Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Khách Quan Không Thể Được - Lam Bạch Sắc

Chánh thống mà nói, đây là tình yêu và khao khát của nam nữ hiện đại trên kinh doanh trên tình trường, thảo luận nghiêng qua, thì đây chính là chuyện xưa về theo đuổi và bị theo đuổi xoay ngược nhiều lần. Thuộc tính của nữ chính: giả trư ăn cọp. Thuộc tính của nam chủ: không biết. Độ phúc hắc, độ khó chịu đều không biết. Ý nghĩa chính của truyện: thề tiến hành sự nghiệp ăn sạch sành sanh đến cùng. *** Giới thiệu có vẻ hơi tối nghĩa, nên mình mạn phép giới thiệu thêm. Thật ra thì cốt truyện không mới, cái hay là ở cách viết của tác giả thôi. Nói tóm lại là tiểu hồ ly bị lão hồ ly chấm trúng, trợ lý bị phó tổng ăn sạch, oan gia đối đầu, gặp mặt khó quên, từng bước vào bẫy, hài hước không ngừng...  Nữ chính tuyệt không tiểu bạch, cũng có tính cầu tiến, ăn nói khá sắc bén... Nam chính thì vô cùng âm hiểm và biến thái... Cảnh H làm mình sặc sụa. Thật ra thì mình cũng vô năng trong vụ giới thiệu. *** Trên thế giới khoảng cách xa xôi nhất, không phải chân trời góc biển, không phải sinh ly tử biệt, mà là bạn thật vất vả bon chen lên xe điện ngầm tuyết số 382, tôi lại không chen lên được --!! Hồ Nhất Hạ ở dưới sự tấn công của bốn phương tám phía trước sau, rốt cuộc bị dẹp thành nhân thịt trong bánh nướng, một khắc cửa xe điện ngầm khép, mới thật vất vả rút ra một cái tay, phất tay từ biệt Lãnh Tĩnh ngoài cửa. Con người Lãnh Tĩnh, người cũng như tên, trên thực tế là một tiểu thư vô cùng dễ dàng xù lông, lúc này đang ở ngoài cửa, trông mong nhìn xe điện ngầm đang bắt đầu chạy chầm chậm, mếu máo làm vẻ muốn khóc. Phía bên này, Hồ Nhất Hạ trước sau như một, cười như không tim không phổi. Báo cứng vì thiếu hụt đồng tình đối với bạn tốt tới rất nhanh, xe điện ngầm chạy một mạch, mỗi lần Hồ Nhất Hạ đều bị người đoạt đi chỗ trống, thủy chung không có chỗ lớn đặt chân. Mang giày cao gót ba tấc, giống như đạp trên mũi đao, chân cũng sắp đứt, cô tự nhiên không rãnh bận tâm hình tượng, nương nhờ một góc, làm sao thoải mái được. Tóc thẳng, xõa dài nửa tấc trên vai, áo màu sáng, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, quần ống nhỏ be phối với 1giày cao gót chồng, lộ ra một đoạn mắt cá chân mảnh khảnh, vừa đúng hấp dẫn, ăn mặc như con nhà dòng dõi, dáng dấp cũng vui tai vui mắt, nhưng tư thái bây giờ thì không dám khen tặng, tay chống trên cửa gửi tin nhắn, hận không thể dán mặt lên luôn, như người hoàn toàn không da có xương cốt. Các hành khách nam len lén nhìn, lặng lẽ than: nhưng đáng tiếc, đáng tiếc. "Nếu lần này mình lại không đậu phỏng vấn, cậu sẽ phải nuôi mình tiếp!" Hồ Nhất Hạ ngưỡng khuôn mặt tươi cười nhìn chằm chằm điện thoại di động, ở loại địa phương này còn có thể không coi ai ra gì, đúng là có trình độ. "Cút!" Đầu kia trả lời nhanh như tia chớp. Cô cũng không tức, "Hắc hắc, mình lại cút trở về rồi." Lãnh cô cô này nổi danh miệng cứng lòng mềm, chỉ chốc lát sau đã gửi biểu tình than thở tới đây: "Hồ ly, vì sao cậu ở trong nhà an nhàn không chịu lại phải chạy tới đây? Ừ? Nghe chúng chị em gái một câu, đã đến lần phỏng vấn cuối cùng rồi, cậu phải dụng tâm, ngàn vạn đừng như lần trước, người