Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ánh Dương Soi Lối - Khâm Điểm Phế Sài

Dưới ngòi bút sáng tạo của Khâm Điểm Phế Sài, tác phẩm Ánh Dương Soi Lối là một trong những truyện ngôn tình hay nhất, mang đậm nét lãng mạn, trong sáng nhẹ nhàng của tình yêu đơn thuần. Em sẽ không chờ anh. Nếu muốn, em sẽ đi tìm anh. Đây là một câu truyện online hay kể về một gã vô lại không nơi không chốn cố định cùng một bác sĩ thú y tha hương phiêu bạt. *** Lại một ngày thứ ba bình thường trong tháng sáu. Lúc Hứa Liên Nhã tiêm vắc-xin cho mèo của khách xong, bước ra khỏi tòa nhà thì trời đã tối đen, lại một đêm mát lạnh, không khí nặng nề, vẫn còn đó hơi nóng của ban ngày. Dấu hiệu báo trước con mưa, Hứa Liên Nhã thầm than, quả nhiên còn chưa đến cửa tiểu khu, những giọt mưa lộp độp trút xuống người cô, đầu chóp mũi ngập tràn mùi bụi đất. Cô xách theo hộp dụng cụ cấp cứu, chạy chậm ra bên ngoài. Cách trạm xe bus một quãng, thoáng thấy một sạp báo bên đường, cô rảo bước vào đó trú mưa. Chiếc áo trắng ướt hơn nửa, hoa văn áo ngực bên trong thấp thoáng lộ ra, Hứa Liên Nhã nhếch nhác vuốt lấy tóc mái bị ướt, lấy giấy mềm ra bắt đầu lau tay lau mặt. Cô lại đổi tờ khác lau hộp dụng cụ, lúc cầm giấy tìm thùng rác thì mới để ý đằng sau sạp là một người đàn ông. Điện tử truyền thông phát triển nhanh chóng, báo chí truyền thống cũng dần yếu thế đi, nói là sạp báo, nhưng giống tiệm tạp hóa hơn. Trên tường và quầy đối diện trưng bày lác đác vài ba tờ báo tạp chí, tường bên trái đặt thuốc lá, đằng sau là tủ lạnh, bên trên treo máy nạp tiền*. Trước quầy hàng đặt một chiếc lò ruột nướng ngoài trời, bên cạnh là một thùng nước khoáng cùng với bánh ngọt được đóng gói sẵn. (*Nguyên văn là 空中充值,là một hình thức nạp tiền vào tài khoản điện thoại gián tiếp, chỉ cần nhập mật mã tài khoản, ngay lập tức sẽ có tin nhắn được gửi đến trung tâm công ty nạp tiền, lúc ấy có thể chỉ định số điện thoại để nạp tiền. Số tiền nạp linh hoạt, chỉ cần trên 1 đồng.) Ngọn đèn trắng không sáng lắm, dường như tất cả mọi thứ được bao trùm một màu đen, toát lên vẻ cũ kỹ suy tàn nói không nên lời. Người đàn ông ngồi trong góc chếch một bên Hứa Liên Nhã, ánh mắt vội vã giao nhau, rồi anh ta lại như không có việc gì cúi đầu, chỉ để lại cho cô ấn tượng mặt mũi có vẻ không tệ, để râu. Người đàn ông đang há miệng ăn cơm, mùi đồ ăn phát ra từ cặp inox giữ nhiệt, hẳn là ăn thịt, hương vị mê người, Hứa Liên Nhã nuốt nước bọt, càng thêm đói bụng. Nơi đây cách phòng khám thú y của Hứa Liên Nhã hai trạm xe, cô vốn có thể lái xe đi, nhưng trước khi xuất phát lại phát hiện ắc quy không có điện, sạc điện không kịp nên đành phải ngồi xe bus đến đây. Nhân viên gọi điện đến, hỏi lúc nào cô mới về, để gọi đồ ăn ngoài giúp cô. Mưa rơi ồn ào quá, Hứa Liên Nhã không khỏi cao giọng, hét lên: “Không mang ô, mấy người ăn trước đi, không cần chờ chị đâu, lát nữa ngớt mưa chị sẽ về.” Bên kia nói thêm gì đó, rồi cô cúp máy. Mưa càng lúc càng lớn chẳng kiêng nể gì, giống như sợ người ta không biết bây giờ là mùa hè chẳng bằng, nếu mưa to tiếp