Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Yêu Nữ Tiểu Nương Tử

Truyện Yêu Nữ Tiểu Nương Tử là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tình yêu với những khó khăn, những điều tưởng chừng như không thể nào trụ vững; tình yêu với những thử thách khiến ta nặng lòng. Đọc truyện mới này bạn sẽ được bước vào thế giới đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng đọc và cảm nhận. “Nha đầu kĩ nữ” đệ nhất Mỹ Hồng Lâu như nàng không chọn chồng thì thôi mà mama dám bán trinh tiết của nàng cho tên công tử họ Phiến với giá 300 vạn lượng vàng nên nàng không ngại trèo cửa sổ mà trốn đi nha. Đang bị đuổi theo muốn xì khói nàng vấp phải xác một tân nương chết trên đường đến nhà chồng, vì tình thế khẩn cấp nàng cũng không cố ý mạo phạm người chết đâu nên trùm áo đỏ nằm kế kiệu hoa nhắm mắt, cầu nguyện giả chết nhằm trốn người của mama bắt về. Nàng mới tự nhủ mình thông minh giả chết trốn êm thì không ngờ tân lang đến thật, hắn còn nghĩ nàng “chắc” là tân nương của mình còn sống nên mang về. Hi hữu thêm nhà chồng chưa ai biết mặt tân nương thật ra sao nên tà tâm lại nổi lên, nàng quyết ở lại làm vợ đại tướng quân có cơm ăn áo mặc sung sướng tạm trốn mama “ít ngày”. Nhưng phu quân hờ của nàng cứng ngắt lạnh lùng như đá không muốn có vợ mà bị ép nên hiên ngang nói với cha mẹ 1 năm mới động phòng. Ừh thì 1 năm rồi động phòng cũng chẳng liên quan đến nàng, nàng chỉ ở đó giả làm nương tử hắn “ít ngày” thôi mà. Thế nhưng chết tiệt cái tên phu quân hờ đó say rượu về “ăn hết đậu hủ” của nàng rồi sau đó sĩ diện nói hắn chỉ “lỡ” thôi, nhất quyết sau 1 năm mới “lại động vào nàng”. Nàng tức rồi nha, giá nàng 300 vạn lượng lận đó hắn “ăn” xong định quỵt nợ hay sao? Thế là nàng dùng tất cả những chiêu dụ dỗ đàn ông “dã man” nhất quyết xem hắn có chịu đem sỉ diện vứt khỏi giường mà yêu thương nàng hay không? Truyện ngôn tình này là lời thủ thỉ nỉ non hay đến cuối cùng lại là lời oán trách. Yêu thương là nên cho đi hay nhận, là luôn sống và tồn tại, là như thế nào đây, đến cuối cùng ai giải thích được đây ??? Đọc truyện để tìm lời giải và theo dõi những truyện khác cùng thể loại: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,... *** Đào hoa Chi nữ của Mỹ Hồng Lâu nổi tiếng vượt ngoài cả huyện Đốc Châu – Kỳ Mạc. Biết bao sĩ phu đa tình yêu cái đẹp cũng phải lặn lội đến một chuyến để tận mắt ngắm nhìn nhan sắc của mỹ nhân. Nhìn nàng ai cũng mê đắm như si như dại, trầm luân vạn kiếp cũng cam. Vào đêm nay Đào Chi sẽ bán thân đầu tiên đúng ngày nàng tròn 18 tuổi. Biết bao đại gia, công tử tranh nhau ra giá mua giấy bán thân của nàng. Tiếc là nữ nhân vật chính không phải cái nàng “Đào hoa Chi nữ” này đâu nha! ———– - An An đâu rồi? Bưng trà! - Đến liền! Đến liền! Từ trong bếp nhanh nhảu chạy ra một thân ảnh nhỏ bé, tay trái bưng ấm trà, tay phải bưng mâm đồ ăn thoăn thoắt làm việc. Đêm nay khách đông quá mức làm việc muốn bở hơi tai luôn vì thế dáng nhỏ cứ thế chạy qua chạy lại suốt không nghỉ. Mama của Mỹ Hồng Lâu là một ông bóng “xinh đẹp”, thừa kế sản nghiệp kinh doanh thanh lâu mấy đời của gia tộc. Các đại gia vẫn đang ra giá cho Đào Chi làm mama căng thẳng chờ. An An lại dâng trà ama, đưa mắt nhìn Đào Chi xinh đẹp và cả đám nam nhân háo sắc mà tặc lưỡi nhai bánh quế hoa mà nhốp nhép nói… - Mama yên tâm! Đào Chi tỉ đẹp nhất sẽ được giá còn cao hơn cả Mai Chi, Lan Chi, Huệ Chi nữa mà! Mama đưa mắt nhìn lại con nhóc mặc áo nam nhân, gương mặt lém lĩnh đứng quẹt mũi nói như ta đây người lớn cao thâm. Chẳng nghĩ gì mama đánh đầu nhóc cái bốp phun hết cả bánh đang nhai… - Nha đầu thúi, lo làm việc đi còn ở đây trấn an ai hả? - Âyda… tại con thấy mama căng thẳng quá mà! - Làm việc nhanh lên! Nhóc le lưỡi chạy đi nếu không bị mama xử phạt không cho ăn tối thì tiêu. Ồn ào náo nhiệt cả buổi tối cực khổ cuối cùng Đào Chi cũng được giá 100 vạn lượng kỉ lục tại Mỹ Hồng Lâu này. Và Đào Chi còn được về làm thiếp của tri huyện Linh Giao nữa thật quá tốt. Nhưng khi Đào Chi đã xuất môn thì mọi người lại thấy cảnh mama bệnh liệt giường khóc lóc rất là thảm nha. Tất nhiên số tiền chuộc thân Đào Chi ông ấy lấy một nửa rồi nhưng buồn khóc là vì tứ đại mỹ nhân đều đi, sau này Mỹ Hồng Lâu còn gì để hút khách chứ. An An chán nản vào hết xoa tay, nắn chân dỗ mama mà cũng nhìn 10 kĩ nữ mới được mua vào còn đang sợ hãi khóc lóc nhưng không có ai là mỹ nhân cả. Một cái thanh lâu không có mỹ kĩ nữ thì làm sao còn làm ăn chứ? Mama cầm lấy trà rên rỉ… - Làm sao đây An An ơi! Mỹ Hồng Lâu này chẳng lẽ đóng cửa trong tay ta sao? Mẹ ta đệ nhất mama trên cao sẽ chửi ta đến điếc tai cho coi hic… - Làm sao đây An An ơi! Mỹ Hồng Lâu này chẳng lẽ đóng cửa trong tay ta sao? Mẹ ta đệ nhất mama trên cao sẽ chửi ta đến điếc tai cho coi hic… Nhìn cảnh này ai mà không buồn theo huống chi người đang đau khổ là mama yêu dấu của nhóc nha. Cô nhóc ngồi xuống gác chân xoa cằm nhìn 10 kĩ nữ mới đang được “đào tạo”. Đúng là so ra chỉ là kĩ nữ hạng trung thôi. Nhóc nhíu mày nói… - Mama chịu khó bỏ ít tiền mua người đẹp một chút đi! - Ahhh… Mỹ nhân bây giờ đâu có dễ kiếm chứ. Bọn buôn người cố tìm chạy đôn chạy đáo cũng tìm không ra. - Ây… nếu miễn cưỡng chăm chút chắc họ cũng sẽ đẹp hơn nhưng cần nâng cao tay nghề hơn ! An An nói làm mama