Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Anh, Đã Lâu Không Gặp!

Hồng Tụ là một cô gái bình thường. Cô ấy không phải là cô bé lọ lem, bởi vì cô bé lọ lem chí ít cũng được ngồi xe bí ngô và có bà tiên giúp đỡ. Nhưng đây là tiểu thuyết Trong tiểu thuyết luôn xuất hiện kỳ tích, không phải sao? *** Hôm nay là thứ ba, Mạnh Tư Thành sẽ đến xem xét tình hình công ty mình mới thu mua cả một ngày. Ngay lúc anh thuần thục lái xe đỗ vào chỗ đậu xe chuyên dụng thì nhìn thấy một bóng dáng ở trong kính chiếu hậu. Lúc đầu anh không để ý, nhưng mấy giây sau khi ánh mắt dời đi, anh chợt ý thức được gương mặt của bóng dáng kia có phần quen thuộc, lúc đó, trong lòng anh giống như có một dòng điện chạy qua, anh vội vàng quay đầu nhìn lại. Ngoài cửa sổ xe, một cô gái bộ dáng hơi gầy yếu, mặc áo khoác dày kẻ ca rô, trên cổ quàng một chiếc khăn màu hồng, cầm túi xách đang chần chừ đứng ở nơi đó. Không sai được, Mạnh Tư Thành nhìn chằm chằm khuôn mặt của người kia, ở trong lòng khẳng định không phải ảo giác của mình, chắc chắn là cô ấy. Tô Hồng Tụ, đã mấy năm rồi, cái tên này không xuất hiện trong lòng anh nữa. Hôm nay thấy trong chớp nhoáng, giống như mở ra một cái hộp đã phủ bụi, làm anh nhớ lại những ký ức cũ. Khi đó, anh và cô đều từ thị trấn thi lên huyện học sơ trung. Trường huyện cách xa thị trấn, vì thế mỗi tuần bọn họ về nhà một lần, khi về nhà còn phải ngồi xe ô tô. Chỉ có điều hai người rất ít nói chuyện, sơ trung năm nhất thì vẫn là đứa trẻ nha, khi đó giữa nam và nữ có một ranh giới rõ ràng, giống như đường vĩ tuyến 38 phân cách Triều Tiên và Hàn Quốc vậy. Hai người học hết tiết ba của ngày thứ bảy, rồi vội vã mang theo cặp sách và ba lô chạy tới bến xe khách, đến bến chờ xe thì chia nhau ra một người đứng bên này, một người ở đứng đầu kia, ở giữa hai người là những người nông phụ đang nói chuyện ầm ĩ, và những người bán hàng rong. Cô không nói chuyện, lúc này luôn là hai tay cầm cặp sách thật chặt và ba lô thì đeo trên vai, sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất, không biết đang nghĩ cái gì. Về phần cô đang suy nghĩ gì, Mạnh Tư Thành không bao giờ biết, mà sau này anh cũng vĩnh viễn không cách nào nghĩ ra. Thật vất vả chờ xe đến, một đoàn nông phụ chen lấn lên trước, Mạnh Tư Thành cũng chen theo. Anh có sức khỏe lại không xấu hổ, nên luôn tìm được vị trí tốt. Tìm chỗ ngồi xuống, xếp gọn đồ đạc của mình, sau đó bao giờ anh cũng ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng của cô ở trong xe. Cô luôn là người cuối cùng đi lên xe, cẩn thận từng li từng tí nhìn bên trong xe, cuối cùng rất an phận ngồi xuống một cái ghế nhỏ. Cô để ba lô xuống, lại bị người ngồi bên cạnh lên tiếng ghét bỏ nói: "Ai u, cháu để đồ như vậy, thì đồ của ta để thế nào?" Cô bị nói thì ngại ngùng môi hơi mím lại, muốn di chuyển vị trí của ba lô, nhưng trong xe rất chật rồi, làm gì còn chỗ để chuyển nữa! Lúc này chủ xe xuất hiện để giữ trật tự, liền lớn tiếng quát: "Mỗi người nhường nhau một chút! Không phải một chỗ để