Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nguyện Ước Trọn Đời - Lục Xu

Cửa hàng áo cưới  trang hoàng lộng lẫy như mộng ảo, trước mắt cô là vô số những chiếc áo cưới với muôn vàn kiểu dáng, màu trắng muốt của những chiếc váy giống như biểu tượng cho hạnh phúc. Tay cô mân mê tà váy. -     Chúng ta hãy hủy bỏ hôn ước đi. Âm giọng trầm thấp của anh chậm rãi vang lên. Bàn tay cô đang nhẹ nhàng vuốt ve theo tà váy chợt khựng lại, nhưng chẳng qua chỉ là để nhìn rõ hơn hình ảnh khuôn mặt trầm tư của anh phản chiếu trong gương. -     Chúng ta hãy huỷ bỏ hôn ước đi.  Thấy cô không nói tiếng nào, anh lại tiếp tục tăng âm lượng. -     Tại sao vậy anh?  Ngẩng cao đầu, cô lặng lẽ rút tay về.  -   Anh từng nói em đã làm anh cảm động?  Im lặng. Tiếp tục im lặng. Cô vẫn cố gượng cười. -     Cô ấy thì sao? Cô ấy đã làm gì cho anh chứ? Anh bình tĩnh nhìn cô :  - Cô ấy khiến tôi đau lòng. Anh không hề biết, giờ phút này người đang đau đớn nhất chính là cô. Trình Nghi Triết nói -     Từ sau khi gặp gỡ cô gái khiến tôi đau khổ, trái tim tôi đã quên đi rung động.  Bạch Nặc Ngôn :  -     Anh cho em một kết thúc mỹ mãn tốt đẹp , nhưng cả quá trình anh đều khiến cho em phải khóc , khiến em mệt mỏi, khiến em rối loạn, khiến em đau đớn. Nhưng tất cả cũng không sao, em chỉ cần như  vậy, dù trả bất kỳ giá nào. *** Lên 5 tuổi, Trình Tiểu Kiều có thêm một người cha ruột thịt. Ngay từ khi còn rất nhỏ, cô bé đã khá hiểu chuyện, khi biết thân thế thật sự của mình, cô bé không quá bài xích đối với chuyện này, cũng không hề cảm thấy bất công hay tủi thân. Điều duy nhất khiến cô bé buồn lòng là Bạch Nặc Ngôn luôn ở bên ngoài rất lâu và cực kỳ ít về nhà, nhưng khi vừa về đến nhà, Bạch Nặc Ngôn sẽ đưa cô bé đi chơi, hoặc mua rất nhiều đồ ăn linh tinh rồi hai mẹ con cùng nhau ăn. Không giống với mấy người lớn xung quanh, Bạch Nặc Ngôn rất thích ăn vặt, Trình Tiểu Kiều cảm thấy về điểm này cô bé rất giống mẹ nhé. Đối với người đàn ông có tên Trình Nghi Triết, Trình Tiểu Kiều cũng không hề xa lạ, cô bé đã từng xem qua ảnh rất nhiều lần, cho nên buổi học hè hôm đó, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Trình Nghi Triết, cô bé mới đi theo anh. Cô bé nghĩ, chắc chắn anh đến để tìm mẹ, hơn nữa lần này về nhà mẹ cũng có vẻ không vui. Cô bé rất ít khi hỏi Bạch Nặc Ngôn về cha ruột mình, vì cô bé không quan tâm, cô bé rất yêu mẹ mình, cô biết nếu muốn nói thì mẹ đã nói rồi, nếu mẹ đã không muốn nói ra, thì dù cô bé có hỏi thế nào, chắc chắn mẹ cũng sẽ không nói. Bạch Nặc Ngôn không quá quan tâm đến thành tích học tập của cô bé. Còn cha ruột cô bé cũng đối xử rất tốt với cô bé, chuyện gì có thể tự làm thì sẽ đích thân làm, và cha cũng không bao giờ bắt ép cô bé phải tuân theo ý cha. Vì vậy cuộc sống của cô bé cũng không quá thay đổi, mỗi ngày đều trôi qua rất êm đềm. Trong lòng của cô bé luôn ghi nhớ lời dạy của Bạch Nặc Ngôn, cho dù những lời đó có thể sẽ khiến rất nhiều người không đồng tình. Bạch Nặc Ngôn tương đối theo chủ nghĩa cá nhân, cuộc sống không thể dựa vào cha mẹ hay người yêu, vì người đáng tin nhất chính là bản thân. Cha mẹ rồi sẽ già yếu, lúc đó người thân duy nhất của mình là chồng và con trai, rất không công bằng ở chỗ, cả cuộc đời cha mẹ đều hi sinh cho con cái, nhưng đến cuồi cùng vẫn không phải là người thân thiết nhất đối với con, thế nhưng đó chính là sự thật, không ai có thể trốn tránh. Suy nghĩ của Bach Nặc Ngôn vô cùng đơn giản, con người sống không làm hại người khác, ngược lại cũng không nên bạc đãi chính bản thân, bất kể là cái gì đều sẽ có ranh giới cuối cùng, kể cả tình yêu. Khi Trình Tiểu Kiều chưa tròn 5 tuổi, Bạch Nặc Ngôn đã từng đưa cô đến nhà một người thân ở rất xa, xe khách không đến tận nơi nên còn phải đi bộ. Lúc đó vì còn rất nhỏ, Bạch Nặc Ngôn từng hỏi cô bé: - Mẹ đưa con đến đây làm gì nào? - Để đi thăm nhà người thân ạ. Cô đang dần dần thực hiện lời hứa đối với chính bản thân cô. Nhưng con đường thực sự rất xa, ánh mặt trời chói chang liên tục dội xuống đỉnh đầu. Trình Tiểu Kiều nhanh chóng cảm thấy khát khô cả cổ, miệng như muốn nứt toác ra. Cô bé nghĩ, hẳn mẹ cũng khát khô rồi. Con đường đó rất rất dài, cô bé không nhấc nổi chân nữa, nên Bạch NẶc Ngôn phải cõng cô trên lưng. Lúc đó, cô bé nghĩ, mẹ chắc chắn rất yêu cô bé, nếu không đã mệt như vậy sao mẹ còn cõng cô trên lưng chứ. Trước mặt là một sườn núi rất cao, Trình Tiểu Kiều nhìn sang, chợt thấy hoảng hốt, thật sự rất cao, lại còn toàn là bậc thang dốc, không biết phải đi bao lâu mới đến. Nhưng Bạch Nặc Ngôn vẫn cõng cô bé, từng bước từng bước leo lên từng bậc thang. Lưng áo mẹ đã ướt đẫm, khiến Trình Tiểu Kiều rất muốn khóc. Khi lên đến đỉnh núi, Bạch Nặc Ngôn dừng lại, nói dừng lại một chút, mồ hôi toát ra nhiều, gặp không khí lạnh, rất dễ bị cảm. Mặt chời vẫn tỏa nắng chói chang. Trình Tiểu Kiều không tình nguyện đi tiếp, cô bé cảm thấy sắp chết mất, miệng đã đã khát khô lắm rồi, cảm thấy chỉ cần thêm một giây nữa thôi là có thể chết ngay tại chỗ. Hai mẹ con đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng cũng đến