Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thịnh Thế Sủng Phi

Thịnh Thế Sủng Phi kể đến Nguyên thái tử Lý Thần bị phế năm năm sau tập họp binh mã tiến sát kinh thành, buộc đệ đệ hãm hại mình là Nhân Tông đế nhường ngôi, đoạt lại tất cả thuộc về mình, thuận đường đoạt luôn hậu phi của hắn. Mà sủng phi của Tân Đế, vốn chính là tần phi Chu Thanh Nhược của Nhân Tông đế, nói ra, Tân Đế bất kể là trên giường hay dưới giường đều rất nam nhân, so với Nhân Tông hoàng đế mạnh hơn rất nhiều, nàng rất thỏa mãn. Diễn biến nhỏ trong truyện online: Xù lông Tân Đế: Grừ….! Bọn họ nói ta là Bạo Quân, ta liền giết giết giết. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ, chúng ta không tạo sát nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn hai viên. Xù lông Tân Đế: Grừ……! Bọn họ nói ta là hôn quân, tam cung lục viện chỉ biết cưng chiều một mình nàng. Chu Nhược Thanh: Ngoan, đó là ghen tỵ! Chúng ta không tạo ác nghiệt, ta làm thịt viên cho chàng ăn. Tân Đế biến thân thành chó nhỏ đưa ra hai móng vuốt, mở ra đôi mắt ngập nước: tăng thêm, muốn ba viên. Chu Nhược Thanh:…… Tân Đế: Lần trước nàng đã cho hai. 1. Góc nhìn nữ chính, nữ xuyên không. 2. Mặc dù không muốn nói, nhưng đây là văn sạch như trong Điền viên cốc hương. (chủ yếu cảm thấy đối với nữ chính có chút điểm công bằng…… Bạn đọc đọc xong chương 1 sẽ hiểu ý tứ của ta) 3. Nữ chính là người bình thường, không cần cầu mong sâu xa thông minh trâu bò gì đó (chủ yếu là bộ não tác giả nhỏ bé không viết được dạng văn quá cao siêu gì), chỉ là loại văn ung dung tự tại tiểu bạch thỏ ngọt ngào thôi. *** #Review THỊNH THẾ SỦNG PHI  Tác giả: Bích Vân Thiên Thể loại: Cổ đại, ít cung đấu, ngọt, sủng, song xử* (Ghi song xử rồi nha, đừng ai bay vào cmt hỏi nam nữ chính có sạch không là HQ giận đấy :<), nam siêu- siêu dễ thương, HE Số chương: 52 chương + 2 ngoại truyện  Tình trạng: Hoàn ------------- Có lẽ đối với bên ngoài, Vũ Đức tân đế Lý Thần là một bạo quân. Bức vua thoái vị, giam lỏng thái hậu, hoàng hậu. Chưa nói khi còn là thái tử thì có gian tình với phi tử của tiên đế, chính vì bị bắt tại trận mới khiến hắn bị phế truất ngôi thái tử, để đệ đệ mình lên ngôi.  Nhưng tất cả chỉ là lời đồn bên ngoài. Không ai biết được Lý Thần hắn đã trải qua những chuyện kia như thế nào. Khi còn trẻ không hiểu đấu đá cung đình, bị người ta hãm hại mang tiếng xấu, càng làm hắn đau lòng chính là bản thân làm phụ hoàng mình thất vọng, ám ảnh từ sự việc bắt gian kia đã khiến hắn mắc một chứng bệnh đó là “ghê tởm nữ nhân” kèm theo đó là một tính cách bạo lực đầy vặn vẹo.  Hầu hạ bên người hắn chỉ có thái giám và nam nhân. Tuy nhiên, vào cái ngày định mệnh diễn ra cung biến đó, đã có một người con gái bước lại gần hắn được. Người duy nhất khiến hắn không cảm thế ghê tởm - Chu Chiêu Nghi – Chu Thanh Nhược, một trong những phi tử của phế đế đương thời.  Việc Chu Thanh Nhược gặp được Lý Thần cũng là do tình cờ thôi, vốn là trốn loạn binh, muốn tìm kiếm tì nữ thân cận của mình, nhưng không may lọt vào mật thất thông đến điện mà Lý Thần “đang phát bệnh”. Rất buồn cười là nàng nhìn xung quanh, thấy mọi thứ bị tàn phá, nên nghĩ là do phản quân làm ( nguyên là do bạn tân đế nào đó lên cơn điên thích đập phá đồ đạc đó:v ). Còn người đang nằm thong thả uống rượu kia chắc là vị hoàng tử nào đó. Thế là lòng thương người nổi lên, nàng ngồi “tâm sự mỏng” với hắn ta. Cũng nhờ đoạn tâm sự mỏng đó mới kéo đến nhân duyên của hai người bọn họ.  Tân đế trong mắt quần thần, nhất là những trung thần phò tá hắn đều cảm thấy hắn là một minh quân, lúc nào cũng chăm chỉ lo việc nước, lo đến nỗi quên luôn việc nhà, quên luôn việc khai chi tán diệp. Và với một kẻ luôn chán ghét phụ nữ như Vũ Đức tân đế, thì việc phát hiện có một nữ nhân có thể lại gần hắn  khiến cho trung thần phò tá hắn mừng ra nước mắt, quyết định vạch ra kế hoạch “hiến mỹ nhân”.  