Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bạch Nhật Đề Đăng

VĂN ÁN Trên chiến trường, Hạ Tư Mộ đang nhặt từng mảnh thi thể thưởng thức, nào ngờ lại bị người ta nhặt về nhà. Vị tướng quân trẻ tuổi nhặt nàng về thật sự nghĩ nàng một cô nương yếu đuối, mất đi người thân trong chiến tranh nên giữ nàng ở lại chăm sóc. Hạ Tư Mộ thấy vậy đành thuận theo mà diễn một vai cô nương yếu đuối. --- Trời ơi máu kìa! Ta sợ nhất là máu đó, cứ nhìn thấy máu là choáng váng. --- Chậu cây này nặng quá, ta yếu ớt thế này không bưng nổi. --- Sao các ngươi cứ đánh đánh giết giết thế, đáng sợ quá đi. Nữ võ tướng thầm mến tiểu tướng quân nhìn đến tức trào máu: “Đoạn ca ca không thích cô nương õng ẹo như cô đâu!” Hạ Tư Mộ nghiêng đầu: “Thật ư?” Một ngày nọ tiểu tướng quân vô tình mắc sai lầm trên chiến trường, khiến cho người ta có cơ hội ám hại. Hạ Tư Mộ vai không gánh được, tay không xách nổi, thấy máu thì choáng váng bèn vươn vai giãn gân cốt, thắp lên một ngọn quỷ đăng: “Để ta xem ai dám bắt nạt Đoạn tướng quân Đoàn tiểu hồ ly của chúng ta nào?” Đoạn Tư từng nghĩ, hắn không nên trêu chọc Quỷ Vương. Hắn mất một năm mới biết được tên thật của nàng là Hạ Tư Mộ. Nhưng có lẽ hắn dùng cả đời cũng chẳng thể khiến nàng ghi nhớ tên hắn suốt cuộc đời bốn trăm năm dài đằng đẵng của nàng.“Ta tên là Đoạn Tư, Tư trong phong Lang Cư Tư*” _____ (*) “Phong Lang Cư Tư” là chỉ việc Hoắc Khứ Bệnh lên núi Lang Cư Tư đắp đàn tế trời để cáo thành công, sau dùng để chỉ việc kiến lập võ công hiển hách. Về sau “phong Lang Cư Tư” trở thành một trong những vinh dự tối cao của võ tướng dân tộc Hoa Hạ. *** Gió Bắc thổi thê lương, mùa đông lạnh giá tiêu điều, thành Lương Châu chìm trong sự im lặng chết chóc. Như dự báo một điềm chẳng lành ập đến. Giờ khắc này, thành Lương Châu xác chết la liệt, máu chảy thành sông, mùi máu tanh nồng thấu tận trời xanh, cả toà thành như một nấm mộ khổng lồ, ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên chói tai. Xa xa có một con quạ bay đến đậu trên mái hiên. Tiếng quạ quạ ghê rợn xé nát màn đêm tĩnh mịch, rồi tiếng thứ hai, thứ ba, thứ tư,… Chúng tụ lại thành đàn, bóng đen bay rợp trời, đáp xuống đường lớn ngõ nhỏ của toà thành trì, giẫm lên thi thể chất đầy đường. Một đôi giày vải màu vàng nâu giẫm lên con đường chính của thành Lương Châu, không biết lúc đó con quạ nào đã đậu xuống, chỉ biết ngay sau đó nó đã trở thành một mớ máu thịt hỗn độn. Chủ nhân của đôi giày vải là một cô gái mặt váy trắng, thoạt nhìn khoảng mười bảy, mười tám tuổi, giữa khung cảnh đỏ tươi ảm đạm này, tựa như một đoá sen trắng nở rộ giữa vũng máu. Nàng cầm một cái dây chuyền ngọc trong tay, sợi dây ngoắc ở ngón trỏ không ngừng xoay vòng, sắc xanh của ngọc bích ánh lên lấp lánh. “Xem ra là giết hết dân trong thành rồi…” Cô gái cất giọng bình thản. Nếu như là cô nương bình thường thấy cảnh tượng máu me kinh hoàng thế này, hẳn là sẽ sợ đến ngất đi, nhưng mà đáng tiếc Hạ Tư Mộ không phải cô nương bình thường. Nàng là quỷ. Khi một người nào đó chết đi mà vẫn chưa hoàn thành tâm nguyên, lưu luyến ở lại nơi trần gian thì sẽ hoá thành linh hồn lang thang không thể đầu thai, những linh hồn này ăn thịt lẫn nhau, trải qua trăm năm biến thành quỷ. Những con quỷ khát máu. Khéo thay, Hạ Tư Mộ chính là con quỷ đến đây tìm đồ ăn. Màn đêm đen kịt, giơ tay không thấy đủ năm ngón, trong thành trì, thi thể rải rác nằm chồng chất lên nhau, nhưng không thể ngăn cản bước chân của Hạ Tư Mộ, nàng di chuyển một cách linh hoạt, thuận lợi mà tìm được điểm đặt chân giữa đống thi thể. Nhưng vừa đi được sáu bước, chân nàng bị một cánh tay bắt lấy. “Cứu với…Cứu…” Hạ Tư Mộ cúi đầu nhìn, một người đàn ông bị đao đâm vào bụng, máu thịt lẫn lộn ôm chân nàng. Mặt bê bết máu chẳng nhìn rõ ngũ quan, ánh mắt tuy đã rã rời nhưng vẫn run rẩy chỉ về một phía. “Cứu… Con trai ta.. Cứu… Cầu xin ngươi” Hạ Tư Mộ nhìn sang hướng hắn ta chỉ, nơi đó có một đứa bé khoảng bảy tám tuổi bị vài xác chết đè lên chỉ nhìn thấy được khuôn mặt tái nhợt. Đứa bé này vẫn còn hơi thở yếu ớt nhưng mắt nhắm nghiền, hẳn là bị ngất. Hạ Tư Mộ nhìn lại tên đàn ông nhếch nhác đang thoi thóp dưới chân, nói: “Con trai ngươi vẫn tốt, chỉ có ngươi là sắp chết thôi.” “Cứu cứu…” Người đàn ông kia dường như không nghe thấy Hạ Tư Mộ nói gì, vẫn ngoan cố cầu xin. Vì vậy Hạ Tư Mộ ngồi xổm xuống, chống tay lên đầu gối, nhìn gã đàn ông chẳng còn sống được bao lâu: “Giờ ta ăn ngươi rồi cứu con trai ngươi ngươi có chịu không? Ngươi phải nghĩ cho kỹ, người bị quỷ ăn sẽ mất đi một hồn hoả, chuyển kiếp sẽ gặp nhiều tai ương, không biết phải luân hồi bao nhiêu lần mới khôi phục được đâu.” Người đàn ông mê man suy nghĩ một lúc mới hiểu ra, kinh hoảng trợn to đôi mắt đục ngầu, hai tay run rẩy. “Không đồng ý?” Hạ Tư Mộ quay đầu lại. Người đàn ông rùng mình trong chốc lát mới nước mắt lưng tròng thều thào: “Nguyện… Ta nguyện ý…” Hạ Tư Mộ cảm thấy thương hại, híp mắt cười: “Được rồi.” Sau đó nàng lưu loát túm tóc gã đàn ông nọ kéo lên, cắn vào cổ gã, hàm răng nanh sắc nhọn cắm sâu vào mạch máu khiến máu lập tức phun ra, bắn tung toé lên mặt Hạ Tư Mộ. Sợi dây chuyền trong tay nàng sáng lên rồi từ từ mờ đi. Cánh tay người đàn ông buông thõng xuống vũng máu, một đốm sáng từ cơ thể gã bay lên, hoà vào màn đêm. Con người vốn có ba hồn hoả, hai cái ở hai bên vai và một ở đỉnh đầu, khi chết đi chúng sẽ hợp làm một, tựa như ánh sáng bay lên trời cao, như sao băng ngược dòng — Đây chính là cái chết mà chỉ có quỷ mới có thể nhìn thấy. Một ác linh cao cấp như Hạ Tư Mộ sẽ ăn hồn hoả trên đầu người. Thiếu đi một cái hồn hoả, linh hồn sẽ mờ đi rất nhiều. Chỉ vì tình cha con một đời mà phải chịu khổ bao nhiêu kiếp, chẳng lẽ lại lợi nhiều hơn mất hay sao? Thế nhưng đám phàm nhân này cứ hết lần này đến lần khác thích trao đổi như vậy. Hạ Tư Mộ dứt khoát buông tay ta, thân thể gã đàn ông rơi bịch xuống đất. Cùng với âm thanh trầm đục này, bình minh cũng dần ló dạng. Màn đêm tối đen như mực được những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu lên. Dường như cảm nhận được mắt trời sắp mọc, lũ quạ lần lượt tản đi. Nàng vỗ vỗ tay, bước qua những xác chết trên mặt đất, lần theo vết máu kéo dài cả đoạn đường do người đàn ông kia bò tới, đi về hướng con trai gã. Thành thật mà nói, với năng lực của Hạ Tư Mộ, nàng có trực tiếp ăn thì gã cũng chẳng thể chống cự được. Tuy nhiên, để thành quỷ với cấp bậc như hiện tại thì nàng cũng có quy tắc riêng, Hạ Tư Mộ rất tôn trọng thức ăn của mình, một khi đã chấp nhận trao đổi thì sẽ thực hiện