Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bỉ Ngạn Hoa

QUYỂN THƯỢNG Lần đầu tiên thấy nàng, hắn đã biết nàng là thiên kiếp mà hắn không thể kháng cự lại Nàng chẳng bao giờ oán hận hay hối tiếc mà đón nhận tất cả thuộc về hắn Cho dù là điều tốt nhất hay tồi tệ nhất nàng cũng chưa từng ghét bỏ Trong bóng đêm vô tận, nàng chính là ánh sáng duy nhất của hắn Vì tham lam nhất thời nên dù biết không nên, hắn vẫn giữ nàng ở bên cạnh Là hắn phạm vào tội, phá vỡ quy định của trời đất Hắn lại gia tăng khổ cực mà nàng phải gánh chịu, so với bất kỳ ai khác hắn mang tới càng nhiều gánh nặng hơn Hắn phạm phải tội lớn khiến nàng bị đánh vào luân hồi, phải chịu nỗi khổ sinh lão bệnh tử ….. Nghìn năm qua đi, hắn đau khổ tìm từng kiếp luân hồi của nàng Hắn đi qua mỗi tấc đất nhân gian nhưng lại luôn để lỡ nàng Rốt cục, tại một kiếp này, nàng xuất hiện trước mặt hắn Khuôn mặt nàng không còn như cũ nhưng sự ôn nhu vẫn vậy Chỉ là nàng đã sớm quên tất cả thuộc về hắn… *** QUYỂN HẠ Nơi hoàng tuyền, phải chăng vương của ngục Vô Gian là vô tình nhất? Sai rồi, kỳ thật hắn mới là người ôn nhu nhất Vì để cho sinh mệnh vốn ngưng đọng có thể tiếp tục chuyển động, nàng mới tiến vào Vô Gian Dù hắn không để nàng chịu tội thay huynh trưởng, nhưng cũng không đưa nàng trở về chịu phạt Còn cùng nàng kết khế ước sinh tử, vĩnh viễn không tách rời…… Nàng vẫn nghĩ hắn có quyền thả tội nhân vào luân hồi Nàng vẫn nghĩ hắn giữ nàng lại là bởi vì quá cô đơn Nàng vẫn nghĩ với hắn nàng chỉ là một người để bầu bạn Nàng chưa bao giờ nghĩ hắn sẽ vì nàng mà phạm thiên quy, lâm trọng tội Cưỡng cầu người khác là nàng, nếu thực sự bị phạt thì cũng để nàng chịu Để nàng bị trục xuất vào luân hồi, chịu đủ cực khổ cũng không oán hận Nàng chỉ cầu có cơ hội chính miệng nói cho hắn — Bất kể luân hồi ngàn đời, nàng vẫn không quên hắn… *** Bên bờ đối diện Sương trắng mờ mịt. Trong màn sương mênh mang, nước lạnh như băng, mặt nước như mặt gương, thanh tịnh không chút gợn sóng. Nước hồ trong vắt, soi chiếu trời đất rõ ràng. Cô lặng lẽ đi đến bên bờ, nhìn mặt nước trong ngưng tụ kính. Trong thủy kính, có thân ảnh của cô. Cô ngồi chồm hỗm bên cạnh thủy kính, ngóng nhìn hình ảnh của chính mình trong nước. Gió nổi lên, mặt nước thanh tịnh lập tức gợi lên từng đợt sóng, làm nhòe khuôn mặt cũng như thân ảnh của cô. “Người nào ở đó?” Một tiếng chất vấn khiến cô cả kinh, vội vàng quay đầu. Nhưng tại một phần trăm ngàn của một cái chớp mắt kia, cô lại theo trong kính mà nhìn thấy hiện tại cùng tương lai. Ngàn vạn hình ảnh lóe sáng tiến vào trong con ngươi của cô, cũng tiến vào trong trí óc cô! Chiến hỏa đầy trời, tiếng khóc chấn động, dưới thành máu chảy thành sông. Chủy thủ, trăng tròn, lời nguyền rủa. Cái chết. Lửa đen, khóa luyện, hàn băng. Hận thù, Điệp Vũ bi thương, ca ca phẫn nộ, vương quốc suy tàn — Cảm xúc kịch liệt kia khiến hai chân đang muốn đứng lên của cô nhũn ra, khiến cô suýt ngã vào trong nước. Một màn lại một màn hiện lên, đau đến nỗi cô chỉ có thể ngã xuống. Bỗng dưng, một bàn tay to, nắm lấy cánh tay trắng noãn, kịp thời giữ cô lại không để rơi vào trong thủy kính, đồng thời kéo cô ra khỏi mớ hỗn độn hình ảnh kia. “Là ngươi.” Người bảo vệ kính nhướng đôi mày kiếm, cũng không trách cứ cô mà chỉ thản nhiên nói: “Chỗ này không thể tùy ý ra vào, ngươi ở trong này làm cái gì?” Cô có chút kinh hoảng, phấn môi run rẩy, khuôn mặt tuyệt mỹ vì những hình ảnh máu lạnh tàn khốc kia mà vẫn tái nhợt. “Ta…… Ta……” Thử hai lần, cô mới có thể mở miệng, “Thực xin lỗi, ta không biết. Ta là…… đến tìm Bách Hoa phu nhân, nhưng gặp phải đám sương giăng nên bị lạc đường……” “Hiện tại ngươi biết rồi đó.” Người bảo vệ kính buông cánh tay cô ra, hướng bên phải vung lên khiến đám sương tan ra. Con đường đến Bách Hoa lâu liền hiện ra một cách rõ ràng. “Bách Hoa phu nhân ở chỗ đó. Lần tới đừng đến chỗ này nữa. Nếu ngươi thực sự rơi xuống thủy nguyệt kính thì phu nhân cũng không làm gì được đâu.” “Tạ tướng quân.” Cô không dám ngẩng đầu, sợ nước mắt đang tụ ở trong hốc mắt sẽ lập tức rơi xuống. Nhịn xuống cảm xúc đang dâng trào, cô nhún người nói lời cảm tạ rồi liền vội vàng rời đi. Màn sương trắng ở phía sau cô lại một lần nữa hợp lại. Cô quay đầu nhìn thì chỉ thấy một mảnh sương trắng mênh mang. Hết thảy đều khôi phục lại như cũ. Nhưng, cô biết những hình ảnh nàng mới vừa nhìn thấy đã khiến mọi chuyện không còn giống như trước nữa. Ta nguyền rủa ngươi, ta muốn ngươi cùng ta nhìn thế giới này diệt vong! Ta nguyền rủa hắn, ta muốn hắn ở địa ngục phải chịu khổ, cho dù chuyển thế, cũng muốn hắn đời đời kiếp kiếp đều chết ở dưới lưỡi đao của ngươi! Ta muốn hắn mỗi lần đều bị ngươi phản bội, muốn hắn phải nếm trải tư vị bị phản bội là thế nào. Ta muốn màn đêm đen này lặp lại cho đến sơn cùng thủy tận mới thôi! Lời nguyền rủa mang theo thê lương cùng phẫn hận của Linh đối với ca ca và Điệp Vũ từng tiếng một đánh vào lòng cô, mỗi một câu đều khiến cô sợ hãi. Cho dù là xuyên thấu qua thủy nguyệt kính, cô vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh tà ác của lời nguyền kia. Một người bị đem ra làm vật hy sinh, một người vì tình yêu mà chịu khổ, một người phản bội những người khác — Ba Lang lấy máu và nước mắt, dùng sức lực cuối cùng của cả đời hắn mà đúc nên bức tranh đồng. Bởi vì hắn biết, những truyện đó cần được ghi lại thì Điệp Vũ và Linh mới có cơ hội được cứu. Nhưng cô cũng hiểu được, những điều đó đều sẽ không xảy ra. Ca ca phạm phải sát nghiệp quá lớn, bị nhốt đánh vào mười tám tầng địa ngục, nếu hắn không chuyển thế luân hồi thì hai người các nàng sẽ vĩnh viễn lưu lạc trên thế gian. Vĩnh viễn. Cô từng nghĩ đến tình cảm của ba người bọn cô sẽ vĩnh viễn không thay đổi. Ai cũng không biết được sự tình đến cuối cùng lại biến thành như