một cửa hàng. Bạch Nặc Ngôn mua hai hộp kem, cửa hàng này quá nhỏ, đến nước cũng chẳng có, nghe nói vì trẻ con ở đây cũng không bao giờ mua nước. Bạch Nặc Ngôn đưa cho Trình Tiểu Kiều một hộp kem, rồi nhìn cô bé cuống lên ăn, mẹ chỉ cười cười. Thế nhưng Trình Tiểu Kiều nhận ra, mẹ chỉ nhìn cô bé ăn, dù mẹ cũng rất khát, nhưng chẳng ăn chút nào. Sau khi cô bé ăn xong, Bạch Nặc Ngôn mới nói: - Nhất định con phải nhớ thật kỹ cảm giác này. Từ đó về sau, Trình Tiểu Kiều luôn ghi nhớ cảm giác đó, cảm giác sắp chết khát lại được ăn một que kem. Có một năm hạn hán kéo dài, có người còn bị chết khát trên đường. Nhưng Bạch Nặc Ngôn không hiểu tại sao Bạch Nặc Ngôn phải chờ đến khi cô bé ăn xong mới nói câu đó. Nhưng rất lâu về sau, Trình Tiểu Kiều mới hiểu được, đó là Bạch Nặc Ngôn đang tự nói với chính bản thân rằng, trên thế giới, không có gì đau khổ bằng cảm giác sắp chết, không có gì hạnh phúc bằng khi sắp chết khát lại được người ta đưa cho một que kem. Ranh giới cuối cùng của con người chính là sinh mạng. Bạn có thể rất yêu, rất rất yêu một người, có thể rất rất đau khổ vì người đó, nhưng liệu có đau khổ bằng cảm giác sắp chết đâu cơ chứ? Người đó nói rất yêu rất rất yêu bạn, nhưng như vậy có hạnh phúc bằng lúc bạn sắp chết khát lại được cho một que kem không?Chúng ta luôn đặt tình cảm lên một vị trí quá cao, lại quên rằng, vật chất mới là bản chất của tất cả sự vật. Từ đó, Trình Tiểu Kiều luôn ghi nhớ, bất kể là ai, đều không quan trọng bằng sinh mệnh của chính mình. Điều đó không có nghĩa là đối phương không quan trọng, mà chỉ là nhắc nhở bản thân, phải luôn giữ cho nội tâm được kiên định mạnh mẽ. Vì vậy Trình Tiểu Kiều rất yêu mẹ mình, mẹ luôn để cô bé tự lựa chọn, tự quyết định, thậm chí dù sau này có thất bại thì chính bản thân cô bé đã tự đạt được một cái gì đó bằng chính khẳ năng của mình, những kinh nghiệm trong cuộc sống không phải ngẫu nhiên sẵn có mà cần phải qua rất nhiều trải nghiệm mới có thể rút ra được bài học. Vì vậy, Trình Tiểu Kiều cho rằng mẹ rất yêu cha, có lẽ cả cuộc đời này mẹ sẽ chỉ yêu duy nhất một người là cha thôi, nhưng nếu không có được, mẹ cũng sẽ không cố chấp gượng ép bản thân. Bởi vì Bạch Nặc Ngôn từng vô tình nói rằng, điều quý giá nhất đối với phụ nữ chính là thời gian, cho dù phải dành bao nhiêu thời gian để chờ đợi một tình yêu, cũng không cần phải bỏ ra nhiều thời gian đến thế chỉ để chờ đợi một người không yêu mình, không ai phải dành cả cuộc đời để chứng minh mình yêu người nào đó nhiều đến mức nào. Nếu thực tế không thế có được, nếu không còn cách nào khác, thì đành phải buông tha, sẽ không có một ai vì thiếu một người nào đó mà không thể sống nổi, sẽ luôn có thể gặp được người tiếp theo. Mỗi lời nói của Bạch Nặc Ngôn, Trình Tiểu Kiều đều luôn ghi lòng tạc dạ. Từ khi trong nhà có thêm một người đàn ông, nụ cười trên khuôn mặt mẹ cũng xuất hiện nhiều hơn. Trình Nghi Triết cũng không quan tâm cha mẹ hay trò chuyện cái gì, chỉ cần không liên quan đến cô bé, cô bé sẽ tự chơi đồ chơi của mình. Trình Nghi Triết không ngừng tẩm bổ cho Bạch Nặc Ngôn, lại thường đưa Bạch Nặc Ngôn đến bệnh viện, sau này cô bé mới biết, là cha muốn sinh thêm một đứa con, hẳn phải là con trai rồi. Trình Tiểu Kiều rất coi thương cha nhé, chẳng lẽ cha không biết mẹ vốn không thích con trai sao? Thời gian đầu, Trình Nghi Triết rất hay ngồi ngắm Bạch Nặc Ngôn đến ngẩn ngơ, khiến Trịnh Tiểu Kiều còn lo lắng, không biết có phải cha bị tẩu hỏa nhập ma, muốn có con đến phát điên rồi không nhỉ. Cuối cùng, Trình Nghi Triết đành bỏ cuộc, Và thế là, đến lúc đó Trình Tiểu Kiều mới nhận ra mình yêu người cha bị tẩu hỏa nhập ma đến mức nào, vì khi cha không còn tẩu hỏa nhập ma nữa, liền bắt đầu hành hạ cô bé. Đầu tiên là học tập, mỗi ngày đến đúng giờ, cha sẽ kiểm tra bài tập, mỗi ngày đều xem thời khóa biểu của cô bé, ngoài ra ngày nào cô bé cũng phải luyện chữ nữa chứ. Trình Tiểu Kiều nhớ đến muốn khóc, vội vàng chạy vào mách mẹ, cô bé hi vọng người cha luôn coi lời mẹ như thánh chỉ này sẽ thỏa hiệp, sẽ từ bỏ ý định bồi dưỡng cô bé thành một học sinh xuất sắc. Ngoại trừ tức phát khóc, Trình Tiểu Kiều chẳng biết phải làm gì. Điều quan trọng khiến cô bé càng muốn khóc đó là, đến năm cô bé 20 tuổi, mẹ lại mang thai. CÔ bé tức muốn chết. Sao mẹ không mang thai sớm một chút chứ, để cha tàn phá mấy chục năm tuổi thơ của cô bé, cho dù sự tàn phá của cha là muốn tốt cho cô bé, nhưng bỏ qua đi, cô bé phải xả ra mình đã từng đau khổ như thế nào đã. Thế nhưng lại là một cô con gái. Vậy mà Trình Tiểu Kiều cảm thấy cha không hề buồn bực, cha đặc biệt chiều chuộng cô con gái này, điều này khiến Trình Tiểu Kiều cảm thấy ghen tị. Ở trong phòng sinh, BẠch Nặc Ngôn còn buồn bực: - Còn chưa siêu âm là con trai hay con gái, sao anh đã biết là con gái, còn mua trước bao nhiêu là quần áo dành cho bé gái, không mua chút quần áo nào cho bé trai thế hả? - Đấy là giác quan thứ sáu của anh nhé. Trình Nghi Triết ôm cô con gái rượu trong lòng nhất định không buông. Bạch Nặc Ngôn tức muốn chết: - Đặt xuống đặt xuống ngay, không được bế