cho bằng được. Sau khi bước đến đống thi thể, nàng duỗi tay nhấc những cái xác đang đè lên đứa bé ra. Nào ngờ cái xác này bị thương ở cổ, vừa nhấc lên đầu đã lìa khỏi thân, cơ thể be bét máu lại rơi xuống người đứa bé. Thằng nhỏ bị nện đến nỗi mặt cắt không còn một giọt máu. Hạ Tư Mộ bất đắc dĩ cầm cái đầu bẩn thỉu, trừng mắt với cái đầu cũng đang trợn mắt do hoảng sợ mà chết. “Quân đội Đại Lương tới!” Một tiếng hét truyền tới từ cổng thành phía xa, giọng hét này có vẻ là của một lão già, phỏng chừng là dùng hết sức lực mới hét được như thế, run rẩy tưởng như sắp rách cả cổ họng. Từ xa đã nghe thấy tiếng người ồn ào và tiếng vó ngựa, hơi thở mạnh mẽ của sự sống như một cơn lốc xua tan tử khí nơi đây, xung quanh có những tiếng reo hò mừng rỡ và một vài người sống sót chui ra từ hầm trú ẩn, một đám người thê lương tụ tập lại trên con phố. Cổng thành cuối phố chậm rãi mở ra, trời quang mây tạnh, ánh ban mai lần nữa xuất hiện, vô số móng ngựa và binh lính bước vào con đường nhuốm đầy máu, trùng trùng điệp điệp nhìn không thấy cuối. Hạ Tư Mộ đảo mắt nhìn tới, lập tức chú ý nam nhân đứng ở đầu hàng. Hắn ta trông khá trẻ, vẫn là một chàng thiếu niên, cưỡi trên con bạch mã cao lớn, khoác trên người áo giáp màu bạc, đưa lưng lại với ánh sáng. Nam nhân này dáng người thon dài mà rắn chắc, lông mày sắc cạnh và sống mũi cao thẳng, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời như sao có chút xếch lên kia. Quả là một nam nhân anh tuấn và khí phách. Hắn đứng đối diện với ánh mặt trời, tựa như lưỡi đao sắc bén chẻ đôi bóng tối. Đây là lần đầu tiên Hạ Tư Mộ gặp Đoạn Tư, bình minh ló dạng, vạn vật đều bừng tỉnh, đúng là một ngày đẹp trời, thế nhưng khung cảnh lại chẳng đẹp chút nào —- Nàng giống như đứng giữa tầng tầng thi thể, ôm đầu của một người đàn ông đã chết mà đau buồn khóc lóc. Chàng thiếu nhiên quét mắt nhìn một vòng toà thành bi thảm, hơi nhíu mày, ngước mắt nhìn về phía xa xăm. Người Hạ Tư Mộ cũng bê bết máu như những người sống sót khác nên không thu hút sự chú ý của người thiếu niên. Nàng ném cái đầu trong tay đi, tò mò nhìn về phía hắn. Chính xác thì Hạ Tư Mộ đang nhìn thanh kiếm ở thắt lưng hắn, thân kiếm dài đen nhánh, chuôi kiếm được chạm khắc bằng bạc. Thị lực của quỷ rất tốt, nhìn qua là có thể thấy hoa văn chi tiết trên thanh kiếm, Hạ Tư Mộ thấy thanh kiếm này rất quen, đã từng thấy ở đâu rồi nhỉ? Nàng lục lọi ký ức dài đằng đẵng của mình, chợt nhớ ra, đây không phải là linh kiếm Phá Vọng do dượng của nàng khi còn sống đúc ra vào hơn ba trăm năm trước sao? Phá Vọng là linh kiếm chỉ thua mỗi Bất Chu, kiếm nhận chủ, người trong tiên môn ao ước có được nó biết bao, vậy mà thiếu niên thoạt nhìn chỉ là một tướng quân bình thường, không phải người tu tiên này lại có được Phá Vọng Kiếm? “Tướng quân đại nhân, cuối cùng ngài cũng đến cứu chúng ta!” Một gã đàn ông ở bên phải Hạ Tư Mộ khóc lóc chạy qua, đụng nàng lảo đảo suýt ngã. Thấy gã kia chạy ra đường quỳ xuống mà lạy, Hạ Tư Mộ đảo mắt nhìn dân chúng xung quanh người thì buồn thảm, người thì kinh hỉ, thấy mình có vẻ lạc loài quá. Có phải nàng cũng nên khóc không? Nàng suy nghĩ một chút, cắn mạnh vào đầu lưỡi, đau đến chảy nước mắt. Nàng nước mắt lưng tròng, nở nụ cười hạnh phúc khi gặp được vị cứu tinh, xách váy đá tên đang ngáng đường trước mặt, chạy đến trước ngựa của tiểu tướng quân hô: “Tướng quân đại nhân, người Hồ Khế trước khi rút lui đã tàn sát hết người trong thành, nơi này tử thương vô số, ngài đến cứu chúng ta đấy sao!” Thiếu niên ghìm ngựa, binh sĩ phía sau hắn cũng lần lượt dừng chân. Hắn quan sát dân chúng, trên mặt là sự bình tĩnh khó có được ở độ tuổi này, dõng dạc nói: “Ta là thống lĩnh Đạp Bạch quân Đại Lương, Đoạn Tư, kẻ xâm lược đã bị đánh lui về phía Bắc sông Quan, từ nay thành Lương Châu lại thuộc về Đại Lương.” Dừng một chút, hắn tiếp: “Chỉ cần có ta ở đây, người Hồ Khế sẽ không thể vào thành Lương Châu dù chỉ nửa bước.” Dân chúng may mắn còn sống sót vừa vui vừa đau lòng oà khóc, Hạ Tư Mộ cũng hét lên hai tiếng, bày ra bộ mặt cực kỳ bi ai, kéo ống tay của thiếu niên. Binh lính bên cạnh người thiếu niên rút đao, Hạ Tư Mộ run rẩy lệ nóng quanh tròng, thiếu niên liền khoát tay ý bảo bọn họ dừng tay. Sau đó rút khăn tay ra đưa cho Hạ Tư Mộ: “Lau máu đi.” Ngón tay của hắn thon dài trắng nõn, gân tay xanh tím nổi lên rõ ràng, có thể nhìn ra đây từng là một đôi tay tôn quý không đụng nước xuân, nhưng giờ đây nó đã chằng chịt vết thương, nếm đủ sương gió. Hạ Tư Mộ nín khóc, lúc nhận khăn tay còn tranh thủ sờ nắn tay hắn một phen, cúi đầu lén cười hả hê. Quả nhiên, nàng diễn một vai cô nương xinh đẹp mảnh mai thật xuất thần, vừa nũng nịu khóc đã làm người ta mềm lòng, không những không đuổi đi mà còn tặng khăn tay. Chỉ là ban nãy nàng có thử bắt mạch của thiếu niên này, hắn đúng là không có chút linh lực nào cả, là người thường. Kỳ lạ, Phá Vọng kiếm vậy mà lại ngoan ngoãn để cho một người bình thường sử dụng? Hắn là chủ nhân của Phá Vọng kiếm sao? Đang suy nghĩ miên man, Hạ Tư Mộ đột nhiên thấy hình ảnh trước mắt dần mờ đi, tự nhủ không ổn rồi, thân thể này sợ là sắp ngất. Nàng vội vàng chỉ vào đứa trẻ trong đống xác gần đó hét lên: “Giúp ta cứu đứa bé đó!” Sau đó chỉ thấy thân thể nàng nghiêng ngả, ngã xuống trước ngựa của vị tiểu tướng quân kia. Nhập vào thân xác của tiểu cô nương nũng nịu cũng có chỗ xấu, chính là thân thể này đã quen được chiều chuộng từ bé, mới một đêm không ngủ đã không chịu nổi mà ngất luôn. Hạ Tư Mộ thoát khỏi thân xác, lơ lửng giữa không trung khoanh tay thở dài. Người thường hiển nhiên không thể thấy Hạ Tư Mộ đang lơ lửng, tiểu tướng quân kia cúi đầu nhìn thoáng qua cô nương đáng thương ngã trước ngựa, nói với phó tướng phía sau: “Đưa nàng ấy xuống chăm sóc cho tốt.” Dừng một lát, hắn từ tốn nói: “Truyền lệnh xuống, hôm nay ở lại thành chỉnh đốn lại quân số, ngoại trừ canh gác quan trọng, những người còn lại tìm cách cứu những bá tánh còn sống sót. Nếu lợi dụng cơ hội trộm cắp, xử theo quân pháp.” Phó tướng nhận lệnh, Hạ Tư Mộ thấy thân thể của mình bị mấy tên lính nhấc dậy mang đi cũng nhàn nhã theo sau, vừa đi vừa lấy một viên minh châu ra, cất tiếng gọi: “Phong Di.” Viên minh châu ước chừng to bằng quả trứng bồ câu, trong suốt như pha lê, sáng lấp lánh, có thể lờ mờ nhìn thấy bên trên được khắc rất nhiều phù văn li ti. Không lâu sau, trong minh châu truyền đến một giọng nói nam nhân, tựa như vừa tỉnh ngủ, vẫn còn mơ màng ngáp. “Khách quý nha, lão tổ tông! Trời còn chưa sáng ngài tìm ta làm gì?” Hạ Tư Mộ không để ý mấy lời oán than của hắn ta, trực tiếp nói: “Giúp ta điều tra một người, là người của triều đình.” “Lão yêu ngài hứng thú với triều đình từ bao giờ thế. Là ai? “Người giữ Phá Vọng kiếm.” Nam nhân ở trong minh châu im lặng một hồi lâu, kinh ngạc nói: “Phá Vọng kiếm trở lại hậu thế rồi à? Chủ nhân của nó tên gì?” “Tên…” Hạ Tư Mộ híp mắt, quay đầu nhìn vị tướng quân trẻ đang dần đi xa. Này là vấn đề lớn nha. Hắn… tên gì nhỉ? Lúc nhìn thấy hắn, trong mắt nàng chỉ có ba chữ sáng trưng—- “Phá Vọng kiếm”, còn tên hắn là gì.. nàng không để ý. Đại khái là chết lâu quá rồi, chết rồi thì có nhiều chuyện chẳng buồn nhớ làm gì. Nam nhân trong minh châu dường như đoán được Hạ Tư Mộ không chú ý tên của người ta, cười ha hả, hình như hắn đang rửa mặt, trong minh châu truyền ra tiếng nước chảy róc rách. “Chưa bàn tới tên của hắn, ngài điều tra hắn xong thì định làm gì, đoạt lấy Phá Vọng kiếm à?” “Ta cần Phá Vọng kiếm làm gì? Ta đâu có tu tiên.” Nhìn bóng dáng thiếu niên mặc áo bào trắng dưới ánh mặt trời rực rỡ, Hạ Tư Mộ suy nghĩ một lát, nói: “Chắc là dạo này chán quá, mấy chục năm mới có cơ hội nghỉ ngơi một lần, muốn tìm vài chuyện thú vị, nếu quốc sư đại nhân cũng rảnh thì chơi với ta đi.” “Ôi chao! Lão tổ tông ơi, ngài buông tha cho ta đi, nếu ngài thăm dò được tên hắn thì ta sẽ tra cho ngài.” Minh châu loé lên một cái rồi lại mờ đi. Cái tên trong minh châu kia là Hoà Gia Phong Di, là chắt trai đời thứ hai mươi của dượng nàng đã chết cách đây hơn ba trăm năm, một tên Huỳnh Hoặc tai tinh am hiểu thuật nguyền rủa. Hắn ta giấu giếm thân phận làm việc cho triều đình, hiện tại đã trở thành quốc sư. Bấm ngón tay tính thử, dù nàng được coi là tổ tông của Phong Di nhưng cũng là tổ tông xa cách mười tám con phố, bây giờ quan hệ vẫn còn tốt như này, hơn phân nửa là nhờ nàng từ khi Phong Di còn bé đã không ngừng đến quấy rầy, đánh nhau với hắn ta. Hạ Tư Mộ cất minh châu vào trong ngực, ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã lên cao, ánh nắng sáng chói ấm áp chiếu xuống vũng máu trên mặt đất phản xạ lấp lánh. Nàng chắp tay sau lưng, thong dong đi qua những con người đang khóc lóc, kẻ bi thương, phẫn nộ, người chạy tới chạy lui tìm kiếm người thân, gom nhặt thi thể của dân chúng, dương dương tự đắc tựa như một vị khách không mời mà đến. Nhân gian gặp nạn nhưng bầu trời vẫn như thế, đẹp đẽ và trong vắt. Niềm vui và nỗi buồn của vạn vật trên đời này đều khác nhau, cỏ dại vốn khô hạn nhiều ngày nay được tưới mát bởi máu tươi hẳn là cảm thấy hôm nay trời thật đẹp. Mời các bạn mượn đọc sách Bạch Nhật Đề Đăng của tác giả Lê Thanh Nhiên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả - Đinh Mặc
Truyện Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang đọc truyện online, một câu chuyện tình yêu với những khó khăn, những điều tưởng chừng như không thể nào trụ vững; tình yêu với những thử thách khiến ta nặng lòng. Đọc truyện mới này bạn sẽ được bước vào thế giới đầy những cung bậc cảm xúc khác nhau, cùng đọc và cảm nhận. Nhưng vào lúc này, anh đột nhiên đưa tay ôm cô vào lòng, thanh âm trầm thấp dễ nghe mang theo một tia bất lực: "Tối hôm đó, anh thấy em xém chút nữa bị giết chết, con chip của anh đã ngừng hoạt động vào giây phút ấy." Con chip ngừng chạy, đối với một người máy thì có ý nghĩa thế nào? "Đây là tình trạng trước giờ chưa từng xảy ra. Anh scan virus cả đêm, tiến hành chỉnh đốn lại cũng không thấy kết quả gì." Anh nói: "Cho đến khi em bị bắt, anh mới phát hiện, điều làm anh trở nên bất thường: Chính là em." "Nhưng mà Miểu Miểu..." Anh đột nhiên cúi đầu, thì thầm bên tai cô: "Miểu Miểu, anh phải làm sao đây? Người máy phải làm cách nào để yêu con người?" *** Trong game online, Từ Miểu Miểu lạnh lùng, nhanh nhẹn, nhạy bén, gặp thần giết thần gặp phật giết phật, là "Thiên nhân trảm" nổi tiếng trên các diễn đàn game lớn tiếng tăm lẫy lừng. Ở hiện tại, cô ngược lại chưa từng giết ai cho đến năm 23 tuổi. Không khí giữa hè nóng như lửa đốt. Từ Miểu Miểu vô cùng buồn chán ngồi trước cửa hàng, cô cảm thấy chiếc tháp truyền hình cao vút bên kia chẳng khác nào một cái lò nướng. Thời tiết như vậy thì nên cùng bạn bè tụ tập chơi game suốt buổi chiều, nhưng cô lại bị chị hai kéo ra đây đi dạo. Bà chị rất hăng hái, dứt khoát muốn ra ngoài hít thở một lát. Ánh nắng càng lúc càng gắt gao, chiếu lên chiếc quần short màu trắng của cô tựa hồ như muốn xuyên thấu qua làn da. Cô ngẩng đầu, tia nắng chói mắt kia làm cô căn bản không mở mắt nổi... Hừng đông. Phòng thí nghiệm dưới lòng đất của một quốc gia năng lượng cao chẳng khác gì phế tích, bầu không khí mục nát cùng sắc đêm, xông vào mũi là mùi súng thuốc khó chịu. Một người đàn ông cao lớn, gầy gò, lặng lẽ đứng sừng sững, đang gia tăng tốc độ hủy hoại của hạt phân tử. Trên tay anh cầm thanh kiếm laser màu lam, phát ra tia sáng lấp lánh. Nhìn gần, anh chẳng qua chỉ là chàng thanh niên mười mấy tuổi, máu tươi nhuộm đỏ gương mặt xinh đẹp trắng ngần, nhưng anh lại làm như không có gì, kiên định giơ thanh kiếm laser lên. Trước mặt anh là ba tên bán thú cấp S, là kẻ thù của loài người. Bởi vì sự biến dị do tia bức xạ gây ra nên chúng có sức tấn công cực kỳ mạnh. Còn cấp S, chính là cấp bậc hung dữ và mạnh mẽ nhất trong bán thú tộc. Tối qua, đội cảnh vệ đặc nhiệm của loài người tiến hành càng quét đám người thú xâm lược này một cách khó khăn. Cho đến khi anh sử dụng hạt phân tử gia tốc loại tốt nhất khiến cho tám mươi tên bán thú cùng lúc ngã xuống, thế cục mới có thể xoay chuyển. Nhưng đội cảnh vệ cũng hi sinh hết toàn bộ, chỉ còn lại một chàng thiếu niên. Còn đối phương có những ba tên. Chàng thiếu niên vốn không hề sợ chết, anh cười lạnh trong lòng, nhất định phải cùng đem theo bọn chúng chết chung. Nói thì chậm làm thì nhanh, một tên bán thú bay đến như bão táp! Hai mắt chàng thiếu niên phút chốc đỏ ngầu, vừa nhấc kiếm lên liền đâm trúng cơ thể cứng rắn của tên bán thú. Hai tên còn lại thừa cơ xông đến, hướng về phía chàng thiếu niên đại khai sát giới! Hết cách, một tay anh bám lấy quả bom bên hông, ý muốn chết chung cùng bọn chúng. "Ui da!" Một thanh âm trong trẻo nũng nịu đột nhiên vang lên, hoàn toàn khác biệt với trận chiến ác liệt ở đây. Một người ba thú đều kinh ngạc! Ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, đám thú nhất thời mặt xám như tro... Chúng chỉ kịp nhìn thấy một đốm sáng màu vàng kim rất chói, nhanh như mưa sao băng, đập thẳng xuống đỉnh đầu của chúng... ... Mời các bạn đón đọc Vì Em Tiêu Diệt Tất Cả của tác giả Đinh Mặc.
