Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hôn Trộm Làn Gió

Tên gốc: Em ngoan nhé, được không? | 你乖一点好不好? Tác giả: Nhất Khẩu Thời Quang | 一口时光 Số chương: 70 chính văn + 1 PN Dịch: Thiên Thiên Beta: 玉簪 Bìa: @各位书店卷起来 Thể loại: Nguyên sang, Hiện Đại, Ngọt văn, HE, Vườn Trường, Nam nữ cường, Góc nhìn nữ chủ. Nhân vật chính: Hướng Vãn Vãn (Thiếu nữ thiên tài Bida) x Cận Tập Ngôn (Thiếu gia bệnh kiều phúc hắc) Ngày mở hố: 04/07/2023 Ngày lấp hố: 24/08/2023 —————– Văn án 1: (xin phép page Ngôn Tình Xuất Bản) Từ bé, Cận Tập Ngôn đã không thích làm bạn với mấy nhỏ ngốc, cho đến khi gặp Hướng Vãn Vãn. Năm 18 tuổi, Hướng Vãn Vãn nhận ra mình thích cậu chủ Cận gia nơi mẹ mình làm việc (mẹ nữ chính là bác sĩ gia đình của nhà họ Cận). Giữa hai người có một khoảng cách không thể vượt qua. Vì để giải thoát bản thân, sau khi thi xong đại học, cô đã chọn trường đại học xa nhà nhất, cố gắng quên đi mối tình đầu đã ăn sâu vào máu thịt của mình. Ngày đầu tiên đến trường, Hướng Vãn Vãn bị một người con trai với gương mặt lạnh lùng chặn trước cổng trường. Dưới cái nhìn chăm chú của đám đông, anh ôm chặt cô vào lòng: “Bất kể em chạy đến đâu, anh vẫn sẽ tìm được em.” “Đừng hòng bỏ anh lại.” ——————- Văn án 2:  Thiếu gia nhà họ Cận không chỉ có ngoại hình đẹp, mà còn có năng lực xuất chúng, được mệnh danh là đóa hoa cao ngạo, lạnh lùng. Nhưng Hướng Vãn Vãn không tin điều này. Đến một ngày, cô bị anh bắt nạt đến không chịu nổi mới ấm ức nói: “Cái gì mà đóa hoa cao ngạo? Vô dục vô cầu? Em lúc đó đúng là có mắt như mù mà.” “Ánh mắt không tồi.” Người đàn ông nghiêng người nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, nghiêm túc nói: “Anh rất vui vẻ vì em đã sớm nhận ra khả năng “xuất chúng” của anh.” *** Vừa có kết quả kỳ thi cuối kỳ, lớp 11-8 với thành tích 5 môn có điểm bình quân cao nhất toàn khối, 1 môn điểm bình quân cao thứ nhì, đã xuất sắc nhận được danh hiệu lớp giỏi nhất của trường Trung học số 1 thành phố A. Giáo viên chủ nhiệm Hoàng Yên rất vui khi đã giành được vị trí đẹp ở quán lẩu Âm Nhạc cạnh trường, nên mời cả lớp cùng nhau liên hoan, ăn mừng vì sự đồng lòng dốc sức của mọi người với thành tích đã đạt được. Quán lẩu không chỉ phục vụ lẩu, mà còn KTV và chơi bida. Vừa vào trong phòng, mọi người nhanh chóng vứt bỏ những sự căng thẳng sau khoảng thời gian ôn thi, nhiệt tình bung xõa. Hướng Vãn Vãn tựa vào cửa sổ, cô cười cười nhìn mấy bạn nam trong lớp giả làm người lớn mà nghiêm túc chơi bida. Tần Thư cầm hai ly nước trái cây đi tới, đưa cho cô một ly, theo ánh mắt cô nhìn về phía mấy bạn nam đang cầm gậy hỏi: “ Sao cậu không ra chơi đi?” Hướng Vãn Vãn thu hồi tầm mắt nhìn ra cửa sổ, không biết đang nghĩ gì, một lúc sau mới híp mắt đáp: “Không chơi”. Một nam sinh đang úp người trên bàn bida ngắm bắn chuẩn xác quả bóng màu vàng hướng về vị trí lỗ bóng ở góc độ khó, mấy cô gái vây quanh cậu ta ngưỡng mộ reo hò chúc mừng. Tần Thư nhìn cô cười nói: “Không phải cậu rất thích chơi trò này sao? Sao thế, sợ chơi không lại nên mất mặt à?” Hướng Vãn Vãn nhướn mày nói: “ Nào có, mình sợ họ mất mặt ấy chứ”. “Cậu vẫn rất tự tin đấy nhỉ”. “Mình như thế nào, không phải cậu rất rõ sao”. Âm thanh của cô mềm mại, nhẹ nhàng thản nhiên nhưng Tần Thư lại cảm thấy được sự tự tin không ai sánh bằng của cô. Tần Thư nhìn hai nam sinh trên bàn bida đến tư thế tiêu chuẩn để cầm cơ cũng chưa đạt được, chống cằm nghiêm túc nhìn Hướng Vãn Vãn: “Cũng đúng, lớn thế này rồi mà bị cậu dọa khóc cũng không dễ nhìn lắm”. “Mình cũng thấy thế” Hướng Vãn Vãn gật đầu đồng ý, nói xong cô đặt ly nước xuống bàn nói: “Mình đi ra nhà vệ sinh chút”. Nhà vệ sinh trong phòng bao đã có người, phục vụ dẫn cô đi ra nhà vệ sinh bên ngoài. Nhà vệ sinh rộng rãi sáng sủa, dưới ánh đèn màu cam nhạt nổi bật lên sự sang trọng nhưng phảng phất mùi khói thuốc nhàn nhạt. Hướng Vãn Vãn cau mày, bịt mũi nhìn xung quanh với vẻ không hài lòng. Đứng bên cạnh bồn rửa tay có một người đàn ông cao lớn, anh dựa vào mặt bàn tráng men, đối diện với tấm gương, ánh sáng chiếu vào người anh mang đến một cảm giác bí ẩn khó giải thích. Một điếu thuốc lập lòe được kẹp giữa những ngón tay dài và trắng. Hướng Vãn Vãn nhìn chằm