Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ship CP Showbiz Rồi Hot Hòn Họt

Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Ship CP Showbiz Rồi Hot Hòn Họt của tác giả Mê Đồ Vị Phản: Tiết Lam một sáng nọ xuyên sách,trở thành nữ minh tinh cùng tên với mình trong showbiz. Nữ minh tinh này hiện tại bị toàn mạng ném đá, thê thảm chấm dứt hợp đồng, bên cạnh chỉ có đúng một người không rời không bỏ là người quản lý tay mơ. Quản lý tay mơ phát hiện đồng chí nghệ sĩ trước giờ vẫn luôn không tích cực PR, dạo gần đây hình như cuồng ship cp* các kiểu, vì vậy… Cp: couple; ship cp: chèo thuyền Người quản lý: Có một tiết mục gửi lời mời, em tham gia nhé? Tiết Lam: Bị ném đá tới xây nhà được rồi, giải nghệ thôi ạ. Người quản lý: Còn mời cả cặp cp dạo gần đây rất nổi. Tiết Lam: Được ạ. Người quản lý: Có show thực tế mời em, đi không? Tiết Lam: Không đi. Người quản lý: Có cặp vợ chồng gương mẫu trong giới giải trí là khách mời đấy. Tiết Lam: Đi thôi. Người quản lý: Có một vai trong phim cổ trang đang casting, thử không? Tiết Lam: Kỹ thuật diễn tệ, không pass nổi đâu ạ. Người quản lý: Phim đam cải, vai này chẳng qua là chân chạy việc, toàn bộ đều đi theo hai diễn viên chính. Tiết Lam: Cam đoan sẽ nhận được vai. …….. Sau đó, đông đảo giang cư mận phát hiện, Tiết Lam trước giờ thích gây chuyện vậy mà thay đổi rồi. Trong chương trình, lúc người khác liều mạng thể hiện tài nghệ thì cô nàng trốn trong góc, cười như bà thím*. Tại lễ trao thưởng, nữ minh tinh nhà người ta đọ nhan sắc, cô nàng khoanh tay, cười như bà thím. Trong hậu trường phim, ai nấy đều nô giỡn cười đùa, cô nàng hai tay nâng mặt, cười như bà thím. Nụ cười kiểu hiền từ, yêu thương, chiều chuộng. Trong lúc tất cả mọi người đều cho rằng Tiết Lam “khìn” rồi thì có netizen tinh ý phát hiện, Khoan đã, nụ cười bà thím này quen quen à nha… Mọe nó, đây không phải là toai khi đang ship cp sao?! [Văn án ver. rồ-man-tịt] Tiết Lam xuyên thành nữ minh tinh Tiết Lam, chị sinh đôi của Thịnh Lâm trong cp nam – nam trời định của cô. Vốn dĩ, mẹ sợ con trai bị BẺ.CONG nên muốn người chị gái là cô vào đoàn phim đóng một vai, tiện thể làm gián điệp! Có thể ship cp ở cự ly gần, Tiết-cầu-còn-không-được.Lam: Mẹ, mẹ yên tâm, cứ giao hết cho con. Vì vậy, sau khi vào đoàn, Tiết Lam nhìn hai người họ bằng ánh mắt hàm xúc, Vỗ vai em trai: Em trai, chị ủng hộ em, hai đứa cứ dũng cảm theo đuổi tình yêu chân chính, chuyện nối dõi tông đường nhà mình cứ giao cho chị! Thịnh Lâm:…… Thời Chí cp của Thịnh Lâm:…….. Từ đó về sau, Tiết Lam tận sức hỗ trợ các kiểu, quang minh chính đại, núp bóng âm thầm, đủ hình đủ dạng. Nhưng Tiết Lam cả ngày oang oang: “Kẻ xé cp trời định của mị đi chết hết đi”, một ngày nọ thế nhưng phát hiện tên xấu xa đó lại là chính mình! Vì vậy, sau khi cô và Thời Chí công khai yêu nhau, Thịnh Lâm: Không ngờ đây chịu oan thay hai người lâu như vậy! Mẹ Tiết: Con gái à, không cần phải vậy, mẹ chỉ kêu con đi làm gián điệp, đâu nhất thiết phải cho mình vào tròng như vậy đâu. Bạn bè từng là cp fan: Chị, sao chị có thể tự tay kéo sập cp của mình cơ chứ. [ Nữ chính lưu manh thật thà x Nam chính đẹp trai phúc hắc] Một câu giới thiệu ngắn gọn: cp fan, giải tán thoi Ý tưởng: Cuộc sống cần đơn giản hơn, vui vẻ hơn. Chống chỉ định: Truyện có nhiều tình tiết ship cp với trình nhảy số bằng tốc độ 5G của cp fan, vì vậy nếu bạn dị ứng với fan cp có thể quay xe.  