Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tạ Tướng

Gần như chính là cố sự tiểu Hoàng đế gian khổ theo đuổi quyền thần. Lúc mới làm vua, Lưu Tảo bị quản chế khắp nơi, hận không thể đem Tạ Y ăn tươi nuốt sống. Lâu dần, Lưu Tảo cảm thấy cách ăn tươi nuốt sống này thật là thô kệch. Không bằng gỡ xuống mũ trâm của nàng ta, nhìn tóc dài như thác của nàng ta, cởi xuống y sam của nàng ta, nhìn da thịt như ngọc của nàng ta, sau đó sẽ từng tấc từng tấc mà thưởng thức. Như thế, mới có thể biết được tư vị của Tạ tướng. Chú thích: 1. HE. 2. Hán triều vô căn cứ. 3. Vấn đề công thụ. Thật ra ta không biết cái này phán đoán thế nào, liền lấy tình huống lần đầu tiên làm tiêu chuẩn. 4. Không phải Thừa Bình Tạ tướng kia. *** Bối cảnh giả sử thời Hán, dưới triều Vũ đế, Vệ Thái tử bị vu oan dùng vu thuật. Hoàng đế tức giận xử trảm, Vệ hoàng hậu vì chứng minh trong sạch mà tự sát. Sau này hoàng đế nhận ra sai lầm, biết thái tử còn giọt máu xót lại, đặt tên cho nàng là Lưu Tảo, rồi được đưa ra ngoài do ngoại tổ mẫu ( bà ngoại) nuôi lớn. Vũ đế băng hà, hoàng tử nhỏ tuổi lên ngôi, không may đến mười tám cũng hoăng. Xương Ấp vương tạm thời lên ngôi, thái hậu lúc này cho đón Lưu Tảo vào cung. Phe thái hậu cùng với phe thừa tướng – Tạ Y, cùng nhau hợp tác, ép Xương Ấp Vương thoái vị, đưa Lưu Tảo lên làm vua. Một thiếu nữ mười hai tuổi, sống ở ngoài cung đã lâu, vô tình lọt vào cuộc tranh đua vương vị, mơ mơ màng màng lên ngôi vua. Nhưng nàng là người thích tự hỏi, không muốn làm bù nhìn nên tự mình tìm cách đối phó thái hậu cùng Tạ tướng. Lưu Tảo nhìn không thấu Tạ tướng, nàng trước mặt mọi người thì đối đầu với mình, sau lưng lại ngầm giúp đỡ. Cuối cùng Lưu Tảo phát hiện ra Tạ Y là cô mẫu của mình và hiểu được khổ tâm của Tạ Y. Nàng không biết từ lúc nào đã mơ ước muốn Tạ tướng trở thành hoàng hậu của mình. Nỗ nực tranh đoạt với thái hậu từng bước trưởng thành hơn, nắm được trong tay quyền lực của mình, nhưng tình cảm Lưu Tảo ôm ấp bị Tạ Y phát hiện. Tạ Y dần xa lánh Lưu Tảo. Lưu tảo cũng cảm thấy tình cảm của mình giống như khinh nhờn Tạ Y, cố gắng kìm nén tình cảm của mình xuống chỉ mong Tạ Y không rời xa kinh thành bỏ rơi mình. Tạ Y không phải không rung động trước tình cảm của Lưu Tảo, nhưng nàng là người trưởng thành, hơn Lưu Tảo những mười bốn tuổi, nàng lại là trưởng bối dù thế nào thì cũng quá khó để chấp nhận tình cảm của Lưu Tảo dành cho mình. Nàng quyết định khi Lưu Tảo nắm được quyền lực trong tay sẽ từ quan trở về đất phòng của mình. Trong thời gian này, lời đồn Tạ Y có vị hôn phu đến tai Lưu Tảo, nàng luống cuống hoảng hốt tìm Tạ Y và biết đấy không phải là sự thật và chỉ là sắp đặt của mẫu thân Tạ Y mà thôi. Bà còn âm mưu hãm hại cố tình định làm “gạo nấu thành cơm” để ép Tạ Y thành thân. May mắn Lưu Tảo phát hiện đến cứu Tạ Y. Tình cảm của hai người lúc này bắt đầu tiến triển. Hai người ở bên nhau rồi Lưu Tảo vẫn không quên ước nguyện ban đầu của mình là lập Tạ tướng làm hậu. Cả hai đã phải cố gắng, kiên nhẫn để có thể thật sự đường đường chính chính sóng vai đứng bên nhau. Tiến triển tình cảm trong truyện rất chậm, hơn tám mươi chương Tạ Y mới chính thức nhận tình cảm của Lưu Tảo. Cả hai ở bên nhau nhưng phải che dấu, chung đụng thì ít xa cách thì nhiều. Đọc truyện phải khâm phục hai nhân vật quá kiên định và nhẫn nại. Tình yêu của cả hai khiến những người chứng kiến phải ủng hộ. Hãy đọc đi, truyện của Nhược Hoa Từ Thụ không không làm mọi người thất vọng đâu. *** "Con còn có thể trở về không?" Nguyên Phượng năm thứ ba, tứ nguyệt sóc [1] Lưu Tảo bệnh nặng một trận. [1] Tứ nguyệt sóc (四月朔): Ngày mồng một tháng tư âm lịch. Lúc bị bệnh, triều đình xảy ra chuyện lớn, thiên tử mới có mười tám vì bệnh mà băng hà. Thiên tử vô hậu, chưa lập Thái tử, chư công trong triều vì người được chọn để kế vị mà tranh luận không ngớt. Thiên tử đời này tuy mới mười tám, nhưng tại vị đã mười năm. Hắn là Hoàng đế thứ bảy của Đại Hán, thiếu tử của Võ Hoàng Đế, cũng là thúc phụ của Lưu Tảo. Phụ thân Lưu Tảo là Thái tử của Võ Đế, bởi vì mẫu thân của Thái tử họ Vệ, sau khi giá hoăng, trong ngoài triều chính đều gọi hắn là Vệ Thái tử. Vệ Thái tử giá hoăng, không phải bởi vì bệnh tật, mà là một âm mưu. Mười sáu năm trước, tai họa vu cổ làm cho triều đình cung đình nhân tâm bàng hoàng, dưới sự thao túng của gian thần, liên