Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Em Cất Bước (Phù Quang Lược Ảnh) - Tố Quang Đồng

Văn án: Đối với anh mà nói, cô là ánh sáng huyền ảo hư vô, là chiếc bóng vụt qua khi nửa đêm mộng tỉnh. Muốn hay không muốn, đều chẳng phải do anh. Câu chuyện của Tô Kiều: Bảo vệ cha; có được giang sơn; ôm người đẹp về, cất giấu, bảo vệ, nuôi! Câu chuyện của Lục Minh Viễn: Là nghệ thuật gia không vướng bận hồng trần, vì tình yêu, vì em, anh nguyện trải nghiệm khói lửa nhân gian. Ngày đó, Tô Kiều, một trong năm người cháu, thiên kim tiểu thư duy nhất của con trai út dòng họ Tô bay sang Anh. Mục đích của cô rất rõ ràng: tiếp cận Lục Minh Viễn, thông qua anh để gặp gỡ bố của anh ta, Lục Trầm- vị trợ lý cũ vô cùng khôn khéo giảo hoạt đã biến mất bặt vô âm tín sau cái chết của ông nội cô, tổng giám đốc tập đoàn Hồng Thăng. Anh chàng nghệ thuật gia đẹp trai tựa thần tiên nhưng tính tình vô cùng quái gở, không ưa mềm càng không ưa cứng, thông minh lại đa nghi rất không chịu hợp tác. Tô Kiều chẳng còn cách nào khác ngoài dùng sắc quyến rũ lung lạc lòng anh. Vậy nên, kết quả của chuyến đi đó là: cô đạt được mục đích, lấy được tài liệu mật của ông nội để lại từ tay lão cáo già Lục Trầm, là vũ khí quan trọng giúp tăng thêm sức mạnh cho cô trong tranh đấu gia tộc cũng như bảo vệ an toàn cho cha, đồng thời chấp thuận cái giá phải trả kèm theo là rời khỏi con trai ông ta; nhưng đổi lại, trái tim cô dường như cũng đã bỏ lại nơi trời Âu, lưu lại nơi đáy lòng chàng thanh niên cao ngạo tài hoa ấy rồi... *** Các bạn độc giả ơi, các bạn đã ngửi thấy mùi ngược chưa?! Cơ mà, yên tâm nhé, kì thật reviewer chỉ hù dọa bạn chút thôi. Tuyệt đối chỉ là dọa thôi Bởi chỉ mấy ngày sau khi Tô Kiều buông lời ác độc, lợi dụng xong đá người, thì Lục Minh Viễn, người trước khi gặp Tô Kiều là kiểu nghệ thuật gia không vướng khói bụi trần gian, coi thường tiền tài danh lợi, bề ngoài bình tĩnh như núi băng còn bên trong lại kiêu ngạo bướng bỉnh, xác định làm xử nam cả đời, mà nay sau khi chìm sâu vào biển tình, trầm mê sắc đẹp vạn kiếp bất phục ấy đã lập tức bán nhà bán tranh, vứt hết tất cả, tìm về cố hương chỉ để hỏi người con gái ấy rốt cuộc vấn đề thật sự nằm ở đâu, bởi vì anh không cách nào tin những lời tuyệt tình mà cô nói ngày đó. Giống như Paulo Coeho từng viết trong tác phẩm Điệp Viên của ông: "Đừng bao giờ phải lòng ai. Tình yêu là thuốc độc. Một khi đã đem lòng yêu rồi, bạn sẽ mất sạch khả năng làm chủ đời mình, vì trái tim và khối óc bạn thuộc về một người khác." Và để bơm thêm một liều thuốc an thần cho các độc giả, thì reviewer cũng xin được tiết lộ thêm là: Tô Kiều đã nhanh chóng buông vũ khí đầu hàng, đón nhận Lục Minh Viễn. Tô tiểu thư đâu nỡ làm khổ Lục mỹ nhân thêm nữa. Cô quá thông minh để hiểu rằng nếu lần này còn mở lời tổn thương anh, cô sẽ mất anh vĩnh viễn, mà cô thì tuyệt đối không muốn điều đó xảy ra. Nỗi đau đó, chịu một lần là quá đủ với hai người rồi. Từ ấy, câu chuyện là quá trình Tô Kiều, cùng với sự kề cận sát cánh của Lục Minh Viễn Lục mỹ nhân, cùng nhau vượt qua trùng trùng cạm bẫy, giăng lưới, đấu đá với các thành viên trong Tô tộc, cuối cũng hoá nguy thành an, hoàn thành mục đích ban đầu. "Cùng em cất bước", thật ra, không