Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cầu Chu Tước

Trần Loan là đích nữ duy nhất của phủ Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới gối lão thái thái, được nâng niu chiều chuộng, vô cùng mong manh. Khi mối tình đầu thời niên thiếu chớm nở, nàng đi theo sau Bát hoàng tử hung ác nham hiểm mấy năm. Cuối cùng nghe lời đầu độc của di nương và thứ nữ, mười dặm hồng trang, áo cưới rực lửa, gia nhập Đông Cung. Thái Tử Kỷ Tiêu là kẻ đoạn tụ chi phích (1), suốt ngày uống rượu mua vui cùng các phụ tá ở Đông Cung, mê muội vô đạo, vị trí trữ quân (2) lung lay sắp đổ. Nàng mệt mỏi khi cả ngày phải che giấu và đối phó, thậm chí còn bị gia tộc coi là đứa con bỏ đi. Bát hoàng tử Kỷ Hoán dùng thủ đoạn sấm sét kế vị, vào đêm Thái Tử bị phế bỏ, nàng bị đưa vào tẩm cung của tân quân (3), sắc mặt người đàn ông đã trở thành cửu ngũ chí tôn hung ác nham hiểm đến cùng cực. Một đêm mộng hoang đường, nàng mất đi thân thể trong sạch. Ngày hôm sau, lúc nàng uống hết chén rượu độc thứ muội đưa tới, hồn về tây thiên, cơ thể lạnh băng, nằm trong vòng tay vị quân vương thô bạo, nàng cảm giác được bàn tay hắn run rẩy kịch liệt. Một ngày nọ khi sống lại, hôn ước của nàng và Thái Tử đã được ấn định, không còn cách nào khác, nàng hoảng loạn xông phủ hoàng tử, khóe mắt ngấn lệ. Ngón tay thon dài của người đàn ông giúp nàng lau khô nước mắt, hỏi: “Gả cho hắn ta hay gả cho ta?”. Kỷ Hoán nhíu mày, gương mặt lạnh nhạt, không thuần thục dụ dỗ: “Phủ hoàng tử rất sạch sẽ, hậu viện không người, nếu nàng vào phủ, mọi chuyện sẽ do nàng quyết định.” Trần Loan không biết, người đàn ông này bởi vì câu nói lí nhí “Gả cho chàng” của nàng, ngày đêm không nghỉ bố trí hơn một tháng, trước khi nàng xuất giá hắn sẽ bước lên vị trí tối cao kia, danh chính ngôn thuận cướp đoạt hôn sự của Kỷ Tiêu. (1) Đoạn tụ chi phích: Chỉ mối quan hệ đồng tính giữa nam giới. (2) Trữ quân: Người kế thừa ngai vị. (3) Tân quân: Quân vương mới lên ngôi. *** Năm mới vừa qua, tuyết trên ngọn cây bị gió cuốn rơi xuống ngọn đèn lồng vui mừng, nước tuyết thấm ướt lớp giấy dính bên ngoài, tâm lửa bên trong tối đi một chút.   Hoàng thành mới đổi chủ, sau một trận tắm máu triệt để, màn đêm lạnh lẽo, mọi người đều cảm thấy bất an. Sâu trong con ngõ nhỏ dưới bức tường cung điện lạnh giá, ngoài việc tích tụ một lớp màu trắng tinh, thì chỉ có cung nữ thái giám cẩn thận bước qua.   Tại thiên lao, Trần Loan ôm đầu gối nằm trong góc, bộ quần áo mỏng manh cũ nát không thể chống lại hơi ẩm và sự lạnh lẽo bao trùm lên nhà lao, chưa kể đến những thủ vệ mặc khôi giáp dày đeo trường kiếm bên ngoài, nàng cũng không nâng mắt, chỉ xê dịch thân mình, cách xa Kỷ Tiêu đang xám xịt mặt mày một chút.   Đêm dài lạnh lẽo, chung quy thiên lao quá mức ớn lạnh, hai người trước nay luôn sống trong nhung lụa như Trần Loan và Kỷ Tiêu dù thế nào cũng không khép mắt được.   Lại một tiếng thở dài sa sút khác, Trần Loan cau mày nhẫn nhịn, hơi nhúc nhích thân mình, nhìn về phía Kỷ Tiêu đang suy sụp không thôi.   Làm trữ quân mười mấy năm, tới một ngày bị hãm hại rồi bỏ tù, kêu trời không thấu gọi đất không thưa, tình cảnh tuyệt vọng như vậy, đủ để vị Thái Tử bị phế luôn không có não này thở ngắn than dài thật lâu.   “Hai viên ngọc quý của phủ Trấn Quốc Công, cuối cùng vẫn là mạng nàng khổ hơn.”   Thiên lao tĩnh mịch, Kỷ Tiêu khó khăn quay đầu nói với Trần Loan, để lộ từng vết roi đỏ ngang dọc dưới vạt áo lỏng lẻo.   Trần Loan mím môi châm chọc, ngược lại không nói gì.   Nàng sinh ra ở phủ Trấn Quốc Công, lại là đích nữ duy nhất, vinh sủng phú quý đầy người. Sau khi cập kê, nàng được gả cho Thái Tử đương triều, thân phận và địa vị rất rõ ràng.   Mà thứ muội Trần Diên của Trần Loan, hiện giờ lại trở thành phượng hoàng trên cây ngô đồng, đã sớm leo lên Bát hoàng tử Kỷ Hoán, hiện tại thân ở phi vị, vinh quang sủng ái không giảm.   Triều cục rối ren, lòng người hoảng sợ, khi chủ nhân cũ mới của hoàng thành thay đổi, Kỷ Tiêu bị phế, khiến Thái Tử Phi như nàng đương nhiên cũng không chạy thoát, rơi vào chốn ngục tù hiu quạnh này, đáy lòng Trần Loan bình thản đến lạ.   Bên ngoài thắp vài ngọn nến đung đưa, đó là ánh sáng duy nhất trong nhà lao, có người xách đèn lồng mở cửa lao, mang đồ ăn vào cho hai người.   