lụy đến trên người Trữ quân. Lúc đó Võ Đế dưỡng bệnh tại Cam Tuyền Cung, Vệ Thái tử tại Trường An khởi binh, tru diệt nịnh thần. Sau khi khởi binh thất bại, Vệ Thái tử cùng mẫu thân của hắn Vệ Hoàng Hậu lần lượt tự sát. Nửa năm sau, Võ Hoàng Đế tỉnh ngộ, ý thức được oan khuất của Thái tử, hạ chiếu tra rõ oan uổng của Thái tử, tộc tru đại thần hãm hại Thái tử. Nhưng đã quá muộn màng, Thái tử qua đời, chư hoàng tôn cùng hoàng tằng tôn đều chết trong thảm họa chiến tranh, tân khách cùng tần phi của Thái tử không một người tồn tại, liền Vệ Hoàng Hậu thân là nhất quốc chi mẫu, đều để chứng minh Thái tử trong sạch, tự sát minh chí. Khốc liệt đến cực điểm, không thể nào bù đắp. Lúc Võ Đế hối tiếc đau buồn, Thái tử trước kia. Một cung nhân trong cung sinh ra một nữ anh, Kinh Dịch đình bẩm lên Võ Đế, đây là cốt nhục của Vệ Thái tử. Võ Đế đại hỉ, hạ chiếu hạch tra [2], thẩm tra cung nhân nói không uổng, đem hoàng nữ tôn nuôi dưỡng tại Dịch đình. [2] Hạch tra (核查): Kiểm tra đối chiếu sự thật. Nữ anh này chính là Lưu Tảo. Sau đó chính cục [3] liền không có quan hệ với Lưu Tảo vẫn còn trong tả lót. Nàng ở trong Dịch đình biết nói, biết đi, mọc răng, dần dần từ trẻ mới sinh mềm mại, biến thành trĩ tử hơi có thể nghe hiểu tiếng người. Triều đình trong lúc đó, vì người được chọn làm tân nhậm Trữ quân mà tranh cãi không ngớt, mấy vị hoàng tử đi tới đất phong dồn dập dâng thư, thỉnh cầu hồi kinh, phụng dưỡng phụ hoàng, đại thần từng người kết đảng, nâng đỡ hoàng tử mà mình chọn. Triều đình hỗn loạn, mấy năm không ngớt. [3] Chính cục (政局): Tình hình chính trị. Lưu Tảo bình an đến năm bốn tuổi, Võ Đế tấn thiên [4], trước khi lâm chung, đem thiên hạ truyền cho ấu tử mới có tám tuổi. [4] Tấn thiên (殡天): Cách gọi uyển chuyển để chỉ cái chết của Hoàng đế. Tân quân lên ngôi, lúc này triều đình cùng quận quốc mới yên ổn. Lưu Tảo lại phải chịu khúc chiết lần đầu tiên từ lúc nàng sinh ra đến nay. Địa vị nữ nhi Vệ Thái tử lúng túng, không tiện ở lại trong cung. May mà lúc này, ngoại tổ mẫu của nàng dâng thư, khẩn cầu được mang hoàng nữ tôn về nhà nuôi nấng, trong triều thấy thế, thở phào nhẹ nhõm, chấp thuận. Ngoại tổ mẫu từ đó dưỡng dục Lưu Tảo, lần nuôi dưỡng này chính là mười năm. Cho đến hôm nay. Tháng tư đầu hạ, nhiệt độ ấm lên, hòe hoa nở rộ. Lưu Tảo bỗng nhiễm phong hàn, bệnh nặng một trận. Phong hàn như sẽ truyền nhiễm, đến tháng tư, thiên tử trường cư cung cấm cũng nhiễm bệnh, mà bệnh tình hung mãnh, thuốc và châm cứu vô dụng, ngăn ngắn ba ngày, y quan cùng đại thần còn chưa kịp phản ứng, thiên tử liền bỏ lại quần thần cùng tôn thất mà đi. Hoàng đế băng hà, bốn bể cùng bi ai, thành Trường An tràn ngập trong một mảnh bi thương. Theo lễ chế, thiên tử là thúc phụ của Lưu Tảo, nàng là con cháu, nên đi đến trước linh tiền, vì thiên tử chịu tang, nhưng mà trong cung lại như quên mất có người như nàng. Bất luận tôn thất tuổi cao đức trọng hay là quần thần ngồi ở vị trí cao, không một ai nhắc đến hoàng nữ tôn nuôi dưỡng ngoài cung, Lưu Tảo bị người tận lực lãng quên. Đến tháng sáu nóng ẩm, hơi nóng tập kích, khô nóng không chịu nổi, Lưu Tảo cuối cùng cũng coi như từ trong cơn bệnh nặng thoát ra. Một trận bệnh này, bệnh rất nặng, đầu tiên là phong hàn, sau đó là phát sốt, làm cho nàng cả ngày đều nằm trên giường. Trong phòng nàng tràn đầy mùi thuốc đắng chát, lại thêm trời nóng, nặng nề không ngớt. Lưu Tảo đi ra cửa phòng, hóng mát bên dưới mái hiên. Trước phòng của nàng, có một hồ nước nho nhỏ. Lúc chạng vạng, cốc phong phơ phất [5], cuối hạ khô nóng, đều bị thổi tan. Lá sen điền điền, thơm ngát nức mũi, chính là canh giờ nhẹ nhàng khoan khái nhất một ngày. [5] Cốc phong (谷风): Gió từ khe núi thổi l.