chằm vào bàn tay xinh đẹp đang điều khiển điếu thuốc đó. Người đàn ông đưa điếu thuốc vào miệng, tầm mắt Hướng Vãn Vãn cũng theo tay anh chậm rãi di chuyển lên trên, tầm mắt rơi vào gương mặt trong gương. Khi nhìn thấy rõ dáng vẻ của anh, cô mở to mắt. Người đàn ông ngũ quan tinh xảo, đôi mắt hơi rũ xuống, lông mi dài cong cong, đẹp đến xao xuyến nhưng lại lộ ra khí chất bất phàm. Hướng Vãn Vãn – người có điểm môn Văn chưa bao giờ dưới 130, nhưng bây giờ lại có chút bối rối, cô không tìm được từ nào thích hợp để miêu tả khuôn mặt này. Theo bản năng cô nuốt nước bọt, trong không gian yên tĩnh, âm thanh đó thật rõ ràng. Người đàn ông ngước lên nhìn cô trong gương. Đôi mắt không có cảm xúc gì nhưng lại mang đến cho Hướng Vãn Vãn những sự xấu hổ. Khi nhìn trộm bị bắt gặp, tuy mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng trái tim đang đập thình thịch. Đầu lưỡi chạm vào viên kẹo trong miệng, cô đi vài bước đến bồn rửa tay bên cạnh người đàn ông, vươn tay về vòi nước cảm ứng. Dòng nước lạnh rửa sạch mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay, nhịp tim không kiểm soát cũng đã dần ổn định lại. Sau khi Hướng Vãn Vãn rửa tay xong, cô tùy ý ngẩng đầu nhìn sang người bên cạnh, ánh mắt cô tình cờ bắt gặp đôi mắt đen sáng ngời kia cũng đang nhìn cô. Người đàn ông lại hút một hơi điếu thuốc trong tay, nhả ra một vòng khói, nhàn nhạt nói: “Nhìn đẹp không?” Tuy vẻ mặt anh lạnh lùng khó gần như vậy, nhưng giọng nói vẫn cực kỳ dễ nghe. Hướng Vãn Vãn nhìn yết hầu của anh chuyển động lên xuống do động tác hút thuốc toát lên đầy sự gợi cảm, lúc này cô nhận ra ghét mùi thuốc là chỉ là một cái cớ, mê cái đẹp mới là lý do chính. “Đẹp” Hướng Vãn Vãn giả vờ bình tĩnh gật đầu, nghiêm túc trả lời. Nghe thấy đáp án thành thật của cô, người đàn ông lại cụp mắt xuống, giống như không muốn nói chuyện với cô. Màu môi nhợt nhạt cho thấy anh đang khó chịu. Rõ ràng, anh trông không thoải mái thể mà vẫn còn hút thuốc. Tâm trạng Hướng Vãn Vãn đột nhiên cáu kỉnh không rõ nguyên nhân, không biết sợi dây thần kinh nào bị đứt, cô bước đến gần anh, khi cô kịp phản ứng lại thì cô đã giật điếu thuốc trong tay anh. Người đàn ông cau mày. Hướng Vãn Vãn rất khó chịu, cô không hiểu hành động vô thức này của mình. Bầu không khí đi bế tắc, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh, cô tuyệt vọng nghĩ, dù sao cô cũng đã giật thuốc lá của anh rồi, cô không tin một người đẹp trai như anh sẽ đánh mình. Vì vậy, Hướng Vãn Vãn giơ tay dí điếu thuốc vào bồn nước, sau đó ném nó vào thùng rác. Thời gian diễn ra một loạt động tác đó, người đàn ông chỉ trầm mặc nhìn cô. Hướng Vãn Vãn có chút sợ hãi, nhưng cô không muốn cho người đàn ông đó thấy cô không tự tin. Không biết phản ứng của người đàn ông sẽ thế nào, cô suy nghĩ một hồi rồi mỉm cười, giơ tay nắm lấy cổ tay anh. Người đàn ông nhướng mày: “Còn muốn cướp sắc?” “Ý kiến không tồi đó” Hướng Vãn Vãn nghịch ngợm lấy từ trong túi ra một viên kẹo vị dâu tây, đặt vào lòng bàn tay anh. Cô nghiêm túc nhìn anh nói: “Anh ơi, hút thuốc chết sớm đó ạ” Người đàn ông nhìn chằm chằm vào viên kẹo dâu mềm mại trong tay, còn chưa kịp phản ứng, Hướng Vãn Vãn lại nói tiếp: “ Đẹp trai mà chết sớm thì tiếc lắm, haizzz” Nói xong, Hướng Vãn Vãn giả vờ bình tĩnh buông tay ra, xoay người rời đi. Trước khi đi, cô để lại một câu: “Viên kẹo này là để đền bù cho anh đấy”. Nhịp tim của Hướng Vãn Vãn đập rất nhanh, cô bước đi nhẹ nhàng nhưng không giấu được dáng vẻ vội vã. Cho đến khi trở về phòng bao, cô mới nhận ra rõ ràng cô ra ngoài để đi vệ sinh mà. Cô không hiểu vì sao phải cảm thấy lương tâm cắn rứt? Vì sao phải vội vã bỏ chạy? Rõ ràng cô đã làm một hành động trượng nghĩa mà, cô ngăn người đàn ông hút thuốc đấy lại, bồi thường cho anh một viên kẹo khi thấy đôi môi nhợt nhạt của anh mà. Hướng Vãn Vãn vỗ đầu, xoay người quay trở lại nhà vệ sinh, trong lòng thậm chí còn có chút chờ mong. Nhưng khi quay trở lại, cô phát hiện người đàn ông đã biến mất rồi. Nếu không phải nhìn thấy tàn thuốc trong bồn rửa tay, cô thậm chí cảm thấy chuyện vừa rồi chỉ như một giấc mơ. Sau khi giải quyết vấn đề s1nh lý, cô trở về phòng bao, cảm xúc của cô cũng dần bình tĩnh