Em Là Ngoại Lệ - Đinh Mặc
Truyện Em Là Ngoại Lệ đưa bạn đến một khoảnh khắc khác, những cú chạm vào góc khuất của tình yêu. Đây là chuyện tình yêu của những năm tháng ngồi trên giảng đường đại học, là những gì còn đọng lại trong góc khuất tâm hồn.  Truyện là những dòng tâm sự nhẹ nhàng của tác giả Đinh Mặc là nỗi lòng của người con gái khi đứng trước ngưỡng cửa tình yêu, bỡ ngỡ, hồi hộp, lo sợ lại có chút bâng khuâng, yêu thương đó lại có chút không đành lòng, nhung nhớ đó nhưng chẳng dám nói ra... Đọc truyện ngôn tình này, bạn dễ dàng bị thu hút bởi lối viết văn rất mượt, đẹp và gần gũi, mộc cũng có chút hoa mỹ của tác giả Đinh Mặc. Đọc, hiểu, cảm nhận và chiêm nghiệm câu chuyện đẹp, thoảng dư vị tình yêu này để rút ra được những lý thuyết riêng cho mình. *** "Ảnh Tử, chiều mai lớp mình hẹn nhau đi chơi, cậu đi không?" Tôi thoáng hồi hộp rồi cố hỏi với giọng điệu bình thản: "Định chơi trò gì à? Có bao nhiêu người đi?" Ở đầu dây bên kia, Tiểu Trư cười nói: "Còn chơi gì khác ngoài đi ăn và hát karaoke? Mấy bạn học cũ cũng đi đấy. Cả những bạn năm rồi không gặp cũng đi luôn. Rốt cuộc cậu đi hay không?" "Để tớ xem đã, gần đây tớ hơi bận." Tôi cười, "Vậy nhé, bái bai!" Sau khi cúp máy, ngón tay tôi vuốt ve đường cong kim loại trên điện thoại. Tôi hít sâu một hơi, tôi đã tốt nghiệp được một năm rồi sao? Buổi tối, sau khi đi ăn cùng Cảnh Dương, anh lái xe đưa tôi về nhà . Đứng dưới lầu, anh nhẹ nhàng ôm tôi, giọng nói anh tràn ngập yêu chiều: "Ảnh Ảnh, ngày mai là thứ bảy, em muốn đi leo núi không?" "Ngày mai em đi gặp bạn cũ. Để tuần sau nhé anh!" Tôi mỉm cười. Anh nhìn tôi, môi anh mấp máy nhưng lại không nói gì. Anh chỉ dịu dàng xoa đầu tôi và nói khẽ: "Ngày mai về nhớ gọi điện cho anh." . Tôi mở laptop rồi làm việc đến tận bốn giờ sáng mới hoàn thành bản kế hoạch phải nộp vào sáng chủ nhật . Tôi làm vậy chỉ vì muốn tham gia buổi gặp mặt của bạn bè thời đại học thôi sao? Tôi miễn cưỡng thả người lên giường rồi ngủ thiếp đi. Khi tôi tỉnh dậy đã là mười một giờ, tôi chăm chú nhìn vào cô gái tóc dài gầy gò trong gương. Cô gái có một đôi lông mày đẹp đẽ, đôi môi đỏ tươi, trang điểm nhẹ nhàng, trông trẻ trung nhưng cũng không kém sự trưởng thành. Nhưng cho dù thế nào, tôi cũng không thể quay lại quãng thời gian là một sinh viên đại học nữa rồi. Tôi cảm thấy đau xót, trong lòng lại nổi lên một sự chờ mong khó đè nén. Một năm rồi, không biết lần này tôi có được gặp anh không? Hứa Mạc Thành .… Mời các bạn đón đọc Em Là Ngoại Lệ của tác giả Đinh Mặc.
Cửu Cốt Chiến Thần Quyết - Hắc Thạch
Có thể thấy tác phẩm Cửu Cốt Chiến Thần Quyết - một tuyệt phẩm tiên hiệp hay nhất đến từ tác giả Hắc Thạch. Bối cảnh truyện hot diễn ra từ 15 năm trước hắn là một quân nhân trong lực lượng đặc nhiệm Liên Hoa trong một lần thực hiện nhiêm vụ quốc tế giải cứu con tin ở i rắc thất bại hắn đã bị ám ảnh bởi cái chết của những đứa trẻ nên khi hết nhiệm vụ hắn đã xin xuất ngũ, trở về đất cảng đô thị, được chị Hai liên tục mời gọi hắn đã thành cánh tay đắc lực, một sát thủ có số bên cạnh chị Hai mà bất cứ bang hội nào cũng sợ, *** Trong một khách sạn xa hoa,bản nhạc balass nhẹ nhàng hòa quyện với tiếng đàn violon trầm bổng tạo nên một điệp một điệp khúc du dương.Ở một góc khuất người đàn ông anh tuấn khoác trên mình tây trang xa xỉ càng tôn thêm tướng mạo bất phàm,,..Ngũ quan tinh xảo,môi mỏng kiêu ngạo ẩn dưới mày kiếm tinh tú,dáng người siêu chuẩn ..mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều điên đảo mê người..tay phải khẽ đung đưa li rượi làm nổi bật dòng nước đo đỏ dưới ánh đèn hoa lệ.. Thỉnh thoảng từng cơn gió đong đưa tấm rèm cửa,như mời gọi ánh bạch nguyệt vào phòng,trên chiếc giường được làm bằng mộc tử đàn theo phong cách cổ xưa,một thân hình kiều nữ thiếp đi sau trận mây mưa vừa nãy,miệng vẫn còn vương vấn nụ cười thoả mãn. Người đàn ông khẽ liếc về phía giường nở một nụ cười hài lòng rồi rút từ trong túi chiếc iphone red: - cho xe tới đón anh. Cất chiếc iphone red vô túi hắn từ từ tiến lại giường,nhìn cặp thỏ ngọc đang phập phồng sau chiếc váy ngủ được làm bằng chất liệu lụa tơ tằm vạn phúc,hắn ngồi xuống đưa bàn tay xoa lên kiều đồn căng mọng và co dãn,bất chợt tiếng ưhm..bật ra từ miệng cô gái,hắn cúi xuống hôn nhẹ lên bờ môi căng mọng rồi nhếch mép đứng dậy. Đưa tay lên hắn liếc qua chiếc Ogival Gold đã gần 11h đêm,thò tay vô túi ngực hắn rút ra một quyển 10 ngàn usd thảy nhẹ xuống giường rồi hắn bước đi. Rời khỏi bậc tam cấp hắn bước xuống đường,một chiếc audi r8 đang chờ hắn,thanh niên lái xe chạy lại mở cửa rồi cúi xuống chào hắn" Thạch Ca" hắn lặng lẽ lên xe,thò tay vô túi quần hắn rút ra bao thăng long mềm lấy một điếu đưa lên môi,cầm chiếc zippo gold định châm nhưng hắn dừng lại. - anh em có mặt hết chưa? - đã đông đủ rồi Thạch ca,Long ca và Hùng ca cũng vừa đến. Châm điếu thuốc rít một hơi thật sâu,hắn nheo mắt nhìn hàng cây bên đường. 15 năm trước hắn là một quân nhân trong lực lượng đặc nhiệm Liên Hoa trong một lần thực hiện nhiêm vụ quốc tế giải cứu con tin ở i rắc thất bại hắn đã bị ám ảnh bởi cái chết của những đứa trẻ nên khi hết nhiệm vụ hắn đã xin xuất ngũ,trở về đất cảng,được chị Hai liên tục mời gọi hắn đã thành cánh tay đắc lực,một sát thủ có số bên cạnh chị Hai mà bất cứ bang hội nào cũng sợ, 10 năm trước,Sáu Quýt một đàn anh khét tiếng giới giang hồ phía nam,muốn tổ chức đại hội đen thống nhất giới hắc đạo nam bắc,trước đại hội mọi bang hội đều đình chiến,nếu bang hội nào cố tình vi phạm sẽ bị xoá sổ. 10 ngày ngắn ngủi đình chiến,hắn đưa Thu Phương người tình của hắn đi du lịch châu âu,nhưng hắn đâu có biết Thu Phương đã được Sáu Quýt mua chuộc để đưa hắn đi tách khỏi Chị Hai,ở nhà Sáu Quýt đã thuê sát thủ ám sát chị.nhận được hung tin hắn vội vã trở về,với nghiệp vụ hắn được đào tạo không mất bao thời gian hắn đã tìm ra hung thủ và đã đồ sát tất cả. Vì khử tất cả những kẻ có liên quan tới nên hắn được bầu làm Long Đầu của đất bắc,mặc dù là giới hắc đạo nhưng chưa bao giờ hắn để quân cán đụng tới người dân và tham gia vào hàng trắng và buôn lậu vũ khí nên địa vị ngày càng được củng cố vững chắc,10 năm tại vị hắn sở hữu gần chục quán hát và 2 bar lớn với vài chục triệu mỹ kim trong nhà băng. 10 năm bất ổn đã qua,hắn muốn thống nhất giới hắc đạo bắc nam nên đưa ra ý tưởng đặt làm Long Đầu Trượng.biểu hiện tối cao của Lão đại giới hắc đạo,đêm nay cũng là lúc Long Đầu Trượng được đặt bên mỹ quốc về cập Phượng Cảng. ... Mời các bạn đón đọc Cửu Cốt Chiến Thần Quyết của tác giả Hắc Thạch.