đồ thôi sao, nhường một chút tranh thủ thời gian lái xe, cũng về nhà sớm hơn!" Nhưng người đầy xe không ai muốn nhường một không gian nhỏ cho cái ba lô kia, cái ba lô đáng thương bị mọi người ghét bỏ, không tìm được vị trí của mình. Thấy vậy, Mạnh Tư Thành chợt lớn tiếng nói: "Để cùng một chỗ với đồ của tôi đi." Nhất thời mọi người trên xe đều nhìn về phía anh, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả ánh mắt của cô. Ánh mắt đó hơi kinh ngạc, có chút cảm kích, lại có điểm ngượng ngùng. Chủ xe nghe được có người chịu học tập Lôi Phong làm chuyện tốt, tự nhiên rất vui vẻ, liền la hét: "Để đồ vào chỗ đấy nhanh đi!" Nhìn học sinh nữ này chậm chạp đem ba lô của mình đưa tới, ông ta lầu bầu nói: "Vẫn là học sinh tốt, đơn thuần!" Trên mặt Tô Hồng Tụ phiếm hồng, ngại ngùng đem đồ của mình đưa tới. Khi đó Mạnh Tư Thành không biết làm sao, còn là thiếu niên nên không được tự nhiên, gương mặt lạnh lùng nhận lấy, để xuống cùng chỗ đồ đạc của mình ở phía dưới chỗ ngồi. Tô Hồng Tụ nhìn dáng vẻ của anh như rất miễn cưỡng, liền càng thêm lo lắng, cắn môi cúi đầu. Cho đến lúc chủ xe bắt đầu thu tiền, trong miệng kêu lớn: "Một người một khối, có đồ đạc thu thêm năm xu." Tô Hồng Tụ nghe nói như thế, dường như sợ người ta thu sót mất mình, vội vàng từ trong túi xách lấy ra một ví tiền kiểu dáng đã cũ, mở ra, từ trong ví lấy ra một khối năm. Mạnh Tư Thành lạnh lùng liếc cô một cái, lên xe thì chậm giống như trâu con, ngược lại lấy tiền rất nhanh. Bị Mạnh Tư Thành nhìn, Tô Hồng Tụ rụt cổ, co rúm người lại, ngồi xuống cái ghế nhỏ của mình. Trên xe mọi người rối rít giao tiền, cũng thích chiếm món lời nhỏ, bắt đầu cò kè mặc cả hỏi bao đồ của mình nhỏ như vậy mà cũng thu tiền sao? Chủ xe kiêm tài xế dạng người nào cũng đã gặp qua, đã sớm hiểu những mánh khóe này, liền dừng lại nói đạo lý lại thêm đe dọa, rất nhanh, tất cả mọi người trong xe cũng giao tiền xong, hắn vỗ vỗ cái túi đeo bên hông rồi trở về chỗ ngồi của tài xế. Khi xe chạy, Mạnh Tư Thành nhìn mui xe, nhưng khóe mắt lại chú ý đến Tô Hồng Tụ. Cái ghế nhỏ rất mộc mạc đặt ở giữa hai chỗ ngồi, cô ngồi ở chỗ đó, hai tay khép lại, siết chặt lấy cặp sách của mình. Bóng dáng của cô hơi gầy yếu, ngồi giữa một nông phụ dáng người to béo và người bán hàng rong, dường như bị che lấp mất. Đi đường ở nông thôn hơi lắc lư, sườn xe lay động một cái, cô thiếu chút nữa muốn ngã sấp xuống, chỉ có thể vội vàng cầm cánh tay của người bên cạnh ghế ngồi. Nhưng bên cạnh là người phụ nữ to béo lúc nãy vừa gắt lên với cô, một đôi mắt vẩn đục nhìn chằm chằm chỗ bàn tay nhỏ bé của cô bám vào, rồi trừng mắt lên nhìn cô. Cô hình như cảm giác được, ngẩng đầu lên nhìn, vội vàng đem tay lùi về, ngồi ở chỗ đó càng thêm co quắp. Có rất nhiều lần, Mạnh Tư Thành muốn nói: "Chúng ta đổi chỗ ngồi đi!" Nhưng, anh không biết vì sao lại không nói ra khỏi miệng được? Trước mặt mọi người có vẻ thô lỗ ngồi đầy xe, cuối cùng chắc vì da mặt hơi mỏng, nên anh không thể nói ra câu nói kia? Nói ra sau đó sẽ như thế