ên đỉnh núi. Lưu Tảo ngồi trên một tấm bình. Bình là ghế ngồi, so với giường nhỏ, chỉ cho một người ngồi được. Lúc này người ngồi đầy trên đất, Lưu Tảo bệnh nặng mới khỏi, ngoại tổ mẫu sợ địa khí ngấm vào người, sai gia nhân đem tấm bình này lên, cho nàng ngồi hóng mát. Bên cạnh nàng, có một tỳ nữ tùy ý ngồi quỳ chân phía sau. Tỳ nữ lớn hơn nàng một chút, có mười sáu tuổi, đang nói với nàng những tin tức gần đây. "Xương Ấp Vương vào kinh, các đại thần đều ra khỏi thành nghênh đón, nghe nói vừa vào cung, ở ngay trước linh tiền bệ hạ lên ngôi, làm tân Hoàng đế." Cung nhân năm đó sinh ra Lưu Tảo, Võ Đế đại hỉ, trọng thưởng cho nàng, ngoại trừ vô số ruộng tốt tiền tài, còn tại phố Thượng Quan có dinh thự. Phố Thượng Quan là nơi công khanh ở, bốn phía đều là quý tộc, vì vậy tin tức rất là linh thông. Lưu Tảo đang ngắm nhìn hoa sen trong hồ, không quá để ý tỳ nữ đang nói cái gì. Tỳ nữ cũng là nghe được từ phó phụ [6]. Nàng cẩn thận nhìn Lưu Tảo một chút, ngữ khí chần chờ: "Nghe nói Xương Ấp Vương giống như Thiếu quân vậy, cũng là con cháu của Võ Đế." [6] Phó phụ (仆妇): Vú già, đầy tớ già. Lưu Tảo vẫn đang ngắm nhìn hoa sen trong hồ, nàng bệnh nặng hai tháng, nằm ở trên giường nhỏ, ngày ngày hướng về bốn vách tường tối tăm, thật vất vả mới có thể ra ngoài hóng mát, nàng chỉ muốn ung dung một chút. Tỳ nữ nói xong, không nghe thấy Lưu Tảo đáp lại, thấy nàng lại nhìn hoa sen trong hồ, ngầm thở dài, trong mắt lộ ra thương hại. Thân phận của Lưu Tảo không phải là bí mật gì, phó phụ trong nhà đều biết, bốn phía cũng biết rõ. Mọi người hơn nửa đều cho là nàng đáng thương, rõ ràng là huyết thống của Hán thất, lại lưu lạc dân gian, nuôi nấng trong tay thứ dân. Lần này tiên đế băng hà, nàng vốn nên vào cung chịu tang, nhưng đúng lúc bị bệnh, mà trong cung lại không người hỏi đến, tựa như triệt để lãng quên nàng vậy. Này sợ là có người cố tình làm. Lưu Tảo cũng cho là thế. Nàng định lãng quên lời tỳ nữ đi, ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời hạ xuống bên kia núi rồi, mây trên không bắt đầu nhiều lên. Tỳ nữ lải nhải xong, lại tận tâm phụng dưỡng Lưu Tảo, thấy nàng nhìn trời, nhân tiện nói: "Thiếu quân vẫn cảm giác nóng bức sao? Đã là đầu tháng sáu, đã là tháng cuối cùng nóng bực rồi, Thiếu quân lại nhẫn nại thêm mấy ngày." Nàng nói, cũng nhìn trời, hạ giọng nói, nói: "Nhìn trời, sợ là sắp mưa rồi." Mưa vào thời tiết này, mưa một trận, liền mát mẻ một trận. Lưu Tảo ngồi đến mệt mỏi, giật giật thân thể, điều tiết tư thế ngồi một hồi. Tỳ nữ ân cần nói: "Nếu Thiếu quân mệt mỏi, liền vào nhà đi thôi." Lưu Tảo lắc lắc đầu, muốn ngồi một lúc nữa. Trước cửa, có một lão nhân chống gậy đi đến. Lưu Tảo trông thấy, đứng dậy. Nàng so với nữ hài mười bốn tuổi bình thường muốn cao hơn không ít, lại bởi vì gầy gò, thân hình bị rút đến càng dài. Người đến là ngoại tổ mẫu của nàng, Lưu Tảo đi xuống mái hiên, muốn hành lễ. Ngoại tổ mẫu đi nhanh hơn bình thường, âm thanh gậy chống, một hồi một hồi, tuy hiện ra già nua, nhưng có một loại sức mạnh không thể nào nói ra được. Lưu Tảo đang muốn khom người chào, nhưng ngược lại bị một bàn tay bắt lấy. Cánh tay ngoại tổ mẫu gầy gò, nắm chặt cổ tay Lưu Tảo, Lưu Tảo cảm thấy có chút đau. "Con sắp phải hồi cung rồi." Ngoại tổ mẫu nói. Lưu Tảo ngẩn ra, con mắt ngoại tổ mẫu chưa bao giờ u ám như vậy, bà nói tiếp: "Hoàng Thái Hậu nhớ nhung, triệu con tức khắc vào cung. Đại thần tới đón con ở ngay tiền đình, không thể chậm trễ." Dứt lời, bà xoay người rời đi, ra hiệu Lưu Tảo đi theo. Chuyện đến quá bất ngờ, Lưu Tảo cái gì cũng không biết. Nàng theo sau ngoại tổ mẫu, rập khuôn từng bước, trong lòng dần dần hoảng hốt. Hai chữ trong cung, trước nay chưa từng phóng đại trong lòng nàng. Các nàng lặng im đi ra ngoài, một đường đi về cửa nhỏ tại tiền viện, ngoại tổ mẫu dừng chân, Lưu Tảo cũng dừng lại theo, nhìn về phía ngoại tổ mẫu. Lão nhân gia giơ tay, sờ sờ gò má Lưu Tảo, cùng cánh tay gầy gò trơ xương lạnh lẽo nắm lấy cổ tay nàng lúc nãy không giống, Lưu Tảo cảm thấy được sưởi ấm cùng đau lòng. Ngoại tổ mẫu cẩn nhận nhìn nàng, khóe miệng có chút run động, trong đôi mắt khô khốc của bà ngấn lệ. "Phải cẩn thận, cung đình hiểm ác, con phải biết tự bảo vệ mình." Lưu Tảo hỏi: "Con còn có thể trở về không?" Nước mắt trong mắt ngoại tổ mẫu chấn động một chút, không nói gì, chỉ thu tay về, đẩy cánh cửa nhỏ kia. Bên ngoài cửa nhỏ, hơn hai mươi giáp sĩ nắm kích đứng đó, có thứ tự đứng thành hai hàng, ở giữa đình viện là một nữ tử. Nữ tử một thân áo bào rộng thanh lịch, tóc vấn thành búi, cùng cả đình nghiêm trang này, hoàn toàn không hợp. Nàng nghe thấy tiếng động đẩy cửa, xoay người nhìn sang. Lưu Tảo cùng ngoại tổ mẫu đi tới. Ngoại tổ mẫu dừng lại trước người nữ tử, đem Lưu Tảo mang tới bên người, nhìn người quanh đình, cao giọng nói: "Đây chính là nữ nhi của Vệ Thái tử." Ánh mắt nữ tử rơi xuống trên người Lưu Tảo, nghe vậy khom người hành lễ: "Thần bái kiến Hoàng tôn." Nàng dẫn đầu, hơn hai mươi giáp