Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhân Vật Chính Yêu Tôi Rồi

Bạn đang đọc truyện Nhân Vật Chính Yêu Tôi Rồi của tác giả Tiểu Ngư. Hoàng Nam đang trên đường trở về nhà, trời mùa đông lạnh buốt với những cơn mưa phùn làm dòng người thêm vội vã trở về nơi ấm áp gọi là nhà. Còn với cậu, nơi ấy cũng chỉ là một nơi để nghỉ ngơi vì đã từ rất lâu đã không còn ai đợi cậu trở về rồi. Nam đang thất thần nhìn dòng người vội vã thì một tiếng hét thất thanh vọng đến. Cậu quay người lại thì thấy một chiếc xe lao nhanh về phía mình, cậu còn chưa kịp nghĩ chuyện gì xảy ra thì chiếc xe ấy đã đâm vào cậu. Nam ngã xuống, máu tươi ấm nóng chảy ra bao quanh lấy cậu. Nam nhắm mắt lại, nghe tiếng ồn ào xung quanh cậu nghĩ có lẽ kiếp sau của cậu sẽ yên ổn hơn nhỉ? Cậu nằm im đó, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu. Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Hệ Thống Nuôi Dưỡng Ác Nam hay Giấc Mơ Thần Tượng của cùng tác giả. *** Hoàng Nam đang trên đường trở về nhà, trời mùa đông lạnh buốt với những cơn mưa phùn làm dòng người thêm vội vã trở về nơi ấm áp gọi là nhà. Còn với cậu, nơi ấy cũng chỉ là một nơi để nghỉ ngơi vì đã từ rất lâu đã không còn ai đợi cậu trở về rồi. Nam đang thất thần nhìn dòng người vội vã thì một tiếng hét thất thanh vọng đến. Cậu quay người lại thì thấy một chiếc xe lao nhanh về phía mình, cậu còn chưa kịp nghĩ chuyện gì xảy ra thì chiếc xe ấy đã đâm vào cậu. Nam ngã xuống, máu tươi ấm nóng chảy ra bao quanh lấy cậu. Nam nhắm mắt lại, nghe tiếng ồn ào xung quanh cậu nghĩ có lẽ kiếp sau của cậu sẽ yên ổn hơn nhỉ? Cậu nằm im đó, dần dần chìm vào giấc ngủ sâu. Nam không biết mình đã ngủ bao nhiêu lâu rồi, cậu choáng váng mở mắt ra. Đập vào mắt là trần nhà trắng vàng, những chiếc đèn pha lê rọi vào trong mắt Nam. Cậu thầm nghĩ có phải mình đang ở thiên đường không. Cậu ngồi dậy nhìn xung quanh. Nam đang ở trong một căn phòng khá lớn, có lẽ là phòng ngủ. Căn phòng trang trí đơn giản theo phong cách châu âu cổ điển, phía bàn học dựng mấy mô hình anime. Vừa nhìn là biết độ giàu có của chủ nhân nơi này.Cậu vươn tay với lấy chiếc điện thoại đang sạc trên tủ cạnh giường. Đây không phải điện thoại của Nam nhưng điều bất ngờ là cậu lại mở khóa được điện thoại, là dấu vân tay của cậu mở được khóa điện thoại? Cậu khó hiểu mà xem đi xem lại chiếc điện thoại. Trong điện thoại có vài app game và app đọc truyện, cậu đang định mở phần tin nhắn xem thì đột nhiên đầu cậu đau như búa bổ. Nam lại ngất đi trên chiếc giường xa hoa ấy. Lần này cậu lại nằm mơ, trong mơ cậu thấy hình ảnh một cậu bé khoảng 5 tuổi đang khóc đòi mẹ, chỉ là cậu bé khóc mãi cũng không thấy mẹ đâu, những người hầu xung quanh đang dỗ dành cậu, nói mẹ cậu đã qua đời rồi. Nam nghe mọi người gọi cậu bé là cậu chủ Hoàng Nam, hóa ra cậu bé cũng có tên giống như mình, việc này khiến Nam càng thêm đồng cảm với cậu bé, suy cho cùng cậu cũng là một đứa