Hôm nay đồ ăn không bị ôi thiu, so sánh với mấy ngày trước thì tốt hơn rất nhiều, thậm chí bên dưới lá cải, còn có vài miếng thịt không lớn không nhỏ.   Kỷ Tiêu đỏ mắt, nhưng lại quay người đi cực nhanh, gương mặt âm u chìm trong bóng tối thâm trầm, hoà hợp vừa phải.   Trần Loan thoáng sửng sốt, sau đó dịch đồ ăn đến trước mặt hắn ta, lần đầu lên tiếng, giọng nói hơi khàn khàn rồi lại mang theo cảm giác giải thoát như trút được gánh nặng: “Ăn đi, lần cuối cùng.”   Bữa cơm cuối cùng trước khi hành hình, gọi là cơm chặt đầu.   Cuối cùng lại rơi xuống đầu phu thê Thái Tử trước kia từng phong cảnh vô hạn.   Sau một lúc im lặng, khi Kỷ Tiêu ngẩng đầu lên lần nữa, khóe mắt vẫn đỏ hoe, sống lưng cũng thoáng cong xuống như thể không chịu nổi gánh nặng, hắn ta đưa tay hất đổ khay đồ ăn, nước canh và hạt cơm trong đó nhanh chóng rơi đầy đất.   Trần Loan cũng không thèm đếm xỉa đến hắn ta, chỉ bê phần của mình, đút từng hạt cơm vào đôi môi khô nứt, ánh sáng màu cam nhạt le lói, trong lúc hoảng hốt, dường như trước mắt lại xuất hiện một bóng dáng thon dài.   Cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, Trần Loan rùng mình, nàng vòng tay ôm lấy đầu gối, để lộ ra sườn mặt thon gầy.   Đã rất lâu rồi nàng không dám nghĩ đến người nọ.   Không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ, đó là một vết sẹo bị thối rữa theo thời gian, một khi chạm vào sẽ đau thấu tim.   Kỷ Tiêu yên lặng nhìn nàng vài lần, sau đó cong môi lộ ra ý cười không rõ, tựa như trào phúng chế nhạo: “Từ lâu ta đã biết hắn tâm địa sắt đá, hoàn toàn không màng đến tình cảm huynh đệ, lại chưa từng nghĩ tới ngay cả nàng mà hắn cũng có thể dứt bỏ.”   Trần Loan không chút dao động, cả người bình tĩnh như một vũng nước đọng, đôi mắt trong veo in dấu dáng vẻ chật vật lúc này của Kỷ Tiêu, hỏi lại: “Ta và hắn thì liên quan gì?”   “Thôi, nói tới nói lui vẫn là Cô (*) bất tài, vừa không bảo vệ được người mình yêu cũng không bảo vệ được chính thê, đủ thứ chuyện trước kia, thật sự làm khổ nàng.” Kỷ Tiêu không thể tìm thấy chút manh mối nào trong mắt nàng, một lát sau hắn ta vươn tay cười tự giễu.   (*): Cô là tiếng tự xưng của vương hầu thời phong kiến.   Khổ cho nàng, thân là tiểu thư khuê các quý nữ thế gia, mà ngày ngày phải che đậy những chuyện lùm xùm giữa hắn ta và phụ tá, gả vào Đông Cung ba năm, không nói tới việc thân thể vẫn còn trong sạch, thậm chí nàng chưa từng được sống một ngày thoải mái.   Kiếp này, không được phu quân sủng ái, dưới gối cũng không có con nối dõi hầu hạ.   Trần Loan cụp mi suy nghĩ, ngược lại thật sự cũng cảm thấy hơi chua xót, kéo dài trống rỗng, nàng lắc đầu, nói: “Tự trách bản thân mình.”   Không biết nhìn người, coi rắn độc là người thân, bị những lời ngon ngọt che mắt, tất cả đều là lỗi của nàng. Kết cục cuối cùng, dù tốt hay xấu, dù tiếc nuối hay hối hận, nàng đều phải gánh chịu.   Đêm đã khuya, ngoài trời có tuyết rơi, nhiệt độ liên tục giảm xuống, dù sao Trần Loan đã quen được cưng chiều, sao có thể chịu nổi cái lạnh như vậy? Còn chưa tới hừng đông đã sốt cao, cả người run rẩy cuộn tròn lại.   Nàng bị sốt đến mơ hồ, rất nhiều mảnh vụn vặt hỗn loạn và bóng tối thổi qua, cuối cùng trên trán xuất hiện một mảng lớn lạnh lẽo, nàng mới cảm thấy dễ chịu hơn.   Khi Trần Loan tỉnh lại, đầu vẫn còn hơi choáng váng, lọt vào tầm mắt là một màu vàng tươi sáng, những tua rua đa dạng thêu tinh xảo từ đỉnh đầu rủ xuống, trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường có một chiếc lư hương bằng vàng, làn khói lượn lờ toả ra vị ngọt nhẹ nhàng.   Bên mép giường có hai cung nữ mặc quần áo màu lam nhạt, thấy nàng tỉnh dậy, bọn họ vội vàng tiến lên hầu hạ, đỡ nàng nửa ngồi dậy, nói: “Cô nương cảm thấy khá hơn chưa?”   Bàn tay vốn đang được cung nữ đỡ lấy của Trần Loan hơi rụt lại, tầm mắt đảo quanh phòng một vòng rồi thu về, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.   Đã rất lâu rồi không nghe ai đó gọi nàng một tiếng cô nương.   Sau khi gả vào Đông Cung, từ đại cô nương ngây thơ không rành thế sự, được phủ Quốc Công nuông chiều từ bé đã trở thành Thái Tử Phi nương nương cao không thể với tới.   Thân thể vẫn còn đau nhức không có sức lực nâng người dậy, Trần Loan uống ngụm nước được đưa tới bên miệng, hỏi: “Ta đang ở đâu?”   