lại, nhưng cô vẫn mỉm cười khi nghĩ về người đàn ông như bước ra từ truyện tranh vừa rồi. Tần Thư thấy vậy mà rùng mình, cô không nhịn được chọc vào trán Hướng Vãn Vãn để thức tỉnh cô: “Sao thế, đi nhà vệ sinh thôi mà cũng có thể cười vui vẻ thế à”. Hướng Vãn Vãn một tay ôm mặt, chớp chớp mắt nói: “Không có gì, mình tiện tay cứu được một anh trai suýt vấp ngã mà thôi”. “Cô gái bên bờ vấp ngã cứu anh trai sắp vấp ngã? Cậu nghĩ mình tin à?” Tần Thư cười lạnh: “Làm ơn, có mà tin được cậu” “Đúng, tin mình đi” Hướng Vãn Vãn chăm chú nhìn hai tay của mình, ngón tay vừa chạm vào tay người đàn ông ấy dường như nóng lên. Tần Thư thấy cô nhìn chằm chằm vào tay đến ngây người, mới bực bội dùng chân khều khều cô: “Cậu kể cho mình nghe xem nào, cậu cứu anh trai sắp vấp ngã kia ra sao” Hướng Vãn Vãn hạ tay xuống, ung dung khoanh chân ngồi trên ghế sofa, một lúc sau mới không nhịn được nở một nụ cười: “ Mình gặp một người đàn ông đang hút thuốc, mình khuyên anh ấy vứt thuốc đi và thưởng cho anh ấy một viên kẹo” Tần Thư nhướng mày: “Cậu đang nói tới loại kẹo mà tớ xin mãi cậu cũng ko nỡ cho tớ á?” Hướng Vãn Vãn nghiêng đầu cười cười. Tần Thư chậc chậc một tiếng: “Mình biết rồi, nhất định anh trai vấp ngã kia phải siêu siêu đẹp trai”. Hướng Vãn Vãn: “Đâu có, mình là người tốt thích giúp đỡ người khác” Tần Thư: “Mình thà tin heo nái biết trèo cây còn hơn”. Sau khi chơi trong phòng bao hơn nửa giờ, cô giáo Hoàng cuối cùng cũng tới, cô bảo mọi người nhanh chóng vào bàn ăn và gọi phục vụ lên món. Hoàng Yên không chỉ là giáo viên chủ nhiệm mà còn là giáo viên môn Toán của lớp. Trong kỳ thi cuối kỳ lần này, lớp đã giành vị trí đầu tiên trong tất cả các môn trừ môn Toán. Kết quả như vậy, Hướng Vãn Vãn là nhân tố “không thể thiếu”, điểm trung bình môn Toán của lớp thứ nhất và lớp thứ hai chỉ cách nhanh 0,38 điểm. Nhưng bài thi chỉ 30 điểm của cô trực tiếp kéo khoảng cách của cả lớp xuống hơn 2 điểm so với lớp thứ nhất. cô giáo Hoàng tức đến ngứa răng. Bữa liên hoan tối nay vốn dĩ là một bữa tiệc thư giãn sau kỳ thi, nhưng từ lúc cô giáo Hoàng bước vào, Hướng Vãn Vãn tận lực giấu mình đi để tránh tầm mắt của cô ấy. Chính là sợ bị cô ấy ca cho một bài ca hào hùng. Sau khi mọi người ngồi xuống đầy đủ, Hướng Vãn Vãn chọn một góc cách cô giáo Hoàng xa nhất để ngồi, nhưng cô giáo Hoàng – người vừa ngồi xuống, đột nhiên nói: “ Hướng Vãn Vãn đâu rồi?” “Ở đây ạ” Cả lớp cùng nhau cười to đồng lòng chỉ về phía xa xa, có người sắp chui vào gầm bàn đến nơi rồi. Hoàng Yên:” Ngồi lại đây, cô có vài lời muốn nói với em”. Hướng Vãn Vãn: “Em đến đây ạ”. Tần Thư cười cười nhìn cô vừa đi vừa nói. Hứa Vãn Vãn có thể cảm nhận được sự phẫn nộ của cô Hoàng, nếu như có học sinh 3 tốt chăm ngoan trò giỏi là Tần Thư ở đây, chắc cô Hoàng sẽ nguôi giận chăng. Cô giật giật tay áo Tần Thư, nhỏ giọng nói: “Giúp tớ với”. “Không muốn” Tần Thư ngồi vào chỗ cách xa Hướng Vãn Vãn: “ Mình không có kẹo ăn, tâm trạng không vui vẻ nên giúp không nổi”. Hướng Vãn Vãn giật giật khóe miệng, nhưng cô Hoàng đã nhìn chằm chằm vào cô ấy, vì vậy, cô chỉ có thể mỉm cười và đi về phía cô Hoàng. Cô vừa ngồi xuống, cô Hoàng đã tức giận nói: “Hướng Vãn Vãn, em có biết lần thi này môn Toán của em đã kéo thành tích lớp xuống nghiêm trọng thế nào không?” “Cô ơi, lần này là ngoài ý muốn thôi, lần sau em nhất định sẽ làm bài thật tốt”. HVV cúi đầu và thừa nhận sai lần của mình với vẻ ngoài ngoan ngoãn, đúng nguyên văn những gì cô đã nói lần trước, lần trước nữa. Hoàng Yên càng tức giận hơn: “Đó là điều em đã hứa với cô lần trước khi thi em được 50 điểm, nhưng lần này em chỉ thi được 30 điểm. Lần sau thì sao, em định tặng cô điểm 10 à?” Hướng Vãn Vãn ngoan ngoãn lắc đầu, sau đó dùng giọng trấn an Hoàng Yên: “10 điểm tương đương với chọn đúng 2 câu trắc nghiệm? Cô ơi, vận may của em không tồi đâu ạ, chắc chắn không chỉ chọn đúng 2 câu”. Ngay khi vừa nghe xong, khuôn mặt của cô giáo Hoàng tối sầm lại. Mời các bạn mượn đọc sách Hôn Trộm Làn Gió của tác giả Nhất Khẩu Thời Quang.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hòa Lý Thanh - Nhuận Thất