vậy. Trong những năm đằng đẵng đó, tâm trí Linh bị méo mó, biến dạng còn Điệp Vũ thì lưu lạc như một u hồn trên trần thế. Cô nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống hai gò má. Thủy nguyệt kính, cho cô xem được những việc đã xảy ra, dù không thể vãn hồi tất cả nhưng cô có thể thử cởi bỏ những ân oán này. Cho dù việc này có thể làm mọi người phải chịu khổ, nhưng cô vẫn phải làm để bọn họ tránh khỏi vòng quay vận mệnh đeo đẳng đã bắt đầu lăn bánh và cũng chỉ có như vậy, lời nguyền kia mới có cơ hội được giải trừ. Ở phía trước có tòa lầu các ẩn trong mây, bên trong truyền ra tiếng nhạc thanh nhã, du dương. Trên lầu, một vị phu nhân áo trắng như tuyết dường như cảm giác được, cô vừa nhìn lên liền gặp được ánh mắt bà đang nhìn mình. Ngươi hẳn là biết, chỗ đó vượt ngoài tầm kiểm soát của ta. Mộng nhi biết. Ngươi quyết ý muốn đi? Vâng. Thôi, tất cả đều là nhân duyên, tâm ngươi đã định, thì đừng ngoảnh đầu lại, đi đi thôi. Tạ phu nhân. Cô xoay người bái tạ, phu nhân thở dài, nâng bàn tay ý đã biết. Lúc này cô nở một nụ cười cảm kích rồi mới quay người rời đi. Tiếng nhạc mờ mịt như mây. Phu nhân nâng chén lên nhấp một ngụm trà xanh, đồng tử hầu hạ bên cạnh lo lắng mở miệng. “Phu nhân, sao ngài lại để thiên nữ đi, việc này không thỏa đáng đâu ạ, nếu bên trên trách tội xuống –” “Ta đã có tính toán.” Nghe thấy lời này, đồng tử không dám nói nữa, chỉ nhìn về phía người con gái đang tiến về phía đám sương trắng kia, vẫn cảm thấy có chút lo lắng. Sương trắng mênh mang, thân ảnh của cô rất nhanh liền biến mất. Đều có tính toán ư? Ai ai, cái này chính là phạm vào thiên quy đó. Phu nhân không biết đang tính cái gì, không biết có cứu được cô ấy không? Lại nói, nào có người vừa mới tu thành chính quả, liền lại cam nguyện phạm vào tội nghiệt? Cái này không phải tội lại càng nặng thêm sao? Thật sự là hắn đã học mấy ngàn năm rồi cũng không thể nào hiểu được chuyện này! Sớm biết thế này thì hắn đã không nói cho cô biết chuyện về thủy nguyệt kính……   Chương 1: Một ngày mùa thu, sau buổi trưa, mọi người đều buồn ngủ. Trong lớp học, lão sư đang đứng viết bài trên bảng đen. Sinh viên ngồi trong phòng học đều có tư tưởng tan rã, chỉ có vài người còn chuyên tâm nghe giảng bài, còn lại quá nửa là đang ngủ. Mấy con ve còn sót lại từ mùa hè đang ở trên mấy cái cây bên cửa sổ mà kêu, thanh âm vang lên có quy luật giống như đang ru ngủ, mỗi một lần chúng kêu vang lại giống như đang gọi mọi người cùng đến báo danh với Chu công đi. Bạch Khởi Lệ mí mắt đã muốn díu lại, nhìn lão sư đang cầm bút viết nhanh lên bảng, những chữ tiếng Anh mà ông viết trông chả khác gì mấy con giun càng ngày càng mơ hồ. Cô thực cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo nhưng tiếng ve ngoài cửa, rồi ánh mặt trời rực rỡ cùng với khí lạnh trong căn phòng và tiếng giảng bài như tụng kinh của lão sư, chưa kể đến một đám sinh viên đang nằm úp sấp trên bàn đều khiến nàng không thể kháng cự nổi. Sau vài lần ngáp cùng gật đầu nghiêng nghả trong cơn giãy dụa thì cô cuối cùng cũng không chống lại được cơn buồn ngủ mà nằm úp sấp lên bàn học. Tiếng ve râm ran, gió lạnh nhẹ thổi. Mặt trời ở xa xa chậm rãi xuống núi đem tòa nhà lớn nhuộm màu da cam ấm áp…… “Khởi Lệ.” Oa! Một tiếng gọi này làm cho cô đột nhiên bừng tỉnh, lập tức nhảy dựng lên, mở miệng giơ tay, đáp lại tiếng gọi đó thật to. “Có –” Tiếng chưa dứt, cô cũng chưa kịp mở to mắt thì đã phát hiện ra tình huống có gì đó không đúng. Trong phòng học, toàn bộ bạn học không biết vì sao lại đứng lên hết, tất cả đều đang trừng mắt nhìn cô, kể cả lão sư đều trưng ra bộ dáng bị kinh hách. Giây tiếp theo, mọi người đều phá ra cười. Cô lập tức biết chính mình lại làm ra cái việc ngốc. Mà lớp trưởng Tiểu Linh ở bên cạnh đang vừa cười vừa nói nhỏ với cô: “Tôi nói là đứng lên, không phải Khởi Lệ……” Nha, đáng giận. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, chỉ thấy lão sư trên bục giảng vừa bực vừa buồn cười mở miệng nói,“Bạch Khởi Lệ, em giơ tay làm gì? Có vấn đề gì không hiểu hả?” Cô nhanh chóng rụt tay đang giơ cao của mình trong tiếng cười của mọi người, đỏ mặt dùng sức lắc đầu. Thấy cô đáng thương, Tiểu Linh vừa cười vừa mở miệng tiếp tục hô: “Cúi chào, tan học.” “Cám ơn lão sư!” Mọi người một bên cười, một bên cúi chào, cùng kêu to lời chào. Cô cũng mơ hồ mà cúi chào. Buổi học này kết thúc, trong lớp mọi người cười nghiêng ngả mà cô thì trong tiếng cười đó vô lực ngồi lại trên ghế, xấu hổ bắt đầu thu thập sách vở. “Khởi Lệ, lần sau nhớ rõ đừng giơ tay nữa. Giờ chúng ta học trung học rồi, có còn tiểu học nữa đâu, ha ha ha ha!” “Khởi Lệ, đừng để ý con nhỏ đó, cái ‘Có’ của cậu rất tốt, rất phấn chấn. Có điều cậu trước khi ra khỏi lớp thì lau nước miếng đi, cậu ngủ còn chảy nước miếng kìa.” Tiếng cười sung sướng lại vang lên, cô chỉ biết cười gượng tiếp nhận khăn giấy mà A San tốt bụng đưa qua, lau nước miếng trên khóe miệng cùng trên bàn. “Khởi Lệ, hôm nay cậu cùng Điềm Điềm phải ở lại trực nhật, chớ quên lau bảng đen nha! Tớ đi trước đây, bye!” “Khởi Lệ, đi nhé,bye.” “Bye!” Tan học không đến 5 phút, học sinh nhanh chóng lần lượt rời đi. Bạch Khởi Lệ thu dọn sách vở, lau bảng đen, các học sinh khác đã sớm về hết, chẳng còn ai. Cô và Điềm Điềm cùng nhau đóng hết cửa sổ trong phòng học rồi mới vác cặp sách, vừa ngáp dài vừa đi ra cửa. “Khởi Lệ, cậu có khỏe không? Có muốn đi cùng xe với tớ không?” Đến cửa, thấy cô vẫn tiếp tục ngáp, Điềm Điềm có lòng tốt mở miệng đề nghị. “Không cần, băng bảo vệ cổ tay của tớ hỏng rồi, tớ muốn tiện đường đi mua luôn. Hơn nữa, đi bộ một chút chắc là cũng đỡ buồn ngủ hơn, bằng không chút nữa về nhà mà để mẹ tớ nhìn thấy thì bà sẽ biết được tớ ở trên lớp ngủ gật, lúc đó bà sẽ chạy đến nhà ông ngoại cằn nhằn, không cho ông