Chu Thanh Nhược là một nữ nhân có gia giáo, vì thế để nàng trên lưng mang cái mác phi tử hoàng đế tiền triều mà cam tâm tự nguyện đến bên cạnh Lý Thần, quả thật là không thể không nhờ đến sự bạc bẽo của phế đế Nhân Tông kia. Nhưng vì ngay từ đầu nàng không trông mong gì ở hoàng đế, vì vậy cũng rất bình thản tiếp nhận việc ở bên cạnh Lý Thần. Từ đây cuộc đời nàng đã bước sang một trang mới, có thể nói là trời quang mây tạnh, con đường trở thành sủng phi bắt đầu. Nàng một bước trở thành Huyên Phi. Phải nói là Tân đế Lý Thần của chúng ta cực kỳ - cực kỳ đáng yêu, hành động như một thanh niên mới lớn vừa biết yêu ấy các bạn à. Điển hình là bạn tân đế nào đó rất dễ xấu hổ, mỗi lần Chu Thanh Nhược nói gì đó ngọt ngào, hay nhìn nàng cười thôi là mặt cũng như hai tai hắn sẽ hồng hồng, đỏ đỏ lên ngay. Hay là như đoạn miêu tả này trong truyện:  “Có điều Chu Thanh Nhược nhận thức hơi trễ, bởi vì ngay lúc này bên cạnh nàng có một nam nhân đang nằm, mà nam nhân này đang làm chuyện như một thiếu niên vừa mới vào thời kỳ trưởng thành hay làm, chính là len lén cầm tay Chu Thanh Nhược..., sau đó giống như chạm phải điện mà buông ra, rồi sau đó lại sờ lên, rồi buông ra.  …trong đêm tối Hoàng đế cũng không phát giác ra mình, y thế mà lộ ra vẻ mặt thẹn thùng như thiếu niên mới biết yêu.  Cứ như vậy, tối hôm ấy Hoàng đế cứ lặp đi lặp lại cầm tay, rồi buông ra, đến cuối cùng ngay cả Chu Thanh Nhược muốn giả bộ ngủ cũng không nhịn được phải giả vờ tỉnh lại, Hoàng đế vì thế mới ôm tay nàng ngủ thiếp đi.” Hay là mấy ngày Chu Thanh Nhược có nguyệt sự, phải qua phòng khác ngủ, bạn nhỏ Lý Thần sẽ mặt mày tỉnh bơ, nửa đêm lon ton mang gối qua phòng nàng ngủ ké với một lý do như thế này : “ Trẫm thấy trời muốn mưa, lát nữa sợ sẽ có sấm chớp, trẫm lo nàng sợ hãi”, trong khi bên ngoài chỉ có chút mây thôi nha :v  Đó là còn chưa nói Lý Thần là người cực kỳ bao che khuyết điểm, cực kỳ bảo bọc Chu Thanh Nhược. Vào một buổi sáng Phế đế cùng hoàng hậu chỉ bắt nàng hành lễ, chiều hôm đó đã bị giáng xuống làm Khang vương. Trong cung mỗi lần có chuyện cầu tình, hay cần dập tắt cơn giận của hoàng đế, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ ngay đến Huyên Phi. Vì ai ai cũng biết, dù hoàng đế có tức cỡ nào, gương mặt âm lãnh cỡ nào thì trước mặt Huyên Phi luôn là ôn hòa, dễ hình dung là một con chó nhỏ đấy :v  Mình khá thích tính cách nam nữ chính trong truyện. Nam chính mặc dù yêu chiều nữ chính nhưng vẫn không quên việc nước, lại thêm biểu hiện như trai tân mới biết yêu kia, làm cho mỗi tối hai anh chị ở bên nhau cứ làm mình xoắn xít hết cả lên. Cứ ôm ôm, hôn hôn, sờ sờ, nắn nắn nhưng lại không dám làm tới, một phần vì ngượng ngùng, một phần vì sợ đối phương không chấp nhận v..vv  Nữ chính không phải quá thông minh, sắc sảo, nhưng tính tình trầm ổn, không bốc đồng, biết nghĩ vì đại cuộc và luôn có một niềm tin vững chắc với nam chính ( xem đoạn nam chính gặp nạn sẽ hiểu nha). Các tuyến nhân vật phụ cũng làm mình rất ấn tượng, nó là nét chấm phá đau thương có, thương cảm có, làm chán ghét cũng có.  Một Khang Vương phi (nguyên là hoàng hậu của phế đế) vô liêm sĩ, một phế đế Nhân Tông ( lúc này là Khang Vương) nhu nhược, vừa đáng ghét vừa đáng thương, hay một Lý trắc phi (Đức phi của phế đế) mang trong lòng một tình yêu làm người ta thương xót. Thật sự đọc đến khúc Lý trắc phi quyết định từ bỏ tình yêu rời đi, làm mình thật sự muốn rơi lệ.  “-Lý Trắc phi đi ra thật xa, nhìn lại Minh Hòa cung cũ nát cảm xúc ngổn ngang trăm mối, nói với tiểu thế tử, "Thế tử gia, chúng ta quỳ lạy tổ mẫu và phụ vương con đi, về sau sợ rằng. . . . . . Cũng sẽ không trở lại nữa rồi. Thái hậu vẫn luôn chú trọng giáo dục cho tiểu thế tử, cho nên tiểu thế tử ngược lại được nuôi thành người rất hiểu chuyện, gương mặt tiểu thế tử u mê, nhưng khi bé nhìn gương mặt nghiêm khắc của Lý Trắc phi thì không dám dị nghị gì, hướng đến trước viện Thái hậu khấu đầu, nhìn dáng vẻ đứa bé như vậy, mắt Lý Trắc phi rốt cuộc cũng rưng rưng, yên lặng nói, bảo trọng. . . . . . Không hẹn gặp lại.” Đọc truyện này đôi khi làm cảm xúc ngổn ngang quá, mình nghĩ nên để mỗi người tự cảm nhận thì hơn.  ----------------- Review by Hôn Quân - lustaveland.com Bìa: #Họa Gian Phi *** Chu Thanh Nhược bị nhốt trong tủ đồ đã hai ngày rồi, đói đến mức đầu váng mắt hoa, thật sự đã không chịu đựng được nữa, mặc dù nàng biết thế giới bên ngoài tủ là cảnh tượng long trời lở đất, cảnh chém giết đầy trời giống như quỷ dữ từ địa ngục sống lại, quân phản loạn sớm đã chiếm lấy hoàng cung rồi, có lẽ đi ra ngoài chính là chết, nhưng bây giờ nàng cứ tiếp tục ngây ngốc ở đây cũng chỉ sống đến ngày mai, không bằng dứt khoát mạo hiểm một lần, có lẽ có thể may mắn chút ít? Thời tiết khá u ám, mây đen đầy trời, mặt trời bị che khuất, tỏa ra ánh sáng khá yếu ớt, Chu Thanh Nhược lạnh quá run lên một cái, đều nói quân phản loạn cũng giống như lũ cường đạo (cướp), dọc theo đường đi đốt lửa giết người chuyện gì cũng làm, nếu mình mà gặp phải.... Nàng còn nhớ rõ ngày đó nàng chải đầu bên song cửa sổ, cung nữ Linh Ngọc sắc mặt tái nhợt chạy vào, mở miệng nói: “Chủ tử không xong rồi, sáng sớm hôm nay cửa thành đã bị phá, quân phản loạn đã đánh vào hoàng cung rồi.” Chu Thanh Nhược cả kinh thất sắc, “Bệ hạ và Thái hậu đâu?” Ánh mắt Linh Ngọc mang theo vài phần thương hại, “Chủ tử, tối hôm qua Bệ hạ và Thái hậu đã xuất cung từ mật đạo rồi..., bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, chủ tử người núp vào bên trong tủ, nô tỳ đi ra bên ngoài xem tình huống một chút.” “Em ra bên ngoài có thể gặp chuyện không?” Linh Ngọc tự tin cười nói, “Chủ tử, người cũng biết ca ca em là lính tiên phong, lúc này bên ngoài rất rối loạn, dù tánh mạng y có bị gì nhất định cũng sẽ tới tìm em, em đi tìm Hoa ca ca, y thông thuộc nhiều đường, sau đó xem xem có thể làm sao cứu chủ tử ra ngoài.” “Linh Ngọc!” Chu Thanh Nhược cảm giác chuyện không đơn giản như vậy, nhưng Linh Ngọc rất nhanh đã đưa nàng vào trong nội thất đẩy vào trong tủ quần áo, sau đó không nói tiếng nào liền rời khỏi. Cứ như vậy đã qua hai ngày, cũng không thấy Linh Ngọc trở lại tìm nàng, ngược lại tẩm điện của nàng, lại bị người ta cướp sạch sẽ. Về phần tại sao chỗ nàng ẩn thân lại không bị lục soát, thật ra thì cũng do may mắn, Chu Thanh Nhược ở trong viện này gọi là Thủy Vân Gian, cách chánh điện khá xa, gần với hướng Ngự hoa viên, nghe nói từng là chỗ ở của sủng phi tiền triều, bên trong có rất nhiều vật dụng của tiền triều vẫn còn lưu lại, ví như chiếc tủ lim hiện tại nơi nàng đang ẩn thân được sơn màu trắng đồng màu với bức tường, được đặt sau chiếc giường khắc hoa, bao quanh bức tường, người bình thường căn bản không chú ý tới, lúc ấy nàng còn cảm thấy kỳ lạ, dĩ nhiên, đây cũng là nguyên nhân tại sao Linh Ngọc lại an trí nàng ở đây, bí mật an toàn. Chu Thanh Nhược nếu quyết định đi ra ngoài dĩ nhiên cũng không phải là người dài dòng, gắng gượng nhấc cơ thể cứng ngắc đứng dậy nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, nhưng ngoài ý muốn là đẩy thế nào cũng không nhúc nhích, nàng lại tăng sức đẩy thêm một chút, nhưng vẫn không mở ra! Đột nhiên nàng nhớ đến lúc mấy người phản quân kia vào bên trong thất không biết người nào đã nói một câu, cái giường này có phải là làm bằng gỗ tử đàn hay không? Một người khác nói chém một nhát chẳng phải biết ngay? Sau đó nàng liền nghe được tiếng gỗ rơi rớt xuống, chẳng lẽ là cây cột giá giường đã đè cửa tủ rồi? Mời các bạn đón đọc Thịnh Thế Sủng Phi của tác giả Bích Vân Thiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hai Con Người, Một Cuộc Đời
