Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Người Tuyết

“Vô cùng phức tạp và cực kì giải trí.” - The New York Times Book Review “Một tập trinh thám siêu hạng – thông minh, phong cách, tính toán tỉ mỉ và giữ nhịp hài hòa.” – Newsday “Nếu bạn còn chưa biết Jo Nesbø là ai, giờ đã đến lúc rồi.” - USA Today Với Người Tuyết, Jo Nesbø không dừng lại ở việc vạch ra một bản đồ tội ác hoàn hảo, mà còn đặt ra một hành trình cá nhân đầy thách thức cho nhân vật được ưu ái nhất của ông: Harry Hole. Giữa những sáng-tối, thiện-ác đối lập xuyên suốt quyển sách, khi thanh tra Hole lần theo những dấu chân trên tuyết để tìm kẻ thủ ác cũng chính là lần theo quá khứ và những mảnh vỡ của chính bản thân mình. TÓM TẮT: Năm 1980, một người phụ nữ có gia đình chở theo con trai trên một chiếc Toyota Corolla chạy đến một căn nhà riêng ở miền quê. Cô dặn con mình chờ ở trong xe rồi vào nhà gặp người tình. Khi cô và tình nhân ân ái với nhau, họ cảm giác như ai đó đang nhìn lén từ ngoài cửa sổ. Họ nhìn ra ngoài và chỉ phát hiện một người tuyết to. Hôm cô đến cũng là ngày tuyết bắt đầu rơi. Hai mươi bốn năm sau, thanh tra Harry Hole phải lần theo dấu vết của một kẻ sát nhân hàng loạt với những thủ đoạn anh chưa từng gặp. Khả năng suy luận nhạy bén, sự cứng đầu cộng với những kĩ năng học được từ khóa nghiệp vụ FBI thúc đẩy Harry tìm ra kết nối giữa các vụ án, anh nhận ra hai điểm chung: tất cả nạn nhân đều là những phụ nữ đã có gia đình và ở mỗi hiện trường vụ án đều có một người tuyết. *** JO NESBØ là nhà văn Na Uy, nhạc sĩ và cựu chuyên gia kinh tế. Tác phẩm của ông đã được dịch sang hơn 50 ngôn ngữ, bán 45 triệu bản. NESBØ chủ yếu được biết đến qua xê ri tiểu thuyết tội phạm về thanh tra Harry Hole, nhưng ông cũng là ca sĩ chính và nhà soạn nhạc cho ban nhạc rock Di Derre của Na Uy. Là một người thích vận động, JO NESBØ còn có sở thích leo núi. Các tác phẩm khác của JO NESBØ đã được Nhã Nam xuất bản: Chim Cổ Đỏ - Jo Nesbo Người Con Trai - Jo Nesbo Kẻ Báo Thù - Jo Nesbo Người tuyết Ngôi Sao Của Quỷ *** [Review Sách] “Người Tuyết”: Tuyết Rơi Lạnh Lẽo Hay Lòng Người Giá Băng? Năm 1980, một phụ nữ có gia đình chở theo con trai trên một chiếc Toyota Corolla chạy đến một căn nhà riêng ở miền quê. Cô dặn con mình chờ ở trong xe rồi vào nhà gặp người tình. Khi đang yêu nhau, họ cảm giác có ai đó đang nhìn lén từ ngoài cửa sổ. Họ nhìn ra ngoài và chỉ phát hiện một người tuyết to. Hôm cô đến cũng là ngày tuyết bắt đầu rơi... Những tinh thể tuyết rơi, trắng xóa. Những con đường phủ màu trắng toát bởi lớp tuyết dày, trơn trượt. Những căn nhà đóng kín cửa mờ ảo trong cơn bão tuyết ùa về, rét buốt. Vậy mà nào ai ngờ được rằng, đó chính là điểm khởi đầu của một chuỗi án mạng gây rúng động toàn Na Uy với kẻ sát nhân máu lạnh mang tên Người Tuyết. Kẻ thủ ác là ai? Động cơ nào khiến hắn ta gây án một cách liên tục xuyên suốt hơn hai chục năm? Tại sao trong ngần ấy năm không một ai nhận ra sợi dây xích móc nối giữa các vụ án mạng xảy ra rải rác vào mỗi mùa tuyết rơi? Tất cả chỉ được Jo Nesbø hé mở dần dần thông qua hơn 500 trang sách của Người Tuyết. Và với cuốn sách này, bạn chắc chắn sẽ phải giật thột cho tới trang sách cuối cùng. Được coi là cuốn trinh thám hay và thành công nhất của tác giả Jo Nesbø, cũng như rất nhiều các trang truyện trinh thám khác, Người Tuyết tái hiện lại hành trình phá án của vị thanh tra tài ba mang tên Harry Hole thông qua cả quá trình dài suy luận và lần theo từng dấu vết. Tuy nhiên, không chỉ dừng lại tại đó, Người Tuyết sẽ còn gây ấn tượng và để lại dư vị nơi người đọc bằng cách tác giả hé mở bức màn đen tối nơi góc khuất con người. Khi ấy, cuốn sách sẽ như tia sáng le lói giữa làn tuyết lạnh dày đặc, bóc tách từng tầng lớp của sự thật bị ẩn giấu để đưa độc giả tới tận cùng của chuyến hành trình tìm ra công lý. “Càng nhiều tuổi, tôi càng nghiêng về quan điểm cái ác dù thế nào đi nữa vẫn cứ là cái ác, bất kể anh có mất trí hay không. Phàm là con người, hầu như ai cũng có thể bị cái ác chi phối, nhưng không thể lấy lý do đó ra để biện minh cho hành động của mình. Thực sự mà nói, những bệnh rối loạn nhân cách đang ẩn náu trong mỗi chúng ta, và chính những việc ta làm sẽ nói lên mức độ nặng nhẹ của bệnh. Ai chẳng biết trước pháp luật mọi người đều bình đẳng, nhưng điều đó nào có nghĩa lý gì khi mà trong cuộc sống vốn dĩ không tồn tại sự bình đẳng. Vào thời Cái chết Đen hoành hành, thủy thủ chỉ cần ho vài tiếng là lập tức bị ném xuống biển. Cũng phải thôi, vì công lý là con dao cùn, xét theo cả khía cạnh triết học lẫn khía cạnh pháp luật. Những gì chúng ta có chỉ là viễn cảnh bệnh tình tươi sáng hay đen tối mà thôi, các bạn thân mến ạ.” Người Tuyết và hành trình 24 năm một tội ác âm ỉ Như một mạch máu lặng lẽ chảy sâu bên trong các tế bào, Người Tuyết là dòng chảy của một chuỗi án mạng kéo dài 24 năm với tổng cộng 6 người chết với các khoảng thời gian và tại các khoảng không gian khác nhau. Xuyên suốt hơn hai mươi năm, chẳng ai nhận ra sự tương đồng giữa các vụ án ấy cho tới khi thanh tra Harry Hole, người được gửi một bức thư nặc danh có bóng hình Người Tuyết, vào cuộc.  Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì có lẽ khó ai nghĩ rằng toàn bộ cuốn sách dày tới hơn 500 trang này chỉ diễn ra vỏn vẹn trong hơn hai mươi ngày. Hai mươi hai ngày với hai điểm nhìn lại quá khứ nơi mọi sự bắt đầu, thứ Tư ngày 5 tháng Mười một năm 1980 và hiện tại, tháng Mười hai năm 2004. Lật giở từng trang của Người Tuyết, người đọc như đang được chứng kiến một bộ phim trinh thám xen lẫn hành động và kinh dị xuất sắc được đạo diễn bởi một người nghệ sĩ tài ba.  500 trang sách với tổng cộng 5 phần và 38 chương này sẽ là một hành trình theo vòng tròn khép kín nơi độc giả sẽ xuất phát tại điểm khởi đầu và sau một hành trình dài lại quay về lại chính điểm đó. Cái hay của Người Tuyết là ở chỗ nghệ thuật ngắt cảnh của tác giả Jo Nesbø. Tương tự như một bộ phim với các cảnh quay luân phiên một cách linh hoạt giữa vai chính diện và phản diện thì ở Người Tuyết, bạn đọc sẽ được trải nghiệm cảm giác sự thật như gần ngay trước mắt và tưởng rằng chỉ cần vươn tay là ta có thể chạm tới ngưỡng cửa của sự thật thì đột nhiên PHỤT..., ánh đèn sân khấu chợt tắt và nhường sàn diễn cho các cảnh quay khác.  