Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác - Ân Tầm

Sách Nói Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác   Anh thông minh , có tài , là một giám đốc của một công ty lớn và một số công ty con . Một con người như vậy thì chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái bám theo , cô đã có được anh . Truyện Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác kể về một cuộc hôn nhân mang hình thức thương mại đã xuất hiện kéo theo đó chính là một cuộc sống mới giữa anh và cô ... Tưởng chừng lấy chồng giàu sẽ hạnh phúc , sung sướng . Nhưng đó chính là sự sai lầm của cô , anh giàu có , tài năng nhưng vì thế đã làm cho con người ấy trở nên vô tâm và lạnh lùng . Cô chẳng là gì trong mắt anh , anh không quan tâm đến cai thai ấy , tình yêu của cô giành cho anh là thật lòng nhưng sao nó xa vời quá !!! ** Ánh nắng nhè nhẹ chiếu xuống từng góc của nhà thờ, giữa khung cảnh toàn hoa hồng ở bên trong là một cặp cô dâu – chú rể. Kỳ Hinh mặc một chiếc áo cưới màu trắng tinh, cô gái dịu dàng đứng trong bầu không khí thiêng liêng lại càng thêm đẹp rạng ngời, đôi môi đỏ mọng của cô hơi mỉm cười. Chiếc váy cưới vừa vặn với dáng người càng toát lên sự dịu dàng của cô, làn da mịn màng như khối mỡ đông càng khiến người khác phải say đắm. Một bàn tay to đầy mạnh mẽ nắm chặt bàn tay trắng nõn mềm mại, Kỳ Hinh ngước đôi mắt ngây thơ nhìn chủ nhân của bàn tay này – Tuyên Tử Dương, cũng chính là người chồng sắp cưới của cô. Khi nhìn anh, gò má cô hơi ửng hồng. Tuyên Tử Dương với vóc người cao lớn và khuôn mặt anh tuấn đã bị sự yêu kiều của Kỳ Hinh “đánh bại”, trong mắt anh tràn đầy sự dịu dàng. Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên má Kỳ Hinh. Sau đó, trong sự chúc phúc của người thân và bạn bè, hai người chậm rãi bước tới trước mặt cha xứ. Bà Chúc Bích Doanh – mẹ của Kỳ Hinh thấy con gái sắp gả chồng, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống, bà vui mừng khi con gái đã tìm được hạnh phúc của mình. Cha xứ nhìn cặp cô dâu – chú rể trước mặt, trịnh trọng lên tiếng: “Anh Tuyên Tử Dương, anh có nguyện ý lấy cô Kỳ Hinh làm vợ, làm theo những lời dạy dỗ của Thánh kinh, cùng chung sống với cô ấy, trước mặt toàn thể mọi người kết làm vợ chồng, yêu thương cô ấy, an ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo vệ cô ấy, yêu cô ấy như yêu chính bản thân mình, dù cô ấy ốm đau bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo đói thì vẫn thủy chung với cô ấy cho đến khi rời khỏi thế giới này không?” Tuyên Tử Dương nhìn Kỳ Hinh đứng bên cạnh, khóe môi cong lên một nụ cười đầy hạnh phúc, đôi mắt đen tràn ngập dịu dàng, trả lời đầy kiên định: “Con đồng ý!” Ánh mắt của Kỳ Hinh ngập tràn sự xúc động, trái tim vốn loạn nhịp giờ tựa hồ như đã tìm được bến đỗ an toàn. Cha xứ gật đầu rồi đưa mắt nhìn Kỳ Hinh: “Cô Kỳ Hinh, cô có nguyện ý làm vợ của anh Tuyên Tử Dương, làm theo những lời dạy dỗ của Thánh kinh, cùng chung sống với anh ấy, trước mặt toàn thể mọi người kết làm vợ chồng, yêu thương anh ấy, an ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo vệ anh ấy, yêu anh ấy như yêu chính bản thân mình, dù anh ấy ốm đau bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo đói thì vẫn thủy chung với anh ấy cho đến khi rời khỏi thế giới này không?” Kỳ Hinh đã nghe đến thuộc lòng lời thề này, cõi lòng lạnh giá hơi run lên. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Tuyên Tử Dương đầy tình cảm, cũng kiên định lên tiếng: “Con…” - Cô ấy không đồng ý… – Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên trong nhà thờ, quả quyết ngắt câu nói của Kỳ Hinh. Kỳ Hinh trong bộ váy cưới đột nhiên run lên, giọng nói quen thuộc ấy như một loại tà mị đâm sâu vào cõi lòng khiến cô rất lo lắng. Khi quay đầu lại, cô liền nhìn thấy một khuôn mặt anh tuấn và lạnh lẽo mà cả đời này cô khó có thể quên được. Tuyên Tử Dương cũng quay đầu lại, khi anh ta đang nhíu chặt hàng lông mày nhìn vị khách không mời mà đến tự dưng xông vào phá đám hôn lễ của mình, anh ta liền trừng lớn hai mắt. Lăng Thiếu Đường mặc một chiếc áo sơ mi màu đen cao cấp phối hợp cùng quần dài càng làm tôn lên đôi chân thon dài đầy mạnh mẽ của mình, khuôn mặt anh lúc này đầy vẻ ngỗ ngược như không thể kìm chế được. Cùng là những người đàn ông anh tuấn, nhưng Tuyên Tử Dương thì dịu dàng như làn gió xuân, một người đàn ông toát ra vẻ chín chắn và trầm ổn trong khi Lăng Thiếu Đường lại là một người cực kì hấp dẫn, vẻ ngông cuồng và lạnh lẽo toát ra từ người anh khiến người khác phải run rẩy. Tuyên Tử Dương quay đầu nhìn thoáng qua sắc mặt tái nhợt của Kỳ Hinh rồi sải bước đến trước mặt Lăng Thiếu Đường, ngăn cản bước chân anh: “Anh Lăng, hôm nay là ngày kết hôn của tôi và Hinh Nhi, mong anh hãy tự trọng cho!” Bà Chúc Bích Doanh – mẹ của Kỳ Hinh và ông Kỳ Chấn Đông – bố của cô cũng đứng bật dậy nhìn Lăng Thiếu Đường đứng trong nhà thờ. Lăng Thiếu Đường hừ lạnh một tiếng, đôi mắt anh như đôi mắt của bậc quân vương nhìn lướt qua Tuyên Tử Dương, coi như anh ta không tồn tại rồi nhìn thẳng về phía Kỳ Hinh, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng vang lên: “Hinh Nhi, lại đây…” - Không… – Kỳ Hinh nhìn thấy Lăng Thiếu Đường như nhìn thấy ma quỷ, cô không tự chủ được liền lùi về phía sau mấy bước – Anh Lăng, tôi với anh không có quan hệ gì cả, anh đi đi! - Vậy à? – Lăng Thiếu Đường lạnh lùng nói, sau đó anh hất cánh tay đang chặn đường mình của Tuyên Tử Dương ra, sải bước đi về phía trước, hung hăng siết chặt cằm của Kỳ Hinh, cúi người rồi nở nụ cười tà mị – Chúng ta không có quan hệ gì à? Em có muốn ngay bây giờ tôi kể cho cha mẹ và chồng tương lai của em nghe xem em đã ở trên giường lấy lòng tôi như thế nào không? - Lăng Thiếu Đường, anh quá đáng rồi đấy! – Tuyên Tử Dương cũng xông lên muốn kéo Kỳ Hinh về phía mình. - Cậu muốn Uy Dương lâm vào đường cùng à? – Giọng nói của Lăng Thiếu Đường càng thêm lạnh lẽo, anh hỏi một câu ngắn gọn. Tuyên Tử Dương như đã cảnh tỉnh, cả người anh ta run lên đến mức suýt nữa thì ngã xuống. Dường như anh ta có thể nghe ra mùi vị khát máu và tàn nhẫn trong giọng nói của Lăng Thiếu Đường. Đúng, anh ta không thể đấu cùng tập đoàn quốc tế Lăng thị, tạm thời không nói đến chuyện Lăng Thiếu Đường là đối tác hợp tác có uy danh nhất trong giới thương mại, chỉ cần Lăng Thiếu Đường lạnh lùng giở thủ đoạn khiến người khác chùn bước thì chuyện anh ta muốn thôn tính hay đẩy công ty Uy Dương vào bước đường cùng là chuyện quá dễ dàng. Kỳ Hinh nhìn Tuyên Tử Dương không thể lên tiếng trả lời, cả người cô như rơi vào một hố băng không cách nào thoát ra được. Lăng Thiếu Đường cười lạnh, giơ tay trái ra, đường trí tuệ hằn sâu cũng hiện ra khi anh mở lòng bàn tay: “Hinh Nhi, đi theo tôi!”. Giọng nói ấy như đang mê hoặc làm xao động trái tim Kỳ Hinh. - Tại sao? Tại sao anh không buông tha cho tôi! – Kỳ Hinh vô lực hỏi, cảm giác khó có thể hít thở ngày càng mãnh liệt khiến cô chỉ muốn ngất đi. - Rất đơn giản, cũng giống như lần trước em đã thề trước Chúa, trừ khi tôi chết, bằng không cả đời này em phải chung thủy với một mình tôi! – Lăng Thiếu Đường nhìn Kỳ Hinh, lạnh lùng gằn từng tiếng một. Kỳ Hinh hít sâu một hơi, khi nhìn vẻ mặt của Tuyên Tử Dương lúc này, cô đã biết kết cục của mình rồi! Cô biết Tuyên Tử Dương đã lựa chọn giữ lấy sự nghiệp của bản thân anh ta, vứt bỏ cô; còn cô thì nhất định cả đời này sẽ không thể thoát khỏi người đàn ông trước mặt. Đôi mắt vốn đầy tình cảm của cô lúc này được che kín bằng sự trống trải và cô tịch, đôi mắt đẹp như làn nước vội vàng nhìn cha mẹ và những người bạn tốt ở bên dưới, cô để mặc cho Lăng Thiếu Đường nắm chặt bàn tay phải đã sớm lạnh như băng của mình. - Đời này kiếp này em chỉ có thể làm người phụ nữ của Lăng Thiếu Đường tôi! – Lăng Thiếu Đường ghé sát người lại, chiếc mũi của anh như xuyên qua từng lọn tóc của Kỳ Hinh, giọng nói trầm thấp vang vọng bên tai cô. ******************************************* Giữa khu vực trung tâm thương mại phồn hoa nhất là một tòa nhà cao sừng sững, chiếm diện tích lớn nhất – đó chính là tập đoàn Lăng thị. Chính độ cao cả trăm tầng của tòa nhà đã khoe ra sự tôn quý và xa hoa của nó, dưới ánh mặt trời, tòa nhà ấy như toát lên nét lạnh lùng khúc xạ những tia nắng sáng rọi. Tập đoàn Lăng thị là một trong mười tập đoàn quốc tế về tài chính đứng đầu thế giới, cùng với Hoàng Phủ, Lãnh thị và Cung thị, cả bốn tập đoàn được gọi là “tứ đại tài phiệt”. Tập đoàn Lăng thị có các công ty con phân bổ ở khắp nơi trên thế giới, kinh doanh hơn mười loại ngành nghề, trong đó tiêu biểu nhất là tài chính, kinh doanh khách sạn cao cấp, thời trang và thông tin. Lúc này, trong văn phòng tổng giám đốc rộng lớn, hơi lạnh tỏa ra từ chiếc điều hòa dường như không thể so với vẻ mặt như đang kết một tầng sương giá của Lăng Thiếu Đường khiến người khác chỉ liếc mắt nhìn một cái cũng thấy không rét mà run. Cô thư ký chần chừ đứng trước cửa phòng tổng giám đốc, trên tay cầm tách cà phê cho tổng giám đốc và phó tổng giám đốc. Nhưng cô do dự không biết lúc đi vào có bị làm vật hi sinh hay không, tiếng hét vừa rồi của tổng giám đốc như muốn làm sập cả tòa cao ốc. Lăng Thiếu Nghị ngồi trước mặt Lăng Thiếu Đường, khuôn mặt khôi ngô có vẻ xám xịt, anh ta lớn tiếng chất vấn: “Anh cả, rốt cuộc là anh muốn làm gì? Kỳ Hinh với anh hoàn toàn không có quan hệ gì cả! Sao anh lại phá hỏng hôn lễ của cô ấy? Anh hãy buông tha cho cô ấy đi!” Bốp! Đôi mắt Lăng Thiếu Đường ngập tràn lửa giận, anh đập mạnh tay xuống bàn, bóng dáng cao lớn lập tức đứng bật dậy che khuất ánh mặt trời đang chiếu vào căn phòng qua cửa sổ. Ánh mắt đầy lửa giận của Lăng Thiếu Đường nhìn chằm chằm vào người em trai cùng cha khác mẹ trước mặt, hai mắt anh như tản ra làn khói mù mịt: “Cậu to gan thật đấy, dám cùng Kỳ Hinh lừa gạt tôi, hơn nữa còn lừa tôi những hai năm trời…” - Anh cả, tình hình lúc đó những ai có mắt đều thấy cả, sao anh lại dồn ép Kỳ Hinh? Chính anh đã suýt nữa hại chết cô ấy! – Lăng Thiếu Nghị không hề tỏ ra yếu thế, anh ta tức giận, bất bình chống đối. - Cho nên Kỳ Hinh mới đến cầu xin cậu, sau đó cậu liền ngụy tạo cái chết của Kỳ Hinh để lừa tôi có đúng không? – Lăng Thiếu Đường với khí thế khiếp người ép hỏi, sau khi biết sự thật, ý nghĩ đầu tiên của anh là phải tự tay bóp chết người em trai này. - Đúng! Em thừa nhận, bởi vì nếu lúc đó em không làm thế thì Kỳ Hinh sẽ chết thật! – Lăng Thiếu Nghị không hổ thẹn với lương tâm, lên tiếng trả lời. - Hừ… tôi thấy thì cách làm việc của cậu cực kì ấu trĩ! – Lăng Thiếu Đường nhìn Lăng Thiếu Nghị, nghiến răng nghiến lợi nói. - Ít nhất trước khi gặp anh, cô ấy luôn luôn vui vẻ! – Lăng Thiếu Nghị cũng đứng dậy nhìn thẳng vào mặt Lăng Thiếu Đường. Lăng Thiếu Đường đến trước mặt Lăng Thiếu Nghị rồi túm chặt lấy cổ áo em trai, giọng nói cực kì ngạo mạn vang lên: “Cậu cho rằng cả tôi và cậu sẽ bỏ qua cho Kỳ Hinh?” Lăng Thiếu Nghị trừng đôi mắt đầy vẻ khó tin, kinh hãi lên tiếng: “Rốt cuộc anh muốn làm gì với cô ấy?” - Cô ấy sinh ra là người của Lăng Thiếu Đường này thì chết cũng phải làm ma của Lăng Thiếu Đường này! – Lăng Thiếu Đường nói xong liền hất Lăng Thiếu Nghị ra, nụ cười lạnh lan tràn khắp khóe môi. Anh ngồi xuống chiếc ghế tổng giám đốc, chân phải thon dài nhàn nhã gác lên chân trái, thong thả cất giọng lạnh lùng: “Thằng đàn ông khác muốn nhúng chàm Kỳ Hinh thì đợi kiếp sau đi!” Lăng Thiếu Nghị hừ lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ phải nhìn thấy Kỳ Hinh chết một lần nữa thì anh mới hài lòng?” Lăng Thiếu Đường quét ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén về phía trước rồi lên tiếng: “Dù cô ấy có muốn chết thì tôi cũng sẽ đoạt cô ấy từ tay Diêm Vương trở về!” Lăng Thiếu Nghị hít sâu một hơi: “Nếu anh còn gây ra những chuyện làm hại Kỳ Hinh thì em nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!”