Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đại Tiên Cá Koi Muốn Ra Mắt

Văn án: Một chương trình tìm kiếm tài năng không có triển vọng lạc quan, đã sản sinh ra một thần tượng có lượng truy cập cao bất chấp, mỗi Weibo đều có hàng chục triệu lượt chia sẻ, nhưng ….toàn mẹ nó là điều ước. Mọi người đều nói Tô Cẩm Lê ra mắt bằng cách ôm đùi. Kỳ thật bọn họ không biết rằng, những ảnh hậu kia, ông trùm xã hội, nhà đầu tư, người cầm đầu gia tộc tài phiệt, trước khi gặp được cậu đều là trứng xui xẻo. Mà cậu, lại là con cá chép gấm thành tinh, có thể đổi vận cho mọi người. Anh trai diệt thiên diệt địa: “Đừng làm mình mệt mỏi, anh cho em cọ nhiệt độ tùy ý, em lập tức nổi tiếng.” Người cầm đầu gia tộc tài phiệt: “Đừng làm minh tinh, làm con ta đi, gia sản hàng tỷ sau này là của con.” Tô Cẩm Lê: “Con vẫn muốn cố gắng.. . .” Văn án 2: Lúc trước Tô Cẩm Lê muốn rời núi rèn luyện, gia gia đã nói với cậu vài câu thấm thía: “Thể chất con thuần âm, không chỉ mang đến vận may cho người thiện lương, còn sẽ hấp dẫn người dương khí nặng, dương khí càng nặng càng thích con.” Tô Cẩm Lê tỏ vẻ cực kì đáng tin: “Không có việc gì, con là đàn ông mà!” 【 sau đó không lâu, Tô Cẩm Lê tiến vào giới giải trí, đột nhiên bạo hồng. 】 Tô Cẩm Lê khóc nức nở nói với gia gia: “Gia gia, đàn ông loài người thật là đáng sợ!” Gia gia thâm trầm trả lời: “Không sao, con có thể hút dương khí anh ta.” Tô Cẩm Lê: “QAQ! ! !” Gia gia con là đàn ông mà a a a! ! ! Tiểu thần tượng ngốc ngếch cực xinh đẹp thụ × Ảnh đế đại lão lưu manh nhân khí siêu cao công Lập ý: Đơn giản không muốn thành tinh, làm vậy là sẽ bị tên đàn ông nhân loại kia theo dõi! *** Tô Cẩm Lê khiêng xe đạp, thở “Hồng hộc” đi về phía nội thành.   Sợi xích treo trên chiếc xe đạp vẫn đung đưa qua lại, đập vào chiếc xe đạp phát ra âm thanh lanh lảnh khá nhịp nhàng.   Mồ hôi trên trán chảy xuôi xuống mặt rồi vào cổ áo.   Làn da cậu bị mồ hôi thấm ướt nên xuất hiện chút biến hóa.   Nhưng vì quá mệt nên cậu vẫn chưa biết được.   Trước khi xuống núi, Tô gia gia đã từng giúp Tô Cẩm Lê tính một quẻ.   Tô gia gia lúc đó đang ăn mì gói, trước mặt còn có 4 quyển tiểu thuyết huyền huyễn, bớt thời giờ đem la bàn ra xem bói, nhìn một chút rồi nói với Tô Cẩm Lê: “Lần này con xuống núi, dữ nhiều lành ít.”   “A? Con là cá chép gấm thành tinh mà, tại sao lại như vậy?” Cậu theo bản năng cảm thấy, gia gia vẫn là không yên tâm cho cậu xuống núi, cố ý dọa cậu.   “Bởi vì con là cá chép lai.”   Tô Cẩm Lê lập tức ngậm miệng.   Cậu không giống mấy con yêu khác, hay cực kì không giống…… Trước nay cậu vẫn luôn biết nhược điểm này.   Cậu có thể chất thuần âm.   Thế gian vạn vật, toàn phân âm dương.   Âm dương điều hòa, có thể sinh ra khí tràng riêng biệt, hơn phân nửa giống đực thuần dương, giống cái thuần âm.   Nhưng mà Tô Cẩm Lê lại ngược lại.   Mặc dù vậy cũng không có gì ảnh hưởng quá lớn, chỉ là pháp thuật gì đó cậu đều không thể phát huy đến cực hạn, tư chất trời sinh đều kém hơn mọi người.   Thế cho nên Tô Cẩm Lê thành yêu nhiều năm như vậy, pháp thuật cũng chỉ tinh thông chút da lông.   Tô gia gia thấy Tô Cẩm Lê buồn rầu, do dự sau một lúc lâu, vẫn bổ sung một câu: “Nhưng con có thể yên tâm, dù sao vẫn là cá chép gấm tinh, mệnh trung chú định sẽ gặp được quý nhân, cũng có thể gặp dữ hóa lành.”   Tô Cẩm Lê cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.   “Nhưng mà……” Tô gia gia đột nhiên lại mở miệng.   Tô Cẩm Lê sợ tới mức ngừng thở, chờ đợi Tô gia gia nói tiếp.   “Con gặp được quý nhân, người đó phải nhận trợ giúp từ con, mới có thể trở thành quý nhân.” Tô gia gia bổ sung.   Tô Cẩm Lê không hiểu lắm, nhíu mày tự hỏi một hồi, còn muốn hỏi lại, lại bị Tô gia gia đánh gãy: “Hết rồi, đi đi.”   “Vậy…… Con đi nhé?” Tô Cẩm Lê đẩy cửa ra, tính toán rời đi, trước khi đi lại quay đầu lại nhìn Tô gia gia.   Mấy năm nay, yêu tinh hóa được thành người đều lục tục rời đi, giờ cậu đi mất, cũng chỉ còn lại Tô gia gia cùng em trai nhỏ tuổi ở đây, cậu vẫn có chút lo lắng.   “Ta còn phải nhắc nhở con, thể chất con âm, người càng nặng dương khí, sẽ càng thích tiếp cận con, thậm chí tập kích, con cần phải cẩn thận.” Tô gia gia nhìn đứa cháu thương tiếc nhất cuối cùng cũng muốn đi ra ngoài lang bạt, cuối cùng vẫn là có chút không nỡ.   Bình thường Tô Cẩm Lê thể chất kém, Tô gia gia đều sẽ cực kì chiếu cố, cảm tình tất nhiên cũng sâu nhất. Mới vừa rồi lãnh đạm đều là do giận dỗi.   “Gia gia, ngài yên tâm đi, con là đàn ông rồi!” Tô Cẩm Lê vỗ vỗ ngực, tự tin tràn đầy trả lời.   Dương khí nặng đều là đàn ông cả.   Đàn ông với đàn ông thì làm gì được? Cùng lắm đánh một trận.   Tô Cẩm Lê tự nhận mình có thể đánh không nổi nhưng chịu đựng hai ba hiệp thì vẫn được. Quan trọng nhất chính là, thể chất cậu tốt hơn người thường, đặc biệt chạy trốn siêu nhanh.   