Từ Bỏ Em Kiếp Sau Nhé - Trang Trang
Truyện Từ bỏ em, kiếp sau nhé là câu chuyện nhẹ nhàng về tình yêu nhưng có một chút hài hước thú vị trong tác phẩm. Mở đầu bằng một cuộc xem mặt kì lạ với sự tham gia của hơn năm mươi người bạn của “đằng trai”. Điều đó đã làm cho Ninh Phúc Sinh, một cô gái ngoan ngoãn sinh ra và lớn lên trong một gia đình Ngược lại với Phúc Sinh, Trương Ninh nhất định không chịu buông tay, anh phải bám lấy cô, vì cô là cứu cánh giúp anh vượt qua được Ngũ Nguyệt Vi - cái đuôi dai dẳng của anh bấy lâu nay. Từ việc đến với cô một cách có mục đích vô tình không biết cô đã đi quá sâu vào tâm trí mình Hạ Trường Ninh bất chấp sự từ chối của Phúc Sinh, mặt dày theo đuổi cô. Nhưng dần dần từ mục đích dùng cô làm bia đỡ đạn, tình cảm của anh lại trở nên chân thật. Nhưng lúc này Ninh Phúc Sinh làm quen và trở thành bạn gái của Đinh Việt. Hai người mới yêu nhau được một thời gian ngắn thì Đinh Việt đề nghị chia tay. Đinh Việt dính líu đến vụ buôn lậu, bị trả thù và qua đời. Truyện tình cảm của hai người thực dập dìu những sóng gió, hết đợt này đi đợt khác lại đến nhưng họ vẫn kiên trì bên nhau chỉ có điều khi người yêu cũ của Hạ Trường Ninh- Dật Trần xuất hiện cùng đứa con nghi là của anh. Ninh Phúc Sinh quyết định ra sao khi Đinh Việt thực sự chưa chết và quay trở lại? Phải hay không sẽ đi đến một kết thúc buồn, có hay không tình yêu này sẽ chấm dứt, đọc truyện để tìm ra câu trả lời các bạn nhé !!! *** Trong vòng một tiếng đồng hồ, số bạn bè của Hạ Trường Ninh đã lên tới năm mươi người, không, chính xác là năm mươi ba người... Lần đầu tiên đi xem mặt, tôi cảm thấy mình chẳng khác gì động vật được người ta chiêm ngưỡng, tôi làm mặt lạnh không được sao? Tôi không biết con gái phải thế nào mới được gọi là “thục nữ”? Nếu như gặp người lớn thì lễ phép lịch sự, trước mặt bố mẹ thì ngoan ngoãn nghe lời, ăn đồ Tây biết thứ tự dùng dao dùng nĩa, chưa bao giờ nói bậy chửi bạ, như thế là có thể tiến gần tới hai chữ “thục nữ”, tôi nghĩ, tôi đương nhiên là thục nữ rồi. Đầu tiên, tôi rất hiểu phép tắc lịch sự. Theo trí nhớ của bà ngoại và mẹ, năm tôi ba tuổi khi ông Hồ đến nhà tôi thu tiền nước, tôi đã lấy chiếc ghế, nhỏ nhẹ mời ông ngồi. Từ đó trở đi câu chuyện này được bà ngoại tôi, mẹ tôi loan truyền tứ phía, tôi trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, lễ phép chẳng có gì phải bàn cãi cả. Thứ hai, tôi rất nhẹ nhàng. Theo như lời của cô giáo dạy nhạc hồi tiểu học thì: “Giọng của Phúc Sinh rất hay, vừa trong vừa giòn, giống như một chú chim bói cá, rất nhẹ nhàng. Gọi tên bạn ấy, để bạn ấy hát cùng tiếng đàn phong cầm, bạn ấy đỏ mặt chẳng hát được câu nào, giọng như con muỗi”. Tất cả các giáo viên của tôi đều tán đồng một điểm rằng Phúc Sinh là một cô gái nhẹ nhàng. Còn một điểm rất rất quan trọng nữa là, tôi nghe lời đến mức trước khi tốt nghiệp đại học không dám có bạn trai. Bố mẹ tôi vô cùng truyền thống, vô cùng bảo thủ. Họ cho rằng chưa tìm được việc làm thì tuyệt đối không yêu đương gì hết. Thực ra tôi rất muốn có được sự lãng mạn của tình yêu thời sinh viên như có đôi có cặp đi tới nhà ăn mua cơm, đi tự học có người giữ chỗ cho, dưới kí túc có người đuổi theo đánh đàn guitar. Nhưng tôi dậy thì khá muộn, tốt nghiệp cấp ba vào đại học năm thứ nhất rồi mà mới nặng có ba mươi tư kilôgam, cao một mét năm mươi tám, cởi quần áo ra chắc ngực không to bằng ngực các bạn nam vạm vỡ, giống như một cây cải chíp xanh xanh vàng vàng, thực sự không thuộc gout yêu thích của các bạn nam trong trường đại học. Từ đó trở đi tôi chẳng còn chút hứng thú nào với việc kết bạn với người khác giới, cũng làm hài lòng mong muốn của bố mẹ tôi, một đứa con ngoan ngoãn, nghe lời. Hai mươi mốt tuổi, tôi tốt nghiệp đại học và đi làm. Đi làm được ba ngày, mẹ tôi nghiêm nghị nói với tôi: “Phúc Sinh à, con không còn nhỏ nữa, yêu được rồi đấy”. Tôi có chút hưng phấn mà cũng có chút sợ hãi. Hưng phấn bởi vì cuối cùng cũng đã đi làm, độc lập về kinh tế, không cần thi cử, thích thế nào thì thế ấy. Sợ hãi là vì một tháng trước khi thi tốt nghiệp, mẹ tôi còn dặn dò trong điện thoại rằng: “Phúc Sinh à, con nhất định không được yêu sớm, đi làm rồi mới được yêu đương! Con không giấu bố mẹ học theo thói xấu đấy chứ?”. Đấy nhìn xem, trắng đen gì đều do bố mẹ tôi nói cả. Tôi thực sự sợ hãi cảnh bố mẹ can thiệp vào hôn nhân, không phải sợ bản thân mình không phản kháng được mà chỉ sợ tôi nổi giận một cái thì hình tượng thục nữ gìn giữ bao năm nay đổ sụp trong nháy mắt, hậu quả còn đáng sợ hơn việc mẹ tôi uống thuốc giảm béo mà kết quả lại càng ngày càng béo ra. Vẫn theo thói quen cũ, tôi “vâng” một câu, coi như đã trả lời mẹ. Tôi đã lớn, nên yêu được rồi. Trong lòng tôi đã tính kỹ, nếu mục tiêu và đối tượng không phù hợp, ăn nói cẩn thận, im lặng là vàng, không bạo lực không hợp tác đó là thượng sách. Không đến hai hôm sau, dì tôi tới, gương mặt hớn hở thì thầm to nhỏ vào tai mẹ tôi, gương mặt mẹ tôi từ một bông hoa nhỏ hé nở đón xuân bỗng nở bung như đóa mẫu đơn Thiên Trúc. Dường như tôi còn nhìn thấy ánh mặt trời lấp lánh trên những cánh hoa. Được sự đồng ý của mẹ, dì tôi ân cần ngồi xuống ghế sofa, nhẹ nhàng vén từng lọn tóc lòa xòa trên mặt tôi, cười và nói: “Phúc Sinh à, cậu này cũng được lắm! Mẹ cậu ấy là cục trưởng Vương của Cục Đầu tư, điều kiện gia đình rất tốt! Gia đình cậu ấy có ba anh em trai thì anh cả và em trai đều làm trong Cục Công an, cậu ấy chuyển ngành từ bộ đội, mở một công ty an ninh, chính là công ty an ninh Thuẫn Thành đấy! Cậu ấy hai mươi bảy tuổi, lớn hơn cháu mấy tuổi là có thể chăm sóc cháu được rồi. Người cao một mét bảy mươi tám, đẹp trai tuấn tú lắm, lại còn lễ phép nữa chứ, khi dì đến nhà cậu ấy, cậu ấy một câu dì hai câu dì ngọt lắm!”