. Anh ta tuyên bố đầy kiên quyết. Lăng Thiếu Đường hừ lạnh một tiếng: “Anh cảnh cáo cậu, tốt nhất là đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của anh! Nếu không cho dù có là em trai thì anh cũng sẽ không buông tha đâu!” Bầu không khí lạnh lẽo trong thoáng chốc như ngưng đọng trong phòng làm việc. Người thư ký đứng ngoài cửa toát mồ hôi lạnh. Kỳ Hinh? Không phải cô ấy đã chết từ hai năm trước rồi sao? *** Thanh Vận Viên, biệt thự của Lăng gia tọa lạc ở khu vực trung tâm của những ngôi biệt thự đắt tiền. Sau khi bị Lăng Thiếu Đường kiên quyết lôi về đây, Kỳ Hinh ngơ ngác nhìn từng khóm hoa bỉ ngạn* trong vườn, từng khóm hoa tươi đẹp vẫn còn đọng nước. Đây vốn là một nơi tao nhã nhất trong Thanh Vận Viên, trước kia cô còn đặt cho nơi này một cái tên rất đẹp – Mỹ Ấp. - Thiếu phu nhân… – Người quản gia tên Phùng nơm nớp lo sợ gọi Kỳ Hinh đang ngẩn người. Hôm nay khi bà nhìn thấy cậu cả nổi giận đùng đùng dẫn phu nhân về Thanh Vận Viên, bà giật nảy mình, không phải thiếu phu nhân đã mất rồi sao? Chẳng lẽ bà hoa mắt rồi ư? Giữa trưa cũng là lúc Thanh Vận Viên toát lên vẻ thanh nhã nhất, từng cơn gió nhè nhẹ thổi lướt qua bụi hoa, cơn gió thổi qua khiến khắp nơi vương vấn hương hoa dìu dịu. Kỳ Hinh lẳng lặng đứng trong vườn hoa, bóng hình xinh đẹp của người con gái đứng giữa những khóm hoa bỉ ngạn càng tạo ra cảm giác vừa đẹp nhưng cũng rất thê lương. Hoa bỉ ngạn được coi là loài hoa ngăn cách giữa sinh và tử, loài hoa có màu đỏ tươi như màu máu phủ kín con đường đi xuống địa ngục, sinh ra đẹp đẽ như đóa hoa mới bung nở, khi chết đi cũng tĩnh lặng và thanh thản. Cô nhẹ nhàng chạm vào từng đóa hoa, sự tiếp xúc giữa đầu ngón tay với những khóm hoa như chạm đến thứ tình cảm được chôn giấu ở nơi sâu nhất trong lòng cô. Đúng như truyền thuyết của hoa bỉ ngạn, hương hoa có thể khơi gợi những ký ức đau buồn nhất. Dòng hồi ức của cô bắt đầu chậm rãi phiêu tán dưới hương hoa nhè nhẹ… Hồi ức quay về thời điểm hai năm trước… phiêu về những ngày cô còn ở cùng Lăng Thiếu Đường. Lúc đó trong vườn ngập tràn sắc xanh của lá hoa bỉ ngạn, nhưng rồi lá cũng héo khô, chẳng phải cũng giống như cuộc hôn nhân của cô với Lăng Thiếu Đường lúc đó hay sao… -------- * Hoa bỉ ngạn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết”, nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” . Tương truyền loài hoa này nở nơi hoàng tuyền. Hoa có màu đỏ rực rỡ như máu, phủ đầy trên con đường thông đến địa ngục. Theo truyền thuyết hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Khi linh hồn đi qua vong xuyên, liền quên hết tất cả những gì khi còn sống, tất cả mọi thứ đều lưu lại nơi bỉ ngạn, bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà hướng đến địa ngục của u linh. Lúc Bỉ Ngạn hoa nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, hoa là không bao giờ gặp gỡ, đời đời dở lỡ. Bởi vậy mấy có cách nói: ” Bỉ Ngạn hoa nở nơi Bỉ Ngạn, chỉ thấy hoa, không thấy lá”. Nhớ nhau thương nhau nhưng vĩnh viễn mất nhau, cứ như thế luân hồi và hoa lá không bao giờ nhìn thấy nhau, cũng có ý nghĩa là mối tình đau thương vĩnh viễn không thể gặp gỡ. ... Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Xinh Đẹp Của Tổng Giám Đốc Tàn Ác của tác giả Ân Tầm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em)
Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể bình an mà thoát ra! Tình yêu trong vận mệnh của mỗi người đều không thể tốt đẹp như nhau. Phụ nữ đối với hắn có lẽ chỉ là một thú tiêu khiển trong cuộc sống. Còn với cô, điều hắn muốn chính là chinh phục, là làm cô hoàn toàn thuần phục hắn. Thế nhưng tình yêu lại khiến cho ý định ban đầu của hắn bị lung lay. Thì ra, hắn chỉ cần niềm vui đến từ sự vui vẻ của cô. Nhưng thứ có thể khiến cho cô vui lại là điều làm cho hắn đau khổ. Hắn không muốn buông tay cũng chẳng thể nào buông nổi! Ở ngã rẽ của tình yêu, cô bị hắn bá đạo mãnh liệt kéo vào thế giới của hắn, một thế giới xa lạ, tràn ngập sự tranh đấu. Khi tình yêu chân thành duy nhất bị hắn bóp nát trong thời khắc ngọt ngào, cô biết, hắn là ác ma mà cô không tài nào thoát khỏi, là cơn ác mộng mà cô chẳng thể tỉnh lại. Từ lúc gặp gỡ ban đầu đã nhất định phải dây dưa như thế. Vốn dĩ là khúc mắc giữa yêu và hận, lại nảy sinh ra biết bao ân oán tình thù. Một hồi tranh đấu, mỗi người đều muốn nắm chắc trong tay vận mệnh của chính mình. Nhưng đến cuối cùng, ai mới là người chiến thắng? Không ai có thể hoàn toàn bình an thoát ra! Ác ma yêu thiên sứ là lúc tất cả mọi tội ác bắt đầu! “Muốn chết, chính là chết tôi cũng phải đuổi theo cô đến tận địa ngục!” Gân xanh trên trán hắn nổi lên, tay nắm chặt lại thành quyền, giống như ngay lập tức có thể cho tôi một đấm. Tôi sẽ không nghi ngờ trong từ điển của hắn có khái niệm đánh con gái. Tôi nhìn Đường Diệc Diễm đang điên