Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ

Sau khi hôn nhân tan vỡ cuộc sống sẽ như thế nào đây? Có phải là hạnh phúc khi thoát khỏi địa ngục hay là địa ngục trần gian đây. Mọi người cùng đón đọc truyện Cuộc sống Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ của Hân Hân Hướng Vinh nhé! Truyện xoay quanh một cô gái bị đứt gánh giữa đường, cô chia tay với một người đàn ông, người đó đã không biết quý trọng cô. Và người đàn ông đó cũng đã từng thất bại trong hôn nhân. Họ sẽ được hạnh phúc sau thất bại hôn nhân lần này chứ?? *** Review bởi: Trang Mèo - fb/hoinhieuchu:  Hân Hân Hướng Vinh là tác giả không xa lạ với những bạn thích dòng truyện nhẹ nhàng, đời thường nhưng đầy lãng mạn ngôn tình. Các tác phẩm của Hân Hân Hướng Vinh chủ yếu là hiện đại, thuộc thể loại sủng ngọt, không phải bộ nào cũng chắc tay, bút lực có lên có xuống nhưng nhìn chung đa phần theo phong cách ngôn tình đời đầu, thích hợp giải trí hơn là chiêm nghiệm cuộc sống. Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ là một tác phẩm không quá đặc sắc, nhưng lại tiêu biểu cho phong cách của tác giả, câu chuyện kể về hai người đã từng ly hôn, họ vô tình gặp được nhau và yêu nhau bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.  Lần đầu tiên Phương Chấn Đông gặp Hàn Dẫn Tố là ở vườn hoa nhỏ phía sau bệnh viện quân khu của thành phố. Hôm đó vườn hoa rất yên tĩnh, nhiệt độ âm bảy, tám độ, Hàn Dẫn Tố mặc chiếc váy màu trắng như muốn hoà lẫn vào màu sắc của tuyết trên cành, cô ngồi đó không nhúc nhích, giống như một pho tượng, đầu cuối xuống thật thấp, mái tóc dài che kín khuôn mặt có chút ướt nhẹp, tuyết rơi trên mái tóc đã tan ra thành nước. Phía sau cô là một cành mai, một cô gái với gương mặt nhu nhược xen lẫn kiên cường, nội tâm yếu đuối nhưng tràn đầy kiên định, cô như là hoá thân của bông hoa mai trắng... Đây là hình ảnh khắc sâu vào ký ức của Phương Chấn Đông kể từ buổi chiều hôm ấy, chẳng biết tại sao, chỉ là anh không thể quên được.  Lần đầu tiên Hàn Dẫn Tố gặp Phương Chấn Đông là khi anh đưa cháu trai của mình đi học ở lớp vẽ của cô, người đàn ônh cao lớn trong bộ quân phục mạnh mẽ, làn da ngăm đen, gương mặt cương nghị. Anh đưa cô về nhà chồng cũ, đối mặt với hai kẻ cô hận nhất, giúp cô mang đi những món đồ nặng, cũng là điểm tựa tinh thần bất đắc dĩ khiến cô có thêm dũng khí. Nhưng ai ngờ, người đàn ông hiên ngang đáng sợ ấy, lại ương nghạnh xâm nhập vào cuộc sống của cô, cắm rể giâm cành, mà cô lại xua không khỏi, đuổi thì không dám :)))  Hàn Dẫn Tố cùng Trịnh Vĩ kết hôn hơn ba năm, cô dùng tất cả tinh lực của tuổi thanh xuân để vun vén cho tổ ấm nhỏ của mình, mua nhà, góp xe, chịu đựng sự chán ghét của mẹ chồng chỉ vì cô không phải người thành phố, chịu đựng sự sỉ vả vì mãi mà vẫn không có thai. Nhưng Hàn Dẫn Tố không chán nản, với cô con cái là duyên phận, là món quà mà ông trời ban cho khi thời cơ đến, và thời điểm duyên phận đó đến thì cũng chính mắt cô bắt gặp Trịnh Vĩ đang ngoại tình với Hàn Dĩnh - em kế của cô, trong chính mái ấm mà cô luôn nâng niu chăm sóc.  