trẻ mồ côi. Hình ảnh phía trước như tua nhanh đi, Nam nhìn cậu bé lớn lên, dần dần cũng hiểu. Cậu bé tên Hoàng Nam, mẹ cậu bé mới mất không lâu thì cha cậu bé đưa vợ hai về, còn có một đứa con trai chỉ kém cậu mấy tháng tuổi. Cậu bé lớn lên thiếu tình thương của cha mẹ nên tính cách trầm trầm, tự ti. Khả năng học tập không được tốt lại hay bị so sánh với người em trai tài giỏi của mình càng khiến cậu tự ti hơn. Người em cùng cha khác mẹ của cậu hình như tên là Hoàng Lân. Nam cảm thấy hình như nghe thấy cái tên này ở đâu rồi, cảm giác rất quen thuộc. Bỗng nhiên cậu giật mình, đây không phải là nhân vật thụ chính trong cuốn tiểu thuyết “ Mùa hè năm ấy” sao. Đúng lúc này cậu giật mình tỉnh dậy. Nhìn lại xung quanh căn phòng, đây không phải là căn phòng của cậu nhóc kia sao. Nam nghĩ nghĩ rồi liền chạy vọt vào nhà vệ sinh. Nhìn khuôn mặt trên gương mà cậu cảm thấy hoảng hốt. Đây không phải gương mặt của cậu. Khuôn mặt trước gương này nhỏ nhắn tinh xảo, đôi mắt to rất có hồn, sống mũi cao, đôi môi căn đầy, nhìn tổng thể khuôn mặt toát lên vẻ ngây thơ, mềm yếu. Nhưng bản thân Nam biết chính cậu nhóc mềm yếu này lại có bao nhiêu cố chấp. Ngồi trên giường sắp xếp lại trí nhớ, cuối cùng cậu cũng tổng kết lại được rằng là đây không phải thế giới của câu. Bất quá nơi này là trong một cuốn truyện đam mỹ “ Mùa hè năm ấy” kể về tình yêu vượt bao sóng gió của nam chính Phạm Nhật Thành và thụ chính Hoàng Lân, cũng chính là em trai cùng cha khác mẹ của nguyên thân. Còn nguyên thân từ đầu đến cuối chỉ là một nhân vật phụ có vai trò thúc đẩy cốt chuyện và tình yêu của hai nhân vật chính. Nguyên thân vốn là vị hôn thê của công chính Phạm Nhật Thành, kết hôn được một thời gian nhưng công chính vẫn luôn lạnh lùng với cậu. Cho đến khi gặp được Hoàng Lân mới lộ ra vẻ mặt ôn nhu của mình. Sau đó Hoàng Nam biết được đã cật lực làm đủ mọi cách để chia rẽ công và thụ chính nhưng cuối cùng kết cục lại tụ rước họa vào thân bị công và thụ chính chơi chết. Ngồi thở dài trên giường Nam thầm nghĩ sao số mình lại khổ vậy chứ. Người ta xuyên sách thì đáng lẽ phải xuyên vào nhân vật chính oai phong lẫm liệt còn cậu phải xuyên vò nhân vật phụ ngu ngốc chết sớm nữa chứ. Trong đầu Nam bây giờ đang cật lực suy nghĩ xem làm cách nào để thoát khỏi cốt truyện sống một cuộc sống yên bình cả đời. Đối chiếu theo thời gian thì bây giờ cậu và nam chính vẫn chưa kết hôn, còn thụ chính thì đang du học nước ngoài, nếu muốn thoát khỏi cốt truyện thì thời điểm này là tốt nhất. Nói rồi tự cổ vũ mình Nam xuống nhà ăn tối. Thời điểm cậu xuống lầu, ba cậu đang xem tin tức tài chính. Ba cậu, hay nói đúng hơn là ba nguyên thân tên là Hoàng Hữu Nhân, năm nay đã 50 tuổi nhưng trông vẫn rất trẻ trung, thấy cậu xuống ông cũng chỉ liếc một cái rồi thôi. Nhiêu đó cũng đủ cho thấy ông ta khinh thường nguyên thân cơ nào, nguyên nhân cũng dễ hiểu thôi, ông ta kết hôn với mẹ của nguyên thân vì liên hôn