cuồng mà buồn bã cười, đôi ngươi lạnh lùng ngước lên:“ Không cần đâu, tôi đang sống trong địa ngục rồi!” “Đường Diệc Diễm, anh hiểu được tình yêu là gì sao?” Không nhìn hắn, đôi mắt trỗng rỗng của tôi hướng về phía trước, không có tiêu cự, chỉ cảm giác được Đường Diệc Diễm khẽ giật mình. “Đường Diệc Diễm, tình yêu không phải giữ lấy mà là thành toàn, không phải bức bách mà là chúc phúc. Từ đầu tới cuối, anh luôn dùng hết mọi loại thủ đoạn để bức tôi, anh thực sự yêu tôi sao?” Tôi lạnh lùng nhìn hắn, nhìn vẻ mặt của hắn từ âm ngoan trở nên chật vật. “Im miệng!” Trong mắt Đường Diệc Diễm hiện lên một tia bối rối. “Thành toàn, tôi hai năm trước thành toàn đổi lấy chính là cô ngả vào vòng tay của thằng khác. Tôi, Đường Diệc Diễm không chiếm được thứ gì đó, người khác cũng đừng mơ có được. Tôi thà rằng huỷ hoại cô!” Tôi nhếch môi hừ lạnh, chậm rãi nói:“Không đâu… ít nhất bây giờ sẽ không… Tôi sẽ không điên, tôi muốn trơ mắt nhìn anh thống khổ, nhìn anh tuyệt vọng…” “Đường Diệc Diễm, cảm ơn quà sinh nhật của anh, tôi – suốt – đời – khó – quên!” Đường Diệc Diễm nhìn tôi, trong mắt hiện lên một chút đau đớn, hai tay đặt ở đầu vai tôi khẽ buông ra. Cuối cùng, hắn ôm chầm lấy tôi, áp chặt tôi vào lòng, nỉ non: “ Anh chỉ là quá yêu em, quá yêu em mất rồi, yêu đến nỗi ngay chính bản thân anh cũng thấy sợ, nhưng tại sao em lại không chịu hiểu…” *** Nhân vật chính: Diệp Sương Phi-Đường Diệc Diễm Rating: 5/10 Ưu điểm: Nếu bạn thích nam chính ích kỉ bá đạo thì đây dành cho bạn. Nhưng nói trước không phải kiểu bá đạp của Tề Mặc trong truyện “Đạo Tình” Nếu thích ngược đây cũng dành cho bạn. Nhưng nó không ngược làm bạn khóc mà là làm bạn ức chế. Mình đã từng bỏ cuộc khi đọc lần đầu. Phải cố gắng để không bỏ khi đọc lại lần 2. Tác giả có cách dẫn dắt khá hay. Nhiều câu mang tính triết lý sống. Khuyết điểm:Truyện kéo dài thật sự đọc rất mệt mỏi. Cứ cái kiểu yêu mà không nói dẫn đến hiểu lầm giữa 2 nhân vật. Mình cực ghét cả tính cách của 2 nhân vật chính. Thứ nhất nam chính quá chiếm hữu. Từ đầu đến cuối đều cho mình là đúng, yêu mà không để ý đến cảm nhận của người mình yêu. Một tình yêu ích kỉ. Thứ hai nữ chính quá nhu nhược. Hở cái yếu lòng và vì cái yếu lòng dở hơi ấy dẫn đến một nùi hệ quả. Truyện quá nhiều ý tưởng dẫn đến làm người đọc mệt lên mệt xuống và cuối cùng tác giả lại không giải đáp. Nhiều chương bị lặp lại, và có vài khúc bị mất nên đọc cũng hơi khó chịu. Câu nói tâm đắt: “Vĩnh viễn không được quên rằng, những chàng bạch mã hoàng tử trong tiểu thuyết khi bước ra đời thực sẽ mang hình dáng của ma quỷ.” (tác giả) Mời các bạn đón đọc Cấm Tình (Cả Đời Chỉ Nguyện Yêu Em) của tác giả Tử Tử Tú Nhi.
Bảo Bối Con Là Ai
Truyện Bảo Bối Con Là Ai  của tác giả Kim Cương Quyển là câu chuyện kể về nam chính là Lăng Húc. Hắn gặp chuyện ngoài ý muốn khiến cho trí nhớ của mình quay về năm 17 tuổi. mọi việc đều đảo ngược hoàn toàn. Đoan ký ức đó đối với hắn quan trọng hay không ? tại sao hắn lại không nhớ chuyện gì ? Ai sẽ giúp hắn vượt qua được tình cảnh như thế này ? *** Hôm nay là chuyên mục sinh tử văn, mới đọc hai truyện này, muốn viết linh tinh mà tách bài rách ruột, gộp luôn cho xong, dù sao cũng na ná nhau cả. Hai truyện này có lẽ đều có thể gọi là gương vỡ lại lành, bạn thụ và bạn công xa nhau 5-6 năm, trong lúc ấy thụ sinh mà công hổng có biết, trải qua thăng trầm khổ ải thụ ôm yêu thương nuôi con một mình cuối cùng gặp lại nhau, công giờ đã là tổng tài giàu có tự chủ kinh tế đủ sức gánh vác cả gia đình nên là hai ta về lại một nhà, nhà ba người thăng lên thành bốn người, vui ơi là vui. (´▽`❁)/ Tự thấy bản thân vô dụng vì mang tiếng ghi tiêu đề là review mà toàn viết kiểu tớ cảm thấy, tớ nghĩ là, tạo cảm giác abc,… chẳng hiểu viết ra để làm gì khi chả giúp ích gì cho người khác khi mà mỗi người một cảm nhận =)) Lăng Húc vì một sự kiện ngoài ý muốn mà đột nhiên mất đi vài năm ký ức, Lúc tỉnh lại phát hiện mình nhiều thêm một đứa con trai, Nhưng mẹ của đứa bé là ai? Đứa bé từ chỗ nào tới? Cậu hoàn toàn không có một chút ấn tượng. Này, bảo bối, rốt cuộc con là ai? Lôi điểm: tiểu thụ sinh con trai! Nhân vật chính: Lăng Húc *** Lăng Dịch x Lăng Húc, chắc là muộn tao tinh anh ôn nhu dịu dàng như nước công x thụ 17 tuổi thì bốc đồng dương quang năng nổ dám yêu dám hận rất là đáng yêu, 27 tuổi thì trải đời hơi âu sầu nhưng dịu dàng vợ hiền cha đảm nhỉ.  Thực sự là bình thường truyện tớ thích còn lâu tớ mới nói nội dung ra, chỉ luôn mồm khen hay thôi =)) nhưng mà nội dung truyện này cũng không có gì mới lạ nên là tớ spoil chút, thụ và công là ngụy huynh đệ, nhưng mà hai đứa không biết đâu, công vẫn cứ thích thụ thế thôi và thụ vẫn cứ ngu ngơ thế thôi cho đến sự thật được vạch trần, một số chuyện xảy ra làm hai đứa chia xa, sau đấy hai đứa gặp lại, cái cần (làm để sản xuất trẻ nhỏ) xảy đến cũng đã xảy đến, có thể nói là Lăng Húc cũng yêu Lăng Dịch, người tình ta nguyện, nhưng mà khúc mắc trong lòng nên mới không từ mà biệt, Lăng Húc sinh con và nuôi con một mình, tính cách cũng ngày càng trầm ổn hơn, chịu đựng hơn, cho đến một ngày cậu ấy đập đầu một cái rất nhẹ và mất hết kí ức về đoạn thời gian đau khổ kia, trở thành một Lăng Húc 17 tuổi ngây ngô nông nổi đáng yêu quên hết tất cả, quên cả việc hai người không phải anh em, và câu chuyện bắt đầu từ đây, đối diện với sự thực mình có một đứa con vậy là cứ vô tư tìm đường quay về bên người mình vẫn tưởng là anh trai, thích anh, ở bên anh, nhà ba người hài hòa êm ấm, sau này tuy có lấy lại được kí ức, biết con ai sinh nhưng mà yêu