tỉnh táo vực dậy. Ông ấy đã nhìn thấy lối đi rọi sáng tâm hồn mong manh của ông ấy dẫn đến núi tiền rồi nên trào lệ ôm lấy An An bé bỏng. Nhóc con cũng cười vỗ vỗ vai an ủi lại. - Đúng là chỉ có An An của ta thông minh. Chúng ta sẽ đào tạo một người đàn hát, nhảy múa như tiên nữ để hút khách. - Hì… con thì phải thông minh thôi haha! Nhóc con cười khì vì với kinh nghiệm ở thanh lâu từ lúc 3 tuổi đến nay 12 năm thì cái gì trong thanh lâu mà nàng không rành. Mama cũng chính vì thế cưng yêu nàng chỉ sau mấy “con công” kiếm tiền cho ông ấy thôi. Thế là ngay lập tức 10 kĩ nữ mới được kiểm tra độ dẻo dai. Song họ toàn là mấy cô nương quê mùa, tay chân thô kệch làm sao múa may gì. Mama nhìn cảnh chưa chi lại muốn khóc nữa rồi. Nhóc con vội vã chạy lại chỗ họ mà cầm dải lụa mà giúp họ kẻo mama thất vọng sẽ còn chịu không nổi hơn… - Múa căn bản là sự mềm mại, uyển chuyển theo nhạc. Các cô nương hãy thử nghĩ mình là lụa, là nước hay gió chẳng hạn cứ thế mà làm. Mama đang thấy thê thảm lắm cũng mở to mắt nhìn. Nhóc cầm lụa thân người mềm như không xương, dẻo nhưng không nhu yếu dễ dàng uyển chuyển cầm lụa cả người uốn ngửa ra sau. Lưng cong, chân vững, bàn tay mang theo cùng lụa mềm mại tạo ra một dáng múa đẹp mắt. Nàng chỉ cố chỉ cho họ hiểu, 10 cô kĩ nữ mới cũng vỗ tay ngưỡng mộ làm cô nhóc le lưỡi cười khoái chí. Mama giờ mới nhìn kĩ con bé ốm tong teo, da ngăm, răng mọc chưa đủ năm nào nay cũng có chút ra dáng thiếu nữ rồi. Ông ấy đăm chiêu hỏi… - Con biết múa hồi nào vậy An An? - Chậc… Ở đây ngày nào cũng thấy mấy tỉ tỉ tập luyện mà! - Con còn biết làm gì nữa không thử làm mẫu cho họ coi đi! - Quá dễ! An An cười cầm ngay đàn tì bà lên gảy nhẹ ra một khúc tấu vô cùng điêu luyện, dáng vẻ hảo hảo mỹ miều không cần chỉnh lại gì cả.     An An cười cầm ngay đàn tì bà lên gảy nhẹ ra một khúc tấu vô cùng điêu luyện, dáng vẻ hảo hảo mỹ miều không cần chỉnh lại gì cả. Chuyển sang thập lục cầm cũng vẫn thành thạo mà tạo ra âm thanh chốn tiên bồng. Mấy cô tân kĩ nữ chỉ biết há hốc vỗ tay miết vì nhóc tuổi nhỏ tài cao nha. Thấy được hưởng ứng nồng nhiệt, An An tận tình làm hết những gì mình biết trong cái thanh lâu này như có thể thổi sáo, hát, múa với bình rượu, thậm chí cả những vũ điệu gợi tình trên bàn dù dáng người chẳng có gì hấp dẫn như mấy tỉ tỉ. Mama cũng bất giác vỗ vỗ tay vì không ngờ mình đã vô tình nuôi dạy một tiểu nha đầu kĩ nữ bán nghệ xuất sắc như thế đến giờ không hay. An An cười toe toét quẹt mũi lên mặt khi được khen. Nhóc con này chỉ có bề ngoài lóc chóc là chưa được thôi nên mama vội níu nàng lại… - Con đi tắm thay đồ đi! - Hôm qua con tắm rồi mà! – Cô nhóc nhíu mày không hiểu. - Nữ nhi gì mà 2 ngày mới tắm hèn gì lúc nào cũng lem nhem, hôi như chuột! - Con đâu có hôi! Nhóc bị ép đi cũng giơ tay, giơ chân ngửi thử mình có hôi thật như mama nói hay không. Mama hồi hộp chờ nên đi qua đi lại và nhóc con cũng ra với bộ áo hồng lụa nhiều tầng. Tóc ướt xoã ra, gương mặt còn non nhưng vẫn ra nét thanh tú rồi. Da chưa được trắng nhưng là do nhóc chơi bời ngoài nắng xem ra cũng có thể khắc phục. An An đứng không hiểu mama làm gì cứ đi vòng vòng nhìn mình như thế. Ông ấy xoa cằm, nhóc con ốm nên cơ thể cũng chưa đầy đặn hết nhưng mới 15 tuổi thôi có thể phát triển tiếp. Nhóc níu níu áo hỏi khi ông ấy suy tư dữ dội… - Sao mama lại bắt con mặc áo này? - An nhi! Hay là… con làm kĩ nữ bán nghệ cho ta nha An An yêu dấu! Mama cười nịnh bợ vì mắt thấy núi tiền nhỏ rồi nha. Bắt đầu với mấy cô nương kia chưa biết gì thì chỉ cần “chỉnh” An An lại sẽ nhanh hút khách, có tiền mau hơn. Con nhóc sững ra rồi hoả khí cháy rực. Bộ dạng nhỏ là thế mà mạnh như trâu vác ngược cái bàn lên, một chân gác lên ghế mama đang ngồi để lấy thế doạ người. Ông ấy run rẩy co rúm lại vì trông nhóc hung dữ không thua tướng cướp. - Mama có tin ngày này năm sau là lễ tiên thường nhất chi niên của người hay không thì con cho nói lại đó! - Ta còn yêu đời lắm con bình tĩnh đi! – Ông ấy không muốn chết vì cái bàn thật không đẹp mắt nha. - Con được bán vô đây làm nha đầu hầu bàn chứ không làm kĩ nữ nha mama! An An thở dốc vì giận quá mức. Ông nọ phải cố để nhóc con bình tĩnh hạ bàn xuống rồi mới an tâm từ từ nói chuyện khuyên nhủ… - Ta biết mà. Tại giờ ta thấy con rất thích hợp đó nha. Con giúp ta hút khách kiếm nhiều tiền thì khi con tròn 18 tuổi ta sẽ trả giấy bán thân cho con thay vì con phải làm hầu bàn đến năm 20 tuổi. Lời cho con 2 năm mà có tiền rồi còn gì!? Nhóc nghe xong hơi đơ đơ ra suy nghĩ lại ngay. Mama cười hảo nịnh mong nàng sẽ chịu làm heo vàng ình kiếm tiền. Trong mắt ông ấy chưa chi đã có hai thỏi vàng cực to sáng rỡ lấp lánh. An An chu môi hỏi… Nhóc nghe xong hơi đơ đơ ra suy nghĩ lại ngay. Mama cười hảo nịnh mong nàng sẽ chịu làm heo vàng ình kiếm tiền. Trong mắt ông ấy chưa chi đã có hai thỏi vàng cực to sáng rỡ lấp lánh. An An chu môi hỏi… - Trả thật không đó mama!? - Thật mà, con ở đây từ lúc còn tè dầm ta thương con còn hơn mấy con cún trong nhà làm sao ta lừa con được. Chỉ cần 3 năm kiếm tiền cho ta, khi con đi ta sẽ cho con số tiền để sau này về nhà làm cái gì đó kiếm sống sau này! Nhóc con nghe, lại lấy bánh ra vừa nhai vừa suy nghĩ mông lung. Cha nàng năm xưa say rượu, cờ bạc nợ nần đã bán nàng đi. Trong khi nhóc