Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Dâu Nhà Giàu

 Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng chồng quá lăng nhăng, tình nhân tìm tới tận cửa. Cô dễ bị xem thường lắm sao? Cũng có lúc phải nổi cơn! Mọi việc sẽ ra sao? Mời các bạn cùng đón đọc! *** Review: CON DÂU NHÀ GIÀU- Thập Tam Xuân Thể loại: Trọng sinh, Ngôn tình, Hào môn Tình trạng: Full Đánh giá: 9/10 “Con dâu nhà giàu” đúng như cái tên của nó, truyện kể về cuộc sống làm dâu ở hào môn của cô nàng Chu Thiến. Truyện xoay quanh tình cảm vợ chồng của cặp đôi, những rắc rối, ràng buộc với những mối quan hệ phức tạp. Chu Thiến chỉ là một cô nàng bình thường, không gia thế, không nhan sắc. Một lần bị tai nạn và trọng sinh trong thân thể của thiếu phu nhân Tống Thiệu Lâm. Tình huống lúc này của cô cũng khá bi ai, sống lại trong thân thể của người con gái gián tiếp hại chết “cô”. Làm thiếu phu nhân hào môn, không được chồng yêu thương, lạnh nhạt. Tình nhân của chồng lại là cô bạn thân của thể xác này. Triệu Hi Thành cùng Tống Thiệu Lâm kết hôn chỉ vì lợi ích gia tộc, anh vốn không quan tâm đến cô vợ này. Đối với Tống Thiệu Lâm, anh luôn hờ hững, dửng dưng, lạnh nhạt. Vậy mà từ khi cô vợ hờ ấy tỉnh lại, mất trí nhớ từ tai nạn giao thông, cô như trở thành một người khác. Cô khiến anh không tự chủ mà dõi mắt theo, để ý và quan tâm. Khi cuộc sống mới của hai người đang đi vào giai đoạn hạnh phúc, thì tiểu tam của anh lại mang thai. Điều này đã làm tan đi hạnh phúc khó khăn lắm mới xây dựng được giữa hai người. Tuy cô tình nhân này vì nóng vội mà đánh mất đứa con nhưng cô vẫn chọn dứt áo ra đi cũng không đồng ý ở lại. Anh hối hận không thôi về những hành vi cẩu thả trước đó của mình. Nếu biết trước có một ngày như vậy, anh đã một lòng chung thủy với cô rồi. Anh dùng sự kiên trì, nhẫn nại và tình yêu của mình để khiến cô tha thứ và quay lại với mình. Hai người có một bảo bảo rất đáng yêu. Hạnh phúc ấy chưa kịp kéo dài thì cô lại bị tiểu tam kia hại chết. Tống Thiệu Lâm chết nhưng Chu Thiến sống lại. Cô được trở lại chính mình liệu có còn muốn quay về mái ấm hào môn kia hay không? Triệu Hi Thành liệu có nhận ra được cô gái mình yêu hay không? Mọi người hãy đọc “Con dâu hào môn” để theo dõi tiếp nhé. Điểm mình thích nhất ở truyện này chính là tác giả để Chu Thiến quay lại với thể xác mình, một lần nữa có được tình yêu của Triệu Hi Thành. Ngoài ra giọng văn của truyện nhẹ nhàng, hấp dẫn. Tình cảm của hai người cũng khiến người đọc cảm động vì sự chân thành và sâu sắc. Tất cả đều nằm trong “Con dâu nhà giàu”. Mọi người còn chần chờ gì nữa mà chưa nhảy hố nhỉ? *** #REVIEW: CON DÂU NHÀ GIÀU Tác giả: Shisanchun Thể loại: Hiện đại, Xuyên hồn Tình trạng: Hoàn edit Review bởi: Le Giang từ Hội Nhiều Chữ fb/hoinhieuchu ----- Nữ chính của truyện là Chu Thiến - một người con gái có xuất thân bình thường, nhan sắc bình thường, làm nhân viên cho một thẩm mỹ viện. Bỗng một ngày đang đi đường thì