Phương Chấn Đông là “cây vạn tuế trăm năm không nở hoa” trong mắt gia đình và đồng nghiệp, anh đồng ý kết hôn với Chu Á Thanh vì cảm thấy bản thân đến tuổi, cha mẹ cũng muốn thế. Nhưng với một người mà trong ngày hôn lễ, nếu cô dâu không mặc váy cưới thì chưa chắc anh ta nhận ra đó là vợ mình, có thể đòi hỏi thêm điều gì ngoài trách nhiệm cứng nhắc mà Phương Chấn Đông nghĩ là “phải” làm. Vậy nên ly hôn, và nam chính cảm thấy không quan trọng, ngoại trừ việc luôn đau đầu vì cứ bị Phương phu nhân bắt đi xem mắt. Thiết nghĩ Phương Chấn Đông có thể “bắt” được Hàn Dẫn Tố lý do lớn nhất là tính cách “tỉnh” của anh. Nữ chính vốn là cô gái khép kín trong các mối quan hệ, nói đúng hơn là thụ động. Cô luôn tự đơn giản hoá cuộc sống của mình, an tĩnh đến mức trầm mặc đơn điệu, chính vì thế mà nam phụ Đường Tử Mộ luôn chỉ có thể là một người sư huynh, một đồng nghiệp, thậm chí là một người bạn hiểu nhau chứ chưa bao giờ thành một người theo đuổi. Cô gái như Hàn Dẫn Tố được ví là đoá hoa bất tử, bé nhỏ mỏng manh nhưng kiên cường bất khuất, dù chẳng quá diễm lệ nhưng chẳng bao giờ rụng tàn. Vậy nên với nữ chính mọi sự “dò đường” đều vô dụng. Đối mặt với sự e dè, nghi ngờ, thậm chí sợ hãi của Hàn Dẫn Tố, Phương Chấn Đông chỉ dùng một câu để khẳng định “Tôi là quân nhân”, không những lời tỏ tình sáo rỗng, không hứa hẹn biển trời, tôi là quân nhân, tình cảm của tôi kiên định như việc tôi đang làm, như con người tôi vẫn sống, như trách nhiệm, nghĩa vụ, lý tưởng tôi vẫn đeo đuổi. Và “Tôi là quân nhân”, nên tình yêu của chúng ta sẽ được “quân hôn” bảo vệ, hãy tin tôi!!!!  Có thể với những phụ nữ khác thì người đàn ông “giống như ảnh chụp có tác dụng dán trước cửa trừ tà” như Chấn Đông là bá đạo đáng ghét, ngay lần đầu gặp mặt anh đã “cưỡng chế” đưa cô về nhà chồng cũ để lấy đồ, lần thứ hai đã đi chợ nấu ăn, lần thứ ba lau kính chăm hoa, lần thứ tư suýt “lay súng bóp cò”... bất chấp sự bất mãn thầm kín của Dẫn Tố. Nhưng có lẽ đó là cách duy nhất và hiệu quả nhất, với một trái tim đã tổn thương, và một cái đầu có EQ quá thấp như vậy thì chỉ có cách xông vào, xông mạnh vào bất chấp mọi thứ, bằng chứng là anh đã phá cổng tường thành công :)))))  Nếu Hàn Dẫn Tố dịu dàng như nước, thì Phương Chấn Đông lại lạnh lùng như tản băng, mỗi một người gặp nhau đều là sự sắp đặt của số phận, hai con người đã từng kết hôn, từng ly hôn, nhưng cả hai lại đến với nhau bằng tình yêu cuồng nhiệt nhất. Ban đầu nữ chính kết hôn vì cô cảm thấy thích hợp, nam chính kết hôn vì anh thấy đến lúc cần, nhưng cuối cùng họ gặp nhau, thay vì tan chảy thì họ lại bùng cháy. Đôi khi yêu không chỉ cần đúng lúc, đúng người, mà còn cần sự hoà nguyện và thích hợp.  