ở trong thanh lâu “hưởng phước” thì các tiểu đệ, tiểu muội vẫn được ở với cha mẹ vui vẻ “hưởng nghèo”. An An đôi khi giận cha bán mình, đôi lúc thì lại muốn về dù gì mình cũng có nhà cửa, người thân. Nếu về có một số tiền lớn trong tay có thể buôn bán nhỏ, đời sống về sau không cần lo lắng nữa. Và An An không cắn bánh nữa quay sang nhìn mama ánh mắt còn mê tiền hơn… - Nếu khách cho tiền riêng không ama ăn bớt! - Con là tiểu hồ ly mà ta nào dám ăn bớt! – Kĩ nữ khác hiền hiền ông ấy quản lí còn được chứ nha đầu rành thanh lâu như An An còn dữ dội hơn cả ông ấy nữa. - Ưhm… vậy con sẽ giúp mama và con có thật là nhiều ngân lượng, đưa danh tiếng Mỹ Hồng Lâu này trở thành đệ nhất lầu xanh trong truyền thuyết luôn! - Woa! An An của ta là số một! Mama cười te tét mừng lắm vì kĩ viện của mình chắc sẽ có tiến triển tốt đẹp hơn với nha đầu lắm trò tinh quái này. Nhóc cũng quẹt mũi thật khoái chí khi thành tiểu kĩ nữ bán nghệ không suy nghĩ gì về có tai tiếng hay không tai tiếng cho phận nữ nhi của mình. Dù sao cũng lớn lên trong thanh lâu còn gì mà sợ nữa. Mời các bạn đón đọc Yêu Nữ Tiểu Nương Tử của tác giả Pé Chồn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm
Cảm giác yêu đơn phương một người mười năm sẽ như thế nào? Việc này rất đơn giản, đó chính là giữ mối hận với người đó là được rồi. Mười năm sau, Cố Hướng Tinh gặp lại mối tình đầu của cô, ở trên giường trong khách sạn. Đêm hôm đó, cô mang thai đứa con của anh. "Vệ Đình Quân, nếu anh còn muốn đứa bé này, thì thả tôi đi." Người đàn ông nghe vậy cười lạnh, ép người nhào lên: "Tôi không cần đứa bé này, tôi chỉ cần em."  *** Đêm khuya, khách sạn Thánh Địa. Trong phòng tổng thống choáng váng ấm áp, mơ hồ, còn truyền ra vài tiếng ưm ưm run rẩy. "Ai vậy..." Lúc này, hai tay Cố Hướng Tinh bị trói, tầm mắt phía trước càng bị bịt mắt che lại, cho dù như thế, cỗ vẫn phân biệt được rõ ràng... Trong phòng có người. Ánh mắt ép người chiếu rọi trên dưới thân thể cô, lộ ra cảm giác tồn tại rõ rệt, khiến cô không có cách nào bỏ qua được. "Rốt cuộc là ai?" Cố Hướng Tinh lại run run phát ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn mà tinh xảo lộ ra nhiều phần sợ hãi. Chẳng qua là cô nhận được điện thoại của Hướng Tuyết, đến khách sạn đưa quần áo cho cô ta, kết quả vừa vào phòng, đã nghe thấy được mùi hương lạ lùng gay mũi, lúc tỉnh lại, hai mắt hai tay đều bị trói chặt, mà toàn thân cô càng không có một chút sức lực nào. Đang lúc cô suy nghĩ mãi không ra, bỗng nhiên chỗ giường bên cạnh cô lõm xuống một khoảng lớn, Cố Hướng Tinh giật mình, vô thức muốn né tránh, mắt cá chân lại bị một bàn tay to dày thình lình bắt giữ! "Buông tôi ra…buông tôi ra!" Cố Hướng Tinh giãy dụa muốn rút chân ra khỏi tay đối phương, cũng là phí công. Mắt cá chân trơn bóng như ngọc bị nắm ở trong lòng bàn tay, tinh tế vuốt ve, Vệ Đình Quân nhìn gương mặt tái nhợt bên dưới cái bịt mắt của cô, khóe môi mỏng lạnh lẽo từ từ cong lên thành một nét cười lạnh. "Cô sợ tôi?" Giọng nam khàn khàn mà lạnh lẽo truyền đến, khiến Cố Hướng Tinh giật mình, lại không hiểu sao cảm thấy giọng nói của người đàn ông có chút quen tai. Không đợi cô nghĩ kỹ lại, đã cảm thấy người đàn ông chợt tới gần, hơi thở ấm áp phun ở bên tai cô, ngứa, có xôn xao thấu xương. Anh nói: "Chỉ có người từng làm việc trái với lương tâm, mới sợ hãi." Khi nói chuyện, dieendaanleequuydoon – V.O, anh vươn tay, ung dung tháo bịt mắt của cô xuống, kèm với tiếng nói thanh lãnh mà âm mị: "Mà cô, quả thật nên sợ tôi." Chợt hiểu ra. Khiến Cố Hướng Tinh nhất thời không có cách nào thích ứng, cho đến một giây sau, lúc cô nhìn thấy rõ vẻ ngoài của người đàn ông, đôi mắt xinh đẹp nháy mắt tràn ngập hoảng sợ. Mặt mày sắc bén, ngũ quan anh tuấn, góc cạnh như dao khắc, cùng với ánh mắt âm u càng ngày càng lạnh này. Là anh ta. Đối với phản ứng của cô, Vệ Đình Quân rất vừa lòng. "Xem ra cô còn nhớ tôi...vậy rất tốt." Khóe miệng cười lạnh càng sâu, một giây sau, đáy mắt hung ác nham hiểm như băng, áo trong trên người Cố Hướng Tinh đáp lại bằng tiếng xé rách! Cả người cô run lên, thân hình hoàn mỹ của người đàn ông đè chặt cô. Hai tay bị trói, dứt khoát bị ép lên đỉnh đầu, ý thức được ý đồ của đối phương, nhất thời Cố Hướng Tinh kinh hoàng giãy dụa. Đừng... Sao anh ta có thể làm vậy với cô? "Vệ Đình Quân, anh không thể..." "Tôi không thể cái gì?" Vệ Đình Quân đặt một bàn tay rất chặt ở chỗ eo cô, giờ phút này cả người cô không có sức lực, giãy dụa như vậy ở trong mắt y hoàn toàn chính là vô ích. Mà lúc này, đáy mắt y chỉ có tràn đầy thù hận với cô. "Bắt đầu từ ngày cô phản bội tôi, cô nên biết, không có gì là tôi không thể làm." Giọng nam lạnh lùng nghiêm nghị, từng chữ thù hận âm trầm, Cố Hướng Tinh thấy một tầng trói buộc cuối cùng dưới người mình biến thành vải vụn dưới bàn tay của Vệ Đình Quân, còn chưa kịp nói ra câu giải thích, dưới thân đã là một trận đau đớn. "Vệ Đình Quân... A!" Đau... thật sự đau đến tê liệt, trước mắt Cố Hướng Tinh biến thành màu đen, nhìn đáy mắt người đàn ông trước mặt lạnh như băng hàn, trong lòng Cố Hướng Tinh phát run. Nháy mắt, lệ ẩm đôi mắt. Vệ Đình Quân... Vì sao lại đối xử với tôi như vậy? Tôi đã từng, thích anh như thế. Mời các bạn đón đọc Hứa Với Em Mười Năm Tình Thâm của tác giả Tây Tây Tiểu Lâu.
