Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhà Bếp

Nhà Bếp là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Banana Yoshimoto, ngay khi vừa giới thiệu với độc giả, cuốn sách đã tạo nên "Hội chứng Banana" ở Nhật Bản với 2,5 triệu bản sách được tiêu thụ và tái bản trên sáu mươi lần. Ngoài ra, cuốn sách còn được chọn là món quà gửi tặng các đại biểu ngoại quốc tham gia Hội nghị thượng đỉnh G7 tại Nhật năm 1993.   Tình yêu bình thường trong một hoàn cảnh bất thường Sakurai Mikage, cô gái trẻ luôn ám ảnh về gia đình chỉ có duy nhất một người, cuối cùng đã thực sự chỉ còn lại một mình sau khi bà cô mất. Người bà yêu hoa cỏ đã để lại cho cô một mối an duyên trong đời – người bạn vong niên của bà, chàng trai Tanabe Yuichi phụ việc ở cửa hàng hoa. Khi cô định chuyển nhà, Yuichi đề nghị cô đến sống tạm tại nhà anh. Theo một lẽ rất tự nhiên, Mikage biết được bí mật về người cha chuyển giới xinh đẹp mà Yuichi gọi bằng mẹ khi sống chung cùng gia đình anh. Với Nhà Bếp, mọi sự thấu hiểu và ngơi nghỉ của tâm hồn lạc lõng đều neo đậu ở căn bếp gọn ghẽ, tinh tươm thông với phòng khách nhà Tanabe. Họ uống trà, nói với nhau những câu chuyện không đầu không đũa, Mikage nấu ăn và Yuichi phụ bếp nhưng từ đó trở đi họ tìm thấy một nửa đồng điệu trong niềm cô đơn riêng của mỗi người. Nỗi cô đơn mà người yêu trước đó của cả hai đều không bao giờ chạm tới được.  Với Nhà Bếp, mọi sự thấu hiểu và ngơi nghỉ của tâm hồn lạc lõng đều neo đậu ở căn bếp gọn ghẽ, tinh tươm thông với phòng khách nhà Tanabe. (Ảnh: Tú Anh) Suốt hồi chuyện dài, người đọc không tìm thấy đâu một câu thổ lộ nhưng vẫn nhận ra những chuyển điệu tinh vi của tình yêu. Sau cái chết bất ngờ của mẹ Yuichi, cả hai đều nhận ra điều không nói. Nhưng nỗi sợ mất đi người thân duy nhất, sợ phải một mình án ngữ giữa tình yêu của hai tâm hồn nhạy cảm. Họ vẫn im lặng, lời nói có gì quan trọng nữa đâu vì tình yêu bắt đầu bằng tình thương sẽ luôn ở đó, không lay chuyển khó đổi dời. Mikage vẫn rúc vào áo của Yuichi khi trời trở lạnh. Yuichi từ chối một lời tỏ tình vì tự hỏi “còn Mikage thì sao?” Nhưng cuối cùng, giữa tình yêu và nỗi sợ hãi, tình yêu vẫn cho những kẻ đang yêu nhiều dũng khí hơn. Từ vùng Izu xa xôi, Mikage đã mang món mì katsudon nóng hổi đến chỗ Yuichi chỉ để nói với anh: “Nếu từ nay, có thêm mình ở bên có thể Yuichi sẽ phải chứng kiến thêm những điều cực nhọc, những điều phiền toái và cả những điều khó chịu nữa nhưng chỉ cần Yuichi đồng ý thôi cả hai chúng mình sẽ đến một nơi nào đó nhọc nhằn hơn nhưng cũng tươi sáng hơn...” Đừng chỉ dán nhãn “nữ tính” cho người yêu bếp Mikage yêu bếp, dù là căn bếp sạch sẽ hay bẩn thỉu, miễn là bếp Mikage sẽ đặt trọn lòng yêu. Mikage tin rằng khi đứng ở bếp “tất cả mọi thứ sẽ trở lại lúc ban sơ và thế nào rồi cũng có điều gì đó sẽ quay về”. Cô yêu bếp đến độ muốn trút hơi thở cuối cùng trong bếp. Từ lâu, bếp là không gian được dán nhãn “nữ tính”. Nhưng tình yêu của Mikage dành cho bếp trong Nhà Bếp thể hiện đặc quyền phái tính theo một cách riêng.  Hình ảnh người cha chuyển giới Eriko mà Yuichi gọi là mẹ cũng đem đến cho người đọc một suy nghĩ khác về sự nữ tính. Sau khi mẹ của Yuichi qua đời, Eriko quyết định chuyển giới để nuôi dưỡng Yuichi trong vai trò người mẹ. Ở Eriko, bản chất đàn ông đã được hoán đổi với bản thể phụ nữ, trách nhiệm của người cha đã nhường chỗ cho tình yêu của người mẹ. Để có một Yuichi tốt bụng, dịu dàng cả khi nói và cười đều điềm tĩnh, Eriko đã nuôi dưỡng anh bằng tất cả sự cao nhã, lịch thiệp, giàu lòng vị tha và cả sự “nữ tính đàn ông” của mình.  Như một mạch nước ngầm trong trẻo, mát lành nhưng thâm trầm, Nhà Bếp chảy sâu vào nội tâm những người đọc luôn phải lòng lối văn chương điềm đạm, hướng nội.  Tôi nhớ mãi tâm sự của Mikage: “Còn lại tôi và bếp. Dẫu sao như thế vẫn còn hơn nghĩ rằng còn lại một mình.”  