Những ký ức trước đó lũ lượt ùa về, thiên lao âm u sâu thẳm, côn trùng và đàn chuột, đủ loại dụng cụ tra tấn treo trên đỉnh đầu phát ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến nàng lập tức nhớ tới tình cảnh của bản thân.   Nàng đã ăn cơm chặt đầu, vậy hiện giờ nàng đang ở đâu?   Hai cung nữ kia nhìn nhau vài lần, sau đó yên lặng cúi đầu, né tránh không đáp, chỉ gọi người đưa thuốc và đồ ăn lên, tiếp theo đóng cửa đi ra ngoài.   Xuyên qua khe hẹp khi mở cửa, Trần Loan nhìn thấy thị vệ đứng canh ngoài cửa, cũng nhìn thấy bóng dáng lạnh lẽo của đao kiếm dưới ánh mặt trời.   Không cần hỏi nhiều, trong lòng nàng đã có đáp án.   Chén thuốc được đưa vào phòng rất hữu dụng, bệnh tình của Trần Loan nhanh chóng thuyên giảm, ngoại trừ việc không thể rời khỏi sân nhỏ này, ngược lại ngày tháng cũng coi như nhàn nhã tự tại.   Sau mấy ngày nắng ráo, nhiệt độ chợt thay đổi đột ngột, bữa trưa qua đi, trời bắt đầu đổ tuyết lớn như lông ngỗng, chẳng mấy chốc đã rơi trắng toàn bộ hoàng thành, lấp đầy các ngõ ngách quanh co.   Trong khoảng sân nhỏ nơi Trần Loan ở, tuyết dày uốn cong ngọn cây, nàng khoác chiếc áo choàng trắng tinh, vài bông tuyết cuốn trong cái lạnh lẽo của đất trời rơi xuống cánh môi ấm áp của nàng, sau đó dịu dàng hóa thành nước.   Dáng người nàng quá mức mỏng manh, Xảo Vân vẫn luôn hầu hạ nàng nhiều ngày qua hơi dừng bước chân, sau đó nhỏ giọng khuyên nhủ: “Cô nương, bên ngoài trời lạnh, bệnh cảm lạnh của ngài chỉ mới khỏi, vào nhà nghỉ ngơi trước, lát nữa Thượng Y Cục sẽ đưa quần áo tới.”   Sau khi đưa quần áo tới sẽ phải diện thánh.   Không biết vì sao, trong lòng Trần Loan hơi rối loạn.   Hiện giờ, một người là quân vương trên vạn người, một người là tù nhân cùng đường bí lối, giữa hai người bọn họ, đi đến cục diện như hiện tại, thật sự không có gì để nói.   Lúc tắm rửa thay quần áo, Xảo Vân nhớ tới tính tình trước kia của vị này, vẫn không nhịn được khuyên nhủ vài câu, tất nhiên cũng rất cẩn thận đề cập tới: “Hoàng Thượng vẫn nhớ tình cũ với cô nương, hiện tại hoàn cảnh của cô nương không tốt, nên thận trọng từng bước ở lại trong cung mới là kế sách hay nhất.”   Ngụ ý nói nàng hãy nắm bắt cơ hội tuyệt vời đêm nay.   Hiện tại người đời đều cho rằng cựu Thái Tử và Thái Tử Phi đã bị tra tấn đến chết, mà vị tân quân khó lường kia lại mất rất nhiều công sức đưa Trần Loan ra ngoài, lột xác thay đổi thân phận ở lại trong cung. Những người hầu hạ th.ân cận đương nhiên đều nhớ tới tin đồn ồn ào huyên náo lan truyền giữa hai người mấy năm qua.   Lùi vạn bước mà nói, nàng đã là người phụ nữ có gia đình, gặp mặt như vậy, vốn không hợp lẽ thường.   Trần Loan bỗng chốc mở mắt, không biết nhớ tới chuyện gì, thật lâu không nói lời nào, ngược lại hỏi thời gian: “Hôm nay là 26?”   Xảo Vân gật đầu nói phải.   Kỷ Tiêu đã chết, chết ngày hôm trước, một ngày nắng đẹp hiếm hoi, người theo hắn ta xuống hoàng tuyền, chính là người phụ tá tác oai tác quái khiến Đông Cung bị vạn người chỉ trích.   Trần Loan khép mắt suy nghĩ không nói nữa.   Cái chết của hai người này không thể khiến lòng nàng gợn sóng, chỉ là đạo lý môi hở răng lạnh xưa nay vẫn thế, kết cục của bản thân nàng, có thể tốt hơn sao?   Mời các bạn mượn đọc sách Cầu Chu Tước của tác giả Họa Thất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sáng Thế Chí Tôn
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) tiểu thuyết Xuyên không Sáng Thế Chí Tôn của tác giả Thạch Tam. Một cục gạch có thể hiện ra thần phật, nửa câu kinh văn có thể hàng phục thánh hầu, xuyên qua thiên địa bám thân trở thành Hồng Vũ. Hoàng Triều, Thần Ma, hào cường tranh hùng, giảo chạy bằng khí vân. Ngẩng đầu vọng tinh hỏi nguyệt, vùng thế giới này ai là Chí Tôn? Một cái từ Địa cầu xuyên qua mà đến trạch nam, tay cầm cấm vật mở hai mắt ra nháy mắt! Truyền thuyết bắt đầu từ đó... *** Tóm tắt Tiểu thuyết Sáng Thế Chí Tôn kể về câu chuyện của Hồng Vũ, một người bình thường vô danh ở thế giới hiện đại. Hồng Vũ xuyên qua thế giới tu tiên, trở thành một trạch nam không có gì đặc biệt. Tuy nhiên, Hồng Vũ lại có một cục gạch thần kỳ. Cục gạch này có thể hiện ra thần phật, nửa câu kinh văn có thể hàng phục thánh hầu. Nhờ có cục gạch thần kỳ này, Hồng Vũ dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Hồng Vũ bắt đầu cuộc hành trình tu luyện của mình. Trên đường đi, Hồng Vũ gặp gỡ nhiều người, nhiều thế lực khác nhau. Hồng Vũ cũng trải qua nhiều khó khăn, thử thách, nhưng nhờ vào sự kiên trì và nỗ lực, Hồng Vũ dần dần trở nên mạnh mẽ hơn. Cuối cùng, Hồng Vũ đã trở thành một trong những người mạnh nhất trong thế giới tu tiên, trở thành Sáng Thế Chí Tôn. Review Sáng Thế Chí Tôn là một tiểu thuyết tiên hiệp có nội dung hấp dẫn, lôi cuốn. Tiểu thuyết có nhiều tình tiết kịch tính, gay cấn, khiến người đọc không thể rời mắt. Cốt truyện của tiểu thuyết được xây dựng logic, chặt chẽ. Các nhân vật trong tiểu thuyết được xây dựng có tính cách rõ ràng, đặc trưng. Tiểu thuyết có nhiều tình tiết hài hước, dí dỏm, khiến người đọc cảm thấy thoải mái, thư giãn. Tuy nhiên, tiểu thuyết cũng có một số điểm trừ như: Một số tình tiết trong tiểu thuyết hơi phi logic, không hợp lý. Một số nhân vật trong tiểu thuyết được xây dựng hơi một chiều, thiếu chiều sâu. Nhìn chung, Sáng Thế Chí Tôn là một tiểu thuyết tiên hiệp đáng đọc. Tiểu thuyết có nội dung hấp dẫn, lôi cuốn, chắc chắn sẽ khiến người đọc hài lòng. Điểm cộng Nội dung hấp dẫn, lôi cuốn Tình tiết kịch tính, gay cấn Nhân vật có tính cách rõ ràng, đặc trưng Nhiều tình tiết hài hước, dí dỏm Điểm trừ Một số tình tiết phi logic, không hợp lý Một số nhân vật một chiều, thiếu chiều sâu Đánh giá chung 4/5 sao Một số ý kiến đánh giá khác về tiểu thuyết Sáng Thế Chí Tôn "Sáng Thế Chí Tôn là một tiểu thuyết tiên hiệp khá hay. Tiểu thuyết có nội dung hấp dẫn, lôi cuốn, chắc chắn sẽ khiến người đọc hài lòng." "Sáng Thế Chí Tôn là một tiểu thuyết tiên hiệp có nhiều tình tiết hài hước, dí dỏm, khiến người đọc cảm thấy thoải mái, thư giãn." "Sáng Thế Chí Tôn là một tiểu thuyết tiên hiệp có một số tình tiết hơi phi logic, không hợp lý. Tuy nhiên, nhìn chung tiểu thuyết vẫn đáng đọc." Bạn có ý kiến gì về tiểu thuyết Sáng Thế Chí Tôn? Mời các bạn mượn đọc sách Sáng Thế Chí Tôn của tác giả Thạch Tam.
Bạch Thủ Yêu Sư
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Bạch Thủ Yêu Sư của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ. Kẻ cùng hung cực ác, mẫn diệt nhân tính, gọi là "Nhân tiêu" ! Kẻ lõi đời khéo đưa đẩy, am hiểu sâu nhân tình, gọi là "Nhân tinh!" Kẻ hung thần ác sát, giết người như ngóe, gọi là "Nhân đồ!" Như vậy, kẻ làm việc ba vân quỷ quyệt, đa trí như yêu thì gọi là. . . *** REVIEW Bạch thủ yêu sư-Hắc sơn lão quỷ Người khác xuyên qua có bàn tay vàng, tư chất nghịch thiên, hệ thống tuỳ thân. Hắn xuyên qua có cái huynh trưởng ngưu bức- tuyệt thế thiên tài, nói là yêu nghiệt cũng không đủ, tu đạo ba chục năm bằng người khác tu cả đời, đăng đỉnh Tiên Đạo. Gì cơ ? kịch bản sai sai, hắn mới là nhân vật chính cơ mà ??? Dưới bóng cây mát của huynh trưởng, Phương gia lão nhị rung đùi nằm hưởng thụ, sáng đi thanh lâu chém hồ yêu, chiều rải tiền chào hỏi lão bách tính, an an ổn ổn làm cái phong lưu phóng khoáng công tử ca. Đột nhiên, triều đình truyền tin đến, huynh trưởng ngỏm rồi. Xong, lần này xong con bê. Cả thiên hạ chú mục Phương gia, lão đại ngỏm rồi, lão nhị là cái công tử ca phế vật, thao thiết thịnh yến chia cắt Phương gia của cải, sắp đến rồi ? Liễu Hồ thành có cái gia đình bình thường, sinh ra hai cái hài tử. Lão đại vạn cổ khoáng thế yêu nghiệt, đè ép một thời đại không thở nổi, lão nhị…chẳng lẽ lại là cái thường nhân ? Phương gia lão nhị từ cái công tử bột mặt trắng nhỏ, thoắt biến gáy lên tiếng hót kinh người. Phương gia, không-có-cái-người-bình-thường. Huynh trưởng quy tiên, từ nay đến hắn gánh Phương gia, đạp lên con đường còn dang dở của huynh trưởng. Phương gia lão đại nổi tiếng thiện nhân, thanh liêm công chính. Phương gia lão nhị âm hiểm xảo trá, không từ thủ đoạn. Nhưng bọn hắn cùng chung cái mục đích-cứu vớt thương sinh. Thế đạo này quá loạn. Quần ma loạn vũ, bách yêu dạ hành. Nhưng yêu ma nhiều khi, không đáng sợ bằng nhân tính. Cùng hung cực ác, mất đi tính người, gọi là “Nhân tiêu”. Lõi đời khéo đưa đẩy, am hiểu nhân tính, gọi là “Nhân tinh” Hung thần ác sát, giết người như ngoé, gọi là “Nhân đồ” Cả thiên hạ đều biết Phương gia lão đại tư chất kinh người, nhưng không ai biết Phương gia lão nhị trí kế như yêu. Bạch thủ yêu sư là cuộc phiêu lưu của Phương Nhị, hắn vốn dĩ không muốn mạnh lên, chỉ muốn sáng tôí ăn bám phụ mẫu. Ai cho các ngươi cái quyền hại chết ta huynh