kinh tế chứ không có tình cảm, chính vì thế mà sau khi mẹ nguyên thân mất chưa được bao lâu ông ta đã đem tình nhân về làm vợ, lại còn có thêm đứa con trai kém nguyên thân mấy tháng tuổi, hơn nữa đứa con riêng này lại vô cùng thông minh tài giỏi chứ không giống nguyên thân học hành dốt nát lúc nào cũng ru rú trong phòng. Người vợ kia của ông ta thấy Nam xuống thì bắt đầu cười nói dịu dàng nhưng thật ra chỉ là giả tạo, bà ta luôn lo lắng nguyên thân sẽ cướp tài sản với con trai bà ta. Nam nghĩ thầm, cái gia đình này thật khiến người ta ghê tởm, lúc nào cũng cười cười nhưng thật ra là đâm sau lưng nhau bằng những con dao bọclụa..   Mời các bạn mượn đọc sách Nhân Vật Chính Yêu Tôi Rồi của tác giả Tiểu Ngư.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bánh Xe Định Mệnh - Nhiễu Lương Tam Nhật
"Chỉ những người đàn ông hẹp hòi có khuynh hướng hoang tưởng mới không dám để người khác thưởng thức vẻ đẹp người phụ nữ của mình." Nữ chính Khổng Lập Thanh đã trải qua một tuổi thơ dữ dội. Cuộc sống thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần, đè nén bởi những lời mạt sát, những trận đòn roi đã tạo lên một Khổng Lập Thanh yếu đuối, thu mình và tự ti. Cho đến khi cô gặp người đàn ông tên Chu Diệp Chương. Ở thế giới bên ngoài cô không có bạn bè, thứ người ta gọi là "bạn bè" đó lại luôn ức hiếp, phỉ báng, bắt nạt, khiến cô càng thêm sợ hãi thế giới xung quanh mình. Khổng Lập Thanh ít nói, rụt rè, đi đường luôn khom lưng cúi đầu, sợ hãi đám đông và dường như trốn tránh trong thế giới của mình nhiều nhất có thể. Khi cô trưởng thành, ba cô bị dính vào một vụ bê bối phải vào tù, trước khi vào ông ta giao lại cho cô đứa con riêng của mình và bồ, bắt cô phải nuôi dưỡng. Đứa trẻ vài tuổi đó tên Khổng Vạn Tường, cô nhận nó làm con của mình. Kể từ đó, thế giới của cô chỉ có bản thân và đứa bé. Những tưởng cuộc sống cứ mãi như vậy, nếu như không có cuộc chạm trán giữa cô và nam chính, Chu Diệp Chương trong một lần anh bị thương, cần có người giúp đỡ, và người không may đó, chính là cô. Câu chuyện của hai người bắt đầu từ đó... Trải qua những nghi ngờ, lo toan, cuối cùng hạnh phúc xứng đáng sẽ đến với những người không ngừng yêu thương và kiên trì chờ đợi! *** Thời gian trôi rất nhanh, bây giờ đã là đầu tháng Sáu, Khổng Lập Thanh chọn một ngày nắng nhẹ, dậy sớm, sau khi tiễn Chu Diệp Chương đi làm, cô quay về phòng chỉnh trang cẩn thận, sau đó đi đến chỗ Chu lão phu nhân. Bước sang tháng Sáu, thời tiết ở Hồng Kông rất nóng, chín mười giờ sáng là lúc nhiệt độ bắt đầu tăng cao, không khí ẩm ướt. Khổng Lập Thanh vẫn chưa thích nghi được với thời tiết nóng ẩm ở đây, cô đã quen sống nhiều năm ở thành phố B lúc nào cũng khô ráo, bốn mùa rõ ràng, nhưng thời tiết chỉ là một phần của hoàn cảnh sống, cơ thể con người luôn có cơ chế tự điều chỉnh, thích nghi chỉ còn là vấn đề sớm muộn. Khổng Lập Thanh cho rằng hôm nay cô có thể tự mình đi đến chỗ Chu lão