Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dây Dưa Cùng Người Bên Nhau Trọn Đời

Thể loại: Bách hợp [GL], cổ trang, cổ sắc cổ hương, HE. Edit: Bách Linh  Giới thiệu:  Một người cô độc gặp gỡ một người tịch mịch. Một tìm kiếm trong sạch trên thế gian ô trọc, một chờ đợi cứu chuộc bên ngoài chiếc lồng giam. Cùng là nữ tử, cho nên hiểu nhau. Cùng là nữ tử, cho nên hiểu rõ hơn thế nào là quý trọng. Ngay cả khi gió mưa cũng nói sẽ không buông tay. Cho dù thế gian không chấp nhận, trong mưa gió Giang Nam, chúng ta chấp tay giai lão, cùng bên người cả đời này. ***   Đêm đen lạnh lẽo, xiêm y đơn bạc không ngăn cản được từng cơn gió lạnh xâm nhập, lạnh đến thấu xương. "Phu nhân, nên trở về thôi." Tiểu Điệp nhẹ giọng nói. Thân ảnh kia cúi đầu, nhìn lên nền đất. Thân mình gầy yếu, mái tóc dài nhẹ bay, ngay cả bóng dáng cũng cô đơn khiến người ta bi thương. Đã lâu rồi không nhìn bầu trời như vậy, ánh mắt Vũ Lâm nhìn vầng trăng tròn kia, ánh trăng rực rỡ đến chói loà, chiếu khắp bi hoan trên thế gian, soi tỏ nỗi thống khổ trong lòng dáng hình ấy. "Thiếu gia đang ở đâu?" Lúc quay đầu đã lại không nhìn thấy tia tịch mịch cùng bi thương kia nữa. Khoảnh khắc lúc nàng xoay người đã đeo lên lớp mặt nạ hoàn mỹ, thích hợp với nhân vật nàng cần sắm vai, đoan trang nghiêm túc, biết tiến thối khôn khéo. "Ở......ở......Hồng Tụ Các tìm hoa khôi!" Tiểu Điệp cắn môi dưới đáp. "À." Thở dài nhàn nhạt, nhẹ nhàng qua đi, giống như thể thời thiếu nữ bị đánh tan đi mọi ảo tưởng cùng kỳ vọng. "Thay y phục!" "Phu nhân, đã khuya thế rồi còn đi nơi nào?" *** Hồng Tụ Các. Cười nói đón chào, hồng nhan nơi ấy, hương khí vờn quanh, tiếng yến oanh vang dòn. Nữ nhân nơi đó không phải đẹp nhất thì cũng ôn nhu nhất, không phải người am hiểu tri thư đáp lễ nhất thì cũng là người thực am hiểu lòng người. Rượu nơi đó không phải cay nồng nhất thì cũng khiến người ta say sưa nhất. Dưới đèn lồng đỏ thắm, đời người trôi đi, anh hùng lại nguyện ý vứt bỏ công danh chỉ vì một nụ cười của mỹ nhân. Mà trong một căn phòng nho nhỏ, một bạch y công tử im lặng ngồi, lắng nghe sự hỗn loạn của thế giới hồng trần bên ngoài, chính là nhìn sương khói lượn lờ dâng lên từ chén, trên khuôn mặt trắng nõn tinh khiết như vầng trăng tròn là sự tĩnh lặng đến vô cùng. "Thật có lỗi, Tiêu công tử, Thanh Y tới chậm." Chưa thấy nàng đâu, lại vẫn như trước bị thanh âm kia mê hoặc, mềm nhẹ không chút trọng lượng, bước ra từ phía sau tấm màn trướng. Không chút nịnh nọt, ngay cả chút ý tứ hàm xúc lấy lòng cũng đều không có, chính bởi vậy nên mới khiến người ta không tin được đó là thanh âm của một kỹ nữ nên có. Bởi vì, nó thật thánh khiết, thực đẹp đẽ xiết bao. "Không sao cả." Bạch y công tử nhẹ nhàng nói, cúi đầu, từ rất xa chỉ đủ thấy cần cổ trắng nõn kia. "Công tử muốn nghe khúc gì?" Thanh Y ngồi trước bàn, hầu nữ đã sớm mang chiếc đàn tranh nàng thường dùng nhất lên. "Không cần. Cô nương đã mệt nhọc cả ngày, không cần vất vả vì ta. Ta chỉ thầm nghĩ muốn nhìn cô nương một chút thôi." Lời Tiêu công tử khiến cho nhóm hầu nữ phía sau kinh ngạc. Công tử này nếu không phải ngốc tử