Truyện sử dụng khá nhiều ngôn ngữ mạng, nên với trình tiếng Trung lẹt tẹt chủ yếu sống nhờ QT như mình sẽ chém gió hơi nhiều. *** Note: mình tin mọi người hẳn đều là dân thâm niên trong làng luyện ngôn tình, nhưng để đảm bảo dù là newbie hay các bạn mới đổi gu sang showbiz vẫn có thể hiểu được từ ngữ thường dùng trong giới giải trí và fandom nên mình vẫn sẽ chú thích các kiểu theo hiểu biết của mình nha. Đồng thời mình sẽ chém gió, dùng xì tai ngôn ngữ mạng VN, vì vậy nhiều chỗ từ ngữ sẽ hơi khác với văn gốc. “Tổ chương trình mấy người sao có thể như thế, trước đó rõ ràng đã quyết định sẽ biểu diễn múa, sao gần tới lúc lên sân khấu lại đổi thành hát chứ, như vậy không phải là chơi xỏ người khác à.” Trong phòng hóa trang ở hậu đài chương trình, người đại diện của Tiết Lam – Cao Thông – đang cố gắng nói lý với nhân viên bên cạnh. Thái độ của nhân viên tổ chương trình cực kỳ phách lối: “Đâu thể nói vậy, trong hợp đồng của chúng ta giấy trắng mực đen có viết rõ ràng mà, phải tuân theo sự sắp xếp của chương trình. Hơn nữa, bài được chọn còn là bài hát của mấy người, cũng có phải chưa từng hát bao giờ đâu, sợ gì chứ.” Sắc mặt Cao Thông xanh mét. Có thể giống nhau sao, đây là chương trình trực tiếp, không hề có bất kỳ chỉnh âm nào hết đó. Nhân viên sau khi thông báo cho có lệ với họ xong thì rời đi, đầu cũng không hề ngoảnh lại. Mà đương sự Tiết Lam ngồi trên ghế trong phòng hóa trang, tay khoanh trước ngực, đầu cúi xuống không biết là đang nghĩ gì. Cô vốn là một hồn ma lang thang trên đời không biết đã bao lâu, mười mấy năm trước đột nhiên xuyên vào quyển sách này, nhưng cô không chỉ chưa bao giờ đóng vai chính, ngay cả nhân vật làm nền của làm cảnh cũng chưa từng. Ai có thể ngờ được, “người” xuyên sách rốt cuộc lại là một hồn ma, còn chẳng hiểu vì sao lại bị trói buộc bên cạnh nữ phụ qua đường Giáp, không thể nào cách cô nàng quá một trăm mét. Về phần nữ phụ qua đường này, cô ấy cùng tên cùng họ với cô, đều là Tiết Lam, hiện đang là một nữ minh tinh hắc hồng* bị ăn chửi ngập đầu trong showbiz. *Nổi tiếng nhờ bị ném đá. Không ngờ cô chỉ đổi chốn làm ma, còn bị giới hạn tự do, nghĩ tới chuyện này Tiết Lam thực sự muốn chửi đổng. Có điều mười mấy năm đã trôi qua, cô cũng quen rồi, nhưng sao lại quái đản xuyên thành nữ phụ qua đường Giáp mà cô vẫn luôn bị ràng buộc bên cạnh cơ chứ? Rõ ràng một giây trước, cô còn ở cạnh điện thoại của nhân viên công tác bên ngoài mà hăng say ship cp thì đột nhiên trời đất quay cuồng, hồn phách của cô bị kéo mạnh vào bên trong lốc xoáy, còn chưa kịp có bất cứ phản ứng nào thì trước mắt đã đen thui, mất đi ý thức. Sau đó cô xuyên thành người này, lẽ nào vụ xuyên sách còn có bất ngờ phía sau? Hôm nay chính chủ là một trong những khách mời trợ diễn trong show tuyển chọn, trước đó vốn đã bàn xong với tổ chương trình, cô ấy sẽ múa cổ điển, nhưng trước khi lên sân khấu thì được bảo khách mời trợ diễn nhảy múa nhiều rồi, tính trùng lặp của chương trình quá cao, bảo cô ấy đổi thành ca hát. Nhưng vấn đề là chính chủ hát bị lạc tone, hơn nữa còn là loại lạc đến độ má cũng nhận không ra. Lẽ nào chính chủ đột nhiên ngủm củ tỏi là vì để trốn tránh ca hát? “Lam Lam, chuyện này chỉ trách anh, không thì hôm nay chúng ta đừng ghi hình nữa, cùng lắm là đền tiền vi phạm cho họ.” Cao Thông tức giận nói. Tiết Lam hững hờ liếc anh một cái, “Công ty đồng ý sao?” Cao Thông cứng họng. Thái độ của công ty đối với Tiết Lam phân nửa đã gần như là bỏ mặc, đương nhiên sẽ không đồng ý. “Vậy thì cứ thế đi, hát cũng chẳng sao.” Tiết Lam nói. Đừng cho rằng cô không biết ý đồ của chương trình. Vừa rồi lúc cô bay lơ lửng xung quanh bên ngoài, chính tai cô đã nghe thấy đạo diễn và nhà sản xuất len lén rì rầm, nói gì mà quá nhiều tiết mục, phải bỏ bớt một cái. Tổ chương trình đây là muốn ép cô thấy khó mà lui, thuận tiện còn có thể kiếm được một khoản tiền vi phạm hợp đồng. Bộ dạng Cao Thông như bị sét đánh. Người khác không biết chứ anh thì hiểu rất rõ, Tiết Lam để ý việc mình hát bị lạc tone đến cỡ nào, từ lúc debut tới giờ cô chưa từng hát trước mặt công chúng. Tiết Lam mặc kệ Cao