Tú Anh/ kilala.vn *** Tôi nghĩ rằng nơi tôi yêu thích nhất trên thế gian này là bếp. Chỉ cần nó là bếp, chỉ cần nó là nơi nấu ăn, thì dù ở nơi đâu, như thế nào, tôi cũng cảm thấy không còn buồn bã. Nếu nó được sử dụng thường xuyên, đúng nghĩa của một cái bếp thì càng tốt. Những chiếc giẻ lau khô ráo, tinh tươm và những tấm đá ốp tường trắng lóng lánh. Tôi yêu cả những cái bếp vô cùng bẩn thỉu. Tuyệt vời nhất là khi cái nền bếp cáu bẩn, vung vãi đầy những mẩu vụn rau, khiến cho đế dép phải đen kịt ấy lại thật rộng, mà rộng một cách khác thường. Cái tủ lạnh khổng lồ xếp đủ lượng thực phẩm cho tôi dễ dàng vượt qua cả một mùa đông đang đứng đó sừng sững, và tôi tựa mình vào cánh cửa màu nhũ bạc của nó. Tôi bất giác rời mắt khỏi bệ đặt bếp ga tung tóe dầu ăn cùng chiếc dao phay han gỉ, và nhìn lên, đã thấy một vì sao cô đơn đang lấp lánh bên ngoài cửa sổ. Còn lại tôi và bếp. Dẫu sao như thế vẫn còn hơn nghĩ rằng chỉ còn lại một mình. Vào những lúc thực sự mệt mỏi, tôi thường đắm chìm vào một ý nghĩ, rằng nếu một ngày nào đó phải chết, tôi muốn trút hơi thở cuối cùng ở trong bếp. Tôi sẽ không hề run rẩy mà sẽ nhìn thật kĩ mọi thứ, dù cho đó là vào thời khắc lạnh lẽo chỉ có một mình tôi, hay ở nơi ấm áp và có người nào khác nữa. Thật tốt biết mấy nếu điều đó xảy ra ở trong bếp. Trước khi được gia đình Tanabe đem về nhà, ngày nào tôi cũng ngủ trong bếp. Chẳng hiểu sao, nằm chỗ nào cũng cảm thấy khó ngủ, nên tôi cứ thế nhích dần ra khỏi phòng để tới chỗ dễ ngủ hơn, và rồi vào một buổi sớm, tôi chợt nhận ra rằng bên cạnh chiếc tủ lạnh là nơi tôi có thể ngủ ngon lành nhất. Tôi tên là Sakurai Mikage, cha mẹ tôi đều chết lúc còn trẻ. Kể từ đó, ông bà đã nuôi nấng tôi. Ông tôi mất khi tôi bắt đầu lên học cấp hai. Và thế là hai bà cháu tôi cùng sống với nhau cho tới tận bây giờ. Mấy ngày trước, bà tôi mất. Tôi bàng hoàng. Mỗi lần bất chợt nghĩ ra, rằng gia đình tôi, một thứ đã tồn tại thật trên cõi đời này, cứ mất dần đi từng người, từng người theo năm tháng, và rốt cuộc chỉ còn lại mình tôi nơi đây, tôi bỗng thấy mọi thứ trước mắt đều giống như một lời nói dối. Trong căn phòng nơi tôi sinh ra và lớn lên, tôi sững sờ vì thời gian qua đi đã để lại những vết chân hằn sâu đến thế và chẳng còn ai khác nữa ngoài tôi. Giống như một câu chuyện khoa học giả tưởng. Hay bóng đen của vũ trụ. Tôi không nghĩ ngợi được gì trong suốt ba ngày sau khi đám tang kết thúc. Tôi khẽ kéo lê cơn buồn ngủ dịu nhẹ, thường kèm theo nỗi đau buồn đã bão hòa khi mà nước mắt không còn chảy ra được nhiều nữa, và trải tấm đệm bông lên trên sàn bếp tĩnh lặng sáng trưng. Tôi cuộn mình trong chiếc chăn lông giống như cậu bé Linus (1) và ngủ. Tiếng tủ lạnh chạy ro ro giữ cho tôi khỏi trượt theo những ý nghĩ cô độc. Ở đó, một đêm dài êm ả trôi qua và sớm mai đã tới. Thực tình, chỉ là vì tôi muốn được ngủ dưới những vì sao. Và thức dậy trong ánh nắng của một ngày mới. Ngoài điều đó ra, mọi thứ khác đều trôi qua bằng lặng. Nhưng! Tôi không thể sống như thế được nữa. Hiện thực quá sức chịu đựng. Dẫu bà tôi có để lại cho tôi bao nhiêu tiền đi chăng nữa, thì căn phòng ấy vẫn quá rộng và quá đắt đối với tôi, nếu tôi chỉ có một mình. Tôi phải đi tìm một căn hộ khác. Đành phải vậy, tôi mua tờ Thông tin căn hộ cho thuê về và giở ra xem thử, nhưng những căn hộ chẳng khác gì nhau đứng xếp hàng la liệt trên đó làm tôi thấy chóng mặt. Chuyển nhà, sẽ mất thời giờ. Và công sức. Mà lòng tôi thì lại đang buồn bã, và nữa, tối ngày ngủ trong bếp khiến các khớp xương khắp mình mẩy tôi đau nhức, làm sao có thể nghĩ đến chuyện làm cho cái đầu bất cần này tỉnh táo lại để đi xem nhà bây giờ! Rồi chuyển đồ nữa chứ! Rồi mắc điện thoại nữa chứ! Chỉ cần nghĩ tới những phiền toái có thể nêu ra cả đống như thế là tôi đã thấy tuyệt vọng và lại lăn ra ngủ. Tôi vẫn còn nhớ rõ buổi chiều ấy, khi mà điều kỳ diệu, như một bà tiên, bất chợt viếng thăm. Píng poong! Bỗng nhiên chuông cửa vang lên. Một buổi chiều mùa xuân giăng làn mây mỏng. Tôi đã ngán đến tận cổ việc phải liếc qua tờ Thông tin căn hộ cho thuê, mà đằng nào thì tôi cũng phải chuyển nhà cơ mà, thế là tôi cắm cúi lấy dây bó đống tạp chí lại. Tôi chạy vội ra, một nửa người vẫn đang mặc đồ ngủ, chẳng nghĩ ngợi gì, tôi mở chốt cửa. Đứng đó là Tanabe Yuichi (thật may không phải là một tên cướp). - Cảm ơn cậu về việc hôm trước. - Tôi lên tiếng. Đó là một cậu thanh niên tốt bụng, kém tôi một tuổi. Cậu ta đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong đám tang của bà. Hỏi ra mới biết cậu ta học cùng trường đại học với tôi. Nhưng lúc này tôi đang nghỉ ở trường. - Không có gì. - Cậu ta đáp. - Cậu đã quyết định sẽ ở đâu chưa? - Chưa quyết định gì cả. - Tôi cười. - Mình cũng đoán vậy. - Cậu vào nhà uống một tách trà đã chứ? - Thôi. Bây giờ mình rất vội vì đang phải đi có chút việc. - Cậu ta cười. - Mình chỉ định tạt qua nhắn cậu cái này thôi. Mình đã bàn với mẹ rồi, cậu đến nhà mình ở ít lâu đi. - Sao cơ? - Tôi giật mình hỏi lại. - Trước mắt, khoảng bảy giờ tối nay cậu tới nhé. Đây, bản đồ đây. - Ờ. - Tôi lơ đễnh nhận lấy mẩu giấy chỉ đường. - Thế thôi, chào nhé. Cả mình và mẹ đều rất mong Mikage đến đấy. - Yuichi cười. Nụ cười rạng