Đã bốn năm Hòa Lý Thanh không về nhà, từ bỏ danh xưng bà Lâm đã mười năm. Sau khi về nhà, hai người mới nhận ra, đã bỏ lỡ cả thập kỷ. *** Ánh đèn từ xa rọi đến, chiếc xe việt dã xuyên qua đoạn đường mòn trong rừng, men theo con đường quanh co, động cơ gầm rú, lao về phía đỉnh núi. Sau khi tắt máy, Hòa Lý Thanh cúi người, tháo đai an toàn. Liếc mắt về phía ghế sau, Quy Sinh và thằng bé Phương Nha đã ngủ từ bao giờ. Cô lắc đầu cười, động tác cũng nhẹ nhàng hơn. Lúc này, nhân viên an ninh cũng đã đi tới, thấy cô lạ mặt, đang định hỏi tình huống thì một ông lão da ngăm đen, dáng người nhỏ bé, từ trong cửa lao ra. Ông chưa nói gì mà chỉ cười, khuôn mặt ngăm đen tươi như hoa, cười hở cả lợi, lộ ra hàm răng khấp khểnh, rồi la lớn: - Cuối cùng thì cô cũng đã về rồi! Hòa Lý Thanh bước xuống xe, bắt chước ông lão, chống tay ở thắt lưng, nhỏ giọng thầm thì: - Được rồi, ông lão à, nhỏ giọng một chút, Quy Sinh đang ngủ! Dứt lời liền đứng im tại chỗ, nhìn đối phương cười hì hì. Sau khi Hòa Lý Thanh mở cửa sau ra, ông lão tiến tới nhìn, mở to hai mắt ngạc nhiên, ngơ ngác hỏi: - Quy Sinh đã lớn thế này rồi sao? Còn đứa bé xấu xí kia là ai? Nói xong chợt nhớ ra cái gì đó, xoay người lại, trừng mắt nhìn Hòa Lý Thanh: - Tại cô đấy, mấy năm trời không thèm quay về, đến gác cổng cũng không còn nhận ra cô nữa rồi! Hòa Lý Thanh khẽ cười, ôm lấy Quy Sinh, thằng bé nằm trên vai cô, lầm bầm mấy câu nhưng cũng không tỉnh dậy. Phương Nha nghe thấy tiếng nói chuyện, cũng đã tỉnh dậy từ lâu, mắt vẫn nhắm, tay nắm lấy góc áo của Hòa Lý Thanh, mấy người cùng đi về phía cổng. Nhóm người gác cổng đang đứng nhìn nhau, ông lão bèn bảo họ lái xe vào trong. Thấy nhân viên an ninh kia vẫn lo lắng, đứng im một chỗ, ông lão quay đầu, quát: - Mau vào nói với quản gia, Lâm phu nhân đã về! Từ cổng vào nhà phải đi qua một khu vườn nhỏ, đủ loại cây cao thấp, có những loại cô cũng không biết tên. Bọn họ đi trên con đường trải đá cuội, bên cạnh là những bụi cây nhỏ, xa hơn một chút là mấy hàng cây ăn quả. Ông lão thao thao bất tuyệt, nói nếu như không phải lão ngẫu nhiên đi đám gác cổng để uống rượu thì cũng không gặp đúng lúc cô trở về, mấy năm trời cô không về, hoa cỏ trong vườn cao lớn thêm bao nhiêu cô cũng không biết. Lý Hòa Thanh mặc quần jean, đi bốt, giầy và ống quần đều lấm lem bùn đất. Ông lão đang cúi đầu đi, nhìn thấy, ánh mắt chua xót, không muốn nhắc lại chuyện cũ với Hòa Lý Thanh nữa, im lặng chẳng nói chẳng rằng. Hòa Lý Thanh biết lão mất hứng, cũng hiểu được nguyên nhân. Thấy trong nhà chính đèn đuốc sáng choang, có người đang chơi dương cầm, lại có tiếng phụ nữ cười nói, vì muốn rời sự chú ý của ông lão đi, cô đành hỏi: - Hôm nay ở đây có tổ chức tiệc sao? Lão Lâm có ở đây không? Nghe thấy câu hỏi này, ông lão bỗng nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt biến đổi, không trả lời mà lại tiếp tục câu chuyện cây cỏ vừa nãy. Hòa Lý Thanh đổi tay ôm Quy Sinh, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả, nhiều năm qua cũng đã sớm thành thói quen. Đi ra khỏi lâm viên, vòng qua hậu viện, tiếng cười nói càng thêm rõ ràng. Chén tạc chén thù, đám người cả nam lẫn nữ ăn mặc xa hoa, vui vẻ trò chuyện dưới giàn nho, bọn họ chú ý tới những người đang đi tới, lộ vẻ nghi hoặc. Hòa Lý Thanh không để ý tới bọn họ, đi thẳng tới căn nhà ba tầng phía sau. Bên trong căn nhà nhỏ, đối diện với cửa là cầu thang, bên cạnh là một phòng bếp nhỏ, đã có thức ăn đặt sẵn trên bàn. Một dì giúp việc từ cầu thang đi xuống, đón lấy Quy Sinh, Phương Nha cũng đã tỉnh táo, nói không muốn ăn, rồi đi theo dì giúp việc lên căn phòng trên tầng. Sau khi đẩy ông lão ra ngoài, Hòa Lý Thanh cũng đi lên tầng hai. Đối diện với cầu thang là một căn phòng thông thoáng, một chiếc giường lớn, bàn đọc sách, tủ quần áo, cùng với hai kệ sách làm bằng gỗ son, cao đến tận trần nhà, hàng nào cũng để đầy sách, đối diện là một cái cửa sổ sát đất(1). Ngoài những hoa văn trên rèm cửa, toàn bộ căn phòng dường như không có bất kỳ trang trí nào, phòng tắm và ban công đều ở bên ngoài cửa sổ. Không ai biết khi nào cô sẽ trở về, dì giúp việc chỉ kịp thay chăn gối và chuẩn bị đồ ngủ, bàn đọc sách và kệ sách vẫn phủ bụi, không khí tràn ngập mùi thời gian. ... Mời các bạn đón đọc Hòa Lý Thanh của tác giả Nhuận Thất.
Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu - Tiêu Tương Thập
Đây là câu chuyện kể về sói xám lớn phúc hắc dụ dỗ tiểu bạch thỏ đáng yêu, vừa sủng vừa yêu, vừa yêu vừa sủng sinh được một tiểu sói phúc hắc và tiểu bạch thỏ nhỏ bé đáng yêu. Hài cốt mẹ chưa lạnh, tiểu tam đã trèo vào, ba chỉ vào bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô: “Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn họ tới trước mặt cô: “Đây là em gái và em trai con.” Vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô. Khi cô tìm được đường sống trong chỗ chết về đến nhà, lại nhìn thấy chồng chưa cưới và em gái còn vài ngày nữa thì kết hôn đang lăn lộn trên giường. *** Đêm tối đen, một chiếc xe tải lao như tên bắn rồi đột nhiên dừng lại, cửa xe mở ra, hai người đàn ông nhanh chóng xuống xe rồi túm cô gái trẻ tuổi đang kéo hành lý ven đường nhét vào trong xe, xong đóng cửa xe nghênh ngang rời đi. Từ đầu tới cuối chỉ mấy giấy, nhanh đến mức khiến người ta không kịp phản ứng. “Buông tôi ra! Các anh muốn làm gì?” Trong xe tải, hai người đàn ông đè cô gái trẻ xuống, một tên bịt chặt miệng cô, không để cô kêu ra tiếng. “Cô thành thật chút đi, tránh cho da thịt phải chịu đau, bằng không đừng trách bố mày không nhắc nhở cô!” “Các anh là ai? Muốn làm gì….” Giang Dĩ Mạch liều mạng giãy dụa. “Có người muốn mua mạng của cô!” Tên đàn ông trung niên mặc T-shirt màu đen lên tiếng. Giang Dĩ Mạch giật mình, cũng quên giãy dụa, miệng bị che không phát ra tiếng, cũng không hỏi được là ai muốn mua mạng của cô. “Cô rất tò mò là ai muốn mạng cô đúng không? Ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Xem ra cô cũng sắp chết rồi, tôi sẽ nói cho cô biết, cho cô được chết rõ ràng.” Gã đàn ông trung niên nói, “Muốn mua mạng cô chính là mẹ kế của cô, chỉ có cô chết đi, tất cả sản nghiệp của nhà họ Giang mới là của bà ấy.” Giang Dĩ Mạch giật mình mở to mắt, là bạn thân ngày trước của mẹ mình, cũng là mẹ kế của mình, bây giờ là chủ nhân nhà họ Giang. Mười mấy năm trước, mẹ ruột chết thảm, hài cốt chưa lạnh, người phụ nữ vô liêm sỉ này đã tiến dần từng bước trở thành mẹ kế của mình. “Mạch Mạch, đây là mẹ mới của con.” Ba chỉ vào người bạn thân của mẹ ngày trước nói với cô, rồi đưa con gái riêng mười ba tuổi và con trai riêng mười một tuổi của bọn tới trước mặt cô, “Đây là em gái và em trai con.” Khi mẹ còn sống, đối đãi với người phụ nữ này như chị em ruột, nhưng người phụ nữ lại lén lút dụ dỗ chồng mình, còn sinh một trai một gái. Bây giờ, vì muốn chiếm sự nghiệp mẹ mình vất vả mười mấy năm gầy dựng nên làm của riêng, người phụ nữ độc ác này thế mà lại muốn mạng của cô. “Ô ô…..” Giang Dĩ Mạch ra sức lắc đầu, muốn gạt tay trên miệng ra, tựa như có chuyện muốn nói. Gã đàn ông trung niên đưa mắt nhìn đàn em, gã đàn em buông lỏng tay ra, Giang Dĩ Mạch thở hổn hển lớn tiếng nói hai câu, “Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi có thể cho anh gấp hai lần tiền.” “Ha ha ha!” Gã đàn ông trung niên nở nụ cười, “Cô cho tôi nhiều tiền cũng không bằng tài sản của nhà họ Giang.” “Anh có ý gì?” Gã đàn ông trung niên lấy ra một ống tiêm có chất lỏng đưa ngay trước mắt nhìn, đầu kim phun ra một ít chất lỏng trong suốt, “Dù sao cô cũng sắp chết, để cô biết cũng không có gì đáng ngại, tôi với mẹ kế cô là tình nhân mười mấy năm rồi, chờ cô vừa chết, tài sản của nhà họ Giang chính là của bà ấy, cũng chẳng khác nào là của tôi, bọn tôi đã bàn bạc xong rồi. Còn về phần ba cô suốt ngày chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt (Tình cảm nam nữ; tình yêu trai gái – theo QT) hoàn toàn không đáng để nhắc tới.” “Nếu ông giết chết tôi, nhất định cảnh sát sẽ điều tra ra, đến lúc đó các ông đừng hòng chiếm được gì.” Giang Dĩ Mạch lớn tiếng nói. “Đây là nước thủy ngân, tiêm vào trong cơ thể cô sau đó tạo một vụ tai nạn xe thảm thiết, hài cốt không còn, đến lúc đó cảnh sát bắt đầu tra xét, cũng nghĩ cô xảy ra tai nạn xe cộ.” Gã đàn ông trung niên nói rồi tới gần, “Đè cô ta lại!” Bắt lấy một cánh tay của Giang Dĩ Mạch, cầm ống tiêm có thủy ngân đưa qua. Giang Dĩ Mạch giãy dụa kịch liệt, nhưng làm thế nào cũng không phải là đối thủ của hai tên đàn ông. Cô đột nhiên ngừng giãy dụa, nhìn phía sau gã đàn ông, “Mẹ? Sao mẹ lại tới đây? Cái gì? Năm đó mẹ bị người ta hại chết? Bây giờ mẹ tới là tìm hung thủ để đòi mạng?” Gã đàn ông trung niên liền hoảng sợ, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội nhìn ra phía sau, ánh mắt Giang Dĩ Mạch đột nhiên biến đổi, bỗng đưa tay túm ống tiêm trong tay gã đàn ông trung niên hung hăng đâm trên cánh tay của kẻ bắt cóc đang đè cô xuống, kẻ bắt cóc đau quá lập tức buông lỏng tay. ... Mời các bạn đón đọc Hào Môn Thịnh Sủng: Cô Dâu Nhà Giàu của tác giả Tiêu Tương Thập.