sĩ kia, động tác nhất trí quỳ xuống, cùng hô to: "Bái kiến Hoàng tôn." Lưu Tảo chưa từng gặp trận chiến lớn như vậy, sắc mặt hơi trắng bệch. Ngoại tổ mẫu mở miệng nói: "Xin hỏi quân hầu là người phương nào?" Nữ tử đối mặt Lưu Tảo, tựa như không phải trả lời ngoại tổ mẫu, mà là nói cho nàng nghe: "Thần Tạ Y, thiểm cư vị trí Thừa tướng." Lưu Tảo nghe vậy, không nhịn được nhìn Tạ Y vài lần. Làm quan đã không dễ, huống chi nàng lại là một nữ tử. Nàng có thể có địa vị cực cao, tất có chỗ bất phàm. Lưu Tảo đang nhìn Tạ Y, Tạ Y cũng đang quan sát nàng. Không giống Lưu Tảo thuần túy hiếu kỳ, ánh mắt Tạ Y mang theo đăm chiêu. Lưu Tảo lập tức nhớ tới việc vào cung, trong lòng lần thứ hai bất an. Tạ Y thu hồi ánh mắt, nói: "Đã không còn sớm, mời Hoàng tôn theo ta vào cung." Bất luận là chức quan của nàng, hay là hơn hai mươi giáp sĩ cầm kích trong đình, đều tỏ rõ Lưu Tảo không hề có sức chống cự. Ngoại tổ mẫu nhắm mắt lại, không nói gì. Lưu Tảo đi ra ngoài, nàng bước ra bước thứ nhất, bước chân nặng như không bước lên nổi. Nhưng nàng không có dừng lại, từng bước từng bước, đi về phía Tạ Y. Tạ Y có vẻ rất hài lòng, chấp kích lang nàng mang đến tách ra một đường ở giữa, nhường ra cửa lớn phía sau, Lưu Tảo từ con đường này xuyên qua. Đi tới trước cửa, nàng nghe thấy tiếng hai đầu gối chạm đất, còn có tiếng khẩn cầu của ngoại tổ mẫu: "Đây là con cháu của Võ Đế, là huyết thống của Hán thất, mong Thừa tướng chiếu cố nhiều hơn." Tiếng nói của lão nhân gia, thậm chí có chút run rẩy vì tuổi già, nhưng bà vẫn từng chữ từng chữ, rõ ràng đem mỗi một chữ, rõ ràng vào tai mọi người. Lưu Tảo có thể cảm giác được, ngoại tổ mẫu nói con cháu của Võ Đế, cùng nữ nhi của Vệ Thái tử ý nghĩ không giống. Vệ Thái tử qua đời đã nhiều năm, liền rìa Hoàng vị còn chưa chạm tới, từ lâu đã không người kính nể. Mà Võ Đế tại vị năm mươi sáu năm, chinh phạt tứ phương, trục xuất bách gia, hùng tài đại lược, sặc sỡ vũ nội. Hắn khi còn sống, triều đình chư khanh, không người dám nói một chữ không; chiếu thư rời kinh, quận quốc không thể không cung kính nghe theo. Hắn băng hà nhiều năm, trong triều phân công đại thần, đều là lão thần hắn đề bạt. Ngoại tổ mẫu nhắc đến Võ Đế, là muốn mượn uy thế cùng ân đức của Võ Đế, khẩn cầu Tạ Y chăm nom hoàng tôn. Lưu Tảo để ý Tạ Y đi bên cạnh nàng, Tạ Y không có dừng bước, nàng ta thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng không biến động, giáp sĩ phía sau cũng không có chút rung động nào, tựa như câu nói kia của ngoại tổ mẫu, chỉ là ảo giác của một mình Lưu Tảo. Lưu Tảo bỗng nhiên nghĩ đến, lần đi này, không biết ngày nào có thể quay về. Nàng quay đầu lại, muốn nhìn ngoại tổ mẫu một chút, chấp kích lang tách ra hai bên lại sáp nhập thành hai hàng, chặn lại mất tầm mắt Lưu Tảo. Nàng có thể nhìn thấy, chỉ có giáp trụ hiện ra hàn quang, tại mùa hè nóng bức này, làm cho đáy lòng nàng phát lạnh.   Mời các bạn mượn đọc sách Tạ Tướng của tác giả Nhược Hoa Từ Thụ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ (B.Ệ.N.H Sạch Sẽ Lâu Ngày Khó Chữa)
Văn án:   Tống Sanh ở trong nhà Khuất Diễn Trọng ăn cổ vịt, dùng găng tay trong tủ của hắn, sau đó cô mới biết hắn dùng những chiếc găng tay đó để giải quyết vấn đề sinh lý của chính mình.   Một người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ đến mức giải quyết vấn đề sinh lý cũng phải đeo găng tay, thế nhưng lại có thể chịu đựng cô, Tống Sanh cảm thấy đây thật sự là tình yêu đích thực.   Từ khi biết Khuất Diễn Trọng, Tống Sanh liền không biết xấu hổ hằng ngày ân ái.   Thẳng đến khi cô phát hiện hắn ngoại trừ là ‘bác sĩ lạnh lùng cấm dục mắc bệnh sạch sẽ’ còn đồng thời là 'sát nhân'. (*) ***  Tống Sanh gặp Khuất Diễn Trọng vào một buổi sáng nắng ấm, cô mới đuổi bắt xong một tên cướp qua mấy dãy phố, giày gãy gót, quần áo xộc xệch, người đầy mồ hôi. Hắn mặc bộ tây trang sạch sẽ, im lặng đứng đó cũng tỏa ra khí lạnh không ai dám tới gần. Khi cô vươn đôi tay còn dính bụi bẩn của mình ra nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hắn, rõ ràng Khuất Diễn Trọng đã nhăn mày, nhưng vẫn không nói một lời. Hắn chỉ lặng lẽ lấy khăn giấy trong túi ra, lau tỉ mỉ bàn tay mới tiếp xúc với cô. Lúc đó, Tống Sanh vẫn chưa ý thức được mình vừa làm chuyện ngu ngốc gì.   