. Nghe qua điều kiện thì đúng là một chàng trai quá ưu tú - gia thế tốt, tự mở công ty riêng và kiếm được tiền, chiều cao, tướng mạo, nhân phẩm, không có gì để chê. Tôi còn chưa kịp nói gì thì dì đã quay sang nói với mẹ tôi: “Vân Hải chẳng phải cũng muốn vào cục đầu tư sao, em đến nhà cục trưởng Vương mấy lần. Nghe cục trưởng Vương than thở buồn phiền vì cậu hai không có bạn gái. Em nghĩ ngay tới Phúc Sinh ngoan ngoãn, dịu dàng nhà mình, nhân phẩm tốt, lại vừa khéo chưa có bạn trai, càng nghĩ càng thấy hợp”. A! A! Tôi trở thành con bài để chồng dì bước vào Cục Đầu tư sao? Ngay lập tức tôi quăng ngay cái đống điều kiện tốt đẹp kia đi, trong lòng cảm giác không vui chút nào. Tôi biết, bây giờ xem mặt mà chưa gặp được đối phương thì người mai mối cũng chỉ có thể nhìn vào điều kiện người ta mà nói thôi. Thế nhưng… tâm hồn trong sáng của tôi vẫn muốn chờ đợi một tình yêu mãnh liệt! Tôi buột miệng nói: “Anh ấy tốt nghiệp cấp ba xong là đi lính ạ?”. Có lúc tôi cảm thấy vô cùng khâm phục sự nhanh nhạy của mình. Bố tôi là giảng viên đại học, mẹ tôi là giáo viên tiểu học, nói sao thì nói gia đình tôi cũng là gia đình trí thức, ít nhiều con rể cũng phải có tấm bằng đại học chứ nhỉ? “Haizz, cục trưởng Vương cũng buồn vì chuyện này đây, bà ấy nói có lỗi với cậu hai. Năm đó gia đình nghèo khó, mình bà ấy nuôi ba người con. Hạ Trường Ninh mười ba tuổi đã bị bà ấy gửi đi lính, đi liền tám năm. Rời quân ngũ một cái là mở công ty riêng làm ăn. Cục trưởng Vương áy náy mãi trong lòng, Hạ Trường Ninh lại hiếu thuận, cứ mải mê làm ăn kiếm tiền cho đến giờ còn chưa có bạn gái. Vì thế bà ấy mới vô cùng lo lắng!”. Nghe xong những lời dì nói tôi lạnh hết cả người. Mười ba tuổi đi lính, văn hóa tiểu học! Văn hóa tiểu học! Trong đầu tôi bất giác hiện lên hình ảnh của một thằng con trai thân thể cường tráng, đầu to mà không có óc! Tôi nhìn mẹ với ánh mắt vô cùng đáng thương, hi vọng mẹ tôi có thể suy nghĩ vấn đề từ góc độ tố chất. Tôi là một giáo viên, ngay cả bà ngoại tôi cũng là giáo viên đã nghỉ hưu, con cháu của một gia đình thư hương làm sao có thể kết thân với anh lính thô lỗ? Mẹ tôi nghĩ một hồi rồi nói: “Nghe nói cục trưởng Vương là người hiền từ, biết cách sống. Hạ Trường Ninh rời quân ngũ một cái là chăm chỉ làm ăn, công ty an ninh Thuẫn Thành cũng có tiếng ở thành phố này lắm, thật không ngờ cậu ấy lại chăm chỉ thế!”. “Đúng thế! Em nghe Vân Hải nói, công ty Thuẫn Thành gần đây mới nhận công trình của tòa nhà Kiến Hành trị giá hơn chục triệu tệ đấy!”. Dì tôi được đằng chân lân đằng đầu, không ngớt lời khen ngợi Hạ Trường Ninh chăm chỉ, mẫn cán. Nhìn ánh mắt mẹ tôi là biết một chàng trai tuấn tú, nhà giàu, nhiều tiền, gia thế trong sạch, chịu thương chịu khó, không ngừng thăng tiến đã chiếm vị trí quan trọng trong lòng mẹ rồi. Tôi không dám ho he gì nữa, tôi và cái tên họ Hạ kia có thành đôi hay không đâu phải tôi nói mà được đâu? Trước mắt, ngậm miệng lại chính là sự lựa chọn thông minh nhất. Quả nhiên mẹ tôi đã lên tiếng: “Nói chung là cũng biết gốc gác nhà người ta rồi, không phải là người xấu. Cứ để Phúc Sinh đi gặp mặt đã”. Tôi shock nặng! Không phải người xấu? Trên đời này nhiều người không phải người xấu lắm! Ngày hôm sau, tôi và Hạ Trường Ninh đều nhận được thông báo hẹn hò từ dì tôi và mẹ anh ta: Bảy giờ ba mươi phút tối gặp nhau ở quán trà Ngưng Lộ Hương. Người đón tôi là phục vụ quán, ám hiệu là: Xin hỏi anh Hạ ngồi bàn nào? Tôi tốt nghiệp đại học rồi mới nặng bốn mươi hai kilôgam, tóc buộc đuôi ngựa, mặc áo len kiểu rộng, quần bò, giày thể thao, đeo ba lô. Nói thật là lúc soi gương tôi thấy mình rất giống học sinh cấp ba, tôi không cho rằng người tên Hạ Trường Ninh ngực to không óc, không văn hóa ấy sẽ để ý tới tôi, trừ khi anh ta thích Loli. Ý nghĩ vừa vụt qua hai cánh tay tôi đã nổi đầy da gà. Chuẩn bị đi rồi mà mẹ tôi vẫn còn không yên tâm. Từ nhỏ tới giờ tôi chưa bao giờ đơn độc hẹn hò với bạn trai. Mẹ dặn dò đủ thứ: “Phúc Sinh à, trước chín giờ ba mươi phút tối con nhất định phải về nhà. Cho dù Hạ Trường Ninh có tốt thế nào đi nữa cũng nhớ là phải về sớm, con gái ở bên ngoài quá muộn không phải con gái ngoan”. Tôi tròn mắt cung kính nhìn mẹ, quyết định khi về nhất định phải kể tội về cái tên Hạ Trường Ninh kia để bố mẹ tôi từ đó đừng quá tin tưởng những đối tượng mà dì tôi giới thiệu nữa. Tới quán trà Ngưng Lộ Hương, nói đúng ám hiệu, tôi đi theo nhân viên phục vụ vào trong, nhìn ngang ngó dọc để tìm người tên Hạ Trường Ninh. Ánh mắt tôi luôn chú ý tới những người cao to, trong lòng tôi chắc chắn rằng anh ta là người cơ bắp. “Anh Hạ, người anh đợi đến rồi”. Nhân viên phục vụ kính cẩn nói. Anh Hạ? Cách gọi này mới mẻ quá! Không phải gọi giám đốc Hạ, Mr Hạ mà gọi anh Hạ? Anh ta trong giới xã hội đen sao(1)? Tôi đứng sững trước mặt anh ta và nhìn anh ta với vẻ nai tơ, thật thà nhưng thực chất là đang dò xét anh ta từ đầu đến chân. Chiều cao của anh ta chắc là thật, nhìn dáng anh ta ngồi chắc cũng phải cao trên một mét bảy mươi lăm. Còn về hình thức, anh ta còn cách tiêu chuẩn đẹp trai một chút xíu, người vô cùng đẹp trai trong mắt tôi có đôi mắt của Michael, nụ cười của Wonbin, còn anh ta… nhìn thì không béo, không cơ bắp, giống gì chứ? Tôi đang bận tìm từ để hình dung thì anh ta lên tiếng: “Phúc Sinh phải không, ngồi đi”. Khi tôi nhìn anh ta thì nhân viên phục vụ đứng sẵn bên đợi kéo ghế cho tôi, anh ta vừa lên tiếng là nhân viên làm luôn, tôi liền ngồi xuống. Anh ta giống gì nhỉ? Tôi vẫn đang suy nghĩ. “Uống trà gì?”. “Trúc diệp thanh”. Dòng suy nghĩ của tôi lại bị ngắt quãng lần nữa, giọng nói anh ta cũng được lắm, không eo éo như thái giám mà cũng không ồ ồ như Lỗ Trí Thâm. Trời ơi! Sao tôi lại nghĩ tới hai người này thế? Người trước thì không nói, còn người sau còn nhổ bật cả gốc cây dương liễu! Đều là tôi không tốt! Trong bụng nhẩm bảng cửu chương, im lặng suy nghĩ, biểu hiện của tôi đảm bảo giống các cô gái ngoan ngoãn e lệ cúi mày. Tôi tính, tôi cứ im lặng không nói gì thì chắc chưa đến nửa tiếng thì đường ai nấy đi thôi. Im lặng chưa được một phút thì Hạ Trường Ninh móc điện thoại ra nói: “Ừ, quán trà Ngưng Lộ Hương, vào cửa rẽ phải”. Được! Được! Xem ra anh ta cũng đâu có để ý tôi, lại còn gọi bạn đến nữa. Xem mặt không hứng thú thì có thể mượn cớ có việc, đi vệ sinh, đi nghe điện thoại để chuồn. Những cách này tôi chưa dùng bao giờ nhưng hồi đại học có thấy bạn bè dùng rồi, cơ bản là giống nguyên lý chưa ăn thịt lợn nhưng đã nhìn thấy lợn chạy ấy mà. Bất giác tôi thả lỏng người, khóe miệng khẽ mỉm cười. “Phúc Sinh học Trung văn à?”