Rượu say dễ loạn tinh, vào một ngày hắn say rượu đã lên giường với người đàn ông mà hắn thầm thương trộm nhớ mười năm. Nhưng đáng buồn là sau khi tỉnh dậy hắn bị người kia hiểu lầm là trai bao, cũng bắt đầu một hợp đồng bao dưỡng được ký kết giữa hai người về sống cùng nhau. Hắn cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi nhà. Hiểu lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà… *** “Lâm, Lâm, chúng ta hãy cùng cha mẹ của em nói chuyện một lần nữa, họ nhất định sẽ hiểu và đồng ý để chúng ta sống chung. Còn đứa con, chúng ta có thể nhận nuôi một đứa, sau này cũng sẽ kêu họ là ông nội bà nội…” Thế Huân nắm chặt tay Quan Lâm, biểu tình vô cùng bối rối, đến nói năng cũng có chút lộn xộn. “Thế Huân, không giống nhau! Huyết nùng vu thủy (= một giọt máu đào hơn ao nước lã)! Nhà anh còn có anh trai anh, nhưng cha mẹ em chỉ có một đứa con trai là em. Mẹ em được chuẩn đoán bị bệnh ung thư, bà khóc lóc nói muốn khi còn sống thấy được em lấy vợ sinh con, có thể nghe cháu ruột của mình kêu một tiếng bà nội. Thế Huân, em yêu anh, nhưng bất hiếu hữu tâm, vô hậu vi đại, em không thể vứt bỏ mẹ em không để ý. Nếu em đồng ý, bà sẽ thỏa mãn được ý nguyện cuối cùng, nói không chừng còn có thể sống thêm năm ba năm nữa, vì vậy em chỉ có thể bỏ qua tình yêu của anh. Thế Huân, chúng ta chia tay đi…” Quan Lâm khe khẽ thở dài, kéo ra từng ngón từng ngón một bàn tay của Thế Huân đang nắm chặt lấy tay mình. “Không! Lâm, anh không đồng ý chia tay! Em nghe anh nói, hãy nghe anh nói…” Thế Huân lần thứ hai bắt lấy tay Quan Lâm, trong lòng lo lắng muốn chết nhưng lại lắp bắp không biết phải nói cái gì mới giữ chân Quan Lâm lại được. “Thế Huân, thực xin lỗi. Hôm nay mẹ em an bày em đi coi mắt, thời gian cũng đã sắp đến. Em đi trước, tạm biệt, quên mất, có lẽ sau này cũng sẽ không gặp lại nữa, vậy cứ nói vĩnh biệt đi. Hy vọng sau này anh tìm được một đối tượng tốt, chúc anh hạnh phúc!” Quan Lâm từ ghế dài đứng lên, tàn nhẫn đẩy tay Thế Huân ra, cũng không quay đầu lại liền rời đi. “Lâm, Lâm, Lâm…” Thế Huân thì thào nói nhỏ, bàn tay trống rỗng rốt cuộc không bắt được gì… Thế Huân cùng Quan Lâm, hai người đàn ông ở cùng một chỗ năm năm, cũng xem như là một khoảng thời gian khá dài đi, anh còn tưởng mình có thể cùng Quan Lâm thiên trường địa cửu, dù không thể kết hôn nhưng cũng có thể vĩnh viễn sống cùng nhau. Năm năm qua, mọi tình cảm của Thế Huân đều đặt trên người Quan Lâm. Thật cẩn thận giữ gìn đoạn tình cảm này, vậy mà đến cuối cùng cũng không thoát khỏi kết cục phải chia tay. Mà tựa như Quan Lâm đã nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại. Mẹ Quan Lâm bị chuẩn đoán có bệnh ung thư liền dùng cớ này ép Quan Lâm kết hôn, Quan Lâm không thể trơ mắt nhìn mẫu thân mình chết đi, chỉ có thể nhẫn tâm cùng Thế Huân chia tay, anh có níu kéo cũng không có kết quả. Hơn nữa anh thật có lý do không phải lo lắng như Quan Lâm, anh trai anh sớm đã cưới vợ sinh con, cha mẹ anh từ sớm đã được ẳm cháu, nhưng Quan Lâm chỉ có một em gái, như vậy tính ra đối với mẹ Quan Lâm có điểm không công bằng. Thế Huân trong lòng càng nghĩ càng chua sót, bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch. Trong quán rượu tiếng nhạc điếc tai nhức óc, khiêu vũ có, nói chuyện phiếm cũng có, tiếng người ồn ào, không ai nhận ra ở một góc sáng sủa có một nam nhân thương tổn đang dùng rượu giải sầu. “Mân Thạc, tôi phải về nhà, nếu còn không về mẹ tôi sẽ không cho tôi vào cửa.” Âm thanh xung quan quá lớn, Lộc Hàm chỉ có thể xé cổ họng đối người ngồi đối diện hô to. “Lộc Hàm, cậu đã ba mươi tuổi, sau nhà cậu còn quy định giờ về, mẹ cậu chắc không xem cậu là đứa trẻ ba tuổi mà chăm đi, hèn gì nhiều năm như vậy còn chưa có bạn gái. Không nên về sớm như vậy, tôi hôm nay khó khăn lắm mới gạt được mẹ cậu mang cậu đến quán bar này trải nghiệm, uy uy, cậu mau nhìn, cô gái bên kia trông thế nào!?” Mân Thạc ngồi ở ghế dựa, ánh mắt bắn ra bốn phía, nói vài câu khó nghe với Lộc Hàm, rồi đột nhiên hưng phấn phát mạnh vào cánh tay cậu. “Cậu cũng biết nhà tôi chỉ có hai mẹ con, để bà ở nhà một mình tôi không yên tâm, nên về vẫn hơn.” Lộc Hàm căn bản không có hứng thú nhìn cô gái nào, lại nhắc đến việc đi về. “Biết rồi, biết rồi, cậu chờ tôi một chút.” Mân Thạc trả lời lấy lệ một câu với Lộc Hàm, liền bưng ly rượu hướng cô gái đằng kia đi đến.   Mời các bạn đón đọc Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn Sắc.
NewYork Thập Tam Nhai
Thân phận thật sự của tiểu thụ là một thành viên trong  gia tộc Brando Mafia Ý, nhưng cũng chỉ là thành viên bình thường không gì đặc biệt lắm chỉ là một thành viên Mafia bình thường. Từ nhỏ đã lãnh khốc vô tình, trà trộn vào tầng lớp xã hội. Tiểu công là trưởng tử của một đại gia tộc phong kiến Trung Quốc, từ nhỏ đã ra sức học hành tại Mĩ, phụ thân là người Hoa duy nhất làm nghị viên chính phủ ở New York. Là một người tâm ngoan thủ lạt, bất động thanh sắc. *** New York thập tam nhai có motifs nhân vật khá quen thuộc. Brent là đứa trẻ lớn lên ở khu ổ chuột. Hoàn cảnh gia đình đã rèn giũa cậu trưởng thành từ rất sớm, do đó tham gia vào giới tội phạm cũng nhanh. Eward là con trai của một chính trị gia người Trung Quốc. Giữa New York loạn lạc này, hai người ở hai thế giới khác hẳn nhau, nhưng ngay từ lần đầu tiên khi bắt gặp Brent đang loay hoay bên xe của mình, Eward đã nhất kiến chung tình. Tình cảm của Eward những chương đầu được thể hiện rất mờ nhạt. Brent lại quá cứng cỏi, khăng khăng không thừa nhận mình thích Eward. Lúc đọc phần đầu, tôi đã cảm thấy hơi ngạc nhiên, vì Sát Na Phương Nhan lại cho xây dựng một tình yêu mờ nhạt đến như vậy. Nhưng đọc kĩ mới thấy, sự mờ nhạt đó thực ra rất sâu sắc. Hai người đều rất mạnh mẽ, không chịu cúi mình trước đối phương. Nếu khi bắt gặp Brent ở cùng Vivian, Eward chỉ cần nói một câu "ta yêu ngươi", chắc rằng Brent cũng sẽ thổ lộ. Nhưng là, Eward lại không làm như thế. Vì Eward không làm như thế, nên Brent đành dùng đủ mọi lẽ nhằm làm Eward rời đi. Cuối cùng Eward lại chỉ ôm ngực, lạnh lùng nói một câu :"Bé cưng, ngươi thật vô tình". Sau đó liền thẳng tay giết Vivian. Trích chương 45 : ““Ta về sau, đem mỗi người ngươi chạm qua đều hành hạ đến chết.” Thiện lương cái gì? Ta không biết. Ta đã sớm nhắm lại đôi mắt thiện lương, ta chỉ tồn tại trong bóng tối, bắt đầu từ ngày đầu tiên gặp gỡ ngươi. ... Nàng sớm nên biết kết cục này.” Nàng từ lần đầu tiên chạm đến ngươi, liền nhất định sẽ trở thành một đống xương trắng." New York thập tam nhai có cốt truyện phát triển chậm, nhưng càng đọc càng thấy lôi cuốn. Cách Eward yêu Brent đúng là không thể tưởng tượng được. Từ đầu đến cuối, mãi mới có một câu Eward nói yêu Brent, lại là lúc Brent đang chuẩn bị nhảy xuống sông, hai người lại lỡ mất hai năm. Hai năm này còn dài hơn những năm Brent ở trong tù để chạy trốn tình yêu của Eward. Eward thể chất không được tốt, nhưng bất luận Brent làm hắn bị thương, thậm chí một dao suýt cướp đi mạng của hắn, khi trở về, câu đầu tiên Eward nói với Brent vẫn là. là ta thân ái là ta. Vẫn là một cử chỉ dịu dàng như vậy. Khi Eward dịu dàng ôm lấy Brent, đưa tay chạm vào vết thương của cậu, hỏi Brent, có đau không ? Khi Brent khịt khịt mũi trả lời, đau lắm, hàng rào phòng bị trong lòng cậu được dỡ bỏ, họ đã thực sự ở bên nhau. Mâu thuẫn tâm lí nhân vật xây dựng rất đặc sắc. Brent rất yêu Eward, nhưng đồng thời cũng sợ hắn. Eward rất yêu Brent, lại dùng bạo lực để bắt cậu ở bên. Nhưng theo tôi, bạo lực đó của Eward là một cách thể hiện sự dịu dàng của riêng mình. New York thập tam nhai rất hay, nhưng phần đầu không lôi cuốn lắm, mạch truyện hơi chậm nên có sẽ không dễ gây hứng thú với những bạn thích nắm bắt tình tiết nhanh chóng. Nhưng hãy kiên nhẫn, đây là một bộ rất đáng đọc. ---------------- Review by Ám Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Des by Ngọc Tiệp Dư Mời các bạn đón đọc NewYork Thập Tam Nhai của tác giả Sát Na Phương Nhan.
Bởi Vì Vừa Lúc Gặp Được Em
“Khâu Lê cũng không biết nên tìm chủ đề gì để nói với anh. Trước kia, bất kể chuyện gì liên quan đến anh cô cũng đều quan tâm, ngay cả chuyện bữa sáng yêu thích của anh là gì cô cũng phải tìm mọi cách để dò hỏi bằng được, cứ như thể biết được bữa sáng yêu thích của anh là thành tựu lớn nhất đời cô. Sau đó cô đi hơn nửa vòng cái thành phố Bắc Kinh này chỉ để tìm đến cửa hàng ăn sáng mà anh thường lui tới, gọi một phần bữa sáng anh thường ăn. Chỉ một việc nhỏ như vậy thôi cũng đủ khiến cô vui vẻ cả ngày. Giờ ngẫm lại, hết thảy đều thật đẹp đẽ. Đối với cô mà nói, Cố Diễm là liều thuốc phiện, còn cô lại là con nghiện. Quá khó để có thể từ bỏ. Sau đó anh có bạn gái, cô cũng chủ động từ từ rời xa anh... […] Trái tim anh còn lạnh hơn cả sông băng, điều này cô vốn đã biết. Ít nhất là cho tới giờ, chưa có bất cứ chuyện gì hay bất cứ ai có thể khiến anh mất đi lý trí. Nhưng phụ nữ đều thích tự lừa dối bản thân, cô cũng chẳng phải ngoại lệ. Cô vẫn luôn cho rằng đối với anh, cô có chút gì đó đặc biệt hơn, thế nên khi nãy cô vẫn không thể ngăn mình ôm chút hy vọng. […] Có lẽ trong lòng anh hình ảnh của cô vẫn mãi là như vậy. Thích gì làm nấy, nông nổi, không có chí tiến thủ. Thậm chí là... vô dụng.” Tôi chưa từng đọc truyện của Mộng Tiêu Nhị nhưng vẫn quyết lao vào “Bởi vì vừa lúc gặp được em” chỉ sau đoạn trích này. Biết sao được, tôi luôn có sự đồng cảm rất lớn với những cô gái chủ động theo đuổi người mình yêu, tất nhiên, có người đàn ông xứng đáng, có người không. May sao, Cố Diễm xứng đáng. Khâu Lê yêu Cố Diễm từ lâu lắm rồi, lâu tới mức cảm tưởng như cô đã yêu anh cả cuộc đời. Hay có lẽ phải nói, cuộc đời Khâu Lê chỉ thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc cô gặp được Cố Diễm. Một buổi chiều đẹp trời trong con ngõ nhỏ, một cô bé đứng khóc nhè được một cậu bé dắt tay đưa về nhà. Cô bé nhìn que kem trên tay cậu với ánh mắt thèm thuồng, đáng thương tới mức cậu bé vốn tính cách lạnh nhạt cũng không thể kìm lòng mà nhường cho cô bé que kem. Buổi chiều hôm đó, Khâu Lê tay cầm que kem, tay túm vạt áo của Cố Diễm, bước đi trong con ngõ nhỏ. Nhiều năm sau đó, cũng là Khâu Lê một mình lặng lẽ đứng trong bóng tối khóc nức nở. Anh Cố Diễm của cô không đợi cô. Anh nói anh thích những người phụ nữ trưởng thành. Vậy sao anh không thể đợi cô thêm một chút, đợi cô đủ trưởng thành, chín chắn để sánh bước bên anh? Khi yêu một ai đó, con người ta rất dễ tự huyễn hoặc bản thân mình. Giống như Khâu Lê, cô từng nghĩ yêu Cố Diễm khiến cô hạnh phúc biết bao nhiêu, có những người bạn chung với anh, được nghe những câu chuyện về anh, được biết thêm về anh, thỉnh thoảng được gặp anh, vòi vĩnh anh như những ngày còn nhỏ. Thế nhưng Khâu Lê không biết là vô ý hay cố tình, luôn quên đi những nỗi buồn thương và thất vọng khi Cố Diễm lạnh nhạt với cô. Cô tự nhủ rằng tính cách anh vốn lạnh nhạt, không chỉ với cô mà với tất cả mọi người. Cho tới một ngày, anh có bạn gái. Hoá ra chẳng phải Cố Diễm lạnh nhạt với tất cả mọi người. Anh chỉ lạnh nhạt với người mà anh không yêu mà thôi. Ba năm sau đó là quãng thời gian Khâu Lê chạy trốn khỏi tình yêu cô dành cho Cố Diễm. Cô bước ra khỏi vòng tay che chở của gia đình, quyết trở thành người phụ nữ độc lập, trưởng thành, mạnh mẽ. Cô bận rộn trở thành hình mẫu phụ nữ lý tưởng của anh để tự khiến mình quên đi anh. Nếu hỏi Cố Diễm có cảm nhận được sự trống vắng khi Khâu Lê đột ngột rời đi không, câu trả lời ắt hẳn là Có. Cô nhóc ồn ào bám theo anh từ nhỏ tới lớn đột nhiên biến mất, sao anh lại không có cảm giác gì được. Nhưng cảm giác đó không đủ rõ ràng và mãnh liệt để khiến anh bận tâm tìm hiểu thêm. Cho tới một ngày cô trở lại. Cô nói cô thích anh, thích anh lâu lắm rồi. Thích tới mức phải dùng một túi gừng để kiếm cớ gặp anh. Nếu vậy, hãy để anh thử thích cô đi. *** Cố Diễm là một kiểu nam chính mà tôi chắc chắn không thích nhưng lại chẳng thể ghét. Nói sao nhỉ, thực ra anh không sai. Anh không sai khi tính cách anh vốn trầm tĩnh và lạnh nhạt. Anh không sai khi không nhận ra tình cảm của Khâu Lê. Anh càng không sai khi cố gắng làm mọi thứ mà anh nghĩ là tốt nhất cho người con gái anh yêu. Cố Diễm là một người lý trí, hoặc phải nói là quá mức lý trí. Khâu Lê nói thích anh, anh cảm thấy dường như mình cũng có tình cảm với cô, vậy nên anh tiến tới. Và một khi đã bắt đầu chuyện gì, anh sẽ cực kỳ nghiêm túc với nó. Cách anh yêu Khâu Lê rất nghiêm túc, chân thành và không kém phần mãnh liệt. Vì cô, anh có thể chú tâm săn sóc từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Vì cô, anh luôn không ngừng lo nghĩ, trăn trở. Thế nhưng, có đôi khi Cố Diễm lại quên mất rằng Khâu Lê đã không còn là cô bé mè nheo phá giấc ngủ trưa của anh nữa. Cô có chính kiến, có ý chí, có lý tưởng của riêng mình. Thứ mà Khâu Lê cần không phải là một con đường do anh trải sẵn mà là con đường cô cùng anh bước đi. Tôi thừa nhận, với cái cách mà Mộng Tiêu Nhị tháo gỡ nút thắt cho câu chuyện này, bất kỳ cô gái nào ở vị trí của Khâu Lê cũng sẽ cảm động. Nhưng từ góc nhìn của một người ngoài cuộc, tôi lại không thể đồng tình với cách yêu của Cố Diễm. Nhưng dù thế nào, tôi cũng mừng cho Khâu Lê. Cô ấy yêu một người với tất cả trái tim mình, đổi lại người ấy dành tặng cho cô tất cả những gì anh ấy có. Giống như nhiều năm về trước, trong con ngõ nhỏ, anh dành tặng cho cô que kem duy nhất của mình, nắm tay đưa cô trở về nhà. _____________ " ": là những phần được trích dẫn từ bộ truyện theo bản edit của người viết review. Đoạn trích đã được chỉnh sửa để phù hợp với nội dung bài review. Review by #Nhã Phi - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Bởi Vì Vừa Lúc Gặp Được Em của tác giả Mộng Tiêu Nhị.
Thân Ái Đối Phương Biện Hữu
Trần Mịch Ngôn: “Sư tỷ, em muốn gì chị đều đáp ứng sao?” Trình Yểu: “Nếu tôi có.” Nếu có, tôi sẽ cho cậu. Đôi mắt đen thẫm của Trần Mịch Ngôn dấy lên ánh lửa. Anh bắt lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay. Trình Yểu cúi đầu nhìn anh, không nhúc nhích. Vào giờ khắc này, Trần Mịch Ngôn không nghĩ được gì, tới lúc ý thức được thì lời nói đã bật ra khỏi miệng. Trần Mịch Ngôn: “Tôi muốn em.” Nam chính Trần Mịch Ngôn từng thích thầm sư tỷ của mình những năm đại học, thật tiếc là chưa kịp nói thì nghe tin người ta đã có người yêu nhiều năm rồi, tốt nghiệp rồi sẽ cao chạy xa bay ra nước ngoài, kết hôn, sinh con... cứ thế anh trai ôm niềm đau đến mức hai mấy tuổi đầu vẫn còn là trai tân từ tâm đến thân. Một lần theo cô em họ để gặp mặt tiểu tam thì gặp lại gặp người mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu. Từ vài lần tình cờ, đến cố ý tiếp cận sư tỷ này, khổ nỗi cô nương não quá kém, anh trai này chỉ còn mức quẫn, thậm chí nhụt chí định từ bỏ. Cả thế giới đều biết anh trai này có ý với vị sư tỷ này, thế là nhờ sự mai mối của em họ mà họ ngày càng gần, thế mà anh khờ quá, đến thổ lộ cũng sợ người ta bỏ chạy mất. Được có mặt tiền đẹp, lại ôn nhu săn sóc, biết nấu ăn, quan tâm, thấu hiểu lòng người, chị gái này cũng siêu lòng. Tình cờ gặp tai nạn, anh che chở cho chị thế là đành phải lấy danh chăm sóc người cứu mạng mình, làm anh trai thụ sủng nhược kinh, mặt dày đòi người. Ok fine, nhà gái đồng ý, thế là yêu nhau mấy ngày đã dụ trai nhà người ta lên giường. Ai ngờ ngay sáng hôm sau, anh trai hớn hở đi mua đồ ăn sáng thì chị ta đã bỏ chạy lấy người. Quá nhọ cho anh ???? Nữ chính Trình Yểu, vô tâm vô tính, não cá vàng không thể hơn. Biến cố gia đình, khiến cơ thể bị trúng độc, đến nỗi từng bị trầm cảm, bị mù, giác quan không hoàn chỉnh, không còn vị giác, thậm chí nhiều lúc không thể kiềm soát được cảm xúc, đến nỗi cũng có khả năng không thể sinh con, trí nhớ ngày một kém, chỉ sợ ngày nào đó sẽ không còn biết gì nữa. Bị “tiểu thịt tươi” này quấn lấy thì cũng đã động tâm, nhưng chỉ sợ lỡ dở người ta nên cố tình trốn tránh nhưng cuối cùng cũng bị tóm về. Đương lúc tình yêu nở rộ thì gặp lại tình cũ của Trình Yểu, tưởng rằng không nhớ nhưng khi gặp lại kí ức lại ùa về. Duyên phận chó má, bạn trai cũ của người yêu lại là sư huynh trường cũ, anh nam chính đau thương một phen. Yên tâm, tác giả là mẹ đẻ mà, làm gì có chuyện dao động khi gặp tình địch chứ. “Trần Mịch Ngôn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên mu bàn tay: “Anh không có cơ hội.” Đôi mắt ửng đỏ, anh gằn từng chữ nói với Lộ Hứa: “Là chính anh không bảo vệ cho cô ấy, sáu năm trước tôi không có lập trường, nhưng bây giờ thì không, cô ấy là của tôi.” Anh gắt gao, nhìn chằm chằm Lộ Hứa: “Lộ sư huynh, cô ấy đã là của tôi.” Cuối truyện, Trình Yểu biết mình có thai, lo lắng được mất, không dám nói ra vì sợ anh có gánh nặng. Ai ngờ lại sảy mất đứa bé, không rõ là trút được gánh nặng hay càng thêm day dứt, khi lấy thai nhi ra khỏi, đã là thai thanh hình, nhưng thai đầu bị biến dạng từ chất độc từ cơ thể người mẹ. Người đàn ông ấy vẫn muốn kết hôn với cô, dù có truyện gì xảy ra, vẫn luôn là bờ vai cho cô dựa vào. Truyện thực tế, tiểu tam, tình cũ xuất hiện quá mờ nhạt, không có gì đáng nói. Gia đình nam chính toàn người tốt, tâm lí, dù nam chính là trưởng tôn nhưng suy nghĩ nhiều cho con trai, để tự con quyết định. Kết truyện với mình là HE, chủ tiếc đến hoàn chính văn không rõ liệu cô ấy còn có thai được không, nhưng hai người bên nhau, có bạn bè, người thân bên cạnh là đủ rồi. P/s: Các nhân vật trong truyện của Quân Ước luôn mạnh mẽ dù ở trong hoàn cảnh khó khăn thế nào, dù có người bị điếc, bị người ta rũ bỏ, bị mất vị giác hoặc mối quan hệ với gia đình thường không tốt đẹp.... đến cuối mỗi truyện cũng không đề cập đến liệu câu chuyện về sau ra sao nhưng mình vẫn luôn cảm thấy ấm áp. Vì ở đó có những người đàn ông dịu dàng, có thể anh ta không giàu có nhưng anh ta biết quan tâm đến người yêu, người vợ của mình. Có những người bạn trọng tình trọng nghĩa, thậm chí dù truyện có ngược đôi nam nữ chính thế nào mình vẫn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc thay cho các nhân vật. Hi vọng tương lai tốt đẹp sẽ lại. Review bởi: Nguyễn Xuân Phương - fb/hoinhieuchu *** Trích đoạn: Trần Mịch Ngôn: “Sư tỷ, em muốn gì chị đều đáp ứng sao?” Trình Yểu: “Nếu tôi có.” Nếu có, tôi sẽ cho cậu. Đôi mắt đen thẫm của Trần Mịch Ngôn dấy lên ánh lửa. Anh bắt lấy tay cô, giữ chặt trong lòng bàn tay. Trình Yểu cúi đầu nhìn anh, không nhúc nhích. Vào giờ khắc này, Trần Mịch Ngôn không nghĩ được gì, tới lúc ý thức được thì lời nói đã bật ra khỏi miệng. Trần Mịch Ngôn: “Tôi muốn em.” Bột: Truyện này tác giả không đề văn án, chỉ đề ngày bắt đầu mở hố và tên các nhân vật nên tớ sẽ trích một đoạn trong truyện như trên coi như giới thiệu nhé. Vừa đọc xong convert máu quá đăng lên trước :”> Bao giờ Thâm Tình hòm hòm tớ bắt đầu làm Thân Ái. Truyện này cũng tình chị em, nam chính Trần Mịch Ngôn yêu sư tỷ của mình là Trình Yểu. Đọc truyện nhiều lúc thấy xót xót cho Trần Mịch Ngôn, vì cách anh yêu vừa dịu dàng, thận trọng, bao dung lại vừa tự ti, lo sợ. Nãy đọc đến đoạn ngủ xong một đêm, Trình Yểu biến mất bỏ Trần Mịch Ngôn lại, anh tỉnh dậy không thấy người đâu thì gấp muốn chết, sau đuổi tới nơi vừa gặp một cái không nhịn được mắt phiếm đỏ mà thấy rõ tội, chỉ muốn bảo: “Ngôn Ngôn về đây em thương!!!” *=))* Đọc truyện của Quân Ước lúc nào cũng khiến tớ thấy ấm áp, dù truyện này không hẳn là HE trọn vẹn, nhưng tớ nghĩ cái kết này là hợp lý. Kết truyện Trình Yêu và Trần Mịch Ngôn ở bên nhau, còn câu chuyện sau đó của họ thì mỗi người hãy đọc, cảm nhận và vẽ lên “phiên ngoại” cho riêng mình nhé. Mời các bạn đón đọc Thân Ái Đối Phương Biện Hữu của tác giả Quân Ước.