Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Truyện Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang thuộc thể loại quân nhân , vừa hay vừa thấm đẫm tinh thần yêu nước. Hai nhân vật chính có một tình yêu rất đẹp, không gấp gáp mà nhẹ nhàng vì họ chiếm một vị trí quan trong trong trái tim của cả hai. Có những đoạn văn ngắn gọn mà thật xúc động, lấy đi không ít nước mắt của bạn đọc. Khi nam chính chuẩn bị vào một trận chiến đấu anh viết thư an ủi chi ''Hạ Sơ đứng lo lắng cho anh , anh sẽ bảo vệ mình thật tốt , sẽ bình an trở về , sẽ đón e trở về nhà ''thật là cảm động. Câu chuyện rất hấp dẫn không nên bỏ qua. *** Xin chào xin chào, giữ đúng lời hứa, tuần này mình làm việc hiệu quả =)) viết tận 2 cái review liền mặc dù đang chạy 1 assignment bên cạnh nè, thế nên hãy ủng hộ mình nhé =))). Mình thì rất thích truyện quân nhân, truyện bác sĩ. Đơn giản với mình thì đấy chính là những anh hùng thời bình, mình hâm mộ thật sự những ai làm bộ đội với bác sĩ ấy. Thế nên truyện quân nhân là mình đam mê. Mà mình khá kì cục, hay để dành những truyện hay xong cứ đọc xong thì sợ hết truyện ý =)) Nên mãi mới review 1 truyện quân nhân đây. “Sự mềm mại dưới lớp quân trang” là câu chuyện về bác sĩ quân y Hạ Sơ và bộ đội đặc chủng Lương Mục Trạch. Tác giả viết truyện này chắc tay từ đầu tới cuối, khắc hoạ khá rõ hình tượng người lính, về cả những nỗi xa nhà, những khó khăn mà ít người để ý đến của hậu phương. Nhân vật được xây dựng nhất quán từ đầu tới cuối. Hạ Sơ là con nhà lính, tính tình thì thích hưởng thụ nhưng rất biết điều, gọi là gì nhỉ, kiểu dễ thích nghi trong từng môi trường ý. Mình rất thích Hạ Sơ tại cô ấy thông minh, khôn khéo nhưng vẫn trẻ con làm nũng người yêu khi có điều kiện =)) Hạ Sơ cũng không ngại khó ngại khổ mà sẵn sàng tham gia công tác ở khu vực lũ đầu nguồn cho dù nguy hiểm thiếu thốn chỉ để gặp Lương Mục Trạch. Lương Mục Trạch là bộ đội đặc chủng, là những người lính giỏi nhất của các binh đoàn khác nhau được tập hợp lại. Lính đặc chủng luôn là những người ra trận đầu tiên và trở về cuối cùng. Trước mỗi khi đi làm nhiệm vụ là phải viết di thư để lại cho người thân. Nói qua thế các bạn cũng hình dung ra được sự nguy hiểm vất vả của lính đặc chủng rồi nhỉ. 2 người gặp gỡ nhau là do 2 bà mẹ sắp xếp, thế nên gia cảnh nhà cửa đều môn đăng hộ đối. Mà cái cặp bác sĩ bộ đội đứng cạnh nhau thì không thể hợp hơn được rồi đúng không. Truyện này tác giả viết hay, mà edit cũng vô cùng mượt mà, đọc phê lắm. Mình nói thật là đọc truyện mà cứ có “cô bé ngốc” với “đồ ngốc” thì mình hơi rợn rợn =)) Nghe thế nào ý không thật gì cả =)) Nhưng truyện này tuyệt đối không có. Đối thoại nhân vật cũng rất nhẹ nhàng đáng yêu. Hơn nữa bạn mình đang là học viên Học viện Quân Y =))) nên cảm thấy rất nhiều điểm cộng cho truyện này. Viết về người lính nhưng không khô khan lắm, mà cũng không hời hợt. Ôi nói chung khen quá nhiều rồi, tóm gọn lại thì đây là 1 truyện rất hay, rất đáng đọc, không