trưởng? Giết người-Đền mạng. Truyện đan xen giữa các màn đấu trí kinh điển, tình tiết hài hước nhưng cũng điểm xuyết những giây phút lắng đọng khiến độc giả rơi nước mắt. Nhưng ta xin phép không spoil tại đây mất hay, he he. Truyện đang ra nên các đạo hữu cân nhắc nhảy hố, mỗi ngày 2 chương già trẻ gái trai không gạt. Điểm trừ là hệ thống tu luyện không quá rõ ràng, dẫn đến thực lực của từng cảnh giới hơi mơ hồ, nhưng nhân vô thập toàn, theo đánh giá của cá nhân ta - đáng đọc. *** Tóm tắt Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện huyền huyễn, kể về cuộc hành trình tu tiên của một chàng trai xuyên việt tên là Phương Nhị. Phương Nhị vốn là một dân văn phòng bình thường, nhưng trong một lần gặp nạn, anh đã xuyên việt đến một thế giới tu tiên. Tại đây, Phương Nhị gặp được cô gái xinh đẹp tên là Tiêu Tuyết, và cả hai đã trở thành bạn đồng hành. Dưới sự giúp đỡ của Tiêu Tuyết, Phương Nhị đã bắt đầu học tập tu tiên. Ban đầu, Phương Nhị không có tư chất tu tiên, nhưng nhờ trí tuệ và sự kiên trì, anh đã dần tiến bộ. Phương Nhị cũng đã gặp phải nhiều khó khăn và thử thách, nhưng anh đã vượt qua tất cả và trở thành một Luyện Khí Sĩ. Review Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện khá hấp dẫn. Tác phẩm có nhiều điểm sáng như: Cốt truyện độc đáo: Cốt truyện của truyện khá mới lạ, khi nhân vật chính là một người xuyên việt không có tư chất tu tiên. Nhân vật chính ấn tượng: Phương Nhị là một nhân vật chính rất đặc biệt. Anh không phải là một người mạnh mẽ nhất, nhưng lại rất thông minh và có khả năng xử lý tình huống nhanh nhạy. Tình tiết hài hước: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết hài hước, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn thoải mái. Tuy nhiên, tác phẩm cũng có một số nhược điểm như: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết khá dài dòng, đôi khi khiến người đọc cảm thấy hơi mệt mỏi. Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng: Hệ thống tu luyện của truyện không được giải thích cụ thể, khiến người đọc đôi khi cảm thấy hơi khó hiểu. Nhìn chung, Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện đáng đọc và hứa hẹn sẽ trở thành một tác phẩm nổi tiếng trong tương lai. Đánh giá Thể loại: Huyền huyễn Điểm cộng: Cốt truyện độc đáo Nhân vật chính ấn tượng Tình tiết hài hước Điểm trừ: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng Kết luận: Đáng đọc Một số điểm nổi bật của truyện: Cốt truyện độc đáo: Cốt truyện của truyện khá mới lạ, khi nhân vật chính là một người xuyên việt không có tư chất tu tiên. Điều này tạo ra nhiều tình huống hài hước và thú vị. Nhân vật chính ấn tượng: Phương Nhị là một nhân vật chính rất đặc biệt. Anh không phải là một người mạnh mẽ nhất, nhưng lại rất thông minh và có khả năng xử lý tình huống nhanh nhạy. Điều này khiến anh trở thành một nhân vật rất đáng yêu và đáng hâm mộ. Tình tiết hài hước: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết hài hước, mang đến cho người đọc những giây phút thư giãn thoải mái. Một số điểm cần lưu ý: Cách hành văn đôi khi còn hơi dài dòng: Hắc Sơn Lão Quỷ là một nhà văn có lối viết khá dài dòng, đôi khi khiến người đọc cảm thấy hơi mệt mỏi. Hệ thống tu luyện không quá rõ ràng: Hệ thống tu luyện của truyện không được giải thích cụ thể, khiến người đọc đôi khi cảm thấy hơi khó hiểu. Nhìn chung, Bạch Thủ Yêu Sư là một bộ truyện khá hấp dẫn và đáng đọc. *** Truyện kể rằng, thành Liễu Hồ có gia đình bình thường, sinh ra 2 người con bất thường, người con lớn trời sinh kinh thiên kỳ tài mà thành thiên tài trẻ tuổi mạnh nhất trong lịch sử, người con thứ hai là dân xuyên việt, trí tuệ kinh thiên, nhưng không có tư chất tu tiên, chỉ biết sống hưởng thụ tới già, vốn chuyện này cũng chả có gì lớn vì hắn cũng thích cuộc sống như thế này, nhưng tới một ngày kia … ra chuyện  Hệ thống: (Luyện khí sĩ) Bảo cảnh ( Dưỡng Khí, Luyện Tức, Trúc Cơ ) Thần cảnh ( Ngưng Quang, Kim Đan, Nguyên Anh ) Tiên cảnh ( Quy Tàng, Hóa Thần, Thái Hư ) ..... học đồ thăng cấp: thư viện - quận tông - thần cung - tiên điện  công pháp cấp bậc: nhất phẩm tiên thánh - nhị phẩm âm dương - tam phẩm kim ngọc - tứ phẩm lưu ly - ngũ phẩm chân bảo Đan cấp : linh - bảo - thần – tiên Mời các bạn mượn đọc sách Bạch Thủ Yêu Sư của tác giả Hắc Sơn Lão Quỷ.