thì cũng đã yêu, nói rõ với nhau cả rồi, vẫn cứ hòa thuận thế, đối diện sự thật, xong đẻ thêm đứa nữa vui càng thêm vui. Có những ngày buồn buồn thời tiết ẩm ương hết truyện để đọc hoặc vừa lết xong mấy bộ mệt mỏi máu me, con tim FA của tớ thều thào khát vọng được dúi cho một cái gì đấy ấm áp ngọt ngào, là tớ rất thèm một anh công ôn nhu dịu dàng, yêu thương em bằng cử chỉ bằng hành động, ít lời một chút, bớt phúc hắc một chút mà vẫn không bị nhạt  huhu hôm nay vớ được anh Lăng Dịch nè ToT bạn nào đang tìm hài hước lắt léo chắc sẽ thấy anh nhạt, nhưng mà tớ rất là thích anh, vừa trưởng thành trầm ổn vừa dịu dàng săn sóc, thấu hiểu từ a-z, một số ít nhân vật tớ thấy rất phù hợp gọi là ‘anh’, anh công cho một ngày âm u =)) hơi buồn một nỗi là tớ rất muốn xem ảnh chăm vợ lúc vợ mang đứa thứ hai vì cả một bầu trời ôn nhu như kiaaa, mà tác giả chỉ viết Lăng Húc có bầu xong đứa trẻ ra đời trong vài nốt nhạc, trời ơi xem các ông chồng chăm vợ lúc bầu bí và xxx lúc bầu bí là lạc thú của sinh tử văn mà!!!!!! Truyện còn có bảo bảo nữa, nói thật với cuộc đời là tuy mình khá là thích sinh tử văn nhưng mà không thích trẻ con đâu, vì ngoài đời và trong nhiều truyện chúng nó nhây nhớt bố láo quá, cơ mà Thiên Thiên rất là ngoan ngoãn đáng yêu, lúc nào cũng lặng yên hiểu chuyện không quấy phá, rất muốn bế về nuôi. Có thể nói là truyện rất nhẹ nhàng ấm áp, tuy kết cấu dựa trên một tình huống cẩu huyết nhưng truyện lại chẳng cẩu huyết chút nào, cảm giác đúng như ông trời cho một cơ hội để những người yêu nhau tìm về được với nhau. Tận 78 chương, một chương cũng không ngắn, vậy mà không bị dài, cảm giác rất đủ. Tình tiết thì tự tớ cũng đoán ra được và tác giả cũng không bày vẽ nhiễu sự, nên không làm tớ thấy nản, lúc cảm thấy chỗ này vờn nhau đủ rồi nè, đẩy đến đình điểm đi chị ê là nó sẽ y như ý mình dứt luôn chứ chẳng chiêu trò bôi ra thêm gì. Cái hay còn ở chỗ, tình huống, khởi đầu rất là đơn giản, không mới lạ, nhưng mà lối viết của chị ấy rất khéo đưa đẩy và mạch lạc, không phải bình mới rượu cũ, mà thấy như cái bình nó được chùi qua ấy =)) không phải cho độc giả một góc nhìn mới mà có lẽ là truyền tải một nội dung cũ theo một cách ngọt ngào hấp dẫn thoải mái hơn mới đúng. Thực ra cũng có chỗ cảm giác hơi nhanh, muốn nó lắt léo thêm tí, nhưng mà thôi, dù sao truyện cũng cộp mác ấm áp nhẹ nhàng. Nhà edit thì hôm nay mới nhận ra là từ hồi còn ngôn tình thiếu nữ tớ đã lăn lộn ở đây rồi, đọc thêm một bộ Kế hoạch xuyên không của vật hy sinh và bộ nào nữa ấy (plus vài bộ ngôn tình hồi sửu nhi TvT) cảm thấy giọng văn edit của các bạn ấy vẫn vậy, nó khá là mượt mà, lắm chỗ cũng sạn sạn QT nhưng mà cũng không khó chịu, đọc được. Đọc chui đọc lủi nhà các bạn ấy lâu vậy thấy cũng ngại quá, niệm trong lòng 10 lần câu cảm ơn. ヽ(*・ω・)ノ ————— Em là đường phân cách hết phu phu ân ái giờ mình qua phu phu ân oán =)) ————— Mời các bạn đón đọc Bảo Bối Con Là Ai của tác giả Kim Cương Quyển.
Tú Tài Gia Tiểu Kiều Nương
Bất ngờ xuyên không, sinh hoạt gian nan, cha mẹ mất sớm, còn hai ấu đệ. Chỉ chừng đó chữ cũng đủ tóm gọn tình cảnh hiện tại của Tống Tân Đồng. Cô không ngờ rằng khi đi công tác lại gặp tai nạn giao thông sau đó xuyên về cổ đại trong một thân thể cũng tên là Tống Tân Đồng. Có điều thiếu nữ này năm nay mười bốn, còn có ba tháng nữa là mười lăm,. Vốn là trưởng tỷ trong nhà, cho nên từ khi phụ thân qua đời, nàng liền gánh trách nhiệm chiếu cố hai ấu đệ song sinh. Hiện tại thân phận là trưởng tỷ, áp lực chính là động lực. Không có biện pháp, chỉ có thể xắn tay áo lên kiếm tiền nuôi gia đình ăn cơm no. Xây nhà sửa phòng, mọi chuyện càng lúc càng hài lòng Tống Tân Đồng mới phát hiện thế nào lại có nhiều bà mối tới cửa vậy? Rơi vào đường cùng bèn tìm Lục tú tài trong thôn: “Ngươi phụ trách xinh đẹp như hoa, ta phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình." *** Tống Tân Đồng bị đánh thức, đầu âm ỉ đau làm cho nàng không cách nào suy nghĩ, biểu tình đờ đẫn nhìn mái nhà cỏ tranh bị hở. Âm thanh mặc dù đã được tận lực hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng vào trong tai Tống Tân Đồng. “Ca ca, đệ* đói”. Một thanh âm non nớt vang lên. [*: Chỗ này gốc là “ta” nhưng mình chỉnh lại là “đệ” cho nó cổ trang với dễ thương hơn nhé vì bé này là em.] Một thanh âm non nớt khác cũng vang lên theo: “Tỷ còn chưa có tỉnh.” “Có phải tỷ sợ uống thuốc đắng cho nên mới vẫn ngủ hay không?” “Tỷ mới không giống ngươi đâu! Sợ uống thuốc đắng.” “Đệ mới không sợ đâu.” Tống Tân Đồng quay đầu lại nhìn hai đứa nhỏ gầy còm đang ngồi ở bên giường với mình, một tiểu hài tử trông khỏe mạnh hơn chút trong hai đứa làm ra vẻ vỗ vỗ đầu đệ đệ: “Mới là lạ, lần trước là ai khóc không uống thuốc đắng.” Tiểu hài tử vẻ mặt đau khổ, thân thể không tự chủ được run rẩy: “Kia thật sự rất đắng, đắng đến đệ đều muốn khóc.” “Rõ ràng là ngươi khóc, xấu hổ xấu hổ.” “Ca ca ngươi hư!” Nghe hai đứa bé nói nói chuyện, Tống Tân Đồng cuối cùng nhận rõ hiện trạng-Nàng trên đường đi công tác gặp tai nạn giao thông tới địa phương không rõ này. Nguyên chủ cũng tên là Tống Tân Đồng, năm nay mười bốn, còn ba tháng nữa liền mười lăm, là trưởng tỷ trong nhà, từ một năm trước sau khi cha bệnh chết liền gánh trách nhiệm chiếu cố hai ấu đệ song sinh. Nguyên chủ tuy cũng là người chịu khó tài giỏi nhưng là ngày qua trong nhà vẫn chống không bằng những ngày cha đang còn. Cặp song sinh bây giờ đã đầy năm tuổi nhưng thân hình lại giống như chỉ ba, bốn tuổi. Có thể tưởng tượng ra trong một năm này có biết bao nhiêu khổ sở. Vài