bị xe tông trúng, khi tỉnh dậy linh hồn Chu Thiến đã nhập vào xác của chính người đâm vào mình - Tống Thiệu Lâm, cô thiên kim tiểu thư của tập đoàn bất động sản giàu có và vô cùng xinh đẹp. (Linh hồn của Tống Thiệu Lâm thì xuyên không về cổ đại, có 1 bộ truyện riêng là "A Hạnh" mới được edit hoàn ở chưa đọc). Mới tỉnh dậy đã gặp ngay bản mặt than xầm xì của chồng Thiệu Lâm - Triệu Hi Thành - một anh chàng chuẩn cao phú soái trong truyền thuyết, Chu Thiến thắc mắc sao vợ chồng mà đối xử với nhau lạnh lùng như người dưng? Sau này dần tìm hiểu cô mới biết Thiệu Lâm lái xe trong lúc hoảng loạn do bắt gặp chồng ngoại tình với người bạn thân nhất của mình. (Dù cuộc hôn nhân giữa 2 người chỉ là ép buộc, một vụ liên minh giữa 2 gia đình thì hành vi này cũng đáng ném nghìn tấn đá ) Đến đây motif trở nên quen thuộc: con người lạc quan, yêu đời và đầy sức sống của Chu Thiến dần hấp dẫn ánh mắt của Hi Thành, lần đầu tiên trong cuộc đời anh cảm nhận thứ gọi là "tình yêu". Đúng với câu "lãng tử quay đầu quý hơn vàng", Hi Thành từ một tên thiếu gia ăn chơi trác táng lăng nhăng bại hoại trở thành người đàn ông mẫu mực của gia đình. Quá trình này không hề dễ dàng, vượt qua thành kiến trong lòng vợ, vượt qua sự quấy phá của tiểu tam, vượt qua cả những nhận định thâm căn cố đế của bản thân, Hi Thành dần dần thay đổi, học cách tôn trọng, học cách yêu. Đây là điểm cộng của truyện, nếu mọi thứ biến chuyển nhanh chóng thì thật là phi lý. Sau này thân xác Chu Thiến chết, cô thực sự sống với thân phận Tống Thiệu Lâm, làm con dâu hào môn. Nhưng nữ chính là một người cực kì rạch ròi, độc lập. Cô hòa nhập vào cuộc sống mới nhưng không bao giờ thỏa hiệp khi bản thân không được tôn trọng. Cô sẵn sàng từ bỏ cuộc sống giàu sang nếu bị ép buộc và phụ thuộc. Chu Thiến đi học làm stylist, mạnh mẽ tự đứng trên đôi chân mình dù mọi người xung quanh mỉa mai hay cười chê. Truyện khai thác khá chi tiết về lĩnh vực này, cuộc sống của học viên cũng phức tạp như thế giới showbiz vậy tạo nên những phân đoạn kịch tính và hấp dẫn. Được 2/3 truyện thì Chu Thiến...chết. Sau đấy thế nào mình sẽ không spoil nữa. Có người bảo sao mà lằng nhằng, dài dòng. Mình thì lại thấy cú ngoặt này hay, bất ngờ, là sự sáng tạo đầy ẩn ý của tác giả. Linh hồn hay thân xác, điều gì quan trọng hơn? Điều gì mới là cốt lõi? Khi linh hồn lìa khỏi thể xác, những thứ đã từng thuộc về bạn có còn là của bạn không? Thập Tam Xuân đã cho mình thấy cái nhìn giản đơn mà sâu sắc, ý nghĩa. Trong 4 truyện mình đã đọc thì "Con dâu nhà giàu" thể hiện rõ nét nhất điều này, cũng là điểm cộng to lớn nhất trong câu chuyện. *** Mai đi thi là mai đi thi.   Truyện mới của Thập Tam Xuân, đồng tácgiả với Thế gia, mong các bạn nhiệt tình ủng hộ,ment động viên kịpthời, có gì sau này Heo có lên cơn thì còn cho đọc triện tiếp:)). Xonglời mở đầu câument rẻ tiền, các bạn cứ nhiệt tình ném đá:)) Nhà hơibuồn:)) Nhưng mà các thành phần như bạn Wun thì xin mời — BIẾN!   -   Cuối cùng cùng được nghỉ rồi.   Chu Thiến vươn vai, xoa xoa cổ. Trang điểm cho năm người khách xong tay như sắp gãy lìa. Tiểu Mạt đi đến nói:   -   Mệt chết mất thôi. Cô ấy lại xoa xoa bả vai cho Chu Thiến   Lâm Tiểu Mạt là bạn tốt nhất của ChuThiến, cũng là đồng nghiệp của cô. Hai người là nhân viên trang điểmtrong Thẩm mỹ viện “Lady”.   Cô ấy vừa xoa vai giúp Chu Thiến vừa nói:   -   Cậu xem, mấy người phụ nữ này đem mấy ngàn vạn đập lên người mà mắt cũng không thèm chớp.   Cô nhẹ thở dài một hơi:   -   Thật hâm mộ quá đi! Chẳng biết đời này mình có được một lần xa xỉ như thế không?   Cô ấy đến gần Chu Thiến đùa giỡn:   -   Hay là chúng ta đổi mục tiêucuộc sống sang việc câu lấy một “chàng rể kim quy”? Trải nghiệm cuộcsống làm một quý bà hào phóng   Chu Thiến gõ nhẹ lên đầu cô ấy nói:   -   Về nhà năm mơ đi! Quý bà hào phóng… Dựa vào nhan sắc này, có con rùa vàng nào thèm nhìn đến chúng ta?   Chu Thiến nhìn đồng hồ rồi nói:   -   Sắp mười giờ rồi, nhanh lên không lỡ xe bus mất.   Trên đường đi, Tiểu Mạt không phục nói:   -   Có lẽ có người có tiền sẽ để ýđến con gái nhà nghèo, nhan sắc bình thường nhưng tâm hồn lương thiện.Trong TV đều diễn như thế!   Chu Thiến lườm cô ấy một cái. Cô nhóc này bị phim thần tượng tiêm nhiễm quá nhiều. Không thực tế chút nào cả.   Tiểu Mạt vẫn còn lải nhải, Chu Thiếnkhông còn chút kiên nhẫn nào nghe cô ấy ca bài “chàng rể kim quy” mỗingày đến nghìn lần nữa, chỉ về bên kia đường nói:   -   Xe đến rồi, nhanh lên thôi   Nói rồi không quay đầu lại cứ thế chạy đi.   Khi Chu Thiến sắp chạy đến trạm xe bus đối diện đường thì đột nhiên Tiểu Mạt hét lớn:   -   Thiến Thiến…   Ngay sau đó, một chiếc ô tô màu đỏ như mãnh thú lao về phía cô. Cô sửng sốt, đầu óc trống rỗng……   Giây sau, cô bay lên cao rồi ngã xuống.Trong nháy mắt khi bóng đen bao phủ, Chu Thiến muốn nói với Tiểu Mạt:“Thực sự mình cũng mong sống cuộc sống giàu có, nhưng cơ hội này chẳngbao giờ có nữa rồi”   Khi Chu Thiến khôi phục lại ý thức thìchỉ cảm thấy đầu đau đến vỡ tung. Sau đó ngửi thấy mùi thuốc sát trùngnồng nặc. Mí mắt nặng trĩu, Chu Thiến rên rỉ một tiếng, cố gắng mở mắt.   Đập vào mắt là một mảnh trắng xóa, tường nhà trắng, trần nhà trắng, giường trắng.   Đây là bệnh viện sao?   Mời các bạn đón đọc Con Dâu Nhà Giàu của tác giả Thập Tam Xuân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cố Chấp - Linh Lạc Thành Nê
Con người ai mà chẳng yêu cái đẹp đùng không nào? Nhưng mà người đàn ông này cũng quá anh tuấn đi. Chỉ lướt ngang qua mà cô cảm thấy như hồn phách bị câu đi mất. Đẹp quá đẹp Nhưng mà, đã có bạn trai rồi nha, háo sắc quá vẫn không tốt đâu Lòng nghĩ vậy nhưng vẫn tiếc nuối ngó thêm một cái. Không ngờ chỉ vừa đi vài bước, xảy ra sự cố. Và cô lại được người đàn ông đẹp trai đó đi mua sắm Thế sự sao đảo điên vậy nhỉ?? Người này hình như cùng cô có quen biết thì phải, chủ yếu là biểu hiện của anh ta cũng rất nhã nhặn, lịch