Mình thực sự ấn tượng bởi cách ngắt cảnh của Jo Nesbø vì nó không những không khiến độc giả cụt hứng mà trái ngược lại còn thôi thúc người ta phải lật giở từng trang sách nhanh hơn nữa, đọc truyện và theo dõi câu chuyện với một nhịp điệu hồi hộp và dồn dập hơn nữa.  Khởi đầu bằng một mớ bòng bong và rời rạc Với cách chuyển cảnh và đan xen thời gian mà Jo Nesbø sử dụng trong Người Tuyết thì có lẽ phần đầu tiên của cuốn sách sẽ gây không ít bối rối cho độc giả.  Là phần mở màn của câu chuyện nhưng phần một lại là phần có dòng thời gian và tuyến nhân vật phức tạp nhất. Từ điểm khởi đầu, thứ Tư ngày 5 tháng Mười một năm 1980 nơi vụ án đầu tiên với người phụ nữ đầu tiên mất mạng, độc giả sẽ trở về với đất nước Na Uy thực tại với bối cảnh năm 2004, đến với sở cảnh sát nơi thanh tra Harry Hole quay trở lại làm việc sau chuỗi ngày chìm đắm trong bia rượu và lụy tình. Nhưng Jo Nesbø chẳng để độc giả có thời gian suy ngẫm và làm quen với bối cảnh, ngay lập tức ông đưa độc giả về 12 năm sau thời điểm bắt đầu, nơi những scandal và sự mất tích bắt đầu. Cột totem, điện thoại di động, số liệu ẩn, vực thẳm,... một chuỗi sự kiện và nhân vật rời rạc. Thế nhưng quả thực là sai lầm nếu như chỉ vì thế mà bạn gấp lại Người Tuyết tại đây.  Tên sát nhân và quá tam ba bận mừng hụt  Với Người Tuyết, Jo Nesbø chỉ thực sự làm khó độc giả ở phần đầu tiên vì với các phần còn lại ông tập trung vào quá trình điều tra tên tội phạm. Và bạn hãy yên tâm rằng từ phần hai trở đi dòng thời gian sẽ quay về đúng trật tự. Tuy nhiên, đây lại có thể coi như phần kinh dị nhất vì là đoạn tập trung nhiều thi thể và là nơi lật tẩy mánh khóe nhiều nhất.  Có hơn nửa số vụ án xảy ra với xác chết được tìm thấy khi hình hài không còn vẹn nguyên và sừng sững một nhân chứng duy nhất - một Người Tuyết -  gần hiện trường. Người Tuyết có máu, có thi thể thậm chí chỉ tìm thấy phần đầu, có hung khí gây án hoặc nằm lại hiện trường hoặc biến mất không dấu vết vào hư không. Nhưng còn hay hơn nữa khi ở Người Tuyết còn xuất hiện cả những đoạn đối thoại và hình dung giữa nạn nhân và hung thủ. Sẽ có lúc bạn cảm tưởng như bạn đang đứng nói chuyện trực tiếp với kẻ sát nhân. Cảm giác bị rình rập, thâu tóm, cảm giác có bóng đen phía sau đang rón rén bước tới gần bạn, cảm giác một giọng nói không rõ thực hay mơ đang vọng vào tai bạn,... Chắc chắn Người Tuyết sẽ khiến bạn phải nín thở.  Có thể nói đây là cuốn trinh thám mang tới cho mình nhiều “cú lừa” nhất trong số các cuốn sách cùng thể loại mình từng đọc vì có tới ba lần bạn tưởng chừng như đã tìm ra hung thủ. Các tình tiết, sự kiện và dấu vết trùng khớp tới mức dù bạn có tự mình suy luận hay lựa chọn dõi theo hành trình vị thám tử truy tìm kẻ thủ ác thì rất có thể bạn vẫn sẽ bị lừa.  Lần thứ nhất, tất cả chứng cứ và dòng suy luận đổ dồn vào một gã bác sĩ mang tên Idar Vetlesen. Khi ấy, kể cả tên sát nhân vẫn còn ẩn giấu cũng như tác giả Jo Nesbø, người đứng đằng sau tất cả đã thực sự thành công khi dẫn dắt được Harry Hole đi vào lối cụt đầu tiên của mê cung. Và lẽ dĩ nhiên, như một trò chơi tàu lượn siêu tốc, độc giả cũng bị cuốn theo guồng quay của câu chuyện mà không mảy may nghi ngờ.  Lần thứ hai, sự việc trở nên rối rắm và phức tạp hơn bởi đối tượng tình nghi có sự liên quan hết sức mật thiết và tương đồng với các nạn nhân, một tên chủ tòa soạn mang tên Arve Støp. Lối đi thứ hai này thuyết phục người đọc hơn ở chỗ tác giả đã lồng ghép các yếu tố tâm lý và sự đan xen giữa kí ức và thực tại. Tại đó, thay vì cuốn vào guồng quay của suy luận và chứng cứ thì độc giả lại được tiếp cận với những bức màn bí mật được ẩn giấu, nơi quá khứ của con người và những bí mật chưa hề (và có lẽ sẽ chẳng bao giờ) được bật mí. Thế nhưng, một lần nữa chúng ta lại bị tác giả xoay mòng mòng.  Lần thứ ba, khi cả độc giả và nhân vật chính đều trải qua hai lần mừng hụt vì tưởng như đã thâu tóm được kẻ thủ ác thì với các chứng cứ thu được kết hợp với kẽ hở từ hai lần trước, chúng ta đã có đối tượng lọt vào tầm ngắm mang tên Người Tuyết. Và đó không ai khác chính là nữ thanh tra Katrine Bratt, người cùng đội điều tra với thanh tra Harry Hole và bấy lâu vẫn luôn theo sát quá trình tìm ra kẻ thủ ác.  Đúng là con người thường vô tình phơi bày lời nói dối của chính mình thông qua những biểu hiện bề ngoài; thế nhưng đừng bao giờ hy vọng lật tẩy được một kẻ thấu cáy lão luyện trừ phi anh ta giữ được cái đầu lạnh và tính toán thật kỹ để sàng lọc ra tất cả những biểu hiện đó của từng người chơi.  Thế nhưng, tất cả mới chỉ như ba mảnh ghép còn thiếu của tấm bản đồ. Và thứ thực sự ẩn giấu đằng sau, để tìm ra kẻ sát nhân thực sự, chúng ta cần phải xâu chuỗi lại sự việc và nhìn nhận bức tranh ở góc nhìn tổng thể. Có lẽ chúng ta sẽ phải đồng tình thừa nhận rằng cả tên sát nhân và Jo Nesbø đều thực sự vô cùng tài tình với câu chuyện lần này. Có tới ba lần người ta phải bị thuyết phục và sau ba lần mừng hụt ấy, khi chân tướng cuối cùng lộ diện thì các chuỗi sự kiện, manh mối và câu chuyện vẫn trùng khớp nhau tới lạ lùng. Ba lần chúng ta bị đánh lạc hướng và đi chệch khỏi quỹ đạo nhưng sau cùng thì đường ray vẫn về lại tuyến đường chính, trơn tru và hết sức khéo léo, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.  Dòng chảy của góc khuất con người Nếu ví Người Tuyết như một dòng sông thì có lẽ dòng chảy của nó sẽ là sự hòa lẫn của nhiều nguồn nước khác nhau, trong có và đục cũng có, hạ nguồn đổ về mà thượng nguồn cũng góp phần chảy vào.  Tại sao mình lại ví như vậy? Bởi lẽ nếu bỏ qua mạch truyện chính và các yếu tố trinh thám thì Người Tuyết như tập hợp của một loạt những góc khuất trong cuộc đời của mỗi người.  Với kẻ thủ ác, lẽ dĩ nhiên, những bí mật và tổn thương tâm hồn luôn đóng một vai trò lớn tác động tới hành động và nhận thức của hắn. Sẽ có lúc thay vì thù hằn, biết đâu bạn sẽ thương cảm cho hắn. Bạn kinh hoàng và hãi hùng tột độ về cách hắn nhớ lại hành vi tội lỗi của mình, nhưng khi bạn chứng kiến lý do ẩn giấu đằng sau, có khi bạn lại thương hại nhiều hơn.  