Khuất Diễn Trọng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, không bao giờ tiếp xúc với người khác quá gần, cũng không ăn uống bên ngoài, càng không tùy tiện ngồi ở những nơi đông người. Hắn là một bác sĩ thiên tài, thường ngày làm việc ở bệnh viện, có lúc cũng thỉnh giảng ở trường đại học và được cục cảnh sát mời hỗ trợ một số vụ án khó.   Trước đây có nữ sinh nọ muốn làm thân, kéo tay hắn, liền bị Khuất Diễn Trọng không chút lưu tình lấy dao phẫu thuật trong túi rạch mất một lớp da. Bởi vậy dù mang khuôn mặt anh tuấn nhưng thực sự không ai dám tiếp xúc với hắn trong cự li gần. Con người này thật là quá quỷ dị.    Nhưng Tống Sanh lại không nghĩ như vậy. Mỗi lần gặp nhau, mặc dù chút bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng có hơi bất tiện, nhưng hắn chưa lần nào trách mắng hay mạnh tay với cô nha. Cô nhếch nhác ngồi trên xe của hắn, hắn sẽ lẳng lặng đưa khăn cho cô lau. Cô đói bụng, hắn sẽ dắt cô đến nhà hàng mình có thể tạm ngồi, chờ cô ăn xong rồi mới đi. Hắn còn dẫn cô tới cô nhi viện, nơi hắn giúp đỡ những đứa trẻ không gia đình có một mái ấm. Trong mắt Tống Sanh, Khuất Diễn Trọng chính là một người đàn ông ấm áp dịu dàng hiếm có.   Nhưng sự dịu dàng đó hắn chỉ dành riêng cho cô. Không một ai biết rằng, nội tâm hắn đen tối đến mức nào. Hắn là một tên tội phạm, lúc nào cũng thèm khát máu tươi, có thể lặng lẽ giết người không chớp mắt. Trên thế giới này không ai có thể thân cận với hắn. Nhưng hết lần này đến lần khác Khuất Diễn Trọng lại nhớ rõ cô cảnh sát có má lúm đồng tiền tươi như hoa. Hắn không ngại cô lấm lem, cũng không sợ khi tiếp xúc với làn da ấm nóng của cô, mặc dù biết rõ cô cố ý đến gần mình cũng chẳng hề ngăn cản. Thậm chí, hắn còn mơ hồ cảm thấy dục vọng chiếm hữu của mình với cô gái ấy. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn thèm khát một vật sống đến thế.   Tống Sanh chuyển đến sống đối diện với Khuất Diễn Trọng, bắt đầu bước ngoặt mới trong cuộc đời mình. Cô cảnh sát có một khuyết điểm chí mạng, đó là không thể kiềm lòng được trước những sinh vật cô đơn nhỏ bé. Đám trẻ trong cô nhi viện cũng vậy, mà Khuất Diễn Trọng cũng như vậy.    Phải, trong mắt cô, Khuất Diễn Trọng dẫu có lạnh lùng đến mấy nhưng lại giống như một đứa trẻ trong thân xác người lớn, cự tuyệt tiếp xúc với thế giới, giấu mình gặm nhấm nội tâm cô độc. Cô muốn tiến vào cuộc sống của hắn, dùng trái tim nóng của mình sưởi ấm tâm hồn lạnh lẽo ấy. Vì vậy, trong lúc thất thần, cô đã quyết tâm theo đuổi Khuất Diễn Trọng từ lúc nào không hay.   Hai con người, hai tính cách trái ngược hoàn toàn, một như mặt trời lấp lánh ánh sáng, một như bóng tối âm u lạnh lẽo, lại chọn cách ở bên nhau. Bệnh sạch sẽ của Khuất Diễn Trọng cũng chẳng thể thắng được mỗi khi hắn ở cạnh cô. Cô nghịch ngợm thì đã sao, hắn sẽ lẳng lặng thu dọn tinh tươm. Cô được hắn đặt trên đầu tim mà yêu thương, thậm chí đến chết cũng không màng.   Nhưng thân phận của hai người ngay từ đầu đã định sẵn kết cục cho mối tình này. Khuất Diễn Trọng không chỉ mắc bệnh sạch sẽ, hắn còn bị điên. Đó là bệnh di truyền, một khi yêu là sẽ muốn điên cuồng chiếm hữu. Mẹ của hắn vì yêu mà giết chết người bà thân cận nhất, lại lấy hắn làm đồ chơi để hành hạ, thỏa mãn sự bệnh hoạn của mình.   Tuổi niên thiếu đã để lại trong lòng Khuất Diễn Trọng bóng ma vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Khi biết được người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn đã xuất hiện, mẹ và người cậu độc ác của hắn lần nữa lộ diện, muốn diệt trừ hậu họa.   Chuyện tình của hai người dường như rơi vào bế tắc khi thân thế của hai bên đều được hé mở. Họ sẽ không thể có kết thúc tốt đẹp.   Cuối truyện là một nút thắt cực kỳ bất ngờ, sẽ khiến bạn đọc nào yếu tim bị sốc không hề nhẹ. Để giữ tính hấp dẫn cho truyện thì tớ sẽ không bật mí đâu ạ, nhưng các bạn phải chuẩn bị tinh thần trước đấy nhé.   Thể loại truyện có vẻ ngược nhưng thực ra đây lại là một cuốn sách sủng từ đầu đến... gần cuối. Nam chính tuy biến thái nhưng là do ngoại cảnh tác động, cũng khá đáng thương, thật ra sâu bên trong anh vẫn là một người tốt. Còn nữ chính có phần tùy hứng và nghịch ngợm, nhưng cô cũng có quá khứ riêng, khiến cô không thể nào giống như người bình thường được. Cả hai người tuy không có hạnh phúc ở kiếp này, nhưng sẽ được ở bên nhau mãi mãi trong một cuộc đời khác.   Đây là một cuốn truyện hay (trừ phần cuối ra ạ), nhiệt liệt đề cử cho mọi người cùng đọc nhé.   _____________   (*) Trích đoạn rver tự edit theo bản cv. Review by #Huyên Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Lần đầu Sở Nhứ và Du Hàn Thâm gặp nhau có chút kịch tính. Khi đó Sở Nhứ chỉ là một cô bé chưa tới hai mươi mới ra xã hội, trong buổi họp thường niên của công ty, cô theo các trưởng bối đi hát, uống không ít rượu. Cô là cô gái tốt bụng, lại hay xấu hổ, sống nội tâm, không học được cách từ chối, cho nên cứ như vậy mà khiến nhiều người thích trêu đùa mình. Đám người bắt đầu chơi trò nói thật hay mạo hiểm, Sở Nhứ say mơ hồ bị xúi giục chơi trò mạo hiểm, cô vừa ra khỏi cửa liền tới khu quân sự bên cạnh, đứng đó là người quân nhân đĩnh bạc như điêu khắc. Con ma men vui cười kêu Sở Nhứ tới gần "bức tượng" kia, ai ngờ trong chớp mắt mê mang, Sở Nhứ đúng là làm thật. Mọi người còn chưa kịp tới ngăn cản, cô gái say khướt này đã nhào tới ôm hôn chàng quân nhân đứng gác, dâng lên nụ hôn đầu tiên chính mình bảo tồn suốt hai mươi năm, sau đó ngây ngô cười trượt xuống chân anh. Vì thế, hôm sau, Sở Nhứ tỉnh lại là lúc đang bị tạm thời giam giữ ở sở, lý do là tấn công cảnh sát. Ký ức trở về, Sở Nhứ lập tức đỏ mặt, ai cũng có thể lý giải tâm tình của một em gái sau khi làm chuyện lưu manh là như thế nào. Ngồi xổm bên mép giường, Sở Nhứ hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống. Một cảnh sát trẻ tuổi cười rộ tới mở cửa, đưa ngón tay cái với cô: "Cô bé, thật ghê gớm, ngay cả đội trưởng Du lạnh lùng của bọn anh cũng dám xuống ta, dũng khí đáng khen! Xui cho em gặp phải đội trưởng Du nghiêm túc, nếu đổi lại là người khác, nói không chừng em đã không cần ở chỗ này, nhưng đội trưởng Du cũng không phải người không hiểu nhân tình, vốn dĩ cũng không phải chuyện lớn gì..." Trong một màn dong dài này, Sở Nhứ như con chim nhỏ cúi người rời khỏi chỗ tạm giam. Có lẽ đây là lần đầu tiên mất mặt trong hai mươi năm cuộc đời, cô say rượu ép hôn anh quân nhân đứng gác rồi bị cảnh sát giam lỏng cả đêm. Sau đó một tháng, Sở Nhứ gặp lại Du Hàn Thâm, tuy cô hoàn toàn không nhận ra đây là người một tháng trước bị mình ép hôn, dù sao hôm đó trời tối không nhìn thấy rõ, hơn nữa cô còn đang say. ... Mời các bạn đón đọc Kẻ Mắc Chứng Bệnh Ưa Sạch Sẽ (B.Ệ.N.H Sạch Sẽ Lâu Ngày Khó Chữa) của tác giả Phù Hoa.
Kim Sơn Hồ Điệp - Duy Đao Bách Tích
 Đây là bộ truyện duy nhất kể từ tháng 10 năm ngoái mà mình đọc hết, có thể nói hấp dẫn từ dòng đầu đến dòng cuối. Bối cảnh Dân Quốc nhưng câu chuyện lại xảy ra tại Phố Người Hoa tại Sanfrancisco xa xôi, giữa một cô gái xuyên không vào thiếu nữ đã đính hôn bị lừa bán làm gái ở nước Mỹ và chàng trai ngoại quốc trẻ tuổi xuất sắc của một trong những gia tộc quyền lực nhất bờ Đông. Nghe thì có vẻ cẩu huyết, u ám thế nhưng trái lại câu chuyện lại tươi mới ấm áp, hài hước và tràn đầy tình người, hoàn toàn không có cái ủ dột day dứt thường thấy trong truyện Dân Quốc hay mạch truyện cường điệu của thể loại yêu trai Tây mà ngược lại nó tự nhiên, thậm chí giản dị mà vẫn lôi cuốn và chỉn chu.  Quý Hoài Chân là một thanh niên gốc Hoa có cuộc sống hạnh phúc đầy đủ ở nước Đức khi bố mẹ đều là giáo sư đại học. Thế rồi vận rủi ập đến khi cô bị tên biến thái dồn vào ngõ hẻm, bị đập bất tỉnh mà không biết liệu sau đó mình có bị cưỡng hiếp không bởi sau đó, thì cô đã xuyên không về hơn 80 năm trước mất rồi. Mở mắt ra thấy mình đang trên tàu viễn dương cập nước Mỹ, cơ thể suy kiệt sau khi tự tử bất thành, bi kịch hơn là phát hiện cô gái mà mình xuyên không tên Mộng Khanh đã bị người ta lừa bán sang Mỹ để làm vợ thiếu gia họ Hồng khét tiếng ăn chơi hư hỏng ở phố người Hoa . Tiếng Anh trình độ trung cấp, nghe được nhưng nói như học vẹt lại nặng khẩu âm TQ, tiếng Quảng biết lõm bõm, cô đã phải làm thế nào để thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng? Gặp gỡ anh trong hoàn cảnh tréo ngoe, tưởng như oan gia chỉ thiếu nước ghét nhau hắt nước đổ đi ấy thế mà ai biết họ lại trở thành sinh mệnh quan trọng nhất trong cuộc đời người kia, nắm tay nhau vượt qua chông gai cách biệt.  