Mua Vợ (Bắt Lấy Tình Yêu_ Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài)
Đối với những người từng bị tổn thương về tình cảm rất dễ bị ám ảnh khó mà mở lòng được với ai. Cũng như Nam Cung Phong đã từng bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, sự phản bội của vợ trước đối với hắn khiến tình cảm chết lặng, đối với phụ nữ chỉ có căm phẫn không có mến mộ. Âu Dương Vân nho nhã thông minh, vì không muốn giẫm vào vết xe đổ của vợ trước của hắn, cuộc sống sau khi cưới rất thận trọng. Đối mặt với sự thờ ơ của hắn, cô cũng không lùi bước buông tha, tin tưởng vững chắc yêu là cách hóa giải hận thù tốt nhất. Lớp áo khoác lạnh lùng cuối cùng cũng bị cô đẩy ra, hắn lại tàn nhẫn phát hiện mình chẳng qua chỉ là công cụ báo thù của cô. Yêu đã bay theo gió, tình đã bị chôn vùi, là ai nói bên tai, trái tim có thể lấy về được... *** “Tôi có lòng tin tôi sẽ trở thành người vợ cuối cùng của anh”. Cô dõng dạc tuyên bố với anh trong buổi xem mắt do mẹ anh tổ chức. "Được thôi, nể tình lòng can đảm và sự hiểu biết của cô, tôi cho cô một cơ hội. Nhưng cô hãy nhớ lấy, thực ra chọn ai với tôi cũng không có gì đáng nói, bởi vì tôi không có ý nghĩ muốn yêu một người phụ nữ nào cả." Đó là những lời cay đắng anh đáp trả cô. Một cuộc hôn nhân ép buộc vì mục đích thương nghiệp dẫn đến một mối lương duyên hay nghiệt duyên? Tất cả sẽ có trong 255 chương của truyện ngôn tình Mua vợ (Bắt Lấy Tình Yêu: Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) trên Vietwrite. Hãy ghé ngay Vietwriter.vn để cùng thưởng thức những tác phẩm ngôn tình mới nhất và hot nhất nhé. Nam chính của truyện mua vợ là Nam Cung Phong – con trai cả nhà Nam Cung, một gia đình quyền thế và giàu có bậc nhất trong thành phố B. Thế nhưng sự phản bội của người vợ trước với anh khiến tình cảm của anh chết lặng. Ngoài ra, sự kiện đó cũng tạo lên tổn thương tâm lý vô cùng nghiêm trọng với anh. Kể từ đó, anh đóng chặt trái tim mình, không thể mở lòng với bất kỳ cô gái nào. Anh ghê tởm và căm hận tất cả những người phụ nữ. Cũng vì thế mà mọi người không lấy làm lạ khi đây đã là lần thứ sáu anh ly hôn vợ. Các gia đình trong thành phố đều đồn đại về sự đáng sợ của anh. Mẹ anh – bà Nam Cung đã sốt ruột đến mức lên chùa thắp hương, bốc quẻ cầu xin thần linh hóa giải kiếp nạn này, làm sao ngăn chặn những bi kịch tương tự không xảy đến với anh. Theo lời của vị cao tăng “Chỉ có người mang họ kép kết hôn cùng người mang họ kép mới có thể ngăn được bi kịch tái diễn hết lần này đến lần khác”. Sau nhiều lần suy nghĩ, bà đi đến quyết định sẽ tổ chức buổi xem mắt cho con trai mình với hi vọng tìm được người đi cùng con mình đến trọn đời. Về nữ chính – Âu Dương Vân. Người ta biết đến cô là con gái cả của gia đình Âu Dương. Ai ai cũng nghĩ cô sẽ được cha yêu thương được mẹ chiều chuộng. Tuy nhiên, với gia đình Âu Dương này thì hoàn toàn không phải vậy. Cũng dễ hiểu thôi khi Âu Dương Vân không phải là con gái ruột của Nguyễn Kim Tuệ vợ của cha cô Âu Dương Trường Phong. Hay nói cách khác, cô là đứa con ngoài giá thú do Âu Dương Trường Phong ngoại tình với mẹ cô mà có cô. Cuộc sống cơ cực từ bé đã tác động không nhỏ đến tính cách của cô. Cô là kiểu con gái không thích khoe khoang, không thích tranh giành, không rỗng tuếch cũng không xốc nổi. “Dù cho sinh mệnh đi đến hồi suy kiệt, cô cũng muốn già đi trong sự thanh cao.” Truyện mua vợ - tác giả Trần Yến Nhi được bắt đầu với câu chuyện nhà Nam Cung tổ chức xem mắt để tìm kiếm cô gái mang họ kép như lời cao tăng nói giúp hóa giải vận mệnh của con trai mình. Ở bên kia, công ty nhà Âu Dương gặp khó khăn về tài chính khiến Âu Dương Trường Phong nghĩ ra cách muốn con gái nhà mình làm dâu nhà Nam Cung để đổi lại tiền cứu công ty. Bà Âu Dương thì không muốn con gái ruột mình là Âu Dương Kiều phải gả cho nhà Âu Dương vì những lời đồn không hay về Nam Cung Phong. Vì vậy, bà đưa ra lời đè nghị với Âu Dương Vân. Về Âu Dương Vân cô đã đơn giản chấp nhận lời đề nghị của cha mình đến tham gia buổi xem mắt. Tại đây, cô cũng là người duy nhất dám đưa ra những lời thách thức khiến Nam Cung Phong lựa chọn cô. Kể từ đó, cô trở thành con dâu nhà Nam Cung. Tuy nhiên, dù hai người đã trở thành vợ chồng, Nam Cung Phong vẫn như cũ lạnh nhạt, thờ ơ với cô. Anh là kẻ thận trọng, cũng sợ bị tổn thương. Anh đã từng chịu tổn thương, chịu sự phản bội một lần nên bây giờ anh muốn đóng chặt trái tim mình, tạo thành những chiếc gai nhím bảo vệ mình tránh khỏi vòng xoáy tình cảm. Còn cô, cô chưa từng bỏ cuộc. Cô luôn có một lòng tin vững chắc rằng tình yêu của mình sẽ là cách hữu hiệu để hóa giải hận thù trong anh. Từng ngày, sự quan tâm, sự gần gũi của cô cũng dần được anh đáp lại. Lớp vỏ bọc lạnh lùng của anh ngày một ngày bị cô đẩy ra. Tuy nhiên, cũng vào thời điểm đó, anh tàn nhẫn biết được sự thật về việc cô kết hôn với mình qua lời kể của ả em gái cô là Âu Dương Kiều. Anh nghĩ rằng cô đến với anh chỉ với mục đích báo thù nhà Âu Dương. Mọi sự hiểu lầm khiến anh thất vọng tột cùng. Anh và cô ngày càng xa nhau. Anh thu mình lại dưới