phải là một cuốn truyện thuần ngôn tình điển hình, nếu bắt buộc phải gắn tag thì nó có lẽ là loại truyện nữ chủ, nữ cường nhân. Sân khấu chính là dành cho Tô Kiều-được xây dựng là một người phụ nữ với vẻ ngoài xinh đẹp, mềm mại, nhưng bên trong thông minh, tâm cơ và đầy tham vọng. Tô Kiều không xấu, từ việc tiếp xúc rồi lợi dụng Lục Minh Viễn ban đầu, đến những thủ đoạn mánh khoé về sau, mục đích chủ đạo là nhằm xoá tội cho cha-tội lỗi mà ông bị chính cha đẻ của mình gài bẫy gắn vào. Nhưng lớn lên trong một gia tộc quá sức phức tạp, cô cũng tuyệt không phải là bông hoa quỳnh tinh khiết đơn thuần trắng trong. Cô rất giảo hoạt, lắm mưu nhiều mẹo. Có lẽ, chính việc gặp và yêu Lục Minh Viễn, đã khiến Tô Kiều trở nên tốt đẹp hơn. Lục Minh Viễn cũng không phải mô típ nam chính quanh thân toả ánh hào quang bàn tay vàng, một tay che trời, hoàn mỹ không khuyết điểm. So với Tô Kiều, anh nghèo hơn. Thậm chí so với nam phụ Cố Ninh Thành, anh cũng nghèo hơn. Nhưng mình cho rằng, Tô Kiều thật sự quá may mắn khi có được anh. Trong cái vòng luẩn quẩn, tiền thừa mà tình luôn thiếu này, cô lại có thể có được một tấm chân tình thật lòng thật ý đến nhường vậy. Lục Minh Viễn là người đàn ông hoàn hảo dành cho Tô Kiều, bù đắp cho phần vẫn thiếu khuyết trong cuộc sống cũng như con người cô. Anh đẹp trai (riêng điểm này thì không ai so với anh được, dù bên cạnh toàn là soái ca ngời ngời nhưng Lục mỹ nhân vẫn đứng nhất nhé ????), là nghệ thuật gia, anh có tấm lòng thẳng thắn, tránh xa cái ác, không mưu mô, không lừa lọc. Có đôi khi Tô Kiều giữ kẽ, tính toán, không phải do cô không đủ tin tưởng Lục Minh Viễn, mà bởi cô sợ cho anh nhìn thấy những khía cạnh xấu xa của mình, đồng thời muốn bảo vệ anh khỏi vũng bùn lầy đen tối của những tranh đấu nơi thương trường. Nhưng Lục Minh Viễn thì khác, khi xác định yêu Tô Kiều, anh nguyện dâng hiến hết cho cô, không so đo, không giữ lại, bao dung và đầy thấu hiểu. Giống như vây quanh Tô Kiều luôn là những viên đá quá nhiều màu sắc khiến lòng cô hoang mang, thì Lục Minh Viễn chính là một viên kim cương sáng thuần tinh khiết. Anh là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần, là bến chắn gió, là ngọn hải đăng dẫn đường chỉ lối về cho cô mỗi khi lênh đênh trên biển sâu quá nhiều cạm bẫy. Có thể nói, mình rất thích cá tính của Lục Minh Viễn. Sự cao ngạo của anh không phải là cái kiểu vênh váo tự đắc, hoặc ra vẻ lạnh lùng, mà sự cao ngạo này xuất phát từ sự tự tôn khảm trong cốt tủy, xuất phát từ chính nhân sinh quan thế giới quan của anh. Người khác phải dựa vào tiền tài, danh lợi, quyền lực để khẳng định bản thân, để kiêu ngạo với đời, nhưng Lục Minh Viễn anh không cần những điều ấy. Bất kể anh làm nghề gì, có bao nhiêu gia sản, hay yêu một cô tiểu thư con nhà quyền quý khiến người ta đàm tiếu là loại trai bao, là trèo cao, thì cũng không thể khiến tâm lý anh lung lay, khó xử. Bởi lòng tự trọng và tự nhận định bản thân trong anh đưa Lục Minh Viễn vượt lên trên hết những thứ tầm thường đó. Ví như, vì lo cho sự an nguy của Tô Kiều, anh nhất quyết đòi vào làm bộ phận an ninh, trở thành vệ sĩ cho cô, và chưa bao giờ xấu hổ khi nói với mọi người về công việc đó. Vì với anh, chỉ cần trong sạch, thì nghề nào