Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Làm Dâu Nhà Phú Ông

Thể loại: Gia đình Độ tuổi thích hợp: Trên 16 tuổi. Con trai của phú ông đã đến tuổi cập kê, ông bèn kén vợ cho con. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Truyện có yếu tố hư cấu hơi cao, không thích hợp với những người nghiêm túc, thích phong cách chân thật. P/S: Lan Ruass story ~ Porcupine & Duck Family ***   Review bởi: Thùy Cheng - fb/hoinhieuchu ----- Câu chuyện xuất phát ở làng quê Kim Giang, xã Đại Cường có một lão phú ông tên Phạm Kim vô phúc sinh được thằng con trai cả vừa mập mạp lại vừa béo tròn và ăn hại, mười ba tuổi vẫn tè dầm, thằng hai là con bà hai dáng người xấu hoắc vừa cao lại vừa có bộ da ngăm màu đồng, chẳng đẹp như thẳng cả mà lại có mấy cái múi ở bụng thật sợ sợ. Bà cả là Đinh Phi Yến tiểu thư, đỏng đảnh thôi vì được ông Phạm Kim thương quá trời nhưng xét so với bà hai thì bà này vẫn còn là một người con gái hiền lành chán. Cũng nghiễm nhiên mới cái độ chưa quá xuân xanh ba chục mấy tuổi đầu nên bà Đinh Phi Yến với ông Kim vẫn còn rôm rả hò hẹn lắm. Xét qua cả câu chuyện thì chốt cho bà main phụ này qua ải :’( Cậu hai – mợ Trâm là nhân vật chính rõ ràng sống động. Cậu hai đúng chuẩn chất con người kiệm lời ít nói nhưng bắn câu nào lọt tai câu ấy, lời của cậu kể cả khi bình thường lẫn khi hay ghen đều khiến người đọc mê mệt vì quắn quéo. Độ tuổi cậu này tầm mười ba, mười bốn, từ nhỏ nhỏ đã biết tán gái rồi cầm phong lan, kim chi cua đồ con nhà bán bún là mợ Trâm. Mợ Trâm mười lăm tuổi, đẹp nhất cái thôn ấy, má lúm đồng tiền, má hồng hào xinh đẹp, lại còn có dáng người ngon lành, tuy nhiên sau chương 50 mợ ấy đã thú nhận là mình độn. Dường như chị Lan Rùa biết cách để bỏ bùa mê thuốc thử vào những câu chuyện của chị, nên chi tiết nào cũng sống động và chân thực đến lạ. Bước vào những chương đầu tiên, cuộc sống nông thôn khó khăn chật vật, cách Trâm gả cho cậu hai, và vô vàn diễn biến khác đều làm người khác quắn quéo về sự dễ thương. Tuy nhiên ai cũng đều có những ác cảm kì lạ với bà hai (Phúc). Nhưng sau này, những chi tiết cho thấy bà hai là mẹ ruột cậu cả, cách bà hai đối xử với cậu cả và ngược lại đều khiến người đọc vừa thấy hả hê, vừa thấy đau tê tái. Những chương kế tiếp là cuộc sống giàu sang, phú quý của cậu hai khi đỗ đạt và mợ Trâm. Hầu như chương nào cũng được chị Lan thể hiện tình yêu đôi lứa mới và đẹp, chân thực lạ trong văn phong tuy giản dị mà thấm lòng. Những diễn biến này tiếp tục lên cao trào qua những màn đối thoại của mợ Trâm, qua màn ghen tuông của cậu hai luôn kiệm lời. Nhưng mợ Trâm dù cưới trước cũng chỉ là vợ hai, còn mợ của là Minh Thùy và mợ ba là Thục Quyên, hai nhân vật đang trong quá trình khai thác nhưng từ những chương sát sút thì mợ Thục Quyên đã lộ rõ bản chất thâm độc nham