Thông, ngay cả quần áo cũng không thay, cô mặc đồ múa, xuất hiện trên sân khấu đang phát trực tiếp. Đạo diễn sân khấu và nhân viên chương trình nhìn thấy Tiết Lam, bộ dạng cũng hệt như nhìn thấy quỷ. Tiết Lam nét mặt thản nhiên: “Không phải nói hát sao, nhìn tôi như vậy làm gì, bắt đầu đi.” Sắc mặt đạo diễn cùng nhân viên hết sức khó coi, quay về phía phó đạo diễn, đáy mắt rõ ràng hiện lên câu hỏi – Không phải anh nói chắc chắn cô ta sẽ không hát à? Phó đạo diễn cũng không khỏi toát mồ hôi. Anh ta cũng không biết xuất hiện vấn đề ở chỗ nào, tin này do một em gái nói cho anh ta, hơn nữa em gái đó còn bảo tin tức tuyệt đối đáng tin, hẳn là sẽ không có sai sót mới phải chứ. Tiết Lam vừa xuất hiện, phòng live lập tức trở nên xôn xao, xuất hiện đủ loại comment ném đá, ngay cả nhân viên chương trình nhìn thấy mà cũng nhịn không được nhíu mày. Nhưng chuyện này cũng rất đỗi bình thường. Chính chủ là một minh tinh hắc hồng bị chửi tới vuốt mặt không kịp, anti fan đương nhiên không chỗ nào không có mặt. Lại nói trước đó tổ chương trình cũng dùng chính chủ ra làm mánh lới tuyên truyền dữ dội một phen, thấy chưa, đám anti fan lập tức đua nhau tới rồi. Nói ra thì Tiết Lam không thể không thừa nhận, chiêu đổi tiết mục ngay trước khi lên sân khấu của tổ chương trình này quả thật đáng hận kinh đời. Bọn họ không chỉ muốn buộc cô bồi thường tiền vi phạm, e là còn định dùng tin xấu “Tiết Lam chơi bẩn, bỏ diễn tại hiện trường” , từ đó kéo một làn sóng chú ý cho chương trình của bọn họ đây mà. Mặc kệ người ở hiện trường có mưu đồ xấu xa thế nào, nếu Tiết Lam đã đứng trên sân khấu biểu diễn, vậy bọn họ đã đâm lao thì phải theo lao, đạo diễn chỉ có thể ra hiệu phát nhạc cho cô. Nhạc dạo quen thuộc vang lên, Tiết Lam mặc trang phục múa cổ điển đứng giữa sân khấu, ống tay áo phấp phới bay, có một loại mỹ cảm đẹp đến động lòng người. Người có mặt tại hiện trường cũng như đang xem live, bất kể là muốn hay không nhưng đều không thể không thừa nhận một sự thật, gương mặt kia của Tiết Lam thật sự đẹp đến độ nhân thần đều căm phẫn. Nhạc dạo đã sắp kết thúc, Tiết Lam tự tin cầm mic lên, đồng thời cũng kéo cả trái tim của người ở hiện trường lẫn người đang xem live. Mấy giây sau, công chúng đồng loạt ồ lên, Tiết Lam cũng sửng sốt. Ể, chưa vô nhịp. Không sao, chờ nhịp sau là được. Tiết Lam bình thản thong dong đứng giữa sân khấu. Cuối cùng chờ tới nhịp kế tiếp, lần này rốt cuộc bắt được rồi, nhưng cái cổ họng này của cô suýt nữa tiễn người ở hiện trường và xem live lên đường. Hiện trường an tĩnh đến lạ lùng, ngay cả người đang xem live cũng phút chốc dại ra, comment cũng tạm ngừng. Lúc này trong não mọi người chỉ văng vẳng một giọng nói: Cô gái xinh đẹp dường này nhưng giọng hát lại như đòi mạng người ta! Tiết Lam đương nhiên biết mình hát khó nghe cỡ nào, dù gì ngũ âm không ổn không chỉ có mỗi mình chính chủ, rất không may cô cũng là một thành viên trong “đảng chênh phô” , cộng thêm bản thân chính chủ trời sinh cổ họng khủng, coi như hoàn toàn hết thuốc chữa. Thế nên, lật ngược tình thế hay vả mặt gì gì đó thì…khó quá bỏ qua. Nhưng chuyện như ca hát này ấy mà, lạc tone thì lạc tone, không có tự tin là chấm hết, đâu ra lắm thứ như vậy, người nghe còn không sợ thì cô sợ quái gì. Chỉ cần cô hát đủ to đủ tự tin, vậy thì người ngượng sẽ là người khác. Vì vậy, Tiết Lam dùng cổ họng khủng ấy rống lên, tự tin vô đối ca hết cả bài bằng giọng siêu siêu to. Thần kỳ ghê ta ơi, gần như không có câu nào vô tone hết. Một bài hát tình ý tràn trề siêu hay, được cô dùng loại biểu cảm “tất cả chết hết cho bà ” hát xong. Người hướng dẫn, học viên, đạo diễn lẫn nhân viên công tác ai nấy mặt mày thảng thốt nhìn người đứng trên sân khấu, nhất thời á khẩu không nói được gì. Ca khúc đã