rỡ quá khiến cho đôi đồng tử của cái người đang đứng đó, nơi thềm cửa quen thuộc, nhìn như gần lại rất nhiều làm tôi không sao rời mắt được. Cũng có thể vì đột nhiên cậu ta gọi đến tên tôi. -... Chắc chắn mình sẽ đến. Nếu nói một cách nhảm nhí thì rất có thể ma quỷ đã xúi giục tôi. Nhưng tôi tin cậu ta vì cái thái độ điềm nhiên ấy. Những khi bị ma quỷ dẫn lối, bao giờ tôi cũng chỉ còn nhìn thấy một con đường chạy thẳng trước mặt trong bóng tối. Và lần này cũng thế, con đường đó lại hiện ra, sáng lóa và đầy chắc chắn, nên tôi mới trả lời như vậy. Cậu ta nói: Gặp lại sau nhé, rồi cười và đi mất. Tôi hầu như không biết cậu ta cho tới đám tang của bà. Ngày làm lễ, lúc Yuichi tới, quả thực tôi đã tưởng cậu ta là người yêu của bà. Vừa thắp hương, cậu ta vừa nhắm nghiền đôi mắt đã đỏ lên vì khóc và run rẩy bàn tay, rồi khi nhìn thấy di ảnh của bà, cậu ta lại giàn giụa nước mắt. Trước cảnh tượng đó, bất giác tôi thấy tình yêu của mình dành cho bà chắc hẳn còn xa mới bằng được con người ấy. Cậu ta nom đau buồn đến thế. Và rồi, vừa ấp chiếc khăn mùi-soa vào mặt, cậu ta vừa đề nghị: - Để mình giúp cậu việc gì đó nhé. Vì thế mà sau đấy tôi đã nhờ cậu ta giúp biết bao nhiêu việc. Tanabe Yuichi. Có lẽ vì đang rối bời nên phải mất khá nhiều thời gian tôi mới nhớ ra đã nghe bà nhắc tới cái tên đó vào khi nào. Mời các bạn mượn đọc sách Nhà Bếp của tác giả Banana Yoshimoto & Lương Việt Dũng (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thiên Đường Tiền Xu Tập 1
Bánh kẹo ở Thiên đường tiền xu ẩn chứa một sức hút vô cùng kỳ lạ, chẳng ai cưỡng lại được! Nào Kẹo dẻo người cá, Bánh quy mãnh thú, Kem ma ám, Cần câu bánh cá nướng…, thứ nào cũng lấp lánh mời gọi. Để rồi, khách cứ thế bước vào tiệm, vui vẻ trao cho bà chủ Beniko một đồng xu và nhận lại món bánh kẹo nào đó mà họ ngỡ như chính định mệnh của đời mình. Nhưng họ chẳng hề hay biết, rằng chính những món đồ ngọt nhỏ bé đó sẽ dẫn họ bước vào một con đường, nơi ranh giới giữa hạnh phúc và bất hạnh thì vô cùng mong manh… *** Mayumi rầu ơi là rầu, chả là từ ngày mai cô bé sẽ phải học bơi trong giờ thể dục. Bơi trong bể bơi. Mới nghĩ thế thôi Mayumi đã toát mồ hôi lạnh, dù trời thì đang nóng hầm hập. Mayumi nào có biết bơi đâu. Cô bé còn sợ nước muốn chết ấy chứ. Mỗi lần phải xuống nước là y như rằng Mayumi lại cuống cả lên. Mayumi sẽ bị nước lạnh nuốt chửng lấy, sẽ chìm như đá, không nổi lên được. Ngộ nhớ chết đuối luôn thì làm sao! Những suy nghĩ ấy sẽ ào ào kéo tới và Mayumi sẽ quẫy đạp loạn xạ. Rồi sau khi đã uống no cả bụng nước thầy giáo mới cứu cô bé lên. Từ ngày mai Mayumi sẽ lại phải chưng cái bộ dạng đáng xấu hổ đó ra cho bạn bè chê cười. Ôi, ghét quá đi. Hay nhờ mẹ viết thư gửi cho thầy giáo, nói là mình không được khỏe nên xin miễn vụ tập bơi kia nhỉ. Nhưng chắc chắn mẹ sẽ quạt lại ngay: “Con nói linh tinh gì thế hả? Năm nay cố mà bơi được đi chứ!” Mayumi mà bơi được thì đã tốt. Hoặc chỉ cần hết bệnh sợ nước thôi cũng được. Miễn không bị hoảng lên thế kia, kiểu gì Mayumi cũng sẽ bơi được, vậy mà... Mayumi chậm chạp bước đi trên con đường trở về nhà, đầu mông lung suy nghĩ. Bỗng dưng thấy như có ai gọi mình, Mayumi bèn ngẩng mặt lên. Lúc này cô bé đang đi qua con phố mua sắm nằm ở đoạn giữa trường học và nhà. Đường này gần, mà Mayumi lại thích náo nhiệt nên toàn chọn đi lối này thôi. Gì chứ mấy cửa tiệm ở đây cô bé nằm lòng cả rồi. Thế nhưng hôm đó, Mayumi lại bắt gặp một cửa tiệm cô bé chưa thấy bao giờ. Ở tận sâu trong cùng con ngõ nhỏ nằm giữa tiệm bánh khoai tây chiên giòn và tiệm đồ khô có một tiệm bánh kẹo. Cửa tiệm ấy dính lấy bức tường của con hẻm hệt như muốn giấu mình khỏi khu phố. Vậy nhưng trước của tiệm lại bày la liệt những viên kẹo đủ sắc màu. Mayumi nghiêng đầu thắc mắc. Có cả tiệm bánh kẹo ở chỗ đó sao? Con đường này cô bé đã đi qua cả trăm lần nhưng chưa hề thấy nó bao giờ. Ngay sáng nay thôi cô bé cũng chẳng hề thấy. Có khi hôm nay mới mở cửa cũng nên. Cô bé nghĩ bụng. Nhưng cửa tiệm nhìn khá cũ, như thể đã buôn bán từ lâu lắm rồi. Thấy là lạ, Mayumi bước vào con ngõ nhỏ định bụng sẽ ghé thử xem sao. Những ồn ào của con phố ngoài kia biến mất dần sau mỗi bước chân. Thay vào đó sự tĩnh mịch bao trùm lấy Mayumi. Vậy nhưng Mayumi không hề cảm thấy kỳ lạ. Trong đầu cô bé khi ấy chỉ toàn hình ảnh tiệm bánh kẹo trước mặt kia thôi. Những tiệm bánh kẹo đúng là luôn có một sức hút thật kỳ lạ. Nào thạch, kẹo dẻo xanh đỏ trông đến là độc hại lèn cứng trong những chiếc hũ, nào những chiếc bánh gạo đơn điệu, tảo