phu nhân chứng tỏ khả năng thích ứng của cô đã tiến bộ thêm một bậc, từ rất xa Khổng Lập Thanh đã nhìn thấy Khổng Vạn Tường. Như lần trước cô đến, dưới gốc cây vẫn là chiếc ô che nắng bên dưới bày bộ bàn ghế hóng mát, chỉ khác là hôm nay người ngồi hóng mát ở đó không phải người lần trước. Đặt chân lên thảm cỏ, Khổng Lập Thanh cảm thấy nội tâm yên tĩnh, cô không có nhiều khí thế nhưng lại thừa bình tâm, nơi đây phong cảnh rất đẹp, sắc xanh tràn ngập nơi nơi, ánh nắng rực rỡ nhưng không chói chang, không khí mát dịu chứ không oi ả, quả là một nơi dễ chịu. Chầm chậm bước đến chỗ ghế hóng mát đó, Khổng Lập Thanh dường như cảm thấy trong lòng cô cũng có cơn gió mát lành nhẹ nhàng mơn man, đợi đến khi toàn cảnh lọt vào mắt, lòng cô càng yên ả thêm mấy phần. ... Mời các bạn đón đọc Bánh Xe Định Mệnh của tác giả Nhiễu Lương Tam Nhật.
Bản Sắc Thục Nữ - Tiên Chanh
Là "thục nữ" đâu có nghĩa bạn phải thật yểu điệu, dịu dàng. Đôi khi: Một Trương Tĩnh Chi nhí nhảnh, ngây thơ lại có phần ngốc nghếch đáng yêu. Một Tiêu Tiêu thông minh, xinh đẹp, với lối sống hiện đại, phóng khoáng và có chút buông thả. Một Sở Dương mạnh mẽ, bản tính như một trang nam tử ... lại chính là những "thục nữ" tạo nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống! *** Biết bao nhiêu "thục nữ" trên thế giới này, mỗi người là mỗi màu mỗi vẻ, mỗi người là một chấm điểm trên một bức tranh to lớn, họ làm nên "bản sắc" đa màu của cuộc sống... Tình yêu tồn tại trong Bản Sắc Thục Nữ rất sắc nét: “Cuộc đời của con người vốn chẳng lấy gì làm dài, một phần ba dành để ngủ, một phần ba cho công việc, rồi thêm vào đó là những ngày sống mơ hồ, khó khăn lắm mới xác định rõ những mong muốn trong lòng, thì việc gì lại để cho tình yêu trôi đi mất trong khoảng thời gian quý báu còn lại?’ *** Hôn lễ của Trương Tĩnh Chi được định vào mùa thu tháng Mười, lúc sắp cử hành phải đặt nhà hàng trước nửa năm, nhưng đó cũng không phải là phương án tốt nhất, hay nhất là đặt trước một năm, nếu không các cô trực điện thoại sẽ dùng một giọng nói vô cùng lịch sự vô cùng dịu dàng nói với bạn: "Xin lỗi, sảnh số X đã được đặt... đúng... cô phải đặt trước..." Trương Tĩnh Chi gác máy rồi chỉ muốn chửi "cứt"! Nhủ thầm tôi đây đã đặt trước cả nửa năm rồi, cô còn muốn tôi đặt trước thế nào nữa? Tôi đặt trước ba năm, nhưng ba năm trước tôi còn chưa quen cái tên Uông Dụ Hàm này mà! Có điều, chuyện này vẫn chưa phải là phiền phức nhất, mà đó chính là chọn phù dâu, chuyện này quả thực khiến đầu của Trương Tĩnh Chi cũng muốn to ra. Bởi vì Tiêu Tiêu chưa kết hôn, quan hệ giữa hai người lại khắng khít như thế, phù dâu chắc chắn phải là Tiêu Tiêu mới đúng, hơn nữa Tiêu Tiêu cũng biểu lộ quyết tâm từ lâu rồi, nhưng mới nói ra đã bị Trương Tĩnh Chi gạt phắt đi. Lý do của Tĩnh Chi là: Tớ tìm phù dâu như cậu, vậy khách khứa người ta ngắm tớ hay là ngắm cậu đây? ... Mời các bạn đón đọc Bản Sắc Thục Nữ của tác giả Tiên Chanh.