phỏng vấn đẹp trai cỡ nào cũng không thể chảy nước dãi, nghe chưa?" Trong nháy mắt Hồ Nhất Hạ hơi xụ mặt, nhanh chóng ấn nút: cậu còn không viết vì sao mình chạy tới đây? Nếu như không phải bị hỏng chuyện với họ Hứa kia, mình làm gì phải ngàn dặm xa xôi trốn ra. . . . Ngón tay lại dừng lại ở khắc này, cắn răng một 1cái, xóa toàn bộ 3 chữ đã ấn lúc nãy. Đổi lại: "Cậu không biết người nước ngoài lần trước" Hồ Nhất Hạ ép mình nhớ lại những chuyện tuyệt vời đó, "Cặp mắt kia. . Chậc chậc, so--blue a(rất xanh)!" Lãnh Tĩnh đoán chừng là tức thật, tin nhắn sau đó, dấu chấm than dùng vô cùng mất hồn: "Đại biểu nhân dân cả nước e-- khi dễ cậu!a! ! ! !" Hồ Nhất Hạ nào dám đắc tội nữa, cười hì hì cất điện thoại di động, tiếp tục làm nhân bánh thịt nướng của cô. Thật vất vả mới đến trạm, Hồ Nhất Hạ từ cửa xe điện ngầm đi ra, trang phục và đạo cụ cả người đã sớm thê thảm không nỡ nhìn. Vội vàng xử lý tóc, tránh cho thật thành chuồng gà. Điều chỉnh hô hấp, sau đó thuận một hơi, ngẩng đầu, nhìn về văn phòng mục tiêu nơi xa. Cao ốc cao vút trong mây, cửa thủy tinh khúc xạ ánh sáng gần như ương ngạnh, sáng nay lúc cô còn vùi ở trong chăn, Lãnh cô cô đã ngàn căn vạn dặn: tổng bộ Á Thái (tức là vùng châu Á Thái Bình Dương) của 4S-ray sắp thành truyền thuyết rồi, đến lúc đó cậu giúp mình lưu ý, những cô gái nơi đó có phải đều thanh khiết, đều xinh đẹp, có khí chất hay không? Đêm qua Hồ Nhất Hạ gọi điện về nhà, lời lẽ của ba bình thường, bảo cô cần phải về nhà, Hồ Nhất Hạ chỉ nghiêm mặt, mượn danh nghĩa công ty lớn này cự tuyệt: e"Ngày mai khuê nữ của ba phải đến Ngải Thế Thụy tham gia đợt ra mắt cuối cùng, chờ con câu một con rể tinh anh về cho ba!" Nhớ năm đó ba Hồ dựa vào buôn lậu cải trắng ở Hongkong để dựng nghiệp, nhưng kể từ sau khi bù cả đống tiền lớn bán rau cải vào thị trường chứng khoán, ba liền vung tuyệt bút lên, gia huấn của Hồ gia là: không có văn hóa, thật là đáng sợ. Bất đắc dĩ khuê nữ này học chành lợi hại, nhưng không có một chút tế bào làm ăn, ba Hồ không thể làm gì khác hơn ký thác hy vọng mong manh đến trên người con rể tương lai. Hôm nay khuê nữ vừa nói như thế, lập tức nói đến lời trong lòng, ba vui vẻ, bên tai Hồ Nhất Hạ cũng tạm thanh tỉnh, nhưng vừa cúp điện thoại, trong nháy mắt ngã vào thế giới không tiếng động, cô đột nhiên cũng có chút phiền muộn. .... Mời các bạn đón đọc Khách Quan Không Thể Được của tác giả Lam Bạch Sắc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hành Trình Đến Viễn Cổ - Mèo Mặt To Thích Ăn Cá
Xuyên về thời viễn cổ, bắt đầu trải qua cuộc sống ở nguyên thủy. Cùng với cao to uy mãnh “Trung khuyển” yêu đương, sinh con dưỡng cái. Tìm từ quan trọng: nhân vật chính: Trình Y| phối hợp diễn: A Man| khác: viễn cổ, dã nhân, sủng văn, trung khuyển. *** Quá trình chạy nạn rất vất vả, hơn nữa còn mang theo hài tử, Noãn đã năm tuổi, đệ đệ Dương Dương ba tuổi, trên đường đi đều được A Man và Trình Y cõng trên lưng. Các tộc nhân đều mang theo chút ít dụng cụ đơn giản, buổi tối tùy tiện chọn một nơi miễn cưỡng tập hợp nghỉ ngơi cùng một đêm, sau đó hừng đông lại tiếp tục chạy đi. ... Mời các bạn đón đọc Hành Trình Đến Viễn Cổ của tác giả Mèo Mặt To Thích Ăn Cá.