như thế này nữa, e là hai xe bên đường phải nối đuôi nhau nhấn còi. Mưa bắn lên mũi giày, Hứa Liên Nhã không khỏi lùi về sau, không ngờ đụng phải tủ lạnh sau lưng, cô sợ làm rơi thứ gì đó bèn vội vã quay đầu lại, may mà không có. Tiện thể cô đưa mắt nhìn vào trong góc kia, liền trông thấy người đàn ông vặn đậy nắp cặp inox, đứng lên. Hứa Liên Nhã bất ngờ phát hiện, vóc dáng người này không lùn. Sạp báo cao hơn một bậc thềm so với đất phẳng, nhưng cô có thể thấy rõ không phải do bậc thềm mà sinh ra ảo giác. Người đàn ông đó vừa đứng lên, không gian không rộng lắm trong sạp báo bỗng chốc thu nhỏ lại một nửa, không phải vì anh ta cường tráng, mà trái lại, cơ bắp trên cánh tay khiến anh ta cùng lắm chỉ săn chắc mà thôi. Người đàn ông không thấy cô, vặn mở nắp hồng trà đá, ngẩng đầu tu ừng ực, hồng trà cùng màu với cổ, hầu kết chuyển động lên xuống. Xuống chút nữa, một chiếc nút bình an* dán trên cổ áo màu đen, đèn chiếu vào, từ góc độ của cô thì không nhìn ra màu gốc của nó. (*Hình minh họa, http://kqs.tfjiaoyou.com/Upfiles/ProPic/2015-4/2015420147257626.jpg) Người đàn ông đặt bình trà xuống, Hứa Liên Nhã dời mắt, xoay xoay hạt châu phật trên cổ tay. Đằng sau vang lên tiếng sột soạt, Hứa Liên Nhã cảm giác không khí bức bách, bèn quay đầu lại. Người đàn ông chen ra từ khe hở giữa tủ lạnh và quầy hàng, đặt một chiếc ghế nhựa xuống bên chân cô, “Ngồi nghỉ tạm đi, xem ra chưa tạnh mưa ngay được đâu.” Giọng phúc hậu, cũng không có áp lực, cảm giác gần giống với bề ngoài. “Cám ơn.” Hứa Liên Nhã cười, từ khi đi ra khỏi nhà vị khách kia gần như luôn đứng, mắt cá chân sớm đã mỏi nhừ. Cô đặt hộp thuốc lên đùi, theo bản năng xoa xoa mắt cá chân. “Bác sĩ à?” Bất chợt người đàn ông hỏi. Kề cận nhau, nhưng Hứa Liên Nhã đã không còn ngửi thấy mùi thức ăn ban nãy nữa, cô phát hiện anh ta đeo túi đeo hông. Hứa Liên Nhã nói: “Bác sĩ thú y.” “Còn có thể phục vụ tận nhà sao?” “Ừ.” Cô đói lắm rồi, nên chỉ đáp miễn cưỡng. Người đàn ông cười hừ một tiếng, gật đầu, thấy cô không muốn tiếp chuyện bèn về lại trong góc ngồi. Ánh mắt Hứa Liên Nhã nhìn theo bóng lưng rộng đang dần rời đi, giữa chừng lại dừng trên chiếc lò nướng. “Một xiên ruột nướng bao nhiêu tiền?” Hứa Liên Nhã hỏi. “Một đồng.”“Còn nước?” “Hai đồng.” Cô lại nhìn mấy gói bánh nhãn hiệu không quen thuộc, không hỏi nữa, “Tôi lấy một chai nước.” Lập tức Hứa Liên Nhã rút mấy tờ tiền ra, là số tiến vừa nãy được trả, cô rút ra một tờ năm mươi. Người đàn ông lại nghiêng người lách ra ngoài, cúi đầu thối tiền lẻ cho cô. Cô nhìn chăm chú, móng tay ngón cái vuông vắn mạnh mẽ, ngón tay vừa dài lại thô, khớp xương rõ ràng. Hứa Liên Nhã cất kĩ tiền thối, người đàn ông đứng chặn thùng nước, cô chỉ có thể nhờ anh ta lấy giùm một chai. Sắc đêm dần đậm, người đi đường rất thưa thớt, có chăng cũng là bung ô vội vàng đi, có lẽ Hứa Liên Nhã là khách hàng duy nhất trong đêm nay của sạp báo. Đã hơn chín giờ, Hứa Liên Nhã bị muỗi đốt, khó tránh buồn bực. Sau quầy lại truyền đến tiếng động nghe như tiếng thùng giấy di chuyển, cô quay đầu lại nhìn, nhưng người