hiểm. Câu chuyện này không quá dài, nhưng nó phản ảnh bộ mặt ghê ghớm của những người phụ nữ thâm độc, thể hiện cả suy nghĩ về xã hội thời bấy giờ. Truyện được đáh giá cao bởi những lời nói của cậu hai – lời nói ít nhưng khiến người ta gục như điếu đổ và tình yêu ngây ngô, trẻ con của cậu hai với mợ Trâm, cậu cả với mợ Chi đanh đá. Tuy nhiên, đều khiến mình khá là không thích chị Lan bởi nhân vật của chị thường quá trẻ tuổi, dường như cách suy nghĩ của nhân vật đều làm mị phải tự lừa bản thân rằng đây là một chàng trai mười bảy, mười tám hai hai chục chứ không phải là mười ba mười bốn. *** Nhà Phan Kim có hai vị phu nhân. Bà cả là Đinh Phi Yến, tiểu thư cành vàng lá ngọc, được phú ông hết sức cưng yêu chiều chuộng. Bà có một người con trai là Phan Hưng, tám tuổi, trắng trẻo, đẹp xinh, tròn ủm, mê cô Trâm con gái nhà bán bún riêu. Bà hai là Phúc, vốn là kẻ hầu của Phi Yến năm xưa, sau lấy phú ông sinh được cậu Phan Lâm. Cha bà vốn là tội phạm nên bà không được ăn sung mặc sướng, phải sống dưới túp lều tranh rách nát, con trai cũng phải hàng ngày làm việc kiếm tiền nuôi mẹ. Phan Lâm lầm lì, ít nói, ít cười, chỉ cặm cụi mua bán mà thôi, nhưng lại là người mà cô Trâm bé nhỏ để ý. Câu chuyện này xoay quanh cuộc sống và những vướng mắc giữa hai cậu và cả hai bà vợ của phú ông, cùng mối duyên rắc rối của Trâm với hai người con trai nhà giàu kia. Trâm thích cậu Lâm nhưng cậu Lâm luôn lầm lì, có ý tứ không nói, có lòng tốt cũng không thể hiện rõ ra, hại Trâm suốt ngày buồn rồi giận nhưng vẫn yêu cậu tha thiết. Còn cậu Hưng suốt ngày căm ghét Lâm, hại cậu bao bận mà cậu vẫn không oán than nửa lời. Cả mẹ Lâm và mẹ Hưng nữa, bao cuộc phong ba, vẫn không ngừng ghen ghét đấu đá. Đây là truyện của một tác giả người Việt, thực làm tôi vừa thấy cảm động vừa thấy mới mẻ khi đọc. Cũng là một motif tình cảm đó, nhưng cách tác giả thể hiện khá thú vị, hài hước và cũng dễ nắm bắt tâm lý người đọc. Nhân vật được tác giả tạo ra cũng cực kì thú vị. Có thể kể đến Trâm, nhân vật nữ chính của truyện, là một người xinh đẹp, nở nang và có phần thô lỗ, mạnh bạo nhưng cô là kiểu nhân vật mà tôi cực kì yêu thích. Cô gái ngây thơ, hơi ngu ngốc, dễ bị lừa nhưng cực kì tốt bụng, thật thà và đặc biệt là tấm lòng ngay thẳng, theo trai là theo tới cùng, mặt dày mà theo luôn không ngại ngần gì cả. Có lẽ vì thế nên Trâm mới cưa đổ được cả hai con trai của nhà Phan Kim. Cậu cả mê cô như điếu đổ vì cô đẹp và đáng yêu. Còn cậu hai, cậu Lâm, nhân vật nam chính của chúng ta dù cực kì khó gần nhưng cũng không thể nào thoát khỏi sự “đeo bám” chính hiệu của Trâm. Nhân vật nam này khiến tôi khá ưng bởi tính cách ngoài lạnh trong nóng của cậu, không có gì lạ hết nhưng cậu lại khá tsundere, quan tâm nhưng không bao giờ thể hiện ra ngoài mặt cả, rất thú vị, hơi có tí đàn ông lại buồn cười. Nhìn chung đây là một câu chuyện dễ thương và đáng yêu, đáng để đọc để cảm thấy tâm hồn được xoa dịu bởi tình yêu cực kì cute của hai bạn trẻ Lâm-Trâm. Mời các bạn đón đọc Làm Dâu Nhà Phú Ông của tác giả Lan Rùa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bất Khả Kháng Lực - Lam Lâm