Đánh không lại, liền chạy.   Trong mắt Tô gia gia hiện lên một tia phức tạp, chần chờ một hồi, cuối cùng cũng không nói, chỉ hy vọng là mình nghĩ nhiều, thế gian hẳn là không hỗn loạn như vậy.   Nên ông nói với Tô Cẩm Lê: “Đi đi.”   Tô Cẩm Lê vẫn còn cảm giác hưng phấn khi sắp đi ra ngoài lang bạt, cũng không chú ý tới vẻ mặt của Tô gia gia, lấy chiếc xe đạp duy nhất trong nhà xuống núi.   Đang đi trên đường thì xe đạp đứt dây xích.   Tô Cẩm Lê lớn lên mấy năm nay, trong nhà không có thứ gì tử tế, đều là Tô gia gia thỉnh thoảng xuống núi, từ trong thành mang về trên núi, chiếc xe đạp này là đồ tương đối lạ trong nhà.   Cậu không nỡ vứt, vì thế khiêng xe đạp tiếp tục đi, định vào thành sửa.   Thật vất vả tới nơi có đường nhựa, Tô Cẩm Lê hưng phấn dẫm dẫm mặt đường, lại đem xe đạp đặt ở ven đường, đến trên đường nhảy vài cái.   Chỉ như vậy, đã làm cậu hưng phấn vô cùng.   Kết quả, đột nhiên có chiếc xe chạy lại thật nhanh, lớn tiếng bóp còi, cậu sợ tới mức chạy vội lại ven đường, lúng túng nhìn theo ô tô rời đi.   Trên đường đi, Tô Cẩm Lê lại ngồi lên xe đạp, đem xích buộc trên tay vịn xe đạp, dùng chân giẫm trên mặt đất, từng bước một đi về phía trước, so với khiêng đi thì dễ dàng hơn.     Chân cậu dài, ngồi trên xe, hai chân có thể vững vàng dẫm lên mặt đất, ngồi trên xe đạp “Hành tẩu” cũng sẽ không có vẻ quá mệt mỏi.   Lúc cậu xuống núi vẫn là buổi sáng, hiện tại đã đêm khuya, rất ít xe trên đường, tới gần khu dân cư cũng chưa thấy được mấy bóng người.   Tuy vậy cảm giác hưng phấn khó có được khi xuống núi vẫn làm cậu kích động vô cùng, cao hứng phấn chấn nhìn xung quanh.   Vài lần trước xuống núi đều là ban ngày, đây là lần đầu tiên cậu đến vào ban đêm. Cậu cảm thấy trong thành siêu cấp lợi hại, mặt tiền cửa hàng treo đèn màu sắc rực rỡ, còn chớp nháy.   Cuối cùng, cậu thấy có một người ở phía trước, lập tức dừng xe đạp, vội đi qua.   Nhưng cậu đi vài bước liền cảm thấy không thích hợp.   Một người phụ nữ mặc váy đỏ ngồi ở đầu cầu, đang chỉnh lại làn váy của mình, vừa chỉnh vừa khóc.   Cô đã vượt qua lan can, xem tư thế này hẳn là muốn xuống nước.   Tô Cẩm Lê nghỉ chân nhìn một hồi, nhịn không được cảm thán trong lòng: Con gái trong thành phố đều mặc đẹp như vậy để đi bơi sao?   “Cái kia…… Cô có định khởi động trước không? Nước bây giờ hơi lạnh, cô nhảy xuống vậy dễ bị chuột rút đó.” Tô Cẩm Lê nhỏ giọng nhắc nhở.   Cậu nói xong câu đó, thành công khiến cho cô nàng chú ý, quay đầu nhìn về phía cậu, vẻ mặt hơi dữ tợn.   “Tôi chưa mẹ nó nghe nói qua trước lúc tự sát, còn phải làm làm nóng người, chẳng lẽ nhảy xuống còn phải biểu diễn như hoa rồi chết à?”   Cậu nghe xong sửng sốt trong nháy mắt.   Chú ý tới thái độ cô nàng cũng không tốt, ý thức được mình chỉ sợ quấy rầy đến người ta rồi.   Vì thế cậu ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy cô cứ tiếp tục.”   Cậu trả lời xong, lại khiến cô gái nhìn về phía cậu, nhìn chằm chằm cậu nửa ngày.   Cậu lại lui một bước, giơ tay nhường nhường, ý bảo cô tiếp tục, cậu sẽ không quấy rầy.   Vưu Lạp cảm thấy, mình quả thực xui xẻo đến mức uống nước cũng có thể nghẹn, lái xe hai giờ, đến vùng hoang vu dã ngoại tự sát, còn có thể gặp một người đến xem náo nhiệt.   Cô nghĩ không thông, thiếu nhiên vẻ mặt trấn định này là sao đây, là cảm thấy cô không dám tự sát sao, hay là anti-fan, có truyền thông một đường đi theo cô, muốn trào phúng cô một chút?   Dù sao thời điểm này, cô đã không thèm để ý.   Coi như là chào bế mạc diễn xuất, bên cạnh là người xem cuối cùng.   Cô giơ tay, lại sửa sang làn váy, hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía không trung.   Mặc dù ngửa đầu, nước mắt cũng lăn xuống.   Hiện tại, chỉ sợ là lần cuối cô nhìn không trung sao?   Đêm yên tĩnh, không trăng không sao không gió.   Cô lại nghĩ tới, cuộc đời từng huy hoàng, hoa tươi, vỗ tay, ca ngợi cô đều đã có được, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy……   Cô mặc lại trang phục lúc trước đoạt giải, mặc lễ phục, trước khi ra cửa còn trang điểm, muốn xinh đẹp mà chết đi.   Tiểu thư xinh đẹp nhất cuộc thi mỹ nhân, sao lại có thể không xinh đẹp?   Cô nhớ rõ, lần trước có một ảnh hậu cũng mặc lễ phục khi đoạt giải tự sát.   Sau khi tự sát, thanh danh ảnh hậu liền tốt lên, anti-fan nháy mắt không còn, không ít người thay ảnh hậu cảm thấy ủy khuất, lên án công khai tra nam.   Cô cũng có thể như vậy sao?   Lại cúi đầu nhìn nước sông chảy xiết dưới cầu, tâm lại lạnh.   Sau này, thi thể cô sẽ xuất hiện bằng phương thức gì đây?   Cô cuối cùng cũng hạ quyết tâm, chuẩn bị nhảy xuống.   “Thực xin lỗi, trước khi cô tự sát có thể cho tôi hỏi đường không?” Tô Cẩm Lê đáng lẽ phải rời khỏi, nhớ tới mình không biết đường, lập tức lấy tờ địa chỉ trong túi, muốn đưa cho Vưu Lạp, nhờ cô chỉ đường giúp.   