thì chính là loại tình thánh tự phong, nào có ai bỏ ra một cái giá lớn như vậy chỉ để liếc nhìn Thanh Y một cái đâu. Có nam nhân nào tới đây mà không phải vì thân thể của Thanh Y, muốn nếm trải ôn nhu? "Đa tạ công tử." Thanh Y đoan trang thấp lưng cúi người, cao quý mà quyến rũ. "Thanh Y cô nương quả nhiên nghiêng nước nghiêng thành, khó trách khiến nam nhân lưu luyến quên cả đường về." Tiêu công tử nhẹ tay nâng chiếc cằm của nàng lên, nheo mắt nói. "Công tử cũng vậy." Thanh Y tuỳ ý để người kia thưởng thức, tự nhiên hào phóng quay lại nhìn vị công tử thanh tú tựa như đồng tử bước ra từ trong thi hoạ kia. "Thanh Y cô nương nói gì vậy?" Công tử biến sắc, thu hồi tay. Thanh Y nhấc chung trà lên, rót vào chiếc chén đặt trước mặt công tử. Chất lỏng màu nâu đậm chậm rãi chảy vào, hương trà lãng đãng. "Thanh Y chỉ là một nữ nhân bình thường, lưu lạc hồng trần, đương nhiên không thể so với công tử. Thanh Y cũng biết, có đôi khi một khi là mây thì cả đời là mây, nếu là bùn thì vĩnh viễn cũng không biến thành mây được." Tiêu công tử trầm mặc nhìn trà lại lần nữa được rót đầy chén, sương khói bốc lên chậm rãi tiêu tán. "Lui xuống đi." Thanh Y phất tay, hầu nữ phía sau không tiếng động lui ra. Tiêu công tử cảm giác có thứ gì đó ấm áp chạm đến, quay đầu lại, thấy Thanh Y nắm tay hắn, ấp ủ trong lòng bàn tay nàng, ấm áp. "Ngươi......" "Đêm lạnh như nước, như thế nào không mặc đủ y phục?" Thanh Y cúi đầu, hà hơi thổi. "Ta......ta......nam nữ thụ thụ bất thân......" "Vũ Lâm cô nương thực cho rằng Thanh Y là một nữ tử phong trần ngu ngốc sao?" Thanh Y cười có chút tinh nghịch, nháy nháy mắt, như thể một hài tử. "Sao ngươi biết được?" Vũ Lâm nghiêng đầu hỏi. "Hàng mi ấy....ánh mắt kia...trong sáng như vậy, không giống của những nam tử không sạch sẽ thường có." Ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve đôi mi được chăm sóc cẩn thận của Vũ Lâm, bởi vì vô số lần đánh đàn mà lòng bàn tay mang theo hơi ấm chưa từng có truyền theo mi tâm thẳng đến khoé mắt, mềm nhẹ lướt qua. Cho tới giờ cũng chưa từng ai làm vậy, cho nên Vũ Lâm ngây người, cũng lẳng lặng giãn mày, mặc cho hành vi lỗ mãng của nàng. "Vũ Lâm cô nương quả nhiên xinh đẹp đúng như ta từng nghe nói, a a!" Thanh Y cầm lên một miếng hoa quế cao, đưa tới trước mặt Vũ Lâm, cười nói: "Tự tay ta làm, thử xem." "Ah." Nhìn hoa quế cao trước mặt, Vũ Lâm vẫn há miệng, cắn xuống. "Ăn ngon không?" Trong mắt Thanh Y vụt loé tia sáng mà Vũ Lâm đã nghĩ sẽ không bao giờ thấy nữa, đó là thứ ánh sáng chờ mong của người thiếu nữ. "Hương hoa quế theo miếng bánh được nhẹ nhàng nhấm nuốt mà tản ra, lan tràn khắp toàn bộ khoang miệng. Nhưng mà...ngọt quá." Vũ Lâm nhẹ nhàng nói. Kỳ thật đây đã không phải ngọt bình thường, mà ngọt đến phát ngấy. Nhìn lại Thanh Y thì phát hiện thứ ánh sáng trong mắt nàng trong nháy mắt đã tiêu thất. "Ta vẫn không làm được." Nụ cười của Thanh Y có chút đau thương, bộ dáng điềm đạm đáng yêu khiến người ta đau lòng. "Không sao, làm thêm vài lần sẽ khá thôi." Vũ Lâm không tự giác được muốn an ủi nàng. "Nói cũng phải." Thanh Y nhẹ giọng thở dài. Tuy nói