Trách Em Thật Quá Xinh - Vị Tái
Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ nghĩ rằng cái giá phải trả cho những bồng bột thời trẻ lại là trách nhiệm và cảm giác tội lỗi đeo bám suốt cuộc đời. Phi Phi, đứa bé ra đời ngoài ý muốn sau tình một đêm hôm ấy như một thiên thần nhỏ được phái xuống cứu rỗi linh hồn cô sau quãng thời gian sa đọa, ủng hộ cô khi mọi người thân đều đã quay lưng, ở bên cô trong những tháng ngày trên thành phố cô đơn, không người quan tâm. Khi cuộc sống đầy những biến động đã bình yên trở lại, khi cô nhận công việc quản lý hấp dẫn trong giới giải trí và đủ khả năng làm một bà mẹ đơn thân cũng là lúc cha đứa bé đột nhiên xuất hiện... Cô và anh đáng lẽ không nên có bất cứ quan hệ gì với nhau hết. Nếu như nói hồi đó đã làm sai thì điểm sai duy nhất chính là người đó lại là anh. *** "Trách em thật quá xinh là một câu chuyện giản dị và ấm áp. Những mâu thuẫn và đấu tranh trong công việc, sự kiên trì, âm thầm, lặng lẽ như mạch nước ngầm róc rách chảy và sự điên đảo, mê loạn cố chấp vì tình yêu của các nhân vật nam nữ trong câu chuyện làm tôi luôn có cảm giác như đã chạm được vào nơi sâu kín nhất của tâm hồn con người." (Thư Nghi - Tác giả cuốn "Từng có một người, yêu em hơn cả mạng sống") "Nếu bạn có may mắn đọc hết câu chuyện này chắc chắn bạn sẽ cảm động và thấy được khích lệ như tôi. Ai có thể nói ở nơi sâu kín nhất trong tâm hồn mình không có một Mạc Hướng Vãn? Sự bồng bột của tuổi trẻ, những trải nghiệm cuộc sống sau khi trưởng thành, đã nhìn thấu bản chất của giới giải trí, bản thân cũng đã trải qua biết bao phong ba bão táp, nhưng cuối cùng vẫn giữ được một tâm hồn chân thật." (Giản Ám - Top những tác giả văn học mạng Trung Quốc) *** Vào ngày Mạc Bắc nhận được thiệp cưới của Phương Trúc, Mạc Phi đang nằm trên chiếc giường của bố mẹ đọc truyện tranh. Anh liền hỏi Mạc Phi: “Con có muốn đi uống rượu hỷ với bố không?” Mạc Phi liền hỏi: “Vậy mẹ có đi cùng không ạ?” “Mẹ con còn phải đi làm.” Anh làm sao có thể đưa mẹ của Mạc Phi đi cùng được? Trong hôn lễ đó sẽ có đối tượng anh đã xem mặt trước đó, cho Hướng Vãn đi hoàn toàn không tiện chút nào. Anh thầm nghĩ vậy. Khi đến lễ đường tổ chức hôn lễ của Phương Trúc, anh giới thiệu Mạc Phi cho tân nương tử và phù dâu: “Đây là con trai của anh.” Mạc Phi ngoan ngoãn khoanh tay chào và gọi người đó là dì. Phương Trúc tỏ ra vô cùng kinh ngạc, còn Dương Tiểu Quang thì ngỡ ngàng tới mức đứng ngây người ngay tại chỗ một hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Này Mạc Bắc, có phải đầu óc anh có vấn đề gì không? Anh có con trai lớn từng này rồi mà trước đây còn đi xem mặt với em?” Phan Dĩ Luân liền đẩy tay cô một cái, ra hiệu rằng nên đặt hôn lễ lên hàng đầu. Thế nhưng, Dương Tiểu Quang chẳng thể trấn tĩnh lại được, quay sang nói với Phan Dĩ Luân: “Liệu có nhầm không đấy? Suýt chút nữa thì em đã làm mẹ kế của người ta rồi.” ... Mời các bạn đón đọc Trách Em Thật Quá Xinh của tác giả Vị Tái.
Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy - Vân Ngao
Anh từng vì em mà từ bỏ cả tôn nghiêm, vì em mà phá vỡ lớp băng lạnh lẽo bao bọc trái tim mình, trao cho em tấm chân tình tha thiết. Còn em lại vì chuyện quá khứ mà giận dỗi vô cớ với anh, nhưng anh vẫn một mực nhường nhịn em. Em được nuông chiều từ bé, không biết làm việc nhà, anh không một lời oán thán. Hôm nay em lại sắp rời xa nơi này, đến một nơi xa xôi muôn trùng, để anh lại một mình với nỗi cô đơn. Chỉ cần là chuyện tốt cho em, anh đều gật đầu tán thành. Tình yêu của anh vẫn chưa nhận được đền đáp xứng đáng. Em phải làm sao để bù đắp cho anh đây?  Một câu tình đầy lãng mạn cũng như lời tâm sự của anh dành cho cô được thể hiện trong tác phẩm Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao. Anh đã vì cô mà hi sinh rất nhiều thứ, anh hi sinh luôn sự tôn nghiêm của một người đàn ông, anh luôn muốn tốt cho cô, luôn ủng hộ cô, bên cô mỗi lúc buồn. Vật mà chỉ vì chuyện quá khứ mà cô lại rời xa anh. Tình yêu của anh bao giờ mới được cô đáp trả ? Không lẽ ông trời đang trêu anh sao !!! *** Đỗ Phong nhìn theo chiếc máy bay cao tít tắp trên bầu trời, lòng năng trĩu. “Tiểu Đỗ, cô chú về đây, cháu giữ gìn sức khỏe.” Bố mẹ Nguyễn Vân tạm biệt anh. Vừa nãy, Nguyễn Vân khóc lên khóc xuống, bố mẹ phải đắt cô vào cửa soát vé. “Vân Vân nó còn trẻ con như thế, chúng ta đổ nó ra nước ngoài sống một mình, có phải không ổn lắm không?” Mẹ cô vừa khóc vừa nói. "Nó dù sao vẫn phải tự lập, để nó ra nước ngoài rèn luyện cho trưởng thành. Bên đó người Hoa cũng đông, bà yên tâm đi.” Bố Nguyễn vừa an ủi vợ, vừa động viên Đỗ Phong. Vừa nãy, ông nhìn thấy Đỗ Phong lén lút đưa tay áo lên quệt mắt. Trước lúc làm thủ tục, Nguyễn Vân còn khăng khăng tóm lấy tay Đỗ Phong không chịu buông. Sinh ly tử biệt khiến người ta đột nhiên già đi. Khoảnh khắc ấy, ông phát hiện ra trên mặt Đỗ Phong tăng thêm nét tang thương, thần sắc anh ngây dại, trái tim dường như đã đi theo Nguyễn Vần, chỉ còn lại cái xác ở đây. Trở về từ sân bay, Đỗ Phong thẫn thờ đi vào phòng. Mùi hương của Nguyễn Vân vẫn còn đọng lại trong không khí khiến anh nhớ lại đêm ấy. Cô rất chủ động, giao toàn bộ tinh thần lẫn thể xác cho anh. Anh không the kiềm chế nổi bản thân, đắm chìm trong sự mê hoặc của cô. Những nụ hôn cuồng nhiệt rơi trên da thịt Nguyễn Vân, những cái ôm thật chặt như muốn mang cơ thể đối phương hòa làm một với mình. Cuối cùng, cả hai chim vào giấc ngủ trong vòng tay nhau. ... Mời các bạn đón đọc Tương Tư Mùa Hạ Năm Ấy của tác giả Vân Ngao.