Nữ chính nhẹ nhàng, êm ả, nhưng tuyệt không hề yếu đuối. Cô có thể vun đắp cho người đàn ông ích kỷ từng gọi là chồng, có thể nhẫn nhục khi bị mẹ chồng xem thường, có thể chịu đựng mẹ kế khắc nghiệt em kế đáng ghét, nhưng cô không để bản thân phải chịu thiệt dù đứng ở bất kỳ một vị trí nào. Cha ruột ích kỷ? cô tự kiếm tiền để đi học. Chồng vô tâm? vì gia đình cô có thể hi sinh. Bị phản bội? cô kiên cường quyết định ly hôn Vì để bản thân hoàn toàn dứt khoát? cô từ bỏ đứa con vừa mới hình thành. Khi nhận ra bản thân có tình cảm với Chấn Đông? cô mạnh mẽ nắm giữ. Khi đối mặt với những kẻ đáng hận? cô sắc bén đáp trả.  Thật ra hình mẫu nữ chính khiến mình khá mâu thuẫn, có thể chi tiết cô quyết định phá bỏ đứa con tác giả đưa vào nhằm tăng thêm sự kiên định khi cô muốn ly hôn với Trịnh Vĩ, nhưng nó cũng là hình ảnh phá huỷ phần nào giá trị nhân đạo trong lòng mình. Không nói ở đây là đúng hay sai, nhưng có cảm giác Dẫn Tố mang suy nghĩ khá ích kỷ, cô đứng ở vai trò người vợ, người bị phản bội, nhưng lại quên mất bản thân cũng sắp làm một người mẹ.  Nam chính được xây dựng chuẩn, thủ pháp đối lập khi tạo khối cho hai nhân vật chính của tác giả là điểm nhấn cuống hút tạo nên sự thành công cho cả tác phẩm. Một người bề ngoài yếu đuối, nội tâm lại kiên cường, một người bên ngoài lạnh lẽo, bên trong lại ấm áp. Cả hai cực trái dấu đã vô tình hút lấy nhau, cộng hưởng và tô đậm lên nhau, ở bên anh, cô gái ôn nhu hiểu chuyện bỗng chốc như đứa trẻ bướng bỉnh, cô trở nên sinh động hồn nhiên. Ở bên cô, người đàn ông cứng nhắc khô khan lại dịu dàng đến không ngờ, anh chu đáo, yêu thương, đôi lúc lại hay cằn nhằn nhưng luôn xem cô là đầu quả tim để che chở.  Dàn nhân vật phụ trợ thể hiện hai trường phái hoàn toàn đối lập. Tập thể những kẻ cực phẩm gồm người cha Hàn Thanh Sơn yếu đuối nhu nhược, tự nguỵ biện cho sự phản bội của bản thân bằng lý do mơ hồ ảo tưởng, dù biết Hàn Dĩnh ngoại tình cùng anh rể của mình nhưng vẫn yêu cầu nữ chính hãy tha thứ cho ả, vì ả không cố ý, hoặc trước đám cưới của Hàn Dĩnh và Trịnh Vĩ lại nghe lời Triệu Hồng đến “xin” tiền của Hàn Dẫn Tố. Bà mẹ kế Triệu Hồng đanh đá chua hoa, bà ta không cho nữ chính tiền để đi học, nhưng khi cô kết hôn lại bắt nhà chồng phải đưa sính lễ thật nhiều, bà ta cảm thấy việc Hàn Dĩnh cướp cái gì đó của nữ chính là điều tất nhiên, là thuận theo chân lý. Cô em kế Hàn Dĩnh ích kỷ, vụ lợi, ả cảm thấy Hàn Dẫn Tố không xứng đáng có được hạnh phúc, ả ghen ghét đố kỵ muốn giành lấy tất cả, bao gồm gia đình, chồng, tiền bạc. Bà mẹ Trịnh Vĩ khắc nghiệt, tham lam, Trịnh Vĩ vô dụng nông cạn. Một bên là ông bà Phương với tính cách hào sảng, kiên định thẳng thắng, cô em chồng Phương Nam tài giỏi thông minh, người bạn thân Mộ Phong lạc quan, đáng yêu, nam phụ Đường Tử Mộ ôn nhu, chung tình... đã phần nào xã hội hoá cả bức tranh đằng sau hai nhân vật chính.  