Lớn lên trong cô nhi viện, suốt thời thơ ấu ấy Thư Niệm vẫn hằng mong mình được như cô công chúa được chàng hoàng tử đến giải thoát cho mình. Hoàng tử không đến, nhưng "cậu chủ" thì có. Cậu chủ tính tình quái thai khó chiều và cực kì gàn dở. Cậu chủ Tạ Viêm đó kiên định, rất kiên định nghĩ rằng đời này mình không thích đàn ông. Hết lần này đến lần khác, hắn hữu ý rồi vô tình đẩy luôn Thư Niệm, phương thuốc bình ổn cho tâm hồn dần rời xa mình. Cuộc cút bắt kẻ chạy người đuổi, chung quy vì 1 chữ tình. Yêu và muốn được yêu, chấp nhận và được chấp nhận, liệu đến khi nào họ mới thực sự thẳng thắn mở lòng với nhau? Tình yêu của hai người đến khi nào hòa chung một lối? *** Thư Niệm nhớ mãi cảnh tượng lần đầu tiên cậu gặp Tạ Viêm. Đó là một ngày nắng đẹp. Cậu đang ngồi xổm trong một góc vườn, giở một cuốn truyện tranh vốn đã hơi cũ ra đọc. Thư Niệm kì thực đã xem qua rất nhiều lần, hình ảnh và nội dung trong từng trang giấy chỉ cần nhắm mắt lại cũng có thể hiển hiện rõ nét trong đầu, hiệu ứng lập thể (3D ý) rất chân thật. Nhưng cậu vẫn háo hức xem lại, có lẽ bởi vì đây là cuốn truyện duy nhất cậu có. Cũng như những cô bé trong trại mồ côi, cậu thích nhất chàng hoàng tử trong truyện. Chàng ta cưỡi trên lưng một chú ngựa trắng cao cao, khuôn mặt anh tuấn mà trang phục thì đẹp mắt, lại mang theo thanh kiếm oai phong lẫm liệt, chỉ thoáng chốc thôi đã đánh bại con rồng lớn, giải cứu nàng công chúa khỏi tòa lâu đài. Trang đó Thư Niệm đã xem đi xem lại mãi, hâm mộ vô cùng. Cậu cũng muốn được như nàng công chúa, tựa như được viết trong hồi kết truyện, “Từ đấy về sau sống một cuộc đời hạnh phúc.” Thư Niệm năm đó đã mười hai tuổi, nhưng có nhìn thế nào đi nữa cũng giống một đứa bé chưa lên mười. Gầy yếu đến mức ngay cả đứng cũng muốn không vững. Nơi cậu lớn lên, được gọi là “Viện phúc lợi Hạnh Phúc”. Dù tất cả mọi cô nhi viện trên đời này đều chẳng thành thật tự nhận là “cô nhi viện”, nhưng lẽ ra người ta cũng không nên gán cho nó cái tên hoàn toàn chẳng hợp tình hợp cảnh tí xíu nào… Nào là “Hạnh Phúc”, “Hồng Tâm” (tim hồng ý, ọe), “Thiên Sứ”, “Nhân Ái”… Đâu cũng như đâu! Tiếc thay, mãi tận bây giờ Thư Niệm vẫn chưa hiểu ý nghĩa từ “hạnh phúc” này là như thế nào. Tất nhiên, nói ra thì niềm vui không hẳn là không có. Chẳng hạn khi có phóng viên tới phỏng vấn được diện tạm bộ cánh mới, đêm Noel sẽ được hơn mọi ngày một miếng thịt lợn hun khói, lại còn… hình như là không còn gì nữa. ... Mời các bạn đón đọc Bất Khả Kháng Lực của tác giả Lam Lâm.
Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình - Đồi
Đỗ Trạch là một tên độc giả anti fan (rởm), chính vì cái lý luận trai không hư gái không thương, độc giả không ném đá tác giả không nhìn thấy. Tên độc giả ngốc nghếch cuồng tín vào chân lý “càng yêu càng chửi”, cứ thế theo dõi tiểu thuyết dài kỳ trong nỗi niềm đau đớn cứ tuần hoàn hết ném đá rồi lại bấm phiếu đề cử, bấm phiếu đề cử rồi lại ném đá… Mà hôm nay, một bình luận ném đá Đỗ Trạch gửi cho tác phẩm mới “Hỗn Huyết” của tác giả, không ngờ lại để tác giả đọc được! Kể từ đó, nhân vật chính tươi sáng ngời ngời - Tu - từ một thiếu niên thiên tài của học viện phép thuật tức khắc thức tỉnh dòng máu Undead, biến thành một bộ xương trắng một cách thần kỳ! Tên độc giả anti fan ngốc nghếch liền tức ói máu… Tác Giả! Anh Thắng Rồi! Bất ngờ hơn còn ở phía sau. Chủ hàng nơi Đỗ Trạch mua sách đã gửi nhầm cuốn đồng nhân cao H của “Hỗn Huyết” cho cậu, và thế là Đỗ Trạch - mắt đeo kính cận dày cộp, tai đeo máy trợ thính - cứ thế xuyên-không vào trong “Hỗn Huyết” một cách phản khoa học! Một cuốn tiểu thuyết của độc giả, nhưng lại là cả cuộc đời của nhân vật chính. Một fan trung thành mang theo tuyệt kĩ xuyên không tới, rốt cuộc người này là cứu tinh của nhân vật chính, hay là kẻ hủy diệt? *** Độc giả: Tôi là một ngụy anti-fan Đỗ Trạch là một ngụy anti-fan. .Ngụy anti-fan có thể giải thích như thế này: có một đám người đối xử với thần tượng của mình tàn bạo y chang như với kẻ thù, đủ kiểu soi mói đủ kiểu chửi bới, thể hiện triệt để tinh thần “Tương ái tương sát”(Yêu nhau giết nhau).. Đỗ Trạch lựa chọn trở thành một ngụy anti-fan cũng vì ba nguyên nhân. Thứ nhất đương nhiên là nguyên nhân xuất hiện của ngụy anti-fan: soi mói, chửi bới, thu hút sự chú ý cho người mình yêu thích từ một góc độ khác. Họ không thể khiến người ấy được vinh quang tột đỉnh thì phải phá rồi dựng, bôi đen người ấy để thu hút ánh mắt của quần chúng, khơi gợi sự chú ý và đồng cảm của người khác đối với người ấy. Sau khi đã thành công khiến người yêu thích nổi tiếng, họ cũng công thành lui thân.. Thứ hai, chuyện Đỗ Trạch thích làm nhất là post bài soi mói thần tượng của cậu, sau đó ngồi chờ những fan khác của người ta nhảy ra công khai ném đá lại mình. Nhìn những fan khác không ngừng post bài ở dưới để phản bác, Đỗ Trạch vô cùng thỏa mãn: tốt lắm, ý tôi là thế đó. Các anh em à, cứ tiếp tục phát huy tinh thần đó đi ~. Nguyên nhân cuối cùng là do một chút tâm tư nhộn nhạo của Đỗ Trạch. Tình cảm của fan dành cho thần tượng đương nhiên là vừa yêu vừa kính. Nhưng họ cũng ôm ấp một thứ tình cảm khác: muốn chủ động tiếp cận người ta, nhưng thứ nhất là sợ quấy rầy đối phương, thứ nhì là sợ người ta chả thèm để mắt tới. Vì thế họ chỉ có thể cố gắng lưu lại dấu ấn của mình để khiến người ta chú ý, giống như cô gái tim thì đen thui mà lại tỏ vẻ rụt rè ngượng ngùng ngồi chờ người yêu đến giở khăn voan lên. Đại nhân, đại nhân, mau tới đây nhận em đi ~ Em rất dễ nuôi đó! ... Mời các bạn đón đọc Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình của tác giả Đồi.