Con Đường Vấy Máu - Kim Bính
Anh một thân một mình, lựa chọn con đường này, không sợ đầu rơi máu chảy, không sợ bị cô lập Về sau gặp cô Anh đã có chuyện để sợ hãi Trong tình yêu, có người đã tìm được tín ngưỡng *** Tác phẩm “Con Đường Vấy Máu (Mặt trời không lặn về tây)” của Kim Bính được lấy ý tưởng từ những kí ức đã xảy ra khi còn nhỏ của tác giả. Không chỉ đơn thuần là chuyện tình giữa cô gái Tử Tốn xinh đẹp và chàng trai Hạ Xuyên, tác phẩm còn đan xen trong đó là một câu chuyện điều tra ly kỳ gay cấn về một vụ án liên quan đến môi trường Quê hương của Hạ Xuyên đang bị ảnh hưởng bởi môi trường bị ô nhiễm, ban đêm các xí nghiệp lén lút xả khí thải dẫn đến việc nước không thể uống, tình hình ô nhiễm trầm trọng đã bao trùm lên cả một vùng. Những vụ việc được bưng bít không để lộ bất cứ thông tin nào ra ngoài và rồi Hạ Xuyên, Tử Tốn cùng biết bao nhiêu người khác đã làm những gì để đẩy lùi vấn nạn này? Cuốn sách “Con Đường Vấy Máu (Mặt trời không lặn về tây)” là một câu chuyện chứa đầy cảm xúc về những con người trẻ luôn sống nhiệt huyết và hết lòng với cuộc sống. *** Bữa sáng Tưởng Tốn làm trứng sốt dưa hấu, Hạ Xuyên nhìn không nhúc nhích. Tưởng Tốn: “Dưa hấu bà Bạch tặng nhiều quá.” Hạ Xuyên im lặng ăn xong, chạy đi nhà vệ sinh ba lần. ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Vấy Máu (Mặt trời không lặn về tây) của tác giả Kim Bính.