nào, mọi người tất nhiên là ánh mắt khác thường nhìn về phía anh, hoặc là ánh mắt mập mờ rồi cười phá lên. Lúc ấy cô sẽ nhìn anh như thế nào? Chắc là sẽ càng thêm kinh ngạc chứ? Sau này Mạnh Tư Thành nhiều lần cũng nghĩ tới chuyện đó, nếu lúc đó anh chủ động, thì kết quả sẽ như thế nào? Nhưng thời gian không thể quay trở lại, về sau lớn lên tính cách chín chắn hơn cảm giác mình có thể nắm tất cả trong tay, Mạnh Tư Thành không cách nào thay thế ngày đó tuổi còn trẻ không được tự nhiên, xen lẫn tự ti kiêu ngạo nên Mạnh Tư Thành đã làm ra quyết định đó. Mỗi lần, khi xe rốt cuộc cũng dừng ở đầu trấn thì mọi người xuống xe như ong vỡ tổ, chắc chắn cô lại là người cuối cùng xuống xe. Anh đứng lên, đem cái ba lô đưa cho cô, lạnh lùng nói: "Của bạn." Nàng kinh ngạc nhìn rồi nhận lấy, cầm hai tay, giống như có chút luống cuống. Chủ xe bắt đầu thúc giục: "Nhanh lên một chút, xuống xe đi!" Anh cúi đầu cầm lên đồ đạc của mình, cũng không nhìn cô một cái, đi qua bên người cô. Cô vội vã tránh ra thân mình, như chỉ sợ cản con đường của anh. Mạnh Tư Thành mỗi lần sau khi xuống xe, đi không xa, luôn giả vờ lơ đãng quay đầu lại nhìn. Luôn có thể nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh kia, đang cố hết sức khoác ba lô, cặp sách ôm thật chặt trước ngực, bước chân có chút khó khăn hướng nơi xa đi đến. Bọn họ ở cùng một thị trấn, nhưng không cùng một thôn. Về hoàn cảnh của cô, anh cũng có nghe qua. Cha cô bị ung thư, trong nhà cơ hồ táng gia bại sản để chữa bệnh, ban đầu điều trị có vẻ tốt lên, nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi. Trong nhà chỉ còn cô và mẹ, sống nương tựa vào nhau. Mạnh Tư Thành sau này nghĩ lại, không khỏi nghĩ, tại sao anh lại quan tâm đến cô, lại có tình cảm đặc biệt với một cô gái bộ dạng bình thường như vậy? Là vì đồng bệnh tương liên (cùng cảnh ngộ nên thông cảm) sao? Lúc Mạnh Tư Thành ba tuổi cha mẹ bị tai nạn xe cộ mà qua đời, được đối phương bồi thường một khoản tiền xem ra tương đối lớn. Lúc ấy hai bác trai của anh tranh được nuôi anh như tranh bảo bối vậy, vì thế còn kiện nhau ra tòa án, cuối cùng bác cả thắng, đắc ý đem anh về ở nhà họ. Mạnh Tư Thành chưa từng thấy cha mẹ mình lấy mạng để đổi lấy khoản tiền kia, trên thực tế khi anh có khái niệm đối với tiền, khoản tiền kia không biết đã được sử dụng vào mục đích gì rồi. Bác dâu cả liếc mắt nhìn anh một cái, oán trách nói: "Đây thật là đoạt oan gia về nhà." Mạnh Tư Thành lạnh lùng cúi đầu mài bắp ngô, tay cũng bị mài đỏ, nhưng anh không kêu đau một tiếng. Thời điểm đó Mạnh Tư Thành không cầu xin gì khác, chỉ cầu mình có thể nhanh chóng học xong cao trung mà thôi. Mời các bạn đón đọc Anh, Đã Lâu Không Gặp! của tác giả Nữ Vương Không Ở Nhà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khi Trời gặp Đất