. “Vâng”. “Mới tốt nghiệp à?”. Những lời này chẳng phải thừa thãi sao? Trước khi xem mặt dì tôi có thể quên những thông tin cơ bản này sao? Vậy thì chỉ có một cách giải thích, đó là - không có gì để nói nên mới hỏi thế này. Giọng anh ta có vẻ uể oải, giống như cốc Trúc diệp thanh trước mặt tôi, trên miệng cốc phủ một lớp sương mù, có cảm giác chán nản lười nhác. Được lắm, hay lắm! Ha ha! Nếu như có thể tôi chỉ muốn cười phá lên. Bây giờ chỉ đợi bạn anh ta đến là tôi sẽ lịch sự lên tiếng: “Anh có việc bận, vậy tôi về trước”. Không đến năm phút sau, bạn anh ta, không, chính xác là các bạn của anh ta đến. Cái tên này, được lắm, đến là đến năm, sáu người liền. Nhân viên phục vụ vội mang trà tới. Tổng giám đốc Hạ Trường Ninh, anh không để ý tới Ninh Phúc Sinh tôi đây nên tìm người đến nói chuyện chứ gì. Được, được lắm! Đang định lên tiếng cáo từ thì Hạ Trường Ninh liền giới thiệu tôi với bạn bè anh ta khiến tôi shock nặng: “Đây là bạn gái anh, Ninh Phúc Sinh”. “Chào chị Sinh”. Sáu, bảy người đồng loạt lên tiếng chào tôi. Tôi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo bước ra từ thân phận bạn gái thì lại bị hai tiếng “chị Sinh” giáng cho bản thân không còn ra người ngợm gì nữa, cảm giác shock đến mức hồn lìa khỏi xác. Chị Sinh, sao tôi nghe nó cứ giống giống với cách gọi bà chủ béo ị ở quán mì Trường Xuân đầu phố Tây hay nhân viên mát xa chân trong phòng rửa chân ở phố Đông nhỉ? Huống hồ những người gọi tên tôi xem ra cũng phải hơn tôi tới hai giáp! “Đừng… gọi thế, gọi Phúc Sinh là được rồi”. Tôi lắp bắp nói, không phải tôi muốn giả vờ dịu dàng, nhưng mà quả thực mũi tôi sắp chạm vào cốc đến nơi rồi. Bên tai tôi vang lên một tràng cười, khi tôi ngẩng đầu lên thì thấy Hạ Trường Ninh đang nghiêng ngả nói cười trong điện thoại và coi tôi như không hề tồn tại: “À, đám A Thất đều ở đây rồi, đến đi, quán trà Ngưng Lộ Hương nhé”. Cuối cùng tôi cũng đã tìm được cái cớ, lúc anh ta ngắt điện thoại tôi liền lên tiếng: “Anh có việc thì em xin phép về trước”. “Đợi chút đã, để anh đưa em về”. “Không cần đâu”. “Mẹ anh bảo anh nhất định phải đưa em về đến nhà”. Tôi chỉ còn cách ngồi đợi anh ta và đám A Thất - gọi tôi là “chị Sinh” kia nói chuyện xong. Lặng lẽ uống trà, Trúc diệp thanh, một chén mát lòng, sắp về rồi, sắp nói xong rồi… tôi uất ức thầm nghĩ thế. Những lời mẹ tôi dặn dò trước khi đi, phải về trước chín giờ ba mươi phút giống như thánh chỉ, có giết chết tôi cũng không dám trái lệnh. “A, anh Hạ, lâu lắm không gặp”. Một giọng nói lanh lảnh vang lên khiến trong đầu tôi hiện ngay ra hình ảnh của Vương Hy Phượng(2). Theo tiếng nói là tiếng bước chân dồn tới, hai chiếc bàn tròn trước mặt biến thành ba cái, lại thêm bảy, tám người nữa. “Giới thiệu chút nhé, đây là Ninh Phúc Sinh bạn gái anh, đây là chị Trần, anh Trương…”. Tôi tiếp tục bị Hạ Trường Ninh hạ gục. Chị Trần xinh đẹp, quyến rũ ngồi xuống cạnh tôi, tôi cười khan và gật đầu chào, người ta nhìn tôi rất tự nhiên. Tôi thầm nghĩ, chị này nhìn cũng tầm ba mươi, chắc không lên tiếng gọi tôi là “chị Sinh” đâu nhỉ? Chị Trần châm một điếu thuốc, móng tay sơn đỏ giống như mắt chú thỏ non lướt qua mặt tôi. Chị ấy thốt lên một câu khiến lần thứ hai trong đêm nay tôi không cách nào ngủ ngon được: “Nên gọi là chị Hạ chứ nhỉ?”. Tôi gục! Tôi gục lần nữa! Tôi muốn thổ huyết tươi mà gục xuống quá! Hạ Trường Ninh chẳng hề có ý phản đối mà chỉ khẽ mỉm cười âm thầm thừa nhận. Tôi chết chìm trong âm thanh của hai chữ “chị Hạ”. Đừng trách tôi chửi bậy, thực sự là từ xưa đến giờ tôi chưa mắng ai bao giờ, chỉ âm thầm mắng trong bụng thôi, chưa nói ra bao giờ. Bây giờ tôi cũng đang mắng thầm trong bụng đây: Con bà nó! Sao chị không gọi tôi là Tường Lâm, gọi tôi là thím Tường Lâm(3) đi! Đây là lần thứ hai tôi mở miệng nói đến chữ về. Trong khi chờ đợi khoảng thời gian rỗi giữa cuộc nói chuyện của tốp người thứ nhất và tốp người thứ hai, tôi thể hiện thái độ lễ phép, gia giáo mà con cháu dòng dõi thư hương nên có và nói: “Mọi người cứ vui vẻ, tôi xin phép về trước”. Chị Trần nhiệt tình ấn vai tôi xuống và nói: “Tôi chưa bao giờ thấy anh Hạ dẫn bạn gái đến, mà mới có tám giờ ba mươi phút, còn sớm mà! Chị Hạ coi thường, không nể mặt tụi này sao?”. Tôi bước vào xã hội chưa đến mười ngày sao có thể là đối thủ của những người lăn lộn giang hồ già đời như chị Trần đây chứ? Tôi đứng dậy đi về bỏ mặc mọi thứ nghĩa là không nể mặt chị ấy? Bao người đang nhìn tôi, tôi cười khan rồi sử dụng sự dịu dàng đã gìn giữ bao lâu nay làm ra vẻ ngoan ngoãn nói: “Mẹ em dặn phải về nhà trước chín giờ ba mươi”. Tôi đảm bảo rằng, ngồi thêm chút nữa chắc tôi chết bởi những tiếng “chị Sinh”, “chị Hạ” mà đám người này cứ mở miệng ra là gọi mất. Giọng thỏ non thế này cách xa “chị Sinh”, “chị Hạ” tới hai thế hệ. Hạ Trường Ninh vẫn ngồi uể oải trên ghế, trước mặt bố mẹ tôi mà dám ngồi thế này, bố mẹ tôi nhất định sẽ nói: “Ngồi nghiêng ngồi ngả, như phường lưu manh”. Nhanh như điện xẹt, tôi đã tìm ra tính từ phù hợp với anh ta rồi. Ngoại hình của anh ta không phải đẹp trai, mà là bá đạo! Là tên lưu manh mặc vest! Cả con người anh ta đều thể hiện điều đó. Hèn chi nhân viên phục vụ gọi anh ta là anh Hạ, hèn chi cả mười người này chẳng có ai bình thường. Nghe cách giới thiệu là biết, người mở cửa hàng thời trang, người làm vận chuyển, bà chủ quán bar, đội viên điều tra văn hóa… giao lưu bạn bè quá rộng, không khí xã hội quá ngột ngạt. Không phải tôi không để ý đến anh, Hạ Trường Ninh ạ! Thực sự là