có máu chó gì cả, cái gì cũng hay hết nên là các bạn hãy đọc truyện đi =)) Đánh giá: 4.75/5 *** Để nói về truyện này, đầu tiên tôi muốn nói rằng tôi đọc nó là do trước đó đã từng đọc “Em là đôi cánh của anh”. Nhân vật chính trong truyện này là hai nhân vật “siêu phụ” trong “Em là đôi cánh của anh”, nhưng một chút thoáng qua ấy cũng khá ấn tượng với tôi. Lương Mục Trạch và Hạ Sơ vô tình được sắp đặt để gặp nhau, nảy sinh tình cảm rồi đến với nhau. Tình yêu của họ nhẹ nhàng nhưng đủ sâu sắc, thời gian không dài nhưng đủ để người trong cuộc biết ai là người họ muốn ở bên cạnh. Tình yêu của hai người lính được thể hiện rõ ràng và cũng chân thực. Một Lương Mục Trạch của lục quân và một Hạ Sơ làm việc trong bệnh viện quân đội, giữa họ có sự nhiệt huyết của những người trẻ với công việc của mình, cũng có sự nhiệt tình để thắp lên ngọn lửa tình yêu giữa họ, mặc cho những cách chia, thời gian cách trở và công việc bận rộn. Nếu để nói về nội dung của truyện này có gì ấn tượng không, thì thực sự đối với tôi, đây là truyện có nội dung nhẹ nhàng, cũng không có gì đặc biệt cả. Nhưng điều khiến tôi có thể đọc được hết truyện này là do cách viết của tác giả – cách viết xây dựng nhân vật hợp lý và nhất quán. Lương Mục Trạch – một người chẳng màng đến chuyện tình cảm, cũng không màng đến gia cảnh của mình, anh chỉ dốc hết sực cho công việc, cho những gì anh muốn. Tài năng, có nhiệt huyết và trách nhiệm với công việc. Chuyện tình cảm của anh chỉ bắt đầu rẽ sang Hạ Sơ khi anh cảm nhận được những ấm áp mà cô mang lại. Những cử chỉ nhỏ nhất, những cuộc đối thoại ngắn gọn nhưng lại cứ lẩn khuất mãi trong tâm trí anh. Tình yêu với anh chỉ nhẹ nhàng vậy thôi nhưng lại không thể nào đặt xuống được. Đó là người anh nhớ đến trước khi ngủ, được nghe giọng nói của cô gái ấy sẽ khiến anh vui sướng, tình yêu với anh chỉ đơn giản như vậy thôi. Hạ Sơ là một cô gái được bao bọc kỹ càng trong vòng tay cha mẹ, nhưng tách xa họ cô vẫn có thể tự chăm sóc mình, chỉ là những khi gặp mẹ cô sẽ khóc, sẽ làm nũng với những người cô yêu thương. Một cô gái được cưng chiều như vậy, đã từng tổn thương trong tình cảm với người bạn trai đầu tiên, lại bắt đầu có những rung cảm, những nhớ nhung với “chủ nhà” của cô. Cô có thể kể cho anh nghe chuyện tình ngày xưa của mình, có thể khóc khi bị anh nặng lời, có thể nhớ anh mà tự nguyện đi đến vùng lũ chỉ mong được nhìn anh. Những quan tâm nhỏ nhất của anh cũng có thể làm cô nghĩ vẩn vơ, những lời tỏ tình của anh không lãng mạn nhưng cô vẫn luôn khắc ghi. Những tâm tư của Hạ Sơ thể hiện rất rõ nét của cũng rất thực tâm trạng của một cô gái đang yêu và được yêu. Cũng có những ghen tuông, có những hờn giận nhưng tất cả đều được hóa giải một cách nhẹ nhàng. Những cách xa bởi những lần làm nhiệm vụ của Lương Mục Trạch cũng làm tăng thêm những nhớ nhung, những sâu đậm trong tình cảm của họ. Kết thúc viên mãn cho những thử thách họ đã cùng nhau vượt qua, truyện nhẹ nhàng như vậy thôi