dạy tớ học võ.” “Vậy tớ về trước nha, cậu đi đường cẩn thận,bye!” “Bye!” Vẫy tay với Điềm Điềm, Khởi Lệ một bên hướng trong xe mỉm cười với ba Ôn tới đón Điềm Điềm, “Cháu chào chú Ôn!” Ba Ôn cũng hướng cô nở nụ cười, thấy con gái lên xe rồi thì liền rời đi. Xe của Ôn gia vừa đi, Bạch Khởi Lệ lập tức rũ bỏ nụ cười ngọt ngào, đứng ở cửa trường trung học tư thục danh giá cho nữ sinh mà duỗi người, còn ngáp một cái thật to, chả có tí thục nữ nào. Sau đó cô mới quay đầu, lau đi nước mắt trào ra vì buồn ngủ rồi quay lại chào hỏi với cô gái vẫn đi theo cô từ lúc ra khỏi cửa. “Hi.” Cô gái đó mặc đồng phục giống cô, mái tóc đen thật dài được buộc kiểu công chúa thật chỉnh tề. Cô nhận ra cô gái này, phải nói là vị học tỉ này. Khởi Lệ mấy ngày hôm trước trong buổi chào cờ buổi sáng mới nhìn thấy cô gái này. Cô ấy hôm đó cũng mặc bộ đồng phục này, cũng kiểu tóc công chúa này, còn được hiệu trưởng trao giấy khen. Nhưng cô ấy hôm nay và ngày đó không giống nhau. Lúc đó cô ấy hai má phấn hồng lộ ra trong ánh mặt trời, mà nay nhìn gần chỉ thấy một màu trong suốt chết chóc. “Cậu  …… nhìn thấy tôi ư?” Học tỷ như là bị sự hỏi thăm ân cần của cô làm cho hoảng sự, chần chừ mới mở miệng. “Đúng.” Cô không bị câu hỏi quái dị này dọa, thậm chí còn gật đầu. “Thật sự?” Học tỷ càng tới gần cô. “Thật sự.” Cô lại gật đầu. “Vì sao…… Trừ cậu ra…… Mọi người đều nhìn không thấy tôi? Cũng không nghe được tôi?” Cô nhìn vị học tỉ đang hoang mang trước mặt, ôn nhu nhắc nhở cô ấy: “Cô có nhớ khi nào thì bắt đầu như thế không?” “Tôi …… Tôi không nhớ rõ……” Học tỷ lắc đầu, có chút mờ mịt hoang mang nói: “Tôi chỉ nhớ rõ tôi đang đến trường…… Sau đó…… Sau đó…… Ngực của tôi đột nhiên rất đau…..” Giọng nói mềm nhẹ phiêu tán ở trong không khí, học tỷ nhìn nàng, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, lộ ra sợ hãi, phấn môi cô ta run rẩy hỏi: “Tôi…… Đã chết sao?” Bóng hoàng hôn đem thiên không nhuộm thành một mảnh màu tím xanh. Cô nhẹ giọng mở miệng, “Cô ở trên xe tái phát bệnh tim. Đó là chuyện của ba ngày trước rồi.” “Cho nên…… Mọi người mới để hoa ở trên bàn tôi sao?” “Phải.” “Tôi biết mình có bệnh tim bẩm sinh nhưng vài năm nay, tình huống đều tốt, cho nên tôi không nghĩ đến……” Học tỷ thanh âm lại trôi đi ở trong không khí, lúc này cũng là bởi vì nghẹn ngào. Khởi Lệ nhìn nàng, không biết nên nói cái gì. “Tôi vẫn còn rất nhiều việc muốn làm.” “Ừ.” “Tôi còn nhiều nơi muốn đi.” “Ừ.” Cô có thể nhìn thấy nước mắt trong suốt chảy trên khuôn mặt của học tỷ. Mười tám tuổi, đúng là nụ hoa đang chuẩn bị tỏa hương. Cô có thể hiểu được học tỷ có nhiều giấc mộng chưa hoàn thành mà đã phải đi như vậy thì thật không cam lòng. Nếu đổi lại là cô thì cũng khó có thể chấp nhận được sự thật này. Tuy rằng biết rõ làm như vậy, sẽ làm chính mình trở nên suy yếu nhưng Khởi Lệ vẫn không nhịn được mà vươn tay ra nắm lấy bàn tay lạnh băng, tái nhợt của học tỷ. Học tỷ cúi đầu, nhìn bàn tay đang bị nắm của mình, “Tay cậu thật ấm áp.” Trong nháy mắt nắm lấy tay học tỷ, cô có thể cảm nhận được tim mình như bị ai bắt lấy, đau đến nỗi cô khó có thể hô hấp được nhưng cô vẫn nhịn xuống đau đớn kinh người đó. Học tỷ không thể tin được nhìn cô. Vào lúc học muội cầm lấy tay mình, cô ta thấy thế giới toàn bộ sáng lên, cơn đau đớn ở ngực trong nháy mắt như được hóa giải. “Cậu làm cái gì?” Nàng kinh ngạc mở miệng. “Cô có nguyện ý tin tưởng tôi không?” Khởi Lệ hỏi. Cô gái không chút do dự gật đầu. Cô cũng mỉm cười, sau đó càng tiến thêm một bước ôm lấy vị học tỷ hồng nhan bạc mệnh kia. Ánh sáng trắng nhu hòa từ trong thân thể của Khởi Lệ tràn ra, trong phút chốc vây quanh hai người, ánh sáng càng ngày càng chói mắt cho đến khi cô không nhìn thấy khuôn mặt của học tỷ. “Đi thôi.” Cô nói với học tỷ: “Đừng sợ, nó sẽ đưa cô đến nơi cô cần đến, cô chẳng qua đã bỏ lỡ nó một lần thôi.” Sau đó, tựa như lúc bắt đầu, ánh sáng trắng nhanh chóng biến mất. Giây tiếp theo, ở cửa trường học cũng chỉ còn lại một mình cô, thở phì phò, lấy tay ôm ngực, cả người choáng váng. Cô biết, không có nào thấy những chuyện vừa mới phát sinh trừ cô, cho đến bây giờ đều là như vậy. Cám ơn…… Giữa không trung, truyền đến giọng nói ôn nhu của học tỷ. Cô ngẩng đầu, mỉm cười. Lúc cô ngã xuống liền nghe thấy mọi người xung quanh hét lên, bảo vệ trường học cũng chạy vội ra. Tại thời khắc nửa tỉnh nửa mê kia, xa xa tựa hồ truyền đến âm thanh của ai đó đang trách mắng cô. Có ai đó bế cô lên, đưa đến bệnh viện. Ba, mẹ, ông bà nội đều chạy đến. Nhưng ngoài người nhà, cô còn nghe thấy một giọng nói quen thuộc mà lạnh lùng. Ngươi không nên làm như vậy. Ai vậy? Ai?   I can see dead people – Tôi có thể nhìn thấy người chết. Cô đã quên bộ phim đó là như thế nào, chỉ biết có một đứa bé trai nói với bác sĩ tâm lý của mình những lời như thế này. Tỉnh lại trong phòng cấp cứu của bệnh viện, nhìn vào thiết bị điện tử trong phòng bệnh và rèm cửa màu xanh nhạt, còn có khuôn mặt căng thẳng của người thân, cô thật sự muốn nói ra những lời này. Con có thể thấy người chết. Phải, dịch tiếng Anh ra tiếng Trung thì câu đó có nghĩa là như vậy. Chỉ sợ phản ứng của người nhà cô sẽ không bình tĩnh giống vị bác sĩ kia mà sẽ kiên trì muốn cô đi khám bác sĩ tâm lý hoặc sẽ cho rằng cô bị điên. Cho nên cô vẫn là đem câu kia nuốt vào mà không nói ra, chỉ phun ra một chữ để mọi người biết cô đã tỉnh. “Hi.” Tuy rằng mọi người đều đang thấp giọng tranh luận nhưng khi nghe thấy cô nhỏ giọng gọi thì mọi người đều ngừng nói mà quay lại nhìn cô, mẹ cô ngay lập tức đi đến bên giường. “Hi.” Mẹ cầm tay cô, lo lắng hỏi, “Con thấy khỏe không?” “Có.” Cô gật gật đầu, nhìn lão ba so với diễn viên điện ảnh còn đẹp hơn đang đứng đằng sau mẹ, cô liền mỉm cười, giả ngu hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?” “Con