cũng đáng tôn trọng như nhau, không phân biệt thấp hèn giàu sang. Một Lục Minh Viễn như thế quả thật khiến mình hiểu vì sao mà Tô Kiều xuất sắc mọi mặt lại chỉ một lòng si mê duy nhất anh. Càng gần gũi anh, càng hiểu anh thì cô lại càng yêu anh nhiều hơn. Bên cạnh nhân vật chính, truyện còn có những nhân vật phản diện nổi bật như ông anh họ đẹp trai, tàn bạo, độc tài máu lạnh nhưng quá mức hấp dẫn Tô Triển (hình như reviewer khẩu vị quá nặng rồi ????), thật sự đã lâu lắm khi đọc truyện mới lại có một nhân vật thuộc phe ác mà hấp dẫn mình đến vậy, bị ấn tượng mạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay cả nam phụ, dù độc ác nhưng cũng là nhân vật rất đặc sắc, đúng kiểu nham hiểm với cả thế giới nhưng lại dịu dàng chung tình với duy nhất một người, vì người mà hao tổn tâm cơ, vì người mà bày binh bố trận. Nhưng tất nhiên vì anh ta quá tàn ác nên chỉ có thể là nam phụ thôi. Tô Kiều thật sự rất chung tình và nguyên tắc đấy, ngay cả một ánh nhìn cũng lười cho anh ta. "Cùng em cất bước" là con đẻ của Tố Quang Đồng, tác giả mà mình đã vô cùng ấn tượng từ tác phẩm thanh xuân vườn trường "Trăm năm hoà hợp, ước định một đời". Tuy cùng một mẹ nhưng về nội dung, bối cảnh truyện thì hoàn toàn khác nhau. "Cùng em cất bước" thuộc thể loại thương trường, đấu tranh gia tộc với các tình tiết gió tanh mưa máu không khác gì những bộ cung đấu cổ đại khiến ta phải lạnh sống lưng vì tình người quá mức bạc bẽo. Khách quan, mình đánh giá Tố Quang Đồng viết bộ này kém hơn, mặc dù truyện có khởi đầu khá hấp dẫn, những đoạn nam nữ chính vờn nhau khi chưa yêu đọc rất sướng, phần giữa truyện đấu đá tranh quyền cũng rất kịch tính; truyện vẫn giữ được các ưu điểm của tác giả là văn phong sâu sắc, có nội hàm, đậm chất thơ, xây dựng các nhân vật có cá tính và nổi bật. Nhưng tiếc rằng càng về cuối tác giả viết càng đuối, các vấn đề nêu ra nhưng lại không được giải quyết trọn vẹn và triệt để, lan man, đôi lúc mình không nắm bắt được tâm lý của nhân vật và hoang mang trước mục đích của họ. Nhưng về cơ bản, sau những bộ truyện quá sủng ngọt không cần mang não thời gian gần đây, mình cảm thấy đây hoàn toàn có thể là một câu chuyện đổi khẩu vị chữa ngán khá ổn cho chúng ta. Chưa kể, một điểm cộng rất lớn không thể bỏ qua nữa là truyện được chuyển ngữ qua bàn tay edit vô cùng mượt mà, cẩn thận và cực kì có tâm của Thùy Lam, một editor luôn được bảo chứng về chất lượng edit. Vậy nên, kính mời các bạn đọc có hứng thú nhảy hố ạ~   *** Tô Triển không mở miệng nói chuyện nữa, hắn mẫu thân hãy còn ngồi ở một bên xuất thần. Nàng biết Diệp Xu cùng Cố Ninh Thành chi gian gút mắt, thậm chí còn có một ít đồng cảm như bản thân mình cũng bị, nhưng nàng vô tình đi bình phán ai đúng ai sai, Cố Ninh Thành cùng Diệp Xu là kẻ muốn cho người muốn nhận, mà Trần Nhã làm một người người ngoài cuộc, sớm đã thành thói quen xem diễn. Nàng cười nói: “Trước hai ngày ở nhà, ngươi đệ đệ uống say rượu……” Tô Triển lúc này mới ngẩng đầu lên, hỏi: “Tô Triệt dám uống rượu?” “Hắn từ rượu quầy cầm một lọ rượu nho, uống lên mấy khẩu, người liền say,” Trần Nhã giải thích nói, “Ta dìu hắn về phòng, hắn cùng ta nói lời say.” Đến nỗi lời say nội dung, Trần Nhã không đề. Nàng nhìn Tô Triển