Tên eBook: Khi trời gặp đất (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Nhàn Nhàn Lệnh Thể loại: Hiện đại, Tình cảm, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Dịch giả: Nguyễn Đặng Chi   Số trang: 372   Kích thước: 14,5x20,5   Hình thức bìa: Bìa gấp   Giá bìa: 75.000 VND   Ngày xuất bản: 24/12/2012   Công ty VH Hương Thủy   NXB Văn học   Chụp pic: Chào Buổi Sáng   Type: Đánhboss Xongmới Ngủngon, Hương Nguyễn, Phương Trang, Hoathanh Nguyễn, Vu Dinh, Koibito Yo   Beta: Huynh Le Viet Trinh   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu “Hạnh phúc nhất trong cuộc đời chính là biết được người mình yêu chính là người yêu mình” Theo sự sắp đặt của ba mẹ, Trì Gia Ưu đóng giả thành cô em gái song sinh, may mắn sống sót sau vụ tai nạn xe hơi cách đây năm năm. Nhưng cuộc sống của cô ngày càng ảm đạm, u buồn chứ không hề tươi sáng trong vòng hào quang rực rỡ của cô em gái. Gia Ưu biết, cuộc đời này không thuộc về mình, cô không được sống thực với bản thân, nhưng rồi cũng có ngoại lệ… Đó là Quan Thiếu Hàng. Người đàn ông ấy là mục tiêu sống và đeo đuổi từ khi còn nhỏ của cô em gái. Gia Ưu nghĩ rằng, Thiếu Hàng không thể nào kháng cự nổi tình yêu cuồng nhiệt của cô em gái. Khi Thiếu Hàng quỳ xuống bên giường bệnh cầu hôn, cô gật đầu đồng ý chẳng khác gì một con rối bị giật dây, trong lòng thầm cười nhạt: “Em à, đừng trách chị. Tất cả đều do ba mẹ yêu quý của chúng ta sắp đặt để biến chị thành em”. Nếu không có vụ tai nạn ấy, người đang ở bên cạnh Quan Thiếu Hàng chắc chắn là Gia Hảo, em gái của Gia Ưu, chứ không phải là cô. Vì Gia Hảo rất yêu Thiếu Hàng. Nhưng giờ đây Gia Ưu buộc phải chấp nhận thứ tình yêu vốn thuộc về em gái mình. Năm năm chung sống bên nhau, một thứ tình cảm gì đó gần như tình yêu cứ dần đâm chồi nảy lộc trong lòng cô. Cô biết rõ mình lún quá sâu nhưng lại không muốn thừa nhận sự thực ấy. Cô luôn sống trong sự hoảng hốt, lo rằng sẽ có ngày nào đó người đàn ông gần gũi sẽ biết được mình là kẻ giả dối. Đến lúc ấy cô phải làm sao, liệu cuộc tình kết thúc có hậu không?. Yêu, nên cô sợ có anh và rồi cũng sợ mất anh. Không ai có thể sống mãi cuộc đời của người khác, nên cô vẫn cứ mãi là Trì Gia Ưu của anh và anh mãi mãi là Quan Thiếu Hàng, người đàn ông mà cô yêu thương. Đôi khi, chờ đợi và yêu một ai đó sẽ trở thành một thói quen của mỗi chúng ta. Trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, chúng ta đã sớm quên đi những việc đã xảy ra trong quá khứ xa xăm. Nhưng luôn phải nhớ rằng mình đã và đang yêu ai đó. Nhà văn Nhàn Lệnh Lệnh là cô gái sinh ra và lớn lên ở thành phố, có cuộc sống và niềm vui giản dị. Ban công nhà lúc nào cũng tràn ngập ánh sáng, trong túi lúc nào cũng rủng rỉnh tiền tiêu vặt, chẳng phải lo lắng điều gì. Cô thích sử dụng ngôn ngữ để khái quát những điều bất hạnh trong cuộc sống và tình yêu. Cô cho rằng, tình yêu đẹp do chính bản thân mình tạo ra. Tác phẩm đầu tay xuất bản năm 2008 với tựa đề “Ai tác thành tình yêu” nhận được sự đánh giá cao của bạn đọc. Tác phẩm “Khi trời gặp đất” đã được Nhàn Lệnh Lệnh dành trọn ba năm để viết với mong muốn đem đến một câu chuyện tình xúc động, giúp cho cuộc sống tươi đẹp hơn. Mời các bạn đón đọc Khi trời gặp đất của tác gỉa Nhàn Nhàn Lệnh.