bị xỉu ở trước cửa trường học.” Lão ba mở miệng trả lời. “Thầy thuốc nói huyết áp của con rất thấp.” Ông nội ở một bên thêm vào. “Nha.” Vẻ mặt cô thực vô tội mà nhìn mọi người, mở miệng nói: “Hiện tại con tỉnh rồi, có thể về nhà chưa ạ?” “Không được.” Âm thanh này không phải của mấy người lớn trong nhà mà là từ một cậu thiếu niên đứng ở trong phòng. “Vì sao không được?” Cô nhướng mày hỏi. “Chị phải ở lại trong bệnh viện để làm kiểm tra.” Hắn thần sắc kiên định trừng mắt nhìn ba vị tiền bối trong nhà bình thường rất chiều cô, nhân lúc họ còn đang há hốc mồm mà giành cơ hội nói trước: “Năm nay chị ấy đã xỉu hai lần rồi, mọi người không muốn kiểm tra cho ra nguyên nhân chị ấy xỉu là vì sao ư?” “Nhưng Tiểu Kì, chị không thích ở trong bệnh viện.” Khởi Lệ cố gắng nặn ra một giọt nước mắt, mong nhận được sự thương xót của đứa em trai nhưng mà nháy mắt nửa ngày cũng chẳng nặn ra được giọt nước mắt nào. Bạch Chí Kì bà chị đáng thương nằm trên giường bệnh, vẫn lạnh lùng nhả ra hai chữ kia. “Không, đi.” Thấy bên này không làm ăn được gì, mà người lớn trong nhà cũng không dám nói gì, Khởi Lệ đành phải chuyển hướng sang đứa em trai song sinh khác, tính tình tốt hơn đứa kia một chút, mà khẩn cầu. “Tiểu Lân……” Cô bày ra bộ dạng con chó nhỏ, nhìn cậu ta mà khẩn cầu. Bạch Chí Lân chịu không nổi bộ dạng đáng thương của đại tỷ nhìn cậu như vậy. Tuy rằng Chí Kì đã cảnh cáo cậu trước là không được nói giúp cô nhưng mà bây giờ cậu lại không có cách nào kháng cự lại cô chị hơn bọn họ hai tuổi này. “Chí Kì, chị ấy cũng không phải chưa từng làm kiểm tra. Từ nhỏ chị ấy cũng ngất nhiều lần lắm rồi, đi kiểm tra bác sĩ cũng có tìm ra cái gì đâu, khám trung y cũng chỉ nói là thân thể bị hư nhược.” Cậu nhìn người anh song sinh, ra đời trước cậu có hai phút, nhưng lúc nào cũng mang bộ dáng tiểu đại nhân âm trầm, nói ra trọng điểm: “Huống hồ, lúc kiểm tra sức khỏe đầu năm học, kết quả của chị ấy rất tốt mà, trừ huyết áp có hơi thấp một chút thì vấn đề gì cũng không có. Từ lúc khai giảng đến bây giờ cũng mới có hơn một tháng, hiện tại lại bắt chị ấy làm kiểm tra thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.” A a, quả nhiên A Lân thật giỏi ăn nói. Khởi Lệ dưới đáy lòng cảm tạ, một bên lại không quên đem bàn tay đang cắm kim chuyền nước chuyển qua phía Tiểu Kì, còn lộ ra ánh mắt đáng thương đối với cậu bé mà nũng nịu xin xỏ vị tiểu đại nhân khó tính nhất nhà. “Tiểu Kì……” Bạch Chí Kì nhướng mày, miệng càng mím chặt. “Bằng không thế này đi,” thấy bộ dáng con trai không được tự nhiên, Bạch Thiên Vũ rốt cục mở miệng cấp cho đứa con trai lớn một cái thang. “Khởi Lệ trước cứ về nhà nghỉ ngơi, ở nhà quan sát một tuần xem tình hình thế nào rồi quyết định sau. Nếu con bé lại té xỉu, thì lúc đó quay lại bệnh viện kiểm tra, nếu khỏe hẳn rồi thì mới được đi học.” Nhưng cô muốn đi học a! Khởi Lệ há mồm muốn kháng nghị, nhưng mẹ lại bí mật nhéo tay cô, lại nhẹ nhàng lắc đầu. Biết chính mình không thể quá phận, cô đành phải một lần nữa ngậm miệng lại. “Một tuần?” Bạch Chí Kì nhìn lão ba. “Một tuần.” Bạch Thiên Vũ gật đầu. “Nếu tình huống của chị ấy không chuyển biến tốt thì phải trở về bệnh viện.” “Đúng.” “Được.” Phụ tử hai người đạt được thỏa thuận còn Khởi Lệ thì chỉ biết thở dài. Một tuần là, bảy ngày, thật lâu mà. Aizzz. Nhìn mọi người đứng ở bên giường thành một vòng, Khởi Lệ tự an ủi mình ít nhất cũng được về nhà chứ không cần ở lại cái nơi tràn ngập quỷ hồn và oán niệm này. Nói đi cũng phải nói lại, người nhà cô thật là lợi hại, có họ ở đây, không có thứ gì dám đến gần cô. Đặc biệt là hai đứa em song sinh này. Người xưa nói tính khí khó chịu bay ngàn dặm chính là thế này đi? Ha ha. Có điều bộ dạng tức giận của Tiểu Kì trông thật giống Songoku, mà không phải, là Songoku tỏa ra hào quang màu vàng mới đúng. Chỉ cần tưởng tượng cái đầu của em trai biến thành đầu nhím, đánh ra chưởng phong của môn phái rùa lại còn ở một bên hò hét thì cô liền không nhịn được cười.   Ngày thứ sáu. Cuộn mình ở ghế nằm trên ban công, Bạch Khởi Lệ ách xì 1 cái. Hôm nay đã là ngày thứ sáu sau khi từ viện về, thân thể cô không có vấn đề gì nên người nhà rốt cuộc cũng yên tâm. Hai ngày trước ông nội đã đi ra ngoài, ba mẹ thì đi làm còn hai đứa em song sinh thì đến nhà ông ngoại học võ, ở nhà chỉ còn cô và bà nội. Ở bệnh viện về ngày đầu tiên cô mới dám có chút thả lỏng. Tuy rằng có người quan tâm vẫn hơn là không có, cô cũng biết mọi người lo lắng cho cô nhưng quan tâm và lo lắng quá vô tình lại tạo thành áp lực, khiến cô cảm thấy bản thân mình thật vô dụng. Từ nhỏ, hai đứa em song sinh kia đều rất khỏe mạnh, dù là lên núi hay xuống biển, trèo cây, nhảy sông, hai đứa đều làm một cách dễ dàng. Nhưng cô lại bởi vì thường xuyên ngất xỉu mà không có nguyên nhân, khiến người nhà quan tâm quá mức. Trước khi học trung học, cô đều là học ở nhà, chỉ đến kỳ thi mới đi thi lấy bằng như các bạn khác. Tuy rằng cô càng lớn thì sức khỏe càng tốt hơn, hơn nữa nếu không phải vì nguyên nhân kia, cô thậm chí có thể chạy nhảy, mà cô còn đứng nhất ở trường môn chạy một trăm mét nữ đó. Nhưng chắc người nhà trước kia bị làm cho sợ hãi nên đối với cô vẫn là không yên lòng. Cho nên cô vẫn luôn hy vọng có thể đến trường. May mắn cuối cùng cô cũng cố gắng thuyết phục được mẹ và mọi người để cho cô đến trường học cấp ba. Tuy biết rằng với thể chất đặc biệt này, có thể cô sẽ gây ra phiền toái cho người khác nhưng cô vẫn muốn đi học. Ba năm trung học cô thật cố gắng không để ý đến những cô hồn dã quỷ chết không nhắm mắt, còn quyến luyến thế gian nhưng ngẫu nhiên vẫn tìm cách giúp đỡ họ. Có mấy lần, tình trạng của cô cũng không đến nỗi, chỉ hơi mệt mỏi. Nếu lần nào sức khỏe kém một chút thì cũng chỉ cần nằm vài ngày là tốt rồi. Vì tránh cho người