Có những đoạn đối thoại và tình tiết trong truyện không thống nhất, như ban đầu khi Triệu Hồng và Hàn Thanh Sơn cãi nhau, bà ta khóc lóc than rằng vì Hàn Dĩnh không phải con ruột của ông ta, nhưng sau đó lại có đoạn nói Hàn Dĩnh là con riêng của Hàn Thanh Sơn và Triệu Hồng. Hoặc đoạn Phương Chấn Đông đã li dị vợ, tác giả cũng nói rõ anh hoàn thành nghĩa vụ bình thường của người chồng, nhưng đến đoạn nam nữ chính lăn giường thì lại dùng từ “mới khai trai” cho nam chính :)))  Edit với mình chỉ là tạm được, có những từ trong cùng một câu bị lặp lại thường xuyên, một số từ kết câu chưa mượt. Chắc vì mình hay xem convert nên khá khó tính với những bản edit, dù vậy nhìn chung hành văn ổn. Các tình tiết đóng mở hợp lý, dẫn dắt của tác giả khéo léo, không gây nhàm chán. So với một số tác phẩm khác thì “thịt” ở đây chưa thật sự chất lượng, nhưng với mình là vừa đẹp, đủ mà không thô. Đánh giá 8/10 điểm.   Mời các bạn đón đọc Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ của tác giả Hạ Hạ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phi Thường Hoàn Mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên
Truyện sủng và rất ngọt, nam chính khá đáng yêu vì mới yêu. Anh chỉ được cái mạnh miệng thôi chứ rất là hay xấu hổ, và đang bước chân vào con đường thê nô. Nữ chính đã trải qua tám kiếp, kiếp này là kiếp thứ chín nhưng chưa một lần yêu. Hai người này khi yêu đương hết sức là ngây thơ. Mây chưa đọc hết nhưng mà chưa thấy ngược chỗ nào hết  :bighug:  Nữ phụ đủ loại, Mây liếc sơ qua thì hình như có một nàng là trùng sinh. *** Thời gian qua nhanh như nước chảy. Ở Hoằng La quốc không người nào không biết Hoàng đế chuyên sủng Hoàng hậu, ái thê như mạng, lúc bình dân bách tính tụ chung một chỗ luôn nói Hoàng hậu nương nương có phải đã tích đức tám kiếp mới gặp được Hoàng thượng hay không, đế vương si tình như vậy quả thực là trăm năm hiếm có. Ý chỉ hủy bỏ tuyển tú vừa đưa ra, vài vị ngự sử đại thần đã cuống quýt cầm tổ tông gia pháp, mưa móc quân ân làm lý do khuyên can một phen. Bọn họ chuẩn bị lâu như vậy, mắt thấy đã sắp đến thời điểm quan trọng, Hoàng thượng lại không tuyển tú… Nhưng Hoàng thượng cũng rất quyết tâm, hủy bỏ tuyển tú cho tới ngày đại tuyển cho Thái tử. Đế - Hậu hòa hợp là sự may mắn cho Hoằng La quốc, huống chi hậu cung là chuyện nhà của Hoàng thượng, không đến lượt người khác khoa tay múa chân. Mấy đại thần có nhãn lực đều thấy tâm ý Hoàng thượng đã quyết, hơn nữa mấy người mới nhậm chức đều do một tay Hoàng thượng đề bạt, tự nhiên là nghe theo Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng thuận thế giết gà dọa khỉ, nhất thời toàn bộ triều đình vô cùng hài hòa. Chung quy thì an nguy gia tộc vẫn quan trọng hơn là làm rạng danh gia tộc. ... Mời các bạn đón đọc Phi Thường Hoàn Mỹ của tác giả Cố Phán Nhi An Nhiên.
Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ - Cửu Nguyệt Vi Lam
Liễu Vi Dung có thể nói là xuyên không rất bi thống. Trong một cuốn tiểu thuyết cung đấu mà nàng vừa mới xem xong có một nữ phụ làm vật hi sinh, nàng ta trước ngày tuyển tú bị mẹ cả hạ dược kết quả bị người khác làm hủy hết trong sạch, nữ phụ làm vật hi sinh vì quá bi phẫn, đau khổ nên tự tử. . . Có phải quá bi kịch hay không? Thật may ông trời giúp đỡ --- ban cho nàng một không gian tùy thân. Vì thay đổi số mạng, thoát khỏi sự định đoạt của mẹ cả, biện pháp duy nhất chính là vào cung làm nữ nhân của Hoàng đế! Nguyên tác trong tiểu thuyết cung đấu chính là tác giả bịa đặt !!! Vì muốn cho nữ chủ mở rộng Bàn Tay Vàng ra mà thôi! *** Gần đây, Mộ Dung Triệt vẫn hay mơ một giấc mơ kỳ lạ. Mỗi lần hắn đều giật mình tỉnh lại từ trong mộng. Đêm nay hắn lại mơ thấy cái giấc mơ kia. Nhìn dung nhan thanh lệ của Hoàng hậu ngủ bên cạnh, nội tâm hoảng sợ của hắn mới từ từ an tĩnh lại, hồi tưởng lại giấc mộng vẫn lặp đi lặp lại mấy ngày qua. Giấc mơ kia vô cùng chân thật, tựa hồ giống như hắn tự mình trải qua. Bắt đầu từ lúc hắn đăng cơ tuyển tú xong, trong mộng của hắn vẫn xoay chung quanh một nữ tử tên là Liễu Tương Nhã, Liễu Tương Nhã, hắn biết, chính là tỷ tỷ độc ác của Hoàng hậu. Từ lúc hơn mười năm trước đã bị hắn ban rượu độc chết rồi. Nhưng hiện giờ lại vẫn lặp đi lặp lại, làm chất lượng giấc ngủ của hắn bị giảm xuống nghiêm trọng. Làm hắn cực kỳ sợ hãi chính là, trong mộng, Hoàng hậu hiện giờ của hắn vậy mà trước ngày tuyển tú mấy ngày liền chết bất đắc kỳ tử. Khiến cho hắn không khỏi nhớ đến lời Minh Viễn đại sư nói. Mệnh cách hai người, một mất một còn, cùng với sự kiện chết đuối trước tuyển tú, còn có chuyện nàng ấy có không gian thần bí kia, nhắm chặt mắt, thì ra là thế, nếu lúc trước Hoàng hậu không có được không gian thần bí kia, có phải toàn bộ đều hướng theo sự phát triển như trong mộng? ... Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ của tác giả Cửu Nguyệt Vi Lam.
Nam An Thái Phi truyền kỳ - Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức
An Nam Thái phi truyền kỳ là một tình sử, dã sử cũng là ký sử về một thời biến động lẫn hưng thịnh của Đại Kim quốc, một chuyện tình ly kỳ đẹp đẽ như thần thoại và một bức tranh đa màu đa sắc của những con người dạt dào hơi thở trẻ tuổi, sống cùng nhiệt huyết và sống vì cống hiến. Từ nha đầu thông phòng đến Thái phi nương nương, con đường này nàng đã đi rất nhiều năm rồi. Bản văn án nặng khẩu vị: Nếu nói Nam An Vương gia là S, nha đầu thông phòng Chu Tử trong phòng Vương gia chính là M, Chu Tử được phù chính(*) chính là quá trình SM. Nhưng mà, rốt cuộc ai là S ai là M, chuyện này thật đúng là khó nói! Bản văn án phức tạp: Nam An Thái phi đang kể chuyện xưa cho cháu gái là tiểu Quận Chúa nghe: “Con có biết, bà đời này dựa vào cái gì lên làm Thái phi không? Một là không kiêng ăn, thân thể khỏe mạnh, dáng dấp phát triển đầy đủ; Hai là bụng rất giỏi sinh nở, liên tiếp sinh ba tiểu tử; Ba là biết khóc, đem lão Vương gia gia của cháu khóc đến mềm cả tim! Ha ha ha ha ha!” Đối với đoạn hội thoại này của Thái phi, lão Vương gia cười nhạt, rất là khinh bỉ. *** Không ai biết, năm ấy khi lần đầu tiên nhìn thấy Chu Tử, Chu Tử mười lăm, Liễu Liên mười sáu. Mười sáu tuổi, Liễu Liên có một loại xinh đẹp khó mà cưỡng lại —— da thịt trắng nõn như ngọc, mày lá liễu xinh đẹp tuyệt trần, mắt hoa đào nhẹ nhàng đầy nước, cánh mũi thẳng đẹp, môi trái tim đỏ tươi —— hắn mười sáu tuổi, có thể xem là thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần. Cho nên, Cao Quý phi không