lớp vỏ bọc như cũ. Dù cô từng bước, từng bước không bỏ cuộc. Bước cùng Âu Dương Vân luôn có sự động viên của gia đình anh và bạn bè. Vì vậy, cô luôn kiên trì tin rằng, chỉ cần cô cố gắng, chỉ cần tình yêu của cô sẽ giúp anh tin tưởng vào kết quả của cả hai. Truyện được tác giả Trần Yến Nhi đẩy lên cao trào khi Âu Dương Vân bị bắt cóc, kẻ gây ra vụ bắt cóc không ai khác là mẹ con Nguyễn Kim Tuệ. Cũng từ vụ bắt cóc này, anh và cô hiểu nhau nhiều hơn. Từ đây, anh cũng biết sự thật về quá khứ đau thương của cô. Biết được những khổ cực, khó khăn và đau lòng hơn vì những gì cô đã trải qua. Một lần nữa, anh lại mở lòng mình với cô. Truyện mua vợ tổng giám đốc sủng vợ là câu chuyện ngôn tình xen kẽ những tình huống ngọt ngào với những âm mưu yêu, ghét, hận thù của gia tộc. Tình yêu của cô gái Âu Dương Vân và anh chàng Nam Cung Phong phải trải qua vô vàn những trắc trở, hiểu lầm từ sự xuất hiện của cô vợ cũ Đường Huyên rồi đến chàng trai ngốc mà mười năm trước cô từng hứa hôn. Tất cả kết hợp lại đã tạo lên một truyện ngôn tình hay, sâu sắc, lắng đọng và nên đọc nhất trong top các truyện ngôn tình được đề cử năm nay. Cùng ghé qua Vietwriter để thưởng thức đầy đủ và miễn phí các chương truyện của Mua vợ (Bắt Lấy Tình Yêu: Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) nhé các nàng. *** Có một kiểu con gái thế này, không khoe khoang, không thích tranh giành, không rỗng tuếch, cũng không xốc nổi, cho dù sinh mệnh đi đến hồi suy kiệt, cũng muốn từ từ già đi trong sự thanh cao. Cô chính là con gái lớn của nhà Âu Dương, Âu Dương Vân. Bất luận là trong thời kì phong kiến xưa cũ hay trong thời thái bình như hiện tại, con trai trưởng và con gái lớn trong nhà luôn được cưng chiều yêu thương. Nhưng nhà Âu Dương là một ngoại lệ, chỉ bởi vì con gái lớn của nhà họ là con riêng, nói một cách khó nghe hơn, là đứa con mà năm đó Âu Dương Trường Phong phản bội vợ dan díu cùng một vũ nữ sinh ra. Từ ngày hôm qua, cả thành phố B đã sôi lên sùng sục và truyền tai nhau một tin tức bùng nổ, gia đình Nam Cung siêu giàu của thành phố này lại ly hôn cô con dâu thứ sáu rồi. Vì thế bà Nam Cung lên chùa thắp hương, bốc quẻ, cầu xin thần linh hóa giải kiếp nạn này, làm sao mới có thể ngăn chặn những bi kịch tương tự xảy ra lần nữa. Trọng điểm nằm ở chỗ này đây, cao tăng bốc quẻ cho bà Nam Cung đã phán rằng: Chỉ có người mang họ kép kết hôn cùng người mang họ kép mới có thể ngăn được bi kịch tái diễn hết lần này đến lần khác. Thành phố B không phải thành phố nhỏ tầm thường. Nơi đây kinh tế phát triển, nhân khẩu đa dạng, những người mang họ kép tất nhiên không đến mức chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bà Nam Cung nghe cao tăng phán vậy mà rầu rĩ, bao nhiêu gia đình mang họ kép như thế, rốt cuộc con gái cưng nhà nào mới là người phù hợp làm con dâu nhà Nam Cung đây? Sau một hồi đắn đo, bà quyết định tổ chức một buổi xem mắt, nói cho dân dã hơn là để con trai bà tự chọn đối tượng ưng ý, tất nhiên bà sẽ không để con gái nhà người khác gả đến đây không công, nếu như xem mắt thành công thì tiền sính lễ là sáu mươi tỷ đồng. Không phải ai cũng có cơ hội tham gia tuyển chọn, điều kiện bắt buộc phải có họ kép. Thông tin này vừa lan truyền, cả thành phố đã xôn xao nhốn nháo. Thời đại này chỉ cần có tiền là hô được mưa gọi được gió, sai được thần bảo được quỷ, cho dù đối phương là một tên ác quỷ đã ly hôn tận sáu lần, nhưng chỉ với sáu mươi tỷ đồng ấy cũng đủ để con gái tìm đến cửa như sóng sau xô sóng trước. Cánh cửa lớn màu vàng kim cũng không thể ngăn được tiếng cãi nhau từ bên trong vọng ra —— "Ông điên rồi phải không? Ông bảo A Kiều của chúng ta đi đến đó? Lẽ nào ông không biết Nam Cung Phong kia là tên ác quỷ lạnh lùng vô tình lại còn trái tính trái nết? Ông làm thế khác gì đẩy con gái mình vào chỗ chết?" Người vừa lên tiếng là vợ cả của Âu Dương Trường Phong - Nguyễn Kim Tuệ, trong phạm vi cả trăm dặm xung quanh, không ai không biết bà ta là một người nóng tính. "Bà tưởng tôi muốn lắm chắc? Thực sự vì công ty rất cần tiền để quay vòng vốn, cái tên Nam Cung Phong kia kết hôn có bao giờ được lâu, có khi một tháng, không thì ba tháng đã ly hôn rồi, A Kiều của chúng ta chỉ cần nhẫn nhịn một chút là có thể lấy được sáu mươi tỷ ngon như không, tội gì không thử?" "Ông nói đơn giản nhỉ, nhẫn nhịn một chút, ly hôn rồi còn ai muốn lấy A Kiều của chúng ta nữa? Cho dù muốn giải quyết vấn đề của công ty cũng chẳng cần đến A Kiều giải quyết thay ông..." "Thế thì ai giải quyết thay tôi được? Người ta chỉ đích danh yêu cầu người mang họ kép." "Ông bị đần à? Không phải vẫn còn một cô con gái đấy ư? Thứ nhiệm vụ ‘vẻ vang’ ấy cứ dành cho Âu Dương Vân là được rồi." Cô gái điềm tĩnh với gương mặt thanh tú thoát tục đứng ở góc tường, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười châm chọc. Người trước giờ chưa từng thừa nhận cô, vào thời khắc này, cuối cùng cũng thừa nhận cô là con gái nhà Âu Dương rồi. Mời các bạn đón đọc Mua Vợ (Bắt Lấy Tình Yêu_ Cô Dâu Đắt Giá Của Tổng Tài) của tác giả Trích Tinh Lãm Nguyệt.