Giam Cầm - Mê Huyễn Cây Thuốc Phiện
Khuynh Tâm là một cô gái không cha, mọi người thường coi cô là dã chủng, mà thực ra cô cũng không biết cha mình là ai. Cho đến năm Khuynh Tâm 10 tuổi, thì mẹ cô mất, cô đến nhà cậu mợ sống. Mợ lại đem cô bán cho người đàn ông khác làm vợ bé lấy tiền. Khuynh Tâm đành liều mạng bỏ trốn. Trên đường đi, cô cứu được một con chó nhỏ bị thương, nhưng cô lại không biết cô đã đem chính mình đẩy vào địa ngục sâu thẳm, là thượng đế muốn vui đùa, hay cái này hết thảy chỉ là một hồi ác mộng. Nhiếp Nhân Khải: “ Toàn, đoán xem, cô ấy có thể để cho chúng ta chơi bao lâu?” Nhiếp Nhân Toàn: “ Một tháng? Hai tháng? Rất khó nói, bộ dạng thật nhu nhược, liệu có thể đáp ứng cả hai người chúng ta đồng thời công kích bao lâu, thật sự rất khó nói! ” “ Từ bỏ, van cầu các anh…… Không…! ” Khuynh Tâm thật hy vọng mình cứ như vậy chết đi, chỉ là hạ thể truyền đến từng cơn đau đớn nó như nhắc nhở cô, cô còn sống, còn đang bị Nhiếp Nhân Khải, Nhiếp Nhân Toàn hai tên cầm thú này xâm phạm. “ Tôi muốn em……” Lạp Phi Nhĩ ngẩng đầu, trong ánh mắt đầy bắt buộc nói: “ Bọn họ trước kia đối với em đã làm cái gì, tôi mặc kệ! Nhưng bắt đầu từ hôm nay, người đàn ông của em chỉ được có thể là một mình tôi." *** Cô tên Lãnh Khuynh Tâm, sinh ra tại Đài Loan trong một làng chài nhỏ. Cô từ khi sinh ra liền chưa thấy qua ba ba bao giờ. Người khác đều mắng cô là dã loại, bởi vì mẹ đã từng đến Đài Bắc công tác, trở lại làng chài khi đó không có kết hôn liền sinh ra cô, lại không chịu nói ba ba của cô là ai, cho nên người khác đều nói mẹ cô không biết xấu hổ là người đàn bà thấp hèn, cho rằng bà ở bên ngoài là vợ bé của người khác, đối phương không cần bà nữa, bà mới trở lại làng chài sinh đứa nhỏ. Vì thế, bọn họ luôn khinh thường Khuynh Tâm. Cô ăn học đều do một tay mẹ dạy, trong trí nhớ của Khuynh Tâm mẹ là một người vừa dịu dàng lại xinh đẹp như tiên nữ, bà nói cho cô biết, cô không phải không có ba ba, chỉ là ba ba rất bận, ông không rảnh đến thăm cô cùng mẹ. Kỳ thật Khuynh Tâm cũng không thương tâm khi biết chính mình không có ba ba, bởi vì cô đã có được toàn thế giới tốt nhất của mẹ dành cho. Cuộc sống sinh hoạt của hai mẹ con cô rất khổ, ở làng chài nhỏ này không một ai nguyện ý cho mẹ cô một công việc, rơi vào đường cùng, mẹ chỉ có thể gửi cô cho bà hàng xóm cách vách, còn mẹ thì đi làm công kiếm tiền nuôi cô. Khuynh Tâm đã lâu không thấy mẹ dù chỉ một lần, mỗi lần bà trở về thăm cô, cô đều rất vui vẻ. Nhưng là, bởi vì làm việc quá độ, cho nên năm Khuynh Tâm 10 tuổi thì bà sinh bệnh mà chết... Mẹ có một người anh trai, kỳ thật cậu là người tốt, chỉ là mợ thực hung dữ, cậu không để ý tới sự phản đối của mợ mà vẫn mang cô về nuôi, điều này làm cho gia đình cậu mợ cãi nhau rất nhiều. Tuy rằng Khuynh Tâm cuối cùng cũng được ở lại nhưng thái độ của mợ đối với cô chẳng khác nào người hầu, mợ có cái gì không hài lòng sẽ lôi cô ra đánh, suốt ngày Khuynh Tâm đều cặm cụi làm nhưng không xong việc, đều sẽ bị mợ mắng mỏ, khi đó cô cũng chỉ là đứa nhỏ mới 10 tuổi. Cậu vì cô mà đã cùng mợ cãi nhau to, nhưng Khuynh Tâm không hy vọng cậu khó xử, vì thế cô phải nhẫn nhịn! Cứ như vậy, cô ở nhà cậu vượt qua 6 năm. Cô vốn nghĩ cả đời này ở nhà cậu, chỉ là khi đó lại xảy ra một chuyện, khiến Khuynh Tâm không thể không rời khỏi làng chài... Đêm hôm đó, cậu, mợ còn có chị họ đều đi ra ngoài, trong nhà chỉ còn anh họ và cô, trong lòng cô rất sợ hãi, bởi vì bình thường anh họ luôn luôn