Quái Phi Thiên Hạ - Cẩm Hoàng
Dạ Dao Quang là truyền nhân phong thủy thế gia, vừa nhìn người là biết ngay giàu sang hay nghèo hèn, chỉ cần một quẻ biết ngay họa phúc, chỉ cần một câu nói là có thể quyết định sinh tử của ai đó. Dù xuyên không trở thành con dâu nuôi từ bé của một gia đình nông dân thời cổ đại, cô vẫn có thể tiền tài như nước, ăn nên làm ra nhờ tài hoa và năng lực của chính mình! Đến khi bàn luận chuyện cưới hỏi, Dạ Dao Quang hỏi: “Tiền do muội kiếm, chàng do ta nuôi lớn, tiểu nhân ác nhân đều do muội đánh, yêu ma quỷ quái đều do muội đuổi, quyền quý phú hào đều nợ ân tình của muội, muội cần chàng làm gì?” Chàng trai nào đó sở hữu khuôn mặt càng lớn càng trở nên đẹp một cách quỷ dị lạ thường đến gần: “Phu nhân phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, càn quét thiên hạ, để không thất sủng, vi phu tất nhiên sẽ đảm bảo mãi mãi xinh đẹp như hoa.” Vì vậy, cô gái nào đó đầu óc mụ mị vì ham mê sắc đẹp đã đồng ý cưới! Quyền khuynh thiên hạ, không bằng có nàng. Thế gian vĩnh hằng, chỉ có quyến lữ thần tiên...  *** Trong lúc Dạ Dao Quang đang mơ màng, dòng nước lạnh ngắt và tanh hôi ùa vào cơ thể cô qua miệng và mũi, cảm giác ngạt thở khiến đầu óc cô trở nên tỉnh táo hẳn lên. Cô cảm thấy có một bàn tay bóp chặt sau gáy, ấn mạnh đầu cô xuống nước. Trời ạ, mình đang bị mưu sát! Cô vận khí theo thói quen nhưng lại cảm thấy đan điền trống rỗng, lúc này mới nhớ ra lúc mình đấu pháp đã bị đánh lén, đáng lẽ phải tiêu đời rồi mới đúng, tại sao bây giờ lại như vậy? Lại uống một ngụm nước, người phía sau rõ ràng là muốn lấy mạng cô cho bằng được. Dạ Dao Quang không kịp suy nghĩ nhiều, cô đưa tay về phía sau tóm lấy bàn tay đang đè chặt sau gáy cô, dùng hết sức lực véo thật mạnh vào bàn tay đó, nhưng rốt cuộc chỉ véo rách được một mảng da của đối phương, tại sao cơ thể cô lại yếu như vậy chứ? ... Mời các bạn đón đọc Quái Phi Thiên Hạ của tác giả Cẩm Hoàng.
Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương - Hoa Dung Nguyệt Hạ
Anh là tổng tài Đế quốc thương nghiệp cao cao tại thượng, cô là một người con gái nuôi trong gia đình đang lâm nguy. Để giải cứu sự nghiệp của cha nuôi mình, cô liền ký vào tờ hợp đồng trăm vạn với nội dung: Sinh con thuê cho anh! Bất ngờ thay, cái thai cô có lại là song thai. Lúc sinh, người anh thì khỏe mạnh, còn người em khi vừa ra đời đã chết yểu không còn hơi thở nào. Cô hoàn tất hợp đồng, cảm khoản tiền thù lao trên trời rồi biến mất ở trong mắt anh. Sáu năm sau, anh vẫn là tổng giám đốc vạn ngườ có một, mà cô lại bị coi nhầm thành con chim bị anh nuôi nhốt trong chiếc lồng vàng! Anh từng bước ép sát: "Người phụ nữ này, cô tưởng rằng mình có thể thoát khỏi tay tôi sao!", lại không nghĩ rằng, anh bị một đứa trẻ cản lại, cậu nhóc trưng ra dáng vẻ của một ông cụ non, chỉ ngón tay nhỏ về phía anh: "Mộ Nhã Triết, tốt nhất là ông cách xa cô ấy một chút, cô ấy là người phụ nữ của tôi." *** Tiểu Bảo khóc càng thương tâm hơn. Sở Hà ôm lấy cậu ấy, cam đoan nói: “Bất luận như thế nào, mẹ đều cam đoan với con, trên đời này, chỉ có một bảo bối Tiểu Bảo, khẳng định sẽ không kiếm thêm cha dượng cho Tiểu Bảo!” Tiểu Bảo xoa nhẹ đôi mắt, vẫn như cũ nửa tin nửa ngờ đánh giá cô ấy: “Thật vậy sao?”  “Ừ! Thật đấy! Thật đến nỗi không thể thật hơn nữa!” Tiểu Bảo vui mừng nhào vào trong lòng ngực cô ấy, lúc này đoạn này mới kết thúc. ... Mời các bạn đón đọc Một Thai Hai Bảo: Giám Đốc Hàng Tỉ Yêu Vợ Tận Xương của tác giả Hoa Dung Nguyệt Hạ.