cho Vương Gia giữ hắn bên cạnh. Vương Gia sắp xếp cho hắn vào biệt viện Vân Trạch, khiến cho mười sáu tuổi như hắn trở thành thủ lĩnh Tinh Vệ của biệt viện vương phủ. Mùa thu năm ấy, Nam Man rục rịch nổi dậy, Vương Gia mang theo Liễu Liên, Phàn Duy Bân, Bạch Tử Hạ cùng Bạch Tử Xuân thống lĩnh quân phòng thủ Nam Cương đi dò xét biên quan. Sau khi trở về từ biên quan, Vương Gia lại bắt đầu chỉnh đốn quân đội, chuẩn bị cho đại quân xuất phát. Một ngày kia, Vương Gia bao trọn một viện của quán rượu lớn nhất trong thành Nhuận Dương, đãi tiệc mừng cùng cả đoàn người. Sau khi tàn tiệc, Liễu Liên cùng đám người Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân và Bạch Tử Hạ vây quanh Vương Gia mặc áo đen giáp chiến đấu vàng mũ vàng kim cưỡi ngựa phía trước, Triệu Anh Triệu Dũng điều khiển xe ngựa theo sát phía sau —— trong xe chồng chất từng chồng tơ lụa sa mỏng vân the, từng hộp trang sức lớn nhỏ. Những vật này đều do Liễu Liên và Triệu Anh Triệu Dũng cùng đi mua. Lúc ở Phường Diên Khánh mua những thứ này, Liễu Liên thật sự tò mò, vì vậy đã hỏi Triệu Anh: "Sao Vương Gia lại mua những thứ này?" Không phải Vương Gia vẫn luôn luôn giữ mình trong sạch, không gần nữ sắc đó sao? Triệu Anh cười bỉ ổi: "Liễu thống lĩnh, ngươi ở biệt viện lâu rồi, không biết chuyện của Vương Gia chúng ta đâu?!" Liễu Liên nhướng mày nhìn hắn. .... Mời các bạn đón đọc Nam An Thái Phi truyền kỳ của tác giả Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức.
Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Mỗ R
Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không vô tài vô mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ mơ màng màng. Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh kịp, dù là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi, ba trắc phi, ái thiếp càng vô số. Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa… “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…” “Thế nào?” “Muốn đánh nàng!” *** Bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, không chỉ có người của Viêm Quốc mà ngay cả Hạ Lan Khâm và Hạ Lan Tuyết nhìn thấy cũng đông mắt cứng lưỡi. Cuối cùng, vẫn là Hạ Lan Khâm phản ứng nhanh chóng, một mặt phân phó thuộc hạ dẫn người hỏa tốc gấp rút tiếp viện, một mặt tự mình gia nhập chiến cuộc. Hạ Lan Tuyết vốn cũng muốn đi xem thế nào, lại bị Hạ Lan Khâm không khách khí vỗ vai, “Đệ ở lại đây đi, không được cử động!” Cho dù Hạ Lan Tuyết đã trở thành hoàng đế nhưng ở trong mắt Hạ Lan Khâm, anh vẫn là một tiểu đệ đệ không để cho người khác yên tâm. Hạ Lan Tuyết lần này không kiên trì nữa, ngoan ngoãn ở lại tại chỗ, nhìn Hạ Lan Khâm dẫn một tiểu đội chạy về phía ánh lửa phần phật. Anh không cần chờ bao lâu, Hạ Lan Khâm đã chạy trở về. Hạ Lan Khâm trở về còn ôm theo một người, vẻ mặt lo lắng hô to: “Lập tức trở về nơi đóng quân, tìm Phượng Cửu tiên sinh!” Người hắn đang ôm, chính là Phượng Thất đã gần hấp hối. Hạ Lan Tuyết căn bản không kịp hỏi han điều gì, Hạ Lan Khâm đã lướt qua bên cạnh anh, chạy vọt đi. Rất hiếm khi nhìn thấy Hạ Lan Khâm có thần sắc như vậy, thất kinh thật sự. Trong ấn tượng của Hạ Lan Tuyết, Nhị ca luôn luôn khí định thần nhàn, là một tướng quân tuyệt thế nắm trọn chiến cuộc trong tay. Hạ Lan Tuyết vừa cảm thán vừa xoay người, định hỏi người cùng đi xem Y Nhân thế nào. Nào biết anh vừa mới xoay người lại, một người tòan thân vô cùng bẩn thỉu, trên khuôn mặt bé nhỏ cũng đen sì sì đã đứng trước mặt anh. Trên sa mạc không trăng không sao, chỉ có ánh đuốc lay động. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Y Nhân của tác giả Mỗ R.