Với thanh tra Harry Hole, thứ ám ảnh và giết chết tâm hồn anh hơn cả là tình yêu. Có thể nói, các yếu tố hồi tưởng và suy ngẫm về tình cảm của Harry Hole như một điểm sáng xoa dịu tâm hồn người đọc giữa bối cảnh đầy tàn bạo và chết chóc, mặc dù câu chuyện tình ấy, dẫu vấn vương và mãnh liệt thật đấy nhưng lại chẳng phải đẹp đẽ và màu hường như người ta vẫn tưởng.  “Vậy nguồn cơn nỗi bất hạnh của anh là gì hả Harry?” Câu trả lời thốt ra khi anh còn chưa kịp nghĩ kỹ. “Yêu một người yêu tôi.” Katrine bật cười. “Tội chưa. Thuở mới vào đời anh cũng ngây thơ yêu đời phơi phới nhưng sau này vỡ mộng à? Hay là ngay từ đầu anh đã thế rồi?” Harry đăm đăm nhìn chất lỏng màu nâu vàng trong ly của mình. “Đôi lúc tôi cũng tự hỏi như vậy. Nhưng không thường xuyên lắm. Tôi cố gắng nghĩ đến những điều khác.” Đối với các nhân vật khác cũng vậy, họ tưởng như những con người xa lạ, vì dòng đời xô đẩy mà câu chuyện và bí mật của họ giao nhau. Để sau cùng nếu gạt bỏ màu sắc đỏ thẫm của máu thì ai cũng là những con người đa cảm và thật đáng thương. Xã hội hào nhoáng và mặt trái của lương tâm Phía sau những câu chuyện kia, phía sau bóng đêm của tội ác và góc khuất của lương tâm, dưới góc nhìn tổng thể, Người Tuyết còn phản ánh một bức màn hào nhoáng của xã hội Na Uy lúc bấy giờ.  Một xã hội có tới “hơn 20 phần trăm đứa trẻ không phải con ruột của cha nó”, những gia đình mà cả vợ và chồng đều ngoài mặt hòa thuận nhưng sâu trong thâm tâm, mỗi người đều có những thù hằn, ghét bỏ và ham muốn vụ lợi ở đối phương. Một hệ thống nhà cầm quyền sẵn sàng kiếm tìm và biến một thanh tra tài năng thành một con tốt thí mạng để che mắt giới báo chí và dư luận vì hành vi của mình. Một thế giới hào nhoáng nơi báo chí và màn ảnh dần dần thâu tóm và dẫn dắt dư luận một cách quá đỗi dễ dàng.  Với Người Tuyết, người ta có thể thấy những cánh “diều hâu” săn tin khi trời rạng và đêm về thì rầu rĩ với guồng quay của deadline và công việc, người ta được nhập tâm vào một tên MC để trải cái cảm giác thâu tóm công chúng, người ta lụi dần trong nỗi khổ sở vì danh tiếng đã mất… Hơn cả một tiểu thuyết gia, Jo Nesbø thuyết phục người đọc bởi nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật mang chiều sâu tới lạ lùng. Cùng một cuốn sách nhưng độc giả được chứng kiến từ tên nhà báo cho tới vị thanh tra, từ chủ tòa soạn cho tới suy nghĩ vẩn vơ của một cậu bé lên 10. Tất cả đều được miêu tả rất chân thực và rất chậm. Mạch văn chậm như trêu ngươi nỗi lo sợ của kẻ ác khi bệnh tật diễn biến ngày càng nhanh, chậm để người đọc kịp ngẫm nhưng vẫn khiến người ta phải quay cuồng vì chính cái mớ hỗn loạn do tên tội phạm, hay nói đúng hơn là Jo Nesbø gây ra. Idar Vetlesen đã phải vật lộn với thứ ma quỷ gì? Anh ta mang theo chúng đến đây, hay căn phòng này là nơi trú ẩn, là thiên đường bình yên? Có lẽ anh đã tìm ra cho mình một vài câu trả lời, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Không bao giờ là đủ. Chẳng hạn như sự điên rồ và cái các có phải hai phạm trù khác nhau, hay cứ khi nào không hiểu nổi mục đích của việc giết chóc thì ta mặc nhiên quy kết nó là điên rồ. Ta có thể hiểu lý do một người muốn ném bom nguyên tử xuống thành phố toàn những người dân vô tội, nhưng lại không hiểu vì sao kẻ khác muốn phanh thây những gái điếm reo rắc bệnh dịch và sự suy đồi trong những khu ổ chuột ở London. Bởi vậy ta mới gọi trường hợp thứ nhất là chủ nghĩa hiện thực còn trường hợp thứ hai là sự điên rồ. Thay lời kết Người Tuyết, thực chất, không phải một cuốn sách khó đọc nhưng cũng không nằm trong thể loại bạn có thể nuốt trọn từng chi tiết. Có quá nhiều thứ để người ta phải ngẫm thay vì chỉ đơn giản nhìn vào hay mong đợi về một câu chuyện trinh thám giật gân. Nếu ngoài trời đang có tuyết thì lời khuyên cho bạn là hãy đóng thật kín cửa lại, bởi chỉ mình Người Tuyết là quá đủ rồi. Tuyết rơi lạnh lẽo hay lòng người giá băng, câu hỏi này có lẽ bạn sẽ phải tự mình giải đáp. Người Tuyết của Jo Nesbø không phải là một cuốn sách để bạn có thể đọc ngấu nghiến trong ngày một ngày hai nhưng nếu bạn đọc và nhập tâm được cùng nhân vật thì xin chúc mừng bạn, thế giới này vốn không như bạn tưởng và chuyến hành trình lột bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng kia, từ giờ phút này, chính thức bắt đầu… “Không lâu nữa tuyết đầu mùa sẽ đến. Và lúc ấy hắn sẽ lại hiện ra. Người tuyết. Khi tuyết tan là lúc hắn bắt đi một kẻ khác. Hãy tự hỏi bản thân điều này: “Ai đã tạo ra người tuyết? Ai đã đắp nên những người tuyết? Ai đã sinh ra Murri?” Bởi điều ấy người tuyết nào có hay.” Tác giả: Annie - Bookademy Mời các bạn đón đọc Người Tuyết của tác giả Jo Nesbo & Matryoshka (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ông Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân
Nếu bạn nhìn tựa truyện và mường tượng về một chuyện tình siêu ngọt giữa một giám đốc đẹp trai, lạnh lùng, gian xảo và một cô nàng thỏ trắng ngây thơ, ngốc nghếch theo motif quen thuộc, vậy thì thất đáng tiếc phải nói rằng bạn đã đoán sai rồi. Đây đơn thuần là câu chuyện về một cậu bé đem lòng yêu một cô bé. Và tôi có thể đảm bảo với bạn một điều rằng, nó sẽ không làm bạn thất vọng.   Câu chuyện của Khang Duật và Âu Dương Miểu Miểu bắt đầu vào một ngày tháng 09 năm 1995, khi cả hai mới chỉ là học sinh cấp hai. Cho tới mãi sau này, Miểu Miểu mới hiểu được rằng thời khắc cậu học sinh Ái Tân Giác La Khang Duật bước vào lớp đã trở thành bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời của cả hai người.  Ngoại hình xuất chúng cùng dòng họ Ái Tân Giác La đều là minh chứng cho xuất thân vương giả của Khang Duật. Bạn bè trong lớp đặt cho cậu biệt danh “Vương gia”. Nhưng ít ai biết được rằng chính dòng dõi cao quý đó lại là nguyên nhân gây nên bao đau thương và mất mát cho Khang Duật và gia đình trong thời kỳ Cách mạng văn hoá.  Mất cha từ khi còn nhỏ, gia cảnh lại bần hàn khiến Khang Duật chín chắn và già dặn hơn hẳn những người bạn cùng trang lứa. Rời xa quê hương, một mình sống tại nơi đất khách xa lạ, vừa đi học vừa phải đi làm kiếm tiền, Khang Duật đã học cách sống tự lập từ những ngày niên thiếu. Cuộc sống của cậu thiếu niên Khang Duật không có quá nhiều niềm vui cho tới khi cậu gặp được Miểu Miểu.  