bẹ khô vị muối, hay những chiếc bánh bột đường đen sì sì nằm lộn xộn. Nhưng hàng hóa ở tiệm bánh kẹo Thiên đường tiền xu mà Mayumi bắt gặp lại không giống thế. Nói sao nhỉ. Trông chúng giống y những viên kẹo bình thường nhưng lại có gì đó rất khác. Chúng ẩn giấu một năng lực đặc biệt, không giống kẹo ở những nơi khác. Từng chiếc từng chiếc đều toát lên cái vẻ đó. Đến cả chiếc kẹo cao su bé tí cũng thấy đặc biệt. Nhìn kỹ đến cả tên bọn chúng cũng kỳ cục. Nào là Kẹo mắt mèo, Kẹo sủi chanh hình xương - mê tới tận xương tủy, Caramen lương thảo, Cốc-tai hoa quả bóng đêm, Kẹo gôm yêu quái, Sô cô la đồng tiền, Bánh giầy mèo may mắn, Kẹo mạch nha cầu vồng, Thạch ma run rẩy, Bánh xốp que con nít, Kẹo mai rùa, Hộp du ngoạn, Bánh bao trứng chim nhạn, Bánh gạo dơi, v.v. Bao nhiêu là thứ kẹo lạ lẫm tranh nhau lọt vào mắt, Mayumi phấn khích tột độ. Ôi, cái gì đây, hay thế! Bim bim hên xui, Bánh mì oán hận! Sô cô la cuộn mì vị xã hội đen là cái gì! Người Ả Rập vị gạo Scheherazade ! Oa, cái này là sao! Mayumi đang say sưa ngắm nhìn thì bỗng nhiên, một người phụ nữ bước ra từ trong bóng tối góc sâu cửa tiệm. Người phụ nữ vận chiếc kimono màu đỏ tía in hoa văn tiền xu cổ, tạng người đẫy đà, khí thế như lực sĩ sumo. Búi tóc to tướng trên đầu đã bạc trắng. Thế nhưng đó không phải một bà lão. Khuôn mặt người phụ nữ không có lấy một nếp nhăn, môi thì tô son đỏ chót, lại cài vô số những chiếc trạm đính cườm rực rỡ, trông vô cùng bóng bẩy. Cơ mà người này cũng không còn trẻ. Gọi là cô chắc được, Mayumi quyết định. Người phụ nữ mỉm cười tiến tới cất tiếng gọi. Giọng nói quyến rũ nhưng lại khiến người nghe thấy gai gai lạnh. “Xin chào. Đây là tiệm Thiên đường tiền xu. Chỉ những người đang tìm kiếm vận may vô cùng may mắn mới có thể bắt gặp tiệm ta. Beniko ta nhất định sẽ mang may mắn tới cho quý khách hoặc giúp ước nguyện của quý khách thành hiện thực.” Người ấy nói bằng giọng du dương như hát. Chắc hẳn Beniko là tên người này và cô ta cũng là chủ nhân ở đây. Cơ mà cô này nói chuyện kỳ quá. Vận may là sao? Beniko chăm chú nhìn Mayumi đang bối rối. “Thế quý khách mong ước gì nào? Hay quý khách muốn hóa giải nỗi ưu phiền gì đó chăng?” Người phụ nữ không hề mời Mayumi mua kẹo. Lạ hơn nữa là những lời ấy lại đi thẳng vào tâm can Mayumi. Cô bé thật thà đáp lại người phụ nữ. “Cháu muốn biết bơi.” Beniko mỉm cười. “Ồ, nếu vậy có một loại kẹo phù hợp đấy. Chờ ta chút.” Rồi từ trên giá xếp đầy những hũ kẹo, bà chủ tiệm lấy xuống một cái hộp cỡ hộp bút đưa cho Mayumi xem. Trên đó đề dòng chữ “Kẹo dẻo người cá”, mặt trên của hộp còn vẽ hình những người cá dễ thương đang bơi. Vừa nhìn thấy nó, Mayumi liền choáng váng như bị sét đánh. Mắt cô bé không thể rời khỏi chiếc hộp ấy. Mình muốn cái này. Cái này là của mình. Nhất định mình phải có nó. “Cái này bao nhiêu thế ạ?” “Mười yên. Quý khách có đồng mười yên không?” Mayumi chẳng hề để ý tới ánh mắt lấp lánh đáng ngờ của Beniko. Cô bé vội vàng mở cặp lấy hộp bút ra. Vì Mayumi không có điện thoại di động nên lúc nào cũng để sẵn tiền xu lẻ trong hộp bút phòng khi cấp bách cần gọi điện. Đây rồi! Mười yên! Beniko nhận đồng mười yên, chăm chú ngắm nghía rồi gật đầu hài lòng. “Đồng mười yên của năm Chiêu Hòa thứ bốn mươi hai. Đúng nó rồi. Cảm ơn quý khách. Hộp kẹo này giờ là của quý khách.” Mayumi ôm chặt lấy chiếc hộp. Niềm vui sướng khi có được thứ mình muốn làm Mayumi mụ cả đầu. Giọng Beniko ma mị vang vọng trong đầu Mayumi. “Nhớ đọc kỹ tờ giấy bên trong nhé. Tuyệt đối không được quên đâu đấy!” “Vâng.” Mayumi gật gật trong khi vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ. Đến khi nhận ra thì cô bé đã về đến nhà. Mayumi còn nghĩ hay là mình vừa mơ? Nhưng tay cô bé vẫn đang cầm chặt hộp Kẹo dẻo người cá đây mà. Không phải mơ! Cô bé mở ngay chiếc hộp ra. Bên trong có một gói bột nho nhỏ và một khay nhựa hơi dày. Trên khay là những khuôn in chìm đúng hình người cá. Ngoài ra còn có một tờ giấy gấp gọn gàng. Mayumi mở ra thì thấy bên trong ghi cách làm kẹo dẻo người cá. Cách làm kẹo dẻo người cá: Hòa bột kẹo với 40cc nước, sau đó đổ vào khuôn. Để một giờ cho kẹo cứng lại rồi gỡ ra ăn. Đằng sau còn một đống chữ nữa nhưng Mayumi quyết định bỏ qua. Vì cô bé đang nôn nóng làm kẹo ngay. Mayumi phi thẳng vào bếp, lấy cốc đong đúng 40cc nước đổ vào bát. Sau đó trút hết bột kẹo vào, lấy thìa khuấy. Chẳng mấy chốc đã được thứ chất lỏng màu xanh trong veo. Lại sền sệt. Cô bé đổ phần chất lỏng vào khuôn, háo hức chờ đợi suốt một giờ đồng hồ. Đúng một giờ sau, Mayumi