Vưu Lạp thân thể nhoáng lên, suýt nữa không khống chế tốt tư thế, trực tiếp ngã xuống.   Nhìn Tô Cẩm Lê đưa tờ giấy, Vưu Lạp quả thực cảm thấy mình bị chơi.   Cô tát bay tay Tô Cẩm Lê, Tô Cẩm Lê vô thức thu tay lại, tờ giấy trong tay lại bị gió thổi đi mất.   Tô Cẩm Lê sửng sốt.   Lúc cậu xuống núi mệt đến muốn chết, một trận gió cũng chưa thổi, cố tình trong lúc này lại thổi tới, thổi tờ giấy đi mất.   Tờ giấy phiêu phiêu đãng đãng, lọt vào trong nước.   Lúc người khác nói cậu là cẩm lý tinh, thật không thể tin vận khí cậu kém đến mức này.   Tô Cẩm Lê ngơ ngác nhìn nước, chần chờ nghĩ đi nhặt hay không, Vưu Lạp đã đi đến, túm váy, hùng hổ mà đi lại chỗ cậu: “Cậu cố ý sao? Hả? Mấy người còn không phải muốn quay video sao? Tốt thôi, quay đi! Lớn lên nhân mô cẩu dạng, sao không làm người đi hả?!”   Cô vừa nói vừa dùng tay chọc vai Tô Cẩm Lê, làm cậu lảo đảo lùi về phía sau, thật đúng là siêu đau.   “Tôi thật sự muốn hỏi đường……” Tô Cẩm Lê ủy khuất cực kỳ, nỗ lực giải thích, còn sốt ruột muốn đuổi theo tờ giấy.   Vưu Lạp cực kì khí phách vươn tay, nắm cằm Tô Cẩm Lê, chất vấn: “Cậu không có khả năng không biết tôi là ai, giả bộ bình tĩnh như vậy làm gì?”   “Tôi không có…… Tôi phải đi nhặt địa chỉ……” Tô Cẩm Lê nói xong liền xoay người, muốn vòng qua cầu đến bên bờ tìm xem tờ giấy rớt đến nơi nào.   Vưu Lạp vốn dĩ cực kì khó chịu, bị Tô Cẩm Lê quấy rầy tự sát, tất nhiên không chịu buông tha cậu.   Cô xách váy, đi theo phía sau cậu hùng hùng hổ hổ: “Tiểu tử cậu đừng chạy, cùng tôi nói rõ ràng, cậu là truyền thông nhà nào, tôi phải suy xét độ ảnh hưởng của các cậu, đừng để tin tôi tự sát không lên được đầu đề.”   Hai người một trước một sau đi vài bước liền có một chiếc xe cực nhanh chạy lại, đâm sầm vào lan can.   Vừa vặn chính là nơi hai người vừa đứng.   Bọn họ đồng thời dừng lại, khiếp sợ nhìn về nơi đó.   Vưu Lạp vừa rồi còn đỡ cục đá để leo qua lan can, đã bị xe trực tiếp đâm nát, rơi xuống sông.   Nếu Vưu Lạp còn ở nơi đó “Nhìn lên góc 45 độ, tươi đẹp thả ưu thương”, thật không biết là bị đâm chết, hay là rơi vào sông chết đuối.   Vưu Lạp sợ tới mức chỉ cái xe, quay đầu hỏi Tô Cẩm Lê: “Bút tích lớn như vậy? Bentley a…… tôi xứng đáng tiêu đề lớn vậy sao?”   “Tôi không biết cô đang nói gì.” Tô Cẩm Lê trả lời ủy khuất cực kỳ, cậu đột nhiên phát hiện thế gian thật là quá xuất sắc, cậu cần điểm giảm xóc.   Vưu Lạp nhìn chằm chằm Tô Cẩm Lê, có vẻ đang xác nhận, ngay sau đó lại ngửi, cảm thấy không thích hợp: “Sao mùi xăng nồng như vậy?”   Nói xong, Vưu Lạp lập tức kinh hô một tiếng: “Đúng rồi, cứu người! Cứu…… Mau!”   Tô Cẩm Lê tuy rằng không phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng hiểu ý Vưu Lạp, lập tức chạy qua xem tình huống.   Đến gần xe, Vưu Lạp đầu tiên đi xem ghế điều khiển, dưới trợ giúp của Tô Cẩm Lê, gian nan dùng đá vụn đập bể cửa sổ xe pha lê, này vẫn là dựa vào Tô Cẩm Lê dùng một chút pháp thuật mới hoàn thành.   Vưu Lạp nhìn bên trong, lập tức sợ tới mức hoa dung thất sắc: “Không có người điều khiển?”   Lại nhìn phía sau, mới mắng: “Này mẹ nó là thế nào vậy?!”   Đêm khuya, một chiếc Bentley không người điều khiển, không biết phương hướng mà trực tiếp lên cầu rồi đâm vào.   Hàng phía sau xe có một ông lão mảnh khảnh, tựa hồ đã ngất, Vưu Lạp thậm chí hoài nghi kia đã là một khối thi thể.   “Làm thế nào đây?” Tô Cẩm Lê cũng thấy được ông lão.   “Người chết rồi?” Vưu Lạp sợ tới mức thân thể đều run lên.   “Chưa chết, trên người còn có dương khí.”   Vưu Lạp sợ tới mức hoảng, không chú ý tới lời nói huyền cơ của cậu, chỉ thở dài nhẹ nhõm một hơi, mở ra khóa an toàn xe, mở cửa xe ra.   Tô Cẩm Lê nhanh chóng ôm ông lão ra, đưa lên vai mình.   “Kế tiếp nên làm gì bây giờ?” Tô Cẩm Lê cõng ông lão hỏi cô.   Vưu Lạp bị hỏi đến nghẹn họng, cô cũng là lần đầu tiên đụng tới loại chuyện này, chân tay luống cuống một hồi, lúc này mới nhớ tới: “Xe tôi ở phía sau rừng cây nhỏ, chúng ta lái xe đi bệnh viện, còn việc nơi này báo cảnh sát đi.”   Tô Cẩm Lê gật gật đầu, đi theo Vưu Lạp vào rừng cây nhỏ, lên xe Vưu Lạp.   Vưu Lạp ở trong xe tìm kiếm nửa ngày, muốn tìm di động, lại bởi vì hoảng sợ ngược lại nửa ngày tìm không thấy.   Ngay lúc này, đột nhiên nghe được tiếng nổ mạnh thật lớn, Vưu Lạp sợ tới mức thiếu chút nữa cụng đầu.   Nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, nhìn tới vị trí vụ nổ, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.   Tô Cẩm Lê ngồi ở hàng phía sau, cũng đỡ ghế trước nhoài đầu nhìn, kinh hô một tiếng: “Nổ?”   “Ừ……” Vưu Lạp trả lời mà run lên.   “Nhìn cũng thật lợi hại.”   “Cậu có bị ngốc không vậy?!” Vưu Lạp bị Tô Cẩm Lê cảm thán tức giận không chịu được, hét lên, “Tôi nghèo, mua không nổi Bentley, không biết cái xe kia không người điều khiển là chuyện như thế nào, thực hiện như thế nào, chắc chắn là đồ công nghệ cao. Hơn nữa vị đại gia này nằm ở hàng phía sau, còn đang hôn mê, này rõ ràng là mưu sát đó!”   “Này……” Tô Cẩm Lê cảm thấy thực thần kỳ, mỗi câu cậu đều hiểu, tổ hợp ở bên nhau, cậu lại không hiểu.   Đầu tiên…… Bentley là gì?   “Lái Bentley! Khẳng định có tiền, chúng ta quản chuyện này, nói không chừng sẽ bị cuốn vào âm mưu gì đó.” Vưu Lạp lúc nói có ý muốn đem ông lão ném xuống.   Gặp được loại chuyện này đối với một người bình thường, thật sự có chút quỷ dị.   Vưu Lạp nghĩ nhiều cũng là bình thường.   “Cô chết còn không sợ, sao lại sợ chuyện đó?” Tô Cẩm Lê theo bản năng hỏi, hơn nữa dùng ánh mắt chân thành tha thiết nhìn Vưu Lạp.   “Đúng vậy, tôi chết còn không sợ……” Vưu Lạp cảm thán một câu, cuối cùng cũng hạ quyết định, “Coi như trước khi chết làm một chuyện tốt, đi, đi bệnh viện.”   *   Vưu Lạp chạy xe đến bệnh viện, lại bắt đầu do dự.   Cô là minh tinh, gần đây còn đang hot tin xấu của cô trên mạng, hôm nay còn ăn mặc khoa trương như vậy, chỉ cần đến bệnh viện, khẳng định sẽ khiến mọi người vây xem.   Cô không khỏi nghĩ có vẻ quá buồn cười.   Có thể tự sát, nhưng lại không thể xấu mặt.   “Cậu đỡ ông ấy vào đi thôi.” Vưu Lạp quay đầu lại nói với Tô Cẩm Lê.   Tô Cẩm Lê đã đem ông cụ ôm lên người, gật gật đầu liền chuẩn bị xuống xe, lúc xuống xe còn hỏi Vưu Lạp: “Nếu bọn họ muốn tôi điền tên ghi danh việc thiện tôi có nên điền không?”   “Không cần bắt cậu trả tiền thuốc là tốt rồi.”   “Tôi có tiền, lúc ra cửa gia gia cho tôi 500.”   “Ồ, vậy cậu đi thôi, tiểu phú ông.” Vưu Lạp phất tay chào Tô Cẩm Lê, Tô Cẩm Lê xuống xe.   Vưu Lạp ngồi trên xe, cuối cùng cũng tìm được điện thoại, gọi cảnh sát, kỹ càng tỉ mỉ nói lại việc mình trải qua, cùng với địa điểm tai nạn xe cộ rồi tắt điện thoại   Tìm được hộp thuốc, cô lấy ra một cây, bậc lửa hút một ngụm thì có người gõ gõ cửa sổ xe.   Cô nhìn thấy khuôn mặt nhỏ đang khẩn trương của Tô Cẩm Lê, cùng với nhân viên y tế đi theo sau cậu, đột nhiên cảm thấy trường hợp này còn rất thú vị, vì thế mở cửa sổ xe ra hỏi: “Làm sao vậy?”   “Bọn họ nói tôi trả trước tiền thuốc men, đến một ngàn, tiền của tôi không đủ.”   “Cậu ứng ra tiền thuốc men, sinh hoạt phí của mình làm sao bây giờ?”   Tô Cẩm Lê lắc đầu, trả lời: “Không biết.”   “Vậy cậu tính lúc sau làm sao nữa?”   “Tôi muốn tìm anh trai, nhưng địa chỉ ném đi rồi, tôi cũng không biết……”   Cô nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười.   Mấy ngày gần đây cô rất ít cười, hiện tại thế mà lại bị một tiểu tử chọc cười.   Cô cũng không biết tại sao mình cười, chỉ là rất muốn cười, cười đến hốc mắt nóng lên, có vẻồ lại muốn khóc.   “Tôi không có tiền mặt, nhưng có thẻ, thẻ này cho cậu, mật mã là 975310.” Vưu Lạp lấy trong bóp tiền, rút ra một cái thẻ đưa cho Tô Cẩm Lê.   Tô Cẩm Lê lập tức gật gật đầu, nói với Vưu Lạp: “Cô thật tốt bụng, sẽ gặp vận may.”   Nghe được cậu nói, Vưu Lạp tự giễu mà cười cười.   Cô thì có vận may gì, quả thực là hình mẫu xui xẻo, bằng không cô cũng sẽ không nháo đến muốn tự sát.   Nhưng cô vẫn ngậm nước mắt mỉm cười: “Mượn cát ngôn của cậu.”   Tô Cẩm Lê tiếp nhận thẻ, sau đó duỗi tay sờ sờ đầu Vưu Lạp.   Vưu Lạp bị sờ đến ngẩn ra, còn hồi thần lại, Tô Cẩm Lê đã cầm thẻ vào bệnh viện.   *   Tô Cẩm Lê ở bệnh viện thuật lại ba lần sự tình trải qua.   Lần đầu tiên là cùng nhân viên y tế, lần thứ hai là cùng chủ nhiệm bệnh viện, lần thứ ba là cùng cảnh sát.   Bọn họ hình như còn muốn Tô Cẩm Lê lưu số để điều tra, mà Tô Cẩm Lê nói, cậu ngay cả điện thoại còn không có. Nếu cậu đi rồi muốn liên hệ lại rất khó.   Tô Cẩm Lê không biết vì sao phải làm vậy, vì thế cậu chỉ có thể ngồi ngoài hành lang bệnh viện một mình, đáng thương cực kì nhìn chằm chằm nhân viên y tế qua lại cùng với người bệnh, người nhà, vẫn luôn ngồi đến rạng sáng.   Thính lực cậu tốt hơn người thường, có thể nghe được những người đó khe khẽ nói nhỏ, còn đang nghe lén khi nào cậu có thể đi, liền nghe được mấy câu của hộ sĩ kia.   “Chàng trai kia thật đẹp trai, là minh tinh sao?”   “Cậu ta nhìn giống minh tinh nào đó, ai nhỉ, tên liền ở bên miệng, nhưng mà nghĩ không ra.”   “Cậu ta là thấy việc nghĩa hăng hái làm sao?”   “Hiện tại làm gì còn người tốt như vậy, hẳn là người gây họa đó.”   Tô Cẩm Lê nhìn qua mấy người hộ sĩ kia, các cô lập tức nhanh chóng cúi đầu, giả bộ bận rộn.   Bệnh viện đột nhiên ầm ĩ lên, Tô Cẩm Lê nhìn qua, liền thấy Vưu Lạp khoác một cái áo choàng lớn đi vào, lập tức đến chỗ mấy tên cảnh sát.   Cô nói với cảnh sát mình là người chứng kiến duy nhất, hơn nữa là người báo án, có việc gì có thể liên hệ nàng.   Cảnh sát tất nhiên tin tưởng Vưu Lạp, dù sao cũng là người của công chúng.   