như vậy. Trẻ con được bế nhiều sẽ thành quen, nhất định sẽ suốt ngày đòi bế đấy. - Thì đã sao, con gái anh, anh yêu anh quý, anh cứ bế đấy... Trình Tiểu Kiều lại oán trách cho số phận hẩm hiu của mình, nhưng cô bé nhớ lại ngày bé cha cũng suốt ngày bế cô bé, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng rất công bằng mà. Thế nhưng, tiểu gia hỏa này chẳng giống cô bé chút nào. Mẹ kể rằng hồi bé cô rất ầm ĩ, còn tiểu gia hỏa thì vô cùng yên lặng, rất ngoan ngoãn. Trình Tiểu Kiều lại nhìn mọi người trong nhà, tự nhiên lại cảm thấy rất hạnh phúc, dù sâu trong một góc khác tận đáy lòng, vẫn có một sự chua xót nhẹ nhàng. ... Mời các bạn đón đọc Nguyện Ước Trọn Đời của tác giả Lục Xu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nguyệt Lão
Nếu gần đây các bạn đọc qua tác phẩm “Cà phê đợi một người” của Cửu Bả Đao chắc hẳn đã làm quen với cô chủ quán xinh đẹp có khuôn mặt vô hồn, luôn thích yên lặng ngồi ở một chiếc bàn góc quán cà phê. Câu chuyện của cô ấy đã bắt đầu từ đâu? Tóm tắt nội dung: Chàng trai Hiếu Luân lương thiện hiền lành gặp được cô gái đáng yêu Tiểu Mi, trải qua quá trình theo đuổi hai người cuối cùng cũng trở thành người yêu của nhau. Tất cả dường như hạnh phúc mĩ mãn. Nhưng khi Hiếu Luân chuẩn bị cầu hôn cô bạn gái thì bi kịch xảy ra! Bởi vì chàng trai Hiếu Luân chết với sự cố ngoài ý muốn nhưng chưa làm đủ những việc tốt, vì thế khi xuống âm tào địa phủ lại trở thành một trong những vị thần Nguyệt Lão. Bây giờ, nhiệm vụ đầu tiên của Hiếu Luân lại là xe duyên cho người con gái đang khóc đến đứt ruột gan Tiểu Mi…. - Không ai có quyền cướp đi sinh mạng tươi đẹp này của em, bao gồm cả tử thần và vận mệnh. Dù cho phải hồn bay phách tán, dù cho phải hóa thành hư không, anh cũng muốn em được hạnh phúc vui vẻ, cho dù người mang lại hạnh phúc vui vẻ đó … không phải là anh….. - Sợi dây tơ hồng này là hạnh phúc của em! Em đừng buồn vì một người ngốc đã chết như anh nữa! Hãy vì bản thân mình, vì bố mẹ em, cũng là vì anh, hãy đi tìm hạnh phúc cho mình! - Có một số điều, vạn năm cũng sẽ không thay đổi...Có những tình yêu, dù con người ta đã chết đi nhưng nó sẽ là vĩnh hằng.... Thực hiện bởi: Dịch: trannhubaongoc Biên tập:Du Ca Đăng: Mint Truyện dịch chưa được sự đồng ý của tác giả. *** Review bởi: Dương Nguyễn. ----- ???? Một người con trai theo đuổi một cô gái từ tiểu học cho đến đại học . Hai người bên nhau mười năm , người con trai cứ tưởng họ sẽ có một cuộc sống hạnh phúc khi anh mở lời cầu hôn cô sau mười năm yêu nhau. Tình yêu mười năm kết thúc bằng sự ra đi của anh . Người con trai đó lại không cam tâm ra đi như vậy , cuối cùng anh cũng có một cơ hội lại nhìn thấy cô nhưng với thân phận nguyệt lão . ???? Hiếu Luân tuy không muốn nhưng anh vẫn phải giúp vị hôn thê Tiểu Mi của mình tìm một người đàn ông tốt có thể chăm sóc cô . “Anh là vui mừng mà chết, vì thế em hãy buông hình bóng của anh xuống đi, những ngày ở bên em là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời anh, em vốn không nợ anh điều gì cả, nếu có đi chăng nữa, vậy em còn nhớ anh còn nợ em hơn sáu nghìn hộp cơm không? Sớm đã bù lại hết sạch rồi.” “Sợi dây tơ hồng này là hạnh phúc của em! Em đừng vì một người ngốc nghếch đã chết mà buồn nữa! Hãy vì bản thân em, vì bố mẹ em, cũng là vì anh mà đi tìm hạnh phúc mình!” ???? Trong khi làm nguyệt lão , Hiếu Luân cũng vô tình tìm được một cô gái yêu anh có thể vừa làm bạn đồng hành vừa dành tình cảm cho anh , bầu bạn cùng anh chờ đợi qua bảy kiếp . “Có những tình yêu, sau khi chết đi vẫn vĩnh hằng như xưa, có những tình yêu, sau khi chết đi mới thực sự bắt đầu."Đây có thể xem là câu kết cho chuyện tình của Hiểu Luân _ Tiểu Mi và Cô gái màu hồng . ???? Truyện này nói hay không hay , nói dở cũng không hẳn là dở . Chỉ là nó quá nhẹ tới nỗi hơi nhạt hơn so với những truyện khác của Cửu Bả Đao như “Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi” hay “Quán cà phê chờ một người” . *** “Có một số chuyện, vạn năm cũng sẽ không thay đổi.” Tôi nằm trên mặt đất, lúc này đây, có hai vấn đề đang đợi tôi suy nghĩ. Vấn đề thứ nhất, thế giới này sao lại cho tôi một trò đùa tàn nhẫn đến vậy? Vấn đề thứ hai, Tiểu Mi có chuyện gì sao? Có lẽ thời gian còn lại của tôi không còn nhiều, vì vậy tôi lập tức bỏ qua vấn đề vô bổ đầu tiên. Tôi thử ngồi dậy nhưng tay chân lại không nghe theo chỉ thị, chỉ giật nhẹ. Giọt nước mưa cứ thế rơi thẳng vào mắt tôi, nhưng đến sức lực để nhắm mắt lại cũng không thể có, tôi muốn lớn tiếng hét lên, nhưng lại cảm thấy rên rỉ thích hợp hơn. Nhưng tôi thật sự lo lắng cho Tiểu Mi. Cho dù tôi sắp chết, tôi cũng muốn nhìn thấy Tiểu Mi một lần. Cho dù tôi sắp chết, tôi cũng không muốn Tiểu Mi chịu bất cứ tổn thương nào. Tiếng mưa rơi như trút nước dần dần đọng lại bên tai, xung quanh tôi hình như im ắng trở lại. Tôi không cảm thấy được hơi thở của chính mình, trước mắt tôi là một mảng tối đen, đến cảm giác hoảng hốt khi những giọt mưa rơi trên người tôi cũng trở nên tĩnh lặng. Đây là dấu hiệu gì? Chẳng lẽ tôi sắp chết rồi sao? Trời ơi! Hãy cứu tôi! Hãy cho tôi