nhẹ nhàng lấy phần kẹo đã cứng lại ra khỏi khuôn. Một người cá hoàn hảo ra đời. Kỳ lạ ở chỗ phần người của người cá thì màu trắng, còn phần cá lại màu xanh. Tóc người cá cũng xanh mát cả mắt. Rõ ràng chất lỏng ban nãy tuyền một màu xanh, làm sao mà màu lại thành ra thế này được nhỉ? Nhưng dẫu sao người cá cũng rất đẹp, đến nỗi Mayumi đang tiếc hùi hụi vì phải ăn nó đây. Không nỡ nhai, Mayumi thử liếm một ít. “Oa, ngon quá!” Kẹo ngon kinh khủng. Vừa tê tê kích thích như thể có ga, lại ngọt đậm vị xoài. Mayumi không thể nhịn nổi nữa. Nỗi tiếc rẻ ban nãy đã biến đi đâu mất, Mayumi chóp chép chén sạch chỗ kẹo dẻo người cá. Đêm đó Mayumi mơ thấy mình hóa thành người cá bơi vòng vòng dưới đại dương sâu trong vắt. Hôm sau, Mayumi thấy cổ họng khô không khốc. Cô bé uống nào là sữa, nước nhưng cũng chẳng ích gì. Mayumi khát tới nỗi quên luôn cả chuyện bể bơi. Rồi giờ thể dục tới, thay xong đồ đứng trước bể bơi, Mayumi chỉ muốn nhảy ngay xuống nước. Những sóng nước rung rinh trước kia đáng sợ thì nay đang dịu dàng mời gọi Mayumi. Không xong rồi! Cô bé chẳng đủ kiên nhẫn mà khởi động hay tắm trắng nữa. Mayumi nhảy ùm xuống bể bơi. Vừa đằm mình xuống nước, cô bé liền thấy cơn khát kinh khủng kia dịu hẳn đi. Nước mát và dịu êm khiến cô bé thấy vô cùng dễ chịu. Chính là nó. Điều mà Mayumi vẫn luôn ao ước. Các thầy cô lớn tiếng, ào xuống bể bơi những muốn kéo Mayumi lại. Nhưng làm sao mà bắt được cô bé, Mayumi nhanh nhẹn như một chú cá, bơi đi mất. Cô bé luồn lách qua vòng vây của thầy cô dễ như bỡn. Tụi bạn cùng lớp cũng tròn mắt ngạc nhiên. Mayumi vịt cạn mà bơi giỏi thế cơ à! Cuối cùng các thầy cô đành bỏ cuộc, mặc kệ Mayumi. Trong khi chúng bạn tập đạp chân, Mayumi thỏa sức vẫy vùng trong nước. Kiểu nào cô bé cũng bơi được. Bơi sấp, bơi ếch, cả bơi bướm nữa. Còn dễ hơn cả đi bộ hay chạy trên mặt đất. Hết giờ thể dục, Mayumi đành miễn cưỡng ra khỏi bể bơi. Ngay lúc ấy cơn khát lại kéo đến. Lần này còn kinh khủng hơn cả lúc nãy. Cô bé thấy cả người cứ khô không khốc. Đám bạn lại gần Mayumi, không ngớt lời khen ngợi, song chẳng lời nào lọt vào tai Mayumi cả. Ôi da mình khô đét, khó chịu quá. Sao lại khô khốc thế này. Đến giờ nghỉ trưa cô bé thực sự không chịu nổi nữa. Đã vậy chân lại cứ ngứa ran. Rồi cô bé bất giác đưa tay gãi thật mạnh. Soạt. Một tiếng động lạ vang lên, có thứ gì đó rơi xuống sàn. Một thứ mỏng tang màu xanh, y hệt mảnh thủy tinh vỡ, song nhìn kỹ thì giống vảy cá. Vảy cá? Mayumi giật nẩy mình, phi ngay vào nhà vệ sinh, chui vào một phòng, đóng kín cửa lại để không ai nhìn thấy rồi mới vén váy lên xem thử. “Không thể nào...” Đùi cô bé đã xuất hiện những vảy cá màu xanh xanh. Đám vảy cá mới chỉ mọc ở một chỗ thôi nhưng tốc độ lan rất nhanh. Mayumi vội vã tìm cách cạo hết chúng đi. Đám vảy cá vừa mới nổi lên còn có thể xoay xở cạo đi được chứ để lâu rồi thì không tài nào cạo nổi. Chúng dính chặt ơi là chặt. Cứ cố cạo đi chỉ tổ đau ghê gớm. Chết rồi. Làm sao bây giờ. Cứ đà này mọi người sẽ nhìn thấy đám vảy cá mất. Gần hết giờ nghỉ trưa rồi. Chắc phải trốn đi thôi. Mayumi cũng sợ cúp học lắm nhưng bị ai đó nhìn thấy đám vảy cá này còn kinh khủng hơn. Chắc chắn bên ngoài không có ai rồi, Mayumi mới phóng như bay ra khỏi nhà vệ sinh, lướt qua hành lang trốn khỏi trường. Rồi cô bé chạy thục mạng. May mà mẹ cô bé không có nhà, chắc bà đang đi mua đồ. Mayumi thở phào nhẹ nhõm, nhìn xuống chân thì thấy đám vảy cá đã lan ra tới tận đầu gối. Cảm giác khô khốc càng lúc càng kinh khủng. Nhưng không phải do khát nước mà chính đám vảy cá bị khô kia đang hành hạ cô bé. Mayumi nhảy vào bồn tắm mà chẳng buồn cởi quần áo. Cuối cùng cũng dễ chịu hơn rồi. Đằm mình trong nước, Mayumi vắt óc suy nghĩ. Tại sao mình lại thành ra thế này nhỉ? Nguyên nhân... chỉ có một. Tại chiếc kẹo dẻo người cá đó. Mayumi ăn nó nên mới không sợ nước và bơi giỏi như cá thế. Cũng chính vì ăn chiếc kẹo đó mà cô bé mọc cả vảy cá, không có nước thì không chịu nổi. Chỉ có thể là tại nó thôi. *** Hiroshima Reiko, sinh tại tỉnh Kanagawa, Nhật Bản và là một tác giả sách thiếu nhi lừng danh. Năm 2005, bà đoạt giải Juniorboukenshousetsu với tác phẩm Suiyou no mori. Bà cũng là tác giả của vô số các tác phẩm văn học thiếu nhi, kỳ ảo nổi tiếng khác. jyajya, sinh tại Fukuoka, từng làm nhân viên cho một công ty phát triển các ứng dụng trên điện thoại. Năm 2011, jyajya bắt đầu ra làm thiết kế tự do và hiện đã lấn sân sang cả lĩnh vực vẽ minh họa.   Mời các bạn đón đọc Thiên Đường Tiền Xu Tập 1 của tác giả Hiroshima Reiko.