Khác với Khang Duật, những năm tháng thơ ấu của Miểu Miểu trôi qua khá êm đềm bên cha mẹ và cô em gái sinh đôi. Cũng như bao cô bé ở cái tuổi trăng tròn, Miểu Miểu vô tư, hồn nhiên, có đôi chút ngốc nghếch và thi thoảng nghịch phá. Nếu có gì đặc biệt đáng nói ở Miểu Miểu thì chính là cô bé rất thích chó. Cực kỳ thích. Thích tới mức nào ý hả? Hãy đọc đoạn trích sau để biết thêm chi tiết!  “Vào ngày 14 tháng 2 năm 2005, hắn mua một chiếc nhẫn thật oách cầu hôn tôi. Nhìn thấy chiếc nhẫn thật oách này, đầu óc tôi hoàn toàn đình công. Là nhẫn kim cương! “Bao…bao nhiêu tiền?” tôi không dám nhận, mắt cũng bị tia sáng từ kim cương chiếu vào đến sắp mù. “Rẻ hơn ở Thượng Hải, anh nhờ đàn anh mua ở Thụy Sĩ, 17 vạn(1).” “Cái gì!!!” Tôi kinh hoàng nhảy dựng lên, còn làm đổ đồ uống trên bàn. Phản ứng của tôi làm Khang Duật nhíu mày, “Em không thích?” Tôi lắc đầu, vào lúc như thế này tôi không dám nói không thích, chính là… chính là… “Tiền ở đâu anh mua?” hắn bây giờ còn đang thực tập, tuy rằng tiền lương rất cao, nhưng chúng tôi đang tính mua một căn hộ rộng rãi, hơn nữa còn có tiền sinh hoạt, hắn làm gì có 17 vạn. “Mượn!” “Cái gì!!!” lần này là tôi gân cổ lên hét. “Em nói nhỏ chút!!” “Anh thật ngu ngốc!! Mượn tiền mua nhẫn, có phải anh bị đầu máy bay đâm không vậy.” “…” “Trả lại, trả lại tiền cho người ta nhanh lên!!Ngay lập tức, ngay lập tức!!” tôi kéo cổ áo Khang Duật điên cuồng gào. “Anh sẽ trả sau!!” “P, lấy cái gì trả, đi làm trai bao à!!” tuy rằng hắn đẹp trai từ nhỏ, rất có tố chất làm trai bao. Hình như Khang Duật nghe không nổi nữa, mặt tối sầm, phi thường hung ác, “Em chỉ cần nói muốn hay không!!” (…) Nhưng là tôi vẫn cảm thấy không tự nhiên trong lòng. “Cái nhẫn này có thể mua được bao nhiêu con chó a…” từ nhỏ tôi vốn là một đứa mê chó. “…” “Có thể mua được Ngao Tạng!” Gân xanh trên trán Khang Duật đang giật tưng tưng. Tôi không hề phát hiện điều đó, nhìn chiếc nhẫn bóng loáng tiếp tục nhắc đi nhắc lại, “Nếu không mua được Ngao Tạng cũng có thể mua được tám con chó kéo đi.” Âm thanh lãnh léo giá buốt của Khang Duật nhẹ nhàng vang lên, “Em muốn chó, hay là muốn anh!!” Tôi đang đắm chìm trong việc tính xem 17 vạn có thể mua bao nhiêu con chó nên trả lời một cách phản xạ, “Chó…” Không chỉ trong thời khắc được cầu hôn đầu óc Miểu Miểu mới hoạt động theo cách không giống ai như vậy. Ngay từ những ngày đầu gặp Khang Duật, Miểu Miểu đã không… bình thường. Cụ thể là sau một tuần ngồi cùng bàn, cô nàng tư tưởng luôn lơ lửng trên mây này vẫn không nhớ tên của cậu bạn. Nhưng duyên phận trêu ngươi, Miểu Miểu càng không để ý Khang Duật, duyên phận càng gắng sức vác Khang Duật đến đập thẳng vào mặt Miểu Miểu.  Vậy nên bạn học Khang Duật mới tình cờ được nhìn thấy “thiên thần có cánh” của Miểu Miểu rồi lại ngẫu nhiên bắt gặp cảnh Miểu Miểu “giải quyết nỗi buồn gấp gáp” bên cánh đồng cỏ. Nói chung đã không thấy nhau thì thôi, một khi đã thấy thì toàn gặp phải cảnh tượng khó quên. Rồi bằng một nhịp đập kỳ diệu nào đó của trái tim, Khang Duật thích Miểu Miểu. Và từ đây là quá trình Khang Duật dùng cả thanh xuân phúc hắc của mình để theo đuổi cô bạn cùng lớp.  * * * * * Khi đọc xong bộ truyện này, tôi cảm thấy rất ghen tị với Miểu Miểu và Khang Duật. Trong khi có những người đi hết cả cuộc đời cũng chẳng thể tìm được “nửa kia” của mình, Khang Duật và Miểu Miểu lại may mắn tìm thấy tình yêu đích thực trong những năm tháng tươi đẹp nhất. Điều đó không đáng ghen tị sao?  Nhưng trên hết, tôi ngưỡng mộ tình yêu giữa hai người. Gặp nhau từ những ngày cắp sách tới trường, chuyện tình của Miểu Miểu và Khang Duật cũng thuần khiết, trong sáng và đáng yêu như bao tình yêu học trò khác. Cũng có những trò nghịch phá, cũng có những giây phút ngượng ngùng và không thể thiếu những kỳ thi áp lực căng thẳng.  Khang Duật dùng sự thông minh và phúc hắc của mình để chinh phục Miểu Miểu. Từ việc hối lộ cái bụng không đáy của em gái Miểu Miểu cho tới đe doạ, cưỡng ép bạn bè trong lớp phải gọi cô là “Phúc Tấn”, phải nói là không từ thủ đoạn. Còn Miểu Miểu, cô đơn giản là thích Khang Duật, thích ở bên Khang Duật, thích chính là thích vậy thôi.  Nhưng nếu chỉ có vậy, câu chuyện của Miểu Miểu và Khang Duật cũng chưa thể khiến tôi đặc biệt ấn tượng đến thế. Tôi nhớ trong những bộ phim tình cảm, vào thời khắc kết hôn, cô dâu và chú rể luôn nắm tay nhau và nói lên lời thề nguyện: “Con hứa sẽ ở bên người đó, yêu thương người đó bất kể khi giàu sang hay nghèo khó, khoẻ mạnh hay bệnh tật, hạnh phúc hay khổ đau.” Sự thật là chẳng nhiều người có thể thực hiện được lời thề này cho tới cuối đời. Nhưng Khang Duật và Miểu Miểu đã cùng nhau trải qua tất cả những khó khăn và thử thách đó trước cả khi hai người thực sự bước vào đời mà chẳng cần phải thốt lên lời thề. Từ khi chỉ là một cậu học sinh, Khang Duật đã có thể ở bên ủng hộ Miểu Miểu, giúp cô vượt qua căn bệnh tim quái ác. Khi Miểu Miểu tự ti và tổn thương bởi di chứng béo phì sau khi điều trị bằng thuốc, Khang Duật cũng không ghét bỏ cô mà chỉ bế cô lên rồi nói: “Miểu Miểu, không sao, mình còn ôm được!”.  Miểu Miểu và Khang Duật đã bảo vệ và giữ vững tình yêu của mình thành công trong những năm tháng yêu xa, một người du học một người ở lại quê nhà. Cô bé Miểu Miểu ngốc nghếch học cách sẻ chia nỗi đau với Khang Duật khi anh mất đi người thân yêu nhất. Khang Duật phấn đấu từ một thiếu niên với hai bàn tay trắng thành một người đàn ông thành đạt đủ để thuyết phục mẹ Miểu Miểu chấp nhận xuất thân bần hàn của anh. Yêu nhau thì dễ nhưng giữ vững tình yêu thì thật khó.  Có thể khi đọc đến đây, nhiều bạn sẽ nghĩ rằng đó chỉ là tiểu thuyết, một chuyện tình đẹp như vậy sao có thể tồn tại trong cuộc sống đời thực. Nhưng lần này ngòi bút của tác giả Khuyển Thần Khuyển Khuyển đã khiến tôi tin rằng câu chuyện của Khang Duật và Miểu Miểu là có thật. Hay ít nhất một tình yêu đẹp như thế thực sự tồn tại ở đâu đó ngoài kia, chỉ là nó chưa đến với chúng ta.  Nếu như vậy trong lúc chờ đợi, sao không cùng dõi theo câu chuyện của Miểu Miểu và Khang Duật và rồi biết đâu một ngày nào đó sẽ có ai đó tới bên và hỏi bạn rằng: “Cưng ơi, ký giùm anh một cái tên trên hộ khẩu được không, ngay ở ô phối ngẫu!” ____________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mời các bạn đón đọcÔng Xã Là Phúc Hắc Đại Nhân của tác giả Khuyển Khuyển.