đàn ông đã cúi người, không thấy rõ bóng, chỉ nghe thấy giọng đứt quãng, có lẽ đang nghe điện thoại. “Để ở đâu? Thùng nào…. À, để tôi tìm xem.” Dừng một lúc, “Được rồi, tôi tìm thấy rồi, lát nữa về.” Người đàn ông toan đứng lên, Hứa Liên Nhã bèn vội vàng nhìn ra ngoài, trong đêm mưa dường như vạn vật đều trở nên ẩm ướt bẩn thỉu. Quả nhiên người đàn ông lại đứng bên cạnh cô, giũ bật chiếc ô ca rô màu xanh thẫm, lung ô xòe ra mới hay nan bị gãy, ô lệch về một phía, nhưng đủ sức đối phó với trời mưa. Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, nhíu mày như có như không, giống như vì tìm được ô mà vui mừng, nói: “Tôi muốn đóng sạp, nếu không để ý thì cô cứ cầm đi.” Hứa Liên Nhã cầm hộp dụng cụ đứng lên, luân phiên nhìn người đàn ông và chiếc ô, do dự nói: “Vậy còn anh?” “Tôi ở gần đây, đi vài bước là đến, không cần dùng.” Thấy Hứa Liên Nhã không từ chối, anh ta bật cười, để lộ hàm răng trắng bóng. Lúc này Hứa Liên Nhã mới phát hiện, anh ta cao hơn cô nửa đầu, hẳn là một mét tám. Cách rất gần, Hứa Liên Nhã bổ sung thêm kết luận thoáng qua ban nãy: Dáng vẻ người đàn ông này thật đúng là khá, hơn nữa lúc cười, có bộ râu đó vừa vô lại vừa gợi cảm. Cô cám ơn nhận lấy ô: “Mai tôi lại đến trả cho anh.” “Không cần phiền phức, dù sao cũng không biết ai ném lại đây.” Người đàn ông không để ý đến cô nữa, dọn mấy chiếc thùng đặt ở ngoài vào trong, bắp thịt trên tay kéo căng, đường nét càng rõ ràng. Hứa Liên Nhã hòa vào cơn mưa, đi hơn mười mét thì quay đầu lại, người đàn ông đã bắt đầu dọn tủ lạnh. — Ngày mưa không dễ bắt taxi, cô đành đứng chờ xe bus. Ghế ngồi ở trạm xe bus cũng ẩm ướt, chỉ có một mình cô ở đấy, Hứa Liên Nhã thu ô về đứng đó. Sự thật chứng minh, xe bus vào ngày mưa cũng không dễ đợi gì. Hứa Liên Nhã ôm cánh tay, thỉnh thoảng lại đưa tay xuống chân đuổi muỗi. Có một chuyến xe bus đến, nhưng không phải của cô, có mấy người xuống xe, vội vã bước đi. Bỗng bên thùng rác đặt ở trạm xe bus xuất hiện một bóng người. Quần áo sẫm màu, lưng đeo túi sợi dệt PE hoa văn màu xanh, đang lục lọi tìm kiếm gì đó trong thùng rác, bắt mắt nhất là gậy chống mà người đang dựa vào, và chỉ còn lại một chân bên gậy chống. Dường như người nhặt rác không tìm được thứ gì tốt, bèn rời khỏi thùng rác, tùy tiện ngồi xuống băng ghế, cán gậy đập vào ghế inox phát ra tiếng lanh lảnh. Có lẽ cảm thấy Hứa Liên Nhã nhìn chăm chú, bỗng người nhặt rác xoay đầu lại. Đó hẳn là một người đàn ông bước vào tuổi trung niên, với một người nhặt rác mà nói, trang phục của ông ta có thể tính là sạch sẽ. Nụ cười của ông ta không có ý xấu, Hứa Liên Nhã không để ý, tầm mắt dời sang hướng xe bus rời đi. Đợi một lúc lâu, cuối cùng xe bus cũng chậm chạp đi đến. Lúc Hứa Liên Nhã thu ô ở cửa thì nghe thấy giọng nói hơi quen tai. “Trời mưa mà còn ra đây tăng ca à?” Nhân lúc cửa xe chưa đóng, Hứa Liên Nhã quay đầu lại. Chính là người đàn ông ở sạp báo ban nãy, mà đối tượng hiển nhiên là người nhặt rác kia, người sau khoát tay với anh, dường như nói “anh đúng là biết chế giễu người khác”. Cửa xe đóng lại, mưa lất