Phật Tội - Đẳng Bình
Nàng mang trong mình nửa dòng máu quỷ, nửa dòng máu người. Vì lẽ đó tộc nhân ruồng rẫy nàng, loài người xua đuổi nàng. Ngay chính cha mẹ ruột cũng từ nàng.“Y” cả đời nguyện hướng Phật. Phật chỉ Đông y không dám rẽ sang Tây. Phật chỉ y hoàn tục cưới nàng làm vợ, trừ họa nhân gian, y chỉ còn nước nghe theo. Vậy là y lên đường hỏi vợ. Y dám cưới. Nàng dám gả. Nàng yêu y! Nhưng trong “y” lại có một y khác. Kẻ đó dùng một đời tính kế hằng mong được người đời công nhận, được thiên hạ công nhận, được chính những kẻ vứt bỏ công nhận. Kẻ đó cũng cô độc giống như nàng. Hai kẻ độc hành vô tình gặp nhau giữa chốn nhân gian, đi cùng nhau một đoạn đường. Vì lẽ sinh tồn, vì mục đích mà kẻ đó tính kế nàng hết lần này đến lần khác. Hai kẻ bị cả thế giới ruồng bỏ cuối cùng đã tìm được nhau. Yêu hận xoay vòng. Nhưng cái đích vẫn là niềm cảm thông và thứ thuần khiết nhất, cao cả nhất vẫn là cách họ đã vì nhau mà tồn tại. *** Đêm trăng rằm. Buổi hừng đông. Thế gian chìm trong tịch lặng. Trong phòng, Ân Khánh thiền sư đang tham thiền nhập định, hai hàng lông mày vốn dĩ luôn bình tĩnh hiện không ngừng nhíu lại, gương mặt dần hiện vẻ bồn chồn. Vị phương trượng ấy nhìn thấy điềm trời. Điềm rằng vạn vật huỷ diệt, trời đất sụp đổ. Lòng thiền trông thấy trần thế mù mịt khói đen, núi non đổ nát, lửa cháy ngút trời. “Hi hi… ha ha… hi hi hi…” Tiếng cười ma quỷ vần vũ trên dòng sông máu, mây đen dày đặc, một cái vạc lớn từ từ trồi lên giữa sông, lông vũ đen tuyền rơi xuống từ bầu không, một nữ quỷ cánh đen sà xuống thấp, ném một vật vào cái vạc bao bọc giữa sục sôi máu lửa. Ầm một tiếng, đất trời rền vang, chừng như ngàn quỷ vạn quỷ đang đồng thanh rên xiết, rền rĩ kêu khóc, cả nhân gian từ từ chìm vào mênh mông máu lửa. “Ha ha ha… Hi hi hi…” Nữ quỷ giang rộng đôi cánh, lơ lửng giữa trời, ngửa mặt cười lớn. Thứ nàng vừa ném vào vạc, là một con người. Một nam tử tuấn tú đang khoanh chân ngồi nghiêm ngắn. Ân Khánh mở choàng mắt… Kẻ đó là… .. Mời các bạn đón đọc Phật Tội của tác giả Đẳng Bình.
Bạch Mã Hoàng Tử, Chàng Ở Đâu? - Agathe Hochberg
Một điều vô cùng chắc chắn: thời nay chẳng kiếm đâu ra bạch mã hoàng tử! Nam giới toàn những kẻ hoặc miệng lưỡi dẻo quẹo, hoặc bủn xỉn, hoặc ích kỷ vô trách nhiệm, hoặc gàn dở thậm chí ấu trĩ và nhu nhược đến nực cười. Bằng chứng ư? Chính là vô số những bức mail độc nhất vô nhị và cùng lúc hấp dẫn khôn cưỡng giữa hai cô nàng Ariane và Justine, một ở Paris, một ở New York, một đã có chồng, một còn độc thân. Và một điều còn chắc chắn hơn nữa: chính bạn sẽ bị cuốn theo mối bận tâm chung của hai cô nàng ấy từ lúc nào chẳng hay, đến mức chỉ có thể buông cuốn sách xuống chừng nào bạn đã biết được kết cuộc. “Trong tấn hài kịch lôi cuốn, vui nhộn và đúng mực này, Agathe Hochberg biết bắt lấy nhạc điệu của thời gian với cả sự thông tuệ lẫn hài hước.” - Pascale Frey, Lire *** Đôi nét về tác giả Sinh tại Paris, Agathe Hochberg lớn lên và trưởng thành tại cả Pháp và Mỹ. Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành luật và thương mại quốc tế, cô quay sang lĩnh vực điện ảnh. Trải qua quãng thời gian tác nghiệp như một nhà báo chuyên về lĩnh vực âm nhạc và nhờ vào sự sáng dạ, tinh tế và hài hước, Agathe Hochberg đã có được một lượng lớn độc giả ngay sau khi phát hành cuốn tiểu thuyết đầu tay Bạch mã hoàng tử: chàng ở đâu? vào năm 2003. Tiếp nối thành công ấy là một loạt các tiểu thuyết khác như Mes amies, mes amours, mais encore? (2005), La Coupe du monde et autres footaises: le dico non officiel (2006), Lettres à ma fille (2006), Lettres à mon amour (2007), và Lettres à ma mère (2007). *** - Trượt tuyết nhé? Dĩ nhiên là không. Hồi còn nhỏ tôi đâu có được học: tôi trèo lên ván trượt tuyết lần đầu tiên vào năm mười bảy tuổi; thật điên khùng, cái gọi là ý thức về sự nguy hiểm có thể làm hỏng bét mọi thú vui. Thế nhưng tôi đã nỗ lực, bạn bè thay phiên nhau chỉ bảo cho tôi còn tôi thì ngoan ngoãn chống gậy, gập đầu gối... trong khi lũ nhóc bốn tuổi vượt mặt tôi cái vèo. Sau một tuần, trên người tôi xuất hiện những vết tím bầm hẳn là khả dĩ giúp tôi có thể xuất hiện trong bách khoa thư về những bọc máu, và rốt cuộc tôi đã có thể khập khiễng trở về nhà. Đấy, những