Mảnh Đất Lắm Người Nhiều Ma
Mảnh đất lắm người nhiều ma của Nguyễn Khắc Trường đặt ra và gây được ấn tượng ở các vấn đề chìm và nổi, ở bề mặt và bề sâu trong sự đan xen giữa nền nếp ý thức và sinh hoạt tinh thần ở nông thôn nói chung, trong những người nông dân nói riêng; các vấn đề gia tộc và dòng họ; hôn nhân và gia đình; các quan hệ làng xã và lề thói nông xã... Không chỉ là chất thơ mà còn là bi kịch, và là những bi kịch gọi nhau. Không chỉ những con người nhân danh đủ dạng trong thế bài trừ tiêu diệt lẫn nhau mà còn là đủ những người dị dạng bị đẩy ra hoặc hút vào những giao tranh quyết liệt đó. Tóm lại đó là nông thôn trong một tổng chân dung những con người vừa là tội nhân vừa là nạn nhân, mà lịch sử đang giao cho họ một trách nhiệm có lẽ là quá lớn, quá tầm của họ; nhưng lại không thể chuyển cho ai khác, vì nói như Ăng-ghen, vẫn phải rđặt lên vai những con người do lịch sử để lại... Tuy vậy, truyện không làm cho người đọc bi quan. Có thể do giọng điệu hài hước của tác phẩm. Có thể do kết thúc sáng sủa của câu chuyện tình, sự thức tỉnh của chiến thắng của cá nhân và hạnh phúc cá nhân trước uy quyền dòng họ. Nhưng chủ yếu có lẽ là ở chỗ tác phẩm cho người ta nghe thấy tiếng dội của một thời đại mới đang vang động từ trong hậu trường: nhân dân đang thực hiện quyền dân chủ của mình. Âm khí còn nặng nề nhưng dương khí đã bắt đầu phát triển. Thế giới ma quỷ đã rơi vào khủng hoảng dữ dội để tự huỷ diệt do những xung đột của chính bản thân nó. Cuốn sách không chỉ dừng lại ở việc miêu tả mối quan hệ dòng họ, nhưng những trang tâm đắc nhất hình như không ngoài việc miêu tả ấy. Một văn phong mang dáng dấp của Tắt đèn, từ cách lựa chọn thời gian để biểu đạt (thời kỳ giáp hạt ở nông thôn luôn mang ý nghĩa điển hình), đến số phận của bà Son, cô Đào, lão Quềnh... Nhưng nét hiện đại đã chen vào trong câu văn của Mảnh đất lắm người nhiều ma. Từ sử dụng độc đáo và đích đáng các khẩu ngữ, thành ngữ, đến việc ẩn giấu, lẩn quẩn một giọng điệu bi hài để soi xét và nghiền ngẫm tận tâm can con người. Trang viết của Nguyễn Khắc Trường, vì vậy quánh đặc hệt như một thứ nước cốt mà ai đó, những nhà văn ít tài năng có thể pha loãng ra làm văn của mình. *** Trong tiểu thuyết Mảnh đất lắm người nhiều ma nhân vật dường như tự bộc bạch nỗi lòng của mình mà không cần đến sự khơi gợi hay thúc ép của tác giả.Tất cả những tình huống bi kịch trong tiểu thuyết được tác giả giải thích dưới hình thức châm biếm, hài hước. Đằng sau giọng điệu cười đùa bỡn cợt là một tấm lòng yêu thương ưu ái với đời. Đọc những dòng viết về lão Quềnh bị chôn lần thứ hai, bạn không khỏi thấy đau đớn “lão phải hy sinh một lần nữa để cứu danh dự cho người khác đấy”. Mỗi một nhân vật của Nguyễn Khắc Trường đều có một cá tính riêng biệt độc đáo không giống bất cứ ai, không trùng lặp. Mưu mô thủ đoạn như Thủ, Phúc, láu lỉnh cơ hội như Sửu, nhu nhược cả tin như Son, mạnh mẽ, quyết liệt, bộc trực như Đào, Tùng, Minh... tất cả tạo nên một bức tranh sinh động về cuộc sống của những người dân quê. Bên trong những con người dân quê đó, bên cái phần người là phần ma, ma quỷ ám ảnh cuộc sống con người. Nó chi phối làm tê liệt các giác quan khỏe khoắn của biết bao người về cuộc sống. Nhiều đoạn văn trong Mảnh đất lắm người nhiều ma sắc lạnh gây một cảm giác rờn rợn khi đọc.Giá trị thẩm mỹ cao nhất của tác phẩm văn học là hình tượng nghệ thuật. Tác giả Nguyễn Khắc Tường đã góp phần vào cho nền tiểu thuyết hôm nay những hình tượng nhân vật mang giá trị thẩm mỹ giáo dục sâu sắc. *** Không dè cái đói giáp hạt này lại có đủ móng vuốt nhảy xổ vào cả xóm Giếng Chùa, xóm vẫn quen đứng đầu về cái sang cái giàu toàn xã. Nơi đây nếu tính từ phía bắc xuống, là địa danh cuối cùng của đất trung du. Có đủ sông ngòi đồi sim: ruộng lúa. Làng vẫn còn khung cổng tiên cổng hậu như hai ụ súng ở đầu bắc và đầu nam. Những phiến đất nung màu gan gà vừa to vừa dày ốp khít vào nhau, chắc đến đập không vỡ. Con đường chính giữa làng dài một cây số được lát bằng gạch vồ mua từ dưới Hương Canh - Vĩnh Phúc, mà lát nghiêng, nên bây giờ vẫn chắc khừ. Có số gạch lát đường này là bởi ngay xưa làng có lệ mỗi đám cưới phái nộp 200 viên. Trai làng lấy gái làng nộp 200 thế tức là môi bên có một trăm viên thôi. Nhưng nếu trai gái làng đi lấy vợ chồng ở đồng đất khác, thì gia đinh cứ cũng phải chồng đủ 200 viên. Thế mới biết ngay một làng nhỏ như cái mắt muỗi, người ta cũng không khuyến khích xuất dương, không thích mở cửa ra ngoài! Làng còn quy định những người đỗ đạt từ tú tài trở lên được nhận chức từ lý trưởng trở lên, và cả thành phân này nữa, ấy là những cô theo cách gọi nôm na là hoang thai cũng phải nộp 200 viên gạch vồ. Thành thử đường làng được lát bằng những niềm vui hạnh phúc, sự kiêu hãnh, chức danh và được lát bằng cả nỗi khổ đau ê chề của những mảnh đời. Nếu ví cả xã là cái bánh, là bông hoa, thì Giếng Chùa là cái nhân đường cái nhị mật: nghĩa là nơi có lề thói nhất, cái sang và cả cái gàn của Giếng Chùa cũng là nhất xã, ở đây liên tục có những người đỗ đạt và nhưng người có địa vị chức sắc, dù chỉ là chức sắc ở xã, nhưng cũng lại thường xuyên có một hai anh chàng chày cối, đến mức dù thời nào thì những gã xắng cá này cũng như sống ngoài vòng pháp luật! Từ lâu số nhà ngói ở đây vẫn đứng đầu toàn vùng, mà lại chơi cầu kỳ lợp toàn ngói ta, nhỏ và đều tăm tắp như vảy rồng... Trông rêu phong và cổ kính. ấy thế mà vố này cũng đói vàng mắt! Nhiều nhà nấu cháo phải độn thêm rau tập tàng. Nhiều nhà luộc chuối xanh chấm nuối. Đến cả bà Đồ Ngật, người vẫn quen ăn trắng mặc trơn, phiên chợ nào cũng xách làn mây đi mua hôm thì chân giò lợn ỉ, hôm thì, cá chép cả con còn giãy đành đạch. Giờ cạn vốn, liền sáng chế ra bánh mạt ngô, thứ ngô trước đây chỉ dùng chưn gà, để ăn trừ bữa. Còn ông Quản Ngư, người được cả làng khen là chí lớn gan to, nước lã mà vã nên hồ. Bởi trong lúc khối anh có của nhưng chỉ ru rú bám váy vợ ở xó nhà, thì ông Quản với hai bàn tay trắng đã từng chu du đến nửa vòng trái đất. Hết Tân đảo, Tân-gia-ba, rồi mò mẫm sang đến cả đất tây từ thời còn bóng tối. Khi về ông đã diện oách một bộ đồ dạ màu đất sét từ chân tới đầu.Quần dạ, áo dạ đính cúc đồng, mũ dạ tròn như cái nồi đồng úp ngược, lại thêm đôi giày săng đá, giữa mùa đông mà cũng trông bức đến phát sốt? Rồi lại thêm bộ răng vàng sáng choé cả mồm! Nói cái gì ông cũng độn thêm tiếng Tây, lưỡi cứng đá ngược lên tận mái ngói, đến quăng cả mồm miệng! Và mặc dù ông vẫn ở với bà vợ yếm trắng, răng đen,khăn mỏ quạ và vẫn chẳng có chức sắc, chẳng đỗ đạt gì; nhưng ông Quản cũng có quà mừng của kẻ hồi hương là biếu làng 200 viên gạch vồ Hưng Ký, viên nào viên ấy cứ vuông bằn bặn như những cái gối đầu, chín đỏ lìm lịm. Khối người còn rỉ tai là ông có của chìm nữa. Hỏi ông chỉ cười tủm tỉm loe loé ánh vàng! Bộ dạng rõ là coi tiền bạc chẳng ra gì, hãi thế! Mời các bạn đón đọc Mảnh Đất Lắm Người Nhiều Ma của tác giả Nguyễn Khắc Trường.