Nối Lại Mối Tình Đầu
Bạn đang đọc truyện Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn. Tuổi mười bảy Vẫn chưa trưởng thành Cũng không còn là trẻ con Mười bảy tuổi Một mùa hè, tối hôm ấy, từng làn gió mát nhè nhẹ thổi qua. Thiếu niên Hứa Miểu chỉ mặc chiếc áo ba lỗ cùng quần đùi, ngồi trên vỉa hè, còn thêm cả điếu thuốc trên môi, nói với Giang Nhất Phàm: "Cậu chắc chưa, nếu cậu thích tôi thì hôn một cái đi." Gặp nhau lần nữa Trong quán Net, Hứa Miểu ngước mắt liếc nhìn qua cái áo khoác màu đen, sắc mặt nghiêm nghị: "Khởi động máy? Lên mạng thì mười đồng một giờ...". Cậu tận lực thả nhẹ âm thanh, khẽ mỉm cười, "Tôi, không cần tiền." Em thích được cùng anh như vậy Cùng anh đi tới mọi nơi Dáng vẻ của anh, mọi thứ về anh Chậm rãi khắc ghi Ngày mai cũng chậm rãi mà chậm rãi rõ ràng. *** Nối lại mối tình đầu- Miêu Nguyên Hiện đại, gương vỡ lại lành, hầu như không ngược, phúc hắc công x nhân thê thụ, hỗ sủng Ông chủ quán net Hứa Miểu gặp lại người yêu cũ Giang Nhất Phàm liền củi khô lửa bốc nhào tới giường. Thế mà, mặc cho người cũ đòi quay lại, Hứa lão bản vẫn cứ nhất nhất muốn giữ danh phận “bạn giường” mà thôi. Truyện nhẹ nhàng, không ngược gì đâu. Công cưng thụ còn thụ cũng thương công lắm lắm. Làm màu vụ “bạn giường” do mặc cảm thôi. Bài học rút ra sau khi đọc truyện này dành cho các bé còn ngồi ghế nhà trường chính là khi còn nhỏ phải ráng lo học hành, để lớn lên khỏi thua sút người yêu rồi tự ti sinh hoang tưởng ==. *** Buổi tối ngày đông thường chăm chỉ hơn bình thường, đã hơn sáu giờ.  Lối đi bộ không có bao nhiêu người đi đường, chỉ có gió lạnh cùng tiếng ồn ào của xe cộ qua lại Hứa Miểu đem khăn quàng cổ kéo cao lên, ngăn trở nửa khuôn mặt.  Cậu mặc một chiếc áo khoác dày màu đen, đầu hơi cúi, bước đi một mình hiu quạnh trêи đường phố.  Cậu đi thẳng đến quán net "Lam Diễm", từ trong túi áo khoác móc ra một cái tay, đẩy cửa đi vào.  Trần Tuấn Soái cùng Đàm Diệu ngồi trước quầy thu tiền, đang cùng Diệp Na nói chuyện phiếm.  Thấy Hứa Miểu lại đây, Đàm Diệu hắng cổ họng hô: "Tam Thuỷ nhanh chóng đóng cửa lại, mau lên, đông chết lão nương rồi!"  Làm ở đây chỉ có Trần Tuấn Soái là thẳng nam duy nhất, hắn không chịu được bộ dáng cà rỡn kia, liền nói: "Đàm Diệu, cậu có thể hay không ra vẻ nam nhân một chút? Đừng có suốt ngày lão nương, lão nương, được không?"  Đàm Diệu liếc nhìn hắn, cả giận nói: "Nói, gọi tôi là Diệu mỹ nhân! Nói cậu mấy lần cậu đều không nhớ rõ, đầu óc cậu không lẽ chỉ chứa mỗi việc bắn pháo thôi sao?" Đàm Diệu, thuần 0, bởi vì cảm thấy tên của chính mình quá thẳng nam, không có một chút đáng yêu hay chút gì thụ, cho nên nên nhất định bắt người khác phải gọi tên mình là "Diệu Diệu", "tiểu Diệu", như vậy có thể thể hiện ra được nội hàm trong nó. Trần Tuấn Soái hướng mặt Đàm Diệu phả ra một vòng khói, khiêu khích cười, gằn từng chữ: "Lão, tử, không, muốn."  Hứa Miểu cởi áo khoác cùng khăn quàng cổ, ngồi bên cạnh Đàm Diệu, cũng đốt điếu thuốc, yên lặng nghe bọn họ tán gẫu.  Diệp Na ngồi trước máy vi tính chơi game, một đầu tóc ngắn gọn gàng, nghe vậy mạn bất kinh tâm nói: "Soái soái, anh liền thành thật tiếp thu Diệu Diệu đi cái này số mệnh an bài là một cp rồi, Trần Soái Soái, Diệu mỹ nhân, hai tên này thật xứng a."  *Mạn bất kinh tâm: Tuỳ tiện, không chịu ràng buộc. cũng là, "Thờ ơ; không để ý; không đếm xỉa tới"  "Cái nào xứng đôi?" Đàm Diệu cười nhạo một tiếng, nói: "Tam Thuỷ cùng ---"  Trần Tuấn Soái mi tâm nhảy một cái, vội vã quát lớn: "Ngậm miệng!" Đàm Diệu ý thức được mình lỡ lời, hai tay che miệng, vội vàng đem lời nói nuốt trở vào, cẩn trọng nhìn về phía Hứa Miểu Hứa Miểu nhìn thấy ánh mắt của bọn họ, nở nụ cười: "Nhìn tôi làm gì a? Mọi người muốn nói Giang Nhất Phàm cứ nói đi chứ, không có chuyện gì."  Đàm Diệu tâm tư cũng đơn thuần, nghe Hứa Miểu nói như vậy liền tin là thật, vui vẻ nói: "Cậu triệt để quên hắn rồi nha?" Hứa Miểu hít một hơi thuốc lá, híp mắt rơi vào trầm tư, một lúc sau đó mới chậm rãi mà mở miệng: "Cũng không hẳn..."  Hai ngón tay cậu kẹp điếu thuốc còn vương khói, ngước mắt nhìn về tia sáng trêи bức tường màu xanh lam, cảm thấy chói liền nhắm lại đôi mắt, thấp giọng nói: "Đêm qua bọn tôi lên giường với nhau."  Hứa Miểu vừa dứt lời, ba người kia quay mặt nhìn nhau, không thể tin vào tai của mình.  Hứa Miểu cùng Giang Nhất Phàm chia tay tám năm, tám năm qua bọn họ chưa từng gặp mặt.  Kết quả, ngày hôm qua, sinh nhật Hứa Miểu, bọn họ gặp nhau... còn lăn giường?  Hứa Miểu giơ tay đến cằm Đàm Diệu, nhẹ nhàng hợp lại, thấy miệng Đàm Diệu khép lại, mới nói: "Anh ta học xong bác sĩ, trở về đại học A làm việc, nếu không hai người bọn tôi làm gì gặp mặt nhau được."  Diệp Na suy tư một chốc, hỏi: "Cho nên, hai người quay lại?"  Hứa Miểu lắc đầu: "Không đề cập đến chuyện này, ngay cả phương thức liên lạc đều không có, làm xong liền đi, chỉ giống như tình một đêm." Trần Tuấn Soái nhìn thần sắc trêи mặt cậu, nhìn không thấu được tâm tư, chần chừ hỏi: "Vậy cậu có nghĩ đến quay lại không?"  Hứa Miểu quay đầu nhìn hắn, tròng mắt đen nhánh có điểm trống rỗng vô thần, cậu chậm rãi nhíu mày lại, chống đỡ mặt nói: "Không rõ ràng, nói sau đi."  Đàm Diệu cũng chống cằm, lẩm bẩm nói: "A đại sao, vậy hai người sau đó chẳng phải sẽ thường xuyên gặp phải hay sao." Hứa Miểu không lên tiếng  Giang Nhất Phàm trở về, liền mang theo ý nghĩa muốn đem cuộc sống bình thản vô vị của cậu quấy nhiễu lung ta lung tung, xáo trộn mọi thứ.  Lần thứ hai gặp phải Giang Nhất Phàm, cậu có chút hoảng hốt, mà càng nhiều hơn chính là, cao hứng.  Tối hôm qua, một buổi tối cậu không ngủ, cứ suy nghĩ mãi về tâm tình khi bản thân gặp lại Giang Nhất Phàm.  Mãi đến tận sáng, ánh nắng mặt trời xuất hiện ngoài cửa sổ, cậu mở ra cái cửa sổ cũ nát rỉ sắt, xoa xoa mặt bị không khí lạnh làm đông cứng, cậu cảm thấy từ trong ngủ mê bỗng dưng thức tỉnh, mới ý thức được, nội tâm cậu rất vui sướиɠ.    Mời các bạn đón đọc Nối Lại Mối Tình Đầu của tác giả Miêu Nguyễn.