Sa Vào
Văn án: Thích Tầm Chương lần đầu tiên bị mời đến trường, vì con trai anh ở rừng cây nhỏ sau trường hôn môi người ta, mà người kia cũng là nam. Đứa con trai vô dụng bị đống gói đưa ra nước ngoài, còn bạn trai của cậu… Dụ Hạ vừa gặp đã yêu Thích Tầm Chương, mà Thích Tầm Chương lại là bố của bạn trai cậu, Dụ Hạ cậu không thích mấy nhóc choai choai mới lớn, mà chỉ thích những người đàn ông già dặn trưởng thành. Công lớn hơn thụ 19 tuổi. *** Cuối cùng Bạch Giới Tử cũng có một bộ mình có thể xem lần 2. BFF Thích Du bị bồ đá, Dụ Hạ vì nghĩa vụ bạn bè và chút… tiền, nhắm mắt hôn một cái. Môi vừa chạm thì thầy cô bắt gặp, mời phụ huynh! Ai ngờ, bạn học Dụ lập tức nhất kiến chung tình với cha BFF- Thích Tầm Chương. Tranh thủ lúc Thích Du bị bắt ra nước ngoài, Dụ Hạ dùng đủ thủ đoạn để… làm má người ta. Vì hoàn cảnh, thụ tâm cơ hơn người. Tuy nhiên, ẻm mới mười tám, còn non nớt nên bị công “bắt bài” liên tục. Công có con sớm do bị “gài”, đường tình nhiều trắc trở. Tưởng độc thân luôn thì bị “quỷ nhỏ” lạt mềm buộc chặt mà quấn lấy. Truyện nhẹ nhàng, không ngược. Công cưng thụ, thụ dùng mọi cách truy công. Bộ hỗ sủng hiếm hoi của tác giả. *** Lúc nhận được điện thoại, Thích Tầm Chương còn đang họp, thư ký Lưu Phong bước nhanh vào, đến bên tai anh nhỏ giọng nói: "Giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Du ở trường học gọi điện đến, có liên quan đến chuyện của Tiểu Du, cô ấy nói muốn đích thân anh nghe máy." Hai hàng lông mày Thích Tầm Chương nhíu lên khó ai nhận ra, tạm dừng cuộc họp, nghe điện thoại thư ký đưa đến, đứng dậy ra khỏi phòng họp. "Xin chào, tôi là phụ huynh của Thích Du." Thích Tầm Chương lịch sự mở miệng, người ở đầu dây bên kia dừng một chút, sau đó tức giận nói: "Tôi là giáo viên chủ nhiệm của em Thích Du, Thích Du ở trường học làm ra chuyện trái với nội quy nhà trường, ảnh hưởng rất lớn, làm phiền anh đích thân đến đây giải quyết một chuyến." Giáo viên chủ nhiệm nhấn mạnh hai chữ "đích thân", dường như có thành kiến rất lớn với vị phụ huynh chưa bao giờ xuất hiện ở trường học này. Thích Tầm Chương vẫn duy trì trạng thái như cũ, lên tiếng đáp lại: "Được, tôi sẽ đến ngay, làm phiền cô