xong, Tiết Lam cúi người chào, phóng khoáng rời khỏi sân khấu, ngay cả cơ hội để MC lẫn người hướng dẫn đôi bên bình luận cũng không cho. Chờ tới khi Tiết Lam rời đi rồi, người có mặt ở hiện trường mới tỉnh hồn, mà lúc này comment phòng live cũng bùng nổ banh cả lỗ — “Cừ thật, cổ họng này suýt nữa thì tiễn tui lên đường rồi!” “Đậu xanh, đây là show tuyển chọn, tổ chương trình khùng rồi hả, cho một người hát khó nghe cỡ đó làm khách mời trợ diễn.” “Hát khó nghe cỡ đó mà cũng dám xuất hiện cho mất mặt, Tiết Lam quả nhiên không hổ là cave thích xào xáo, đây là muốn nổi đến phát điên rồi à.” “Thặc muốn hỏi một câu, cô ta làm thế nào mà rõ ràng hát bình thường đến thế nhưng lại có thể tự tin đến vậy?” “Không thể không nói, cách hát như kiểu radio thể dục này thật sự khiến toai có một cảm giác mới lạ, không được, lát nữa toai phải xem lại lần nữa, mới rồi ngạc nhiên quá đỗi, chưa kịp cười, há há há há….” “Lầu trên giở nách lên coi thử nào, cách hát kiểu radio thể dục? ! Mặc dù thâm nhưng được cái chuẩn vl, há há há há…..” “Nguồn vui của mị hum nay không phải Tiết Lam thì còn ai vào đây, không được, mị cười trước đã, dáng vẻ chênh phô một cách cực kỳ nghiêm túc kia của bả thật sự mắc cười quá, mị tuyên bố, người mới trong giới hài đã ra đời!” Hướng gió trong phòng live đột nhiên dịch chuyển, một hàng “há há há há” bay qua, danh hiệu “cây hài” cũng được liên tục xuất hiện trên màn hình. Tiết Lam cũng không biết mình gặt hái được danh hiệu “cây hài” kia, cô đi thẳng một đường lên xe bảo mẫu, Cao Thông vẻ mặt muốn nói lại thôi. Tiết Lam mặc kệ anh ấy, cầm di động của chính chủ lên, hai mắt nhịn không được sáng rực. Mọe nó, đây chính là món đồ cô thích nhất lúc làm ma nè. Vật này chưa bao giờ tự mình chạm qua nhưng mấy năm nay sớm đã nhìn tới mòn con mắt. Tiết Lam quen đường thuộc lối mở khóa, cô vừa vào giao diện di động thì nháy mắt biết được nguyên nhân khiến chính chủ mất ngay tại chỗ. Trên weibo, bạn trai cũ của chính chủ cùng người mới vui vẻ công khai! Chuyện này phải kể từ một tháng trước, chính chủ đột nhiên bị bạn trai đã quen nhau ba năm đá, ngay cả một lý do chia tay cũng không có. Sau khi gọi điện, xóa weixin, điện thoại kéo vào black list, hoàn toàn không có tin tức. Đúng là thứ dữ trong đám sở khanh*. Nguyên văn: tra nam Có điều người đáng thương hiển nhiên cũng có chỗ đáng giận, đồng chí này cũng quá mức ngốc – bạch – ngọt + não yêu đương rồi. Thật ra, cô ấy và vị bạn trai sở khanh đó cũng không phải lần đầu chia tay, ba năm bị nói chia tay cũng hơn chục lần, lần nào sở khanh chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay thì cô ấy lại quay lại, Tiết Lam ở cạnh trông thấy mà tức điên. Thấy chưa, sau khi gã sở khanh tháng trước đề nghị chia tay, cô ấy còn ngốc nghếch chờ đối phương nguôi giận rồi sẽ hợp lại với cô ấy, ai ngờ chờ mãi đợi mãi bỗng nhiên nhảy ra tin này, chẳng trách chính chủ shock đến chịu không nổi. Tiết Lam nhìn bên ngoài xe, suy nghĩ dần bay xa. Thật ra bình tĩnh lại thì đối với việc xuyên thành chính chủ cô cũng không có gì bất ngờ. Nói đúng ra, mười mấy năm qua cô vẫn luôn có một loại dự cảm, ngày này sớm muộn gì cũng sẽ tới. Chỉ là không ngờ lại đến vào thời khắc như vậy, nghĩ tới tình cảnh chính chủ ở trong giới showbiz bị chửi té tát trước mắt thì Tiết Lam liền nhức đầu. Aizzz, không thì giải nghệ thôi, cô thật sự lười phải xử lý cục diện rối rắm thế này. Sau khi tiễn Tiết Lam tới nơi ở của mình, Cao Thông nhận một cuộc điện thoại liền vội vàng rời đi. Trước khi đi, Cao Thông còn không yên tâm căn dặn: “Tiết Lam, em cũng mệt mỏi cả ngày rồi, chuyện đó ấy mà, chính là, chính là đừng lên mạng, ngủ sớm chút nhé.” Tiết Lam đờ ra hai giây rồi lập tức liên tục đồng ý. Sau khi tiễn Cao Thông, Tiết Lam