nhìn thấy Tiểu Mi lần nữa! “Luân! Anh tỉnh lại đi.” Giọng nói gấp gáp. Giọng nói mà tôi đã chờ đợi rất lâu. Ánh mắt tôi lập tức sáng trở lại chẳng lẽ đây chính là hồi quang phản chiếu trong truyền thuyết? Tiểu Mi vội vã nói: “Luân, anh phải cố chịu đựng! Em lập tức gọi xe cấp cứu!” Xe cấp cứu? Ở nơi rừng núi hoang vu này? Tôi nhìn gương mặt đầy nỗi sợ hãi của Tiểu Mi lên tiếng an ủi: “Vẫn may là em chưa đồng ý với anh… Nếu không… Nếu không em lỗ nặng rồi.” Tiểu Mi ôm tôi khóc lớn: “Em đồng ý! Em đồng ý! Em đồng ý!” Trước lúc chết có thể nghe được câu nói ngày đêm mong đợi, tôi cảm động nhìn mãi… Nhìn mãi người vợ không có duyên với mình ở trước mắt. Dưới cơn mưa như trút nước, Tiểu Mi ôm chặt lấy tôi. Có lẽ, tôi nên nhắm mắt lại rồi. Cám ơn ông trời. Ông đã cho tôi nghe được điều hạnh phúc trong cuộc đời này. Tạm biệt. Tiểu Mi. Anh yêu em. Anh rất yêu em. Mời các bạn đón đọc Nguyệt Lão của tác giả Cửu Bả Đao.
Bẫy Tình, Tình Bẫy?
Khi một cô gái dùng đủ cách để câu dẫn người đàn ông, không phải vì tình, vì tình, mà chỉ vì danh phận, người đó sẽ làm như thế nào??? Dĩ nhiên, vị thương nhân của chúng ta đời nào chịu thiệt Thế là...lăn giường thôi chứ sao?? Cô gái gian xảo gặp phải người đàn ông nham hiểm, hươu chết về tay ai còn chưa biết Chỉ biết thật sự là một cuộc chiến tình trường nảy lửa *** [REVIEW] Bẫy tình, tình bẫy - Hạ Mạt Thu Tác giả của cuốn "Kết hôn lần thứ hai", Hoaban khá thích cuốn này, rất là "ngôn tình" mà ko thiếu muối, đầy đủ logic cùng với bối cảnh rõ ràng, viết có đầu tư. Cảm giác của mình về Hạ Mạt Thu là phong cách hơi giống Thần Vụ (Đích) Quang. Bẫy tình, tình bẫy ko hấp dẫn bằng Kết hôn lần thứ hai, theo mình là vậy. Phần đầu truyện chưa nhập tâm lắm, cảm giác chưa vào đề, hơi lan man và nhiều chi tiết hé lộ cần phải suy đoán. Mình đánh giá cao tiến triển tình cảm của đôi nhân vật chính, có lý do, rõ ràng và hợp lý. Họ ko nhào vô yêu ngay mà trải qua nhiều lần cọ sát, tan rồi hợp, hợp lại tan mới xác định tình cảm của bản thân. Tính cách hai người khá ổn, nữ chính có vẻ mạnh mẽ nhưng mà cũng yếu đuối tùy lúc, thỉnh thoảng cô mắc những sai lầm ngớ ngẩn và..... truyện lại dài ra hơn.... (ko sao, dài thì có cái để đọc! ==) Một điểm cộng nữa là bản dịch tốt, mình tin tưởng các bạn nhà greenhousenovels. Truyện có kha khá cảnh H, và cũng bị người dịch cắt nhiều, thịt lắm cũng ko tốt, mình nghĩ H như vầy vừa phải, đủ "ấm" là ok rồi! Bạch Chi Âm là con ngoài giá thú của Bạch gia. Cô có người mẹ mê cờ bạc, thích hưởng thụ, vô trách nhiệm, hư vinh lẳng lơ. Cô cũng có người cha vô tài, đa tình, nhiều con cái rơi rớt. Cô có một đứa em trai trải qua quá khứ bất hạnh nên mắc bệnh tự kỷ. Bạch Chi Âm phấn đấu hy vọng thoát cảnh nghèo nàn nhục nhã, cô lấy lòng ông bố, để dc ông thừa nhận và đưa hai chị em về dinh thự Bạch gia - nơi mẹ cô gọi là "tòa thành". Bạch Chi Âm ko được sống sung sướng như tiểu thư quyền quý, cũng ko thoát khỏi cơn ác mộng quá khứ, chỉ đơn giản là cô chuyển từ sân khấu nhỏ ra sân khấu lớn, tiếp tục diễn xuất mà thôi. Ông nội Bạch là một người nham hiểm mưu mô, cho phép chị em cô sống trong Bạch gia nhưng cũng đòi hỏi sự phục tùng và sức lao động. Bạch lão gia khống chế em trai nữ chính, buộc cô phải giúp ông thực hiện những vụ buôn lậu nguy hiểm mà bất cứ lúc nào cũng có thể đi tù. Ở đời, Bạch Chi Âm thương nhất là đứa em tội nghiệp của cô, rất nhiều năm khuất phục dưới sự tàn nhẫn của ông nội. Cô lập kế hoạch để quyến rũ Thẩm Mục Phạm - một người có thể giúp cô thoát khỏi cuộc sống tăm tối, có đủ tài lực quyền thế đấu với ông nội Bạch. Vậy là nữ chính muốn đặt một cái "bẫy tình" để nam chính nhảy vào. Kết cuộc thì chính cô cũng bị "tình bẫy". Cả truyện là quá trình Chi Âm giả vờ, diễn kịch, khéo léo đưa đẩy, cẩn trọng ăn nói với hy vọng có thể "cưa đổ" nam chính. Mặc dù đeo bám, tính kế nhưng nữ chính ko khiến người ta chán ghét bởi vì cô biết điểm dừng, cũng có lòng tự trọng, khi cảm thấy một tín hiệu từ chối thì lập tức buông tay, ko cố chấp và trơ trẽn, ko bất chấp hậu quả lao vào... Chi Âm nghĩ rằng mình rất thông minh khéo léo, thật ra Thẩm Mục Phàm đều thấy hết, biết hết, hiểu hết. Anh cũng rơi vào bẫy vài lần nhưng chỉ chốc lát là phát hiện ra ngay, anh có hứng thú với cô, bởi vì sự táo bạo và thông minh, ngay cả tính cách thật thật giả giả cũng khiến anh bị thu hút. Thẩm Mục Phạm ko thích bị lợi dụng nhưng nếu là Chi Âm.... uhm... lợi dụng một chút cũng ko sao. Thẩm Mục Phạm ko yêu nữ chính ngay, anh còn lấn cấn với mối tình cũ ko như ý nguyện. Anh tán thưởng nữ chính nhưng cũng xem thương quỷ kế đa đoan của cô, ko thích người phụ nữ lúc nào cũng tính toán thiệt hơn... Đó là lý do Thẩm Mục Phạm đối với Chi Âm ấm lạnh thất thường, có khi nhiệt tình cũng lắm lúc lạnh nhạt. Mọi chuyện dần thay đổi khi anh bắt đầu hiểu hơn về hoàn cảnh bất lực của cô, nhìn thấy sự kiên cường phía sau nụ cười giả tạo. Và chính Chi Âm cũng bị nghiện cảm giác được chở che, được nương tựa... Nói chung diễn biến tâm lý trong truyện khá tốt, đọc cũng dễ chịu, đôi lúc rất cảm động. Phần ngoại truyện khá dài về cặp đôi Chính Nghiêm - Doãn Nghiên Hi cũng rất hấp dẫn, mình cảm thấy mong chờ hơn cả couple chính! Chấm điểm trên trung bình!  *** Quả nhiên việc Thẩm Mục Phạm hủy bỏ hôn ước đã gây nên phong ba. Thạch Hiến Minh – Chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Thiên Vinh ôm cháu gái đang “khóc lóc kể lể” vào lòng an ủi rồi đi tìm Thẩm Mục Phạm để “nói chuyện”. Ông ta dùng chuyện ngưng hợp tác với Thẩm Thị để uy hiếp, buộc anh phải thực hiện hôn ước. Có điều Thẩm Mục Phạm vẫn chẳng đếm xỉa tới. Tập đoàn Thiên Vinh bị mất mặt. Trong cơn giận dữ, nhà họ Thạch đã rút lại số vốn đầu tư vào các dự án của Thẩm Thị, còn kêu gọi các tập đoàn lớn bắt tay nhau tẩy chay Thẩm Thị. Trong nhất thời, cổ phiếu của Thẩm Thị gặp rắc rối, những vị chú bác của nhà họ Thẩm cũng bắt đầu bàn tán phê bình vì tai họa mà Thẩm Mục Phạm gây ra từ việc hủy hôn. “Mục Phạm, theo lí mà nói thì bọn ta không có quyền hỏi tới chuyện hôn nhân của cháu, nhưng cháu không thể vì chuyện tư mà làm liên lụy tới việc công ti được.” Người thân A nói. “Đúng thế đấy.” Người thân B hùa theo. “Chúng ta và Thiên Vinh hợp tác với nhau bao nhiêu năm nay, quan hệ rất phức tạp. Bây giờ bọn họ muốn rút vốn lại khiến cho bên ngoài đồn là chúng ta sắp sập rồi.” “Đúng vậy. Đúng vậy.” Những người khác cũng gật đầu phụ họa. Thẩm Mục Phạm đưa mắt quét một vòng những vị thân thích đang ôm ý đồ xấu xa kia, khẽ nhếch miệng lên. “Nếu các chú các bác đã sợ công ti sụp đổ thì chi bằng để tôi mua lại số cổ phiếu trong tay các vị theo giá tốt nhất. Thế nào?” Mọi người im lặng. Sau đó thì xôn xao. “Cháu nói gì vậy chứ, bọn ta cũng chỉ lo cho an nguy của công ti thôi mà.” “Đúng thế. Thẩm Thị là tâm huyết của ba cháu, bọn ta cũng không muốn nó xảy ra chuyện gì.” “Nó sẽ không có chuyện gì cả.” Thẩm Mục Phạm ngắt lời mọi người, từ từ đứng dậy, ánh mắt hung dữ nhìn thẳng vào ông chú họ đang phát ngôn tích cực nhất. “Tôi có thể biến Thẩm Thị từ đen thành trắng thì cũng có thể giữ nó yên ổn cả đời.” Mọi người đều im bặt, lục tục cúi đầu xuống giả vờ bận bịu, chỉ chừa lại ông chú kia đang run run đối mặt với ánh mắt nguy hiểm của anh. Thế là một cuộc họp “khởi binh hỏi tội” đã được sắp đặt sẵn liền bị hủy hoại bởi một ánh mắt lẫm liệt. *** Mặc dù Thẩm Mục Phạm chưa bao giờ nhắc tới nhưng Bạch Chi Âm vẫn biết được việc tập đoàn Thiên Vinh chèn ép Thẩm Thị từ nhiều nguồn tin khác nhau. Vì thế, cô rất lo lắng: “Công ti sẽ không có việc gì chứ?” Thẩm Mục Phạm đang làm bánh kem cho cô, tay vừa đánh trứng vừa đáp bâng quơ. “Không sao, em đừng lo.” “Nhưng…” “Đưa cái khuôn cho anh.” Thẩm Mục Phạm ngắt lời cô. Bạch Chi Âm ừ một tiếng, đưa khuôn cho anh rồi hỏi nhỏ: “Hay là chúng ta hoãn chuyện cưới xin của mình lại.” Thẩm Mục Phạm làm như không nghe thấy, chỉ chăm chú đổ hỗn hợp trứng vào trong khuôn, làm tan bọt khí rồi đặt vào trong lò nướng, nhấn nút hẹn giờ. Sau khi làm xong mọi chuyện, anh mới tháo găng tay cách nhiệt ra, đưa tay vòng qua eo cô, nhìn cô từ trên xuống dưới. “Hỏi em chuyện này nhé. Nếu anh biến thành một kẻ nghèo mạt vận thì em sẽ làm sao?” Bạch Chi Âm liếc xéo anh một cái. “Anh nghĩ em chỉ yêu tiền của anh à?” “Anh biết là không phải, nhưng anh vẫn muốn biết em sẽ làm thế nào?” Bạch Chi Âm mím môi, suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc trả lời. “Nếu anh thật sự trở thành một kẻ nghèo mạt vận thì em sẽ cùng anh gầy dựng lại sự nghiệp. Em tin với năng lực của anh, cho dù bắt đầu từ con số 0 thì anh vẫn có thể làm nên một Thẩm Thị khác.” “Tin tưởng anh thế cơ à?” Thẩm Mục Phạm thở dài một hơi. “Làm lại từ đầu rất khó. Anh không nỡ để em chịu khổ.” Bạch Chi Âm xùy một tiếng. “Thế có gì là khổ? Chỉ cần được ở bên cạnh anh thì dù có cơm trắng muối vừng em cũng thấy vui.” “Được rồi.” Thẩm Mục Phạm hôn thật mạnh lên má cô, cất cao giọng. “Chỉ bằng những lời này của em, anh sẽ để em được hưởng phúc cả đời.” Đương nhiên Bạch Chi Âm biết với năng lực của bọn họ, cho dù không có Thẩm Thị thì cũng không đến nỗi phải ăn cơm trắng muối vừng thật. Chì có điều cô không muốn vì chuyện riêng mà ảnh hưởng tới sự phát triển của công ti. Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, Thẩm Mục Phạm ôm cô, cười nói: “Ngốc quá, em quên là trước nay anh chưa từng làm ăn lỗ vốn à? Chẳng phải lúc đầu anh đã nói với em là anh và Thạch Vận Nhã đã lén thỏa thuận với nhau sao? Anh vì cô ta mà mang tiếng xấu thì cô ta phải nhân lúc Thiên Vinh chèn ép Thẩm Thị để giúp anh mua lại số cổ phiếu trong tay mấy vị chú bác không an phận kia. Hơn nữa cô ta là người kế thừa của Thiên Vinh, Thẩm Thị sẽ tiếp tục hợp tác với Thiên Vinh thôi, chút tổn thất lúc này sẽ được bù đắp lại. Cho nên lần mua bán này, anh không lỗ đâu.” Nghe anh nhắc tới Thạch Vận Nhã đã mấy lần, Bạch Chi Âm không khỏi tò mò: “Cô ta bỏ nhiều công sức, tổn hại danh dự, thua thiệt tiền bạc như vậy là để làm gì chứ?” Thẩm Mục Phạm cười sang sảng, đưa tay điểm nhẹ lên mũi cô. “Giống như em thôi. Vì muốn câu được một ông chồng tốt.” Mời các bạn đón đọc Bẫy Tình, Tình Bẫy? của tác giả Hạ Mạt Thu.