nằm hồi trên giường, lại vì hắn cái hảo chăn: “Ngươi sinh bệnh sau tính tình trở nên so từ trước hảo, lời nói cũng càng thiếu, mẹ biết ngươi trong lòng có việc, con đường này là chính ngươi tuyển, dựa không được người khác.” Tô Triển đem tầm mắt chuyển hướng nàng. Hắn đáy mắt dần dần hiện ra một loại tìm tòi nghiên cứu: “Ngươi nói ‘ con đường này ’, là nào một cái lộ?” “Ngươi ký một phần ủy thác thư, thân thủ đỡ Tô Kiều thượng vị, ngươi ba người nọ, ngươi là biết đến,” mẫu thân nói thẳng không cố kỵ, “Hắn ở nhà đề qua một hai câu, hắn có oán khí.” Sao có thể không oán khí đâu? Làm một cái phụ thân, hắn vạn lần không ngờ, khiến cho hắn ngã xuống đỉnh núi người, thế nhưng là hắn nhất quán coi trọng trưởng tử. Tô Triển thần sắc thực bình tĩnh, thanh âm lãnh đạm đến đáng sợ: “Ta giúp hắn gồm thâu nhà người khác công ty, hắn không khích lệ ta, cũng nên cảm tạ ta. Huống hồ hắn cùng tô Cảnh Sơn rất giống, Hoành Thăng bị đời thứ hai tô Cảnh Sơn cầm giữ, là ta không nghĩ nhìn đến cục diện.” Mẫu thân hoãn thanh an ủi hắn: “Tô Kiều kia hài tử, làm được không tồi, không có hạt hồ nháo. Chờ ngươi xuất viện, ngươi ấn kế hoạch của chính mình tới, không cần suy xét râu ria người.” Nàng trong lời nói sở xưng “Râu ria người”, đúng là Tô Triển phụ thân. Tô Triển chưa nói cái gì, hắn không biết chính mình còn có thể nói cái gì, thóc mục vừng thối việc nhà, hắn càng trộn lẫn càng mệt. Trần Nhã thấy hắn không nói một lời, kịp thời ngừng đề tài. Nàng phảng phất ở chiếu cố một cái tiểu hài tử, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, vuốt ve hắn cái trán, nàng biết rõ Tô Triển vẫn như cũ tuổi trẻ, mà cha mẹ hắn đã già rồi. Nàng bỗng nhiên tự giễu cười, toái toái thì thầm: “Nếu là ngươi thân sinh đệ đệ còn ở……” Mời các bạn đón đọc Cùng Em Cất Bước (Phù Quang Lược Ảnh) của tác giả Tố Quang Đồng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vương Phi Trở Về - Thục Khách
Một tác phẩm của đại thần cổ ngôn Thục Khách, tác giả của Trọng Tử, Mùa hoa rơi gặp lại chàng, Tiểu Hoàng không phải tiên… Danh tướng chi nữ Việt Tịch Lạc vì ái mộ nên đã lấy Định vương Vân Trạch Tiêu Tề. Việt lão tướng quân và huynh trưởng của Việt Tịch Lạc vốn không đồng ý cuộc hôn nhân này, nhưng vì để địa vị của Định vương vững chắc hơn, và cũng vì hạnh phúc của Định vương phi Việt Tịch Lạc nên đã lãnh binh xuất chinh, kết quả bị gian tế bán đứng nên đã chiến tử sa trường, Việt Tịch Lạc đau đớn khôn cùng, lúc nàng hiệp trợ Vân Trạch Tiêu Tề ra chiến trường cứu viện thì lại bị đánh lén. Trong lúc sinh tử, Vân Trạch Tiêu Tề vì cứu một nữ nhân khác mà bỏ rơi nàng, khiến nàng trúng tên rơi xuống vực sâu vạn trượng… Nhiều năm sau, Vân Trạch Tiêu Tề một lần nữa đại hôn, cưới nữ nhân tâm tư cẩn mật được hắn cứu xưa kia. Lúc này thì nữ nhân tên Nhạn Sơ được chủ nhân thần bí của Vĩnh hằng chi gian* cứu sống cũng đã hoàn thành khế ước, mang theo chân tướng Việt gia chiến tử sa trường năm xưa, mang theo bí mật không thể cho ai biết sau lưng Vĩnh hằng chi gian, mang theo lời nguyền đưa “Ác ma” vào Diễm quốc, mang theo bí mật phá vỡ sự cân bằng của thế giới, mang theo một con tim rỉ máu thù hận, trùng sinh trở về. Mời các bạn đón đọc Vương Phi Trở Về của tác giả Thục Khách.