vậy, nhưng mà Vũ Lâm rõ ràng thấy bóng ma trong đôi mắt sáng ngời kia. "Đã không còn sớm nữa, ta phải trở về." Vũ Lâm xoay người định rời đi, lại nghe thấy người phía sau nói. "Nếu đã đến đây thì vì sao không lưu lại một đêm rồi hẵn đi? Đã nửa đêm rồi, tuy Vũ Lâm cô nương cải trang nam tử, nhưng dù sao vẫn không an toàn. Không bằng......" Vũ Lâm nghĩ dù mình trở về lúc này cũng không phải chủ ý hay, lại cảm thấy việc cũng không giống như lời Thanh Y nói như vậy. Một loại giãy dụa nhẹ nhàng sinh ra dưới đáy lòng. Đi hay không đi đây? "Vũ Lâm cô nương, ở lại đi, sáng mai trở về cũng không muộn, huống chi......" Thanh Y cắn môi dưới, nhưng mà Vũ Lâm biết nàng muốn nói gì, huống chi nam nhân kia cũng sẽ không quan tâm mình. Mình có ở bên ngoài một đêm thì phải làm thế nào đây, cứ lấy danh nghĩa trở về nhà mẫu thân là được, giờ trở về ngược lại càng không tiện. "Được, vậy phiền Thanh Y cô nương." Vũ Lâm nói. Cửa sổ mở ra, ánh trăng bên ngoài chiếu lên sàn, vẽ nên một vòng ánh sáng màu bạc. Nương theo ánh trăng, Thanh Y thấy người bên cạnh vẫn mở tròn đôi mắt, liền nhẹ giọng hỏi: "Làm sao vậy? Ngủ không được? Là bởi lo lắng sao?" Dù sao đây cũng là một nữ tử bị lễ giáo trói buộc, hôm nay cơ hồ Vũ Lâm đã làm những chuyện mà cả đời cũng sẽ không lặp lại. "Vì sao ngươi lại gọi ta là cô nương?" Ánh mắt Vũ Lâm ở trong bóng tối khẽ chớp, dưới ánh trăng mơ hồ, lộ ra quang mang mĩ lệ. "Bởi vì Vũ Lâm chính là một cô nương, cảm giác sạch sẽ như vậy đó." Thanh Y kéo chăn dịch lại gần nàng, hô hấp gần ngay bên người, còn có thân thể ấm áp kia. "Tướng công nhà ta......" Thời điểm Vũ Lâm rốt cuộc cố lấy dũng khí muốn nói ra mục đích của mình, Thanh Y vươn tay nắm tay nàng đặt lên trước ngực mình, bàn tay lạnh lẽo bị cảm giác ấm áp bao lấy, trong lúc mơ hồ nghe thấy người kia thì thầm bên tai: "Ngủ đi!" "Ừ." Vũ Lâm vẫn giấu câu nói kia nơi đáy lòng, nhắm mắt lại, đã không còn cái lạnh như băng mọi ngày, tay chân cũng không chết lặng, ngủ vô vùng an ổn ngọt ngào.   Mời các bạn đón đọc Dây Dưa Cùng Người Bên Nhau Trọn Đời của tác giả Bỉ Ngạn Tiêu Thanh Mạc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tiểu Tiền Nô của Cổ thần
Tên eBook: Tiểu Tiền Nô Của Cổ Thần (full prc, pdf, epub) Tác giả : Minh Tinh  Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, Văn học phương Đông Convert : ss meoconlunar  Edit : Mẫu Đơn Đình  Nguồn: paconie88.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Văn án : Đường đường là lão bản của một công ty đầu tư, Hắn còn mang danh hiệu Cổ Thần, vì đâu mà cần phải nhờ đến một phóng viên nho nhỏ thay hắn thanh toán phí dừng chân tại phòng cao cấp khách sạn năm sao !!? Lại còn ủy khuất chính mình cùng Nàng giả làm vợ chồng chỉ vì để nàng hoàn thành bài phỏng vấn về tuần trăng mật lãng mạn . Bất quá , Hắn cố y làm khó dễ nàng để tăng thêm lạc thú cho kì nghỉ phép…Việc này hắn nguyện ý làm, rất nguyện ý làm. Cho nên Hắn thẳng thắngchọn phòng xa hoa, làm cho một con người yêu tiền hơn mạng như Nàng đau lòng không thôi . Buổi sáng, Hắn thường trước mặt mọi người muốn Nàng hầu hạ, Nàng luôn tồn tại