Âm Tào Địa Phủ
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Liễu San San, khuê nữ của Liễu gia, ở phủ Dương Thành , tuy nhiên  nàng nhỏ tuổi, bởi vì nàng sống nhờ nhà huynh trưởng y như nha hoàn; bởi vì nàng là một người ủ rượu tài giỏi nhất khiến Thôi gia tửu nổi danh; càng bởi vì nàng là nữ tử đẹp nhất phủ Dương Thành. Nàng năm nay mười sáu tuổi, mắt ngọc mày ngài, sóng mắt lưu quang, cười lên khuynh thành lại mị hoặc. Tiếc là một mỹ nữ trong mỹ nữ như vậy lại như dùng hết phúc khí trên khuôn mặt của mình, cho nên số phận của đệ nhất mỹ nữ lại tỷ lệ nghịch với dung mạo của nàng. Khi Liễu San San bảy tuổi thì cha mẹ qua đời.Liễu gia có ba huynh muội. Đại ca Liễu Sùng cưới nữ nhi duy nhất của chưởng quầy Thôi gia tửu ở thành Đông làm vợ, tiếp quản Thôi gia tửu. Sau khi cha mẹ qua đời, Liễu San San và đệ đệ hai tuổi Liễu Bỉnh liền đến ở nhờ trong nhà đại ca. *** Review bởi: A W - fb/hoinhieuchu ???? Giới thiệu: Câu chuyện xoay quanh cuộc sống của Liễu San San, khuê nữ của Liễu gia, ở phủ Dương Thành , tuy nhiên  nàng nhỏ tuổi, bởi vì nàng sống nhờ nhà huynh trưởng y như nha hoàn; bởi vì nàng là một người ủ rượu tài giỏi nhất khiến Thôi gia tửu nổi danh; càng bởi vì nàng là nữ tử đẹp nhất phủ Dương Thành. Nàng năm nay mười sáu tuổi, mắt ngọc mày ngài, sóng mắt lưu quang, cười lên khuynh thành lại mị hoặc. Tiếc là một mỹ nữ trong mỹ nữ như vậy lại như dùng hết phúc khí trên khuôn mặt của mình, cho nên số phận của đệ nhất mỹ nữ lại tỷ lệ nghịch với dung mạo của nàng. Khi Liễu San San bảy tuổi thì cha mẹ qua đời.Liễu gia có ba huynh muội. Đại ca Liễu Sùng cưới nữ nhi duy nhất của chưởng quầy Thôi gia tửu ở thành Đông làm vợ, tiếp quản Thôi gia tửu. Sau khi cha mẹ qua đời, Liễu San San và đệ đệ hai tuổi Liễu Bỉnh liền đến ở nhờ trong nhà đại ca. ----- ???? Đây là truyện huyền huyễn khá hay nha~~~~ Đảm bảo vừa đọc vừa tức~ vừa cười ???????????? San San là cô nương số khổ, từ nhỏ mất cha mẹ, lớn thì mang theo em trai đến ở nhờ nhà chị dâu, bị đối xử như người làm. Nhưng đây không phải motyp cô bé lọ lem đâu nhé, cô nương này trước mặt người ngoài thì tỏ ra nhu thuận, nhưng khi bị chị dâu bắt nạt thì bật ngầm, không hề để bị thua thiệt. À đây mới là sự kiện bắt đầu thể loại huyền huyễn này, vì tiền mà San San bị chị dâu gả chồng, nhưng khi tân lang chuẩn bị vén gièm lên thì hồn San San đã bị câu đi mất rồi ????????????, là bị phán quan câu đi nhé. Lý do bảo San San sô khổ là cô bị câu nhầm hồn, đáng lẽ người giờ này ở dưới âm tào địa phủ phải là tân lang a~~~ Thế là để đền bù tổn thất cho nàng Mạnh Bà đã giữ nàng ở tại địa phủ làm tạp dịch 1 năm. Nơi công tác của San San rất đặc biệt, nói một cách đơn giản thì nơi đó không hề có nữ nhân, do chủ nhân trước đây bị nữ nhân đá nhiều quá nên đau khổ vì tình. Thế là cuộc sống đầy độc đáo của nữ chính bắt đầu ????????????  Với mình San San là một cô gái rất lạc quan, trọng nghĩa khí, nàng cũng rất tình cảm, chăm sóc em trai, lo lắng huynh trưởng không có gì là không xuất phát từ tình cảm thật, nhưng cũng phải cảm khái một điều, nàng là một người có thần kinh thô a~ thôi thì người ngốc có phúc của người ngốc. Đi đến phần 2 lại mở ra một mạch truyện mới thân phận của San San cũng sáng tỏ, nàng trở nên cường đại hơn nhưng cũng không thể thoát khỏi 2 chữ xui xẻo, mỗi tội là đựơc anh nam chính bảo hộ tốt quá nên không nhận ra thôi. ???? Nam chính, à các bạn đừng nhầm là anh chàng tân lang kia nhé. Đúng là anh ta là thần tiên đầu thai đấy. Nhưng đó lại là nam phụ cặn bã nha. Điều quan trọng phải nói 3 lần. Anh chàng đẹp trai, tài giỏi, nhà giàu, thông minh, "đức độ", cao lãnh nam chính là Hành Tư thần quân. Ừ thì đó là bề ngoài thôi, còn bên trong thế nào các nàng đọc rồi sẽ biết. Anh là cấp trên mới nhận chức của San San, là đệ tử của Thái Thượng lão quân, là cháu ngoại của Ngọc Hoàng đại đế, ừ thì cũng là con ông cháu cha đấy. Do du ngoạn với sư phụ từ nhỏ nên khi trở về sợ bị trở thành mọt sách nên Ngọc Hoàng điều đến âm phủ nhậm chức. Ban đầu thì tỏ ra lạnh lùng, cool ngầu với chị nhà lắm, nhưng sau này thì mặt dày vô đối mà thả thính. Hành Tư bảo vệ San San rất tốt, dù có sơ sót nhưng cũng có thể than thứ. Cách anh giúp chị nhà trả thù ả nữ phụ mà thấy hả hê kinh khủng, không chừa lối thoát luôn, đối phó với tình địch thì cũng có bài hẳn hoi, thế nên cuối cùng là Happy ending. ???? Địa phủ trong truyện này được khắc họa rất độc đáo. Mình thực sự rất thích dàn đồng nghiệp, bạn bè của San San, rất hài, rất đáng yêu. À một điểm cộng cho truyện