Tàu Tốc Hành
Tác phẩm bán chạy nhất của nữ văn sĩ Hiro Arikawa (mẹ đẻ của cuốn tiểu thuyết ăn khách Evergreen Love – Từ điển tranh về thực vật và Phòng truyền thông hàng không) Đã được chuyển thể thành phim điện ảnh Nhật Bản vào năm 2011 và tham dự Liên hoan phim quốc tế Okinawa lần thứ 3. Theo thống kê đầu năm 2012 bởi ORICON, cuốn sách Tàu tốc hành đã vượt cột mốc doanh số 1 triệu bản. Tác phẩm với bối cảnh diễn ra trên chuyến tàu tốc hành tại Osaka, di chuyển giữa tám trạm ga, mỗi ga cách nhau mười lăm phút, từ ga đầu tiên là Takarazuka đến ga cuối cùng – Nishinomiya Kitaguchi. Các nhân vật trong truyện đều là là những người ngồi trên chuyến tàu này mỗi ngày: Một bà cụ và đứa cháu gái thường xuyên hỏi những câu hỏi ngây thơ và lớn tiếng trên tàu, gây ra nhiều tình tình huống dở khóc dở cười trong truyện. Một người đàn ông và một cô gái từng cùng nhau tranh giành một cuốn sách trong thư viện mà không hề biết đến sự tồn tại của đối phương. Một người phụ nữ diện đồ trắng đi dự lễ cưới của bạn trai cũ để trả thù. Một cô gái trẻ khác và người bạn trai bạo lực. Hai sinh viên đại học. Một bé gái bị bạn bè bắt nạt. Một phụ nữ trung niên hay lo lắng. Một học sinh trung học đang đi tìm lẽ sống cuộc đời. Câu chuyện của mỗi người tưởng chừng là của riêng họ, nhưng hóa ra đó lại là mắt xích của một chuỗi sự kiện và các nhân vật đều có một mối liên hệ với nhau theo một cách nào đó… *** “ Có một số người, cuộc đời họ là một chuyến tàu tốc hành, một vài người lại là tàu chậm. Có người luôn sống nhầm trạm, ngồi quá trạm, không bỏ lỡ phong cách bên ngoài cửa sổ, thì bỏ lỡ người bên cạnh. Tôi không quan tâm mình ngồi trên chuyến tàu nào, chỉ muốn biết người có thể ngồi cùng tôi tới trạm cuối cùng rốt cuộc là ai ?” Bạn có bao giờ tin vào những cuộc hội ngộ kì diệu không? Có vẻ thế giới mà chúng ta đang sống lại không quá to lớn như chúng ta vẫn tưởng tượng nhỉ. Tôi từng được nghe một ai đó nói rằng “ Trái Đất này tròn lắm, đi một vòng lớn rồi lại gặp nhau thôi.” Thật ra tôi là một người không tin vào hai chữ “tình cờ” cho lắm, tôi nghĩ rằng bât cứ chuyện gì xảy ra trên thế giới này đều có sự tính toán, chuẩn bị, sắp đặt từ trước và không thể nào mà xuất hiện sự “tình cờ” được. Vào một ngày hè mưa bão, ngồi trong nhà với nỗi chán trường vì cái combo đau khổ nghỉ dịch và mưa bão tôi chợt nhận ra mấy ngày nay cuộc sống loanh quanh trong nhà của tôi sao mà tẻ nhạt thế. Tôi quyết định sẽ làm cuộc sống của tôi tươi mới và thú vị trở lại dù đang giãn cách xã hội và chỉ được “ ru rú” ở nhà. Và việc đầu tiên tôi nghĩ đến là đọc sách. Nằm cuộn trong trong chiếc chăn mềm bên cạnh là một cốc nước chanh mật ong ấm, trên tay là một cuốn sách còn đang thơm mùi mới và bên ngoài trời dù cho có mưa gió bão bùng đến đâu thì cũng tạm thời mặc kệ. Ôi nghĩ đến đây là tôi không ngần ngại mà “chốt đơn” luôn cho mình vài cuốn sách. Trong chỗ sách tôi mua có quyển sách tên là “ Tàu tốc hành”, tên sách gây tò mò nhỉ. Sau khi nhận cuốn sách trên tay tôi lao vào đọc luôn và chỉ mất vỏn vẹn một ngày rưỡi tôi đã đọc xong và tôi chợt nhận ra thật nhiều điều ấm áp. Cuốn sách “ Tàu tốc hành” kể về những câu chuyện xảy ra trên chuyến tàu tốc hành tại Osaka. Đó là chuyến tàu di chuyển giữa tám chặng ga, mỗi ga lại cách nhau mười lăm phút. Ga đầu tiên là Takarazuka, ga cuối cùng là Nishinomiya Kitaguchi. “Tàu tốc hành” kể về những câu chuyện về những con người đi chuyến tàu này hàng ngày, mỗi người đều có một tâm sự riêng, một hoàn cảnh riêng nhưng lại vô tình có mối liên hệ với nhau bằng một cách nào đó. Câu chuyện đầu tiên là về anh chàng Masashi đã đi làm được năm năm và một cô gái luôn mang chiếc túi sách bằng vải thô in hình chú chuột nổi tiếng khắp thế giới. Cô gái và Masashi đã gặp nhau vài lần ở thư viện, đã từng tranh nhau một cuốn sách và giờ lại tình cờ ngồi cạnh nhau và đi chung trên một chuyến tàu. Hai người có cơ hội được nói chuyện với nhau bởi một chữ cái lạ được tạo ra bởi những tảng đá và được xếp ở bãi bồi giữa sông. Sau đó cả hai người chợt nhận mình đang để ý đối phương từ rất lâu rồi. Câu chuyện thứ hai là về Shoko – một cô gái xinh đẹp, giỏi giang có một mối tình tuyệt đẹp năm năm với một anh chàng làm cùng công ty. Sau khi cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện thì Shoko và bạn trai năm năm chuẩn bị làm đám cưới. Nhưng cho đến khi lễ cưới chuẩn bị diễn ra thì lại buộc phải hủy bỏ vì cô bạn thân chung công ty của Shoko đã có thai với anh bạn trai sắp cưới của cô. Trong đám cưới của họ Shoko đã có một màn trả thù tuyệt vời có thể khiến cho đám cưới của hai người họ không phải là “một ngày đẹp nhất trong cuộc đời”. Trên chuyến tàu từ đám cưới trở về đã có vài chuyện xảy ra khiến cho Shoko phải nhìn nhận lại cuộc đời, tạm thời quên đi thù hận và làm lại một cuộc đời mới. Câu chuyện thứ ba là về bà Tokie và cô cháu gái nhỏ, hai bà cháu đang quyết định xem sắp tới sẽ nuôi giống chó nào. Câu chuyện thứ tư là về Misa và người bạn trai tồi của cô ấy. Hắn ta là người sẵn sàng nạt nộ bạn gái ở chỗ đông người, không chịu bỏ qua những cuộc cãi vã nhỏ nhặt và có thói quen bạo hành bạn gái khi vắng người. Vì bị tình yêu mù quáng che mắt nên Misa không nhận ra mối quan hệ độc hại với bạn trai cho đến khi có một sự việc mới xảy ra trên chuyến tàu mà cô và người bạn trai đi lại hàng ngày. Tiếp theo là câu chuyện về một nhóm nữ học sinh cấp ba đang chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp căng thẳng, trong số đó có cô bé Ecchan – người có vẻ trưởng thành hơn hẳn so với những cô bạn còn lại. Ecchan đang có rất nhiều áp lực và mệt mỏi về chuyện chuẩn bị bước chân vào ngưỡng cửa đại học và chuyện tiền bạc trong gia đình nhưng may mắn thay là cô có một người bạn trai ngốc nghếch rất trân trọng cô ấy. Thứ sáu là câu chuyện về một mối tình đẹp được chớm nở trên chuyến tàu của Miho – cô gái hay bị bạn bè trêu chọc vì cái tên nam tính và Keiichi – cậu bạn ăn mặc hầm hố, rất hứng thú về những thứ liên quan đến quân đội. Cả hai vô tình bắt chuyện và làm quen với nhau trên một chuyến tàu và dần dần nhận ra cả hai có rất nhiều điểm chung giống nhau. Câu chuyện thứ bảy là một nhóm những người phụ nữ trung niên giàu sang nhưng lại hành xử rất vô duyên trên chuyến tàu. Trong nhóm người phụ nữ giàu sang đó có Yasue – một người phụ nữ hay lo lắng và khác hẳn với những người phụ nữ vô duyên kia. Nhưng vì một lí do nào đó dù không muốn những Yasue vẫn phải cố gắng kiềm nén để giữ mối quan hệ tốt với những người phụ nữ đó. Cuối cùng là chuyện về một cô bé tiểu học tên Shoko, cô gái nhỏ bị bạn bè trêu trọc và xa cách nhưng dù vậy cô bé vẫn rất kiêu hãnh và mạnh mẽ. Mỗi câu chuyện của mỗi người trên chuyến tàu tưởng chừng không hề liên quan đến nhau nhưng bằng một cách nào đó từng câu chuyện lại là một móc xích nối với nhau, liên hệ với nhau. “Tàu tốc hành” là một quyển sách với những tình cảm ấm áp về những con người, dù đó chỉ là những mẩu chuyện nhỏ mà ta rất dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày nhưng qua câu chuyện khiến ta cảm thấy ấm áp hơn và có thể bắt gặp chính bản thân ta trong mỗi câu chuyện đó. Từng câu chuyện nhỏ đều cho tôi học thêm một bài học về cuộc sống. “Tàu tốc hành” giúp tôi nhận ra rằng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì cũng hãy luôn kiêu hãnh ngẩng cao đầu như cô bé tiểu học Shoko, hay tạm chấp nhận quên và bỏ qua cho những hận thù, tập trung vào bản thân để sống một cuộc đời giản đơn và hạnh phúc như cô gái trẻ giỏi giang xinh đẹp Shoko. Và vô vàn những bài học nhỏ nữa mà ta sẽ nhận được sau khi đọc “Tàu tốc hành”. Cuốn sách này không phải là một cuốn sách chỉ đọc một lần cho vui mà hãy nên đọc nhiều lần trong đời. Có thể ở mỗi giai đoạn trong cuộc đời ta lại nhận được một thông điệp mới mẻ được gửi gắm từ trong cuốn sách. Vậy cho nên tôi sẽ đọc lại cuốn sách này vào một ngày lạnh giá để có thể giúp cho tâm hồn tôi trở nên ấm áp hơn. Trên một chuyến tàu dài chưa chắc người lên cùng chuyến tàu sẽ là người cùng đồng hành đến hết chuyến tàu với bạn nhưng biết đâu trong chuyến đi dài ấy bạn lại tìm được người có thể đồng hành được với bạn cả đời thì sao ? Mời bạn đón đọc Tàu Tốc Hành của tác giả Hiro Arikawa & Thu Vũ (dịch).
Khẩu Vị Nặng
Cốc Vũ là một ví dụ điển hình cho thanh thiếu niên biến thái trong thời đại hiện nay. Gương mặt xinh đẹp nhưng khí chất bỉ ổi, vóc dáng gầy gò nhưng vòng một ma quỷ, bạn bè cô thường nói, chỉ những ai "khẩu vị nặng" mới dám nói chuyện yêu đương với Cốc Vũ. Thế nhưng, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người có khẩu vị nặng nhất lại là thanh mai trúc mã của cô - Tiền Đường. Trước giờ Cốc Vũ chưa từng có kinh nghiệm trong chuyện tình yêu, nên ngay khi nhận ra bản thân có ý đồ khác thường với Tiền Đường, cô đã có được một cuộc đối thoại tư vấn tình cảm khiến mình muốn khóc không được mà cười cũng chẳng xong. "Lão Thất, cậu nói xem, nếu một nữ muốn hôn một nam, vậy là có ý gì?" Lão Thất: "..."   Đầu dây bên kia, lão Thất thật lâu vẫn chưa hồi âm, tôi sốt ruột nói: "Lão Thất, cậu làm sao vậy, di động lại hỏng rồi sao?" Vừa nói xong, lão Thất liền như núi lửa bùng nổ: "Khốn kiếp, cậu đang khảo nghiệm trí thông minh của tôi hay sao, tại sao cậu không hỏi tôi xem một nam một nữ cởi hết quần áo nằm cùng nhau, vậy có phải bọn họ đang bàn luận lý tưởng cuộc đời không?” Tôi nghiêm túc nói: “Lão Thất, trả lời tôi!” Khí thế Lão Thất bỗng suy yếu, uể oải đáp: “Đương nhiên là cậu thích cậu ta rồi, vấn đề đơn giản như vậy, cậu không biết lãng phí trí thông minh của tôi là một việc rất đáng xấu hổ hay sao?” Tôi nuốt nuốt nước miếng, khẩn trương hỏi: “Không có khả năng khác sao?” Lão Thất: “Còn có một khả năng.” “Là gì?” Lão Thất: “Nữ là mẹ của nam.” Tôi: “…” ---- Xác định được người mình thích là Tiền Đường, Cốc Vũ đã theo đuổi bằng được cậu em nhà bên, dù quá trình tốn khá nhiều máu và nước mắt, nhưng kết quả thì vẫn mĩ mãn và hoàn toàn thành công (nghe nói là do Tiền Đường đã chờ quá lâu nên không chịu nổi nữa :v). “Tiền Đường! Em yêu anh!” “Tiểu Vũ! Anh cũng yêu em!” “Tiền Đường! Anh là không khí của em! Em không thể mất anh được!” “Tiểu Vũ! Em là sinh mạng của anh! Anh không thể không có em!” “Tiền Đường! Anh thật con mẹ nó thích làm bộ làm tịch!” “. . . . . .” ---- Nói về Tiền Đường là phải nói ngay đến một cậu chàng “dậy thì khá sớm”, tưởng chừng là đối tượng bị theo đuổi, hóa ra cậu mới chính là người đã có ý đồ với thanh mai trúc mã của mình từ khi mới lên cấp 2. Đẹp trai không bằng chai mặt, Tiền Đường lại là người hai trong một, hội tụ đầy đủ cả hai yếu tố trên, gương mặt yêu nghiệt tựa thiên tiên, thế nhưng đầu óc lúc nào cũng nghĩ tới Cốc Vũ và những giấc mộng xuân không đứng đắn… Cậu gần như là một nam chính hoàn hảo, gương mặt đẹp, đầu óc tốt, nhưng khi dính vào chuyện yêu đương lại khá ngốc nghếch. Cho dù vậy tôi vẫn rất thích cậu, khi yêu