Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu

Ân Ân là một đứa trẻ bị vứt bỏ nên từ nhỏ đã chịu đủ loại ức hiếp. Cho đến ngày cô được Ân Lưu Tô nhận nuôi thì mới có được một gia đình, dù giản đơn nhưng rất ấm áp.  Ân Lưu Tô sống trong một con hẻm nhỏ, xung quanh đều là những gia đình nghèo khổ, thu nhập chỉ dựa vào việc đi đưa cơm hộp. Khuôn mặt già nua, thu nhập ít ỏi, chỉ dựa vào tính cách mạnh mẽ mà xây nên một khoảng trời cho Ân Ân. Ân Ân rất yêu mẹ, cô cứ tưởng mình có thể vĩnh viễn ở cạnh bà. Nhưng mà sau đó Ân Lưu Tô lại mất tích một cách thần bí, không còn thấy xuất hiện nữa.... *** Nhiều năm sau này, Ân Ân thi đậu vào trường đại học trọng điểm của cả nước vì muốn theo đuổi đối tượng cô thầm mến đã lâu, Cận Bạch Trạch. Vào ngày sinh viên năm nhất nhập học, vậy mà cô đã gặp lại mẹ của mình, Ân Lưu Tô! Bà không những không hề già đi mà ngược lại còn trở nên trẻ trung hơn nhiều, trông như bằng tuổi với Ân Ân! Cô tết hai bím tóc, xỏ khuyên tai, mặc một cái áo ba lỗ tập luyện đánh nhau với một nhóm nam sinh viên. Ân Lưu Tô trở thành đàn chị năm ba trẻ trung phô trương của Ân Ân. Ân Ân sợ đến ngây người. … Nhưng không chỉ có mỗi chuyện này khiến cô kinh ngạc. Ân Lưu Tô chẳng những là đàn chị xinh đẹp tài năng, mà còn là một nữ tổng giám đốc đã gây dựng sự nghiệp nhiều năm, tài sản kếch xù, là tấm gương vàng của Học viện Kinh tế. Ân Ân mới hiểu được cảm giác biến thành phú nhị đại chỉ trong một đêm. Hôm đó, Ân Lưu Tô ôm bả vai của Ân Ân, miệng ngậm một cọng cỏ, nhìn nam thần đẹp trai nhất của học viện Cận Bạch Trạch đang chơi ở trên sân bóng đối diện. “Tên nhóc này là người con thích ba năm?” Ân Ân đỏ mặt: “Vâng.” “Hình như cậu ấy đang làm nhân viên thực tập ở công ty của mẹ.” Ân Ân kinh ngạc nhìn Ân Lưu Tô, trên mặt tràn đầy dấu chấm hỏi. Ân Lưu Tô phun cọng cỏ ở trong miệng ra, kéo Ân Ân đến trước mặt Cận Bạch Trạch dù cho cô có liều mạng giãy giụa. “Trước mắt cậu là cơ hội cả đời không cần phải phấn đấu.” “Đây là con gái của bà chủ, tới chào hỏi một chút.” Cận Bạch Trạch nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ân Ân, suy nghĩ vài giây rồi gọi: “Mẹ.” *** Có những đứa trẻ được bố mẹ ngóng trông ngày nó đến với thế giới này, nhưng, cũng có những đứa trẻ bị ruồng rẫy ngay từ thuở mới lọt lòng. Ta biết ngày ta được sinh ra, nhưng ở cô nhi viện, bọn trẻ lại biết ngày chúng bị mẹ cha từ bỏ, bởi, ngày sinh nhật của chúng được chọn dựa trên ngày chúng được đưa đến nơi này. Tạ Văn Thanh và Ân Ân đều là cô nhi. Gặp nhau trong cô nhi viện, nhờ chia đôi miếng ăn mà hai đứa trẻ trở thành anh em. Thật ra, ít ai biết rằng, Tạ Văn Thanh và Ân Ân không phải anh em máu mủ ruột thịt. Nhưng nhìn cái cách họ trân trọng phần tình thân này, nào có ai nghĩ thế nữa đâu, sự khuyết thiếu thân tình cũng được bù đắp vẹn tròn. Trước khi Ân Ân có cái tên thuộc về riêng mình, bên cạnh danh xưng “Ngôi sao thiểu năng trí tuệ” do ông anh trai ngố tàu đặt cho, mọi người thường gọi cô bé là “Tạ Tiểu Muội”, nghĩa là em gái họ Tạ. Chẳng có nguyên nhân sâu xa nào cho cái tên nửa nạc nửa mỡ này, gọi cô bé như thế cũng bởi vì, anh của cô bé là Tạ Văn Thanh. Tạ Văn Thanh là một thiếu niên mười tám tuổi có trái tim nhiệt huyết và đôi bàn tay trắng. Một trái tim đong đầy nhiệt huyết mới đủ sức chứa niềm đam mê ca hát, bởi nỗi, âm nhạc như một thức quà xa xỉ với bọn họ, những con người bên rìa của xã hội, những con người phải bon chen kiếm tìm vị trí mà họ thuộc về. Có những lúc, Tạ Văn Thanh sẽ như cây tùng cây bách, vững vàng đối diện với hết thảy mọi chông gai, thách thức để bảo vệ Ân Ân, cô em gái chẳng chung dòng máu. Dù cho phải ngủ dưới gầm cầu, sống một cuộc sống nay đây mai đó và bản thân mình chỉ mặc một bộ đồ cũ kỹ rách nát, anh cũng sẽ lo lắng cho em gái thật chu toàn, không để cô bé phải thiếu ăn thiếu mặc. Anh là chỗ dựa vững chắc cho Ân Ân, tuy vậy, cũng có những khi anh “trẻ trâu” chẳng ai bì kịp, thậm chí còn ngốc nghếch và rất dễ tin người. Rất nhiều lần tưng bừng phấn chấn “khởi nghiệp”, nhưng kết quả nhận lại chỉ toàn là cay đắng, tiền mất tật mang. Tạ Văn Thanh biết mình chỉ có hai bàn tay trắng nhưng anh chưa bao giờ lấy đó làm sự tự ti khiến chính mình muộn phiền. Nào ngờ đâu, có một người đã xuất hiện và làm thay đổi cuộc sống của họ. Cô gái đó tên là Ân Lưu Tô. Cô gái tên Ân Lưu Tô này rất kỳ lạ. Chẳng hiểu sao cứ một mực nói mình chỉ mới hai mươi tuổi, mà kỳ lạ thay, cô lại mang dáng hình của một bà cô ở tuổi tứ tuần. Còn nhớ, vào lần đầu tiên gặp mặt, đó là tình huống “gặp chuyện bất bình ra tay tương trợ” đầy bất ổn của cô. Tạ Văn Thanh bị cô hiểu nhầm, cô tưởng anh là kẻ chuyên đi bắt cóc trẻ em nên đã đánh anh một trận no nê, và cuối cùng, họ đã cùng nhau vào đồn cảnh sát “uống trà”. Trong muôn vàn cách thức gặp gỡ, đánh nhau thành quen thân cũng chẳng hề hiếm lạ. Xem như là họ bắt đầu quen biết nhau từ dạo ấy. Nói cô xinh đẹp thì cũng không hẳn, nhưng tuyệt đối không xấu. Cái đẹp ở cô không phải là cái đẹp mà bất kỳ cô gái chàng trai tuổi đôi mươi nào cũng nhìn ra được. Mỗi lần nhìn thấy vết chân chim nơi khóe mắt cô, mấy sợi tóc bạc rũ xuống vầng trán và cả dáng người thừa cân xập xệ đó, Tạ Văn Thanh không sao hiểu được, rốt cuộc mình thích gì ở người ta thế nhỉ. Rõ ràng anh chẳng phải kiểu người có tâm hồn sâu sắc gì, thế nên, anh không thể rung động vì lý do “thấy được sự đồng điệu từ tâm hồn”. Rung động vì ngoại hình, càng không thể. Tuy mỗi cậu trai tuổi ấy đều cất giấu một bóng hồng trong lòng, nhưng có lẽ Ân Lưu Tô lại không phải là một đoá hoa bung nở. Cô của khi ấy, chỉ là một chiếc lá lúc xế chiều. Ấy thế mà, mỗi một cử chỉ, dù là nhỏ bé của cô, vẫn làm cho trái tim Tạ Văn Thanh bất giác đập liên hồi. Tuy hành trình họ đến bên nhau chẳng thể gọi là xuôi chèo mát mái, thậm chí còn thêm phần trắc trở khi họ đã xa cách nhau mười năm. Mười năm, quãng thời gian đủ dài để thay đổi mọi thứ. Quãng thời gian để Tạ Văn Thanh “lột xác” trở thành một người đàn ông chững chạc, quãng thời gian để Ân Ân lớn lên thành một cô thiếu nữ. Nhưng chẳng hiểu sao, tình cảm chân thành giữa họ cứ ngày một lớn dần lên theo năm tháng, mãi chẳng chịu vơi đi chút nào. Ngay từ ban đầu, nếu không có cô, nếu cô không xuất hiện và nhận nuôi Ân Ân, có lẽ bây giờ họ đã khác. Có thể vượt qua sự túng thiếu và được ấm no, cũng có thể sẽ mãi lạc lối trong thành phố tấp nập này. Có lời từng viết rằng, “Yêu là không bao giờ để mình phải nói câu ân hận” [*]. Nếu hành trình ngược lối này đã đưa họ đến bên nhau, vậy thì cứ để họ được ở bên nhau luôn mãi, cho đến ngày sau hết vẫn chẳng chia lìa. ““Tạ Văn Thanh, anh thích em từ bao giờ?” Đây là câu hỏi mà cô suy nghĩ thật lâu cũng không sao hiểu được. Vì sao lúc ấy anh lại thích cô đến mức không thể tưởng tượng, thẳng tiến không lùi. Tạ Văn Thanh nghĩ nghĩ, nghiêm túc mà đáp lời: “Vào buổi tối em và Ân Ân nghe anh kể chuyện đó, khi ấy, ánh đèn màu vàng ấm áp chiếu vào mặt em, rất nhẹ nhàng, anh thấy em ôm Tiểu Muội vào trong ngực, tựa như một người mẹ ôm con gái vậy, trái tim anh tan chảy. Anh với con bé lưu lạc lâu như vậy, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên bỗng cảm giác được gia đình là gì.” Ân Lưu Tô còn nhớ mơ hồ chuyện ngày hôm đó, cô cười nhẹ nhàng: “Anh trai nhỏ, anh biết không, em cũng vậy.” Buổi chiều ngày cô dẫn hai người về nhà ấy, cô dựa vào cạnh cửa, nhìn Tạ Văn Thanh cả người đầy cơ bắp rắn chắc ngồi xổm xuống lấy khăn giấy lau mũi cho Ân Ân như một người ba, sau đó thuần thục mà tết cho cô bé hai bím tóc xinh đẹp. Vào khoảnh khắc đó, Ân Lưu Tô cảm giác được… Có lẽ cuộc lữ trình cô độc này, có thể tạm thời dừng lại được rồi. Tình yêu long trọng giữa bọn họ ấy, bắt đầu từ tình thân. Và cuối cùng, kết thúc cũng là tình thân.” … Với một câu chuyện lấy tình yêu làm điểm tựa, mình nghĩ mình sẽ tiết lộ đôi chút về nội dung, nó như một cách mình kể lại hành trình đọc. Còn với “Mẹ tôi trở thành hoa khôi học đường siêu ngầu”, một câu chuyện tuy vẫn có tình yêu, nhưng tình thân, tình nghĩa giữa người với người mới là màu sắc chủ đạo, thì mình chọn cách nói sơ lược về hoàn cảnh các nhân vật chính. Mình đánh giá rất cao nội dung truyện và cách tác giả giải quyết tình huống, cả những đoạn “tấu hài” của Tạ Văn Thanh nữa. Xuyên suốt quá trình đọc truyện, có thể bạn sẽ cười tung nóc hoặc chợt thấy nao nao trước một phân đoạn nho nhỏ trong truyện. Nếu bạn đang muốn tìm một câu chuyện đơn giản, cốt truyện không quá cầu kỳ nhưng vẫn mang đến cảm giác ấm áp, bạn đừng ngần ngại mà hãy thử đọc “Mẹ tôi trở thành hoa khôi học đường siêu ngầu” đi nhé! ____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Samgo [*]: Trích “Câu chuyện tình yêu” – Erick Segal, Hoàng Cường dịch. *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Ngày đầu tiên sau khai giảng, một tin đồn mới nổi ồn ào khắp diễn đàn sinh viên đại học Nam Thị. “Mọi người đoán thử xem tôi vừa nhìn thấy ai ở tòa nhà số 10? Tạ Văn Thanh! Là ca sĩ nổi tiếng Tạ Văn Thanh đó!” “Ghê thật, lại thêm một fan cuồng.” “Tôi có thể chứng minh người này không bị điên. Vì tôi cũng thấy được, đeo khẩu trang trắng đen, đội ngược mũ lưỡi trai! Đúng là Tạ Văn Thanh, chồng của tôi có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.” “Vãi nồi, thật hay giả vậy?” “Anh ấy đi đưa sinh viên mới nhập học bị nữ quản lý cản lại trước ký túc xá nữ, không thể đi lên trên.” “Giờ tôi muốn xin làm quản lý ký túc xá nữ còn kịp không?” “Anh ấy đưa ai? Cầu mong không phải là đi đưa con gái của anh í!” “Ảnh vậy mà lén kết hôn á hả, muốn òa khóc luôn!” “Làm ơn đi, Tạ Văn Thanh mới ba mươi tuổi thôi, dù có con thật thì cũng không thể học năm nhất đại học đâu.” Ân Ân men theo bóng cây đi từ căn-tin đến phòng ngủ, một tay cầm hộp cơm, một tay nhấn bàn phím gửi tin nhắn. “Anh ngụy trang tốt thật nhưng vẫn bị phát hiện.” Tạ Văn Thanh: “Nhìn chủ đề nóng được tìm kiếm đi, anh đã nói rồi, đẹp trai như anh có đeo khẩu trang cũng không che nổi.” Ân Ân: “Bạn học đều nói em là con gái riêng của anh! QwQ” Tạ Văn Thanh: “Em có xác định là em thi vào trường học trọng điểm của cả nước không? [chỉ số thông minh đúng là cao ghê]” Ân Ân: “...” Đối diện có hai nữ sinh xách bình nước đang đi tới, nhìn thấy Ân Ân thì không nhịn được mà liếc mắt nhìn một cái. Ân Ân thấy hai người lấy di động ra, giống như là đang so sánh với ảnh chụp trên diễn đàn. Cô kéo cái mũ nhỏ màu vàng xuống che mặt. “Xin hỏi bạn là...” “Mình không phải.” Ân Ân cất bước chạy trốn trong nháy mắt trước khi nữ sinh viên này kịp hét lên điên cuồng, chạy còn nhanh hơn cả con chó. Có anh trai là người nổi tiếng, trên con đường trưởng thành của Ân Ân không tránh được việc bị người khác vây xem chỉ trỏ. Ân Ân trốn dưới cây ngô đồng, dùng sức ấn bàn phím gửi tin nhắn cho Tạ Văn Thanh. “Về sau anh còn đến trường em sẽ cắt đứt quan hệ với anh! [đao dính máu]” Tạ Văn Thanh: [Đã hủy bỏ chuyển khoản phí sinh hoạt] Ân Ân:??? Ân Ân: “Anh trai của em là tốt nhất trên thế giới [hôn hôn][hôn hôn]” ... Ân Ân mang theo hộp cơm leo lên tầng năm. Bạn cùng phòng tên là Mạc Lị Lị đã tới phòng ngủ, đang cực khổ mà bọc đệm chăn. Nhìn thấy Ân Ân, cô ấy thả vỏ chăn ca rô trắng xanh trong tay xuống, kinh ngạc nói: “Cậu nhìn quen ghê!” “Không, không, không, cậu nhận nhầm người rồi.” Cô đè thấp vành mũ. “Tớ không nhận sai đâu, cậu học ở trường cấp ba Gia Văn đúng không?” Ân Ân nghe thế mới thở phào nhẹ nhõm: “À, cậu cũng vậy à?” “Đúng là khéo thật đấy!” Mạc Lị Lị nói chuyện rất hưng phấn: “Tớ học ở lớp ba, còn cậu?” “Lớp bốn.” “Ha ha ha ha.” Mạc Lị Lị cười phá lên sang sảng: “Khó trách nhìn cậu thấy quen quen, hóa ra là học ở kế bên.” Có thể ở đại học gặp được bạn học cùng trường cấp ba lại còn ở chung một phòng ngủ, Ân Ân cũng vô cùng vui vẻ. Hai người giống như là “gặp được bạn cũ nơi đất khách quê người” vậy, cùng đi đến ban công vừa hóng gió vừa tám chuyện. Mạc Lị Lị nói chuyện có vẻ rất thần bí: “Cậu có biết Cận Bạch Trạch không?” Nhắc tới cái tên này, trái tim của Ân Ân đập thình thịch, khuôn mặt dù bị gió lạnh thổi qua vẫn cảm thấy nóng bỏng. Biết rất rõ ấy chứ. Hồi cấp ba, Ân Ân thắp đèn học bài hằng đêm để thi vào đại học trọng điểm phía Nam của cả nước, chỉ vì muốn được gần cậu hơn một chút. Ân Ân mua được quyển ghi chú môn Vật lý của Cận Bạch Trạch từ tiệm sách cũ. Mỗi ngày cô đều đặt trong cặp sách, luôn mang theo bên mình. Tạ Văn Thanh trào phúng cô không chỉ một lần: “Sao em không ôm quyển vở kia ngủ luôn đi.” Sau này cô thật sự ôm vở ngủ, xém chút nữa là anh ấy ném luôn cả người lẫn vở ra khỏi nhà. Mạc Lị Lị không nhìn thấy biểu cảm mất tự nhiên của Ân Ân, nói chuyện rất hưng phấn: “Hồi trước Cận Bạch Trạch đúng là quá xuất sắc! Ba năm đạt được học sinh xuất sắc nhất khóa, giải thưởng thi đua khoa học tự nhiên cầm mỏi cả tay, lại còn là nam thần số một, đẹp hơn cả mấy nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng mà...” Trái tim của Ân Ân bị Mạc Lị Lị làm cho chậm đi vài nhịp: “Nhưng mà sao?” “Cô cả của tớ là chủ nhiệm cấp ba của anh ấy. Đợt nghỉ hè tớ qua nhà cô chơi, nghe thấy bà cô cảm khái miết, cứ nói là một đứa trẻ tốt mà gặp cảnh như vậy thật là quá đáng tiếc...” “Đáng tiếc? Là chỉ cái gì?” Nhìn thấy Ân Ân cũng thích nghe, Mạc Lị Lị càng nói càng hăng... “Nghe nói lúc học năm hai đại học, anh ấy phải tạm nghỉ học nửa năm, gia đình bị phá sản. Hiện tại anh ấy... cũng rất thảm. Từ thiếu gia nhà giàu biến thành con nhà nghèo, nghe nói cũng không đi học được mấy buổi, đa phần là đi ra ngoài làm thêm kiếm tiền. Đúng rồi, cậu mà đặt cơm ở cái app giao hàng bên dưới trường học có khi còn gặp được anh ấy đến đưa cơm hộp đó.” Nghe được những lời này, Ân Ân có một loại cảm giác đã trải qua hơn trăm năm. Cậu ở trong lòng của cô là một thiếu niên mặc sơ mi trắng đại diện cho toàn thể học sinh lên phát biểu dưới cột cờ, một người tràn ngập nhiệt huyết, chí khí ngút trời. Cô khó lòng mà tưởng tượng được hình ảnh Cận Bạch Trạch đi giao cơm hộp. Rồng bị mắc cạn nhất định rất cô đơn. Ân Ân tò mò hỏi Mạc Lị Lị: “App giao đồ ăn mà cậu kể tên là gì thế?” “Cậu tìm: Giúp đỡ sinh viên đại học Nam Thị.” Ân Ân lấy di động tìm kiếm, đúng là thấy một cái app có icon màu xanh lam, ấn tải xuống. “App này do một đàn chị năm ba của Học viện Kinh tế tạo ra. Đàn chị này rất ghê gớm, nghe nói gia sản kếch xù, là thương hiệu bằng vàng sống của Học viện Kinh tế.” “Thật là lợi hại.” Ân Ân thuận miệng đáp lại, tải xong app thì ấn đăng nhập. Giao diện của app đơn giản ngắn gọn, tất cả những tiệm cơm trong ngoài trường học đều có, việc giao cơm do sinh viên trong trường làm nên sẽ đưa đến tận cửa phòng ngủ, rất tiện lợi. Người dùng còn có thế lựa chọn nhân viên giao cơm. Ân Ân xem trong mục nhân viên giao cơm đúng là có tên của Cận Bạch Trạch. Số lần giao cơm của anh là nhiều nhất. Ân Ân nhẫn nhịn một buổi chiều thấp thỏm bất an, cuối cùng cũng đến giờ cơm tối. Cô vào app chọn món cơm thịt nướng Brazil của một quán cơm trong trường học, sau đó tay run run mà chọn tên Cận Bạch Trạch. Năm phút sau, Mạc Lị Lị vừa vào cửa thì thấy Ân Ân đã tô son, chải đầu, thay một chiếc váy dài mới tinh đang vịn vào tường đi giày cao gót. “Cậu giỏi thật, mới nhập học mà đã đi hẹn hò à?” “Lấy cơm hộp thôi!” “Cậu đừng nói là đi lấy cơm hộp mà cũng cần trang điểm như đi gặp mặt mối tình đầu ấy nhé?” Ân Ân xuống lầu, đứng trước cửa tòa nhà số 10, trái tim vốn đập rộn ràng như nai con chạy loạn vẫn chưa bình tĩnh lại được. Chẳng mấy chốc... cô sẽ gặp được anh ấy! Ân Ân kích động nhắn một tin cho anh trai. “Anh, mau chỉ em với, thấy đối tượng yêu thầm thì nói cái gì đầu tiên, nói gì để đối phương ấn tượng sâu sắc?” Tạ Văn Thanh: “Tôi là em gái của siêu sao hạng nhất Tạ Văn Thanh, làm người yêu của tôi sẽ không thiệt thòi.” Ân Ân:... Tạ Văn Thanh thấy cô không trả lời thì gọi điện thoại: “Anh chuẩn bị đi một chuyến tới Hải Thành, có việc gì thì tìm trợ lý của anh.” Ân Ân rầu rĩ nói: “Một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày thì hết hai trăm ngày anh ở Hải Thành rồi.” “Là đi làm việc.” “Anh đi hỏi thăm tin tức của mẹ chứ gì.” Tạ Văn Thanh vẫn cố chấp: “Là công việc yêu cầu chứ anh không đi tìm chị ấy.” Lúc Ân Ân học cấp hai thì mẹ cô, Ân Lưu Tô, bị mất tích, qua nhiều năm rồi mà vẫn không có thông tin gì của bà. Đã qua rất lâu nhưng cả Tạ Văn Thanh và Ân Ân đều không hề từ bỏ việc tìm kiếm. Hai năm trước, không biết Tạ Văn Thanh nghe được ai nói thấy một người phụ nữ giống Ân Lưu Tô ở Hải Thành nên cứ lâu lâu anh lại bay qua đó một chuyến. Tạ Văn Thanh vẫn luôn nhớ tới mẹ, tiếp tục đi tìm bà ấy. Ân Ân: “Chưa chắc mẹ đã ở Hải Thành, có khi đã rời đi. Anh có đi qua đó mấy lần cũng sẽ trở về tay không...” Tạ Văn Thanh dùng âm thanh đông cứng mà đánh gãy lời nói của cô: “Anh không tìm chị ấy, vì sao anh phải đi tìm. Chị ấy muốn đi đâu thì đi, làm gì có ai thèm chờ!” Ân Ân không đáp. Tạ Văn Thanh nhận ra mình giấu đầu lòi đuôi, thở dài một tiếng: “Cúp máy đây!” “Anh ơi, anh nghĩ... bà ấy còn sống không?” Thật lâu sau, một giọng nói đàn ông trầm trầm truyền đến: “Một người phụ nữ như chị ấy nhất định đang sống ở nơi nào đó, còn sống tốt hơn cả chúng ta.” ... Ân Ân cúp điện thoại, dùng tay xoa xoa đôi mắt hơi cay. Năm ấy, Ân Lưu Tô nhận nuôi một đứa trẻ bảy tuổi lang thang không nơi nương tựa, còn đặt tên cho nó là Ân Ân. Tiện thể cũng nhận nuôi luôn cả Tạ Văn Thanh cùng một cô nhi viện với cô. Mẹ Ân Lưu Tô lúc đó hơn bốn mươi tuổi, Ân Ân bảy tuổi, Tạ Văn Thanh mười tám tuổi. Một gia đình ba người dù tuổi tác khác biệt rất nhiều nhưng lại dựa vào nhau sống sót, trải qua một cuộc sống hỗn loạn nhưng vẫn hạnh phúc. Về sau, Tạ Văn Thanh ký hợp đồng với một công ty phát hành đĩa nhạc. Anh ấy kiếm được khoản tiền đầu tiên vui vẻ về nhà. Ngày đó, Ân Lưu Tô đã rời đi, chưa từng trở lại. Từ đó về sau không còn tin tức gì của người ấy nữa. ... Ngày qua ngày, năm này qua năm khác. Ân Ân nghĩ, có lẽ cả đời này cũng không còn được gặp lại mẹ của mình. Đột nhiên có một tiếng chuông xe đạp thanh thúy rất dễ nghe vang lên, từ cây ngô đồng tiến tới gần. Một cô gái đạp xe về phía Ân Ân rồi thắng mạnh trước mặt cô. “Hi, là bạn gọi cơm hộp đúng không?” Tiếng nói rất lưu loát rõ ràng. Ân Ân ngẩng đầu, thấy cô gái tết một bím tóc, tai đeo mấy cái khuyên nhọn, áo thun quần jean rách. Trên người của cô gái tràn ngập sức sống thanh xuân, đôi mắt phượng hẹp dài có vẻ thong dong rất tự nhiên. Cô gái đưa hộp cơm cho Ân Ân: “Nick name là Tạ Tiểu Muội, đúng không?” “Đúng... đúng rồi.” Ân Ân lúc này chỉ cảm thấy rất hoảng hốt. Cô gái trước mặt có bảy, tám phần giống mẹ của cô, Ân Lưu Tô. Đặc biệt là đuôi mí mắt trái có một nốt ruồi đỏ nhạt, giống mẹ cô y như đúc. Đúng là gặp quỷ rồi! Không chỉ có bề ngoài, mà ngay cả khí thế siêu ngầu, làm việc nhanh nhẹn, lưu loát cũng cực kỳ giống. Trong đầu Ân Ân hiện lên một suy đoán rất máu chó. Cô gái đặt cơm hộp vào tay cô còn thuận miệng cười nói: “Đây, cơm hộp của bạn. Cầm chắc nha.” Ân Ân thấy cô gái định đi thì vội gọi lại: “Bạn ơi... xin lỗi, mình muốn hỏi một chút, mình muốn hỏi...” Thấy cô chần chừ, cô gái cười sang sảng: “Bạn muốn hỏi gì?” Ân Ân nhìn cô gái có lẽ là người thân ruột thịt của mẹ mình, lấy hết can đảm lên tiếng: “Mẹ của bạn họ gì?” “...” Cô gái nhìn cô như kiểu nhìn người đầu óc có vấn đề, dưới ánh mắt chăm chú hơi hơi nguy hiểm, Ân Ân vội sửa lời: “Thật ra mình muốn hỏi... Người giao hàng mình chọn là Cận Bạch Trạch.” Cô gái đoán được tâm tư của cô, cười thoải mái trả lời: “À, trong trường học có mười người đặt cơm hộp thì có chín người chọn Cận Bạch Trạch đi giao, địa chỉ đều là đến ký túc xá nữ. Cậu ấy không làm kịp, đơn hàng của bạn lại ở gần nên mình tiện tay đưa tới cho bạn.” “Bạn... bạn là?” “Mình là người sáng lập app Giúp đỡ sinh viên đại học Nam Thị.” Nói xong, cô gái rút một tấm danh thiếp từ trong ví ra đưa cho Ân Ân: “Sau này có đặt cơm hộp, nhận chuyển phát nhanh, mua đồ ăn vặt,... đều có thể sử dụng app, sinh viên mới nhập học còn có ưu đãi khác.” Dưới bóng hoàng hôn, thiếu nữ nói dứt câu thì leo lên xe đạp, vẫy vẫy tay đi xa dần. Ân Ân còn nhìn theo bóng dáng nhanh nhẹn một lúc mới đưa tầm mắt đặt lên tấm danh thiếp. Cô kêu lên sợ hãi, tấm danh thiếp tuột khỏi tay theo gió rơi xuống mặt đường nhựa. Trên danh thiếp còn in rõ tên của mẹ cô. Ân Lưu Tô. Mời các bạn mượn đọc sách Mẹ Tôi Trở Thành Hoa Khôi Học Đường Siêu Ngầu của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sổ Tay Sinh Tồn Khi Bị Chồng Ruồng Bỏ
Xuyên qua nàng trở thành người bị chồng bỏ, cuộc sống dầu muối tương giấm thiếu thốn thật khó khăn. Cũng may ông trời thương xót, cho nàng mang theo tùy thân không gian đến làm ruộng. Trồng hoa nuôi cỏ qua ngày, nhặt con trai nuôi chơi. Không ngờ cha của con trai tìm tới cửa, thế nhưng lại là một mỹ nam. Thật tốt, vào cửa dễ nhưng ra cửa khó, muốn cướp con thì đứng qua một bên. Ngươi nói cái gì, ngươi là chồng trước? Con là ta sinh?Mẹ nuôi biến thành mẹ ruột? Chồng trước ngươi đừng lên mặt, ta bị chồng bỏ ta sợ ai? *** Nói như nào nhỉ, cốt truyện thì cũng tạm, mấy cái con nhỏ nhưng thông mình thfi mình cũng gặp nhiều rồi, truyện viết hơi bị nhanh, buff hơi quá, đọc như mấy bộ đời đầu xuyên không ấy ~ nữ chính về cổ đại, sống 1 mình mà có vẻ dễ dàng quá, không bị gò bó thúc ép, toàn trốn trông nhà nhưng vẫn kiếm được tiền, vừa gặp nam chính , mới share mấy công thức nấu ăn đã tính đòi cổ phần công ty rồi, hơi quá à nha =))  Nhưng thôi cũng tạm, bố khỉ mấy đoạn diễn biến tâm lí cứ tđn ấy, quả cuối, kén rể mà gặp ông chồng trước, đù đáng ra nên chốt vào mặt ổng là: bà đây giàu mà, bà sống 1 mình nuôi con cũng ok nhá :v ~ Có phải ngon không. Ông nam phụ trả thù nửa vời vkl =))) Ông nam chính kiểu lạ lol, mù thôi chứ có bệnh nan y sắp chết đâu mà phải giấu :V Còn 1 chuyện nữa là bản edit =)) – 1 điểm vì bản edit, rồi còn vì sao ai đọc tự hiểu. *** Cá nhân ad đọc đc nửa thì thấy thú zị :V Và phát hiện ra 1 điều là đa phần điền văn, nữ chủ sẽ bán lạp xưởng ‘ – ‘ Ad cũng thích ăn lạp xưởng :v *** ”Cút... Liễu gia ta thật mất mặt xấu hổ vì đứa nữ nhi là ngươi... Đừng quỳ ở cửa Liễu gia ta.” Sau khi dứt lời, cánh cổng lớn trước mặt nữ tử "loảng xoảng" một tiếng rồi đóng lại. Từng trận gió lạnh thổi qua, thân mình đơn bạc kia lẳng lặng quỳ ở nơi đó, trên bầu trời từng bông tuyết trắng noãn dần dần lay động theo chiều gió, vào lúc chạng vạng trời đông giá rét càng thêm vài phần cảm giác thê lương. Thật lâu sau sau, nữ tử quỳ trên mặt đất ở ngoài cổng, cuối cùng sâu kín nhìn thoáng qua cửa chính đóng chặt, đỉnh đầu đầy tuyết trắng, bước chân lảo đảo đi đến phía ngoài thành. ***** ”Ôi... Đau quá...” Tô Nhược Hàm nằm ở trên giường thống khổ rên rỉ, vừa mở miệng liền phát hiện cổ họng của mình vô cùng đau đớn, sau đó bỗng nàng mạnh mẽ mở to mắt. Nhìn đỉnh đầu màn (mùng) có hai mảnh mụn vá màu trắng, trong mắt của nàng lộ ra một chút thần sắc nghi hoặc rồi ngồi dậy, trong nhà nàng khi nào thì có đồ lỗi thời như vậy? Từ nhỏ nàng lớn lên ở thành thị, trên cơ bản trong nhà vốn không có dùng qua màn... Đưa tay lau cần cổ của mình, phát hiện ngón tay vừa đụng vào một cái liền đau rát, lông mày Tô Nhược Hàm cau chặt nhớ lại, rốt cuộc mình đã xảy ra chuyện gì? Vì sao cổ đau như vậy? Hơn nữa thời điểm vừa mới mở miệng, nàng phát hiện chính mình rất khó khăn nói thành tiếng. Vào lúc này nàng hồi tưởng mới ngạc nhiên nhớ lại, ở trong trí nhớ cuối cùng, nàng giống như... giống như uống say, sau đó... sau đó thì đi ngủ. Chẳng lẽ lúc này là đang nằm mơ? Nói thật, bản thân Tô Nhược Hàm cũng có chút không tin tưởng, dù sao sự đau đớn ở trên cổ kia, một chút cũng không hề giống như đang nằm mơ. Xoay người từ trên giường ngồi dậy, đột nhiên tầm mắt dừng lại ở mái tóc dài buông xuống trước ngực... Oa a, từ bao giờ tóc nàng lại dài như vậy, tóc này ít nhất cũng có thể dài tới thắt lưng, tóc của bản thân nàng là cắt ngang vai có được không? Trong lòng ẩn ẩn hiện lên một chút phỏng đoán. Đây là xuyên qua... Hay là trùng sinh...??   Mời các bạn đón đọc Sổ Tay Sinh Tồn Khi Bị Chồng Ruồng Bỏ của tác giả Đạm Vũ.
Nuôi Dưỡng Bạo Vương
Truyện Nuôi Dưỡng Bạo Vương của tác giả Hoa Sơn Trà là thể loại xuyên không có pha trộn thêm chút yếu tố ngôn tình ngọt ngào lãng mạn.  Nhân vật chính là Du tử xuyên qua và sở hữu đôi mắt có thể nhìn rõi mọi sự việc trên trần thế này.  Nàng sở hữu tài năng thiên bẩm ấy cũng mang đến cho nàng nhiều rắc rối không đáng có, cuộc sống như bị đảo lộn thêm một lần nữa… *** Du Tử Khâm x Sở Hiên Các bạn có lẽ sẽ ngạc nhiên trước “một đống” thể loại như vậy, nhưng các bạn đừng lo. Tác giả đã lồng ghép mỗi thứ một ít, nhưng không làm mọi thứ như một nồi lẩu đâu! Mình đã đọc truyện này cách đây 2 năm và đã rất thích. Hôm nay mình tính cày lại nhưng lại thấy có bạn chê tác giả viết còn non tay, có bảo lại bảo nữ chính nhạt. Thế là mình quyết định review bộ này :3 Nữ chính Du Tử Khâm là người hiện đại xuyên đến cổ đại. Không may mắn như những người xuyên không khác, nàng phải học cách tự lập ở cổ đại. Nàng sống cuộc sống như thế được 5 năm rồi, thân thể mà nàng xuyên vào cũng đã 16 tuổi, ở hiện đại Tử Khâm đã 25 rồi, tính luôn 5 năm ở cổ đại thì nàng cũng 30 tuổi rồi. Nàng có khả năng nhìn thấy cuộc sống đang diễn ra của người khác thông qua gương hoặc mặt nước. Tình cờ nàng thấy được cuộc sống khó khăn của nam chính Sở Hiên và luôn quan sát hắn suốt 5 năm. Sở Hiên tuy là tứ hoàng tử nhưng lại không được sủng ái bởi vì một thân bệnh tật. Khi còn là một bào thai, hắn đã nhiễm độc do Lan quý phi đã trúng phải. Lan quý phi thấy bản thân sinh ra một nhi tử bệnh tật liền tức giận, bà ta bỏ mặc hắn, có khi làm cho hắn “phát bệnh” để được hoàng thượng để ý tới; còn hoàng thượng cũng chẳng quan tâm đến hắn. Một lần, Sở Hiên bị người hầu cố tình bỏ lại, Tử Khâm đã đem hắn về nhà chăm sóc. Tuy không được sủng ái, nhưng là người phải sống trong gia đình đế vương, ban đầu hắn khá đề phòng nàng. Sau đó, tình yêu thương thật lòng của nàng khiến hắn cảm động. Mới 8 tuổi thôi mà Sở Hiên ngày càng bộc lộ sự độc chiếm với Tử Khâm và bản chất bạo vương rồi :v Thấy người ta nhìn nàng, hắn tức giận… Nghe người ta khuyên nàng thành thân, hắn cũng tức giận nhưng vì nàng thích họ nên hắn chỉ làm cho họ đi ngoài mấy ngày liền thôi :v Có điều trước mặt Tử Khâm, Sở Hiên luôn là người hiền lành, ngoan ngoãn :v Tử Khâm tình cờ cứu được Lạc Thuỷ Linh và ca ca Lạc Thừa Ân. Thuỷ Linh mơ mộng lầm người (Sở Hiên) còn Thừa Ân cũng mộng lầm người (Tử Khâm). Sở Hiên tính “xử lý” hai người họ do họ cứ mặt dày bám theo, nhưng cuối cùng họ có việc nên rời khỏi. Tử Khâm lại cứu được Liễu Nhất Dân, ông trả ơn bằng cách nhận Sở Hiên làm đệ tử. Nàng cũng quyết định nói thân thế thật sự của nàng cho hắn biết. Bảy năm trôi qua, Sở Hiên nay đã 15 tuổi. Hoàng thượng nghe lời tiên đoán của Thường Vân cư sĩ nên phái người tìm Sở Hiên. Vì Thường Vân cư sĩ nói rằng Sở Hiên có liên quan đến bộ tộc Thần Nhãn và hồ Nhật Nguyệt (nước hồ giúp cải tử hoàn sinh). Thân xác mà Tử Khâm đang ở chính là hậu duệ của bộ tộc Thần Nhãn. Mọi chuyện sẽ yên ổn nếu họ không gặp lại nữ phụ “mắc bệnh hoang tưởng” Lạc Thuỷ Linh. Nàng ta còn đang đau buồn vì thân phận của Sở Hiên so với thân phận “cao quý” của nàng ta, phụ thân sẽ không gả. Đột nhiên nàng ta nhận ra Sở Hiên là tứ hoàng tử, nàng ta còn mừng rỡ vì “hắn có thân phận cao quý, nàng có thể gả cho hắn”, còn hoang tưởng nghĩ rằng “Tử Khâm lừa dối Sở Hiên, khiến hắn phải sống dưới thân phận dân đen”… Còn nhiều khúc hoang tưởng của nàng ta lắm :v Đọc mà thấy buồn cười vì có người lại “bệnh nặng” đến như vậy :v Thuỷ Linh huỷ dung và làm Tử Khâm rớt xuống vực. Thật may rằng Tử Khâm đã trôi đến hồ Nhật Nguyệt mà mọi người đang tìm kiếm và “được chữa thương”. Trong khi Tử Khâm đang “được chữa thương” tại hồ Nhật Nguyệt thì trong hoàng cung đã xảy ra nhiều biến cố lớn. Thái tử mưu hại hoàng thượng, bị bao vây và tiêu diệt. Hiền vương Sở Phong (người tốt, ra tay giúp nam nữ chính) lên làm vua. Sở Hiên ra tay diệt hết phản tặc bằng cách chém đầu. Riêng Lạc gia thì “được tha” bằng cách cho làm gia nô, quân kỹ. Lạc Linh Nhi thì thảm rồi, ngày nào nhớ Tử Khâm, Sở Hiên đều đến hành hạ nàng ta. Đáng đời lắm :v Sở Hiên trở thành Xích Lung vương tàn bạo. Sau khi trả thù xong cho Tử Khâm, Sở Hiên từng có ý định tự tử, nhưng nhớ lại về việc nàng từng “mượn xác đổi hồn” nên hi vọng rằng nàng sẽ trở lại. Đây cũng là lý do xuất hiện nữ phụ độc ác Thẩm Như Mi – người hao hao Tử Khâm. Hắn nghĩ nàng sẽ quay lại nên đưa nàng ta về vương phủ, cho người giám sát. Về phần Trịnh Tâm Ngữ, nàng ta khi biết về quá khứ đau lòng của Sở Hiên, nàng ta muốn giúp hắn xoa dịu thôi. Nhưng mình đoán được tác giả sẽ để Tâm Ngữ sẽ thành đôi với Sở Dực. Mười năm sau, hai người gặp lại. Nhờ nước trong hồ Nhật Nguyệt, Tử Khâm không những không già đi, mà còn trẻ trung như thiếu nữ mười sáu. Vì là truyện sủng nên kết cục của Thẩm Như Mi thảm lắm, mới lên đài không bao lâu liền bị hạ rồi :v Kết thúc HE. Mình thấy mô típ nữ chính nuôi nam chính từ nhỏ thế này khá thú vị :v Lâu lâu đổi khẩu vị một chút cũng khá tốt đấy chứ! Mà sau này nữ chính còn trẻ hơn nam chính nữa, nên bạn nào còn đang phân vân thì không phải lo nhé! Nữ chính không phải dạng nữ cường nhưng không phải dạng thánh mẫu ngu ngốc. Khi biết hắn là bạo vương, nàng không trách móc, dò xét hắn như nhiều nữ chính thánh mẫu. Nàng biết hắn làm thế là vì lý do gì, nàng thông cảm cho hắn. Đây là một điểm cộng đối với mình. Đối với mình, nữ chính có thể không cường nhưng tuyệt đối không phải thánh mẫu! Có bạn nhận xét rằng nữ chính khá nhạt, nhưng mình thấy như vậy là đủ rồi. Phải, nữ chính là người bình thường xuyên không nên chẳng có  khả năng giết người, võ công cao gì cả, nhưng nàng biết cách tự lập, cách kiếm sống ở cổ đại. Nhan sắc của nàng cũng chỉ được gọi là thanh tú, nhưng đủ lấn áp đám nữ phụ “nhan sắc có thừa nhưng khí chất thiếu hụt”. Nàng có chút vô tư, trẻ con, nhưng không bánh bèo, phá team. Mình không cảm thấy nữ chính nhạt, đọc nữ cường làm sát thủ nhiều quá lâu lâu cũng nên “đổi gió” một chút chứ :3 Mình rất tính cách của nam chính. Ngay từ lúc 8 tuổi, nam chính đã bộc lộ rõ bản chất chiếm hữu, phúc hắc rồi. Trước mặt nàng, hắn ngoan ngoãn, luôn tỏ ra bản thân là một người dễ bị tổn thương, để nàng mủi lòng, rồi ăn đậu hũ của nàng thông qua việc được nàng ôm :v Để hai người có không gian riêng, để không ai chia cắt hai người, nam chính nhiều lần tìm cách hãm hại (tùy người mà có mức độ hãm hại khác nhau :v ) Có bạn chê nam chính quá biến thái khi điểm huyệt ngủ của nữ chính rồi “sàm sỡ”. Mình lại không thấy phản cảm. Có lẽ nếu nữ chính bị ép ở chung với nam chính, hoặc nữ chính không thích nam chính, thì lúc đó mình mới thấy phản cảm. Còn bây giờ mình chỉ cảm thấy dễ thương thôi :v Một phần cũng vì nam chính quá chung tình, không một ai được chiếm chỗ của nàng cả. Nếu phải chọn giữa một nam chính ra tay ngoan tuyệt như Sở Hiên (nữ phụ muốn chen vào đều thảm cả) với một nam chính suốt ngày “thương hoa tiếc ngọc” (nào là vì nàng ta là nữ nhi của đại bá nên tha, nào là vì nàng ta trông yếu đuối đáng thương nên tha…), thì mình sẽ chọn kiểu của Sở Hiên :v Xử trước để tránh nữ phụ độc ác gây họa về sau :v Mình khen cũng nhiều rồi, bây giờ chê một chút: Diễn biến khá nhanh, làm mình có cảm giác chưa thỏa mãn lắm. Nếu tác giả không để các nhân vật phản diện rơi đài nhanh như vậy thì sẽ tốt hơn. Nhân vật phản diện nào cũng vô dụng, không có bất cứ ai là boss phản diện. Ngay cả Hoàng thượng, Thái tử, Tề vương, vua Hung Nô – những người sẽ có khả năng cao sẽ là boss phản diện- đều quá dễ bị hạ. Điều này làm truyện mất đi cái hay, có chút nhàm chán. Vì truyện này có dính xíu điền văn nên các bạn cũng hiểu được rằng truyện cứ đều đều, không gây cấn, không có nút thắt, không có tình tiết kịch tính… Đây sẽ là một điểm trừ đối với vài bạn (đối với mình nữa). Có một tình huống nữ chính ứng xử mà mình không thích. Đó là khi các nữ nhân nhà quan lại cao quý ỷ vào xuất thân đến gây chuyện với nàng, nàng đã không phản kháng. Chỉ có tát vào mặt ả ta khi ả ta chửi quá nhiều thôi là chưa đủ. Nữ chính chưa xử lý tốt việc này dù bản thân đã có nam chính che chở (hắn đã dặn dò rồi), bản thân nàng đang có thân phận cao quý (vương phi). Mình vẫn chưa biết vì sao Liễu Nhất Dân lại bị thương, cần cứu chữa… Bởi vì đánh nhau với kẻ thù sao? Vậy kẻ thù đó đã chết chưa? Sở Hiên thừa kế sản nghiệp của ông liệu có đụng tới kẻ thù đó không? Tác giả không nêu rõ khúc này nên mình auto nghĩ rằng kẻ thù đó chết rồi :v Vì sao thân thể của hậu duệ Thần Nhãn tộc lại chết? Nếu cô nương đó không chết thì Tử Khâm nhập vào bằng cách nào? Nếu đã chết rồi thì tại sao lại chết, cô nương đó còn trẻ lắm làm sao tự dưng chết được? Tác giả nếu chú ý một chút sẽ thấy chỗ này bị hổng bị một lỗ! Truyện không xuất sắc, chỉ tạm ổn thôi. Tuy là người Việt Nam nhưng văn phong của tác giả khá tốt, không quá non tay như có bạn nhận xét, mình thấy truyện này vẫn giống ngôn tình chứ không như truyện teen. Tác giả đã rất cố gắng rồi, mình suýt nữa tưởng đây là truyện của tác giả Trung quốc. Mặc dù còn vài chi tiết không hoàn hảo lắm, nhưng lâu lâu đổi gió một chút cũng ổn. Cho truyện này 3.5/5 điểm. Mình tính cho truyện này 3 điểm thôi, nhưng cộng 0.5 nữa vì mình thích tính cách của nam chính :3 Review reviewtruyenphim.wordpress.com *** Đánh giá: 9/10 Cái hay của “Nuôi dưỡng bạo vương” là kết hợp nhiều thể loại 1 lúc (từ xuyên không, sư đồ luyến, huyền huyễn, điền văn, cung đấu, mỗi thứ 1 ít) mà không bị rối, ngược lại đem đến cảm giác mới lạ, hấp dẫn khi đọc. “Con không nghe, Du Tử Khâm nàng nghe cho kĩ, đừng dùng giọng trưởng bối nói chuyện với ta, từ trước tới giờ ta chưa bao giờ coi nàng là cô của ta hết” Câu chuyện nhẹ nhàng, cực sủng phù hợp với nhiều người. Mình cực thích Sở Hiên, con người ấm áp, lại bá đạo. Đâu đó vẫn còn nét đáng yêu khi còn nhỏ. Nhưng đó chỉ là Sở Hiên trước mặt Tử Khâm. Sở Hiên trước mặt mọi người là con người thâm sâu, quyền uy vô hạn. Mẫu nam chính này hầu như không ai có thể cưỡng lại được nhỉ? Nữ chính thanh thoát, nhẹ nhàng. Nàng nhân hậu nhưng không phải thể loại nữ chính bánh bèo, yếu đuối đâu. Tình yêu của hai người nhẹ nhàng, không quá nhiều sóng gió, ngược cũng chỉ là đôi chút, sủng lên tận trời. Tình yêu của Sở Hiên và Tử Khâm làm mình liên tưởng tới chuyện tình của Cô Cô và Dương Quá…   Mời các bạn đón đọc Nuôi Dưỡng Bạo Vương của tác giả Hoa Sơn Trà.
Lao Tù Ác Ma
Người làm cậu bị thương chính là kẻ tàn ác máu lạnh luôn nói yêu cậu. Hắn cho người đánh gãy chân cậu, đã vậy sau đó còn cho người tiêm ma túy vào người cậu chỉ vì muốn trói cậu bên hắn cả đời. Cậu bị hắn ép đến bước đường tuyệt vọng, Không yêu nhưng cũng không trốn được trói buộc của hắn. Cuối cùng bị hắn hành hạ đến mức cả người như đã chết. Đàn em của hắn vô tình không để ý. Khiến hắn đột nhiên mất đi người của mình. Trong lòng hắn như bị lửa thiêu đốt. Thoáng như đã rơi vào bóng tối vô tận. Người hắn nhớ thương sống lại. Nhưng cậu trở thành vô tri. Đem tình yêu hóa thành tuyệt thương. Đem tình yêu biến thành tuyệt lộ. Hắn chỉ mới ôn nhu hôn cậu. “Mạc Mạc, để tôi yêu em lần nữa.” “Tiếu Tẫn Nghiêm, trừ khi tôi chết.” *** Review siêu có tâm by Jian xinh đẹp =)))))) Nhân vật chính, bé thụ Diệp Mạc, thanh tú nhỏ bé gầy yếu trắng trẻo xinh xắn ngây thơ trong sáng dịu dàng ngoan ngoãn lương thiện khí tức thanh khiết sạch sẽ bla bla chuẩn mỹ thụ người gặp người yêu hoa gặp hoa nở =)) đã thế còn được buff thêm cái mác thông minh tài giỏi nhanh nhạy trong kinh doanh, ngoài ra còn những ưu điểm được dặm thêm cho em nó thêm phần hào quang rực rỡ để thu hút nam chính chẳng hạn như cơ thể có mùi thơm tự nhiên, nấu ăn giỏi, thêu thùa may vá nữ công gia chánh (LOL đoạn sau bạn bịa đó =)) ếu có đâu =)))) ) Tóm lại là đạt tiêu chuẩn vợ hiền dâu đảm =))))) Diệp Mạc từ thời đi học đã có mối tình đầu rất đẹp và trong sáng kéo dài suốt 7 năm với Lạc Tần Thiên, con trai độc nhất của chủ nhân Lạc gia tộc, gia tộc hùng mạnh nhất nước Đức đồng thời cũng là người tương lai sẽ kế thừa Lạc gia tộc. Lạc Tần Thiên là chàng trai anh tuấn dương quang, đặc biệt yêu và cưng chiều Diệp Mạc hết mực, tưởng như mối tình sẽ có cái kết như mơ tuyệt đẹp nếu đây không phải là đam ngược máo chóa mà là đam ngọt hường phứn =)) Vào cái ngày định cmn mệnh, Lạc thiếu gia dẫn bé cưng nhà mình đi ra mắt thúc thúc Lạc Xuyên, người từ trước đến nay luôn chăm sóc lo lắng cho Lạc thiếu như con (con chồng =)) ) mình, nơi gặp mặt là Thiên Đường, một nơi nổi tiếng xa hoa đồi trụy dơ bẩn cho những kẻ đến tìm bạn tình một đêm (dẫn vợ ra mắt mà chui vô đây thì bạn Jian cũng ạ bà tác giả luôn =)))))) ) Em nhỏ Diệp Mạc hồi hộp vô cùng, lúc bạn trai đi ra ngoài gọi điện thoại, em nó đi vào nhà vệ sinh, nhờ cái vẻ ngoài được tác giả buff cho chuẩn mỹ thụ mà em nó gặp phải một ông già-dê-béo-xấu thường gặp tưởng nhầm em nó là nam kỹ, lý do, vào Thiên Đường chỉ có 2 dạng người, một là trai bao gái bao bán râm, hai là phú ông phú bà mua râm, em nó ăn mặc đơn giản dị, mặt lại non choẹt ngây thơ chong xáng => trai bao cmnr =)) Vại là em nó bị thả dê, dù cũng là đàn ông nhưng cái thân thụ yếu mềm mong manh nhỏ nhẹ, em nó ráng hết sức mới vùng chạy ra, và lúc này giống phim truyện khung giờ vàng, em nó đụng phải lồng ngực to lớn rắn chắc của nam chính =)) Công, Tiếu Tẫn Nghiêm, bà tác giả thiệt giống như kiểu hận không đủ ngôn từ để tâng bốc thằng công này =)) 26 tuổi, đíu hiểu nó làm mẹ gì mà giàu đíu ai sánh bằng, đứng đầu cả hắc đạo lẫn bạch đạo, một tay che trời, trong truyện có cái mợ gì số một như công ty, nhà hàng, khách sạn, club… thì tự động đều là tài sản của nó cả =)) Ngoài buff tài sản, thế lực ra thì tác giả còn buff thêm nhan sắc nữa, trời phật thánh thần thiên địa la hán phật tổ chúa Jesus ơi, mỗi lần edit tới đoạn tả cận cảnh body gương mặt nó là muốn xỉuuuuu, nói vại tự hiểu luôn =)))) ngoài ra bonus thêm tính tình lãnh khốc hắc ám tàn bạo lãnh huyết bla bla, thân thủ từng là lính đánh thuê đao súng bất nhập, tóm lại là cái gì nhất cũng là của nó, hời ơi =,=’ Quay trở lại lúc Diệp Mạc bị thả dê vùng chạy khỏi đụng phải Tiếu Tẫn Nghiêm, với sức mạnh được buff như siêu nhơn cuồng phong của mình thì chú già béo tội nghiệp kia bị đánh kêu như heo chọc tiết phải vắt giò lên cổ chạy =)) em Mạc tưởng đâu anh hùng cứu mỹ nhơn, ai dè cũng bị Tiếu Tẫn Nghiêm tưởng là nam kỹ dù em nó giải thích muốn mỏi miệng như vô ích, lại còn bị hiểu nhầm đang cố tình lạt mềm buộc chặt, thế là trực tiếp dùng miệng bịt miệng em nhỏ lại, hôn kiểu gì mà em nó xỉu và được khen là ngây thơ =))))))))))) Lúc Diệp Mạc ngất xỉu bị Tiếu Tẫn Nghiêm đưa vào phòng riêng và rape, lấy mất lần đầu của em nó =v= Diệp Mạc sau khi tỉnh lại trở về thì vừa sợ, vừa nhục vừa thấy có lỗi với Lạc Tần Thiên. Chuyện tình của Diệp Mạc với Lạc Tần Thiên gặp cản trở khi thúc thúc Lạc Xuyên của Lạc Tần Thiên không đồng ý việc Lạc Tần Thiên nói muốn kết hôn với Diệp Mạc bởi Lạc gia tộc đời đời độc đinh, Lạc Tần Thiên là dòng máu thuần chủng duy nhất tại Lạc gia tộc, tuyệt đối không thể kết hôn với nam nhân! Sự xuất hiện của Tiếu Tẫn Nghiêm giống như quả bom lớn chia cắt Diệp Mạc và Lạc Tần Thiên, Tiếu Tẫn Nghiêm vừa liên tục uy hiếp và cưỡng bức Diệp Mạc vừa đồng thời yêu cầu Lạc Xuyên bắt Lạc Tần Thiên trở về Đức. Diệp Mạc lo sợ Lạc Tần Thiên sẽ biết chuyện mình bị Tiếu Tẫn Nghiêm cưỡng bức nên đã nén sự uất ức và căm phẫn trong lòng để im lặng thuận theo yêu cầu của Tiếu Tẫn Nghiêm, đồng thời giao kèo rằng mọi chuyện sẽ kết thúc khi Lạc Tần Thiên từ Đức quay về. Diệp Mạc hy vọng Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ sớm chán cậu và mong Lạc Tần Thiên mau sớm quay lại. Diệp Mạc sống chung với Tiếu Tẫn Nghiêm, ngoan ngoãn nhu thuận, chiều theo Tiếu Tẫn Nghiêm. Tiếu Tẫn Nghiêm từ khi nào bị dáng vẻ cung thuận ngoan ngoãn của Diệp Mạc, bị những món ăn gia đình ấm áp của Diệp Mạc, bị câu nói “Anh về rồi!” của Diệp Mạc mỗi khi hắn trở về chạm đến tâm can, nhớ đến bản thân mình trong quá khứ khi còn bé đã từng có cuộc sống gia đình hạnh phúc ấm áp thế nào cho đến cái ngày cha mẹ bị người ta hãm hại đến chết phải sống một mình cô độc đến giờ, cuối cùng lại có một người bước vào cuộc sống này sưởi ấm giá lạnh trong lòng. Tiếu Tẫn Nghiêm nhận ra mình không thể để Diệp Mạc rời đi, nhận ra mình đã yêu Diệp Mạc. Tiếu Tẫn Nghiêm đi công tác, Lạc Tần Thiên đã trốn khỏi Lạc gia tộc để quay trở về, Diệp Mạc vui mừng đến phát điên, cậu lên kế hoạch để trốn thoát khỏi Tiếu Tẫn Nghiêm. Lúc Diệp Mạc ra sân bay đón Lạc Tần Thiên, vui sướng ôm chầm lấy Lạc Tần Thiên sau bao ngày bị nhốt trong lồng son, thì Tiếu Tẫn Nghiêm cũng cay đắng chứng kiến hết tất cả, hắn cho rằng Diệp Mạc lừa dối hắn, phản bội hắn, sự tàn nhẫn lãnh khốc của Tiếu Tẫn Nghiêm lộ ra sau bao ngày ôn nhu yêu thương Diệp Mạc. Tiếu Tẫn Nghiêm dùng súng bắn gãy một chân Diệp Mạc, hắn bắt Diệp Mạc trở về, tra tấn đánh đập, dùng tính mạng đứa em gái Diệp Nhã, người thân duy nhất của Diệp Mạc trên đời, người mà Diệp Mạc luôn muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho cô, để uy hiếp ép buộc cậu phải chấp nhận tình yêu của hắn, ép buộc cậu phải yêu hắn. Tiếu Tẫn Nghiêm sai thủ hạ báo cho Lạc gia tộc biết nơi ở của Lạc Tần Thiên, Lạc Tần Thiên một lần nữa bị bắt trở về trong căm giận vì bị chia cắt với người yêu. Diệp Mạc một lần nữa bị nhốt trong lồng son của Tiếu Tẫn Nghiêm tạo ra, nỗi căm hận của cậu càng ngày càng chất chồng mà tình yêu của Tiếu Tẫn Nghiêm đối với cậu lại ngày càng điên cuồng, hắn tiêm ma túy vào cơ thể cậu để cậu phải lệ thuộc vào hắn, dùng tính mạng em gái cậu uy hiếp cậu, nói với cậu rằng Lạc Tần Thiên đã chết để cậu chết tâm không còn mơ tưởng gì đến việc sẽ trùng phùng với người đàn ông khác nữa, Diệp Mạc với thân thể tàn tật bị giam lỏng, nhiễm phải độc nghiện để mỗi lần độc tái phát phải hèn hạ nói yêu và hôn Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu giống như một hồn ma vật vờ sống không ra sống chết không ra chết. Tìm được cơ hội trốn thoát ra ngoài, Diệp Mạc đứng giữa vách núi cheo leo, thủ hạ của Tiếu Tẫn Nghiêm đuổi đến, Diệp Mạc lại nở nụ cười tươi sáng, nói một câu cuối cùng “Nói cho Tiếu Tẫn Nghiêm biết, tôi hận hắn!” sau đó thả mình rơi xuống vực núi. “Cho đến thời khắc cuối cùng khi ý thức biến mất, lướt qua đại não của Diệp Mạc, lại là hình ảnh của Tiếu Tẫn Nghiêm. Hắc ám vô biên vô hạn, nước mắt lặng lẽ chảy qua khóe mắt Diệp Mạc… Tạm biệt…. Ác ma….” ……………………… Đời đíu như mơ =)) đây chỉ là chút tiết canh thôi chứ cả xô máo chóa còn ở phía sau. =))))) Diệp Mạc trọng sinh, với một thân phận mới, một con người mới lành lặn khỏe mạnh (và thân thể mới này vẫn là một bé mỹ thụ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn trắng trẻo mềm yếu =)))) ) tưởng như bắt đầu được một cuộc sống mới, nhưng ai ngờ bà tác giả lại máo chóa đến thế =)) Diệp Mạc trọng sinh vào Diệp Tuyền, con trai kẻ thù hại chết cha mẹ của Tiếu Tẫn Nghiêm, bắt đầu một chuỗi dây dưa không ngừng với kẻ mà Diệp Mạc căm hận nhất. Diệp Tuyền, tên thật là Hạ Tuyền, con trai Hạ Hải Long, một thương nhân tham lam ác độc ngày xưa đã chèn ép cha mẹ Tiếu Tẫn Nghiêm đến nỗi hai vợ chồng phải tự sát để lại đứa con trai còn nhỏ phải lang bạt mồ côi. Hạ Hải Long vốn dĩ đã có vợ con, Hạ Tuyền chỉ là đứa con riêng sinh ra trong một cuộc tình qua đường, ông ta không hề ưa đứa con riêng này nên đã ngụy tạo một tai nạn xe để đưa cậu ra nước ngoài, nhưng Hạ Tuyền đã lén trở về, cuối cùng thực sự lại bị tai nạn xe và mất đi trí nhớ. Hạ Hải Long thuận tiện Hạ Tuyền mất trí nhớ nên đã ngụy tạo thân phận trẻ mồ côi cho Hạ Tuyền, đổi tên cậu theo họ mẹ là Diệp Tuyền, rồi vứt bỏ cậu để cậu tự sinh tự diệt. Sự thực là, khi Hạ Tuyền bị đưa ra nước ngoài, Hạ Hải Long đã dâng đứa con trai riêng có vẻ bề ngoài hấp dẫn đàn ông này của mình đến chỗ Phục Luân, địch thủ số một của Tiếu Tẫn Nghiêm, một kẻ bề ngoài nho nhã anh tuấn hoàn mỹ khí chất quý tộc nhưng đầu óc mưu ma chước quỷ và cực kỳ biến thái, để lấy lòng. Hạ Tuyền dù bị Phục Luân đùa bỡn hành hạ, cậu lại vô tình không kiềm chế được mà yêu Phục Luân mất. Thế nhưng trong mắt Phục Luân, Hạ Tuyền chỉ giống như một món đồ chơi mới mẻ, dùng chán sẽ vứt bỏ. Phục Luân bảo Hạ Hải Long đưa Hạ Tuyền trở về và dâng đến chỗ Tiếu Tẫn Nghiêm làm gián điệp. Hạ Tuyền lúc đấy bị Phục Luân ngụy tạo tai nạn, ai cũng nghĩ cậu đã mất trí nhớ kể cả Hạ Hải Long, để rũ bỏ phiền phức, Hạ Hải Long đã tạo thân phận giả Diệp Tuyền cho Hạ Tuyền và bỏ rơi cậu. Diệp Tuyền theo lệnh Phục Luân ẩn ở thành phố X tìm cơ hội câu dẫn Tiếu Tẫn Nghiêm nhưng không được. Phục Luân xem cậu như quân cờ không có giá trị mà rũ bỏ, Diệp Tuyền tuyệt vọng cùng cực nên đã uống thuốc tự sát. Cùng lúc Diệp Mạc nhảy vực tự sát, ngay thời điểm đó, linh hồn Diệp Tuyền và Diệp Mạc đã tráo đổi cho nhau. Thân phận Diệp Tuyền còn phức tạp hơn Diệp Mạc nghĩ, chính Hạ Hải Long cũng không biết, mẹ ruột của Diệp Tuyền, kỳ thực là đứa con gái duy nhất của Diệp Trọng Quang, một thương nhân lão làng với gia tài khổng lồ và thế lực hùng mạnh. Tiếu Tẫn Nghiêm biết được điều này, hắn đã đề nghị Diệp Mạc trong thân phận Diệp Tuyền trở thành tình nhân của mình. Từng bước dùng thủ đoạn giết chết Diệp Trọng Quang, chiếm đoạt toàn bộ tài sản và thế lực của Diệp Trọng Quang thông qua Diệp Mạc. Xong việc, Tiếu Tẫn Nghiêm định thủ tiêu Diệp Mạc, nhưng hắn chợt nhận ra, mình có hứng thú với người con trai này… Diệp Mạc trọng sinh lần nữa trong thân xác Diệp Tuyền, những tưởng cuộc đời cậu sẽ sang trang, nhưng cậu cay đắng nhận ra cuộc sống của cậu thậm chí còn tăm tối và mờ mịt hơn kiếp trước, bởi sự hiện diện của Tiếu Tẫn Nghiêm. Diệp Mạc chịu đủ sự dày vò, uy hiếp, áp bức của Tiếu Tẫn Nghiêm đến mức sắp phát điên, hắn liên tục đem những người thân yêu nhất bên cạnh cậu ra hãm hại để uy hiếp cậu. Diệp Mạc nhận ra cậu không thể cứ tiếp tục nhu nhược như trước nữa. Diệp Mạc trở nên lạnh lùng cứng rắn hơn để đối đầu với Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm càng ngày càng bị hình ảnh Diệp Mạc lúc trước ẩn hiện trong thân xác Diệp Mạc hiện tại, hắn bị thu hút và muốn chiếm đoạt cậu. Từ thô bạo đến ôn nhu, hắn muốn có được người con trai này. Giữa lúc Diệp Mạc tuyệt vọng nhất, Lạc Tần Thiên đã quay trở lại tìm cậu, hạnh phúc khi đoàn tụ với người yêu khiến Diệp Mạc quên hết tất cả mọi nguy cơ từ Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn còn đang rình rập cậu. Lạc Tần Thiên chạy trốn Lạc gia tộc để trở về tìm Diệp Mạc, với lời hứa sẽ mang Diệp Mạc rời đi. Diệp Mạc bị giằng co giữa Lạc Tần Thiên và sự bá đạo bám đuổi ráo riết của Tiếu Tẫn Nghiêm. Ngay khi cậu quyết định cùng Lạc Tần Thiên chạy trốn, thì bất ngờ, Lạc Tần Thiên đã buông tay cậu, anh nói rằng chờ khi anh nắm được thế lực của Lạc gia tộc trong tay, anh sẽ quay lại đón cậu. Diệp Mạc đã không còn kiên nhẫn để chờ đợi lời hứa nào nữa, Lạc Tần Thiên từng từ bỏ tất cả để yêu cậu hiện tại lại trở nên tham vọng tìm kiếm quyền lực khiến cho cậu thực sự thất vọng và cả tuyệt vọng. Diệp Mạc đã suy sụp và chán chường vô cùng khi Lạc Tần Thiên rời đi, và khi đó sự ôn nhu ngọt ngào của Tiếu Tẫn Nghiêm đã khiến cậu dần xiêu lòng. Thế nhưng khi tâm cậu dường như đã ngả về phía Tiếu Tẫn Nghiêm, thì Diệp Tuyền, trong thân xác cũ của cậu đã xuất hiện. Diệp Tuyền dễ dàng có được Tiếu Tẫn Nghiêm, với chiêu bài cũ rích em bị mất trí =))))) Diệp Tuyền, sau khi bị tráo đổi linh hồn trở thành Diệp Mạc, người phát hiện ra cậu chính là Phục Luân, Phục Luân đã hiểu hết câu chuyện hoán chuyển linh hồn thần kỳ này, hắn nghĩ ra kế hoạch đưa Diệp Tuyền đến chỗ Tiếu Tẫn Nghiêm để làm gián điệp đánh cắp cơ mật, Diệp Tuyền bởi yêu mù quáng Phục Luân nên sẵn sàng làm tất cả cho hắn. Phục Luân đưa Diệp Tuyền đến chỗ Tiếu Tẫn Nghiêm, người yêu đột nhiên quay về, Tiếu Tẫn Nghiêm mừng khôn xiết, mọi ôn nhu yêu thương hắn dành hết cho Diệp Tuyền. Và bỏ rơi Diệp Mạc, người yêu thực sự của hắn. Tuy nhiên, Diệp Mạc vẫn là Diệp Mạc và Diệp Tuyền thì vẫn là Diệp Tuyền, dù thân xác có hoán đổi nhưng bản chất vẫn không thể thay đổi. Tiếu Tẫn Nghiêm mơ hồ nhận ra mình đối với người yêu rất xa lạ, trong khi luôn luôn bị hấp dẫn bởi Diệp Tuyền (Diệp Mạc) “Trước mặt em ấy tôi là thánh nhân nhưng trước mặt cậu tôi lại là cầm thú” :))) Mỗi đêm Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn tìm đến Diệp Mạc, dù biết người yêu đang ở nhà chờ hắn nhưng hắn vẫn không thể kiềm được mà đến tìm Diệp Mạc. Diệp Tuyền thẳng thắn đối mặt với Diệp Mạc, Diệp Tuyền ngây thơ trong sáng lúc trước, kể từ khi tự sát đã thực sự chết rồi, cậu trở nên xảo quyệt và độc ác, Diệp Tuyền bắt đầu dùng thủ đoạn hãm hại Diệp Mạc, từ việc xô Diệp Mạc xuống biển và giả vờ bị té xuống cùng để Tiếu Tẫn Nghiêm bỏ mặc Diệp Mạc mà cứu mình, đỉnh điểm và vu oan cho Diệp Mạc là gián điệp của Phục Luân! Những hình ảnh của Diệp Tuyền lúc trước ở bên cạnh Phục Luân khiến Diệp Mạc đang ở trong thân xác Diệp Tuyền không thể chối cãi, chỉ có thể nghẹn ngào “Tôi mới là Diệp Mạc!” Tiếu Tẫn Nghiêm đã nhẫn tâm bắn Diệp Mạc, đồng thời, theo đúng kế hoạch của Phục Luân, kẻ đang có hứng thú với Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm đã đưa Diệp Mạc đến chỗ Phục Luân. Diệp Mạc bị Phục Luân tra tấn hành hạ đến mức trở nên điên loạn thực sự. Tiếu Tẫn Nghiêm từ lúc đưa Diệp Mạc đến chỗ Phục Luân thì luôn bứt rứt khó hiểu, hắn lái xe đến nhà trọ Diệp Mạc, vô tình phát hiện ra quyển nhật ký của cậu viết từ khi trọng sinh. Phát hiện ra, cậu mới chính là Diệp Mạc, cậu mới chính là người hắn yêu nhất trên đời, và… hóa ra cậu cũng đã yêu hắn rồi! ………….. Sau khi xử lý Diệp Tuyền (bởi vì dù sao Diệp Tuyền cũng đang mang thân xác Diệp Mạc nên Tiếu Tẫn Nghiêm không nỡ giết, chỉ nhốt lại), mang Diệp Mạc trở về, Tiếu Tẫn Nghiêm thề rằng đời này sẽ không để Diệp Mạc phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa. Diệp Mạc có vấn đề về thần trí, cậu điên loạn, sau một hồi thì cậu hoàn toàn mất trí nhớ. Tiếu Tẫn Nghiêm ôn nhu nói rằng, hắn là người yêu của cậu, cả hai rất yêu nhau. Diệp Mạc thần trí mơ hồ đã tin tưởng hắn. Cả hai trải qua những ngày tháng thực sự ngọt ngào, Tiếu Tẫn Nghiêm cực kỳ sủng ái yêu thương Diệp Mạc, hoàn toàn là thê nô của cậu. Cả hai quyết định kết hôn, vào hôn lễ tưởng chừng như sẽ rất ngọt ngào hạnh phúc ấy, đoạn phim mà Phục Luân hành hạ Diệp Mạc đã được phát lên, Diệp Mạc nhớ lại tất cả những gì mình đã phải chịu đựng, cậu căm thù Tiếu Tẫn Nghiêm. Và khi ấy Lạc Tần Thiên lại trở lại, Diệp Mạc đã quá mệt mỏi với Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu trở về bên cạnh Lạc Tần Thiên. Có những chuyện đã không còn như cũ, cả trái tim Diệp Mạc cũng vậy, cho dù rất căm hận Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng cậu không thể không thừa nhận, mình đã yêu Tiếu Tẫn Nghiêm. Một cuộc đối đầu giữa ba người, Diệp Mạc đã đứng về phía Lạc Tần Thiên, khiến Tiếu Tẫn Nghiêm phải nhận thua cuộc và phải để Diệp Mạc đi. Tiếu Tẫn Nghiêm đã dùng súng tự bắn mình trước mặt Diệp Mạc để trả nợ cho cậu. Nhân lúc Tiếu Tẫn Nghiêm bị thương, Lạc Tần Thiên muốn giết chết hắn, nhưng Diệp Mạc đã ngăn cản. Ngay lúc này, Lạc Tần Thiên nhận ra trái tim của Diệp Mạc không còn là của anh nữa. Anh thực sự đã đánh mất cậu rồi. ……………………. Diệp Mạc lựa chọn Tiếu Tẫn Nghiêm, hắn thề thốt từ giờ trở đi tuyệt đối sẽ hết mực yêu thương cậu, không để cậu chịu bất cứ tổn thương nào nữa. Diệp Mạc một lần nữa đặt niềm tin vào hắn. Một cuộc sống hôn nhân cực kỳ ngọt ngào của Diệp Mạc cùng Tiếu Tẫn Nghiêm diễn ra. Nhưng đm cái truyện này bao máu chóa mà =)))))))) Tiếu Tẫn Nghiêm vì muốn giữ Diệp Mạc lại lúc cậu định rời đi với Lạc Tần Thiên sau khi hắn thua cuộc, nên đã dùng tính mạng Diệp Nhã, em gái Diệp Mạc uy hiếp cậu. Ai ngờ đâu đó lại là sai lầm rất lớn của Tiếu Tẫn Nghiêm. Đêm đó, Diệp Nhã bị rút ống thở nên đã qua đời. Diệp Mạc không hề hay biết, chỉ nghĩ đứa em gái của mình đã khỏe mạnh lại và đang ở nước ngoài theo đuổi nghiệp dương cầm. Tiếu Tẫn Nghiêm không muốn Diệp Mạc biết được sự thật, sợ rằng hạnh phúc hắn khó khăn lắm mới có được sẽ tan biến, thế nên bằng mọi thủ đoạn, hắn cũng phải che giấu Diệp Mạc. Tiếu Tẫn Nghiêm đáng sợ đến mức để Diệp Mạc uống thuốc bổ mà thực ra là một thứ thuốc mà nếu dùng một thời gian dài, cậu sẽ hoàn toàn trở nên ngây dại, chỉ biết cười ngây ngô, mãi mãi ở bên cạnh hắn. Phục Luân đã cài gián điệp là một tên bác sĩ, Phó Nhân, đến chỗ Tiếu Tẫn Nghiêm, gã này đã mập mờ ám chỉ có Diệp Mạc biết thuốc bổ Tiếu Tẫn Nghiêm cho cậu uống có vấn đề. Diệp Mạc phát hiện ra sự thật về thứ thuốc này, cậu giận Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm lời ngon tiếng ngọt nói rằng vì mình quá yêu cậu, sợ mất cậu nên mới làm thế. Diệp Mạc nói, đây là lần cuối cậu tha thứ cho hắn. Phó Nhân trước đây vốn là bác sĩ chăm sóc cho Diệp Nhã, gã đã ám chỉ cho Diệp Mạc biết sự thật về Diệp Nhã, cậu âm thầm đi tìm em gái mình và đau đớn phát hiện ra, đứa em gái duy nhất của cậu đã chết, chết trong tay người chồng của cậu! Thù hận trong Diệp Mạc dâng đến đỉnh điểm, cậu quyết định trả thù Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc trở thành gián điệp cho Phục Luân, cậu đánh cắp cơ mật của Tiếu Tẫn Nghiêm về cho Phục Luân, tiết lộ hành trình của Tiếu Tẫn Nghiêm khiến hắn và một số thủ hạ bị tập kích đến bị thương, đỉnh điểm, cậu dùng thuốc độc của Phục Luân để giết chết Tiếu Tẫn Nghiêm. Thứ thuốc độc này, dùng đến một khoảng thời gian, người dùng thuốc sẽ chết không thể tìm ra nguyên nhân và không thể cứu chữa. Diệp Mạc giả vờ làm hòa và tha thứ cho Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu nấu canh cho Tiếu Tẫn Nghiêm ăn, mỗi ngày đều bỏ vào một ít thuốc. Mọi hành động của cậu đều có sự giám sát qua camera của Phó Nhân. Diệp Mạc dùng thù hận để sống, lấy phục thù làm mục tiêu sống. Nhưng, một ngày khi ra thăm mộ Diệp Nhã, cậu đã gặp cô y tá lúc trước chăm sóc cho Diệp Nhã và biết được sự thật, chính Diệp Nhã đã tự rút ống thở để tự sát, cô bé biết anh trai mình đang bị kẻ nào đó dùng mình để uy hiếp, cô không muốn mãi trở thành gánh nặng cho anh trai. Đều là âm mưu của Phục Luân, hắn đã sai Phó Nhân tìm cách lấp liếm sự thật này và đổ vấy tất cả mọi tội lỗi cho Tiếu Tẫn Nghiêm. Cách duy nhất để giết chết kẻ bất bại như Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ có thể là dùng chính người Tiếu Tẫn Nghiêm yêu và tin tưởng nhất trên đời, Diệp Mạc. Sau khi biết toàn bộ sự thật, Diệp Mạc giống như bị rút hết sức lực, cậu đau khổ cùng cực. Một mình Diệp Mạc đã chịu đựng đau đớn và hối hận giày xéo này. Cậu quyết định kết thúc tất cả! Diệp Mạc nói muốn chia tay với Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng hắn không đồng ý, vẫn cố gắng tìm cách vãn hồi. Và rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm phát hiện ra sự thật, Diệp Mạc đã đánh cắp cơ mật tối quan trọng của hắn cho Phục Luân, đồng thời cậu cũng đã hạ thuốc độc hắn từ trước đến nay, thời hạn đã đủ để hắn sắp phải chết! Hóa ra những gì gọi là đã tha thứ, những gì gọi là quay trở lại như lúc trước mà cậu nói, đều là lừa gạt. Tiếu Tẫn Nghiêm bị chính người mình yêu nhất lừa dối và hãm hại khiến hắn tức giận đến mức hận không thể giết chết Diệp Mạc! Cả hai người chấm dứt! Diệp Mạc rời đi, cậu giấu nước mắt, và không hối hận về những gì mình đã làm. Diệp Mạc mắc bệnh, Tiếu Tẫn Nghiêm đã đuổi cậu ra khỏi bệnh viện của hắn. Vứt bỏ kỷ vật của cả hai. Diệp Mạc im lặng chấp nhận. Diệp Mạc ngày càng tiều tụy, và cái chết đã thực sự kề cận cậu. Một ngày nọ, Diệp Mạc đã lặng lẽ ra đi. Sự thật đằng sau sự thật, Tiếu Tẫn Nghiêm phát hiện, hóa ra, những gì mà hắn biết không hẳn là sự thật. Diệp Mạc hạ thuốc độc giết hắn, kỳ thực cậu đang qua mặt Phục Luân, người đã uống thuốc độc, chính là cậu. Cơ mật mà cậu đánh cắp cho Phục Luân, nhìn qua tưởng là thật, nhưng lại là giả!! Chỉ tiếc, khi Tiếu Tẫn Nghiêm biết được sự thật, đi tìm Diệp Mạc, thì đã muộn, cái hắn nhận được, chỉ còn là cái xác đã lạnh của Diệp Mạc. Tiếu Tẫn Nghiêm không chấp nhận được sự thật này, hắn xây một hầm băng giữ xác Diệp Mạc bên cạnh, ngày ngày đều đến ở bên cạnh cậu như cậu vẫn còn sống. Thủ hạ Tiếu Tẫn Nghiêm sợ rằng nếu cứ kéo dài như vậy, Tiếu Tẫn Nghiêm sẽ phát điên nên đã hỏa táng xác Diệp Mạc. Tiếu Tẫn Nghiêm mỗi đêm đều ôm tro cốt Diệp Mạc đi vào giấc ngủ…. ………………… Còn máo chóa nữa =)) chưa hết =)) đã bảo truyện này là cả xô máo chóa mà =)))) Diệp Mạc thời điểm chết đi, linh hồn cậu đã hoán đổi lại với Diệp Tuyền. Còn Diệp Tuyền, trong lúc chạy trốn đã rơi xuống sông chết đi. Diệp Mạc trở lại thân xác cũ của mình, tuy nhiên cậu mất trí nhớ, được hai vợ chồng ngư dân cứu sống. Hai vợ chồng ngư dân kia không may qua đời, để lại đứa con trai 2 tuổi tên Tiểu Phong, Diệp Mạc đã nhận nuôi thằng bé và đưa nó đến thành phố khác sinh sống, nhờ trí thông minh và tài kinh doanh, chẳng mấy chốc, ba năm sau, Diệp Mạc đã tạo dựng được một nhà hàng riêng cho mình, cuộc sống của cậu với đứa con trai rất yên bình. Một ngày tuyết rơi, tại một công viên thiếu nhi, Diệp Mạc đã gặp lại Tiếu Tẫn Nghiêm, hắn lập tức nhận ra, cậu chính là Diệp Mạc, là người hắn yêu! Hắn quyết tâm một lần nữa theo đuổi cậu, dùng ôn nhu và chân thành để có được cậu! Sai lầm trong quá khứ, tuyệt đối sẽ không để lặp lại. Tiếu Tẫn Nghiêm vì Diệp Mạc rũ bỏ thân phận thật mà đổi tên thành Tiếu Tĩnh, có một đứa con trai, nhà nghèo khổ để được làm công trong nhà hàng của Diệp Mạc, vừa ôn nhu vừa mãnh liệt, Tiếu Tẫn Nghiêm dùng mọi cách để chiếm lấy trái tim Diệp Mạc, kể cả mua chuộc hai thằng nhóc nói tốt cho mình với Diệp Mạc. Phó Hữu, em trai Phó Nhân, thủ hạ của Phục Luân, gã vì trả thù cho em trai nên quyết tâm giết chết Tiếu Tẫn Nghiêm. Diệp Mạc rơi vào tay Phó Hữu, Tiếu Tẫn Nghiêm một mình đến cứu cậu, vì cậu mà chịu sự đánh đập tra tấn, lúc ấy Diệp Mạc chợt nhớ ra tất cả, nhớ mình đã từng hận nhưng cũng yêu người đàn ông này đến mức nào. Trải qua một hồi sóng gió, cuối cùng Diệp Mạc cũng trở về bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm, sống một cuộc sống gia đình ngọt ngào hạnh phúc cùng hai đứa nhóc con đáng yêu. Mời các bạn đón đọc Lao Tù Ác Ma của tác giả Cáp Khiếm Huynh.
Lần Nữa Yêu Anh
Cường công: Vương Tuấn Khải Mỹ thụ: Vương Nguyên"Hai đường thẳng song song và khác biệt tưởng chừng như đến từng tế bào, ấy vậy mà họ lại gặp nhau và kết nên mối duyên, chuyện tình,....." *** Thôn Quý Châu mang lấy cho mình cái tiếng nghèo đã từ mấy đời nay. Người dân trong thôn chủ yếu sống bằng nghề nông, ai khá giả lắm thì trong vườn nhà mới có vài con gà, con vịt. Thôn tuy nghèo nhưng cuộc sống rất yên ả, dân quê bản chất thật thà tốt bụng, cứ hễ giúp nhau được gì là họ nhiệt tình lắm. Nói tới có tình có nghĩa phải nói tới gia đình ông Vương ở cuối thôn. Ông bà Vương tuổi cũng đã gần 50, gia cảnh xếp vào loại khó khăn nhất nhì thôn. Ngày trước vợ chồng ông làm ruộng nuôi đứa con nhỏ ăn học, ngày không phải ra đồng ông hay lên đồi chặt ít củi hay ra sông câu cá. Được ít được nhiều gì ông cũng mang chia cho bà con hàng xóm, nhiều người hỏi sao ông không mang ra chợ bán kiếm thêm mấy đồng nhưng ông đều xua tay, với ông tình làng nghĩa xóm còn làm ông vui hơn mấy đồng bạc đó. Nhà ai bị đổ hàng rào hay mái lá lâu năm cần thay, ông cũng sang giúp đỡ nhiệt tình. Nhưng từ mấy năm nay bệnh tim ông trở nặng hầu như chỉ có thể nằm trên giường, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai người vợ. Nhiều lần ông bất lực nói bà để ông chết quách đi cho xong, sống mà làm vợ con mình thêm khổ ông xót lòng lắm. Nhưng vợ thương chồng con thương cha, họ làm sao đành. Cậu con trai tuy còn nhỏ tuổi nhưng ý thức được hoàn cảnh gia đình, cậu xin được nghỉ học để đi làm phụ giúp cha mẹ. Ban đầu bà Vương nhất quyết không đồng ý, bà muốn con mình được ăn học đến nơi đến chốn để mai sau còn đổi đời, không phải sống cuộc sống vất vả như cha mẹ nhưng theo thời gian và theo cái gánh nặng đang oằn cong trên vai, bà đành chấp nhận mong muốn của cậu. Từ đó hai mẹ con ngày ngày ra đồng làm từ tờ mờ sang, bà nhận thêm đan lát lúc rãnh rỗi. Còn cậu từ bé đã tháo vát việc nhà, trong xóm ai cần gì thì cậu làm nấy, từ dọn cỏ, làm vườn tới gánh nước, gặt thuê. Tiền công chẳng nhiều nhưng nghĩ tới mua thêm cho ông Vương được vài viên thuốc hay phụ cho bà Vương được lon gạo là cậu thấy vui lắm. Cả thôn ai cũng thương cậu giỏi làm mà còn hiếu thảo. ... Mời các bạn đón đọc Lần Nữa Yêu Anh của tác giả Thiên Yu.