phất rơi trên cửa kính, trong trạm xe bus chỉ còn lại một tấm biển quảng cáo sáng ngời, cùng hai bóng đen, một cao một thấp.Bầu trời quang đãng trong ngày tiếp theo khiến người ta phải nheo mắt. Nhân lúc rảnh rỗi, Hứa Liên Nhã mượn xe máy điện của nhân viên chạy đến sạp báo. Lúc này đã đổi người, ngồi sau quầy là một dì luống tuổi, tuổi tác ngang tầm mẹ của người đàn ông tối qua, nhưng nhìn mặt mũi lại không giống nhau. Trên mặt người phụ nữ trung niên được một tầng mây mù che phủ, mệt mỏi quan sát Hứa Liên Nhã. Như thùng thuốc súng không giấu được người khác, Hứa Liên Nhã dứt khoát hỏi xem người đàn ông trong sạp tối qua vì sao không ở đây. “Cô tìm cậu ta làm gì?” Cơn bực mình của người phụ nữ không phải nhằm vào cô, mà là như ứ đọng đã lâu nay cuối cùng đã tìm được người để phát tiết. “Có chút việc,” Hứa Liên Nhã đã quá quen với những vị khách tính tình hung bạo, cũng không để bụng, “Vậy dì có biết khi nào anh ta có thể đến không?” “Không biết,” Người phụ nữ không khách khí, “Cô có việc thì trực tiếp tìm cậu ta không tốt hơn sao?” “…” Hứa Liên Nhã không dây dưa với dì ta nữa, rút từ trong ví ra một trăm đồng, chỉ vào máy treo trên tủ lạnh, “Nạp tiền điện thoại.” “Ờ.” Người phụ nữ cào mấy sợi tóc bạc rồi xoay người, lông mày bằng phẳng, “Số.” Hứa Liên Nhã đọc số tài khoản, đợi lúc cô bấm nút nhập tiền trên điện thoại xong, nhận được tin nhắn mới đưa tiền cho dì ta. Người phụ nữ vừa nhìn mặt trời phản chiếu trên vũng nước vừa nói: “Tối nay trời mưa rơi cô đến đây đi.” “Hả?” Người phụ nữ ném cho cô một ánh mắt, “Đặc biệt trong những ngày mưa dầm ấy, mưa rơi để cô đau nhức xương cốt là tốt nhất.” Nửa câu sau dì ta gần như nghiến răng mà nói. “…” Hứa Liên Nhã biết hỏi thêm chỉ tổ tốn thời gian nên nói cám ơn, ma xui quỷ khiến thế nào mà cầm theo ô quay về. ... Mời các bạn đón đọc Ánh Dương Soi Lối của tác giả Khâm Điểm Phế Sài.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trọn Đời Bên Nhau - Mặc Bảo Phi Bảo
Trọn Đời Bên Nhau là một câu chuyện về tình yêu thầy trò, nhưng không chỉ giới hạn trong tình cảm thầy trò đó. Nếu bạn gặp được một người thầy giáo, đã từng là một bác sĩ ngoại khoa. Năm 13 tuổi đó, anh ấy là bác sĩ nơi mẹ bạn đang điều trị, lại ngoài ý muốn mà sau bảy năm sau anh không còn nghe thấy gì, cũng không thể làm phẫu thuật được nữa, lại bắt đầu học lại một lần nữa và trở thành một người thầy giáo bình thường. Nếu  anh cùng với bạn giống nhau, đều là những đứa con bị chính người mẹ sinh thành vứt bỏ, không thể nói chuyện được với cha mình. Nếu anh bởi vì cứu sống người trong cơn dịch bệnh lan tràn mà mất đi sức khỏe vốn có của chính anh. Nếu anh yêu bạn. Bạn có thể bỏ qua anh sao, có thể không yêu anh sao? “Cố Bình Sinh, bình sinh không có gì hối tiếc.” Từ nay về sau, không cần nghĩ tới quá khứ đã qua, em chỉ muốn hướng đến tương lai mà anh đã trao cho em. Trọn Đời Bên Nhau là một câu chuyện xưa rất giản dị, kể về hai đứa trẻ đáng thương, sưởi ấm lẫn nhau. Mời các bạn đón đọc Trọn Đời Bên Nhau của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.
Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em
Tên ebook: Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tiên Chanh  Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tình cảm, Văn học phương Đông Người dịch: Hồng Ánh  Nhà xuất bản: Nxb văn học Nhà phát hành: BachvietBooks Khối lượng: 396.00 gam Định dạng: Bìa mềm  Kích thước: 13 x 20.5 cm Ngày phát hành: 03/2014  Số trang: 316 Nguồn: Hội làm ebook free Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em tập 1- Tiên Chanh Giới thiệu: Anh đã từng yêu sâu sắc một người chưa ư? Thế nào mới gọi là yêu sâu sắc? Đã từng coi một người là báu vật, đặt cô ấy ở trong lòng, nâng cô ấy trên tay, hận là không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của thế giới này đến tặng cô ấy chỉ để đổi lấy một nụ cười. Như vậy có coi là yêu sâu sắc không? Đã từng dành trọn trái tim cho cô ấy, vì cô ấy vui mà vui, vì cô ấy giận mà giận, vui khi cô ấy vui, buồn khi cô ấy buồn. Như vậy có coi là yêu sâu sắc không? Bìa Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em tập 2- Tiên Chanh Nhưng cho dù yêu sâu sắc thì có thể thế nào chứ? Cuối cùng không phải vẫn thất tán trong biển người sao? Có bao nhiêu đôi yêu sâu sắc có thể kiên trì nắm tay nhau không xa không rời, cùng vinh cùng nhục đến tận lúc đầu bạc răng long, cùng nhau đi đến hết cuộc đời? Mời bạn đón đọc Chỉ Vì Giây Phút Được Gặp Em của tác giả Tiên Chanh.
eBook Tuyển tập đoản văn full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên ebook: Tuyển tập đoản văn (full prc, pdf, epub) Tác giả: Nhiều tác giả Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tuyển tập, Tình cảm, Đoản văn, Văn học phương Đông Nguồn: Sưu tầm Internet Làm ebook: Nguyệt Nguyệt Ngày hoàn thành: 31/07/2014 Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Tuyển tập đoản văn hay Giới thiệu: Trong ebook này gồm có các truyện sau: - Cửu Mệnh - Người gửi thư bí ẩn - Chocolate đặt trước cửa sổ - Mùa xuân của tiểu nhũ mẫu - Thì ra là chưa muộn - Có một kết cục tình yêu gọi là bỏ lỡ! - Cùng người tình trong mộng hẹn ước - Mít ướt - Ai nói chúng tôi không mờ ám? - Cả đời đặt cược nơi em - Tình yêu gào thét - Thất lịch kiếp - Bảy kiếp luân hồi - Muốn ôm anh như bây giờ - Như Yên, Như Yên - Tiểu thư, thiếu gia không ở nhà - Bé Dưa Hấu và Tháp Tokyo - Tình yêu bên trái, thiên đường bên phải - Tình yêu trở lại - Dạ Hành - Trăm năm hảo hợp - Nếu cuộc sống chỉ như thuở ban đầu - Tôi yêu đại ca xã hội đen Trương Chí Tài - Mãi không thay lòng - Hạnh phúc giống như một đóa hoa - Thời gian hạnh phúc - Đừng hỏi vì sao - Vũ khúc thiên nga đen - Anh có thể ôm người yêu anh đi được bao lâu? - Câu chuyện tình yêu - Có một loại tình yêu gọi là sai lầm! - Kiếp trước nợ em một giọt nước mắt - Nhiều năm sau anh có còn nhớ từng có người con gái quý trọng anh? - Yêu tinh không khóc - Chán ghét cậu yêu thích mình - Ở chung ký - Không phải oan gia không đụng đầu - Mất đi anh, em cũng mất đi chính mình - Kiếp sau, thề sẽ không tắt điện thoai nữa - Yêu anh, nhưng