động tay động chân với cô, nhưng mà có cậu ở nhà nên hắn không dám làm càn. Thế nhưng hôm nay cô lại cùng hắn hai người... Khuynh Tâm nhanh chóng làm xong việc, sau đó liền trốn vào gian phòng của mình, phòng của cô không có khóa, Khuynh Tâm chỉ có thể lấy ghế cùng cái bàn để đè cửa phòng. Khuynh Tâm trốn ở góc phòng, sợ anh họ sẽ xông tới, qua hơn một giờ, không thấy động tĩnh gì, trái tim của cô cũng dịu xuống. Thật mệt, vì thế cô đành đi đến bên giường, không lâu liền đi vào giấc ngủ. Nửa đêm, Khuynh Tâm bị một tiếng vang thật lớn đánh thức, cô mở mắt, liền thấy anh họ đã đứng trước giường, cô muốn kêu cứu, hắn lại bưng kín miệng cô lại. “ Ô... Ô...” Khuynh Tâm hoảng sợ hai mắt mở lớn trừng hắn “ Ha ha, em cho rằng bằng mấy cái ghế mà cũng muốn ngăn cản anh sao, em họ, em cũng quá ngây thơ rồi! “ Hắn cười dâm đãng vạch quần áo của cô ra, Khuynh Tâm không ngừng giãy dụa, chỉ là anh họ hắn nặng tới gần 100 kg, cô căn bản ngay cả lay động cũng không được. “ Em thật trắng, thật mềm! “ Tay hắn cầm lấy bộ ngực của cô vuốt ve, Khuynh Tâm sợ tới nước mắt lăn dài trên má “ Không cần, không cần!” Cô dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn, hắn liền buông miệng cô ra, cô vừa định kêu, hắn liền lấy áo gối nhét chặt miệng cô lại Hai bàn tay Khuynh Tâm nắm chặt không ngừng đánh hắn, hắn một cái liền bắt lấy tay cô, tay kia ở trên đùi cô bắt đầu vuốt ve. Thật ghê tởm, Khuynh Tâm có cảm giác như dạ dày muốn bốc lên, hắn nhanh tay kéo quần cô xuống, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm hạ thể cô. “ .....” Cô khóc, hôm nay có lẽ cô khó có thể thoát được ma chưởng của anh họ mình . Nhưng mà, tại thời điểm Khuynh Tâm tuyệt vọng thì cậu, mợ trở lại. “ Thằng nhóc này, mày đang làm cái gì?” Nghe được thanh âm của cậu, hắn liền buông Khuynh Tâm ra, cô nhanh chóng kéo quần, lấy chăn che đi toàn bộ thân thể trần trụi của mình. “ Ba, con thích em họ, người thành toàn cho chúng con đi!” “ Con trai a, không phải ba mẹ không thành toàn cho con, nhưng em họ con hiện tại đã là người của thôn trưởng” Cậu còn không mở miệng nói, mợ liền giành trước. Nghe xong lời mợ nói Khuynh Tâm khiếp sợ không thôi. Cô trừng mắt nhìn mợ, có ý tứ gì? Khuynh Tâm nghĩ muốn hỏi, chỉ là khóc quá nhiều nên nhất thời không nói ra tiếng “ Mẹ, em họ tại sao lại là người của thôn trưởng ?” Biểu tình của hắn như không thể tin được hỏi. “ Hừ, con bé kia liền cùng mẹ của nó giống nhau, chỉ là đồ hồ ly tinh, thôn trưởng mới thấy qua nó một lần thôi đã nói muốn kết hôn, muốn cưới nó làm vợ bé thứ 10.” Vẻ mặt mợ đầy khinh thường nhìn Khuynh Tâm. Khuynh Tâm nghe vậy cả người cứng đờ. Ông ta so với cậu còn lớn tuổi hơn, hơn nữa nghe đồn hắn rất thích ngược đãi, muốn cô gả cho một lão già ngang tuổi ông nội cô để làm vợ bé ư? “ Mợ, người đùa giỡn con sao?” Khuynh Tâm mạnh dạn hỏi “ Ai rảnh cùng mày nói giỡn, hôm nay tao cùng cậu của mày ngay cả sính lễ đều đã nhận.” Ngữ khí đầy bén nhọn nói. Hoá ra hôm nay bọn họ đi thu đồ cưới sao . “ Không... Không... Cậu, đây không phải là sự thật, có phải hay không, mợ muốn cùng con nói giỡn, có phải hay không? Người cũng sẽ không như vậy đối với con, có phải hay không?” Khuynh Tâm nhìn cậu mình, hy vọng cậu có thể nói cho cô biết đó không phải là sự thật. Thế nhưng, cậu lại cúi đầu, động tác đó hoàn toàn đánh vỡ đi hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Khuynh Tâm. ... Mời các bạn đón đọc Giam Cầm của tác giả Mê Huyễn Cây Thuốc Phiện.