sớm đã phục hồi full máu, cô gấp rút về phòng lôi hết các sản phẩm điện tử như di động đồ ipad đồ ra, không lên mạng – làm gì có cửa với chụy! Cao Thông không cho cô lên mạng, chẳng qua là sợ cô bị ảnh hưởng bởi hai việc, một là cô hát lạc tone nên bị ném đá, hai là gã playboy Lý Gia Dương kia show ân ái. Chẳng qua những việc này cô thật sự chẳng để ý tẹo nào! Làm ma nhiều năm như vậy, những ngày tháng chỉ có thể lướt mạng ké người bên cạnh Tiết Lam chịu đủ rồi, bây giờ cô cuối cùng thực hiện được việc “tự do lướt mạng” rồi. Tiết Lam khoanh chân ngồi trên sofa, mở siêu thoại weibo* trong di động, đương nhiên, ipad cũng không rảnh rỗi, bắt đầu lướt video. Weibo: mạng SNS phổ biến của Trung Quốc, giống như chúng ta chơi facebook. Siêu thoại thì tương tự với group trên fb, vào đó có thể xem được các bài post trong group. Có điều không phải Tiết Lam đọc mấy tin tức tiêu cực hầm bà lằng của chính chủ mà là ship cp! Tiết Lam thích ship cp, đây là thú vui duy nhất của cô trong kiếp làm ma dài dằng dặc, tiểu trợ lý của chính chủ thích ship cp nên trước đó cô cũng được ké không ít. Liên quan đến việc ship cp, Tiết Lam thuộc hệ ai tới cũng không từ, các kiểu cp đều có thể ship, không phân biệt giới tính, bất luận là trong phim ngoài phim, nhân vật trên giấy hay là người thật, cô đều ship rất chi vui vẻ, độ phủ sóng cực kỳ rộng. Nhưng trong lúc cô đang vui vẻ ship trong siêu thoại cp thì di động đột nhiên có điện thoại gọi tới, là mẹ của chính chủ. “Alo, Lam Lam à, là mẹ đây, dạo gần đây con có thời gian không, giúp mẹ một việc nhé…” Tác giả có lời muốn nói: Lam Lam xông lên nào, đi ở tuyến đầu ship cp, người đầu tiên biết ship cp một cách chuyên nghiệp trong showbiz.   Mời các bạn mượn đọc sách Ship CP Showbiz Rồi Hot Hòn Họt của tác giả Mê Đồ Vị Phản.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Kịp Nói Yêu Em tiền truyện: Sương Mù Vây Thành - Phỉ Ngã Tư Tồn
Tiền truyện của Không kịp nói yêu em. Phỉ Ngã Tư Tồn dẫn đầu của các bộ tiểu thuyết Chiến ái, gặt hái một cách chấn động thành công Yêu hận tình thù tuyệt diễm kinh tế không ngừng nối tiếp Giết em cướp vợ, quân phiệt hỗn chiến Một câu chuyện tình yêu trong sáng ẩn sau những quyền mưu kinh thế, quốc hận gia cừu *** Văn án Gặp gỡ tình cờ Anh hùng mỹ nhân, khói lửa loạn thế, giang sơn như họa 3000 dặm Một thời hào kiệt, trải qua tình thù của gia quốc, quay đầu lại một lần nữa, bóng đêm đã tràn ngập Một nữ sinh bị kiềm cố trong danh phận Tam thiếu phu nhân Một người thuộc anh em nhà họ Dịch vì tranh đoạt địa vị mà tàn sát lẫn nhau Một lưu học sinh Trung quốc đang học trong trường sĩ quan lục quân Nhật Bản Một cô gái phong trần xinh đẹp nhưng lạnh lùng Đại quân phiệt cắt cứ một phương ... Một câu chuyện bao gồm đuổi bắt và cứu viện bình thường, lại có thể đem toàn bộ bọn họ kết nối lại cùng nhau Bọn họ ai cũng mang trong mình những mục đích không giống nhau, lại gom lại ở cùng với nhau Người biết che giấu ở dưới 'lớp mặt nạ', cất giấu dục vọng cùng thân phận chân thực không thể cho bất kì ai biết Trộm cắp, ám sát, hiếp bức, tất cả các thủ đoạn, ở sau nó chính là thế lực khắp nơi, tựa như một trận đấu cờ không tin tưởng đối phương, chính là sự tranh đoạt tài phú lợi ích. Mà âm mưu to lớn kia tựa như một cái lưới, từ lâu một cách lặng lẽ âm thầm mà thiết lập chung quanh bọn họ Ở thời đại mà sương mù vây quanh các tường thành, trước mặt quyền thế giang sơn, liệu có còn tồn tại phần tình cảm yêu thương nhỏ bé nào? ~~~ Mai_kari ~~~ Truyện này nó ngắn lắm luôn, cỡ 26 chương chính văn + 1 cái phiên ngoại à. Đoán thử xem trong cái đống nhân vật trên bạn Nam đóng vai nào nè ~~~ Tần Tang là nữ chính Dịch Liên Khải là nam chính Hai người họ là vợ chồng, nhưng cái CP vợ chồng này nó ngược dã man rợ >~