rồi." Thấy được thái độ của anh vẫn lịch sự, giọng điệu của người ở đầu bên kia điện thoại cũng hoà nhã đi chút ít: "Không phiền, vậy chờ anh đến đã rồi nói sau." Trên đường tới trường học, Thích Tầm Chương hỏi Lưu Phong: "Tiểu Du ở trường học rốt cuộc đã làm gì, cậu biết không?" Thư ký lúng túng giải thích: "Thực sự chưa từng nghe nói, tuần trước tôi đi họp phụ huynh cho cậu ấy vẫn còn rất tốt, cậu ấy thi tháng cũng tốt." "Thi tốt?" "Vâng, tiến bộ một trăm hạng so với lần trước, khó ai mà làm được." Thích Tầm Chương không hỏi lại, giữa hai lông mày uể oải nhíu lên, anh bận rộn công việc, mỗi ngày đi sớm về trễ ở trong công ty, thực sự không thể làm sao mà quản đứa con trai này được, chuyện sinh hoạt học tập của Thích Du đều là do Lưu Phong thu xếp giúp anh, người bố như anh không hề xứng đáng. Khi bọn họ tới trường, lúc đó trường còn chưa tan, học sinh vẫn còn đang học nên trong sân trường rất yên lặng, có thể nghe được tiếng gió cùng tiếng đọc sách không biết từ phòng học nào truyền ra, Lưu Phong quen cửa quen nẻo dẫn theo Thích Tầm Chương đi vào dãy lớp 12, lên tới phòng làm việc của giáo viên ở tầng trệt. Văn phòng của giáo viên khối 12 nằm ngay phòng đầu tiên, cửa đang mở rộng, có hai nam sinh thân hình tựa tựa nhau đứng song song ở cạnh cửa, một người thì mặt kiêu căng cố chấp, một người cúi thấp rũ mắt không biết đang suy nghĩ gì. Nhìn thấy Thích Tầm Chương, Thích Du hoảng hốt, trong nháy mắt ngạo khí trên mặt lập tức biến mất, lảng tránh ánh mắt của Thích Tầm Chương, bất giác hơi co lại về phía sau, vai rụt xuống, cúi đầu ủ rũ không dám tiếp tục lỗ mãng. Tầm mắt Thích Tầm Chương xẹt qua con trai mình, rồi lại rơi xuống trên người nam sinh bên cạnh cậu, chàng trai dường như cảm nhận được, ngước mắt, đôi mắt ngăm đen óng ánh kia cứ như vậy nhìn thẳng về phía anh. Thích Tầm Chương theo bản năng mà nhíu mày, tầm mắt dời đi chỗ khác, bước vào văn phòng. Trong phòng làm việc có ba bốn giáo viên ở đó, sắc mặt đều rất khó coi, còn có một phụ nữ trung niên trang phục hết sức bình thường, hẳn là phụ huynh học sinh, đang đỏ mặt cúi đầu, nhỏ giọng nói gì đó với bọn họ. Mời các bạn đón đọc Sa Vào của tác giả Bạch Giới Tử.