Nhất Thế Khuynh Tình
Truyện Nhất Thế Khuynh Tình của tác giả Yên Thị là câu chuyện hòa thân thường được diễn ra ở chốn triều đại cổ xưa. Hoàng đế Tuyên triều là người hùng tài đại lược, văn võ song toàn, rồi lại bá đạo mãnh liệt. Y là tiểu vương tử Nguyệt tộc không thể chịu sủng, vì mượn binh cam nguyện nhập Tuyên triều làm chất tử. Một lần ngoài ý muốn, Tuyên triều hoàng đế cường thượng chất tử Nguyệt tộc. Ai ngờ chất tử nhìn như nhát gan  phản ứng lại ngoài dự kiến của hắn. Làm hắn không hiểu lý do chưa hết, muốn ngừng mà không được. Sớm chiều ở chung  hắn cũng  dần phát hiện ── y,người yếu đuối không lạnh không nóng , kỳ thật ôn nhuận như ngọc lại nội hàm cốt khí... *** Thể loại: + H văn, cổ trang, cung đình, cường thủ hào đoạt, có ngược có ngọt. + Đế vương bá đạo sủng thụ cường công. + Chất tử ôn nhu ngạo kiều thông minh cường thụ. Nội dung: Hoàn Ân là tiểu vương tử Nguyệt tộc, thường xuyên bị phụ hoàng đối xử lạnh lùng, thờ ơ. Vì thế mà khi đất nước của y cần mượn binh của nước Tuyên Hướng, y đã cam chịu đứng ra tự nhận là chất tử (con tin) sang Tuyên triều, mong muốn được vua cha để ý mà đối xử tốt hơn với y. Nào ngờ, vừa mới đặt chân sang nơi đất khách, vì một sự hiểu lầm, Hoàn Ân bị Dung Thành - đương nhiệm hoàng đế Tuyên triều - cường thượng y. Từ đó, Hoàn Ân sinh hận thù với hắn... Sau khi vào cung, Dung Thành thấy Hoàn Ân có ngoại hình cũng bình thường thôi, nhưng khí chất và tính cách của y lại nhẹ nhàng, ôn nhuận, hòa khí, làm hắn không thể không động lòng với người này. Hắn ngày đêm sủng Hoàn Ân lên tận trời, mà Hoàn Ân lại luôn nghĩ hắn chỉ đang chơi đùa với mình mà thôi, chơi chán rồi cũng sẽ vứt. Y cố để cho bản thân không rơi vào lưới tình với Dung Thành. Chiến tranh kết thúc, Hoàn Ân bỏ trốn về nước, mới phát hiện mình đã yêu người kia mất rồi. Sau đó, y không ngờ, Dung Thành thế nhưng dắt cả đoàn binh sang nước y, chỉ để đem y trở về. Y lại càng động lòng với hắn. Cho đến lúc hắn nhảy ra đỡ tên độc cho y, Hoàn Ân đã thực sự chắc chắn mình rất yêu người này. Hai người sống hạnh phúc bên nhao từ đó về sau. Chốt: Tui đọc bộ Ái Hậu Dư Sinh thấy (cảnh H) hay quá trời quá đất nên đã đi tìm một bộ khác cùng tác giả, và tèn ten! Một bộ cực phẩm lại được tìm ra rồi nà >< Truyện hay, nhẹ nhàng, mặc dù có ngược, vì cường cường mà, phải mất một thời gian hai anh mới đến với nhau, chưa kể trắc trở đủ đường vì công là hoàng đế một nước nữa. Cũng may em thụ cường nên không ầm ĩ nháo loạn gì cả, trừ vụ ẻm bỏ trốn về nước hoy, sau đó thì bị anh đè luôn trên ngựa ¬‿¬ Tóm lại là truyện rất hay đấy, mọi người nhớ đọc nhe. *** Trên quan đạo, xa xa giương lên bụi đất, tiếng vó ngựa đát đát liên tiếp truyền đến. Hai người thanh niên bộ dáng tướng lĩnh , thân mặc áo giáp khinh lượng, bên hông đeo trường kiếm, kỵ mã đằng trước, phía sau theo một chiếc mã xa ,mã xa do mộc chế , nhìn qua thực rắn chắc, nhưng bởi vì do không có đồ trang trí gì, có vẻ hơi chút đơn sơ. Trong mã xa ở bên cửa sổ cũng chỉ treo liêm tử (mành), trên xe phô chút nhuyễn điếm, chính giữa đặt một bộ ải kỷ (bàn con thấp), bày biện cực kỳ đơn giản. Một người công tử mặc áo xám đang tựa vào bên cửa sổ, mượn chính ngọ(giữa trưa) dương quang đọc sách, một bên khách sườn cửa sổ là một tiểu đồng nằm úp sấp ước chừng mười một hai tuổi, đang hất liêm tử ra bên ngoài xem. “Ai, đều đi mấy ngày rồi, sao còn chưa tới.” Tiểu đồng giận dỗi buông liêm tử xuống, nằm ở trên nhuyễn điếm sinh hờn dỗi. Hôi y(áo xám) công tử mỉm cười, nói:“Ngươi lại bắt đầu phiền chán . Vài ngày trước chúng ta đã vượt qua biên giới, hẳn là rất nhanh có thể đến Ung Kinh.” Tiểu đồng vẫn là khó chịu, ở trên nhuyễn điếm trằn trọc:“Điện hạ, ta thật không rõ ngươi tại sao phải đáp ứng chuyến đi này. Bệ hạ hắn thì không thể tùy tiện chiêu người, nhận thức làm nghĩa tử, đưa đi Tuyên Hướng sao?” Hôi y công tử thùy hạ mắt tiệp, thở dài:“Ở bên ngoài nhớ rõ bảo ta công tử, không cần kêu điện hạ. Còn như ngươi nói nhận thức nghĩa tử, Tuyên Hướng hoàng đế cũng không phải đứa ngốc, chẳng những sẽ không tán thành thế thân này, còn khả năng rất tức giận, chẳng những không mượn binh, còn thừa dịp cơ hội này lấy khi quân chi tội đối Nguyệt tộc phát động công kích.” Tiểu đồng bỗng chốc đứng lên, mở to mắt mắt:“Đáng sợ như thế?” “Sự vụ quốc gia cùng quốc gia trong đó chính là vậy, từng bước tính kế, phải cẩn thận chặt chẽ, bằng không bị người nắm được nhược điểm, sẽ gặp chuyện không may. Hơn nữa chúng ta lại đang ở thời khắc nguy cấp, càng thêm không thể thả lỏng cảnh giác.” Tiểu đồng ngu ngơ trong chốc lát, nói:“Ta cảm thấy bệ hạ chính là muốn tìm cái lý do đuổi ngươi ! người nào lại không biết tâm tư bệ hạ !” “Uyển Đồng, ngươi sao có thể nói bệ hạ như vậy……” Biết Uyển Đồng là thay mình căm giận bất bình, nhưng mình không được sủng ái là thật, hôi y công tử cũng cảm thấy có chút khổ sở. Sau khi y ba tuổi mới tiến cung, nghe nói là nhi tử phụ vương di lạc(lưu lại) ở ngoài. Nhưng không biết tại sao, phụ vương luôn xa cách y, từ khi y biết chuyện cũng rất ít ôm y, cũng rất ít ban thưởng, ngày