nhưng những ngọt ngào, ấm áp của nó vẫn còn khi tôi đọc xong truyện này. Truyện có một phần lớn viết về công việc của nhân vật chính, từ cuộc sống trong quân đội đến những lần làm nhiệm vụ, từ cuộc sống của một quân y cho đến những khúc mắc trong cuộc sống thường ngày noi làm việc. Mọi thứ hiện lên đủ chân thực để người đọc có thể hình dung ra được bối cảnh của truyện, cũng đủ cảm nhận và mường tượng được công việc ấy bận rộn và vất vả như thế nào. *** 7/10 Hạ Sơ từ chối sự bảo bộc của cha mẹ, quyết định đến quân khu G làm bác sĩ thực tập. Điều này khiến cha mẹ cô vô cùng tức giận, cha cô không cho cô nói mình là con gái của ông, mẹ cô thì lén lút cho cô một phúc lợi cuối cùng, còn lại cô phải tự lo liệu. Phúc lợi của mẹ cô chính là một căn nhà ở khu chung cư cao cấp, đây là nhà của bà Mộc, một người bạn của mẹ Hạ Sơ, mua cho con mình. Vì đứa con này rất ít về đấy ở, nên quyết định cho Hạ Sơ ở nhà, và đứa con ấy chính là Lương Mục Trạch. Lại nói Hạ Sơ ở căn nhà này rất thoải mái, cô ở phòng dành cho khách, chưa bao giờ đụng chạm đến phòng ngủ chính của chủ nhà, nhưng lại tham luyến phòng tắm rộng lớn có bồn ngâm trong phòng ngủ chính. Chính vì thế mới có một màn kinh diễm, Hạ Sơ chỉ khoác cái khăn tắm chạy đi tìm quần áo thì thấy một người đàn ông cao lớn thản nhiên ngồi trên ghế salon. Thay quần áo xong, hai người nói chuyện giới thiệu qua loa, trải qua một bữa cơm một ly trà, hôm sau anh đã rời đi trở về quân khu. Một tháng sau anh về nhà. Trước khi ra ngoài cô đã gặp anh trong thang máy, lúc trở về từ quán bar, tâm trạng cô rất tệ vì gặp lại bạn trai cũ. Thế là cô thuơng lượng muốn anh làm thùng rác để giải tỏa uất ức, anh đồng ý, im lặng đọc truyện manga đồng thời nghe cô nói. Sau đó, anh ở lại căn nhà này 20 ngày vì một khóa học bắt buộc của quân đội. Trong 20 ngày gần gũi này, hai người đã nảy sinh tình cảm với nhau. Khi anh phải đi làm nhiệm vụ, cô bắt đầu nhớ anh, lo lắng cho anh. Cô còn tự nguyện làm đến khu vực xảy ra lũ lụt làm bác sĩ tình nguyện, chỉ để gặp anh, để đem thuốc cho anh khi vô tình nghe được bao tử anh không tốt. Chính những điều như vậy đã làm hai người đến gần nhau một cách nhẹ nhàng, đã tự mình đánh mất trái tim lúc nào không hay... Truyện này lúc đầu viết khá hay, nhẹ nhàng, nhưng mà đoạn sau khá đuối, thiếu logic với đoạn đầu. Cảm nhận riêng của mình chính là như vậy. Cho nên từ chương 48 mình bắt đầu đọc lướt. Nói về hai nhân vật chính. Lương Mục Trạch là một người đàn ông ít nói, lạnh lùng nhưng vô cùng xuất sắc, khi anh biết mình thích Hạ Sơ thì bắt đầu giở trò để có được cô, không để người khác cướp mất. Anh là người đổ chị trước, đỏi vì nụ cười xinh đẹp của Hạ Sơ. Còn nữ chính là một bác sĩ khoa tim tài năng, khi còn là bác sĩ thực tập, vì bất đắc dĩ mà phải mổ chính nhưng rất thành công cho một quân nhân, từ đó mà cô trở thành khách quý của quân khu G. Tình yêu của hai người đến rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng chứ không cuồng nhiệt hấp tấp. Nếu không vì vài đoạn thiếu logic thì truyện khá hay. Nếu để giết thời gian, các bạn có thể tìm truyện này. P/s: đoạn giữa edit không mượt nên một số chỗ hơi khó hiểu, đoạn sau thì mình thấy giọng văn không được trau chuốt như lúc đầu nữa nên làm mình cũng nản theo =((( Mời các bạn đón đọc Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Truy tìm kí ức - Đinh Mặc
Truy tìm ký ức là tác phẩm thứ ba về đề tài trinh thám phá án của tác giả Đinh Mặc sau Nếu ốc sên có tình yêu - tải eBook và Hãy nhắm mắt khi anh đến - tải eBook. Với lối viết logic, những tình tiết bất ngờ, khắc họa nội tâm nhân vật sâu sắc từ nhân vật chính đến các nhân vật phụ, từ nhân vật chính diện đến các nhân vật phản diện, Truy tìm ký ức đem đến cho bạn sự tò mò trong mỗi trang sách. Trước mặt người khác, Hàn Trầm là người đàn ông anh tuấn, lạnh lùng và khó gần. Anh thanh lạnh trong trẻo như sương tuyết, cũng trầm tĩnh như dòng nước trong đêm đen. Trong con mắt của mọi người, anh là nam thần khó với tới. Chỉ có trước mặt Bạch Cẩm Hi, người sĩ quan cảnh sát cấp một vang danh thiên hạ này mới bộc lộ bản chất lưu manh được che giấu kỹ. "Ngồi lại gần một chút, anh sẽ không "ăn" em, trừ khi em yêu cầu." "Anh chưa từng chạm đến người phụ nữ khác. Em cần kiểm tra thân thể không?" "Bạch Cẩm Hi, vĩnh viễn đừng rời xa anh. Hãy ở bên anh từng giây từng phút, năm năm tháng tháng.". Anh là cảnh sát hình sự giỏi nhất, cũng là cảnh sát hình sự xấu xa nhất. Trong lòng anh luôn tồn tại một ông già cố chấp, yêu thương cô không biết mệt mỏi. Mời các bạn đón đọc Truy Tìm Ký Ức của tác giả Đinh Mặc.
Vân Trung Ca - Đồng Hoa.
AudioBook Vân Trung Ca Vân Trung Ca là một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Trung Quốc, Đồng Hoa được xuất bản vào năm 2007 bởi nhà xuất bản Nhà văn. Cuốn tiểu thuyết này là phần tiếp theo của Đại mạc dao - tải eBook.   Vân Trung Ca lấy bối cảnh vào thời Tây Hán, Hán Chiêu Đế năm lên 8 tuổi tình cờ gặp cô bé Vân Ca (con gái của Hoắc Khứ Bệnh và Ngọc Cẩn của tác phẩm Đại mạc dao) và được Vân Ca cứu thoát khỏi chết rét trên sa mạc. 10 năm sau, Vân Ca lớn lên thành thiếu nữ xinh đẹp nhưng không nguôi nhớ về cậu bé năm xưa mà cô gọi là Lăng ca. Nhưng không may cô lại nhận nhầm một Lưu Bệnh Dĩ khác là Lưu Phất Lăng. Và cô vô cùng tuyệt vọng khi nhìn thấy anh kết hôn với người khác. ..... Mời các bạn đón đọc Vân Trung Ca của tác giả Đồng Hoa.
Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế
Có những người nuôi thú cưng luôn thích đặt tên cho chúng bằng những cái tên thật oai hùng theo sở thích của chủ nhân. Không ngoại lệ An Tâm thích nuôi thú cưng nên đặt tên cho con chó Shiba Inu tên là " Thái Tử Điện Hạ ". Trong giới giải trí có một vị ảnh đế họ Phó nào đó vốn xuất đạo từ vai diễn thái tử, Fan hâm mộ cũng gọi anh là " Thái Tử Điện Hạ. " Một hôm nọ, hai người một chó chạm mặt nhau ở cửa thang máy, An Tâm tức giận gọi tên chó nhà mình: " thái tử điện hạ. " *** " ANH - NÓI - CÁI - GÌ? " Trên tầng cao nhất của Hương Vũ - khu chung cư sang trọng bậc nhất thành phố bỗng phát ra một giọng nữ the thé, giận giữ như muốn xé toạc bầu trời. An Tâm đang mặc một cái áo thun, phối với chiếc quần dài màu trắng và thắt lưng đen. Cô đi chân trần trên đất, đứng bên cạnh ghế sô pha bằng da đắt tiền được đặt mua từ nước ngoài, tức tối trừng mắt nhìn người đại diện của mình - Vương Tiểu Ngọc. Người kia bị giọng la oai oái của cô dọa sợ chết khiếp, bèn vỗ mạnh hai bắp đùi, mang hết " chí khí nam nhi " của mình ra để đáp lại: " Ôi chao, cô hai của tôi, em nhỏ tiếng dùm anh một chút được không? Người khác mà nghe được thì chúng ta chết chắc. " An Tâm liếc anh ta một cái: " Tầng này ngoài trừ ba mạng chúng ta ra thì đến cả quỷ cũng không có. Ai nghe được chứ? " " Còn Thái Tử. " Có tiếng sủa nho nhỏ vang lên, phát ra từ " trợ lý nhỏ " của An Tâm. Chú nhóc Shiba Inu Thái Tử nghe thấy tên mình thì đáp lại một tiếng, vẫy vẫy đuôi với cô chủ. An Tâm:... " Nghịch tử " - Cô trừng mắt với nó. " Gâu! " Thái Tử không biết An Tâm đang mắng mình, nó nghĩ cô chủ muốn chơi đùa với nó, thế là nó nghiêng đầu, híp hai mắt lại lao vào lòng của cô. An Tâm phải bất đắc dĩ xoa đầu nó, sau đó cô ngồi lên ghế sô pha, dứt khoác trả lời Vương Tiểu Ngọc: " Nói tóm lại là em không muốn thương lượng gì thêm nữa, ức hiếp người quá đáng, số cát sê đó em không cần. Anh đi nhắn lại với bọn họ, em không diễn, bảo họ tìm người khác đi. " " Bà hai của tôi ơi, em nghe anh một lần này thôi, có được không? " - Vương Tiểu Ngọc ngồi xuống bên cạnh cô, chắp hai tay van nài khẩn thiết: " Anh bảo đảm với em, nhất định là sau vai diễn này em có thể bạo hồng, nổi tiếng như cồn. Các đoàn phim sẽ đổ xô đến tranh mời em diễn, lúc đó chẳng phải tiền vào như nước hay sao? " An Tâm khinh thường chép miệng, nhích xa ra khỏi người bên cạnh: " Anh tưởng em bị ngu chắc? Đóng vai phụ mà đòi bạo hồng? Sao anh không nói em tiến vào Hollywood luôn đi? " Vương Tiểu Ngọc vội vã nhích đến: " Với những vai phụ khác thì không được, nhưng mà lần này thì khác, có Phó ảnh để giải thưởng đầy nhà tham gia, không chừng em còn có thể đạt được giải diễn viên phụ xuất sắc nhất đấy! " " Em không nghe, không nghe cái gì hết. Dù có chết đói em cũng không diễn! " An Tâm gào lên với Vương Tiểu Ngọc, sau đó nằm ăn vạ luôn trên ghế sô pha, nhìn thế nào cũng thấy không muốn phối hợp. Vương Tiểu Ngọc phiền lòng, hận không thể đánh An Tâm mấy cái cho hả tức, nhưng mà anh ta không làm được! Bà cô trước mặt này vừa là ân nhân, vừa là cây hái tiền của anh đấy! . " Nâng trên tay còn sợ vỡ, ngậm trong miệng còn sợ tan. " nữa mà, nói chi là đánh! An Tâm - nghệ sĩ của công ty giải trí Thần Phong, năm nay hai mươi hai tuổi, tuyệt đối là một trong những nghệ sĩ trẻ nhất của làng giải trí. Biệt danh : Tiểu Tiên Nữ!   Mời các bạn đón đọc Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế của tác giả Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa.
Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt
Đã 28 năm qua lúc nào Tạ Cửu  cũng chỉ sống một mình trái tim anh vẫn chưa tìm được chủ nhân của nó. Mà nếu có gặp được ý trung nhân thì chắc là năm trong bụng mẹ... Rỗi cũng một ngày định mệnh sắp đặt cho  anh gặp được một cô nàng búp bê. Đây chính là quá trình một đại thúc thanh tâm quả dục được một cô búp bê mềm mại theo đuổi, sau đó quyết định quăng hết mặt mũi mà " gặm cỏ non ". Nhãn: Hào môn thế gia, tình hữu độc chung, giới giải trí, 1vs1, song xử, ngọt văn, cẩn thận bị sâu răng. Nhân vật chính: Tạ Cửu, Điềm Mật Lời Editor: Bộ này cực sủng, nữ chính là kiểu có chút loli, bạn nào không thích thì đừng xem nhé, không thì hoanh nghênh đến hố hì hì. Bạn nữ chính truyện này tên là Điềm Mật, cũng có nghĩ là ngọt ngào đấy. Mọi góp ý xin gửi về Facebook của mình ạ. Truyện sẽ được đăng chính bên blog riêng của mình. Bạn nào thích thì hãy follow Facebook của mình để biết thêm chi tiết. Hãy bình chọn cho mình để mình có động lực hơn nhé! *** Đây là lần đầu Điềm Mật tham gia lễ khai máy của một bộ phim, tất cả là do cô bị Mộc Niên, bạn thân đồng thời cũng là diễn viên đóng vai phụ kéo đến. Mà bởi vì mới tham gia xong buổi ký hợp đồng, cô nhanh nhẹn vớ lấy cuốn tiểu thuyết của mình trên tay liền chạy được vào đây, sau đó bản thân lại cảm thấy có chút không hợp lắm. "Mật Mật, người đại diện của mình vừa gọi, mình đi đây một chút. Cậu đừng có chạy lung tung, cũng đừng trả lời câu hỏi của bất cứ ai, có hiểu không hả?" - Lời nói của Mộc Niên vẫn còn văng vẳng trong đầu cô. Điềm Mật liếc mắt nhìn về phía xa xa, ngay lập tức nhận ra được nhiều khuôn mặt minh tinh khá quen thuộc, vì thế bèn gật đầu. Cô nàng bảo cô tìm một chỗ ngồi chờ cô ấy quay lại. Nhưng mà... Không phải nơi này là lễ khai máy phim hay sao, hà cớ gì mà cô nhìn đi nhìn lại cũng thấy giống lò mổ heo thế nhỉ? Rõ ràng mấy cái bụng kia đều chính là bụng chứa heo của "khách" Điềm Mật bèn len lén lấy chút thức ăn rồi chui vào góc phòng. Xung quanh cô là một đám diễn viên đang đứng nói chuyện bát quái. "Tôi nghe nói lát nữa Cửu gia của Thành Ngu cũng đến đây đó" "Thật sao? Là cái người được ca ngợi là đệ nhất công tử của thành phố gì đó đúng không?" "Không phải người đó thì còn ai vào đây nữa? Tôi nghe nói người ta là chủ sở hữu một tài khoản hơn ba mươi triệu fan đấy, cũng không thua kém gì ảnh đế đâu" "Đó đích thực là một viên kim cương độc thân sáng chói à, đến cái cô minh tinh hoa đán Hứa Nghệ Dao đang được nâng đỡ của công ty chúng ta cũng muốn dựa vào anh ta để đi lên đấy!" ... Điềm Mật vừa dỏng tai nghe vừa nhét một miếng Tiramisu vào miệng. Cô còn đang định đến gần nghe cho rõ thì vai đã bị vỗ một cái. Điềm Mật bèn nghiêng đầu, đối diện với cặp mắt của Mộc Niên. "Mật Mật, cậu đang làm gì vậy?" - Cô nàng tò mò hỏi. "Tất nhiên là nghe chuyện bát quái rồi" - Điềm Mật nuốt nước miếng, tiếp tục ăn miếng Tiramisu cuối cùng rồi chà chà hai bàn tay vào nhau, trông hệt như một con chuột đang ăn vụn. Mộc Niên bĩu môi, kích động nói: "Chắc chắn lại đi nói xấu ảnh đế rồi chứ gì" Điềm Mật trừng mắt cãi: "Không phải đâu, mình nghe họ nhắc đến Cửu gia nào đó mà..." Mộc Niên nghe vậy thì hơi sửng sốt, không ngờ bọn họ lại nhắc đến người đàn ông đó... Cô không phải diễn viên chính tông, vất vả hết năm năm mới có thể leo lên đến chỗ đứng hiện tại, tất nhiên đã từng nghe qua về người đang đứng ở đỉnh cao kia. Mộc Niên ngây ra hồi lâu mới nói tiếp: "Mật Mật, đừng nói với mình là cậu thích anh ta nhé!" Tất nhiên Điềm Mật không hề có ý đó, nhưng nghe đến đây cũng hơi tò mò: "Vì sao vậy?" Mộc Niên cũng không biết trả lời như thế nào, làm sao cô có thể giải thích với Mật Mật rằng người kia thật sự rất giống Thôi Nhiêu ngoài đời thật chứ? May là cô nghe được âm thanh của thiên thần nhỏ: "Mình cũng chưa gặp, thích thú gì chứ?" Mộc Niên vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt" Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng cũng lo lắng một chút. Bỗng nhiên toàn bộ khán phòng chợt im bặt... Điềm Mật khó hiểu quay đầu qua, cũng phát hiện ra tất cả mọi người đều đang chăm chú nhìn về phía cửa lớn. Không biết từ khi nào mà bữa tiệc xuất hiện một đám người mới nói cười vui vẻ, mà người đi đầu kia... Một người đàn ông với một cái Trench Coat* khoác hờ bên ngoài áo sơ mi màu tím đậm, mắt phải lại điểm một nốt ruồi lệ, tựa như hằn vết mà Thượng Đế vô tình để lại chốn nhân gian, cũng vô tình khắc sâu trên đầu tim của Điềm Mật, khiến cho lưỡi cô líu lại trong vô thức: "Thôi... Nhiêu..." Mộc Niên nghe được mấy chữ kia thì lắc đầu... Hỏng rồi! Cái tên Thôi Nhiêu kia cô còn lạ gì nữa? Đó chính là nam chính trong tác phẩm bán chạy nhất mà Điềm Mật sáng tác, nhân vật mà cô nàng thích đến nỗi muốn biến người ta thành sự thật, hình mẫu hoàn hảo đến mức khó tin. Cô nhớ trong sách từng miêu tả Thôi Nhiêu cầm một cây dù cổ, tay nâng chén rượu thơm, dưới ánh trăng sáng hoàn mỹ như ngọc không tì vết. Mộc Niên đã từng cho rằng người đàn ông có khí chất như vậy vốn không thể tồn tại trên đời, mãi cho đến khi cô nhìn thấy vị Cửu gia trong truyền thuyết kia. Đó hoàn toàn chính là Thôi Nhiêu tái thế! Mộc Niên liếc nhìn bộ dáng xuân tâm động đậy của Điềm Mật, không khỏi lắc đầu: "Mật Mật, Mật Mật, cậu có khỏe không đấy?" - Cô khẽ lấy tay đẩy vai bạn mình... Điềm Mật bị Mộc Niên gọi tỉnh, bèn luống cuống sửa sang lại quần áo đầu tóc, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Có nên hay không, có nên hay không?..." Mộc Niên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của người bên cạnh: chiếc mũi nhỏ nhắn, mắt nhỏ, miệng môi chúm chím, tất cả đều tinh xảo như búp bê trong hàng trưng bày. Huống hồ gì hôm nay cô ấy còn mang một đôi tất tai, đầu đội mũ con thỏ, trên mình lại mặc váy loli cổ điển nữa chứ... Không biết ma xui quỷ khiến như thế nào đó, Điềm Mật run rẩy đi đến chỗ người kia, tay xiết chặt cuốn sách vừa ký ban nãy, tim đập thình thịch, lại còn xém té ngã không ít lần. Ai ngờ lúc Điềm Mật tưởng chừng như tim mình sắp nổ tung thì cô bị một diễn viên chặn mất lối, gương mặt thẹn thùng giống như muốn nhào vào lòng người kia. Chỉ thấy người đàn ông nhíu mày lùi lại hai bước, một chút phản ứng cũng không có, còn cảm giác được sự khó chịu. Người đàn ông nổi bật như hạt giữa bầy gà, ánh mắt cũng không thèm liếc đến, chỉ cần gọi một tiếng là vị minh tinh kia đã bị bảo vệ kéo ra khỏi cửa. Nhưng mà hành động kia lại khiến cho mắt của Điềm Mật sáng như sao: Đàn ông tốt không gần nữ sắc.. Quả nhiên là Thôi Nhiêu của cô! Điềm Mật bèn đi đến trước mặt người kia, gương gạo nói ra khao khát của mình:"Anh... Anh có thể ký tên cho tôi không?" Thôi Nhiêu.... sống... Âm thanh của cô run run, lại có chút vội vã... Điềm Mật len lén đưa mắt nhìn anh, cũng không tìm được nét khó chịu nào... Tạ Cửu hơi ngạc nhiên, cau mày nhìn miếng khăn giấy tùy ý vơ đại của ai đó... Sao anh không biết khăn ăn của khách sạn nhà mình có chứa cái chức năng này nhỉ? "Cô biết tôi là ai sao?" - Âm thanh trầm khàn lướt qua tai của Điềm Mật. Có thể nhầm lẫn anh với minh tinh mà xin chữ ký? Còn nữa... Bây giờ tổ kịch bản cho diễn viên phụ ăn mặc như thế này sao? Anh liếc nhìn cô bé đang lúng túng trước mặt mình, thấy mặt cô đỏ ửng như cánh hồng Mân Côi thì ý nghĩ trong đầu càng chắc chắn hơn... Đúng là nhận lầm người. Mặt Điềm Mật ửng hồng, bước chân vô thức trì hoãn.... Nhưng cô còn chưa kịp phản ứng lại thì người kia đã bị một nhà đầu tư kéo đi. Cô bèn rụt tay về, cắn cắn môi, Thôi Nhiêu của cô chỉ nói với cô mỗi một câu, duy nhất một câu thôi. Điềm Mật ủ rũ quay về xó xỉnh của mình. Mộc Niên thấy vậy thì lo lắng hỏi: "Cậu ổn chứ?" "Mình không sao" - Điềm Mật lắc đầu "Còn chưa nói quá một câu thì anh ta đã bị kéo đi rồi" Mộc Niên đồng cảm: "Mấy vị boss lớn đếu giống như vậy cả, tính luôn hôm nay thì người ấy chỉ mới xuất hiện được hai lần, chứ đừng nói chi đến chuyện trả lời cậu" Buổi họp báo sắp được bắt đầu, phóng viên cũng tìm được chỗ để ngồi xuống, chỉ có Mộc Niên là không thèm sắp xếp gì cả, chỉ bắt Điềm Mật đứng nhìn lên khán đài, nghe MC đặt mấy câu hỏi vô cùng lắc léo. Điềm Mật lo lắng nhìn xấp kịch bản trong tay mình. Đây là một bộ phim cổ trang được viết lại từ một câu chuyện xưa, tên là: 《 Hương Phấn 》. Nhân vật chính là bà chủ của một cửa hàng bán đồ trang điểm*, mà bạn thân Mộc Niên của cô đóng vai phụ - Sính Đình quận chúa Khương Đào Yểu. Nhân vật chính bị quốc sư mưu hại nhốt vào thiên lao, không ngờ lại được trở thành bạn tốt của quận chúa, bèn được quận chúa cầu hoàng thượng thả ra ngoài. Tạ Cửu đi đến, kéo một cái ghế ra rồi tao nhã ngồi xuống, ánh mắt chạm đến bóng dáng của cô gái kia. "Buổi họp báo đã kết thúc rồi, cô đã tìm được vị minh tinh thần tượng của cô chưa?" Điềm Mật: "..." Giọng nói nghe quen quá... Điềm Mật ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đẹp của ai kia thì giật mình. "Sao?" Điềm Mật: "..." Bóng dáng như trẻ con rơi vào trong mắt khiến Tạ Cửu có chút nhức đầu... Sao lại đầu tư vào một cô bé như thế này chứ? Anh chỉ là hơi tò mò, không ngờ lại dọa cô bé. .... Vẫn im lặng sao?... Tạ Cửu lúng túng sờ mũi, bản thân cũng ý thức được hành động đường đột của mình, anh bèn có ý định bỏ của chạy lấy người. "Anh..." Tạ Cửu còn chưa kịp qua đầu thì đã nghe thấy tiếng gọi khẽ vô cùng mềm mại... Tạ Cửu mím môi, cố gắng giữ lại hình tượng của bản thân... Hay là anh đưa cô nhóc này đến chỗ của đám diễn viên nổi tiếng kia? Việc này có tính là việc thiện đầu tiên trong 28 năm cuộc đời của anh không nhỉ? Điềm Mật có cảm giác bản thân mình bị nhúng vào trong ngọt ngào, tim đập mạnh đến mức sắp nhảy ra ngoài. Cô đi đến trước mặt người đàn ông, cười đầy ngốc nghếch. Nụ cười bay vào mắt Tạ Cửu bèn thay đổi ý vị... "Đây là nụ cười vui vẻ khi sắp được thấy mấy ngôi sao nổi tiếng à?" Mà ở bên kia, mấy nhân viên đang trò chuyện về 《 Hương Phấn 》bỗng nhiên im phăng phắc, mắt như muốn rớt ra khỏi tròng... Hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây à? Bên cạnh Cửu gia có nhân vật khác giới? Mà khoan... Không phải đó là một cô bé sao? Mời các bạn đón đọc Hôm Nay Mật Đường Có Chút Ngọt của tác giả Nhất Chích Nịnh Mông Hà.