kỷ niệm duy nhất về núi non của tôi là thế đấy, đống kỷ niệm ấy và chuyện ăn mặc. Chưa bao giờ tôi lại mất nhiều thời gian đến vậy cho việc khoác đồ vào và cởi đồ ra. Khoác đồ, cởi đồ; trèo lên, bước xuống: chẳng phải chuyên môn của tôi. Mà ở đó trời còn lạnh, rất lạnh nữa chứ. Tôi ghê sợ cái lạnh, khi lạnh tôi cảm thấy mình thật nhỏ nhoi. Lạnh lẽo thật chẳng phải thứ gì thân thiện cho lắm, vả lại, đã co ro là chỉ có co ro một mình. Được rồi, giờ thì phải trả lời cô ấy thôi: Không, tớ không định đi trượt tuyết cũng chẳng định đi ra biển, trong kỳ nghỉ tớ thích tham quan các thành phố hơn. Tôi viết cho Justine, cô bạn mới quen vẫn giữ liên hệ với tôi qua mạng, chúng tôi gặp ở một đám cưới nơi cả hai cùng là người làm chứng. Đến tiệc cocktail, cô ấy hỏi tôi: - Cuộc sống khi kết hôn sẽ thế nào? Tôi hơi lưỡng lự chút xíu, tôi không muốn làm cô ấy thất vọng nhưng cuối cùng tôi cũng trả lời: - Rất khó khăn. - Sao ai cũng nói thế nhỉ? - Vì đó là sự thật... Có thể nói điều đó giống như việc cặp đôi mà không kết hôn và có khuynh hướng tai hại là tin rằng mình đã chiếm được người kia. Justine sống ở New York, cô ấy ba mươi hai tuổi, tóc đen và mắt xanh quyến rũ. Cô ấy cũng rất thông minh và sinh động, đến nỗi mà ngay cả một cô gái tự nhận là hiện đại như tôi cũng phải tự hỏi sao cô ấy lại không kết hôn. Thế là ngay lập tức chúng tôi bị cuốn vào phần sôi nổi nhất của câu chuyện. Các cô gái tuổi chúng tôi không có thời gian để lãng phí, dù câu chuyện là gì đi chăng nữa. ... Mời các bạn đón đọc Bạch Mã Hoàng Tử, Chàng Ở Đâu? của tác giả Agathe Hochberg.
Cuộc Đời Chín Ngày - Thierry Cohen
Một chuyện tình được viết ra với phong cách từa tựa như Marc Levy và Guillaume Musso - nhẹ nhàng, lãng mạn, ngập tràn cảm xúc nhưng cũng không kém phần hồi hộp và ly kỳ. Jeremy luôn tin rằng Victoria yêu anh, họ sẽ chung sống với nhau. Cái ngày cô rời bỏ anh, 8/5/2001, Jeremy quyết định từ giã cuộc đời và kết tội Chúa là người đã gây ra mọi bất hạnh cho anh. "Chúa ơi... Tại sao con lại kêu tên Người? Người có ở đó không? Có từng ở đó không? Người có thấu được những lời cầu nguyện của con? Thôi nào Chúa ơi, chúng ta hãy thanh toán nợ nần nhé! Làm sao Chúa trời nhân từ là thế lại tạo ra một con người tuyệt vời như nàng ở cận kề con rồi lại chối từ không trao nàng cho con? Vì mục đích gì vậy? Đế con phải đau khổ ư? Người đã thành công rồi đấy! Con đang đau khổ đây. Đến mức không thiết sống nữa. Thế nào, Người tự hào về mình chứ? Con trả lại Người tương lai của con đấy. Hãy đem nó cho kẻ khác đi. Người chỉ mách con vực thẳm thì con xuống đó đây". Nhưng kỳ lạ thay, khi Jeremy tỉnh dậy, Victoria đang ở đó và cô vẫn yêu anh. Đó là ngày 8/5/2002. Một năm đã trôi qua và mặc cho mọi sự ngỡ ngàng, ngạc nhiên, anh thấy mình như đang ở chốn Thiên đường trần gian... Sau một ngày đầy bất ngờ, Jeremy lại chìm vào giấc ngủ sâu. Khi anh mở mắt ra, lại một năm nữa đã trôi qua, một năm mà anh không có chút ý niệm nào về những gì đã xảy ra. Victoria đang mang thai đứa con của anh... Khi Jeremy tỉnh dậy vào ngày 8/5/2004, anh đã là bố... Nhưng thời gian dường như trôi ngày càng nhanh, Jeremy thấy mọi việc diễn ra trong những lần tỉnh dậy của mình ngày càng hỗn loạn. Những giây phút thức tỉnh hiếm hoi, anh dành để cố tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy với mình... Và rồi đến sáng ngày 8/5/2010, khi anh mở mắt ra, Victoria đã bỏ đi. Cô đã bỏ anh và kết tội anh là một kẻ độc ác, ích kỷ, tồi tệ, không thể chịu đựng nổi. Dần dần, anh phát hiện ra mình đã gieo rắc nỗi sợ hãi cho những người xung quanh. Trong cái cuộc sống mà anh đã cố rời bỏ ấy, anh trở thành một con người hoàn toàn khác và cư xử như một tên khốn nạn với tất cả những người mà anh yêu quý. Cho tới khi anh thấy mình chỉ còn lại một mình trên thế giới này. Liệu anh có thể thoát ra khỏi chốn địa ngục này? Ai là kẻ đã đóng giả anh và phá hoại cuộc đời anh? Jeremy đã chết? Hay anh đã phát điên? Hay mất trí nhớ? Hay anh bị trừng phạt vì đã dám thách thức Chúa? Thierry Cohen, tác giả của Cuộc đời chín ngày, dẫn dắt người đọc vào một câu chuyện tình kỳ lạ bắt đầu bằng... một vụ tự tử, một câu chuyện tình diễn ra nơi hành lang thời gian, giữa sự sống và cái