nhà vì truyện đến trường của cô mà tranh cãi, cô đều gọi cho ông ngoại cho người tới đón trước khi ngất đi. Đáng tiếc lần này còn chưa kịp gọi đã bị ngất đi nên mới bị nhốt ở nhà nghỉ ngơi. Không phải cô thích ông bà ngoại hơn, ông bà nội cũng là người rất hiểu chuyện nhưng hai đứa em song sinh thì lại ưa quản chuyện này nọ, hơn nữa ở nhà ông bà ngoại có nhiều thứ kỳ quái cho nên có nằm ở đó cũng không thấy nhàm chán. Nhịn không được lại ách xì 1 cái, cô híp mắt nhìn mấy cây phong phía trước đã chuyển màu đỏ. Cơn gió lạnh mùa thu đầu tiên của năm nay mới vừa chấm dứt hôm qua nhưng chỗ này bởi vì ở sườn núi, ở trên cao nên lá phong đã bắt đầu chuyển đỏ. Ánh mặt trời theo kẽ lá rơi xuống, làm ấm lòng người trong phòng. Cô nửa híp mắt, ở trên ghế nằm điều chỉnh tư thế thật thoải mái rồi mới đưa tầm mắt kéo máy tính xách tay đến. Cuốn vở màu trắng cô đang cầm là lớp trưởng có lòng tốt mang đến cho cô sau giờ học ngày hôm qua. Trong đó ghi chi chít nội dung kiến thức của mấy ngày gần đây. Cô thử chuyên tâm nhìn chữ viết chỉnh tề của lớp trưởng, nhưng nửa giờ sau vẫn nằm ở trên ghế mà ngủ mất. Giữa trưa ngày mùa thu, gió chợt thổi. Lá phong đỏi ối ở trong gió bay bay, có chiếc lá bay cả lên máy tính trong tay cô, rồi lại theo tay cô trượt xuống bên cạnh. Cô nặng nề ngủ, rơi vào giấc mơ tối tăm.   Đêm đen như vô tận. Sau ánh sáng chỉ khiến người ta thấy màn đêm đen này càng thêm vô vọng. Đau quá. Cô không nghĩ lại đau như vậy. Cô cúi đầu, nhìn đôi bàn tay vô lực run rẩy của chính mình. Mệt mỏi quá. Cô không biết lại mệt mỏi như vậy. Trong quá khứ, cho dù đau khổ, cô cũng chưa bao giờ mệt mỏi, đau đớn như vậy Nhưng cô chưa bao giờ tinh lọc hồn phách mà chỉ trị liệu cứu người. Cô chính là muốn cho kia hồn phách phải chịu ít tội đi, thậm chí cô cũng không biết mình có thể làm như thế không…… “Ngươi không nên làm như vậy.” Lời nói bình dị, lại lạnh lùng, thản nhiên truyền tới. Cô quay đầu xoay người, thấy người nam nhân đang nói chuyện kia. Nam nhân để lộ một khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ nhưng lại tái nhợt. Hắn mặc một cái áo choàng màu đen dài tay, trên áo không có hoa văn gì, mái tóc dài đen nhánh cũng không có búi lên, chỉ đơn giản để xõa sau người. Hắn là người đầu tiên cô thấy không bị tra tấn từ khi tới nơi này … Không, hắn không phải hồn phách. Nam nhân này và những người cô thấy trước đây hoàn toàn không giống nhau. Cô không cảm nhận được thống khổ hay vui buồn của hắn, thậm chí cả hơi thở của hắn cũng không thấy. “Ngươi…… Là ai?” Câu hỏi theo đôi môi khẽ run của cô phun ra. Vừa mở miệng nói chuyện cô mới phát hiện ra mình thực sự suy yếu. Cô lại cảm thấy một cơn mệt mỏi đánh úp tới, cô còn tưởng mình sẽ không còn cảm nhận được suy yếu cùng đau khổ như thế này nữa. Hắn không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Nơi này không phải nơi ngươi có thể đến.” Giọng nói của nam nhân này cực kỳ trong trẻo nhưng lại lạnh lùng, khiến người nghe không khỏi rùng mình. “Ta biết.” Cô thở sâu, nhưng trọc khí xung quanh chỉ làm cho cô càng thêm choáng váng, không khoẻ. “Ta…… Ta là đến…… Tìm người……” Cô nhìn hắn, hết sức nói xong câu đó, tuy rằng muốn giữ bản thân tỉnh táo nhưng rét lạnh cùng mệt mỏi lại vẫn đánh bại làm cho cô không thể khống chế thân thể, mà ngất đi. Nam nhân kia lạnh lùng nhìn cô. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, cô nghĩ là trước khi nàng té ngã, hắn đã tiếp được cô. Cô có thể cảm giác được vòng ôm của hắn, không ôn nhu, nhưng cũng không thô bạo, là một dòng nước ôn hòa  ấm áp theo người hắn tiến vào cơ thể cô. Chướng khí tà ác, không biết vì sao, đột nhiên biến mất vô tung. Tiếp theo đó mũi cô ngửi được một cỗ mùi hương thản nhiên, giống mùi hoa sen. Nhưng làm sao có thể? Chỗ này chỉ có đau khổ, làm sao nở hoa được? Nhưng cô xác định đã ngửi được mùi hoa sen thơm ngát, thậm chí còn có mùi trúc xanh. “Gia? Nàng là ai?” Một giọng nói thanh thúy vang lên. “Thiên nữ.”   Khởi Lệ. Khởi Lệ. Ai? Ai là Khởi Lệ? Thế giới đột nhiên lay động, cô mở mắt ra, thấy đã là hoàng hôn, nhưng ánh mặt trời vẫn thập phần chói mắt đối với nàng. Ngồi xổm ở bên cạnh ghế của cô là một người phụ nữ. “Ăn cơm thôi.” Người đó mỉm cười. Cô trừng mắt nhìn, nhận ra cái người phụ nữ kia, chính là mẹ cô. Cho nên cô chính là Khởi Lệ. Bạch Khởi Lệ. Có thể nàng ngủ nhiều nên mơ hồ rồi. “Con có khỏe không?” “Vâng.” Nàng ngồi dậy, xoa cái thắt lưng lười biếng, rồi mới theo mẹ vào trong phòng. Lá phong vấn như cũ theo gió tung bay. Không lâu sau màn đêm đen bao phủ đất trời, ôn nhu lướt qua biệt thự giữa sườn núi của Bạch gia. Mời các bạn đón đọc Bỉ Ngạn Hoa của tác giả Hắc Khiết Minh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Mộ Sắc Thần Quang
Chú ý: – Bản edit này chưa có sự cho phép của tác giả, đồng thời cũng hoàn toàn mang tính phi thương mại, vì vậy mong mọi người tôn trọng người edit không mang bản dịch đi bất kì đâu khi chưa có sự cho phép của Vân. – Vân không biết tiếng Trung, nên bản dịch chỉ có thể đảm bảo độ chính từ 70 – 80 %. –  Xin hãy quên đi tính cách của các nhân vật trong chính văn trước khi đọc, còn nếu không, thỉnh rút lui. – Trong truyện này, giáo sư là thụ (T.T) nên ai chỉ chấp nhận được thể loại giáo-sư-công thì xin đi ra, nếu không hối hận thì đừng trách.   ♥•.ღ°•Văn án•.