ý tưởng  phải ăn miếng trả miếng . Buổi tối, Hắn chiếm lấy giường  vừa lớn vừa mềm ngủ thật tốt, mà nàng chỉ có thể ngủ nằm trên sô pha. Bọn họ rõ ràng càng đấu càng lợi hại, thế nhưng trong mắt người ngoài tất cả đều là những hành vi ân ái vợ chồng. Kì nghỉ rất nhanh chấm dứt, Nàng hoàn thành phỏng vấn  mà Hắn lại luôn nghĩ tới những đoạn kỉ niệm khó quên . Cứ tưởng rằng bọn họ, hai người ở hai thế giới khác nhau sẽ không có cơ hội lại cùng nhau gặp gỡ . Hắn ngàn lần không nghĩ tới Nàng đột nhiên tìm tới  cửa nhà, còn nói rằng mình đã phá sản hi vọng Hắn có thể giúp Nàng một phen. Hăc, thiên hạ không có ai ăn mà không trả tiền mà Hắn lại thật sự rất nhớ  những ngày mà nàng hầu hạ… Không bằng kí cái khế ước, Nàng chỉ cần nguyện ý làm nữ giúp việc cho Hắn một năm , Hắn tình nguyện trả lương cho nàng một cách hậu đãi . Nàng phát hiện ngoài việc kiếm tiền, nàng đã cùng hắn trở thành tình nhân là chuyện không sai a…… Mời các bạn đón đọc Tiểu Tiền Nô của Cổ thần của tác giả Minh Tinh.
Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn
Tên eBook: Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Ngải Mễ Thể loại: Ngôn tình, Văn học phương Đông   Người dịch: Rainyalice   Kích thước: 13.5 x 20.5 cm   Số trang: 384   Ngày xuất bản: 02/12/2014   Giá bìa: 89.000 ₫   Công ty phát hành: Amun   Nhà xuất bản: NXB Thời Đại   Chụp pic: hyuganatsume   Type hallymoon: 1-9 intheend: 10-19 Tĩnh Lạc Dao: 20-28 saral: 29-38   Beta: hoahanhanh   Tạo prc: Dâu Lê   Nguồn: luv-ebook.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com  Giới thiệu Thành ngữ có câu: “Vợ chồng vốn như chim ở chung một rừng, đại nạn đến mỗi người bay một phương”, nguyên bản câu thành ngữ này mang sắc thái ảm đạm và để biểu đạt một suy nghĩ khá tiêu cực, rằng vợ chồng cuối cùng cũng chỉ là những kẻ khác máu tanh lòng. Hai cá nhân vốn dĩ không hề có bất cứ quan hệ gì, đến từ hai gia đình hoặc hai thế giới khác biệt, sau khi bị hôn nhân trói buộc ở cùng một chỗ sẽ giống như những con chim sống trong cùng một khu rừng, khi thái bình êm ấm, tất cả cùng bay lượn vui vẻ, nhưng khi “đại nạn” ập đến thì chẳng còn biết ai khác, chỉ vội vã chạy trốn để giữ lấy cái mạng của mình. Trong câu chuyện này, có người có thể cảm thấy tôi muốn chứng tỏ rằng đàn ông chỉ là những kẻ xấu xa, nếu không trông coi cẩn thận sẽ dễ dàng trở thành món đồ bị thất lạc, nhưng cũng có người sẽ cảm thấy, hôn nhân, cũng cần có không gian để cùng sinh tồn, bất kể là “cùng bay” hay không, đều có lúc thuận lợi, có lúc trắc trở, đừng bao giờ vì điều gì mà dễ dàng từ bỏ…  *** Tác giả Ngải Mễ Là tác giả của rất nhiều tiểu thuyết bán chạy ở Trung Quốc, hiện cô đang sống ở Mỹ. Các tác phẩm của cô được độc giả trẻ Việt nam rất yêu thích. Các tác phẩm tiêu biểu đã xuất bản tại Việt Nam: - Cùng anh ngắm hoa sơn tra - Dịu dàng đến vô cùng - Trúc mã thanh mai - Mơ về phía anh … Các tác phẩm của Ngải Mễ do Amun phát hành: - Cô gái tháng Sáu - Ngắm hoa nở trong sương - Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn. Mời các bạn đón đọc Ai sẽ ôm em khi thấy em buồn của tác giả Ngải Mễ.  