mẫu duy nhất trong nhà đều lần lượt bán khi chữa bệnh cho cha, lại còn thiếu mười mấy lượng bạc. Đáy lòng nguyên chủ sốt ruột, thường đi vào làm công trong phòng giặt hồ ở nội thành, mệt lử một ngày cũng chỉ kiếm vài đồng. Hôm kia trên đường về mắc mưa, nhiễm phong hàn lại không nỡ đi lấy thuốc nên tùy tiện tìm thảo dược thường dùng giải lạnh ở trên núi, không nghĩ tới thuốc này không đúng bệnh. Càng dùng bệnh càng phát ra nghiêm trọng, có thể nguyên chủ dùng thuốc cuối cùng đi đời nhà ma, lúc này mới tiện nghi cho Tống Tân Đồng. Tống Tân Đồng nhìn gian phòng vắng vẻ rách nát này, lại nhìn hai đệ đệ gầy yếu thở dài một hơi thật sâu. Hai đứa bé nghe thấy tiếng thở dài lập tức quay đầu nhìn về phía Tông Tân Đồng, hai mắt có thần quay tròn chuyển động, mừng rỡ hô lớn: “Tỷ, tỷ tỉnh rồi, hù chết đệ và Tiểu Bảo.” “Tỷ, có phải ngươi và cha sợ uống thuốc đắng như nhau nên mới bất tỉnh?” Tiểu đệ vẻ mặt ngờ nghệch hỏi. Đại đệ vỗ đầu tiểu đệ, vẻ mặt ghét bỏ lắc đầu sau đó giống như tiểu đại nhân từ trên giường tuột xuống: “Tỷ đã tỉnh vậy nhanh uống thuốc” Nói xong bưng chén thuốc đen như mực đưa cho Tông Tân Đồng. Tống Tân Đồng nhìn thuốc này so với mực tàu còn đen hơn, thở ra một hơi dài: “Đại Bảo, tỷ khỏi bệnh rồi, không cần uống thuốc.” Đại Bảo có chút do dự quan sát nàng. Tiểu Bảo di chuyển cái mông nhỏ ngồi vào bên người Tống Tân Đồng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Tỷ, có phải tỷ sợ uống thuốc hay không?” Đương nhiên rồi, nhưng nàng sao có thể trả lời như vậy! Tống Tân Đồng chống thân thể suy yếu ngồi dậy, sờ sờ búi tóc Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo ngươi xem, tỷ có phải khỏe rồi hay không? “Thực sự khỏe rồi?” Tiểu Bảo càng đơn tuần, mắt lấp lánh nhìn nàng: “Tỷ, đệ đói bụng, bụng đều đã kêu rột rột nửa ngày.” Đại Bảo hoài nghi nhìn Tống Tân Đồng: “Tỷ, tỷ thật sự khỏe rồi?” “Thực sự khỏe rồi, không tin đệ sờ sờ ở đây còn nóng hay không?” Tống Tân Đồng từ trí nhớ của nguyên chủ lúc bị bệnh biết Đại Bảo vẫn sờ cái trán của nàng. Đại Bảo vươn tay nhỏ bẩn thỉu sờ sờ trán Tống Tân Đồng, nhếch mép cười rộ lên: “Thực sự không nóng.” “Đương nhiên không nóng, đã khỏe rồi, không cần uống thuốc” Tống Tân Đồng xuống giường, kéo tay Tiểu Bảo chậm rãi đi ra ngoài: “Tiểu Bảo đói bụng, muốn ăn cái gì? “Muốn ăn trứng gà” Tiểu Bảo lớn tiếng nói. Đại Bảo trừng mắt liếc Tiểu Bảo một cái, hai quả trứng kia là Thu bà bà đưa cho tỷ bồi bổ thân thể. Tiểu Bảo rụt đầu lại, nuốt một ngụm nước bọt, cậu thật sự rất muốn ăn trứng mà. Tống Tân Đồng lật lại ngăn tủ trong phòng, bên trong vắng vẻ, sạch sẽ muốn chết, liền một cái bàn cũng không có*[Gốc là ‘liên trộm dầu bà’ nhưng không biết nó là cái gì nên m chém đại cái bàn, bạn nào biết thì sửa cho mình nhé] “Tỷ, đây là lúc tỷ ngủ Thu bà bà đưa tới.” Đại Bảo lấy hai quả trứng ra, cẩn thận từng li từng tí đem đến trước mắt Tống Tân Đồng. Hai quả trứng, ở trong thôn hẻo lánh này đã là lễ rất nặng. Con lớn của Thu bà bà- Tạ thúc, cùng cha có quan hệ rất tốt, sau khi cha mất, Thu bà bà và Tạ thúc đối với ba tỷ đệ các nàng vẫn rất chiếu cố như cũ. Tống Tân Đồng nhận lấy hai quả trứng, “Có cảm ơn Thu bà bà hay không?” “Cảm ơn a.” Tiểu Bảo liếm liếm miệng, vẻ mặt mong đợi nhìn nàng, “Tỷ, buổi trưa hôm nay ăn trứng gà sao?” “Được, liền ăn trứng gà.” Tống Tân Đồng đem phòng lật tìm một hồi, cuối cùng tìm được mấy củ khoai đỏ thẫm, đơn giản gọt vỏ khoai lang, cắt thành từng khối nhỏ rồi trực tiếp bỏ vào trong nồi, thêm nước vào nấu. Tiểu Bảo không ngừng bỏ củi vào, nhìn chằm chằm trứng gà còn hoàn hảo nằm ở trong bát, nhắc nhở: “Tỷ, trứng gà đâu?” “Này liền nấu cho đệ.” Tống Tân Đồng đem vỏ trứng gà rửa sau đó bỏ vào trong nồi. Đợi ước chừng hơn mười phút sau, khoai lang trong nồi liền tỏa ra mùi thơm ngọt nồng đậm, Tống Tân Đồng đem khoai lang đã nấu tốt cùng trứng gà lấy ra, đem trứng gà phân cho cặp song sinh xong, chính mình thì ôm một bát khoai lang chậm rãi ăn. Ở hiện đại, Tống Tân Đồng thật thích ăn khoai lang, kiện lá lách, khai vị, kích thích tiêu hóa, một cân còn phải hai, ba đồng đâu. “Tỷ, ngươi cũng ăn.” Đại Bảo đem trứng gà phân làm hai, đưa cho Tống Tân Đồng. “Tỷ không thích ăn, Đại Bảo nhanh ăn đi.” Tống Tân Đồng nhỏ giọng hét “Ăn rồi chúng ta đi lên núi xem xem có mộc nhĩ hay không, chờ ngày mai họp chợ cầm đi đổi chút lương thực.” Bởi vì ăn ở trong núi, mọi người nhân thời gian rảnh rỗi đều lên núi tìm sơn trân cùng rau dại, mặc dù bán không được bao nhiêu tiền nhưng cũng có thể phụ cấp một chút gia dụng. “Tốt.” Đại Bảo cho dù có thông minh biết điều cũng chẳng qua chỉ năm tuổi mà thôi, vừa nghe liền tin là thật, thỏa mãn đem trứng gà bỏ vào trong miệng, không để ý liếm liếm ngón tay. Tống Tân Đồng nhìn ngón tay Đại Bảo bẩn thỉu, do dự một chút vẫn chưa nói. “Tỷ, ăn ngon thật, nếu như mỗi ngày có thể ăn thì tốt rồi.” Tiểu Bảo tha thiết mong chờ nhìn một nửa cái trứng gà trong tay Đại Bảo, lưỡi liếm liếm. “Tỷ sẽ làm cho các đệ mỗi ngày được ăn trứng gà.” Tống Tân Đồng nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài, nếu sớm biết mình sẽ xuyên không đến đây nàng đã theo bà ngoại học một ít thêu hai mặt thật tốt, chỉ cần thêu một bộ liền áo cơm không lo. Đáng tiếc, nàng không biết a. Hơn nữa đôi tay này thô ráp như vậy, làm sao dám thêu vải tơ? Tống Tân Đồng nhìn hai tay của mình thở dài một hơi. Lúc này, một phụ nhân lớn giọng truyền vào từ sân bên ngoài, “Tân Đồng mau ra đây, nãi nãi có tin tốt nói cho ngươi biết   Mời các bạn đón đọc Tú Tài Gia Tiểu Kiều Nương của tác giả Giáp Ất.
Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ
Sau khi hôn nhân tan vỡ cuộc sống sẽ như thế nào đây? Có phải là hạnh phúc khi thoát khỏi địa ngục hay là địa ngục trần gian đây. Mọi người cùng đón đọc truyện Cuộc sống Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ của Hân Hân Hướng Vinh nhé! Truyện xoay quanh một cô gái bị đứt gánh giữa đường, cô chia tay với một người đàn ông, người đó đã không biết quý trọng cô. Và người đàn ông đó cũng đã từng thất bại trong hôn nhân. Họ sẽ được hạnh phúc sau thất bại hôn nhân lần này chứ?? *** Review bởi: Trang Mèo - fb/hoinhieuchu:  Hân Hân Hướng Vinh là tác giả không xa lạ với những bạn thích dòng truyện nhẹ nhàng, đời thường nhưng đầy lãng mạn ngôn tình. Các tác phẩm của Hân Hân Hướng Vinh chủ yếu là hiện đại, thuộc thể loại sủng ngọt, không phải bộ nào cũng chắc tay, bút lực có lên có xuống nhưng nhìn chung đa phần theo phong cách ngôn tình đời đầu, thích hợp giải trí hơn là chiêm nghiệm cuộc sống. Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ là một tác phẩm không quá đặc sắc, nhưng lại tiêu biểu cho phong cách của tác giả, câu chuyện kể về hai người đã từng ly hôn, họ vô tình gặp được nhau và yêu nhau bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.  Lần đầu tiên Phương Chấn Đông gặp Hàn Dẫn Tố là ở vườn hoa nhỏ phía sau bệnh viện quân khu của thành phố. Hôm đó vườn hoa rất yên tĩnh, nhiệt độ âm bảy, tám độ, Hàn Dẫn Tố mặc chiếc váy màu trắng như muốn hoà lẫn vào màu sắc của tuyết trên cành, cô ngồi đó không nhúc nhích, giống như một pho tượng, đầu cuối xuống thật thấp, mái tóc dài che kín khuôn mặt có chút ướt nhẹp, tuyết rơi trên mái tóc đã tan ra thành nước. Phía sau cô là một cành mai, một cô gái với gương mặt nhu nhược xen lẫn kiên cường, nội tâm yếu đuối nhưng tràn đầy kiên định, cô như là hoá thân của bông hoa mai trắng... Đây là hình ảnh khắc sâu vào ký ức của Phương Chấn Đông kể từ buổi chiều hôm ấy, chẳng biết tại sao, chỉ là anh không thể quên được.  Lần đầu tiên Hàn Dẫn Tố gặp Phương Chấn Đông là khi anh đưa cháu trai của mình đi học ở lớp vẽ của cô, người đàn ônh cao lớn trong bộ quân phục mạnh mẽ, làn da ngăm đen, gương mặt cương nghị. Anh đưa cô về nhà chồng cũ, đối mặt với hai kẻ cô hận nhất, giúp cô mang đi những món đồ nặng, cũng là điểm tựa tinh thần bất đắc dĩ khiến cô có thêm dũng khí. Nhưng ai ngờ, người đàn ông hiên ngang đáng sợ ấy, lại ương nghạnh xâm nhập vào cuộc sống của cô, cắm rể giâm cành, mà cô lại xua không khỏi, đuổi thì không dám :)))  Hàn Dẫn Tố cùng Trịnh Vĩ kết hôn hơn ba năm, cô dùng tất cả tinh lực của tuổi thanh xuân để vun vén cho tổ ấm nhỏ của mình, mua nhà, góp xe, chịu đựng sự chán ghét của mẹ chồng chỉ vì cô không phải người thành phố, chịu đựng sự sỉ vả vì mãi mà vẫn không có thai. Nhưng Hàn Dẫn Tố không chán nản, với cô con cái là duyên phận, là món quà mà ông trời ban cho khi thời cơ đến, và thời điểm duyên phận đó đến thì cũng chính mắt cô bắt gặp Trịnh Vĩ đang ngoại tình với Hàn Dĩnh - em kế của cô, trong chính mái ấm mà cô luôn nâng niu chăm sóc.  Phương Chấn Đông là “cây vạn tuế trăm năm không nở hoa” trong mắt gia đình và đồng nghiệp, anh đồng ý kết hôn với Chu Á Thanh vì cảm thấy bản thân đến tuổi, cha mẹ cũng muốn thế. Nhưng với một người mà trong ngày hôn lễ, nếu cô dâu không mặc váy cưới thì chưa chắc anh ta nhận ra đó là vợ mình, có thể đòi hỏi thêm điều gì ngoài trách nhiệm cứng nhắc mà Phương Chấn Đông nghĩ là “phải” làm. Vậy nên ly hôn, và nam chính cảm thấy không quan trọng, ngoại trừ việc luôn đau đầu vì cứ bị Phương phu nhân bắt đi xem mắt. Thiết nghĩ Phương Chấn Đông có thể “bắt” được Hàn Dẫn Tố lý do lớn nhất là tính cách “tỉnh” của anh. Nữ chính vốn là cô gái khép kín trong các mối quan hệ, nói đúng hơn là thụ động. Cô luôn tự đơn giản hoá cuộc sống của mình, an tĩnh đến mức trầm mặc đơn điệu, chính vì thế mà nam phụ Đường Tử Mộ luôn chỉ có thể là một người sư huynh, một đồng nghiệp, thậm chí là một người bạn hiểu nhau chứ chưa bao giờ thành một người theo đuổi. Cô gái như Hàn Dẫn Tố được ví là đoá hoa bất tử, bé nhỏ mỏng manh nhưng kiên cường bất khuất, dù chẳng quá diễm lệ nhưng chẳng bao giờ rụng tàn. Vậy nên với nữ chính mọi sự “dò đường” đều vô dụng. Đối mặt với sự e dè, nghi ngờ, thậm chí sợ hãi của Hàn Dẫn Tố, Phương Chấn Đông chỉ dùng một câu để khẳng định “Tôi là quân nhân”, không những lời tỏ tình sáo rỗng, không hứa hẹn biển trời, tôi là quân nhân, tình cảm của tôi kiên định như việc tôi đang làm, như con người tôi vẫn sống, như trách nhiệm, nghĩa vụ, lý tưởng tôi vẫn đeo đuổi. Và “Tôi là quân nhân”, nên tình yêu của chúng ta sẽ được “quân hôn” bảo vệ, hãy tin tôi!!!!  