ღ°•♥ Giáo sư  Severus – Snape sau khi thốt ra câu “look at me” trứ danh khắp chốn,  lại bất ngờ xuyên qua thế giới “twilight” , sống lại thành cậu bé người Anh, Alan – Prince, sau đó gặp phải gia đình ma cà rồng Cullen. Câu chuyện dây dưa với ma cà rồng. Câu chuyện về cuộc chiến với kẻ thù của phù thủy. Viết về bản nhạc của phù thủy. Hát vang huyền thoại của hoàng hôn. Nội dung  vắn tắt Khi  giáo sư không được tự nhiên ăn nói ác độc  gặp phải anh ma cà rồng tuấn mỹ mẫn cảm thì sẽ ra sao? Khi đôi mắt xanh biếc ấm áp nhất trong cuộc đời  dần bị cặp mắt màu vàng  thay thế thì sao? Sau Hoàng hôn  là bóng tối vô tận , nhưng  ũng là khúc dạo đầu của ánh ban mai rực rỡ. Qúy tộc của màn đêm Chưa bao giờ nghĩ rằng, mình có thể  tiếp cận chủng tộc cao quý kia như thế Quần áo màn đêm[?] cùng ánh mắt như sao trời lấp lánh Lóe ra sự mù quáng lạnh lùng không để người nào tiếp cận Có lẽ thật sự chỉ có màu đỏ tươi đẹp kia mới xứng đáng sánh đôi cùng hắn Cho nên hắn mới lựa chọn cuộc đời như vậy Khi tiếng gió nức nở  nói hết sợ hãi và vui sướng trong lòng Ta hiểu rõ  bản thân đã có sinh mệnh hoàn toàn mới Kiêu ngạo như vậy,  kiên cường như vậy  cũng  cô đơn như vậy Chỉ có đêm dài vĩnh hằng làm bạn bên người Đồng hành của ta Hãy để chúng ta cùng nhau vượt qua  đêm dài mênh mang Yêu nhau trong tiếng ca của loài cú *** Twilight đồng nhân, xuyên không, 1×1, ôn nhu vợ nhỏ công x độc mồm độc miệng không tự nhiên thụ, ấm áp, HE Spoil: Giáo sư sau khi bị Nagini cắn, chấm dứt sinh mạng mình thì lại mở mắt ra với 1 sinh mạng mới, Allan Prince, thiếu gia của 1 gia tộc lâu đời ở Anh quốc, và cũng giống như bộ Vu sư nhà bọn ta thì giáo sư cũng vì thức tỉnh phép thuật muộn mà bị phép thuật bạo phát và không ổn định, đành phải chọn dọn tới Forks để tìm nơi che giấu mình và tìm hướng giải quyết. Trước đó vì hứng thú du lịch nên giáo sư bất hạnh đụng phải Volturi dẫn đến mở đầu cho việc khơi lại 1 "bí ẩn" đã bị giấu đi trong quá khứ. Sau khi dọn tới Forks, giáo sư đã gặp được gia đình Cullen và đặc biệt là mỹ nam Edward của chúng ta, bắt đầu cuộc sống trung học đầy kịch tính, cuối cùng còn khơi ra được bí mật kia, hồi sinh cho ông nội mình, và chúng ta có HE với cả bánh bao. Nói chung thì nội dung có chỉnh sửa khác nhiều so với nguyên tác Twillight nhưng cũng khá không đến nổi nào, đọc giải trí vẫn ổn. Mời các bạn đón đọc Mộ Sắc Thần Quang của tác giả Lãng Thấm.
Chào Anh, Bác Sĩ Tần
Nếu ai đã từng đọc qua tác phẩm Xin Chào Chu Tiên Sinh chắc vẫn còn ấn tượng với Lâm Vu và Tần Hành thì bộ truyện này là viết về cặp đôi này.Liệu họ sẽ có được cái kết viên mãn chu Chu tiên sinh hay không? Mời các bạn đón xem. Lâm Vu thi cấp 3 đạt được số điểm cao nhất toàn thành phố, đỗ vào trường Nhất Trung ở Tấn Thành, tại đây cô gặp được Tần Hành. Tần Hành ở trường được vô số người thầm thương trộm nhớ, trừ Lâm Vu ra. Một buổi tối ở lớp học thêm, Lâm Vu nhặt được một tờ giấy, trên đó có ghi: Tớ thích cậu, Tần Hành. Cô tiện tay ném tờ giấy ra phía sau cho Tần Hành, ai ngờ lại bị giáo viên chủ nghiệm bắt được. Lâm Vu bị gọi lên văn phòng, từ đó lời đồn nổi lên bốn phía rằng: - - Lâm Vu thích Tần Hành!! ... Một người là một thiếu nữ nông thôn thiên tài, Một người là một thiếu niên gia cảnh hậu đãi  Trải qua 8 năm ràng buộc,  Thế sự đã an bài, anh chỉ thiên vị một mình em. *** Cuối tháng 8, thời tiết một ngày tận 35°C, cuối cùng buổi huấn luyện quân sự cho học sinh mới của trường nhất trung cũng đã kết thúc, chính thức bắt đầu khai giảng. Buổi sáng, khi trời hửng lên 1 chút, Lâm Vu ngồi trên ô tô của Thẩm gia, tạm biệt mẹ và bà rồi bước xuống một con đường xa lạ. Hơn 5 tiếng sau, đã gần về trưa Lâm Vu mới đến Tấn Thành. Xe dừng lại ở 1 ngôi nhà. Lâm Vu đi vào phòng khách, gặp được 2 người ăn mặc chỉnh tề, ngăn nắp. "Chú Thẩm, dì Hoàng." Đây là người duy nhất tại Tấn Thành mà cô quen biết, qua nhiều năm như vậy mà người Thẩm gia luôn một mực đối tốt với gia đình cô. Bà Thẩm đứng dậy, "Cuối cùng cũng đã tới rồi hả, vất vả cho cháu rồi." Lâm Vu:"Vẫn còn tốt mà ạ." Ông Thẩm:"Có đói bụng hay không cháu? Ăn cơm xong đến buổi chiều là có thể đến trường học luôn nhé." Bà Thẩm gật gật đầu, "Mẹ của cháu có khỏe không?" Lâm Vu:"Mẹ cháu uống thuốc như bác sĩ kê đơn, hai ngày nay đã khá lên nhiều rồi." Bà Thẩm:"Cháu không nên lo lắng quá, bác sĩ đã nói chỉ cần bồi bổ thân thể cho thật tốt thì sẽ không có việc gì nữa." Mi tâm Lâm Vu hơi nhíu lại, cô đến Tấn Trung để học, cách nhà quá xa, muốn về một chuyến cũng không phải là dễ thế nên không có cách nào chăm sóc được mẹ, kỳ thật cô rất lo lắng. Ông Thẩm múc cho cô một chén canh, "Lâm Vu, con không nên suy nghĩ nhiều. Đến nơi này thì phải cố gắng học cho thật tốt, còn mẹ của con ở đó thì chúng ta sẽ chiếu cố cho." Lâm Vu:"Cảm ơn chú." Ông Thẩm nhìn cô, khẽ mỉm cười nói:"Đình Đình với cháu chung một lớp, về sau có chuyện gì cứ kiếm nó nhé." Lâm Vu lại nghĩ đến Thẩm Nghi Đình. Hai người gặp nhau lần đầu tiên là vào năm 5 tuổi. Thẩm Nghi Đình bị bọn buôn người bắt cóc, may mắn khi đang tẩu thoát thì được mẹ cô cứu. Về sau Thẩm gia tới tìm con, đối với nhà Lâm Vu vô cùng cảm kích. Lại tìm hiểu rõ được tình trạng của Lâm gia, cũng tỏ ý muốn giúp đỡ nhà cô cải thiện cuộc sống sinh hoạt. Bất quá đều bị mẹ Lâm Vu từ chối. Nhưng mà mấy năm nay, kiểu gì Thẩm gia cũng sẽ mua cho Lâm Vu chút sách vở, tư liệu học tập, điểm này thì mẹ Lâm hoàn toàn không từ chối được, bà cũng không có đủ tiền để mua sách cho con. Việc mẹ mà Lâm Vu đồng ý cũng chỉ có mỗi chuyện đó mà thôi. Cho nên, người Thẩm gia đối đãi với hai mẹ con này càng thêm kính trọng. Năm nay, được một cái là Lâm Vu thi cấp 3 được xuất sắc nhất toàn thành phố, người Thẩm gia liền cùng mẹ Lâm Vu thương lượng. Lâm Vu quá thông minh, nếu chỉ học ở nông thôn thôi thì quả là đáng tiếc. Cuối cùng, Lâm Vu đồng ý lên thành phố để học. Ăn cơm trưa xong, Lâm Vu đi tới trường một mình. Thẩm gia đã an bài mọi việc cực kì thỏa đáng, trong lòng cô âm thầm cảm kích không ngớt. "Văn phòng của trương lão sư ở lầu 2 tại Đức Dục. Cháu đi tìm đến là được. Nếu có việc gì thì cứ gọi cho ta." Lâm Vu gật đầu, "Chú với dì ở lại, cháu đi học đây ạ." Bà Thẩm, "Đứa nhỏ này thật hiểu chuyện." Ông Thẩm, "Đúng