Đại Náo Phủ Đại Tướng Quân - Âu Dương Thế Ninh
Nàng là thiên tài giỏi tất cả mọi thứ thời hiện đại, xuyên không nàng lại trở con gái một gia đình đã rơi vào chốn bần cùng, nàng thay đại ca bệnh tật cải trang nam vào phủ Giám Quốc Công làm quản gia. Sau đó nàng gặp hắn. Giám Quốc Công, đương kim hoàng thượng tạm thời của nước Sở. Hắn điển trai, lạnh lùng, thích sạch sẽ và ghét nữ nhân lại bị một tiểu quản gia thu hút nhưng hắn lại không thể giữ nàng bên cạnh. Nàng một ngày cùng hắn vào triều. Tướng quân Hoắc Sinh phát hiện nàng có thể rèn bảo kiếm, kiến nghị đưa nàng sang phủ tướng quân rèn kiếm. Hắn câm nín để nàng rời xa. Sau đó vì lý do hắn huấn luyện tướng sĩ, một Quốc Công lại trực tiếp chuyển đến phủ tướng quân sinh sống. Ở đây đã gây ra không ít trận gà bay chó sủa. Như thế nào ư.  *** "Tử Du, tại sao?" Bàn tay lạnh lẽo của Tử Du siết chặt lấy cần cổ trắng ngần của Tiểu Yến Tử. Trên con thác Vọng Tình. Hai người đang đứng trên một tảng đá lớn, bên dưới là dòng nước chảy siết đổ về phía đại dương. Trận kình phong quất mạnh làm váy của Tử Du điên cuồng nhảy nhót, cũng giống như chủ nhân của nó, đau đớn, căm phẫn. Tử Du hung hăng siết chặt cổ Yến Tử, trong mắt nảy lên một tia oán hận. Trái tim Yến Tử đau thắt, nàng thậm chí không buồn dãy dụa, bởi vì nàng cảm thấy Tử Du giường như đã trở thành một người khác. Đôi mắt nàng căng tròn đăm đăm kinh hoàng nhìn Tử Du, cô bạn thân nhất, cùng Tiểu Yến Tử lớn lên trong cô nhi viện. Cả đời này đối tốt với nàng nhất cũng chỉ có Tử Du, nhưng tại sao. Tử Du lại tấn công nàng, tại sao lại nhìn nàng bằng ánh mắt căm phẫn như vậy. "Yến Tử, nếu không có cậu thì tốt biết mấy. Đời này kiếp này tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cậu nữa!!!" Tử Du gằn mạnh từng chữ, đôi môi xinh đẹp cắn chặt đến bật máu, con ngươi đen gằn lên những tia đỏ. Lời nói lạnh lẽo tang tóc cũng đầy oán hận. Khóe mắt Yến Tử chầm chậm chảy ra một chất dịch nóng hổi. nàng hoàn toàn không biết mình đã làm gì để Tử Du phải oán hậnnàng như vậy. Không phải hôm qua vẫn còn rất tốt sao. Nhưng nàng còn chưa kịp hiểu ra điều gì, bàn tay lẽo của Tử Du dường như tăng thêm lực đẩy. Nội lực tác động, dưới chân bỗng nhiên hụt hẫng. Yến Tử cảm giác được làn gió lạnh như băng quật ngã nàng trên không trung. Tiểu Yến Tử biết bây giờ nàng đang rơi tự do, thân ảnh xinh đẹp kiều diễm của Tử Du dần dần rời xa. Trước khi chìm vào dòng nước lạnh. Yến Tử đã kịp nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Tử Du chốc lát đã biến thành quỷ dữ. Căm phẫn hét lớn. "Chết đi" "Tử Du, tại sao, tại sao!!!!!" -------- Khi Tiểu Yến Tử kinh hoàng tỉnh giấc, nàng còn tưởng vừa rồi nàng nằm mơ. Nhưng giấc mơ quả thật quá chân thực, sống động. Bên tai nàng thanh âm ai oán cứ liên tục gào lên, tiếng khóc thê lương của hơn chục người làm nàng mệt mỏi mở mắt. Đến khi nàng nhận ra xung quanh là một căn phòng gỗ thiết kế kỳ lạ. Đang là ban đêm lại không ai bật điện, chỉ có ánh nến leo lắt nghiêng ngả. Một giọng nói lanh lảnh trong veo vội la lên: "Tiểu thư, người tỉnh rồi" Một nữ tử tầm mười ba tuổi, thân y phục lụa trắng dài quét đất hệt như trong mấy bộ phim cổ trang nàng hay xem, nàng ta lao đến ôm chầm lấy Tiểu Yến Tử. Nàng mơ hồ nhìn quanh, có hơn chục con mắt đang nhìn nàng, tất cả đều mang phục tang cổ đại. Đều gọi nàng là Triệu tiểu thư, còn khóc lóc gào rống bi thiết. Có người chết ư? Lát sau, thấy nàng trố mắt nhìn quanh, một bà bà tóc đã hai mai sụt sùi lên tiếng: "Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân đã....đã đi rồi" Lão gia, phu nhân? Ai vậy, cha mẹ ta ư? Ta là cô nhi mà. Tiểu Yến Tử thoáng nhìn lại trên người nàng. Một thân y phục cổ đại nhiều lớp. Đặc biệt phần trước ngực hình như lõm đi, cái chân hình như ngắn hơn. Nàng kinh hoàng bật dậy như lò xa, vèo một phát nhảy xuống giường dưới ánh mắt kinh hãi của chúng nhân, chạy đến trước một chiếc gương đồng soi. Khuôn mặt này là của nàng, chỉ là hơi trẻ hơn so với nàng lúc hai lăm tuổi. Thân thể này còn chưa trổ mã. Nhìn đi nhìn lại thì đây chính là Tiểu Yến Tử khi còn là trẻ vị thành niên. Nhưng tại sao? Bằng cách nào nàng có thể trở về bộ dáng này. Nàng cũng không uống thuốc do hội áo đen nào pha chế, sao có thể giống Conan đùng một cái thành con nít được. Nàng thấy xung quanh, từng người đều gọi nàng bằng cái tên Triệu tiểu thư, họ dùng cổ ngữ, rồi còn thân thể hóa trẻ của nàng. Theo tình tiết như các bộ tiểu thuyết ngôn tình mà nói chính là ... Nàng đã xuyên không. Bằng cách nào. Xin trả lời là bằng cách Tử Du đẩy nàng xuống vực. Thật phản khoa học. Nhưng bộ dạng này cảnh tượng này, Yến Tử chỉ có thể ngậm ngùi gác các bác tiến sĩ khoa học qua một bên mà đau đớn chấp nhận thôi. Đến khi đại phu bắt mạch cho nàng rồi nhìn nàng ngờ nghệch không nói gì. Cuối cùng chẩn đoán nàng bị mất trí nhớ do chấn động tâm lý. Vậy là tất cả đám gia nhân vừa khóc bù lu bù loa lại như có thêm động lực. Tăng thêm lực rống. ... Mời các bạn đón đọc Đại Náo Phủ Đại Tướng Quân của tác giả Âu Dương Thế Ninh.