sự, và ôn nhu với cô, nhưng tại sao cô cứ có cảm giác không an toàn thế này? Cảm giác người này có gì đó rất kì quái, có chút thâm trầm và khó đoán. Mà thôi, cô cũng không nghĩ nhiều, đằng nào cũng chẳng còn cơ hội tiếp xúc. Nhưng không ngờ, người này ngày càng can thiệp sâu vào cuộc đời cô Tới khi cô kịp nhận ra thì... *** Tần Tuyên Tuyên lại từ chối cơ hội mà Đỗ Mộ Ngôn đưa tới một lần nữa. Đỗ Mộ Ngôn vẫn kiên trì, không ngừng đưa tới các loại quà tặng, dĩ nhiên cũng biết rõ thái độ cô vẫn không hề thay đổi, lúc này hắn vẫn không hề hiểu được chỗ thất bại trong kế sách của mình, dần dần mất đi kiên nhẫn, hắn lại đến tìm Tần Tuyên Tuyên một lần nữa. Hắn gọi điện thoại hẹn gặp mặt Tần Tuyên Tuyên, ngoài dự đoán là cô lại đồng ý ngay lập tức. Hắn vỗn nghĩ hắn phải gọi điện hẹn vài lần, thậm chí phải chờ ở cửa Thiên Vũ mới có thể gặp mặt trao đổi với cô một lần. Đối với hắn mà nói thì chuyện này đúng là một tin tức tốt! Địa điểm hai người hẹn gặp vẫn là quán cà phê kia, Đỗ Mộ Ngôn sốt ruột muốn gặp cô nên đã đến từ rất sớm. Còn Tần Tuyên Tuyên thì sau khi tan làm mới có thể đến được, lúc đến cô cầm theo một bọc đồ lớn. ... Mời các bạn đón đọc Cố Chấp của tác giả Linh Lạc Thành Nê.
Thổ Phỉ Công Lược - Ngữ Tiếu Lan San
Do trên núi có thổ phỉ chuyên ăn cướp không chỉ của dân lành mà còn có của bọn quan phủ mấy đời quan phủ đến đây nhận chức được mấy ngày lại từ chức đi nơi khác khiến dân trong thành nghèo đói khổ sở.Ôn Liễu Niên là tân Tri phủ đại nhân, mới nhận chức  tại thành Thương Mang.Bách tính khua chiêng gõ trống, cứ tưởng rằng vị quan này cùng vị lúc trước như nhau đều là tráng hán ngũ đại tam thô rắn chắc, ai ngờ rằng từ trong xe ngựa đi ra lại là một con mọt sách gầy gò ốm yếu.Ôn đại nhân nhìn chung quanh, cau mày cảm khái, “Quả nhiên rất nghèo.”Bách tính nghe vậy cùng tan nát cõi lòng, chúng ta cũng không muốn, nhưng mà trên núi ngoài thành có thổ phỉ a. . . *** Giữa trưa trời nắng chang chang, khiến cây cối trong viện cũng héo rũ. Mộc Thanh Sơn bước từ trong phòng thu chi ra, dùng sức lười biếng duỗi eo, cảm thấy hơi nhức đầu. "Công tử." Hạ nhân đúng lúc bưng đến một chén nước thuốc, "Có thể khai vị thanh lọc, bảo chủ cố ý dặn dò phải uống hết." Nhìn chén nước thuốc màu nâu kia, Mộc Thanh Sơn nhíu mày, hít sâu mấy lần, rốt cuộc quyết tâm nuốt xuống hết. Vừa chua vừa đắng. "Bảo chủ đang ở tiền thính bàn chuyện với Lưu tiêu đầu." Hạ nhân lại nói, "Công tử vẫn là về phòng nghỉ ngơi đi, hôm nay bên ngoài rất oi bức, hẳn là qua trận sẽ đổ mưa." Mộc Thanh Sơn cả người đều buồn ngủ, muốn trở về phòng lại nhớ đến lúc nãy Thượng Vân Trạch nói qua có chuyện muốn thương nghị với mình, cũng liền đến tiền thính, muốn xem thử rốt cuộc đang trò chuyện gì với Lưu tiêu đầu, cư nhiên có thể trò chuyện lâu như vậy -- Lúc trước cũng chưa từng nghe qua người này a. ... Mời các bạn đón đọc Thổ Phỉ Công Lược của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.