Cảnh sát sửng sốt, để Vưu Lạp làm đăng ký, cho phép cô mang Tô Cẩm Lê rời đi.   Tô Cẩm Lê lập tức vui tươi hớn hở mà đi theo sau Vưu Lạp, hỏi: “Cô còn chưa quay lại đó sao?”   “Quay lại đâu? Quay lại tiếp tục tự sát?” Vưu Lạp hỏi cậu.   “Cô sẽ quay lại sao? Chở tôi một đoạn đi, tôi phải quay lại tìm tờ giấy.”   “Tờ giấy của cậu đã trôi đến đâu còn không tự hiểu?” Vưu Lạp liếc mắt xem thường, người này thật sự nghĩ cô quay lại tiếp tục tự sát sao?   “Kia…… Tôi đây không biết nên đi nơi nào.” Tô Cẩm Lê lập tức uể oải.   “Anh cậu ở chỗ nào, tôi chở cậu qua.”   “Tôi chỉ là tùy tiện nhìn thoáng qua, không nhớ kỹ cụ thể địa chỉ.”   “Gọi điện thoại hỏi ông cậu?”   “Trong núi không có tín hiệu, trong nhà cũng không có điện thoại.”   Vưu Lạp cũng cảm thấy to đầu, nghĩ nghĩ vẫn là quyết định, thu lưu Tô Cẩm Lê cả đêm.   Trên đường về, Vưu Lạp cảm thấy mình quả thực là điên rồi, bởi vì bị sờ đầu một chút đã mềm lòng, làm ra việc thái quá như vậy.   Cô thậm chí có thể nghĩ đến, ngày mai che trời lấp đất, đều là tin tức cô đêm khuya trang phục lộng lẫy xuất hiện ở bệnh viện, hơn nữa mang một người thiếu niên về nhà.   Tiêu đề cô đều có thể nghĩ đến, người vợ bị bỏ rơi bao dưỡng tiểu thịt tươi linh tinh.   Nhưng mà, sự tình cũng không giống cô nghĩ phát triển như vậy.   Sự tình tối nay chẳng những không có tin tức, những tin xấu lúc trước đều toàn bộ biến mất trong một đêm.   Tác giả có lời muốn nói: Truyện mới ~ hy vọng mọi người có thể thích.   【 Trong sách đề cập tới ảnh hậu mặc lễ phục đi tự sát, có nhớ tới ai không? 】    Mời các bạn mượn đọc sách Đại Tiên Cá Koi Muốn Ra Mắt của tác giả Mặc Tây Kha.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa - Twentine
Tôi là bề tôi trung thành của anh, Quốc vương của tôi! Vì anh tôi có thể phất cờ cổ vũ, nguyện cùng anh mà chinh chiến nơi sa trường. *** Nếu bạn đã từng đọc “Tình yêu nơi đâu” của Bộ Vi Lan thì chắc hẳn bạn cũng sẽ cảm thấy được có chút tương đồng trong mạch truyện. Đó là những cố gắng của người trẻ tuổi, những chia cách vì vướng vào lao lý, những hận thù phải trả giá sau đó. Chu Vận lần đầu gặp gỡ Lý Tuân là ngày tựu trường. Cũng giống như rất nhiều người khác, cô bị anh thu hút ngày từ lần đầu tiên nhin thấy, và cũng có lẽ tình cảm của họ đến bình thường, nhẹ nhàng như bao mối tình thuở hoa niên khác, nảy sinh nơi giảng đường nên những tháng ngày không có nhau kéo dài đằng đẵng ấy mới biết rằng tình cảm ấy sâu đậm đến nhường nào. Lý Tuân là một thiên tài lập trình, có rất nhiều thứ không bình thường trong tính cách của anh, chỉ có một điều trội lên hẳn là anh biết rõ mục đích mình muốn đạt được là gì và bằng cách nào đạt được điều đó. Tự lập từ rất nhỏ, biết cách tự chăm sóc bản thân, bị đẩy vào cuộc sống lăn lộn quá sớm khiến cho con người của anh có rất nhiều gai nhọn, khó hoà nhập và cũng không muốn hoà nhập với người khác. Cứ tưởng như một kẻ bất cần không người thân thiết, sống không chút tình cảm nhưng thực ra đã là con người thì không thể không có một người để quan tâm, không ai sống mà không để tâm đến ít nhất một người nào đó. Và thực sự, Lý Tuân quan tâm đến rất ít người. Anh gai góc, anh độc miệng, anh khó chịu nhưng nếu một người đã thực sự quan tâm đến anh thì anh sẽ đáp lại bằng tất cả những cố gắng của mình. Tình cảm ẩn dấu quá sâu khiến người khác tưởng chừng như anh chẳng hề quan tâm đến thế giới xung quanh mình, nhưng chỉ cần là người anh để tâm thì lại hiểu họ, yêu thương họ, xem họ là một phần của mình. Cuộc sống của Lý Tuân nói phức tạp thì phức tạp, nói đơn giản thì đơn giản, bởi nếu bỏ qua những khó khăn vật lộn với cuộc sống lúc nhỏ, Lý Tuân của hiện tại ngày ngày chỉ biết đến máy tính, không hơn. Ngay cả những người bạn gái qua lại với anh cũng là họ chủ động đến rồi lại chủ động rời bỏ, bởi không ai có thể chịu đựng được việc ban trai hờ hững như vậy cả. Cho đến khi Chu Vận xuất hiện bên cạnh anh. Chu Vận là cô gái được giáo dục trong môi trường nề nếp, tuy nhiên cũng có những áp lực, cũng có những nổi loạn của tuổi mới lớn, vậy nên bên trong vỏ bọc là một cô gái ngoan hiền cũng có những mặt tối, mà mặt tối ấy đã lộ hoàn toàn trước Lý Tuân ngay từ lần đầu tiên nói chuyện. Thiếu nữ thường bị thu hút bởi những điều không bình thường từ người khác phái, Lý Tuân trong mắt Chu Vận là người ngạo mạn, quá nổi bật với vẻ bề ngoài “chẳng giống ai”, nhưng phàm là một người học hành siêng năng như Chu Vận thì điều khiến cô bị thu hút nhất chính là tài năng của anh. Từ để ý rồi ngưỡng mộ, từ những để tâm ban đầu rồi thành động lực thúc đẩy bản thân. Có lẽ những ánh mắt của cô luôn dõi theo Lý Tuân mà ngay cả bản thân Chu Vận cũng không biết, những để ý vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày mà Chu Vận dành cho anh nhiều khi đã thành thói quen mà cô chẳng để ý, những bao che vụng dại mà Chu Vận dành cho Lý Tuân như bản năng tưởng như che dấu được Lý Tuân nhưng anh biết hết. Chẳng biết ai yêu ai trước nhưng tình yêu của họ đã được đáp lại, sống đúng với nhau, yêu và được yêu trọn vẹn, quan tâm đến nhau chỉ bằng những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Nhưng nếu cứ bình lặng mà phấn đấu cho ngày mai vậy thì không phải là cuộc sống này rồi. Biến cố đến quá nhanh và bất ngờ khiến hai người họ phải rời xa nhau. Một Lý Tuân ngang tàng nhưng lại manh động, một Chu Vận nhát gan không thể trốn chạy khỏi những kìm kẹp của gia đình. 6 năm cứ vậy trôi qua, mọi thứ tưởng chừng như dừng lại ở thời điểm họ rời xa, những tình cảm nồng cháy, những trái tim luôn hướng về nhau, như một giấc mộng dài, nhưng khi tỉnh lại họ đều nhận thấy bản thân đã thay đổi. Những ký ức tưởng như bị chôn chặt chờ ngày gặp mặt sẽ lại được mở ra, nhưng thời gian đã khiến một số điều bị lãng quên, một số chuyện không còn như xưa cũ. Lý Tuân quay trở về với cuộc sống tự do nhưng không còn là một Lý Tuân bất cần như trước kia, bây giờ trong anh chỉ còn lại thù hận. Vẫn cô độc như trước ngày có Chu Vận, cho đến ngày anh gặp lại cô. Tưởng chừng như có thể gạt bỏ cô qua một bên để cho những hận thù bùng cháy, nhưng cuối cùng chỉ một bức ảnh cô lưu giữ đã khơi lại những kỷ niệm, những yêu thương mà anh nghĩ anh đã quên thực sự. Từng ký ức hiện về mà anh không thể kiểm soát, cũng giống như tình cảm của anh dành cho cô, có che dấu, có chôn chặt, nhưng vẫn còn đó những yêu thương, những hờn ghen như thuở ngày đầu họ bên nhau. Chu Vận sau 6 năm vẫn là một cô gái sống hết mình vì Lý Tuân, vì anh mà cố gắng, vì anh mà bước tiếp trên con đường chung của họ. Cô vẫn là một cô gái nhút nhát trong tình cảm, hay nói đúng hơn là lo được lo mất hơn trước Lý Tuân, bởi cô không phải là lựa chọn đầu tiên của anh, bởi anh tài năng, và bởi anh còn rất nhiều điều mà cô cho rằng điều đó ở trong lòng anh quan trọng hơn cô. Chu Vận không dám tiến đến nhưng lại chẳng thể buông tay, cuộc sống của họ cứ vậy tiếp diễn như những ngày còn là sinh viên, anh dẫn đầu, cô hỗ trợ, hoà hợp và thấu hiểu nhau. Những thù hận rồi cũng được buông bỏ, bởi lý trí không đủ mạnh bằng tình cảm. Đến một ngày nhận ra đã quá mệt mỏi bởi phải ghi hận một vài người vậy nên Lý Tuân không tiếp tục mục đích ban đầu khi được tự do nữa. Đến khi Lý Tuân từ bỏ điều ấy anh nhận ra bản thân chẳng còn gì, nhưng anh không lỗ vốn bởi anh còn có Chu Vận, cô vẫn ở bên anh, vẫn luôn như vậy. Truyện này là một trong những truyện dài hiếm hoi mà tôi đọc trong thời gian này, đọc suốt hai ngày cuối tuần mới xong (do đọc chậm từ bé   ) xong cảm giác cũng đáng bỏ ra thời gian như vậy để đọc. Các nhân vật trong truyện không nhiều, nhưng họ là những con người sống có nhiệt huyết, và có mục đích rõ ràng trong cuộc sống của mình. Các nhân vật được xây dựng cũng chẳng có ai hoàn toàn hoàn mỹ cả, ai cũng có mặt tốt và một mặt ẩn chứa những điều không thường phô bày ra thế giới bên ngoài, cũng có những người đã từng lầm lạc, cũng có những người có cuộc sống êm đềm, như cuộc sống này vậy, muôn màu muôn vẻ. Truyện về tổng thể đọc được, mạch truyện nhanh, nhưng có lẽ có những đoạn đã nhanh quá nên cảm thấy đôi chỗ gượng ép, đôi chỗ không thống nhất với toàn bộ truyện. Đoạn đầu truyện viết rất được, rất ổn với những tình yêu thuở ban đâu, với những lần đầu tiên họ trao nhau. Đoạn cuối viết cũng được, với những phấn đấu, với những nỗ lực của các các nhân trong một tập thể để đưa mọi thứ cùng đi lên, tình yêu theo đó cũng nảy nở, thăng hoa khi người ta trưởng thành hơn. Nhưng đoạn giữa truyện thì  lại cảm thấy tác giả đuối sức cho cuối tập 1, rồi lại vội vàng để mở đầu tập 2, đọc qua nhưng lại có cảm giác không thoả mãn. Quay lại ban đầu, tại sao cảm xúc của tôi không được bình thường khi kết thúc truyện. Hôm trước bạn chuyển ngữ truyện “Bạn Chanh” của Giá Oản Chúc có hỏi là sao tôi viết rằng tôi không thích chương cuối của truyện ấy. Rất đơn giản là tôi không thích những cái kết quá trọn vẹn như vậy, cảm giác như chết chóc là điều tất nhiên sẽ xảy ra nhưng không ai muốn  đối mặt cả. Truyện này cũng thế. Đến chương cuối cùng mới đọc được vài chữ là đã thấy “màu” rồi, mà vẫn không ngừng đọc được. Kết quả là cảm xúc bị kéo xuống không vui vẻ lắm, mặc cho cái kết rõ ràng là Happy ending. Còn ngoài lề về truyện “Hôn nhân thất bại” của Tát Không Không. Thực sự với một thiếu nữ già độc thân như tôi thì khi đọc xong truyện này cảm thấy hôn nhân giống như đánh bạc vậy, hên xui may rủi, vô cùng u ám, dù sau đó truyện cũng tươi sáng hơn. Nhưng suốt truyện này có một điểm rất rõ ràng, đối tượng