không thể nắm tay anh - Là ai đã mang đôi giày tuyết đó đi? - Ảo cảnh kết thúc giấc mộng phù sinh - Biết mấy tương tư - Buổi thi - Cẩm thượng niên hoa - Cô đơn không phải là lý do để ngoại tình - Có nhìn thấy ánh trăng của ta không? - Con thỏ ăn cỏ gần hang - Đánh cuộc ba kiếp - Đậu Hủ - Đến hạn chưa nộp bản thảo - Đoản văn nhỏ - Đồng hồ cát - Dũng cảm tiến tới - Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả - Em nhất định phải nhớ rõ anh - Gặp trong giấc mơ - Giấc mộng nửa đời - Hiện tại và Quá khứ - Hồ Duyên - Hoa đào ngoài cửa sổ - Hoa hồng tám tuổi - Không thể chung đôi - Lưỡng vong sinh - Đời này, kiếp này, vĩnh viễn không gặp lại - Mỉm cười thí nghiệm - Ba bước huỷ diệt đại ca xã hội đen - Một màn xuyên Thanh kinh điển - Tình yêu là đẹp nhất - Cuộc gọi cuối cùng - Mười năm ngủ dưới hoa - Năm tháng tươi đẹp - Nghiệm Sinh Thạch - Ngọt ngào ở chung - Sự nghiệp thiên thu vĩ đại của Thử Vương - Hương vị của tình mẫu tử - Nhật ký tiểu thư cà phê - Nở rộ - Quẳng chén - Sắc trắng trời hè - Thanh mai ở trên, trúc mã ở dưới - Thanh Xà - Tôi vẫn đang chờ - Thiên sứ bên người - Thủ tín (Giữ lời) - Tiệm bánh lâu năm - Tương tư tuyệt - Viên ngoại - Ba lần gặp gỡ hàng mi viễn sơn - Bao đại nhân bận rộn - Thoáng như hôm qua - Câu chuyện mèo yêu bướm - Gặp sắc nảy lòng tham - Nắm tay chàng - Yêu em suốt đời suốt kiếp - Hoa hướng dương của Tiểu Ngư - Lạc Mai Như Tuyết - Lần đầu gặp gỡ - Mùa hạ ngọt ngào - Đừng hỏi - Bạn cùng bàn - Tô Noãn, anh tìm em đã nhiều năm - Thần Tiên Tỷ Tỷ - Lắm mồm bang - Thiên sứ canh giữ - Nhật kí xem mắt của ác ma - Cân đo tình yêu - To - let - Tự bạch của một con mèo cô độc - Chờ em bao lâu, yêu em bấy lâu - Có nhớ rõ đã từng yêu - Hoa lê trắng - Đồ mi dạ thoại - I love you, I’ll kill you - Lá rơi không vết - Một đêm, một ngày, một năm, cả đời - Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em! Mời các bạn đón đọc.
Màu Xanh Huyền Bí - Miêu Diệc Hữu Tú
Màu Xanh Huyền Bí - Miêu Diệc Hữu Tú Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú    Thể loại: Ngôn tình HE, hiện đại, Văn học phương đông   Chuyển Ngữ: Vân Hoàng + Hạnh Như + Tiểu Mập Mạp   Nguồn: CQH,  luv-ebook.com   Ebook: Ngôn Ngôn   Đăng: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Từ trước đến giờ Tang Đồng đều không ưa người chồng hợp pháp của mình. Với chỉ số thông minh cao bằng nửa thân dưới ngựa đực, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép cố gắng đề cao đạo đức cùng tình cảm sâu đậm của hắn.  Lạc Hưởng Ngôn thì sao? Cười nhạo một tiếng, mũi hếch lên trời: “Tình cảm sâu đậm là cái quái gì? Hữu tình là con mẹ nó!”  Lời nói ác độc, mê người, có thù tất báo đúng với câu: "Phụ nữ không ác độc đứng không vững"  Lưu manh, phúc hắc, tự xưng là phong lưu luôn kiên trì: "Đàn ông cầm thú chắc hắn phải như vậy". đúng chất lưu manh.  Một tờ giấy kết hôn đưa hai người cột vào với nhau, từ đấu đá với nhau cho đến cùng nhau đấu đá người ngoài.  Mà kẻ ngoài đây lại là kẻ độc phụ (phụ nữ gian ác) thì sẽ triển khai như thế nào?