Thứ Nữ Sủng Phi - Nhất Tiểu Bình Cái
Truyện Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái. Là một tác phẩm rất hay được rất nhiều bạn đọc yêu thích, thuộc thể loại xuyên không. Câu chuyện nói về cuộc sống trong hoàng cung. Tác giả rất thành công khi viết về thể loại truyện này! Hiện truyện đã full và có file prc dành cho thiết bị di dộng. Nội dung truyện xoay quanh Phong Thành Vũ và Lý Viên. Mỗi người mỗi tài năng, mỗi hoàn cảnh khác nhau. Phong Thành Vũ: mục tiêu sống chính là  trở thành “Thiên cổ minh quân”, tất cả tính cách cùng tố chất đặc biệt đếu phù hợp là một vị hoàng đế tốt, nhưng mà ngồi trên ngôi vị. *** Đây là bộ truyện tôi đọc lại nhiều nhất trong suốt 8 năm đọc ngôn tình. Những lúc mệt mỏi hay tư tưởng có chút không thông lại mang ra đọc. Không phải vì nó quá xuất sắc, mà bởi nó nhẹ nhàng, thanh mát như chén chè sen đường phèn giải nhiệt mùa hè. Phong Thành Vũ là một vị vua tốt, lý tưởng của đời hắn là trở thành đấng minh quân lưu danh sử sách. Thế nhưng rất phiền não, rất đau lòng là hắn không có con trai. Lý Viên, thứ nữ trong nhà họ hàng xa của Lý Thông phán ngũ phẩm Ung Châu, bởi vì dịu ngoan mà được mẹ cả chọn đi cùng đích tỷ vào cung làm tú nữ. Ấn tượng ban đầu của Lý Viên với Phong Thành Vũ rất tệ. Nàng nói với Cẩm Tú rằng: “Ta hiện tại không phải giống như là cây chuối tây bị mưa đánh hay đóa hoa bị gió thổi tàn sao?” sau lần đầu thị tẩm. Nàng chán ghét hắn thô bạo, nàng ngại hắn... khụ khụ... kỹ thuật không tốt ????????. Với Phong Thành Vũ, Lý Viên có bộ dạng châu tròn ngọc sáng, hơi giống con mèo nhỏ ngày trước hắn từng nuôi, làn da nàng lại vô cùng mịn màng nên hắn có vài phần yêu thích. Chỉ vậy mà thôi. Nhưng rồi hắn lại để ý nàng lúc nào không hay. Có lẽ là lúc nàng niệm ra kinh người bài thơ nàng "sáng tác" trong vườn đào khiến hắn phải thốt lên: "Lý Dung hoa thật tài tình." Thơ rằng: "Nhất phiến nhị phiến tam phiến tứ phiến Ngũ phiến lục phiến thất phiến bát phiến Cửu phiến thập phiến thập nhất phiến Thập nhị phiến thập tam phiến thập tứ phiến Thập ngũ phiến thập lục phiến thập thất phiến ...Rất nhiều rất nhiều rất nhiều phiến." (trình độ cao siêu chẳng cần dịch nghĩa ????????) Hay lúc nàng trèo cây liễu xem trứng chim tước rồi lại không dám chạm vào vì sợ dính hơi người, chim mẹ sẽ thả nó từ trên cây xuống. Lại vì lưu một chút "kỷ niệm" mà bẻ cành liễu, tưởng tượng mình là nữ hiệp giang hồ ra đủ loại tuyệt thế võ công, để rồi chiêu kết thúc quất hẳn một roi lên mặt hoàng đế bệ hạ. Ấy vậy mà Phong Thành Vũ chỉ cấm túc nàng một tháng. Lý Viên từ chỗ ghét hắn háo sắc, hận hắn làm đau nàng, lại suýt nữa bóp chết nàng; nhưng rồi nàng nhận ra, ở cái thời đại nam tôn nữ ti này, thì Phong Thành Vũ đã đối tốt với nàng lắm rồi. Ngôi vị hoàng đế của Phong Thành Vũ nhìn như chắc chắn nhưng lại căn cơ không vững. Thái hậu và nhà mẹ đẻ của bà luôn rình rập ngôi vị kia. Phong Thành Vũ trúng ám toán, Lý Viên nhắm mắt làm liều cứu hắn một mạng. Hắn ôm nàng hứa hẹn: "Chỉ cần ngươi không thay đổi, trẫm chắc chắn sẽ bảo hộ ngươi chu toàn cả đời." Đối với một đế vương như hắn, cả đời là trịnh trọng cỡ nào kia chứ? Điều tôi thích ở nam chính Phong Thành Vũ là ý chí kiên định của hắn, kiên định làm vị vua tốt, kiên định dẹp ngoại thích, kiên định bảo vệ Lý Viên và kiên định làm người cha tốt. Hắn là người thông minh, lại để ý một nữ nhân với hai chữ thông minh cả đời không có duyên phận ????????. Nữ chính Lý Viên với tính cách đôi chút vụng về lại làm hắn thoải mái dễ chịu. Khi hắn luẩn quẩn trong lòng, nàng dùng phương pháp có chút ngốc của nàng vỗ về, an ủi hắn... Có người nói với tôi rằng, cái tên là một phần con người, tên "Viên" sẽ viên mãn, tròn trịa. Vậy nên, khi đọc cái tên Lý Viên, tôi nghĩ nàng sẽ có được hạnh phúc. Thật vậy, cuộc đời nàng sau khi gặp Phong Thành Vũ, tuy có đôi chút khó khăn nhưng bên cạnh luôn có người chống đỡ giúp nàng. Tâm tính Lý Viên lương thiện, bình thản, không xa cầu cũng không cố gắng tranh giành điều gì. Nàng biết điểm mấu chốt của Phong Thành Vũ, không tò mò về chuyện của hắn nếu hắn không muốn cho nàng biết và biết cách nương tựa vào Phong Thành Vũ để bảo vệ nhưng đứa trẻ của họ. Nghe thì có vẻ Lý Viên không sắc sảo nhưng nàng cũng rất có lý tưởng nha: "Lý Viên ôm lấy cánh tay Phong Thành Vũ, nhìn hắn một chút, lại ngắm trăng sáng. Nàng đột nhiên nói: “Thật ra thì thần thiếp cũng có mục tiêu tương lai của mình!” Phong Thành Vũ chân mày chau lên, cười nói: “Nga?” Lý Viên nhìn vẻ mặt hắn bộ dạng không tin, dùng sức hừ một tiếng, nói: “Đầu tiên, thần thiếp phải cố gắng giảm cân, thề phải trở thành một mỹ nhân siêu cấp thon thả”.  Phong Thành Vũ không tự chủ đè lên phần lưng phấn nộn của nàng, nghĩ đến châu viên ngọc nhuận ôm thoải mái như thế này! Giảm cái gì mà giảm. Lý Viên mới bất kể đến trong lòng hắn nghĩ gì, nàng vui vẻ nói tiếp: “Tiếp theo, thần thiếp sẽ nuôi dưỡng Châu Châu cùng Hi nhi thật tốt, tuyệt đối sẽ đem bọn chúng giáo dục trở thành hảo hài tử!”  Phong Thành Vũ trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra kế hoạch bồi dưỡng Hi nhi làm thái tử trẫm phải thực hiện sớm a! Về phần Châu Châu, ân! Trở lại phải nhớ dặn dò mama giáo dưỡng vạn lần không thểm để cho đứa bé kia trở nên “ngốc” giống mẹ nàng vậy." “Mục tiêu cuối cùng là” Lý Viên xoay đầu lại nhìn Phong Thành Vũ, gương mặt hồng hồng nói: “Thần thiếp muốn cùng hoàng thượng yêu thương nhau suốt đời”. Nhìn bộ dạng sửng sốt của Phong Thành Vũ, Lý Viên ngốc nghếch bật cười." Khép lại câu chuyện, tôi tự nhiên nghĩ: phụ nữ ngốc một chút, yếu ớt một chút, dựa dẫm và tin tưởng một chút cũng hay; đàn ông chỉ bảo bọc, chăm sóc cho người phụ nữ của họ khi họ cảm thấy đối phương cần họ; những người phụ nữ quá mạnh mẽ thường dễ vô tình bị làm tổn thương. Nhưng dù cho bạn chọn cách sống thế nào, thì hãy cố gắng sống sao cho thoải mái nhất và hãy nuông chiều bản thân thêm một chút nữa. Cuối cùng rồi cũng có người vì bạn mà nguyện làm tất cả ❤ À, truyện có chút thịt vụn, thời buổi toàn cơm chay thế này, các bạn dùng tạm ???????? __________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Viên_Viên Dung Hoa Bìa: #Tơ Chiêu Nghi *** Mới đầu nàng chỉ là một cung nữ hèn mọn trong Tử Cấm thành vô cùng to lớn này. ”Tố Nhi!” Quản Thanh cô cô lông mày vén cao cao lên, vẻ mặt không nhịn được nói: “Ngươi làm biếng cái gì đây! Nếu là làm trễ nải việc Giản tần nương nương giao phó, xem ta trị ngươi như thế nào!” “Thật xin lỗi, cô cô, để Tố nhi đi làm!” Vương Tố Nhi lảo đảo đứng lên, cho dù trong bụng truyền đến cơn đau như cắt như đau bụng sinh, trên mặt nàng vẫn như cũ lộ ra nụ cười mềm mại. Giản tần nương nương nay là tân sủng của bệ hạ, chỉ nhờ một điệu “bách hoa kinh hồng” mà làm chấn động thánh tâm. Trong hậu cung người người đều chỉ biết trên nâng dưới đạp, hôm nay nàng danh tiếng đang thịnh, tất nhiên muốn cái gì được cái đó. Cho dù là một yêu cầu nhìn có vẻ vô cùng hoang đường, thì các nô tài phía dưới cũng phải vắt hết óc mà suy nghĩ. Giống như nước rửa mặt mỗi ngày của nàng đều phải là sương lưu lại trên bách hoa buổi sáng sớm. Cầm lấy chiếc bình sứ cao ba tấc, Vương Tố Nhi cùng những người khác hướng ngự hoa viên đi tới. Lúc này sắc trời mới vừa trở sáng, trong không khí vừa âm vừa lạnh, bụng nàng đau càng thêm lợi hại! Nhìn chung quanh những người khác đã bắt đầu đi hứng sương mai, Vương Tố Nhi bụng đau không chịu được, liền gắt gao che bụng tìm một cái góc nhỏ ngồi xuống. ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái.