Hoàng Hậu Vô Đức - Tửu Tiểu Thất
Anh nam chính – Kỷ Vô Cữu là Hoàng đế lên ngôi năm 18 tuổi. Vì tuổi còn trẻ, căn cơ chưa vững nên anh phải tuyển dàn hậu cung cho nó hùng hậu để ổn định thế lực =)))) Nói vậy thôi chứ anh nam chính của chúng ta không phải loại háo sắc, trước khi gặp được nữ chính – Diệp Trăn Trăn anh còn không biết yêu là gì. 20 tuổi nam chính rước nữ chính về làm Hoàng hậu, căn bản là do nữ chính có gia thế rất hùng hậu trong cung, đến khi yêu bả rồi thì dàn phi tần kia với anh như không khí :)) Tên truyện cũng nói lên tính cách của nữ chính Diệp Trăn Trăn rồi =)) Đêm tân hôn bả đạp nam chính xuống giường, anh vua dứt khoát dỗi vợ ngủ ở tẩm cung. Về sau “làm cho Hoàng thượng khó chịu chính là công việc hàng ngày của Hoàng hậu” =)))) Nữ chính rất thông minh, binh thư, hành quân, đánh trận cái gì cũng biết, tính cách thẳng thắn. Cung đấu âm mưu rắc rối nhưng bả giải quyết nhanh gọn lẹ. Lúc đầu 2 anh chị không vừa mắt nhau nhưng về sau yêu vào rồi thì tình cảm với hài dã man luôn. Nam chính rất ngây thơ trong tình yêu, yêu rồi mà không biết, thắc mắc đi tìm kĩ nữ thanh lâu để hỏi đáp. Lúc đó ổng cải trang, gặp mấy ông quan cũng đi thanh lâu, vội lấy bình trà che mặt lại, ổng chỉ lo che cho ổng mà quên mất thằng cha đứng kế bên là đại thái giám tổng quản, mấy ông quan thấy đại thái giam là biết người bên cạnh là ai rồi =))))) Cơ mà mấy ông quan rất thức thời giả vờ như không biết, ổng còn thở phào “May quá họ không thấy ta” =))))) Chị nữ chính nuôi con vẹt, đang dạy nó nói thì anh nam chính nhào vô lôi bả lên giường xxoo, xong con vẹt suốt ngày rên ư ử, lặp lại mấy lời lưu manh bậy bạ của 2 người =)))) thế là cả mấy ngày sau, 2 vợ chồng đóng kín cửa để dạy con vẹt nói lại =)) Nam chính đang đứng giữa thảo nguyên thì cô công chúa dị quốc chủ động nhào vào ôm chặt ổng, muốn quyến rũ. Nữ chính đứng đằng sau thấy, nếu theo motip cẩu huyết thì nữ chính sẽ hiểu nhầm, sẽ cãi nhau, sẽ bỏ đi, sẽ thế lọ thế chai,… Đằng này không hề !! Anh vua thấy chị hậu đứng đó, hắn gào lên : “Trăn Trăn ! Cứu ta với!”, làm như thiếu nữ bị người ta cưỡng hiếp không bằng =)))) Thế là chị hậu hùng hùng hổ hổ xông tới cứu chồng, anh vua như con cún cụp đuôi vội vàng núp sau lưng chị hậu =)))) Yêu vào rồi thì nam chính thủ thân như ngọc, độc sủng nữ chính, đến nỗi thà bị cổ độc hại suýt chết cũng không ngủ với nữ phụ vì không muốn phản bội nữ chính. Nữ tử không tài chính là đức, chị nữ chính vì quá giỏi, quá có tài nên trở thành vô đức hoàng hậu :)) Văn phong của Tửu Tiểu Thất kiểu tưng tửng, hài hước, có chút biến thái =)) Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Vô Đức của tác giả Tửu Tiểu Thất.