giao kết phải là người môn đăng hậu đối, không phải là vấn đề tiền tài, mà là vấn đề bối cảnh tình cảm, những tư tưởng về gia đình sẽ quyết định tính cách và nhìn nhận trách nhiệm của mỗi người trong hôn nhân. Tôi cảm thấy tư tưởng này không sai bởi cuộc sống thực tế tôi va chạm nhiều với những hoàn cảnh tương tự như trong truyện này, kết quả cũng giống vậy. Thế nên gạt “Hôn nhân thất bại” qua một bên, đọc “Chiếc bật quẹt và váy công chúa” cứ có cảm giác nơm nớp lo sợ những tình huống nào đó sẽ xảy ra với Lý Tuân và Chu Vận. Giữa họ bị ngăn cản bởi phụ huynh dường như là điều chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng thật tốt vì họ đã nắm tay nhau đến cuối đường. *** “Kiểm tra hành lý lại một lần nữa đi con!” Chu Vận lẳng lặng làm theo lời mẹ, mở vali ra kiểm tra lại mọi thứ. “Mang đủ cả chưa?” “Đủ rồi ạ.” Mẹ cô gật đầu hài lòng. Việc cuối cùng cũng đã hoàn tất, Chu Vận bị mẹ kéo đến bên cạnh, vỗ nhẹ từng cái lên vai. “Tới trường học rồi phải gọi về nhà ngay, biết không?” “Vâng.” “Mẹ muốn tự mình đưa con đến trường học quá!” “Không cần đâu ạ, đến mùa tựu trường rồi mẹ và ba cũng bận, tự con đi được mà.” Vẻ mặt mẹ hằn nét lo lắng. Chu Vận: “Dù sao cũng không xa, trong cùng một tỉnh thôi mà.” Mẹ liền dặn dò: “Nhớ hòa đồng với thầy cô và bạn bè nhé con.” “Vâng.” “Mẹ nhắc lại vài điểm quan trọng cần chú ý. Thứ nhất, trong bất kể tình huống nào cũng đừng làm mình trở nên biệt lập, để tránh bị bắt nạt. Thứ hai, nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với bạn cùng phòng, bọn con còn phải ở chung với nhau những bốn năm đấy. Thứ ba...” “Con biết rồi, biết rồi!” Thừa dịp mẹ còn chưa kịp triển khai hết các luận điểm, Chu Vận bèn nói liên thanh. Trước cửa soát vé chỉ còn lại hai mẹ con cô, hốc mắt mẹ chợt đỏ hoe, đưa tay vuốt tóc Chu Vận: “Phải ngoan ngoãn đấy, con là niềm kiêu hãnh của ba mẹ!” Vẫy tay chào tạm biệt mẹ, Chu Vận kéo hành lý vào sân ga. Cô hít thật sâu, sau khi tâm trạng hồi phục, cả người liền thấy khoan khoái. Cô tự khiêng hai vali lớn lên tàu, bốn giờ sau lại khệ nệ khiêng xuống khỏi tàu. Đây không phải lần đầu tiên Chu Vận đến thành phố này, cũng không phải lần đầu tiên đến trường học này. Ngôi trường này được đánh giá là danh tiếng số Một số Hai trong nước, lại cách nhà không xa, vốn đã được ba mẹ Chu Vận xếp vào mục nguyện vọng đầu tiên trong kỳ thi tuyển sinh đại học. Ở trong trường còn có một người bạn thân của ba cô, nhưng nghe nói năm trước đã mất vì bị xuất huyết não. Hôm nay trường học vô cùng náo nhiệt. Tất cả tân sinh viên đều khoác lên mình tư thế hứng khởi, với lòng nhiệt huyết tràn đầy. Bất kể đôi môi có mím chặt để giấu sự căng thẳng đến mức nào đi nữa, thì cảm xúc hân hoan trong ánh mắt vẫn không thể bị che khuất. Nếu đem ra so sánh, nhóm đàn anh đàn chị ở cửa trông điềm tĩnh hơn nhiều, còn những thành viên kỳ cựu của bên nghiên cứu sinh lại càng từ tốn hơn, song ánh mắt họ vẫn sáng ngời. Họ thản nhiên nhìn xuống đám chim non đang vỗ cánh hớt ha hớt hải ngay trước mặt kia. Lúc Chu Vận kéo vali về phòng, bên trong đã có một người đang ở đó. Trước kia Chu Vận chơi với một người bạn thích trang điểm, nhờ người bạn ấy “khai sáng”, trong nhận thức nông cạn của Chu Vận, tất cả con gái trang điểm đều được xếp vào diện mỹ nữ. Và theo tiêu chuẩn này của cô, cô gái đang cầm gương trong phòng kia hẳn là người đẹp tuyệt thế, bởi cô ấy trang điểm đậm đến mức khuôn mặt trông như chiếc bánh sinh nhật được trát kem tầng tầng lớp lớp vậy. Cô gái bánh kem nghe thấy có tiếng người đi vào liền quay đầu lại nhìn. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Chu Vận nở một nụ cười đầy thiện ý. “Xin chào, mình là Chu Vận.” Cô gái bánh kem liền đánh giá cô từ trên xuống dưới. Bị đôi mắt tô màu xám khói đến mức không hề thấy tròng trắng kia lướt lên lướt xuống nhìn chòng chọc, nụ cười của Chu Vận cũng trở nên hơi gượng gạo. “Tôi tên Nhậm Địch.” Ặc... rốt cuộc cô ấy nghiện thuốc bao nhiêu năm mới thành ra cái chất giọng khản đặc như thế được nhỉ? Đầu óc Chu Vận chợt rối loạn, không biết phải làm sao. “Ấy ơi...!” Đúng lúc này, phía sau cô vang lên một giọng nói. Chu Vận quay đầu lại, một nữ sinh đeo kính đang nhìn cô và Nhậm Địch: “Chúng ta chắc là bạn cùng phòng nhỉ? Chào hai bạn, mình tên là Phương Thư Miêu!” Lại một vòng tự giới thiệu nữa. Nhậm Địch nói rất ít, vẻ mặt dưới lớp trang điểm đậm kia vô cùng lạnh nhạt, nhưng điều này có thể bỏ qua được. Bạn mong muốn một chiếc bánh kem có thể thể hiện biểu cảm gì hay sao? Chu Vận nghĩ hết cách mới có thể ép mình duy trì không khí sượng sùng này được. May mà Phương Thư Miêu lại rất hoạt bát, cô ấy vừa trò chuyện vừa lấy hộp mứt trong vali ra. ... Mời các bạn đón đọc Chiếc Bật Lửa Và Váy Công Chúa của tác giả Twentine.
Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Ngận Thị Kiểu Tình
Ninh Thư chết nhưng may mắn lại trở thành người làm nhiệm vụ của hệ thống. Chính vì thế cô ở trong các thế giới, sắm vai ác, gặp được rất nhiều loại người vô tình có, lãnh khốc có, người cố tình gấy sự cũng có. Không những thế các loại bạch liên hoa, nữ nhân trà xanh, nữ nhân tâm cơ cô đều gặp gỡ được cả. Ninh Thư gào thét, các ngươi những…cặn bã này, ta chỉ là tới phản công đấy, mong đừng ảnh hưởng ta hoàn thành nhiệm vụ. Vai chính xuyên qua, vai chính trọng sinh, chỉ có nhiệm vụ giả (người làm nhiệm vụ) không nỗ lực, chứ không có không thể cạy ra quầng sáng của nhân vật chính. *** Thế giới này có rất nhiều vị diện, mà nhiệm vụ của Ninh Thư là tiến vào bên trong mênh mông vô hạn nhiệm vụ, hoàn thành tâm nguyện người ủy thác, những…người ủy thác này dâng ra một thứ gì đó, cầu mong cuộc đời của mình có thể nghịch tập (thay đổi vận mệnh). Nhiệm vụ giả vì thế mà xuất hiện. Ninh Thư biết mình có thể tiến vào thân thể người khác, trong lòng thật cao hứng, thời điểm hoàn thành nhiệm vụ lại có thể đích thân thử một chút sinh hoạt của người khỏe mạnh, hoàn thành tiếc nuối đời trước của mình. Bất quá đồ vật tự xưng là hệ thống đột nhiên giội nước lạnh, “Thời gian nhiệm vụ của cô chỉ có 5 năm, giá trị sinh mệnh của cô chỉ có 50, một chút điểm sinh mệnh là một năm, vượt quá điểm sinh mệnh cô sẽ hoàn toàn biến mất, đương nhiên, cô cũng có thể lựa chọn ở lại trong thế giới nhiệm vụ, trải qua hết cuộc đời của mình, sau đó…liền không có sau đó nữa.” Ninh Thư gật gật đầu chứng tỏ chính mình minh bạch (hiểu rõ). ... Mời các bạn đón đọc Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi của tác giả Ngận Thị Kiểu Tình.
Tư Phàm - Công Tử Hoan Hỉ
Văn Thư, tên gọi chỉ nghe đã có cảm giác thư thái khoan hòa. Người cũng như tên, khuôn mặt điềm đạm dung dị, mái tóc đen chấm gót, áo dài xanh biếc, bước đi thong thả. Một người dịu dàng tĩnh lặng như vậy lại đem lòng yêu Úc Dương Quân lạnh lùng kiêu ngạo. Vì sao? Chỉ vì giữa thiên cung thanh lạnh cao vời này, khó lòng tìm thấy đâu một chút thân thuộc đầm ấm. Nên khi gần gũi mãi bên cạnh một người, không khỏi nảy sinh cảm giác luyến lưu, cuối cùng lại như thiêu thân lao vào ngọn lửa, không thể bứt ra. Bởi thế, thường vẫn len lén ngắm nhìn con người hào quang xán lạn, tôn quý vô vàn đó, thường vẫn lưu ý niềm vui nỗi giận và thói quen của hắn, dù là những điểm nhỏ nhặt nhất cũng thấu suốt như lòng bàn tay của chính mình. Thế nhưng, Úc Dương Quân lạnh lùng cao ngạo nào biết trân trọng sự ngưỡng mộ của y, của một "phàm nhân" đã thề sẽ theo hầu hắn đến buổi trời tàn đất tạ? Khi niềm yêu bị giẫm đạp, khi tự tôn bị đánh nát, khi mối thương tưởng trăm ngàn năm bị lôi ra sỉ nhục và châm biếm, y đành từ bỏ mối si tâm vọng tưởng của mình, rời khỏi vị thiên quân y từng ngưỡng vọng vô vàn kia, trở về với trần gian, làm một phàm nhân thủ thường an phận. Nhưng người đó không chịu buông tha, không phải vì yêu, mà chỉ vì không thể nuốt trôi sự thất ước của y. Một lý do hoang đường như vậy không đáng để y đáp ứng, bởi thế, "Ta hối hận rồi." Cho dù ta đã từng yêu người, đã từng mong bên người đến khi hôi phi yên diệt. Nhưng bây giờ, ta hối hận rồi. Tất cả những thứ mà người cho, trả lại cho người có được không? "Từ nay, người vẫn là thiên quân tôn quý vô vàn, ta làm phàm nhân an phận thủ thường của ta, mọi điều của quá vãng hãy để tan thành mây khói." Giải quyết rốt ráo, không lưu luyến chút gì, chấm dứt mọi cơ hội vãn hồi tái ngộ. Nói hết rồi nhảy xuống, từ đó, mãi không ngoái đầu... *** Nhị thái tử Lan Uyên chạy tới khoe với Văn Thư rằng vị Hồ Vương nhà hắn kia lạnh lùng xa cách với người ngoài, duy chỉ dịu dàng quan tâm tới mình hắn. Văn Thư nâng chung trà lẳng lặng mà nghe: "Nói vậy thì, mọi việc đều là Nhị thái tử ngài định đoạt?" "Đó là đương nhiên!" Lan Uyên phe phẩy quạt dõng dạc nói. "À..." Văn Thư khe khẽ gật đầu, nghĩ trong lòng, tại sao nghe được từ mấy Thiên nô trong Thiên Sùng Cung thì, Nhị thái tử phong lưu là bị Hồ Vương hạ giới dạy dỗ đến ngoan ngoãn dễ bảo? Thôi, không nghĩ mấy chuyện này nữa. Thái tử bên này còn đang thao thao bất tuyệt khoe khoang đủ loại tâm đắc của hắn với Văn Thư mãi: "Sống, quan trọng nhất là ăn ngay nói thật, đừng có giấu giếm điều gì..." "Thật không?" "Thật." Lan Uyên xếp quạt cái 'phạch'. Nửa đêm nửa hôm, Nhị thái tử lại bị Hồ Vương đuổi ra khỏi phòng, vừa khốn khổ cầu xin người bên trong, vừa hồi tưởng trong lòng những lời hay lẽ phải hắn giảng cho Văn Thư nghe hồi sáng kia, hay lắm, thật rất hay, mệt cho hắn đặc biệt chạy tới giảng cho Văn Thư nghe. Bằng không thì, vị tiểu thúc tính khí lãnh ngạo tám trăm năm không nói được một câu đó của hắn với Văn Thư tính tình cái gì cũng giấu ở trong bụng, hai người này đặt chung với nhau mà sống qua ngày, thì không thể thiếu thứ gọi là khó khăn trắc trở rồi. Nhị thái tử cười tới mức từ lỗ tai bên trái kéo qua tận lỗ tai bên phải rụt rụt cổ, tiếp tục hô vào trong: "Ly Thanh à, cho ta vào đi mà... Ta biết ta sai rồi... Lần tới ta tuyệt không nói lung tung nữa..." Người trong phòng thổi tắt nến, không hề phản ứng với hắn. Mà đúng như dự liệu của Nhị thái tử của chúng ta, cuộc sống của hai người kia quả thật có phần không yên ổn. Nguyên nhân sự việc kỳ thật rất nhỏ, hơn nữa có chút liên quan đến Lan Uyên. Bất quá là một ngày nào đó, vị Nhị thái tử nhàn rỗi đến hốt hoảng, lại đa tình đến lạm tình này, lại chạy tới Thiên Sùng Cung thăm lão bằng hữu. ... Mời các bạn đón đọc Tư Phàm của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.