Chư Thiên Ký
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Chư Thiên Ký của tác giả Trang Tất Phàm. Chư thiên vạn giới trong lúc đó, có một nơi tên là La Phù thế giới, 10 vạn năm sinh, 10 vạn năm diệt, thế gian vạn vật trăm tỉ tỉ sinh linh, liền ở này 20 vạn năm một lần sinh diệt ở trong trầm luân, vòng đi vòng lại tuần hoàn không ngớt, mãi đến tận 1 năm này, một cái mấy vạn năm trước liền đã chết đi thiếu niên ở Tàng Kiếm các ở trong tỉnh lại... *** Tóm tắt Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết tiên hiệp của tác giả Trang Tất Phàm. Câu chuyện kể về Lâm Phi, một người xuyên việt đến thế giới La Phù. Ở thế giới này, Lâm Phi có hai cơ hội để tu luyện, nhưng cả hai đều thất bại. Lần đầu tiên, Lâm Phi bị phát hiện trời sinh kinh mạch có thiếu, không thể tu luyện. Lần thứ hai, Lâm Phi bị đánh bại bởi Tống Thiên Hành, một người bạn cũ cũng là đối thủ của mình. Sau khi chết, Lâm Phi được chuyển kiếp vào một thế giới song song, cũng là La Phù nhưng đã trôi qua hàng vạn năm. Ở thế giới này, Lâm Phi có cơ hội thứ ba để tu luyện. Lần này, Lâm Phi đã quyết tâm không để lỡ cơ hội. Đánh giá Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết có nhiều điểm sáng. Đầu tiên, tác giả đã xây dựng một thế giới tiên hiệp rộng lớn và hấp dẫn. Thế giới này có nhiều chủng tộc, quốc gia và môn phái khác nhau, tạo ra một bức tranh đa dạng và sinh động. Thứ hai, các nhân vật trong truyện được xây dựng khá tốt. Lâm Phi là một nhân vật chính có tính cách kiên định và quyết tâm. Tống Thiên Hành là một nhân vật phản diện có tính cách tàn nhẫn và tham vọng. Thứ ba, cốt truyện của truyện khá hấp dẫn. Câu chuyện có nhiều tình tiết bất ngờ và kịch tính, khiến người đọc không thể rời mắt. Tuy nhiên, bộ truyện cũng có một số điểm hạn chế. Đầu tiên, tác giả có phần lạm dụng các tình tiết harem. Trong truyện, Lâm Phi có nhiều mối quan hệ tình cảm với các nhân vật nữ khác nhau, điều này có thể khiến một số độc giả cảm thấy khó chịu. Thứ hai, tác giả có phần thiên vị Lâm Phi. Lâm Phi thường xuyên được buff sức mạnh một cách bất hợp lý, điều này khiến câu chuyện trở nên thiếu logic. Nhìn chung, Chư Thiên Ký là một bộ tiểu thuyết tiên hiệp khá hay. Bộ truyện có nhiều điểm sáng về thế giới, nhân vật và cốt truyện. Tuy nhiên, bộ truyện cũng có một số điểm hạn chế cần được cải thiện. Điểm cộng Thế giới tiên hiệp rộng lớn và hấp dẫn Các nhân vật được xây dựng khá tốt Cốt truyện khá hấp dẫn Điểm trừ Lạm dụng các tình tiết harem Thiên vị Lâm Phi Đánh giá chung: 7/10 ***   Ta gọi là Lâm Phi, là một người "xuyên việt". Chỉ bất quá, so với những thứ kia hoặc là cứu thế giới hoặc là đánh hạ hậu cung xuyên Việt tiền bối, ta đây hơn mười năm xuyên việt việc trải qua, quả thực có chút không lấy ra được. . . Đi tới thế giới La Phù này hơn mười năm, ta tổng cộng đã làm qua hai chuyện. . . Một là ở tám tuổi thời điểm, một hơi thở chép mười mấy bài thơ, vốn là muốn lừa bịp một chút thường đánh ta lòng bàn tay tư thục lão phu, kết quả không tâm bị đi ngang qua Vấn Kiếm Tông chưởng giáo thấy, chưởng giáo tại chỗ dọa hỏng, kêu khóc yêu cầu ta bái nhập Vấn Kiếm Tông. Hai là ở bái nhập Vấn Kiếm Tông ngày thứ hai, bị phát hiện trời sinh kinh mạch có thiếu, đồng lứa cũng đừng nghĩ dưỡng khí có thành, cả đêm bị thẹn quá thành giận chưởng giáo đá vào rồi Tàng Kiếm Các. Sau đó ta ngay tại Tàng Kiếm Các ngây người vài chục năm. . . Biết điều, mười mấy năm qua ta thực ra sinh sống tốt, mỗi ngày ngon lành đồ ăn thức uống, nên còn chờ gặp một cái không thiếu, còn khắp nơi được người tôn trọng, ngay cả chân truyền đệ thấy ta, đều phải cung cung kính kính kêu một tiếng sư huynh. Bình thường công việc cũng chỉ là đơn giản quét dọn, nhàn rỗi không chuyện gì thời điểm, còn có thể tùy tiện cầm mấy quyển Kiếm Điển đi ra lật xem một chút, ngược lại ta trời sinh kinh mạch có thiếu, đồng lứa đều không hy vọng đột phá dưỡng khí cảnh giới, căn bản không tồn tại học trộm không học trộm vấn đề. Đáng tiếc, như vậy dễ chịu nhật, thật giống như là muốn chấm dứt. . . Ba năm trước đây, thế giới La Phù liền bắt đầu rối loạn, Trích Tiên xuất thế, Ma Đế sống lại, mấy đại cấm địa hãy cùng hẹn xong như thế, một tên tiếp theo một tên chạy ra, Thuần Dương Cung, Trường Sinh Điện, Bất Lão Sơn, những đồ vật to lớn này cũng với điên rồi tựa như, mấy vạn năm oán hận chất chứa trong một đêm bùng nổ, giết được là máu chảy thành sông, tam năm qua, đánh nát hơn nửa thế giới La Phù. Mấy ngày trước, ta cái kia tiện nghi sư phụ, cũng chính là chưởng giáo lão nhân gia ông ta, cũng không biết có phải hay không là lương tâm phát hiện, lại lặng lẽ tới một chuyến Tàng Kiếm Các, miễn cưỡng nhét vào mấy tờ Hư Không Phù, vạn nhất có chuyện lời nói dùng để chạy thoát thân. . . Lão đầu có thể là lão hồ đồ, thật muốn có chuyện lời nói, ta một trời sinh kinh mạch có thiếu phế nhân, dựa vào đã phá Hư Không Phù, có thể chạy thoát mới có quỷ. . . Liền như vậy, hay lại là thừa dịp có thời gian, trước tiên đem di thư viết xong lại, dầu gì cũng là người "xuyên việt", không thể chết được như vậy không minh bạch. . . Một cái người "xuyên việt" di thư. . . . "Nơi này là Tàng Kiếm Các? Ta không là chết ấy ư, tại sao sẽ ở Tàng Kiếm Các?" Lâm Phi cố hết sức mở mắt, đầu tiên nhìn thấy, lại là Tàng Kiếm Các, còn không chờ Lâm Phi hiểu rõ đây là chuyện gì xảy ra, vô số trí nhớ đã từ chỗ sâu trong óc tuôn ra ngoài. Ước chừng qua thời