vậy đấy. Nếu Đình Đình nhà ta mà được một nửa như nó thì tôi cũng cam lòng." Bà Thẩm liếc ông một chút, "Biết làm sao được." Thẩm Nghi Đình sau khi bị bắt cóc trở về, cha mẹ đối với cô đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Bà Thẩm không mấy lo lắng, "Không biết hai đứa nhỏ này có thể thân được không nữa." Ông Thẩm cười nói: "Tôi nhìn đứa nhỏ này ổn trọng, tính cách cũng không tệ." Bà Thẩm khóe miệng khẽ cười, "Lâm Vu là ổn trọng, bất quá cùng với mẹ nó có một điểm tương đồng, ấy là rất kiêu ngạo." Ông Thẩm là người hiểu chuyện, tự nhiên sẽ nhìn ra được. Huống chi Lâm Vu đến nhất trung để học, Thẩm gia cũng không có giúp đỡ được gì. Nhất trung vì muốn có được học sinh chất lượng, không màng đến học phí, mỗi tháng còn có tiền sinh hoạt trợ cấp. Mặt khác, Lâm Vu là học sinh giỏi được max điểm hóa toàn thành phố, trường học cũng đã nhìn trúng cô ở điểm này. Khai giảng xong, nhà trường dự định để cô gia nhập đội tranh tài. Nhất trung hàng năm đều có học sinh tham gia giải Olympic để lấy được phần thưởng, nếu như đạt được giải đặc biệt cả nước, cuối cùng có thể nhận được học bổng, bất quá cách này so với thi đại học đúng là khó khăn hơn nhiều. Ông Thẩm không khỏi bật cười: "Đứa nhỏ này làm sao có thể thông minh như vậy chứ." Trong trường học là một mảnh yên ắng, bỗng dưng truyền đến một âm thanh. Lâm Vu tìm tới phòng làm việc của lão sư. Chủ nhiệm Trương Cần nhìn thấy cô, đang từ trên ghế ngồi bỗng đứng vụt lên."Là Lâm Vu đấy hả." "Trương lão sư." "Buổi sáng về nhà gấp hả?" Lâm Vu gật gật đầu.   Mời các bạn đón đọc Chào Anh, Bác Sĩ Tần của tác giả Dạ Mạn.
Ai Sợ Ai
Một lọ nước hoa từ lúc hai người còn chưa xác định quan hệ yêu đương, cho đến lúc hai người đã ở bên nhau và chia tay. * Trước khi yêu: Ân Dao mở túi lấy ra một lọ nước hoa, rồi đi tới đưa cho anh: "Hương cam quýt, không biết anh có thích không." Anh cầm trong tay, cúi đầu nhìn... * Khi đang yêu: Ân Dao: Nước hoa em tặng anh đâu? Anh không thích mùi đó sao? Tiêu Việt: Thích. Ân Dao: Vậy sao anh không dùng? Anh sợ dùng xong thì không có nữa à? Ân Dao: Anh dùng đi. Dùng hết thì em lại đưa anh. Nước hoa của anh, em tài trợ được không? * Sau khi chia tay: (Một đêm nọ) Tiêu Việt: Anh làm rơi vỡ lọ nước hoa rồi... Ân Dao: Anh uống rượu hả? Tiêu Việt: Em có mắng anh không? ... Ân Dao: Nước hoa không còn thì thôi, mai em mua thêm cho anh, được không? CP: nữ nhiếp ảnh gia × nam diễn viên *** Thật sự mình khá thích truyện này, mặc dù nó theo kiểu êm đềm nhẹ nhàng thôi nhưng vẫn cuốn hút theo kiểu nhẹ nhàng đó. Truyện đi chầm chậm từ lúc nữ chính còn quen với bạn nam chính, chính nhờ người bạn này mà nữ chính quen biết được Tiêu Việt - nam chính của câu truyện. Lúc đầu đơn thuần Ân Dao chỉ cảm thấy ở Tiêu Việt sự lạnh nhạt, xa cách khiến cô càng muốn tìm hiểu anh thực sự là một người thế nào. Chính sự tò mò tìm hiểu đó khiến Ân Dao càng ngày càng tiến gần Tiêu Việt hơn. Tiêu Việt là một người ngoài lạnh trong nóng, thích mềm không thích cứng, qua sự chủ động gần gũi của nữ chính làm anh rung động thật sự. Có phân đoạn nam chính quyết tâm kéo nữ chính qua hôn tạm biệt ngủ ngon trên xe siêu hay. Mạch truyện chầm chậm yêu nhau, chầm chậm gần gũi. À truyện không miêu tả H chi tiết , chỉ nhè nhẹ. Lúc mới yêu hai anh chị ngọt thôi rồi, cmt trong truyện toàn đau tim vì độ cute của nam chính. Nam chính kiểu cũng còn trẻ với cả nhỏ tuổi hơn nữ chính nên còn ngây thơ ti tí ấy, nữ chính lão luyện nói chuyện thẳng thắng không ngại còn nam chính thì ngại thôi rồi mà còn làm bộ mặt lạnh :vv. Lúc đầu không định đọc cuốn này đâu nhưng mình đã đọc nhiều cuốn truyện mạch kịch tính rồi nên muốn thay đổi khẩu vị, với cả đọc nhận xét trên các web toàn khen hay, truyện nhẹ nhàng nên quyết định thử, thực sự là nhiều cmt khen hay lắm luôn :))))))) MỌI NGƯỜI NÊN ĐỌC THỬ NHÉ. Mình đọc truyện trên wattpad của chị chủ edit, nhưng mình lượn lượn ở mấy trang copy xem nhận xét truyệntrước khi đọc á, mong chị chủ edit có xem bài review này thông cảm hihi :>>>> TRÍCH TRUYỆN: Cô quang minh chính đại mà thưởng thức, sau đó khen một câu: "Anh thế này nhìn rất đẹp." Ân Dao khen rất thẳng thắn chân thành, chỉ là quá đỗi trực tiếp và đột ngột. Tiêu Việt nhìn cô một lát, rồi ngượng ngập dời mắt sang con khỉ bông nho nhỏ đặt trước xe. Anh cầm khỉ con trong tay nghịch một hồi rồi trả về chỗ cũ. "Tôi đi đây." Anh nghiêng đầu nói. Ân Dao gật đầu. Tiêu Việt mở cửa xe. Ân Dao nhẹ nhàng níu tay áo anh, chỉ chỉ con khỉ nhỏ anh vừa chơi: "Cái đó anh muốn mang đi không?" Ngữ điệu rất dí dỏm, cô hỏi xong thì quan sát biểu tình của Tiêu Việt, trong mắt cô tràn ngập ý cười. Chợt Tiêu Việt nghiêng người tới hôn lên mặt cô, anh nín thinh bước xuống xe. Ân Dao nhìn anh băng qua đường, đến bên kia, anh xoay người lại, thoáng trông về bên này rồi mới đi vào. ************************************************************* Tiêu Việt gắng gượng duy trì tinh thần, nhìn cô một lát rồi đột ngột ngã người sang, đầu tựa trên vai cô. "Đau đầu." Ân Dao nhíu mày: "Ai bảo anh uống nhiều như vậy?" Mắt anh nhắm nghiền, giọng trầm thấp vang bên cổ cô: "Anh ta bảo anh uống." Hiếm có dịp hỏi gì đáp nấy thế này. Ân Dao ngắm hàng mi thật dài của anh: "Cậu ta bảo anh uống thì anh cứ uống sao? Anh bị khờ hả?" Lúc này Tiêu Việt có hơi thiếu tỉnh táo, lại rất khó chịu, không giống dáng vẻ bình thường lắm. Anh nắm lấy ngón tay Ân Dao, nói vẻ hờn dỗi: "Sao em lại mắng anh?" "Em không có mắng anh." Ân Dao bất đắc dĩ giơ tay ôm anh vào trong ngực: "Cận Thiệu xấu quá, lần sau đừng chơi với cậu ta." ******************************************************** Tiêu Việt bước lên một bước, cúi đầu nhìn cô chăm chú: "Anh không muốn khiến em khóc."   Mời các bạn đón đọc Ai Sợ Ai của tác giả Quân Ước.