thường cho y học đọc sách. Mấy người ca ca của y đều đã sớm bắt đầu học tập mang binh đánh giặc , nhưng phụ vương lại không có chút ý tứ nào muốn bồi dưỡng y, y thực sung túc mặc y tự sinh tự diệt. Lần này vì mượn binh đối kháng Bách Linh, đến Tuyên Hướng làm chất tử, chỉ sợ phụ vương cũng không để ý đến : Mắt không thấy tâm không phiền, có lẽ chết ở bên ngoài, cũng…… Uyển Đồng gặp hôi y công tử thần sắc trong đó có chút khổ sở, vội vàng đi qua cọ cọ y:“Công tử không cần khổ sở, lúc này ở Tuyên Hướng lập hạ công lớn, sau khi trở về bệ hạ nhất định nhìn công tử với cặp mắt khác xưa !” Hôi y công tử miễn cưỡng xả ra một cái tươi cười, nói:“Hy vọng vậy……” Ai biết có thể hay không lập hạ công lớn ? Nói không chừng y có một hành vi không hợp, Tuyên Hướng hoàng đế liền nhân cơ hội đối Nguyệt tộc phát động công kích, Nguyệt tộc vốn liền lọt vào xâm lược Bách Linh, ốc còn không mang nổi ốc mình , hơn nữa vừa lúc bên này lại bắt tội vương tử, phân thân thiếu phương pháp, ném chuột sợ vỡ đồ, Tuyên Hướng hoàng đế một ý niệm, chính là Nguyệt tộc nhất tộc tồn vong. Thôi thôi, có lẽ là y nghĩ nhiều . Phụ vương chỉ sợ trực tiếp sẽ bỏ qua y, chớ nói ném chuột sợ vỡ đồ. Còn nữa, y cũng nghe đến cung đình trong lúc đó truyền lưu bí văn, nói y cùng bệ hạ căn bản là không giống, hơn phân nửa “Di lạc tại ngoại nhi tử” Chính là ngụy trang, cho dù lập hạ công lao, trở về cũng là giống nhau . Càng nghĩ,y đi một lần này, thật là không hề giá trị, phá bình phá suất thôi. Bất quá, tài cán vì Nguyệt tộc tộc nhân làm một chuyện, coi như là hết bổn phận“Vương tử”. “Lần này đến Tuyên Hướng, cũng có thể nhân cơ hội hiểu biết rất nhiều phong thổ quốc gia khác, hẳn là hội rất thú vị ! ta nghe nói hoàng đế bên này trên đầu đều mang theo châu liêm(mành châu) ni !” Hôi y công tử xì một tiếng nở nụ cười:“Cái kia kêu miện lưu.” “Nga……” Uyển Đồng ngượng ngùng sờ sờ đầu. Bị hắn nháo như thế, hôi y công tử tinh thần cũng dần dần hảo lên, vỗ vỗ đầu hắn, lại đem ánh mắt rơi vào trên trang sách. Uyển Đồng nâng cằm cong lên miệng:“Lại đọc sách…… Lại đọc sách…… Trong sách có cái gì dễ nhìn , có mỹ nữ sao?” Hôi y công tử dở khóc dở cười, đang muốn khép lại thư đánh đầu hắn, chợt nghe được mã xa binh lính kéo rèm thấp giọng nói:“Vương tử điện hạ, nhanh đến , ta nhìn thấy đội ngũ nghênh đón.” Uyển Đồng hưng phấn đứng lên:“Đến Ung kinh rồi?” Quân đội tốc độ dần dần chậm lại, binh lính đánh xe “Hu” một tiếng mã xa dừng ở nửa đường. Một đội kỵ binh chỉnh tề ngăn ở trên quan đạo, quân mã đánh phát ra tiếng phì phì trong mũi rõ ràng có thể nghe thấy. Tướng quân dẫn đầu kỵ trứ con ngựa cao to, thắt lưng đeo bảo kiếm, mày rậm mắt to, hướng hai vị thanh niên tướng lĩnh Nguyệt tộc chắp tay ôm quyền:“Mạt tướng Trình Văn Viễn, phụng hoàng đế bệ hạ ý chỉ, xuất chúng thành mười dặm nghênh đón vương tử điện hạ.” Giọng to rõ ràng, thanh như hồng chung, một chữ không lậu truyền vào trong mã xa Hai vị thanh niên tướng lĩnh cũng chắp tay ôm quyền, đang muốn nói chuyện, trong mã xa bỗng nhiên truyền ra một tiếng thanh thúy non nớt “Đa tạ Trình tướng quân, đa tạ bệ hạ !” Thanh âm giống như oanh đề, làm người ta hoài nghi ngồi trong mã xa có phải hay không là tiểu đồng. Căn cứ thu được tin tức, Nguyệt tộc tiểu vương tử hẳn là hai mươi tuổi tả hữu thanh niên, sao thanh âm này lại giống tiểu hài tử? Trình Văn Viễn tuy là thiên tướng, nhưng cũng là gặp qua đại trường hợp , bất động thanh sắc quay đầu ngựa lại, hét lớn một tiếng, đội kỵ binh lập tức chia làm hai lộ, ở giữa làm ra một thông đạo cũng đủ mã xa thông qua. Trình Văn Viễn cao giọng nói:“Mạt tướng cấp vương tử điện hạ dẫn đường !” Dứt lời liền điều khiển ngựa tiến lên trong thông đạo. Nguyệt tộc sứ giả liền hiểu ý, theo quất roi, Tuyên Hướng một đội kỵ binh đợi bọn hắn đều thông qua sau, tự động hợp thành một cỗ, đi theo phía sau tiến lên. Hành động nhanh chóng, đâu vào đấy, làm cho hai vị thanh niên tướng lĩnh của Nguyệt tộc vô cùng thán phục. Đoàn người dần dần đi tới cửa thành Ung kinh , trên quan đạo người đi đường càng ngày càng nhiều, thanh âm cũng càng ngày càng ồn ào. Uyển Đồng nhịn không được ghé vào bên cạnh cửa sổ nhìn phía bên ngoài, như là phát hiện tân đại lục xoay người hướng hôi y công tử vẫy tay:“Công tử mau đến xem, cửa Ung kinh thành hảo cao lớn ! so với thủ phủ của chúng ta lớn hơn nhiều !” Hôi y công tử vén lên liêm tử nhìn thoáng qua bên ngoài, quả thật khí thế rộng lớn, nhìn ra tường thành ít nhất cao mười trượng, tất cả đều là thạch khối thật lớn hôi sắc đắp thành, trên cổng thành có binh lính tuần tra, cửa thành trên tường khảm thật lớn cẩm thạch khắc đá, thượng thư “Ung kinh” Hai chữ, không hổ là đại quốc Trung Nguyên khí phái đứng đầu . Vào kinh thành, trên đường ngựa xe như nước, đám người vai nối gót, kiến trúc san sát nối tiếp nhau, phồn hoa dị thường. Uyển Đồng kích động vô cùng, một đường đều ghé vào cửa sổ nhìn, hận mắt không thể dài hơn . Hôi y công tử bị hắn nháo đọc thư không được, cũng cùng nhau nhìn một lát.   Mời các bạn đón đọc Nhất Thế Khuynh Tình của tác giả Yên Thị.