô nên biết, không có gì là tôi không thể làm." Giọng nam lạnh lùng nghiêm nghị, từng chữ thù hận âm trầm, Cố Hướng Tinh thấy một tầng trói buộc cuối cùng dưới người mình biến thành vải vụn dưới bàn tay của Vệ Đình Quân, còn chưa kịp nói ra câu giải thích, dưới thân đã là một trận đau đớn. "Vệ Đình Quân... A!" Đau... thật sự đau đến tê liệt, trước mắt Cố Hướng Tinh biến thành màu đen, nhìn đáy mắt người đàn ông trước mặt lạnh như băng hàn, trong lòng Cố Hướng Tinh phát run. Nháy mắt, lệ ẩm đôi mắt. Vệ Đình Quân... Vì sao lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã từng, thích anh như thế. Mời các bạn đón đọc Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm của tác giả Tây Tây Tiểu Lâu.