Thâm Cung - Trần Lạc Hoa
Thâm cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục. Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ. Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc. Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình. Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn. Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình. Có một nữ nhân cương liệt như lửa, ngay thẳng như tùng, vì không chịu luồn cúi mà phải gánh lấy không biết bao nhiêu sóng gió, vùi dập tả tơi. Có một nữ nhân ẩn nhẫn giấu mình, từng bước từng bước leo lên đỉnh cao danh vọng, không tiếc dùng máu của tỷ muội sưởi ấm bản thân. Còn có một nữ nhân vốn không màn vinh hoa phú quý nhưng vì bảo vệ bản thân mà bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu điên cuồng. Vì đứng vững giữa chốn hậu cung, lưng phải tựa vào vị Đế vương lạnh lùng bạc bẽo, máu tươi ướt đẫm hai tay, lòng nhỏ lệ nhưng miệng vẫn phải mỉm cười. Xiêm y lộng lẫy xa hoa tô điểm bằng máu và nước mắt. Trong chốn hậu cung này, nữ nhân không chết thân thì cũng chết tâm. Phi tử không có ai là người tốt. Bởi vì những người tốt đều đã chết cả rồi. *** Năm Quang Nhật thứ bảy là một năm đầy sóng gió đối với Tống Chiêu Huy. Hắn cảm thấy ngôi cao cửu ngũ này càng lúc càng khó ngồi. Nhớ lại lúc hắn mới đăng cơ năm mười một tuổi, mũ bình thiên đội cũng chẳng vừa, cứ chốc chốc lại phải dùng tay đẩy lên để khỏi sụp xuống kín mắt. Khi ấy, mẫu hậu buông rèm nhiếp chính. Tuy hắn là người ngồi ở vị trí cao nhất nơi điện Cát Tường nhưng bá quan văn võ đều hướng về phía mẫu hậu ở sau rèm mà thưa bẩm, chẳng ai buồn nhìn đến hắn. Hắn cảm thấy chuyện triều chính thật là mỏi mệt. Hắn nghe vào chẳng hiểu bao nhiêu, chỉ muốn chạy đi chơi. Nhưng nhớ đến lời phụ hoàng trước lúc băng hà, hắn lại phải tiếp tục gắng gượng. Vậy mà cũng đã gắng gượng được bảy năm rồi. Hôm nay đã là hai mươi chín tháng chạp. Trời càng lúc càng lạnh, đến nỗi Tống Chiêu Huy có cảm giác cả trái tim của hắn cũng muốn hóa thành băng trong lồng ngực. Thời tiết thế này mà Hà Thục Chiêu vẫn kiên trì cầu kiến. Hắn nghe bọn thái giám bẩm báo rằng hoàng hậu nương nương đang quỳ trong sương giá chờ diện thánh thì cũng có chút không đành lòng, nhưng cuối cùng hắn vẫn lắc đầu. Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, Tống Chiêu Huy mới chỉ là đứa trẻ mười một tuổi còn Hà Thục Chiêu đã là một thiếu nữ mười bảy trẻ trung, xinh đẹp. Tống Chiêu Huy còn nhớ ngày mẫu hậu dắt tay Hà Thục Chiêu đến gặp hắn, hắn còn ngây thơ gọi nàng một tiếng "hoàng hậu tỷ tỷ". Trong trí nhớ của hắn, Hà Thục Chiêu vốn dĩ rất dịu dàng, lương thiện. Nữ tử năm ấy ngay cả một con kiến cũng không nỡ dẫm lên, chẳng rõ từ lúc nào đã biến thành một vị mẫu nghi thiên hạ lòng dạ tàn nhẫn, hiểm độc thế này. Nhiều năm về trước, Hà Thục Chiêu là người tận tâm chăm lo cho hắn từng miếng ăn, giấc ngủ, là người thức trắng đêm giúp hắn lau mồ hôi, đổi khăn chườm trán mỗi lần hắn trở bệnh. Tiếc rằng, nàng cũng là người ngọt ngào khuyên nhủ hắn phê duyệt những bản tấu chương lố bịch có lợi cho nhà họ Hà. Tống Chiêu Huy hiểu rõ bản thân bị nàng thao túng, chỉ là khi ấy hắn còn nhỏ tuổi, một thân một mình giữ bốn bề lang sói, không thể không giả vờ ngốc nghếch nghe theo. ... Mời các bạn đón đọc Thâm Cung của tác giả Trần Lạc Hoa.