Có thể với những phụ nữ khác thì người đàn ông “giống như ảnh chụp có tác dụng dán trước cửa trừ tà” như Chấn Đông là bá đạo đáng ghét, ngay lần đầu gặp mặt anh đã “cưỡng chế” đưa cô về nhà chồng cũ để lấy đồ, lần thứ hai đã đi chợ nấu ăn, lần thứ ba lau kính chăm hoa, lần thứ tư suýt “lay súng bóp cò”... bất chấp sự bất mãn thầm kín của Dẫn Tố. Nhưng có lẽ đó là cách duy nhất và hiệu quả nhất, với một trái tim đã tổn thương, và một cái đầu có EQ quá thấp như vậy thì chỉ có cách xông vào, xông mạnh vào bất chấp mọi thứ, bằng chứng là anh đã phá cổng tường thành công :)))))  Nếu Hàn Dẫn Tố dịu dàng như nước, thì Phương Chấn Đông lại lạnh lùng như tản băng, mỗi một người gặp nhau đều là sự sắp đặt của số phận, hai con người đã từng kết hôn, từng ly hôn, nhưng cả hai lại đến với nhau bằng tình yêu cuồng nhiệt nhất. Ban đầu nữ chính kết hôn vì cô cảm thấy thích hợp, nam chính kết hôn vì anh thấy đến lúc cần, nhưng cuối cùng họ gặp nhau, thay vì tan chảy thì họ lại bùng cháy. Đôi khi yêu không chỉ cần đúng lúc, đúng người, mà còn cần sự hoà nguyện và thích hợp.  Nữ chính nhẹ nhàng, êm ả, nhưng tuyệt không hề yếu đuối. Cô có thể vun đắp cho người đàn ông ích kỷ từng gọi là chồng, có thể nhẫn nhục khi bị mẹ chồng xem thường, có thể chịu đựng mẹ kế khắc nghiệt em kế đáng ghét, nhưng cô không để bản thân phải chịu thiệt dù đứng ở bất kỳ một vị trí nào. Cha ruột ích kỷ? cô tự kiếm tiền để đi học. Chồng vô tâm? vì gia đình cô có thể hi sinh. Bị phản bội? cô kiên cường quyết định ly hôn Vì để bản thân hoàn toàn dứt khoát? cô từ bỏ đứa con vừa mới hình thành. Khi nhận ra bản thân có tình cảm với Chấn Đông? cô mạnh mẽ nắm giữ. Khi đối mặt với những kẻ đáng hận? cô sắc bén đáp trả.  Thật ra hình mẫu nữ chính khiến mình khá mâu thuẫn, có thể chi tiết cô quyết định phá bỏ đứa con tác giả đưa vào nhằm tăng thêm sự kiên định khi cô muốn ly hôn với Trịnh Vĩ, nhưng nó cũng là hình ảnh phá huỷ phần nào giá trị nhân đạo trong lòng mình. Không nói ở đây là đúng hay sai, nhưng có cảm giác Dẫn Tố mang suy nghĩ khá ích kỷ, cô đứng ở vai trò người vợ, người bị phản bội, nhưng lại quên mất bản thân cũng sắp làm một người mẹ.  Nam chính được xây dựng chuẩn, thủ pháp đối lập khi tạo khối cho hai nhân vật chính của tác giả là điểm nhấn cuống hút tạo nên sự thành công cho cả tác phẩm. Một người bề ngoài yếu đuối, nội tâm lại kiên cường, một người bên ngoài lạnh lẽo, bên trong lại ấm áp. Cả hai cực trái dấu đã vô tình hút lấy nhau, cộng hưởng và tô đậm lên nhau, ở bên anh, cô gái ôn nhu hiểu chuyện bỗng chốc như đứa trẻ bướng bỉnh, cô trở nên sinh động hồn nhiên. Ở bên cô, người đàn ông cứng nhắc khô khan lại dịu dàng đến không ngờ, anh chu đáo, yêu thương, đôi lúc lại hay cằn nhằn nhưng luôn xem cô là đầu quả tim để che chở.  Dàn nhân vật phụ trợ thể hiện hai trường phái hoàn toàn đối lập. Tập thể những kẻ cực phẩm gồm người cha Hàn Thanh Sơn yếu đuối nhu nhược, tự nguỵ biện cho sự phản bội của bản thân bằng lý do mơ hồ ảo tưởng, dù biết Hàn Dĩnh ngoại tình cùng anh rể của mình nhưng vẫn yêu cầu nữ chính hãy tha thứ cho ả, vì ả không cố ý, hoặc trước đám cưới của Hàn Dĩnh và Trịnh Vĩ lại nghe lời Triệu Hồng đến “xin” tiền của Hàn Dẫn Tố. Bà mẹ kế Triệu Hồng đanh đá chua hoa, bà ta không cho nữ chính tiền để đi học, nhưng khi cô kết hôn lại bắt nhà chồng phải đưa sính lễ thật nhiều, bà ta cảm thấy việc Hàn Dĩnh cướp cái gì đó của nữ chính là điều tất nhiên, là thuận theo chân lý. Cô em kế Hàn Dĩnh ích kỷ, vụ lợi, ả cảm thấy Hàn Dẫn Tố không xứng đáng có được hạnh phúc, ả ghen ghét đố kỵ muốn giành lấy tất cả, bao gồm gia đình, chồng, tiền bạc. Bà mẹ Trịnh Vĩ khắc nghiệt, tham lam, Trịnh Vĩ vô dụng nông cạn. Một bên là ông bà Phương với tính cách hào sảng, kiên định thẳng thắng, cô em chồng Phương Nam tài giỏi thông minh, người bạn thân Mộ Phong lạc quan, đáng yêu, nam phụ Đường Tử Mộ ôn nhu, chung tình... đã phần nào xã hội hoá cả bức tranh đằng sau hai nhân vật chính.  Có những đoạn đối thoại và tình tiết trong truyện không thống nhất, như ban đầu khi Triệu Hồng và Hàn Thanh Sơn cãi nhau, bà ta khóc lóc than rằng vì Hàn Dĩnh không phải con ruột của ông ta, nhưng sau đó lại có đoạn nói Hàn Dĩnh là con riêng của Hàn Thanh Sơn và Triệu Hồng. Hoặc đoạn Phương Chấn Đông đã li dị vợ, tác giả cũng nói rõ anh hoàn thành nghĩa vụ bình thường của người chồng, nhưng đến đoạn nam nữ chính lăn giường thì lại dùng từ “mới khai trai” cho nam chính :)))  Edit với mình chỉ là tạm được, có những từ trong cùng một câu bị lặp lại thường xuyên, một số từ kết câu chưa mượt. Chắc vì mình hay xem convert nên khá khó tính với những bản edit, dù vậy nhìn chung hành văn ổn. Các tình tiết đóng mở hợp lý, dẫn dắt của tác giả khéo léo, không gây nhàm chán. So với một số tác phẩm khác thì “thịt” ở đây chưa thật sự chất lượng, nhưng với mình là vừa đẹp, đủ mà không thô. Đánh giá 8/10 điểm.   Mời các bạn đón đọc Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ của tác giả Hạ Hạ.