Biên Nhược Thủy - Sài Kê Đản
1. Biên Nhược Thủy (Tập 1) Biên Nhược Thủy, tên cũng như người, mẹ cậu những mong cậu trong sạch được như nước, và quả thật cậu trai ấy cũng đã sống cuộc đời mình như vậy. Trong sạch, bình đạm, dịu dàng như nước. Chỉ tiếc rằng dù có là suối nguồn chảy mãi, thì cũng có ngày phải băng thác vượt ghềnh, rồi cũng sẽ phải mài mình qua những khúc quanh gồ ghề đá sỏi. Trên con đường ra biển lớn ấy của Biên Nhược Thủy, lại tình cờ vấp phải một khúc ngoặt mang tên Tống Thiên Lộ, một con người gần như trái ngược hoàn toàn với cậu. Vậy mà chẳng hiểu sao lại như nam châm trái dấu hút chặt lấy nhau. Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không được. Là duyên là nghiệt chung quy cũng vẫn phải trải qua. Mang trong lòng tình cảm không sao phơi bày ra ánh sáng mà rời khỏi Tống Thiên Lộ, liệu Biên Nhược Thủy còn có thể quay trở lại những ngày tháng trước kia của mình được nữa không? 2. Biên Nhược Thủy (Tập 2) Mẹ mất, những nơi có thể coi là nhà cũng chẳng thể quay về, Biên Nhược Thủy bắt đầu sống cảnh chẳng còn biết ngày mai.  Những tưởng cuộc đời cứ mù mịt như vậy mà trôi đi, thì Tống Thiên Lộ lại một lần nữa xuất hiện. Hai năm cách xa, hai năm thương nhớ, ngày gặp lại thấy người mình yêu sống trong khổ sở và tủi nhục, Tống Thiên Lộ nào có chịu được, nhất quyết ép cậu quay về cùng mình. Thế nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng đến thế, chưa nói đến ánh mắt người ngoài hay nỗi lòng của người làm cha mẹ, thì trong chính tình yêu này, Biên Nhược Thủy và Tống Thiên Lộ cũng đã có quá nhiều khúc mắc với nhau. “Pháo hoa chóng tàn, tình đời dễ tan, mà người lại hỏi ta có nguyện cùng người hồng trần phiêu bạt, một kiếp thanh cao…” Một người như suối nhỏ, một người như nước lũ, giữa dòng đời cuộn sóng này, liệu có bờ bến nào họ có thể dừng chân? *** Lớp ta sắp có học sinh mới chuyển tới đấy, nhìn coi thế nào?” “Ai thế?” Tôi cắn bánh mì khô, quay đầu nhìn khuôn mặt to bành của Lưu Duy đang nhăn nhở cười. Lưu Duy chỉ tay ra ngoài, “Đó đó! Cái thằng tiểu tử đằng kia kìa, cái đứa đầu bù, tóc thì như hành tây đó, thấy chứ?” Tôi huýt gió rồi chạy tới trước cửa phòng bảo vệ trường, quả nhiên, tiểu tử kia quay đầu lại nhìn thấy tôi, tôi trợn mắt vẫy tay với hắn, kêu to Dương Thông Đầu. Hắn cũng nhìn lại, thản nhiên cười, tôi sững người đôi chút, sau đó cười to lên, rất thú vị, nhìn như trẻ con thế thì trong lớp lại có người bị bắt nạt rồi. Đi, đi qua đó nào!” Tôi vỗ vai Lưu Duy, vài bước đã nhảy tới trước mặt Dương Thông Đầu. “Hắc hắc…Dương Thông Đầu, cậu là người ở đâu a?” Tôi chống tay lên cái bàn trước mặt, cúi đầu nhìn hắn. “Tên tớ không phải là Dương Thông Đầu, là Biên Nhược Thủy, mẹ tớ muốn tớ lớn lên cũng thanh thuần như nước.” Tôi xùy một tiếng, coi