là có phần nhỏ viết về kế hoạch bẻ thẳng thành cong của sư phụ nữ chính. Mà đối tượng bị bẻ lại là nam phụ số 2 nhé. Đáng yêu kinh khủng. Sì poi cho các nàng nè: "Ấn Trì bày ra bộ dáng bất cứ giá nào, ngẩng đầu nhìn thẳng Nghi Địch ‘lúc trước ta đã nói là hỏng quần áo của ngươi thì nhất định sẽ bồi thường, ta…ta đem chính mình bồi thường cho ngươi, muốn hay không?” hắn càng nói càng nhỏ, ba chữ cuối cùng vừa nói ra đã bị gió thổi bay. Gió nhẹ thổi qua, lá rụng như sao bay tới trên người hai người, tựa như hoa rơi Không biết hai người đứng yên bao lâu, mơ hồ nghe yến hội bên kia vang lên thanh âm ầm ỹ, có lẽ sắp có người đi tới. Nghi Địch cười khẽ, đưa tay hất lá cây trên đầu Ấn Trì, đáp ‘muốn”. Núp sau một góc trên nóc nhà, Dực San cẩn thận nhìn Nghi Địch và Ấn Trì bên dưới, lắc đầu than thở “sao ta cảm thấy mấy tháng qua, sư phụ ta bộ dáng tổn thương vì tình, cả ngày chỉ biết cho cá ăn, vừa rồi còn làm bộ làm dáng với Long Vương thật ra đều là lập bẫy để Ấn Trì mắc câu?” Vô Khâu, Vô Thân nằm úp sấp bên cạnh, cảm thấy toát mồ hôi lạnh vì đã mạo hiểm rình coi. So sánh với vấn đề của Dực San, có một vấn đề khác còn nghiêm trọng, gấp gáp hơn. “San San a, tuy một thân tân nương của ngươi khiến chúng ta có cảm giác thân thiết nhưng mà…để Hành Tư quân biết ngươi ngay lúc quan trọng này lại chuồn theo chúng ta ra ngoài xem náo nhiệt, chúng ta…” không bị hắn ép chết mới lạ. Dực San đang tập trung rình nghe Nghi Địch và Ấn Trì nói chuyện, không kiên nhẫn gắt ‘không đến bái đường, hắn cũng không gặp được ta, sao có thể biết chứ”. Vô Khâu, Vô Thân còn chưa kịp lên tiếng. “San San, ta nghe nói ngươi muốn đào hôn”. Thanh âm lạnh nhạt quen thuộc vang lên, Vô Khâu, Vô Thân liền âm thầm kêu khổ. Dực San chỉ quay đầu lại, cười gượng nói với Hành Tư đang đứng bên dưới ngẩng đầu nhìn nàng ‘haha, ngươi nghe ai nói bậy vậy, vì sao ta lại muốn đào hôn’ đang nói, nàng cảm thấy trước mắt nhoáng lên một cái, khi phục hồi tinh thần thì đã rơi vào lòng Hành Tư. “Vậy trước lúc bái đường, ngươi lại đột nhiên biến mất, bên kia đang tìm ngươi khắp nơi là xảy ra chuyện gì?”. “…” hahaha> ???? Kết luận: truyện khá hài, độc đáo, nhân vật toàn trai xinh gái đẹp, ủng hộ nhảy hố ???????????? *** Review Leo Sing: (chú ý có spoil) Nữ chính là Liễu San San, một cô gái nổi tiếng khắp thành Phủ Dương bởi tài nghệ ủ rượu nức tiếng, là em gái của chưởng quầy bán rượu “Thôi gia tửu” trong thành. Đồng thời cô là cô gái đẹp nhất trong thành. Cô nàng tính cách cũng rất độc đáo, bề ngoài dịu dàng ngoan hiền nhưng lời nói toàn găm dao khiến tẩu tử nhiều lần tức hộc máu. ???? Nữ chính khi lên 16 tuổi được hứa gả cho công tử Nhạc Thác, bất hạnh thay trên đường nghênh kiệu hoa cô nàng bị Quỷ Vô Thường câu hồn nhầm đi xuống âm phủ. Lẽ ra người bị bắt là Nhạc Thác, người này vốn là thượng thần trên trời nhưng đang lịch kiếp ở trần gian. Nữ chính bị bắt nhầm, đành phải ở Chuyển Sinh điện làm nha hoàn tạp dịch chờ cơ hội đầu thai sống lại. Nam chính là Hành Tư quân, cháu trai của Ngọc Hoàng Thượng Đế, tạm thời điều xuống địa phủ chưởng quản Chuyển Sinh Điện. Anh này cũng khá thú vị, tính cách lúc hắc ám lúc vui vẻ nhưng lúc nào cũng bảo vệ chị cả. Hai người bên nhau bắt đầu cuộc sống náo nhiệt vui vẻ tại địa phủ cùng với dàn nhân vật phụ đa dạng như Hắc Bạch Vô Thường trong nóng ngoài lạnh, Phán Quan thì có sở thích đam mê Xuân Cung đồ nồng nhiệt ???? Tình yêu thuộc kiểu cận thuỷ lâu dài, nước ấm nấu ếch đấy. Thế rồi đến một ngày trên trời phát hiện chuyện của hai người, họ không chấp nhận tình yêu ngang trái này nên chia rẽ hai người ngay lập tức. Bắt nam chính về trời, còn nữ chính thì bị ép đi đầu thai lần 2. Nhờ vậy mới biết được nữ chính là Dực San điện hạ vì phạm tội sát hại 1 tiên nữ nên bị đày xuống phàm chịu khổ sai 200 năm. Kiếp trước Dực San yêu thầm Nhạc Thác nhưng bị tiên nữ Phù Tuyên vào phá ngang, cô ta dùng âm mưu hãm hại nữ chính. Dực San tức giận đánh cô ta một kiếm, Nhạc Thác xuất hiện kịp thời phá ngang. Anh ta lại không tin lời Dực San biện giải mà tin lời Phù Tuyên, hại nữ chính bị đày xuống phàm trần chịu khổ hành. Khi nữ chính về trời không còn lưu luyến tình cảm với Nhạc Thác nữa. Nữ chính thành đôi với nam chính. Kết HE viên mãn ❤️ Truyện dễ thương, hài hước, ngọt sủng, HE. Editor vừa edit xong mình thấy nhà bạn ấy vắng vẻ quá chị em nếu thích vào đọc ủng hộ bạn ấy đi. Mùa Halloween sắp đến, bộ này quả là quá hợp cho chị em đọc trong mùa này đấy ???? Mời các bạn đón đọc Âm Tào Địa Phủ của tác giả Nhược Nhược Dao.
Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước
Ai ai cũng cho rằng cô chính là người hại chết em gái mình để cướp chồng bởi em gái cô vừa chỉ qua đời ba tháng, cô đã khăng khăng đòi cưới em rể - Sở Luật của Sở thị. Ngay cả chính người mẹ ruột cũng từ cô, rằng nàng không có đứa con độc ác như cô! Tại lễ tân hôn, người chồng thốt lên: cô làm tôi ghê tởm, đừng hôn tôi! Đèn flash chớp nhoáy liên tục ghi lại đầy đủ cảnh cô xấu hổ. Đêm động phòng anh nhục nhã cô, Hạ Nhược Tâm, cô không phải là vì bò lên giường của tôi sao? Tôi sẽ làm cho cô sống không bằng chết. Sau đó, cô thật sự sống không bằng chết, anh vì buôn bán, đưa cô đến trước mặt một người đàn ông khác, anh vì cho người phụ nữ mình yêu thích danh phận, đưa cô đến trước mặt một đống đàn ông. Cái người phụ nữ cực kỳ giống em gái cô gối trên cánh tay anh, nhả khí như lan, “Luật, anh sẽ cưới em sao?” Anh xoay người, cười tàn nhẫn, “Được, anh ly hôn, cưới ưm,” Anh tái hôn, động phòng hoa chúc, còn cô ở một kho hàng lạnh băng, sinh một đứa con gái. *** Một năm kia, dưới một gốc cây đại thụ, bé trai nói, trưởng thành, anh sẽ trở về tìm em, cưới em làm cô vợ nhỏ. Anh nhớ kỹ hứa hẹn, tìm lầm rồi, cưới đúng rồi, hận sai rồi. *** Review henies.com: Mình thật sự không hợp với những tiểu thuyết ngôn tình thể loại ngược cẩu huyết này mọi người ạ. Đọc tới chương 16 là mình stop vì đoạn 3 chữ x của nam nữ chính. Tác giả xây dựng hình tượng nam chính như ngựa đực và không đáng mặt đàn ông 1 tí nào cả. Đọc truyện tới chương này mình tức và ghét nam chính quá nên stop để viết review Truyện sơ lượt viết về một cô gái tên Hạ Nhược Tâm phải ở với cha dượng có một con gái tên Hạ Dĩ Hiên. Nữ chính mẹ ruột không yêu, bị em kế ghen ghét cướp mất vòng đeo cổ mà nam chính tặng lúc nhỏ. Vì thế cẩu huyết xảy ra khi lớn lên nam chính nhận nhầm em gái cô là cô bé lúc nhỏ. Không may em gái cô bị tai nạn qua đời nên nam chính nghĩ cô là người gây ra và quyết định lấy cô để trả thù. Nhưng điều làm mình ghét nam chính là tác giả lại viết nam chính như kẻ biến thái cuồng tình dục. Nếu ghét nữ chính có thể làm nhiều cách để hại cô hoặc trả thù nhưng nam chính lại hành xử như kẻ vũ phu. Đây là lý do mình stop và không đề cử cho các bạn có cùng gu với mình. Truyện khá hot trên một số trang đọc truyện và phần lớn dành cho các bé tuổi teen cấp 2,3 nên nếu các bạn muốn cảm nhận thử có thể lướt vài chương xem có cảm nhận giống mình không. Nếu bạn muốn mình review truyện nào thì để lại comment cho mình, mình sẽ cố gắng đọc và viết review trong vòng 2 ngày trở lại. Cảm ơn các bạn đã đọc review của mình nhé. *** Trong biệt thự tư nhân cực kỳ hào hoa, lúc này, đang cử hành một bữa tiệc sinh nhật, là vì con gái thứ hai nhà Hạ gia Hạ Dĩ Hiên, Hạ Dĩ Hiên mặc váy công chúa xinh đẹp, khuôn mặt đáng yêu thỉnh thoảng cười, thật như là một tiểu công chúa xinh đẹp, hưởng hết tất cả chúc phúc của mọi người ở đây. Mà cách đó không xa, lại là có một cô bé đứng xa xa nhìn bọn họ, người mẹ dịu dàng xinh đẹp, người ba trầm ổn thành thục, còn có con gái tuổi nhỏ đáng yêu, thật là một bức tranh gia đình, một nhà ba người ấm áp. Cô mấp máy môi nhỏ của mình, tay nhỏ nắm thật chặt: "Mẹ, mẹ đã quên sao? Hôm nay cũng là sinh nhật Tâm Tâm: " Cô hít mũi của mình, đi ra ngoài, chỉ là, lại không nhịn được duỗi tay nhỏ ra lau nước mắt trên mặt. Cô đã cực kỳ lâu, chưa từng có sinh nhật rồi. Cô đứng ở bên ngoài, trong ngực ôm một bé con cũ, đây là ba đưa cho cô, chẳng qua, không phải ba kia. Cô đã không nhớ rõ dáng vẻ ba kia, quá lâu, cô có thể nhớ cũng chỉ là một người ba đạp trai rất thích cười. Chỉ là ba không cần cô nữa, bọn họ nói ba chết rồi, sẽ không trở lại nữa, sau đó, cô lại có một người ba mới, còn có một em gái mới. Mà mẹ chỉ thích em gái, cũng không hề yêu cô nữa. "Ai bảo em ở chỗ này?" Một tiếng không cao không thấp vang lên, cô quay đầu, càng thêm ôm chặt bé con cũ trong ngực, mà từ chỗ tối đi ra một đứa bé trai lớn hơn cô không có được bao nhiêu. Mời các bạn đón đọc Tân Hôn Không Tình Yêu, Thế Tội Vợ Trước của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết.