Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ca Tẫn Đào Hoa

Anh trai hàng xóm vừa dịu dàng vừa tuấn tú lại là người đã thầm mến mấy năm sắp kết hôn, bạn học Tạ Hoài Mân thất tình, ôm tâm trạng được ăn cả ngã về không, thừa dịp đi cùng thang máy với người ta đã mở lời thổ lộ. Thế nhưng, đời người chính là kỳ diệu như thế, giây tiếp theo, thang máy mất trọng lực. Khi bạn học Tiểu Tạ mở mắt ra, thế giới của bạn đã hoàn toàn đảo lộn. Cô gái nhỏ gầy gò trong gương chính là thân phận mới của bạn. Thần tiên nói, hệ thống sắp xếp lá số tử vi có chút nhầm lẫn, bạn cứ ở yên đấy chờ một lát đi. Nhưng phải đợi đến khi nào? Bạn học Tiểu Tạ cảm thấy chán muốn chết, cứ như thế bắt đầu hành trình xuyên không không biết nên khóc hay nên cười của bạn… *** Mấy năm nay, mùa hè kinh thành càng ngày càng nóng. Tháng này năm trước còn có thể mặc hai lớp quần áo, nay chỉ mặc một lớp áo lụa thôi cũng cảm thấy nóng. Con chim đỏ rực trong lồng không ngừng náo động, khiến những sợi lông vũ mỏng may rơi lả tả. Nó nhảy lên nhảy xuống, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu tuy ngắn ngủi lại êm tai. Đại nha hoàn Ấu Thanh bưng trà tới, thở dài nhìn về phía con chim, buông tách trà rồi lấy thức ăn ra cho nó. Tống Tử Kính thấy vậy cười nói: “Nó nóng quá thôi, ngươi đem lồng vào nhà đi, thêm cho nó chút nước.” “Vâng ạ.” Ấu Thanh khẽ nhún gối, xách lồng chim vào phòng. Quy củ trong phủ không tính là nghiêm ngặt, có điều tính cách Tống Tử Kính rất cẩn thận chặt chẽ, mấy năm nay quyền cao chức trọng, trên gương mặt hiếm thấy nụ cười, hạ nhân cũng tự giác cung kính hơn vài phần. Tống Tam nay là quản gia của tướng phủ, bản thân đã lấy vợ sinh con, nhưng gương mặt non nớt vẫn chưa thay đổi là bao. Hắn nhẹ chân đi tới, thấy Tống Tử Kính không phải đang trầm tư mới tiến lên nói: “Thiếu gia, cơm tối xong rồi, dọn ở đâu ạ?” Hơi nóng trên người Tống Tử Kính còn chưa tan, cũng không có khẩu vị, thế nhưng trong đầu đột nhiên bật ra một giọng nói giòn tan mang theo ý cười: “Ăn uống không điều độ cẩn thận thủng dạ dày!” Giọng nói kia mang đến cho ngày hè oi bức một chút mát mẻ, tâm tình của hắn tốt hơn, phân phó: “Ở trong đình đi.” Tống Tam bắt đầu sắp xếp. Tống Tử Kính đứng lên, chậm rãi đi về phía Đắc Phong đình. Trên hành lang có chút gió, vạt áo hắn khẽ bay lên. Dáng người nhẹ nhàng, khoan khoái, thon dài như một cành liễu. Một phiến lá rụng bị thổi tới, còn chưa tới gần người đã bị một thứ gì đó ngăn lại, Ấu Thanh đi theo phía sau lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, ái mộ. Món ăn rất đơn giản. Tống Tử Kính chưa thành thân, ra ra vào vào chỉ có người thân tín theo hầu, tướng phủ tuy rộng lớn nhưng không nhiều người hầu. Trước đây hoàng đế từng có ý định làm mối cho hắn bị hắn lạnh nhạt từ chối. Là người quen cũ đã hơn mười năm, hoàng đế chỉ cười cười, cũng không nói gì thêm. Mời các bạn đón đọc Ca Tẫn Đào Hoa của tác gải Mỹ Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học - Kim Kinh Nam
Cho đến hôm nay, Đàm Mạt vẫn chưa hiểu được những ký hiệu kỳ lạ mà một nữ nạn nhân lưu lại trước khi chết có ý nghĩa gì. Lạc Hàm: "Nếu là em, em sẽ để lại lời cuối cho ai trước khi chết?" Đàm Mạt: "Bố mẹ!" Chỉ vậy thôi sao?!! Lạc Hàm tiếp tục dẫn dắt: “Nếu như tình yêu của em đối với bạn trai lớn hơn tình yêu đối với cha mẹ thì sao?” Đàm Mạt chăm chú suy nghĩ, một lát sau thốt ra: “Mật mã thẻ ngân hàng của em là 753209.” Lạc Hàm im lặng, đành tiếp tục xem hồ sơ, chẳng buồn để ý đến cô nữa. Cảm thấy đáp án mình đưa ra có vẻ không đúng trọng tâm, cô ngại ngùng lên tiếng: “Vậy chính xác di ngôn phải là gì?” Lạc Hàm không thèm chấp người có EQ thấp như cô, thuận miệng đáp lời: “Xin lỗi! Em đi trước đây … anh theo sau em nhé!” Đàm Mạt im lặng … Quả nhiên, đáp án tiêu chuẩn như thế thì cô không hề nghĩ đến … Nếu như có một ngày, bạn yêu một cô gái IQ cực cao, EQ cực thấp, thật sự là sẽ có một người đàn ông vẻ ngoài sáng sủa, nho nhã lễ độ, thận trọng từng bước, thầm lặng để cô dần dần tiến vào ‘địa bàn’ của mình ư? Chắc chắn là có rồi, không nói đâu xa, chính là Lạc Hàm nhà ta. *** Trình Tuấn bị giam trong mật thất căn biệt thự. Lúc giam giữ Đàm Mạt, không gian rất tối nên chưa nhìn rõ mấy bình thủy tinh; hiện tại ánh sáng chiếu vào, những chiếc bình không hề che đậy hiện ra trước mắt anh. Là ... Những phần cơ thể người bị tách rời. Steve cũng là lần đầu tiên trông thấy thứ mà Katy gọi là 'vật phẩm'. Trong bình có bàn tay trắng nõn thon dài, có cánh tay, nhìn gương mặt quen thuộc kia dạ dày Steve cuộn lên .... Đó chính là đầu của ... Hoàng San San ... Trình Tuấn không nói gì, những vật phẩm trước mắt không khiến anh ta sợ hãi. Anh ta quắc mắt nhìn về hướng Katy, ả nở nụ cười vô hồn: "Sao ... Thấy tôi phẫu thuật lại giống như đúc cô ta không?" Nói xong, ả đưa tay sờ sờ khuôn mặt mình, "Trước đây tôi cho rằng Hoàng San San chính là vật phẩm tốt nhất của tôi; nhưng mà, nếu tôi có được Đàm Mạt ... Vậy danh hiệu cao quý này sẽ nhường lại cho cô ta!" Ả ngồi xuống đối diện Trình Tuấn: "Jason, nếu anh cưới tôi sớm hơn một chút chắc chắn sẽ không đến nông nỗi này." "Steve! Nơi này tạm thời giao cho anh! Mấy chiếc bình tôi đặt ắt hẳn cũng sắp đến rồi!" ... Mời các bạn đón đọc Đừng Loạn! Chuyện Này Không Khoa Học của tác giả Kim Kinh Nam.
Dụ Chàng Cắn Câu - Cổ Linh
Điều gì có thể khiên mội vị Vương gia đường hoàng ngạo nghễ nhất, cũng là vị Đại Nguyên soái thống lĩnh trăm vạn đại quân của Đại Liêu tức giận đến muốn hộc máu như vậy??? Đó chính là bị "gài bẫy" Để kết hôn Nhưng đối tượng chết hết rồi ư? Sao lại đem cái "Lão xử nữ khô khan xấu xí nhận không ra hình người" làm tân nương của hắn chứ????? Aiiii Aiiiii Ai........! Thờ dài, thở dài, lại thở dài Hắn đành phải hy sinh bản thân "Một người vì mọi người", quyết đoán nhắm mắt đưa chân đẩy cửa tân phòng ra. Hắn mở to hai mắt "Oa! thật đẹp, tân nương thật là xinh đẹp." Ai nói nàng vừa già vừa xấu? Nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng, phấn trắng nõn nà, bộ ngực "đẫy đà" Thanh âm của nàng so với hắn còn lớn hơn, tính cách nàng càng bốc lửa hơn. Hơn nữa, mới uống mấy ly rượu nàng liền mơ mơ màng màng đưa tới cửa để cho con sói lớn ăn... *** Hoàn Nhan Duẫn Đôn, Vương Tư Ôn, Liệt Lỗ Cốc, Di Lý Cát cùng Tịch Cát xếp thành một hàng, hai tay hoàn ngực đứng nghiêm ở trước cửa nhà Hoàn Nhan. Còn lại đối diện là ba vị từ trước đến nay chưa từng sợ ai —— Tuyên Uy Gia Luật Bồ Ninh có đôi mắt ti hí cái mũi nhỏ rất mập mạp, người thon gầy âm trầm là Lâm Nha Gia Luật Mưu Lỗ, người cuối cùng có khuôn mặt xanh trắng là Phò mã Đô úy Tiêu Khẩn Đức, chung quanh bọn họ đứng có hơn mười tướng sĩ người Liêu. Hơn nữa bên ngoài là những người của dân tộc Nữ Chân đang đứng xem náo nhiệt, nam nữ lão ấu một đoàn đều lạnh run lui lại, rất sợ bị vạ lây, nhưng lại không chịu nổi hấp dẫn, không thể làm gì khác hơn là trốn xa một chút nhìn, chuẩn bị nếu có chuyện gì xảy ra thì lập tức bỏ chạy. ”Các ngươi thật to gan, lại dám đả thương bộ hạ của ta, cho dù các ngươi là người Liêu thì cũng không thể tha thứ được!” Gia Luật Bồ Ninh đầu tiên mở miệng mắng to. Năm người khinh miệt ‘hừ’ lạnh một tiếng, không có để ý đến hắn. ... Mời các bạn đón đọc Dụ Chàng Cắn Câu của tác giả Cổ Linh.
Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương
Ngày còn sống Lộ Chiêu Diêu nàng làm cái gì cũng cực kỳ phô trương, chỉ riêng cái chết là đặc biệt bình thường. ---- Ta là một nữ ma đầu, kẻ muốn ta chết nhiều vô số, nhưng ta vẫn sống thật khỏe mạnh, dương dương đắc ý. Nhưng đúng vào thời điểm ta nghĩ bản thân sắp chạm tới đỉnh cao của ma giới thì ta lại... Chết rồi! Lại bị chính tay tên gác cửa quái dị của môn phái giết chết... Ta hận! chính vì vậy ta đã trở thành cô hồn dã quỷ. Cả ngày lẫn đêm ta đều ngồi vẽ vòng tròn lẩm bẩm về ba điều. Một là lúc sống thủ đoạn không đủ độc ác lại quá dễ dàng với bọn danh môn chính phái. Hai là sống quá tự tin, kiêu ngạo không đủ cẩn thận cuối cùng bị giết. Ba là trăm lần không nên vạn lần không nên thu nhận tên quái dị kia làm môn hạ để giờ chết dưới tay hắn. *** Mặc Thanh đem thứ duy nhất liên quan thân thế của hắn là gương bạc nhỏ đeo lên cổ Lộ Chiêu Diêu. Nàng ngủ say sưa, không biết trời đất là gì. Thực ra trong lòng hắn vô cùng thấp thỏm, không biết sau khi Lộ Chiêu Diêu tỉnh dậy, phải đối mặt với nàng như thế nào. Nếu nàng nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối nay, nàng sẽ xử lý hắn ra sao? Giữ lại, hay là... đuổi hắn đi? Nếu là vế trước thì thật may, đúng như mong đợi của hắn; còn nếu là vế sau... Tư Mã Dung dẫn người tới tìm được Lộ Chiêu Diêu, đưa nữ nhân vẫn còn đang ngủ say sưa đi mất. Mặc Thanh chỉ giống như thường ngày ẩn vào bên trong hắc bào rộng thùng thình, thối lui đứng sang một bên, lẳng lặng đưa mắt nhìn bọn họ rời đi. Những ngày trôi qua tiếp theo quả thực là gian nan giống như đang đợi phán quyết, nhưng Mặc Thanh không ngờ, sau nửa tháng ngủ mê man, Lộ Chiêu Diêu tỉnh dậy lại quên sạch ký ức về một đêm điên cuồng diễn ra nửa tháng trước. Hắn biết nàng không phải đang giả vờ, bởi vì chính tại thời điểm đó, Mặc Thanh mới phát hiện ra, chiếc gương bạc hắn luôn mang theo người từ nhỏ kia lại có khả năng đọc được suy nghĩ trong lòng người khác. ... Mời các bạn đón đọc Chiêu Diêu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ
Truyện Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ do Tuyền Thương Tư Phàm sáng tác. Câu chuyện kể về cuộc đời của cô gái vào đúng ngày trăng tròn tuổi mười tám cô đã mất đi tất cả sự trong trắng thuần khiết ấy! Vào đúng ngày mà cô ở độ tuổi đẹp nhất, nhận được món quà sinh nhật từ người mẹ kế chính là người đàn ông đã hãm cô, cướp đi thứ quý giá nhất của người con gái. Năm năm sau đó cô trở về cùng dắt theo một bé gái tuy con nhỏ tuổi nhưng khá xinh xắn bụi bẫm, lần này cô phải tìm chính xác người đàn ông đó để làm rõ chuyện năm xưa! *** Đây là một hội trường cử hành hôn lễ thế kỷ. Chú rể chính là Ninh thiếu đại danh đỉnh đỉnh của tập đoàn Ninh thị, Ninh Doãn Ngân. Anh vừa đẹp trai vừa nhiều tiền ở thành phố A, là người đàn ông làm mê đảo hàng vạn cô gái, Ninh Doãn Ngân! Đúng vậy, hôm nay anh phải kết hôn! Tin tức này làm cho nhiều người khiế[ sợ, có không ít trái tim cô gái tan vỡ. Ánh mặt trời ấm áp trên bầu trời chiếu xuống, mọi người đồng loạt nhìn về phía cô dâu cách đó không xa đang đi tới, bên tai vang lên khúc nhạc hôn lễ. Hàn Mộ nắm tay cha mình là Hàn Quốc Đào, chậm rãi bước từng bước đi về phía Ninh Doãn Ngân cách đó không xa. ... Mời các bạn đón đọc Cha Tổng Giám Đốc Quá Càn Rỡ của tác giả Tuyền Thương Tư Phàm.