ai mà không bị hạ thấp trí thông minh cơ chứ? Tiền Đường thể hiện tình yêu của mình rất thẳng thắn, dù vẫn còn đôi chút ngây ngô (cậu còn bắt mọi người viết cả “khẩu cung” có đầy đủ chữ ký và dấu vân tay để nộp cho Cốc Vũ khi có kẻ thứ ba cố tình gây hiểu lầm giữa họ :v) nhưng có lẽ đó lại tạo nên một nét riêng của chính cậu: “Tiểu Vũ, nếu như mà anh nói anh thích con gái dã man bạo lực thô lỗ, vậy thì đích thị là nói dối, anh không muốn lừa dối em. Nhưng em phải hiểu được một vấn đề, loại hình anh thích và người trong lòng anh, là hai chuyện rất khác nhau. Anh sẽ không thích tất cả các khuyết điểm của em, nhưng bất kể em có bao nhiêu khuyết điểm, anh cũng sẽ không bớt đi nửa phần tình cảm dành cho em. Bởi vì anh yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, không phải là con người hoàn mỹ của em, mà là em một cách trọn vẹn.” ---- Đối với những bạn hay đọc truyện thể loại hài hước, chắc Tửu Tiểu Thất không còn là một cái tên xa lạ, cũng chính vì thấy tên tác giả mà tôi đã quyết định đọc bộ truyện này. Quả nhiên Tửu Tiểu Thất không làm tôi thất vọng, khi đọc truyện này tôi đã cười cực kỳ nhiều, đúng chất cười như một con điên luôn :v Tuy nhiên có vẻ motip và tình huống truyện không được đầu tư nhiều, không có điểm nhấn và điểm sáng trong truyện, kết truyện hơi đột ngột, không nói rõ cuộc sống của nhân vật chính sau này, thế nhưng giọng văn vui vẻ hài hước của tác giả vẫn dẫn dắt tôi tới tận cuối truyện mà không hề gây chút nhàm chán nào. Nếu bạn là fan của Tửu Tiểu Thất hay những bộ truyện hài hước biến thái, bạn còn chần chờ gì mà không nhảy hố luôn và ngay nhỉ! ---- Review by Tuệ Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mang tiếng là truyện tỷ đệ luyến, nhưng mà quên đi, nam nữ chính bộ này giống thanh mai trúc mã hơn. Lớn lên bên nhau từ nhỏ, nhà ở cách vách, nữ chính chỉ hơn nam có 1 tuổi nên anh này chẳng có thái độ tôn trọng gì cả, trực tiếp đùa giỡn luôn… Là một kẻ háo sắc hung hăng, mục tiêu của tôi là, cưa đổ Tiền Đường! Tôi ngày nghĩ đêm nghĩ, từng giây từng phút đều nghĩ, muốn cưa đổ cậu ta, nhưng mà còn chưa đạt được ý nguyện. Sau này, tôi bị cậu ta cưa đổ… Nghe nói là vì cậu ta không chờ nổi nữa… Nữ chính: Cốc Vũ. (Ngoại hiệu: Cốc Ca) Tính cách: Thoát tuyến, lưu manh, bày đủ trò để cưa đổ em giai nhà bên Tiền Đường, lại không biết kẻ kia sớm đã giăng lưới cho mình nhảy vào冏 Nam chính: Tiền Đường. Tính cách: Phúc hắc, nguy hiểm giả vờ ngu, thích lừa tình nữ chủ. Nguồn gốc của cái tên “Khẩu vị nặng” kia chính là nữ chủ sang gia sư tiếng Anh cho nam chủ, không cẩn thận ngủ quên mất, làm thành một tư thế vô cùng JQ với nam chủ… tự đỏ mặt cho là mình khẩu vị nặng…  Tất nhiên, toàn bộ đều là âm mưu của nam chủ冏 Khẩu vị nặng cùng tác giả với Bà xã theo anh về nhà đi, nên đảm bảo cười muốn nội thương, không hài không lấy tiền =)). Nửa đầu truyện là song phương yêu thầm, JQ mù trời… đến nửa sau khi hai người biết được tâm ý của đối phương rồi thì có ngọt nhưng không sến, cũng không có gút mắc gì quá ghê gớm. Chỉ có vài hiểu lầm nhỏ, mẹ nam chủ không thích nữ chủ lắm, tiểu tam mặt dày tấn công vân vân… Nhưng ai bảo tác giả Tửu Tiểu Thất bả là mẹ đẻ, thế nên: hiểu lầm xóa trong 5s, mẹ nam chủ cuối cùng cũng thỏa hiệp, tiểu tam bị phũ lập tức quay người bỏ chạy o(╯□╰)o Kì thực kết thúc như vậy có hơi gấp quá nên thành ra… điêu! Những nhân vật phụ cũng chưa được xử lý hết. Chính tác giả cuối truyện cũng nói rằng: “Thật ngại quá các vị, tôi biết kết cục thế này hơi vội vàng, nhưng câu chuyện này kỳ thực vẫn luôn hành hạ tôi, hình mẫu sáng tác của tôi đang trở nên cứng nhắc, tiếp tục viết những thể loại tương tự như vậy, tôi sẽ cảm thấy đó như một loại dày vò. Vì thế tôi đành làm người xấu mà kết thúc câu chuyện này, đối với Cốc Ca và Tiền Đường mà nói, đó cũng là sớm một chút đi tới lâu đài hạnh phúc.” Thực ra cũng hơi tiếc thật, vì Tửu Tiểu Thất viết truyện hài rất tự nhiên, không gượng không lố, trong giới ngôn hiếm có tác giả viết hài khéo tay như vậy. Truyện hài thực sự là thế mạnh của bả, có điều, nếu bả đã muốn chuyển hướng sang chính kịch nghiêm túc mới mẻ hơn thì tớ vẫn sẽ ủng hộ thôi =)) Đọc vài bộ của bả đều có cảm tình hết mà ^^ Tổng thể mà nói thì Khẩu vị nặng vẫn tính là hay. Lâu lâu đọc truyện hài cho nhẹ nhàng, chứ đọc truyện bi quài mất hết niềm tin vào cuộc đời mất =)) Bộ này mình cho 3.5, đáng lẽ có thể lên 4.0 đấy, nếu cái kết hoàn chỉnh hơn :v Các bạn có thể xem đầy đủ list truyện ngôn tình mình review ở dưới đây Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang (Ức Cẩm) Hai nhà cách vách, nam nữ chính học cùng nhau từ mẫu giáo, chính là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết =)) Truyện sủng, kết có hậu. Trúc mã là sói (Mèo lười ngủ ngày) Bộ này cũng là thanh mai trúc mã, song phương yêu thầm, bạn nam chính từ nước ngoài trở về phá hết các cuộc xem mắt của nữ chính, sau đó mặt dày theo đuổi ~~~ Ấm áp lắm, không sến đâu =)) Bà xã theo anh về nhà đi (Tửu Tiểu Thất) Cùng tác giả với Khẩu vị nặng, nữ chính thoát tuyến không đỡ được, cười mém xỉu mỗi lần bạn nữ chính độc thoại nội tâm =)) Hai bạn nhân vật chính là đi xem mắt => cưới luôn chứ không có thanh mai trúc mã gì đâu =)) Nhưng nếu bạn ưng giọng văn Tửu Tiểu Thất thì đọc tiếp bộ này đi, bộ này nhà chị Linh Maroon edit hay lắm, đọc bản edit ấy đừng đọc bản xuất bản, hỏng cả bộ truyện ._. Mời các bạn đón đọc Khẩu Vị Nặng của tác giả Tửu Tiểu Thất.