Người Con Gái Có 'Độc'
Giữa cô và Hạ Tầm Giản đã có một mối quan hệ lén lút hơn một năm. Cô nghĩ mình hẳn không phải là một cô gái tốt, khi từ đầu có ý niệm làm học trò anh, nhưng mối quan hệ dần lệch quỹ đạo. Tối đó là lần đầu đến làm khách nhà anh, cô đã chuẩn bị sẵn một túi vải trong tủ. Làm khách rất nhiều, thuận tiện cũng cùng anh “làm”. Sau đó vào một ngày đẹp trời, lấy thân phật là học trò cô kéo tay Hạ Tầm Giản, “Ân sư” của mình tham gia vào triển lãm cá nhân của Cao Phỉ ở phòng làm việc. Ngày đó, tất cả ánh đèn đều dán lên người cô, bên miệng cô khẽ nhếch, thần tái tao nhã. Cô nhìn sắc mặt xám của cô ta, cũng chỉ cười ngạo mạn, giống như ngày đó, cô ta một thân thể lõa lồ bò trên giường, phảng phất ngạo mạn tươi cười khoe ra thắng lợi. Hệ liệt đại thần, nữ chính cường đại, nam chính càng cường đại, ai tra ta ngược ai, ai tiểu Tam ta ngược ai! Duy chỉ có đau nữ chính, ngao ngao ngao *** Chính văn chính thức bắt đầu, xin hãy kiên nhẫn Bản thân Cao Phỉ, nếu nói tỉ mỉ, sẽ là một câu chuyện xưa rất dài. Đối với chuyện này,An Nhan Nhiên có thể tóm tắt vô cùng ngắn gọn, chỉ có hai chữ: Đần độn. Tạm thời chưa đề cập tới những mối quan hệ máu mủ, bối cảnh gia đình, chỉ dựa vào việc cùng nhau lớn lên đã đủ làm cho hai người này càng thân thiết quan tâm lẫn nhau nhiều hơn chị em bình thường. Nhưng trên thực tế, bắt đầu từ năm 7 tuồi, Cao Phỉ chính là khắc tinh của An Nhan Nhiên. Cao Phỉ có một năng lực hạng nhất mà không ai theo kịp, đó chính là – Tranh giành. Không cần biết là cô đã có hay không có, giành được có hữu dụng hay không, chỉ cần là đồ củaAn Nhan Nhiên thì Cao Phỉ nhất định sẽ cướp đi. Thời kỳ tuổi thơ, giành ăn giành chơi; thời đi học, giành bọc sách, bút máy; thời kỳ thiếu niên, giành quần áo, bạn bè; thời kỳ trưởng thành, giành bạn trai, giành cơ hội, giành cả ánh mắt nhìn của người khác… Tóm lại, không phải của người khác Cao Phỉ sẽ không giành, cho dù tranh giành cả thế giới cũng nghĩ là cái mình nên có được. Bị tranh giành nhiều lần, cho dù tốt tính thế nào, cuối cùng cũng có chút thay đổi – hơn nữa là sau khi xảy ra sự việc kia. Thật lâu về sau, An Nhan Nhiên lại nghĩ, ở phương diện khác mà nói, sau hai mươi mấy năm bị Cao Phỉ công kích cô cũng chưa từng xuất hiện tài năng gì. Cho nên từ góc độ này,cô nên dùng ánh mắt khoan dung hơn để đối xử với Cao Phỉ. Sau khi đi làm, lần đầu tiên An Nhan Nhiên gặp Cao Phỉ, là ở nơi làm việc vào ngày thứ hai. Không thể không nói, độ nhạy bén về tai mắt của người đàn bà này càng ngày càng tới gần loại động vật nào đó, cô chẳng qua là đang làm ở phòng triển lãm tranh vô tình gặp người nào đó, đối phương liền nghe phong thanh tìm tới. Phòng triển lãm tranh không lớn, hơn một trăm mét vuông sát đường cửa hàng, phía sau cách ra một kho chứa những bức tranh được gửi, diện tích không còn lại bao nhiêu. Vị trí của phòng triển lãm tranh thật ra thì không được tốt lắm, nằm ở phía cuối khu phố, mặt tiền lại lõm vào bên trong, bảng hiệu cũng không lớn. Nếu không để ý, người đi đường tuyệt đối sẽ không chú ý tới. Phòng triển lãm tranh buôn bán lại tốt vô cùng, chủ yếu là do ông chủ có mối quan hệ rộng, thường có thể tìm được một ít bức tranh đẹp từ những họa sĩ vô danh . An Nhan Nhiên đã đi làm ở đây được gần sáu tháng, từ lúc đầu chưa quen thuộc đến sau này thành thạo, thái độ làm việc làm cho ông chủ càng ngày càng hài lòng, gần đây thường ra ngoài đi lang thang tìm các tác phẩm xuất sắc, giao phòng triển lãm cho cô xử lý. Mặc dù trừ cô ra, phòng triển lãm còn có một người nữa, nhưng là sinh viên làm thêm, cho nên phần lớn các công việc đều do cô đảm nhiệm, lượng công việc tất nhiên không thể nào ít. Khi Cao Phỉ tới nơi, An Nhan Nhiên vừa tiễn một vị khách hàng lớn. Người chưa tới mà mùi nước hoa đã bay tới, mùi hương quyến rũ quen thuộc, trang điểm còn tinh xảo hơn nhiều so với thời đi học, làm cho Cao Phỉ vốn đã xinh đẹp lạnh lùng lại thêm phần tà mị. Sau sự kiện kia, An Nhan Nhiên vẫn coi Cao Phỉ như không khí, hơn nữa trước ngày tốt nghiệp mấy ngày, hai người căn bản đã coi nhau như người xa lạ. Cao Phỉ tới với vẻ mặt tự nhiên, xem xét đánh giá An Nhan Nhiên từ trên xuống dưới, tiếp theo cười một tiếng, nói mình chỉ muốn mua một bức tranh, đối với những chuyện khác không muốn đề cập tới. An Nhan Nhiên đương nhiên biết đối phương không để ý đến tranh, nếu là ngày trước căn bản sẽ không chú ý tới. Nhưng sáu tháng qua, được rèn luyện với thân phận làm công ăn lương dù sao cũng có chút thay đổi. Tựa như người ta nói, tâm trạng quyết định tất cả. Muốn bắt đầu làm gì, trước hết phải điều chỉnh tâm trạng của mình cho tốt. Trước đây cô không hiểu, giờ gặp lại, phát hiện ra tâm tình mình so với trước kia, quả nhiên là bình tĩnh hơn nhiều. Cô thậm chí còn dốc lòng cẩn thận giới thiệu một vài bức tranh mà đối phương tùy ý chọn, thái độ chuyên nghiệp chu đáo ngay cả bản thân cũng phẫn nộ. Lúc rời đi Cao Phỉ hung hăng nhìn cô vài lần. Cô biết rõ đối phương tới thể tra xét, cố ý tỏ ra sự kiêu ngạo của một người thành công, lấy cớ để nhục nhã, chèn ép mình. Đáng tiếc là không đoán trước được người vốn nên bị đả kích nặng nề sâu sắc không thể tả thậm chí có khả năng rớt nước mắt mà cả quá trình lại vô cùng bình tĩnh, hoặc có thể nói là vô cảm… Tình trạng này cứ ba ngày lại xuất hiện một lần. Đối phương vẫn mượn cớ đến xem tranh, nhưng lại mua hai bức, cũng để lại cho cô danh thiếp để cô đưa đến địa chỉ trong đó, cứ như đây là công việc của cô. An Nhan Nhiên liếc nhìn Cao Phỉ một cái rồi nhận lấy. Mời các bạn đón đọc Người Con Gái Có "Độc" của tác giả Nam Lăng.