cái dáng bộ nho nhã đó, vừa nhìn qua đã đoán được là loại người tới cái rắm cũng không đánh được mà (*)! Biên Nhược Thủy thấy tôi cười cũng không đáp lại, cúi đầu lấy cái gì đó. Tôi cúi đầu nhìn theo, xem có gì hay không, đều là một đống chẳng ra gì, mà học tới cao trung rồi vẫn còn mang theo hộp bút sao, tôi tính cầm lên xem thì đã bị hắn giật lấy. “Cho tớ xem nào!” Tôi giật mạnh lại cái hộp, sao lại keo kiệt thế, hắn không cho tôi coi thì tôi càng muốn coi. “Đừng mở ra!” Biên Nhược Thủy đứng dậy muốn đoạt lại, nhưng tôi nhanh hơn, quay người lại, nhanh chóng mở hộp ra, hộp mở ra còn mang theo âm thanh rin rít, đúng là đồ cũ. Trong hộp bút chỉ có mấy cây bút, cả hai đều là bút máy, có một cái đã bị dùng tới mòn cả đầu bút. Trong thoáng chốc, tôi thấy trên đầu hộp bút có dính một mảnh giấy màu đỏ thẫm được cắt thành hình trái tim, trông tầm thường muốn khóc, lại còn dùng băng dính, dính chặt, gỡ không ra. ... Mời các bạn đón đọc Biên Nhược Thủy của tác giả Sài Kê Đản.
Thế Bất Khả Đáng - Sài Kê Đản
Nội dung truyện nói về hai anh em cực phẩm nhà họ Viên trên hành trình theo đuổi Hạ Diệu, một cảnh sát – thái tử gia đã cải tà quy chính ~(‾▿‾~) Anh công là một bộ đội đặc chủng đã giải ngũ, mở một công ty vệ sỹ, nhờ sự “mai mối” của cô em gái mà quen biết với em thụ. Từ ánh mắt đầu tiên anh đã để ý đến em và rồi bắt đầu bước lên con đường “đoạt ái” với em gái. *** Mỗi năm một lần giải thi đấu vật tự do dành cho cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ lại diễn ra ở sân vận động Bắc Kinh. "Ngày hôm qua chúng tôi đã tiến hành một cuộc thi dự tuyển, trải qua những trận đấu kịch liệt, đã tìm ra mười sáu tuyển thủ tiến vào trận chung kết. Người chủ trì lần lượt gọi to tên của mười sáu người này: "Joy, Brown, Đới Cao Cao, Hạ Diệu,..." Mười sáu tuyển thủ mặc đồng phục cảnh sát lần lượt lên đài biểu diễn, tám người Trung Quốc tám người Hoa Kỳ, mặt đối mặt xếp thành hai hàng, hướng về đối thủ cúi chào làm lễ một cái. Brown đứng ở vị trí thứ ba thuộc hàng ngũ Hoa Kỳ, cúi người chín mươi độ âm thầm đánh giá người đứng chếch phía đối diện là Hạ Diệu từ trên đầu xuống dưới đũng quần, khoé miệng kín đáo nhếch lên một nụ cười không mấy tử tế. Tiếng súng báo hiệu bắt đầu thi đấu khai hoả, lần lượt hai người đối kháng, người thắng sẽ được vào đấu vòng trong. Giải đấu vật tự do giữa cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ là sự giao thoa giữa hai nền văn hoá võ thuật khác nhau giữa Trung Hoa và Tây Phương. Cảnh sát Trung Quốc chú trọng vào các chiêu thức bằng chân, vô cùng ác liệt. Bên Hoa Kỳ lại lấy nấm đấm là đòn sát thủ, một chiêu hạ gục đối phương. Mà Brown người giỏi nhất trong đội hình cảnh sát Hoa Kỳ. ... Mời các bạn đón đọc Thế Bất Khả Đáng của tác giả Sài Kê Đản.