Tình Hận - Tư Ngoạn Thuần Dương
Huynh đệ tương tàn, một trận chiến sặc mùi huyết tanh, nhuộm thẫm chốn hoàng cung lộng lẫy trong màu đỏ bi thương. Năm đó, chàng chấp nhận đánh đổi lương tâm, hi sinh tất thảy để đổi lấy ngôi vị cửu ngũ chí tôn, một lòng chỉ mong có được nàng. Chàng vốn dĩ là hoàng đế quyền uy lẫy lừng, nắm giữ thiên hạ trong lòng bàn tay, giang sơn bốn bể thu trọn vào mắt, cớ sao chỉ có nàng, người chàng yêu đến tê tâm liệt phế là không thể chạm tới?! Ước mong lớn nhất đời này là có thể nắm tay nàng sống trọn một kiếp đến tận khi xế bóng chiều tà, mãi mãi không lìa xa. Đáng tiếc, thứ tình yêu sâu đậm ấy lại khởi nguồn cho những năm tháng đằng đẵng tràn ngập thù hận, day dứt, khổ đau. Cuồng si nàng, khao khát nàng, chàng chưa từng hối hận. Điều chàng hối hận duy nhất, chính là mang cùng huyết thống với người con gái chàng yêu thương... *** Warning : Có yếu tố incest Hãy xem thêm "Khảo sát" ở profile để trao đổi với tác giả về những vấn đề liên quan đến tác phẩm. *** Niềm hi vọng vừa nhen nhóm đã vụt tắt bởi lời nói của Trác Vũ Hạo, Tử Mai vừa tức vừa lo, cuống quýt phân bua mà gần như gắt lên với người đối diện: - Thuần vương đã hứa rồi mà sao dám tự ý nuốt lời ! Ngài toàn lấy lí do này nọ để chống chế cho lá gan chuột nhắt của ngài thôi. Rõ ràng phụ thân tiểu nữ bị oan, chắc chắn là thế, nhưng Tô vương và Lạc vương không những đi rêu rao khắp nơi mà còn dọa nếu tiểu nữ đến gặp Khanh Liêu hoàng đế thì sẽ bị Người nhốt vào ngục tối như phụ thân, rồi khổ sở mà chết. Tiểu nữ có nỗi niềm lại không biết sẻ chia cùng ai, tưởng hôm nay gặp được Thuần vương là có thể yên tâm dựa dẫm, vậy mà ngài chưa kịp cho tiểu nữ hi vọng đã vội vàng dập tắt nó. Trác Vũ Hạo chẳng biết nên nói gì, cứ im lặng nhìn Tử Mai khóc lóc hồi lâu, cuối cùng cũng không đành lòng trơ mắt nhìn liền gật đại một cái, trong đầu chỉ thầm cầu trời khấn Phật sao cho phụ hoàng không tức giận tới mức ném luôn chàng vào đại lao cùng Triệu giám quân và con gái ông ta. Chàng đột ngột nắm lấy bàn tay Triệu Tử Mai đang đưa lên lau nước mắt, quả quyết bảo: - Được rồi, ngươi đi theo ta, chúng ta cùng đến điện Khả Nhiên diện kiến phụ hoàng và Thượng Tiễn tướng quân. Nhớ, dù Triệu giám quân có làm sao cũng chớ kích động, cứ ngoan ngoãn để ta giải trình. Ta là hoàng tử, có lẽ mọi người sẽ tôn trọng ý kiến của ta hơn là của một nữ nhi như ngươi. ... Mời các bạn đón đọc Tình Hận của tác giả Tư Ngoạn Thuần Dương.