Nói Yêu Em Lần Thứ 13
Tên eBook: Nói Yêu Em Lần Thứ 13 (full prc, pdf, epub) Tác giả: Tiểu Ni Tử Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Fahasa   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Trọng lượng vận chuyển (gram): 400   Kích thước: 13 x 20.5 cm   Số trang: 327   Ngày xuất bản: 13-02-2012   Hình thức: Bìa Mềm   Giá bìa: 75.000 ₫   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Nói yêu Em lần thứ 13 Giới thiệu:   "Mộ Ái Ni, anh yêu em. Khi cùng nhau đối mặt với cái chết, trong tim anh chỉ có duy nhất ý nghĩ ấy. Nếu như em muốn hỏi anh tình yêu là gì, vậy thì anh nói cho em biết, nó có nghĩa là bảo vệ, chở che, chờ đợi, bất kể là còn sống, hay đã chết đi. Khi còn nhỏ anh muốn mãi mãi ở bên em, mãi mãi đi theo em... Bao nhiêu năm sau, vì gặp lại em mà anh rất vui mừng, nhìn thấy em bị ấm ức anh cũng rất đau lòng, dù thế nào cũng không muốn em từ bỏ anh...Nhưng...Nhưng vì yêu em nhiều hơn, để em có thể tìm thấy hạnh phúc của mình, anh muốn...từ bỏ. Vì yêu em, nên mới từ bỏ..."   Một câu chuyện thoát khỏi lối mòn tươi vui của tiểu ni tử, thực sự hay, thực sự cảm động, thực sự lôi cuốn. Tiểu Ni Tử đã có bước đột phá trong văn phong và cách dẫn dắt trong câu chuyện này. Nội dung tuyệt vời, đề cao không chỉ tình yêu nam nữ mà còn là tình yêu gia đình, tình cha con, tình mẹ con, tình chị em. Ban đầu mình thật sự căm ghét Chân Ni vì tính khí trẻ con và đầu óc nông cạn. Từ đó mình ghét luôn cả Ái Ni, chỉ vì một đứa em không có tình thương với mình mà đành lòng hy sinh tất cả cho nó, hy sinh cả tình yêu, công sức và sự an nguy của mình.    Hai anh chàng trong Nói yêu em lần thứ 13 nổi bật mỗi người một phong cách. Hy Triệt lạnh lùng nhưng một khi đã yêu thì da diết thủy chung. Thiên Diệp ấm áp, hiểu lòng người, cũng thủy chung và thầm lặng.    Nói yêu Em lần thứ 13 là một vòng xoáy lớn đảo lộn tình yêu của họ. Lúc đầu mình cứ tưởng rồi Ái Ni sẽ yêu Hy Triệt và tác giả đã đánh 1 cú lừa ngoạn mục khi cuối cùng người được chính lại là Thiên Diệp. Cái kết của câu chuyện là 1 con dao hai lưỡi, nếu nó mở ra tương lại hạnh phúc cho Thiên Diệp và Ái Ni thì lại là cánh cửa đóng kín và chôn vùi tình yêu của Hy Triệt. Buồn quá, buồn không thể chịu nổi. Tại sao Hy Triệt lại phải chết chứ? Anh ấy đã quá nhiều khổ đau rồi, tại sao lại phải đau thêm một lần nữa? Mình không thể so sánh giữa Hy Triệt và Thiên Diệp, nhưng mình thương Hy Triệt vì cuối cùng anh ấy là người mất đi nhiều nhất. Một cuốn sách HAY.   Mời các bạn đón đọc Nói yêu Em lần thứ 13 của tác giả Tiểu Ni Tử.
Hệ Thống Sủng Phi
Tên eBook: Hệ thống sủng phi (full prc, pdf, epub) Tác giả: Chu Nữ Thể loại: Hệ thống, Sủng, YY, Cung đấu, Ngôn tình, Văn học phương Đông Editor: Sâu a.k.a Pink Lady Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Thân là sủng phi nhất định phải thân kiều thể nhu, giọng nói thánh thót. Thân là sủng phi nhất định phải phòng âm phòng mưu, chống chọi đả kích. Thân là sủng phi nhất định phải kiêu ngạo ương ngạnh, trèo lên Hoàng Đế. Một khi có người trêu chọc sủng phi. Như vậy… Ha ha – [Tinh! Hoàng Đế cùng ngài lần đầu mây mưa, điểm mị lực +30. Đánh giá hữu nghị: thân ái, bạn không thuần khiết nha ~[ beep ——]]   “Cút!” Cô gái xoa thắt lưng, nghiến răng nghiến lợi. Mời các bạn đón đọc Hệ thống sủng phi của tác giả Chu Nữ.