gian một nén nhang, Lâm Phi mới trợn mắt hốc mồm phục hồi tinh thần lại. . . " Chửi thề một tiếng, lại chuyển kiếp?" Là, lại chuyển kiếp! Cũng còn khá, lần này xuyên việt không tính là vượt quá bình thường, đồng dạng là ở thế giới La Phù, đồng dạng là ở Vấn Kiếm Tông, chỉ bất quá thời gian vượt qua vài vạn năm, phụ thân ở một cái gọi giống vậy làm Lâm Phi trên người thiếu niên, mà cái Lâm Phi thân phận, chính là Vấn Kiếm Tông Thập Nhị Phong một trong Ngọc Hành Phong nội môn đệ. "Kỳ quái, năm đó Vấn Kiếm Tông từ trên xuống dưới đều tại Hắc Uyên chết trận, ngay cả ta cái này lậu chi ngư, đều tại ba mươi năm sau cùng Uyên Hoàng đồng quy vu tận, làm sao sống rồi vài vạn năm, Vấn Kiếm Tông truyền thừa vẫn tồn tại, là ai truyền xuống?" Chẳng lẽ là lão đầu năm đó lưu lại hậu thủ? Không đúng, năm đó lão đầu ôm lòng liều chết, đi vào Hắc Uyên sâu bên trong trước, đã từng kéo chính mình đã thông báo hậu sự, đó là hai người một lần cuối cùng nói chuyện với nhau, ngay cả Thất Đại Bí Khố vị trí cũng tự nói với mình rồi, có thể là đem toàn bộ Vấn Kiếm Tông đều giao vào trên tay mình, nếu quả thật có một cái như vậy hậu thủ tồn tại lời nói, lão đầu không thể nào không với chính mình. . . Nhưng là, nếu như không phải là lão đầu trước thời hạn lưu lại hậu thủ, vậy bây giờ cái này Vấn Kiếm Tông vậy là cái gì tình huống? "Lần này xem như bị ta bắt được đi, Lâm Phi, ngươi thật đúng là thật là to gan, lại thật ở Tàng Kiếm Các học trộm kiếm pháp. . ." Ngay tại Lâm Phi suy nghĩ lung tung thời điểm, một cái thanh âm lại từ phía sau truyền tới. " Hử ?" Lâm Phi có chút mất hứng, đây là đâu cái Trưởng Lão học trò, không có quy củ như vậy, ở Tàng Kiếm Các hô to kêu như cái gì lời nói, quay đầu để cho sư phụ hắn thật tốt dạy dỗ xuống. Thật giống như không đúng. . . Quên chính mình lại chuyển kiếp, bây giờ là đã mấy vạn năm năm sau đó, mình đã không còn là cái kia ai thấy đều phải cho điểm mặt Tàng Kiếm Các một phương bá chủ rồi. . . "Ngươi nghĩ rằng ta không biết, ngươi lần trước bị ta dùng Trảm Quỷ Thần đánh bại, nhất định sẽ tới Tàng Kiếm Các nhìn lén Kiếm Phổ, thế nào Lâm Phi, nhìn lén như vậy nửa ngày, có nhớ hay không ra phá ta Trảm Quỷ Thần phương pháp?" Tới đây vị không sai biệt lắm hơn hai mươi tuổi, dáng dấp ngược lại thật anh tuấn, chính là nụ cười có chút ghét, đắc ý thêm khen "Trảm Quỷ Thần?" Nghe đối phương như vậy một, Lâm Phi cũng chú ý tới, chính mình mới vừa rồi tỉnh lại địa phương, thật đúng là để hai kiện đồ vật. Một món là mình mấy vạn năm trước tự tay viết xuống di thư, một món chính là Trảm Quỷ Thần Kiếm Phổ. Di thư ngược lại không có gì, Giản Thể Hán Tự đối với thế giới La Phù đến, cơ bản giống như là Thiên Thư, coi như sẽ ở Tàng Kiếm Các để lên mấy vạn năm, cũng không biết đến đây là vật gì. Nhưng là Trảm Quỷ Thần. . . Căn cứ tiền nhậm lưu lại trí nhớ, hình như là bây giờ Vấn Kiếm Tông Tam Trảm Ngũ Tuyệt một trong, chưa trải qua tông môn cho phép, nhìn nhiều cũng đoán đùa bỡn lưu manh, nhẹ thì diện bích mười năm, nặng thì đuổi ra khỏi tông môn. ". . ." Trong lúc nhất thời, Lâm Phi thật là có chút dở khóc dở cười, vị này trùng tên trùng họ tiền nhậm, thật đúng là lưu lại cho mình không ít phiền toái, ngươi ngươi làm chút gì không được, nhất định phải chạy tới Tàng Kiếm Các học trộm kiếm pháp, học trộm kiếm pháp thì coi như xong đi, ngươi còn học trộm Trảm Quỷ Thần, vật này đặt ở mấy vạn năm trước Vấn Kiếm Tông, nhiều lắm là coi như là kiếm pháp nhập môn, ngươi học trộm như vậy một bộ kiếm pháp nhập môn, sau đó còn để cho ta cho ngươi chịu oan ức, ngươi cũng thật là có thể. . . "Lần này ta xem ngươi thế nào tranh cãi, Tư vào Tàng Kiếm Các nhìn lén Trảm Quỷ Thần, ngươi chuẩn bị xong diện bích lương khô rồi không?" Đối phương mặt đầy đắc ý thời điểm, Lâm Phi cũng từ tiền nhiệm trong trí nhớ, tìm ra người này thân phận tới, người này tên là làm Tống Thiên Hành, nguyên lai với Lâm Phi như thế, đều là Vấn Kiếm Tông ngoại môn đệ, bởi vì một lần tông môn nhiệm vụ kết làm ân oán, tới tới lui lui đánh vài chục lần, một đường từ ngoại môn đánh vào nội môn, một cái vào Ngọc Hành Phong, một cái vào Thiên Hình Phong. Bất quá Tống Thiên Hành vận khí tương đối khá, ở Thiên Hình Phong thời điểm lập được đại công, được thụ Tam Trảm Ngũ Tuyệt chính giữa Trảm Quỷ Thần, mười ngày trước, Trảm Quỷ Thần có thành Tống Thiên Hành tìm tới cửa, một chiêu đánh bại Lâm Phi, hơn nữa tuyên bố sau này gặp một lần đánh một lần. . . Nguyên lai là ở chỗ này chờ. . . Đáng tiếc, mặc dù ta cũng gọi là Lâm Phi, nhưng là ngươi muốn gặp ta một lần đánh ta một lần, độ khó thật giống như có chút lớn a. . . "Ai nói cho ngươi biết ta là tới học trộm kiếm pháp?" down load eb, o ok mới. nhất t ại t-ruy, en .. t h, i c hcode-. n e t Tống Thiên Hành sửng sốt một chút, con bà nó, lời kịch thế nào có chút đúng không ? Lúc này, ngươi không phải là hẳn quỳ xuống, yêu cầu ta không muốn tố cáo ngươi sao? Sau đó ta cao hơn nữa lạnh cự tuyệt ngươi, ngươi lại ôm ta hai chân khóc ròng ròng, biểu thị sau này mình nhất định thống cải tiền phi, đi theo ta ngữ trọng tâm trường giáo dục ngươi một phen, ngươi cảm tạ ân đức hướng ta dập đầu, cuối cùng ta lại đem ngươi cho tố cáo. Đây mới là chính xác kịch bản a. . . Ngươi thế nào làm, chính mình sửa bậy lời kịch, này làm sao còn chơi đùa? Không được, ta phải sửa chữa ngươi. Mời các bạn mượn đọc sách Chư Thiên Ký của tác giả Trang Tất Phàm.
Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính của tác giả Đào Lý Sanh Ca. Tên khác: Vạn nhân mê chỉ tưởng cấp chủ giác an tĩnh đương sư tôn Tác giả: Đào Lý Sanh Ca Thể loại: Cường cường, Tiên hiệp, tu chân, Hệ thống, Ngọt văn, HE Nguồn: Tấn Giang Editor: Mòi học tra (wp chuongcholacda) Beta: Blue, Nửa đêm dậy viết pỏn Tình trạng: Hoàn (86 chương) Văn án: Một sư tôn ưu tú nhất định phải có gia sản bạc triệu, sẵn sàng vì nam chính mà phóng khoáng vung tay. Một sư tôn ưu tú nhất định phải có sức mạnh cực lớn, sẵn sàng vì nam chính mà đi cướp pháp bảo, che chở nam chính khỏi đao thương. Một sư tôn ưu tú còn cần phải xinh đẹp như hoa, giúp nam chính bỏ xa tìm gần chuyên tâm tu tiên, tránh xa si nam oán nữ. “Đạo lý ta đều hiểu.” Ánh mắt nam chính đầy vẻ dịu dàng: “Sư tôn đừng lộn xộn, bôi thuốc lên eo nào.” Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lãnh Văn Uyên, Vi Sinh Huyền Dương Một câu tóm tắt: Sư tôn độc sủng một mình ta. *** Tóm tắt Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, được vạn người sùng bái. Anh luôn mơ ước được sống một cuộc đời yên ổn, chỉ chăm lo cho việc tu tiên và dạy dỗ đồ đệ. Một ngày nọ, Vi Sinh Huyền Dương nhận được một nhiệm vụ từ hệ thống: phải dạy dỗ Lãnh Văn Uyên, một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt. Lãnh Văn Uyên là một người có tài năng thiên bẩm, nhưng cũng rất nghịch ngợm và ương bướng. Vi Sinh Huyền Dương quyết định nhận nhiệm vụ này, với mong muốn có thể giúp Lãnh Văn Uyên trở thành một người tu chân chân chính. Dần dần, anh nhận ra rằng mình đã yêu Lãnh Văn Uyên, nhưng lại không muốn thừa nhận. Lãnh Văn Uyên cũng yêu Vi Sinh Huyền Dương, nhưng anh lại sợ hãi việc thừa nhận tình cảm của mình. Anh lo sợ rằng nếu để Vi Sinh Huyền Dương biết, anh sẽ bị lợi dụng, và tình cảm của họ sẽ không được đáp lại. Hai người cứ thế mập mờ qua lại, không ai dám nói ra tình cảm của mình. Cho đến một ngày, khi Vi Sinh Huyền Dương gặp nguy hiểm, Lãnh Văn Uyên đã không thể kìm nén tình cảm của mình nữa. Anh đã nói lời yêu Vi Sinh Huyền Dương, và hai người chính thức trở thành một đôi. Review "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Tác phẩm kể về câu chuyện tình yêu của hai nhân vật chính Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên. Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, còn Lãnh Văn Uyên là một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt. Hai người gặp nhau và dần dần nảy sinh tình cảm, nhưng lại không dám thừa nhận. Cho đến một ngày, khi Vi Sinh Huyền Dương gặp nguy hiểm, Lãnh Văn Uyên đã không thể kìm nén tình cảm của mình nữa. Anh đã nói lời yêu Vi Sinh Huyền Dương, và hai người chính thức trở thành một đôi. Câu chuyện có cốt truyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết gay cấn. Tuy nhiên, tác phẩm vẫn thu hút người đọc bởi những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn của hai nhân vật chính. Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên là hai nhân vật được xây dựng rất thành công. Vi Sinh Huyền Dương là một sư tôn tu chân tài giỏi, nhưng cũng rất dịu dàng và ấm áp. Lãnh Văn Uyên là một nam chính tu chân có số mệnh vô cùng đặc biệt, nhưng lại rất nghịch ngợm và ương bướng. Sự kết hợp của hai nhân vật này đã tạo nên một câu chuyện tình yêu vô cùng thú vị. Ngoài ra, tác phẩm còn có những tình tiết hài hước, giúp người đọc giải tỏa căng thẳng. Có thể nói, "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu đáng yêu và ngọt ngào, rất đáng để đọc. Đánh giá chung "Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính" là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào và lãng mạn. Tác phẩm có cốt truyện nhẹ nhàng, không có nhiều tình tiết gay cấn, nhưng vẫn thu hút người đọc bởi những tình tiết ngọt ngào, lãng mạn của hai nhân vật chính. Vi Sinh Huyền Dương và Lãnh Văn Uyên là hai nhân vật được xây dựng rất thành công, tạo nên một câu chuyện tình yêu vô cùng thú vị. Mời các bạn mượn đọc sách Người Gặp Người Yêu Nhưng Chỉ Muốn Yên Ổn Làm Sư Tôn Của Nam Chính của tác giả Đào Lý Sanh Ca.