Hồng Nhan Loạn - Đóa Đóa Vũ
Tương truyền, người con gái nào rút được quẻ Đế vương yến thì sẽ trở thành vợ vua, ảnh hưởng lớn lao đến mức có thể nắn dòng lịch sử. Lại tương truyền mỗi quẻ chỉ có một chiếc. Vậy mà lại có hai người con gái rút trúng quẻ này từ cùng một ống. Sau đó một người trở thành quý phi sủng ái hậu cung, một người trở thành phu nhân thừa tướng đương triều. Đêm tân hôn, thừa tướng đi biệt tăm tích, sáng mới trở về, thành thật nói với Quy Vãn rằng, chàng sẽ sủng nàng, bảo vệ nàng, sẵn sàng dâng nàng mọi thứ trừ tình yêu, vì trái tim chàng đã ký gửi ở chỗ Huỳnh phi mất rồi. Quy Vãn bản tính dửng dưng, vốn được dạy dỗ từ nhỏ rằng ái tình chỉ khiến người ta đau khổ, nên cũng không lấy thế làm buồn phiền. Ngày qua ngày nàng vận nam trang rong chơi khắp nơi, lần lượt gặp ba người mà việc quen biết nàng trở thành mối hận nghìn thu của họ. Một là tướng quân đứng đầu hàng quan võ, quyền thế ngang ngửa chồng nàng. Một là vương tử dân tộc thiểu số, vì nàng mà đã phấn đấu đoạt đích, rồi nuôi chí lớn đoạt cả giang san thiên triều. Một người nữa là trạng nguyên tương lai, vì muốn có nàng mà đánh mất bản chất trong sáng, biến thành tiểu nhân ti bỉ chết đuối trong xoáy nước quyền lực. Đấu thủ tiếp theo lao vào đường đua chật chội này chính là hoàng đế, người ban đầu đã gài quẻ Đế vương yến cho Diêu Huỳnh để nạp cô ta làm phi, mục đích thật sự là dùng cô làm quân cờ kiềm chế thừa tướng. Đây cũng là hành động khiến hoàng đế di hận suốt kiếp, nhất là khi tàn rữa trên giường bệnh, chàng phát hiện ra Quy Vãn lại thật sự rút được chiếc quẻ quý hiếm năm mươi năm mới có người rút trúng một lần kia. Thừa tướng không đến nỗi mù quáng, chưa đầy một năm sau khi cưới, đã nhận ra mình được trời ban ngọc quý, càng cưng nàng như vua cưng vàng anh. Trích đoạn "Đế Vương Yến", truyền thuyết kể rằng nữ tử nào rút được quẻ này mệnh đã định sẽ trở thành vợ vua. Ngày xuân ấy, "Đế Vương Yến" lại cùng xuất hiện trong tay hai người con gái tú mỹ tuyệt luân, một như vầng dương rực rỡ, một như khuôn nguyệt lấp lánh. Mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện, tất sẽ biến loạn. "Họa quốc chi nguyên", rốt cuộc, ai mới đích thực là “Họa quốc chi nguyên"?   Mời các bạn đón đọc Hồng Nhan Loạn của tác giả Đóa Đóa Vũ.
Hoa Hồng Ký Ức - Lâm Địch Nhi
Em nhớ anh mỗi khi vui vẻ và hạnh phúc, bởi anh là người em muốn sẻ chia. Em nhớ anh mỗi khi buồn bã và thất vọng, bởi anh là người hiểu thấu lòng em. Em nhớ anh mỗi khi em cười và khóc, bởi em biết chỉ có anh mới có thể nhân lên nụ cười trên môi và lau khô nụ cười trên má em. Lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng em nhớ anh nhất trong những đêm dài em thao thức, nghĩ về tất cả những giây phút tuyệt vời khi chúng ta cùng ở bên nhau. “Hóa ra tình yêu chính là, cho dù anh có thay đổi khuôn mặt, lãng quên ký ức. Đôi mắt em vẫn sẽ vì anh mà ngời sáng. Trái tim em vẫn sẽ vì anh mà loạn nhịp.” *** Thế gian này, mọi thứ sẽ già nua, duy chỉ có tình em là trẻ mãi. Thế gian này, bao điều dối trá, duy chỉ có tình em vẫn mãi sáng trong. “Chỉ có tình yêu, dù bạn đeo mặt nạ đi chăng nữa, người yêu bạn vẫn sẽ đi về phía bạn, dù cô ấy không hề biết người đó là bạn, nhưng trái tim sẽ dẫn đường cho cô ấy…”   Mời các bạn đón đọc Hoa Hồng Ký Ức của tác giả Lâm Địch Nhi.