Vô Xứ Khả Tầm
Tên eBook: Vô Xứ Khả Tầm (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lam Lâm Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Đô thị, Nhất công nhất thụ, Văn học phương Đông Editor: wanei 霙 Biên dịch: Quick Translator Nguồn: wanei.wordpress.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Lâm Cánh luôn quan niệm chỉ cần chỉ cần sống buông thả, sẽ không có gì không chơi đùa được. Nhưng một ngày nọ, cậu bỗng động lòng với con người nghiêm túc đó. Thật vất vả mới có thể kiếm cớ cùng "sống chung". Nhưng cuộc sống có quá nhiều thứ không được như mong đợi... Đầu tiên là yêu nữ kia, rồi tiếp đó bị lão sói già xâm phạm. Tình cảnh trên đe dưới búa. Năm lần bảy lượt xuống nước xin lỗi, cậu nhìn vẻ lãnh đạm của người kia mà không khỏi đau lòng. Thật sự không thể hy vọng nữa ư? Ngón tay vô ý cùng định nhặt một mẩu, chạm vào nhau, tôi vội rụt về, cậu ấy bất thình lình giữ lại. Tôi ngẩng phắt đầu nhìn lên, mặt cậu ấy vẫn cúi thấp. "Lâm Cánh, tớ không thể giống cậu được." cậu ấy thì thầm. "Tớ không thể." Trong vài giây u u mê mê, tôi hoàn toàn không hiểu ý của cậu ấy, chỉ thấy mặt cậu ấy càng ngày càng gần, ánh mắt bi thương, từ từ tiến sát. Rồi một nụ hôn rơi trên môi. Mời các bạn đón đọc Vô Xứ Khả Tầm của tác giả Lam Lâm.
Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc - Ân Tầm
Lục Bắc Thần luôn khiến cô chìm vào ảo giác. Bóng hình thân thuộc, gương mặt thân thuộc, rồi khiến cô không sao thở nổi. Nhưng anh lại nói: “Đã phụ lòng người, vì cớ gì phải đau khổ?” Bỗng một ngày nào đó, có người nói với Cố Sơ: Đừng có tin Lục Bắc Thần, vì anh ta, không phải Lục Bắc Thần… Tình yêu bị tuổi xuân giết chết, còn tuổi xuân lại bị tình yêu lưu đày… Bạn đang đọc truyện Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc của tác giả Ân Tầm.  Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc có những tình tiết ngọt ngào về một tình yêu ấp ủ nồng cháy. *** Cố Sơ từng nghĩ tới vô số lần gặp lại nhau, thế mà ngày trùng phùng ấy lại tới một cách đầy bất ngờ. Cô hoảng loạn bối rối, anh lại bình tĩnh thản nhiên. Cô lẩm bẩm: “Bắc Thâm” Anh: “Tôi là Lục Bắc Thần!” Lục Bắc Thần với thân phận cao quý khiến người ta phải kính nể. Anh là vị pháp y nhân chủng học quốc tế nổi danh, là vị tiến sĩ có IQ cao khiến tội phạm không có chỗ lánh mình, là “người phiên dịch của xác chết” đầy uy tín, bất kỳ manh mối nào cũng không thể thoát khỏi đôi mắt hiểm của anh, là giáo sư chuyên ngành đã được viện kiểm sát tối cao mệnh danh là “nam thần” khó mời nhất, là người nắm giữ “quỹ Bắc Thần” tiếng tăm lẫy lừng. Anh có gương mặt giống Bắc Thâm, nhưng lại không phải Bắc Thâm của cô. Anh là oan gia ngõ hẹp khiến cô luôn chìm vào ảo giác, thật giả khó phân biệt. Cho đến một ngày, có người nói với Cố Sơ: “Đừng tin Lục Bắc Thần, vì anh ta không phải Lục Bắc Thần…”   Mời bạn đọc cùng thưởng thức truyện ngôn tình để hiểu rõ hơn về Cố Sơ và Lục Băc Thần.