anh không hợp với phong thủy của tôi! Tôi mỉm cười và tiếp tục nói: “Không phải em không nể mặt chị Trần, mà quả thực mẹ em dặn dò phải về nhà sớm”. Có giỏi thì gọi điện cho mẹ tôi đi! Trong lòng tôi thầm nghĩ. Dám làm hư hỏng con gái ngoan của mẹ tôi thì bà ấy sẽ giáo huấn cho một bài chẳng khác gì dạy trẻ tiểu học cả. “Còn lâu mới đến chín giờ ba mươi, đến lúc đó anh sẽ đưa em về nhà đúng giờ”. Hạ Trường Ninh lên tiếng. Còn một tiếng nữa mới đến chín giờ ba mươi. Tôi đợi! Tôi gật đầu rồi tiếp tục uống cốc trà Trúc diệp thanh nhạt nhẽo, vô vị. Nếu như có thể, tôi hy vọng miệng mình có thể trở nên độc như rắn lục tre. Chỉ vài lần giao tiếp ngắn ngủi thế mà anh ta mở miệng một cái là tôi không tìm ra lý do để từ chối. Với những gì đã trải nghiệm, tôi chưa bao giờ có kinh nghiệm trở mặt với người khác. Cho dù trong lòng không muốn nhưng bản thân cũng không nhấc mông mà đi được. Giây phút này tôi có chút chán ghét cái hình tượng ngoan ngoãn của bản thân mình. Một tiếng tiếp theo đó đám bạn của Hạ Trường Ninh đã tăng lên năm mươi người, không, chính xác là năm mươi ba người. Chiếm hết cả nửa quán! Bàn tròn được xếp thành vòng tròn như biểu tượng Olympic, âm thanh ồn ã vang lên lấn át những tiếng thì thầm của những vị khách khác trong quán. Tôi như chú cừu non lạc giữa bầy sói, chỉ biết im lặng ngồi thu lu uống trà giữa đám đông. Tôi ngồi đếm hết số người một cách vô vị, đếm cả những câu nói mà tôi đã lên tiếng trong suốt hai tiếng qua. Đồng hồ điện thoại đã chỉ chín giờ hai mươi, Hạ Trường Ninh đang vui vẻ nói chuyện với bạn bè, nói gì tôi cũng không biết nhưng nói chung là đủ loại: Từ những chuyện thông tục trên báo cho tới tin quán bar trong thành phố mới mở, từ câu chuyện cười của ai đó cho tới chuyện về những người bạn mới quen. Tôi nhớ lại thầy giáo dạy chính trị hồi cấp hai bị học sinh làm cho tức giận tới mức mắng một câu: “Nhẫn nại cũng có giới hạn”. Giới hạn của tôi là chín giờ ba mươi, đứng dậy bước đi, tuyệt đối không quay đầu lại. Bây giờ… nể tình chú tôi muốn bước vào cơ quan của mẹ anh ta, nể tình gia quy nhà tôi nói phải nể mặt người khác, nể tình tôi đã cố gắng nhẫn nhịn được hai tiếng, tôi nhịn! Đúng chín giờ ba mươi phút, tôi chuẩn bị ra về. Chị Trần nhanh mắt nhanh tay thấy vậy liền kéo ba lô của tôi lại rồi cười và nói: “Mới có chín giờ ba mươi phút, cuộc sống ban đêm vẫn chưa bắt đầu, ngồi với chị một lúc đi…”. Tôi rất bình tĩnh, tôi phải lên tiếng lấy lại ba lô của tôi rồi quay người bước đi trước mặt năm mươi ba con người, hay là ngoan ngoãn làm một con cừu non? Lựa chọn đầu tiên tôi không dám, như thế là trở mặt, tôi không có khả năng làm thế. Lựa chọn thứ hai tôi không muốn, tôi không thể chịu được Hạ Trường Ninh và năm mươi ba người cùng ngồi để nói chuyện khi người ta xem mặt thế kia. Tôi chưa kịp nói gì thì Hạ Trường Ninh uể oải lên tiếng: “Cô ấy vội về nhà, nhà quản lý nghiêm lắm…”. Tôi cứ nghĩ rằng anh ta sẽ để tôi ra về, không ngờ cái miệng thối của anh ta lại thốt lên thế này: “Chú em, mau đi bật bài Về nhà của ai đấy nhỉ, bài mà chơi bằng saxophone ấy”. Bà nó chứ! Tôi lớn như thế này rồi nhưng hiếm khi chửi bậy hai lần trong một ngày lắm! Tôi quyết định “thà ngọc nát còn hơn ngói lành”, ức hiếp người quá đáng, thế này là xem mặt sao? Đây là gã đàn ông tốt mà dì tôi giới thiệu sao? Sắc mặt tôi trở nên lạnh băng trong giây lát. Thế nhưng ba lô của tôi bị chị Trần ném lên đùi của Hạ Trường Ninh, anh ta còn lấy đầu ngón tay nghịch ngợm con lợn con màu hồng tôi treo trên đó nữa chứ. Tôi thấy dù anh ta cứ uể oải ườn mình ra ghế nhưng đôi mắt lại phát sáng như đồng xu. Bộ dạng lấm la lấm lét. Lẽ nào anh ta muốn tôi phi tới giật lấy cái ba lô rồi chạy đi sao? Trước mặt bao nhiêu người thế này, tôi cũng không làm được. “Phúc Sinh, đừng làm chuyện mất mặt thế. Bao nhiêu bạn bè ở đây, muộn một tí rồi anh đưa em về”. Nghe theo số đông. Tôi bực đến mức phì cười, những lời anh ta vừa nói… tôi và anh ta thân nhau lắm sao? Tôi kiếm cớ về là được chứ gì? Tôi đứng dậy, chị Trần sắc sảo cũng cười và đứng lên: “Đi nào, hai chị em ta đi về”. Mười giờ ba mươi phút, cuối cùng thì tôi cũng lấy được cái ba lô của mình và ngồi lên chiếc xe việt dã của Hạ Trường Ninh. Ghế sau là chị Trần và hai người đàn ông nữa đi cùng đường. Hạ Trường Ninh lái lao vút trong đêm, tốc độ nhanh như gió, hai người sau xe hét lên: “Anh Hạ, đây là nội thành đấy”. Anh ta cau mặt lại và nói: “Không thấy là có người đang vội về nhà sao?”. Ngoài ấm ức ra tôi thực sự muốn cấu chết anh ta. Ai sai? Là ai sai? Tôi là một cô gái ngoan ngoãn, chất phác, dịu dàng và vô tội cơ mà! Tôi xin thề là tôi không bao giờ gặp lại cái tên lưu manh họ Hạ đã hủy hoại danh tiếng trong sạch của tôi nữa! Tôi thề đấy! Mười phút sau xe dừng trước cổng nhà tôi, tôi nhảy xuống xe rồi cật lực dập cửa xe lại. Phía sau vọng ra tiếng nói kinh ngạc của chị Trần: “Cô ấy sao thế?”. Ha, tôi làm sao à? Lần đầu tiên đi xem mặt, tôi cảm thấy mình chẳng khác gì động vật được người ta chiêm ngưỡng, tôi làm mặt lạnh không được sao? Tôi mượn cửa xe để trút giận không được sao? Tôi chạy ngay vào nhà mà không thèm quay đầu lại. Sau lưng vang lên tiếng của Hạ Trường Ninh, vừa bất lực lại đầy quan tâm: “Tính trẻ con ấy mà”. Hình như tôi và anh ta mới gặp nhau lần đầu tiên, thời gian nói chuyện với nhau cộng lại liệu có đến ba phút? Tôi bức xúc quay lại lườm anh ta một cái, và cái lườm ấy đã đổi lấy cơn ác mộng: “Mai tan ca anh đến đón em”. “Hạ Trường Ninh, anh đừng…”. Còn chưa nói dứt câu đã bị anh ta ngắt lời: “Dì em bảo chiều mai em chỉ có một tiết, ba giờ ba mươi phút đúng không? Vậy bốn giờ anh đợi em ở cổng trường”. Nắm chặt tay, móng tay cắm cả vào da thịt! Ngày mai không có năm mươi ba người “tùy tùng” kia tôi nhất định sẽ nói với anh ta rằng, tôi không phải cốc trà của anh ta! Cái tên lưu manh không biết xấu hổ! ... Mời các bạn đón đọc Từ Bỏ Em Kiếp Sau Nhé của tác giả Trang Trang.