Câu chuyện xảy ra trong bối cảnh phố người Hoa ở nước Mỹ xa xôi nơi có hơn 50.000 người Hoa sinh sống tạo thành một xã hội độc đáo riêng biệt thu nhỏ. Nơi đây có những người con viễn xứ, những người Hoa thế hệ đầu tiên vượt biên đi tìm một cơ hội đổi đời, những người Hoa trẻ tuổi sinh ra ở ngoại quốc, vừa thân thuộc lại vừa xa lạ với văn hóa Trung Hoa. Nơi đây có luật lệ riêng, có sự tự lập của một cộng đồng đoàn kết lại có sự cấu kết giao thoa với văn minh phương Tây bên kia Đại Lục. Tác giả vẽ nên một phố người Hoa tràn đầy sức sống, như những thước phim đầy màu sắc chạy trên những khung hình. Mỗi một công dân của phố người Hoa, từ Hồng gia ngạo nghễ thủ lĩnh của cộng đồng người Hoa tại Sanfrancisco cho đến già Huệ là thầy lang là cội rễ tinh thần mà người Hoa gửi gắm tính mạng, sức khỏe, cho đến những những người hàng xóm lám điều nhưng cũng quan tâm thân thiết. Từ bà chủ chứa Khương Tố khôn khéo lõi đời cho đến Diệp Thùy Hồng của rạp hát kiêu ngạo bí ẩn đầy tham vọng, từ Dera người Mỹ latin, bà chủ của đám gái Mỹ latin cho đến đám lâu la của Hồng thiếu gia họ Lục ở rạp hát… Bức tranh phố người Hoa được vẽ nên đầy hoài niệm viễn xứ, vừa xấu xa đầy khuất tất lại vẫn cứ hào sảng khí khái đượm tình người. Họ Hồng bảo kê cho mại dâm, tổ chức đường dây bán gái làm điếm, hối lộ tham nhũng với quan chức Mỹ nhưng cũng đồng thời là mái nhà che nắng che mưa cho những người con phố người Hoa, là con rồng uốn mình bao bọc cho cuộc sống phố người Hoa được yên bình. Với Ôn tiên sinh, đó là tội ác, với Hoài Chân, đó là gia đình.  Nữ chính Hoài Chân là một thiếu nữ trẻ trung tươi sáng, dù hoàn cảnh khó khan, tình thế nguy nan cô vẫn luôn lạc quan vươn lên tìm cho mình một đường sống. Tác giả xây dựng nên một Hoài Chân thông minh lí lắc, khi cô chết cũng chỉ 20 tuổi, xuyên không vào cô gái Mộng Khanh 16 tuổi. Có thể nói họ như đồng trang lứa chứ không có cách biệt thế hệ như truyện xuyên không thường thấy. Hoài Chân hòa nhập với phố người Hoa, Hoài Chân nhận Lan Văn, A Quý như cha mẹ. Hoài Chân đi học, Hoài Chân phụ cha mẹ làm hàng, Hoài Chân làm thêm, Hoài Chân đi chơi với bạn bè. Tất cả những điều ấy đều vô cùng tươi sáng và thuần khiết, khiến những chương truyện nhẹ nhõm mà thú vị. Vẻ đẹp của Hoài Chân, chủ yếu đến từ phong thái vừa thông minh phóng khoáng lại vừa đáng yêu trẻ trung, còn có chút gì đó vượt xa thời đại không dễ nhận ra. Có lẽ sự to gan lớn mật, vừa thông minh tự tin lại không mang theo mặc cảm giai cấp của cô đã thành công chiếm lấy trái tim Ceasar. *** Giống như người xa lạ gặp lại nhau, có quá nhiều điều kỳ diệu nhỏ bé, xen lẫn chút thăm dò cùng một chút khắt khe. Hoặc chính bản thân người nói cũng không biết nên làm gì với cô. Mà với người qua đường, có vẻ như câu chuyện này được lý giải một cách dễ dàng hơn nhiều: một binh sĩ nước Anh vô lễ bỏ đi, một người Mỹ ở lãnh sự quán đến làm anh hùng cứu mỹ nhân. Người da trắng tới Loan Tế tìm vui thì có gì tốt? Chưa bao giờ đối xử với phụ nữ Trung Quốc một cách tử tế. Người Trung bị chèn ép quen rồi, dù là thịnh thế hay loạn thế, thì mọi chèn ép bất công đều rơi xuống phụ nữ. Câu chuyện xảy đến với một người đàn ông da trắng tìm thú vui cùng một cô gái gốc Hoa trẻ tuổi, có khi cũng chỉ có hai ba kiểu đại loại như vậy, chứ đâu ai đoán được giữa hai người này từng có nhiều cơ duyên đến thế. Trên cả một con phố, có chừng trăm đôi mắt đang nhìn vào hai người khác biệt màu da này. Bọn họ nghĩ: hai người bọn họ vẫn chưa chốt được giá tiền nên mới vậy sao? Người Mỹ ở khách sạn Gloucester lên tiếng, phá vỡ yên lặng thay hai người: “Cea! Có về uống rượu không?” Anh ngoái đầu lại nhìn, chỉ cười không nói, có vẻ mặt mà cô chưa từng thấy bao giờ. Một Ceasar hoàn toàn xa lạ, khiến cô không thể nào đoán trước. Nhưng vì sao cô phải đoán trước? Có lẽ vẫn chưa nghĩ thông, nhưng anh đã đến tìm cô trước, chẳng nhẽ cô không nên làm gì đó để anh vui sao? Lấy lòng cũng là một trong những công việc của người yêu. “Anh đang ở đâu?” Cô hỏi. “Khách sạn Repulse Bay.” “Xa thế sao?” “Ừ, chưa có khu nhà trọ nên ở tạm đó trước.” Liếc thấy túi bánh Lane Crawford bị thấm bẩn vì nước mưa, anh quay sang hỏi cô, “Có đói bụng không?” “Hơi hơi.” “Muốn ăn gì?” Cô nghĩ ngợi rồi đáp, “Nhà hàng Thúy Hoa Trà.” Hoài Chân không ngẩng đầu nhìn anh, không biết liệu anh còn nhớ chuyện này không mà không nghe thấy tiếng cười. Đồng nghiệp ở khách sạn Gloucester thấy anh dẫn cô gái kia rời đi thì huýt sáo, hỏi, “Tối còn về Repulse Bay không?” Anh trả lời, “Maybe not.” ... Mời các bạn đón đọc Kim Sơn Hồ Điệp của tác giả Duy Đao Bách Tích.
Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em - Minh Hiểu Khê
Mễ Ái - tên phiên âm của cô gần giồng từ “Không có tình yêu”, có phải vì như vậy mà trong tình yêu cô luôn không thể có hai từ “hạnh phúc” trọn vẹn. Mở đầu câu chuyện, những tưởng đây là một mối tình mù quáng của một cô gái mới chuyển trường theo đuổi chàng trai nhà giàu ngỗ nghịch, cô dùng tất cả các phương thức theo đuổi đơn thuần và ngốc nghếch nhất để có thể ở bên Doãn Đường Diệu – chàng trai lạnh lùng bị bệnh tim bẩm sinh Nhưng rồi qua từng bước lật mở của Minh Hiểu Khê, người đọc mới nhận ra ẩn sâu trong trái tìm cô gái ấy là một mối tình đau thương đến cố chấp với người cô yêu đã mất Bùi Dực. Cô  ngây thơ tin rằng tin rằng trái tim của một người dù đang nằm trong một cơ thể khác thì vẫn chứa đựng tình yêu sâu đậm của người đó dành cho cô và cố chấp có được trái tim ấy một lần nữa, để rồi làm tổn thương sâu sắc đến Đường Diệu. Với Sẽ có Thiên Thần thay Anh yêu Em, Minh Hiểu Khê đã khắc họa một mối tình thấm đẫm nước mắt từ những trang đầu đến cả những dòng cuối cùng bằng nhiều cung bậc cảm xúc đan xen của một tình yêu trong sáng, đơn thuần nhưng mãnh liệt, sự thù hận vẫn ẩn chứa đâu đó nỗi đau xót, day dứt của những người trẻ tuổi. Đây được xem là quyển tiểu thuyết đặc sắc nhất của tác giả Minh Hiểu Khê bởi giá trị nhân văn nó đem lại trong mối tình sâu tựa biển, đau thấu tim người đọc.  *** Minh Hiểu Khê – Thạc sỹ khoa Quản lý Kinh tế Thương mại Quốc tế, Đại học Vũ Hán, Trung Quốc, là một trong những tác giả viết tiểu thuyết tuổi teen được yêu thích nhất Trung Quốc,Một số tác phẩm tiêu biểu: - Bong bóng mùa hè (3 tập - 2009) - Sẽ có thiên thần thay anh yêu em (2010) - Dư vị trà chiều (2010) - Liệt hỏa như ca (2010) - Thiếu nữ toàn phong (2011) - Minh Nhược Hiểu Khê *** Thầy quay lưng lại đi lên bảng viết bài, các bạn lớp kinh tế quốc dân 2 lặng lẽ ghi chép. Không ai nói chuyện, cũng chẳng ai ngủ gật. Trong phòng học vô cùng yên tĩnh, chỉ có những chiếc lá rơi đều đều ngoài cửa sổ, tiếng lá nghe xào xạc. Tiểu Mễ ngồi ở hàng đầu. Có lúc cô nhìn lên bảng, có lúc nhẹ nhàng lật giở những trang sách, cây bút trong tay không ngừng ghi ghi chép chép, dường như muốn ghi lại tất cả những lời thầy giảng. Uy Quả Quả ngẩn ngơ nhìn cô. Thời gian này Tiểu Mễ gầy đi rất nhiều rất nhiều, cô trắng bệch như một linh hồn dật dờ trôi dạt, như chỉ cần một cơn gió thôi là cô sẽ bị thổi đi mất tông mất tích. Bây giờ, mỗi ngày Tiểu Mễ đều đi học, ban ngày ở trong phòng học xem sách, ghi lại vào tập, buổi tối lại đến thư viện tiếp tục học, mỗi ngày đều trở về ký túc xá rất khuya, mà cho dù có về ký túc đi nữa cũng vẫn tiếp tục ôn tập học bài. Cô thường thường tỉnh dậy lúc nửa đêm, đi đến bật sáng ngọn đèn trên bàn học, hình bóng gầy gò yếu ớt của cô rọi trên tường, đờ đẫn, rất lâu rất lâu cũng không nhúc nhích. Uy Quả Quả lại thẫn thờ quay đầu nhìn về phía sau của lớp học. ... Mời các bạn đón đọc Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em của tác giả Minh Hiểu Khê.
Ngôn Của Anh - Nghiên Thừa Thư
Trong trí nhớ của Lý Khê Ngôn, cái tên Cố Văn Lan này, phong lưu thành tính, chẳng những có một khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt mà còn thích hái hoa ngắt cỏ, là một tên lãng tử tình trường, ngày còn học đại học cô cũng từng bị thiệt thòi trên tay anh. Vài năm sau Lý Khê Ngôn gặp lại anh, lần đầu tiên Cố Văn Lan không nhận ra cô, cô cũng giả vờ như không quen anh, lần thứ hai cô uống chút rượu, Lý Khê Ngôn lỡ… với người ta. Một ngày nào đó sau khi kết hôn, Cố Văn Lan hỏi: Nghe nói em vì sắc đẹp của anh mới gả cho anh hả? Lý Khê Ngôn hoảng sợ: Sao anh biết? Cố Văn Lan: … —— Một lần nữa nhìn lại ba mươi mấy năm cuộc đời, một lần nữa đo đạc lại giá trị quan cá nhân, cuối cùng ra kết luận là, anh yêu em. Nhắc nhở ấm áp: Truyện sau khi kết hôn, cuộc sống sau khi kết hôn không biết xấu hổ của bác sĩ Cố và cô giáo Lý, tiểu thanh tân cẩn thận hãy nhảy hố. *** Cố Văn Lan cảm thấy cái bộ trường bào mình đang mặc này rất chi là kinh dị, trên áo được thêu hình rồng bay phượng múa, anh nghĩ tới việc bây giờ đang là rạng sáng, bên ngoài trời đất u ám như thời vạn vật còn hỗn độn, mà anh mặc cái bộ long phượng trình tường này đi xuyên đêm, thậm chí còn không dám tưởng tượng mình giống cái gì nữa. Anh nói: "Tôi nhớ hôm rước dâu Khâu Nam mặc âu phục mà." Lâm Nham cười nói: "Cậu ta không chú ý đấy thôi, bộ này của cậu được đấy, nhân mô cẩu dạng (*), có thể nói là tuấn lãng nho nhã, dù sao toàn bộ hôn lễ đều được sắp xếp tỉ mỉ, mặc cái này lát thôi mà." (*) Nhân mô cẩu dạng: Hình dung bộ dạng cử chỉ có vẻ nghiêm túc (thường dùng với nghĩa mỉa mai hoặc khôi hài.) Cố Văn Lan không nói gì mà chỉ nhìn giờ, thấy đến giờ lành bèn vội vàng ra cửa. Mới rạng sáng, đường đi rất thông thuận. Lâm Nham ngồi ở ghế phụ còn Cố Văn Lan ngồi đằng sau, anh không tháo nhẫn ra, lúc sờ lên có độ ấm nhàn nhạt, suốt đường đi anh đều rất bình tĩnh, chỉ đôi khi nghĩ đến cô dâu mới mỉm cười. Trong xe bật nhạc cổ điển nhẹ nhàng, cứ khúc này nối tiếp khúc kia đến tận khi chuông điện thoại reo lên đột ngột xen vào, Lâm Nham ngồi trước sửng sốt quay đầu lại liếc anh. Cố Văn Lan cầm điện thoại, cau mày nghe máy. "Bác sĩ Cố, tôi biết hiện tại không nên quấy rầy anh, nhưng bên tôi có bệnh nhân xuất hiện mấy tình huống thế này, tôi định hỏi..." "Nói." Cố Văn Lan ngắt lời anh ta. ... Mời các bạn đón đọc Ngôn Của Anh của tác giả Nghiên Thừa Thư.