chết, nơi thực và ảo đan xen... Câu chuyện của Jeremy bắt đầu khi tất cả đã kết thúc. Khi tự tử, anh đã bước vào một thế giới khác, trong đó anh phải đối diện với những hậu quả do hành động điên rồ của mình gây ra. Chính với tác phẩm đầu tay Cuộc đời chín ngày, Thierry Cohen được trao giải Grand Prix d'Ormesson của Pháp năm 2007. Cuốn sách đã được dịch ra 10 thứ tiếng và chuyển thể thành kịch bản phim. Bắt nguồn từ việc một người bạn thân của mình tự tử, Thierry Cohen tự hỏi liệu ông có thể kể câu chuyện gì để bạn từ bỏ quyết định kia, phải nói gì để bạn hiểu rằng anh ta không cô độc giữa thế giới này và vẫn còn rất quan trọng đối với nhiều người khác. *** Thuốc ngủ, rượu whisky, cần sa. Nằm xuống. Mình biết mình làm gì. Chỉ nghĩ đến phương pháp. Chỉ nghĩ đến những động tác. Chỉ nghĩ đến bản thân, ở đây, trong phòng khách này, đến chai rượu, đến những viên thuốc. Chỉ mình mình thôi. Cái nút. Ống thuốc. Há miệng, để thuốc lên lưỡi, đưa chai lên môi. Nuốt. Nghĩ đến phương pháp. Không gì khác. Không nghĩ đến bố, không nghĩ đến mẹ. Nhất định không. Nghĩ đến nỗi nhục nhã của mình. Chỉ một mình, ở đây. Mình và nỗi nhục của mình. Mình biết mình đang làm gì. Rồi bố mẹ sẽ hiểu. Có thể. Mà mình đâu thèm quan tâm đến việc họ có hiểu hay không! Không… Không nghĩ đến điều ấy. Không nghĩ đến ai hết. Hôm nay, mình là người quyết định! Mình không thiết gì cuộc sống này nữa. Nó là một cuộc tra tấn, một sự sỉ nhục. Mình là người quyết định. Và mình quyết định sẽ vứt quách nó đi. Mình hoàn toàn làm chủ được tình thế! Và nếu không đủ can đảm, nếu có ý định đứng dậy hay dừng tất cả những việc này lại, mình sẽ nghĩ đến nàng. Đến nàng, cuộc sống của mình và là người đã từ chối mình. Không nghĩ đến ai khác, những người yêu thương mình, mà nghĩ đến nàng, người không hề yêu mình, không muốn yêu mình. Thậm chí không hề muốn thử yêu mình. Làn da mịn màng, đôi mắt xanh biếc, nụ cười của nàng. Nụ cười của nàng! Đó chính là sự ve vuốt mà vẻ đẹp của nàng trao tặng cho những ai đến gần. Giờ nó đã trở thành một nỗi đau. Không, tất cả những gì thuộc về nàng đã khiến mình lạc lối, đã xô mình đến vực thẳm này. Vực thẳm của cái chết đối lại với nỗi trống rỗng của cuộc đời mình. Nào có khác gì nhau đâu? Chúa ơi, sao đầu óc con quay như chong chóng thế này. Chúa ơi… Tại sao con lại kêu tên Người? Người có ở đó không? Có từng ở đó không? Người có thấu được những lời cầu nguyện của con? Thôi nào Chúa ơi, chúng ta hãy thanh toán nợ nần nhé! Làm sao Chúa trời nhân từ thế lại tạo ra một con người tuyệt vời như nàng ở cận kề con rồi lại chối từ không trao nàng cho con? Vì mục đích gì vậy? Để con phải đau khổ ư? Người đã thành công rồi đấy! Con đang đau khổ đây. Đến mức không thiết sống nữa. Thế nào, Người tự hào về mình ư? Con trả lại Người tương lai của con đấy. Hãy đem nó cho kẻ khác đi. Người chỉ mách con vực thẳm thì con xuống đó đây. Mình không sợ. Chỉ nghĩ đến phương pháp. Mẩu giấy vẫn còn bốc khói. Phê thêm một chút nữa. Đưa mình ra khỏi chính mình để tách khỏi nàng. Này đây tâm hồn mình bay bổng, được ru đưa bởi khói và rượu. Tiếp đến là thuốc ngủ. Đó là phương pháp. Mình đang vã mồ hôi. Không sợ. Chỉ vài giây nữa thôi. Nghĩ đến nàng. Mình đã quyết định nói hết với nàng. Ngày hôm nay, ngày mình tròn hai mươi tuổi. Để tự mình giải thoát khỏi những mối ngờ vực. Và cuối cùng là để biết. Mình đã chuẩn bị thật kỹ… Nhưng liệu có cần phải chuẩn bị không nhỉ? Mình có biết bao nhiêu điều muốn nói với nàng. Nhưng nào nàng có muốn nghe, muốn hiểu. Mình đã nói với nàng tình yêu thời thơ ấu. Phần đầu của câu chuyện. - Nhưng hồi đó bọn mình mới có chín tuổi mà, Jeremy! nàng vừa cười vừa nói. Mười tuổi. Không trẻ con lắm đâu khi đã lên mười. Mình yêu nàng đến phát điên, còn nàng thì rất quý mình. Với nàng, tất cả chỉ là một trò chơi con nít, một vài nụ hôn trong sáng, một tình cảm thân tình trìu mến, một giai điệu yêu kiều. Một kỷ niệm xa vời nhuốm màu dĩ vãng. Còn với mình, đó lại là khởi đầu của cuộc sống. Một thứ ánh sáng nóng bỏng đến trước ánh sáng mùa hè và chia rẽ hai đứa. - Chúng mình đã trở thành bạn. Thậm chí cậu từng là người bạn tâm tình của mình! ... Mời các bạn đón đọc ​Cuộc Đời Chín Ngày của tác giả Thierry Cohen.