Nghê Thường Thiết Y - Thanh Ca Nhất Mảnh
Tôi mang theo lời nguyền trở về thời dân quốc năm ấy…vô tình viết lên câu chuyện cùng thiết huyết quân  phiệt Lâu Thiếu Bạch… Hờ hờ cái văn án truyện này nó ngắn ngủn thế thôi =)) Truyện này tóm tắt như sau: Nữ chính tên Tiêu Dao sống ở thế kỉ 21, là một bác sĩ, tính cách mạnh mẽ, thông minh, không sợ trời không sợ đất *ặc nói quá =))*. Tổ tiên cô gần một trăm năm trước do đánh cắp một miếng ngọc phỉ thúy mà phải chịu lời nguyền (trong đó có cô). Sau khi mẹ cô chết, cô tình cờ bị xuyên qua thời dân quốc năm 1925, bị gả cho nam chính  và bắt đầu tìm cách thay đổi vận mệnh của mình. Nam chính tên Lâu Thiếu Bạch, là thiếu tướng trong quân đội Nhật, là một người đàn ông thâm trầm, khôn ngoan, bá đạo và cũng rất si tình. Anh đang tìm kiếm nửa tấm bản đồ còn lại để tìm đến kho báu,  nhưng cuối cùng anh sẽ chọn Tiêu Dao mà buông tha cho kho báu hay sao đây??? ( đọc giả *ném dép* biết rồi con hỏi!!!!, Panda *mặt hớn hở* hí hí em gom dép đi bán ^^) Giải thích một tí về tên truyện nhé (theo như ta hiểu thôi ^^) Ta nghĩ tác giả đặt tên truyện theo một điển tích, nói về một vũ khúc tên “Nghê Thường Vũ Y” có từ thời Đường Minh Hoàng. “Nghê” là cầu vồng. Tiếng miền Nam gọi là cái mống, do ánh nắng xuyên qua hơi nước trong mây nên phân thành bảy màu. Sách Tàu ngày xưa chỉ nhận có năm màu. “Thường” là xiêm, để che phần hạ thân của người. “Nghê Thường” có nghĩa là xiêm cắt bằng năm màu. “Vũ y” là áo dệt bằng lông chim. Hay có nghĩa là kiểu áo theo hình cách chim. “Nghê Thường vũ y”, ta có thể cho đó là những vũ nữ mặc áo theo hình cánh chim, còn quần thì bằng lụa phất phới ngũ sắc. Tác giả chắc là theo đó mà đặt tên cho truyện, “thiết y” là tấm áo bằng sắt, tựa đề truyện muốn nhấn mạnh không chỉ vẻ đẹp bề ngoài mà còn tôn vinh vẻ đẹp từ trong tâm hồn của người phụ nữ, mà nổi bật là tính cách mạnh mẽ, kiên cường và độc lập của họ.  *** Xảy ra chuyện gì…” Tôi nhắm mắt, hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó: cơ thể tôi khó chịu như muốn nứt ra, khối phỉ thúy trên đàn tế bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, sau đó tôi mất đi ý thức. “Ăn cháo đi, bụng nhất định đã rất đói rồi.” Lâu Thiếu Bạch không trả lời, chỉ nâng sau lưng vịn tôi ngồi dậy, trên tay bưng một bát cháo, thổi một muỗng, đưa đến bên miệng tôi. Tôi xác thực cảm thấy rất đói bụng, ăn vài miếng, đột nhiên cảm thấy không ổn, đưa tay lên sờ ngực, không thấy khối phỉ thúy. “Phỉ Thúy?” Tôi biến sắc. “Tiêu Dao, bây giờ anh tin, trên đời này, có một số việc xác thực không phải con người có thể hiểu được.” Anh nhìn tôi, chậm rãi nói, “Khối phỉ thúy vẫn còn trên ngực em, nhưng mà…” Anh ngừng lại. Tôi đưa tay sờ, chỗ đó vẫn trống trơn, cũng không có dấu vết lồi ra. “Em tự nhìn xuống, sẽ hiểu…” ... Mời các bạn đón đọc Nghê Thường Thiết Y của tác giả Thanh Ca Nhất Mảnh.
Cục Cưng Yêu Quý Nhất Của Boss - Lại Ly Hôn
Tất cả đêu biết rõ một điều, tại giới quyền quý ở kinh thành cô chính là yêu nghiệt tuyệt đối không được phép đụng vào. Cô là thần, là tiên nhưng cũng là phật là ma quỷ. Cô chính là đại biểu cho tội ác, cho sự xa đọa, là thuốc độc mà giới đàn ông không có cách nào bỏ nổi, là người mà tất cả phụ nữ đều căm hận muốn phá hủy. Đặc sắc một:  Tại buổi hôn lễ trong một khách sạn lớn nào đó, tân khách được mời đến dự trong hội trường rất đông. Chú rể cô dâu đang đứng ở trước mặt người chủ hôn. Người chủ hôn hỏi chú rể: "Tiên sinh Lương Kinh Đào, ngài có đồng ý lấy tiểu thư Tiêu Cửu Cửu làm vợ không?" Trong sự chờ mong của rất nhiều tân khách lẫn sự ngượng ngùng của cô dâu, mọi người nghe thấy chú rể nói ra một câu nghe lạnh như băng: "Tôi không đồng ý!" Sau một khắc, trên màn hình lớn của hiện trường hôn lễ, hiện ra hình ảnh cô dâu đang cùng một người đàn ông nào đó dây dưa cùng một chỗ... Nhưng cô dâu chỉ thẫn thờ nhìn một màn này, mặc kệ cho thể xác và tinh thần của chính mình bị tổn thương, nhìn mình bị thân bại danh liệt. Cái trò chơi này, cô đã sớm biết trước kết quả sẽ như thế nào rồi, chỉ là cô không cam lòng mà thôi. Hôm nay, sự việc đã đến nước này, anh lại thật sự có thể nhẫn tâm đối xử với cô như thế. Nếu đã vậy, cô sẽ khiến cho anh bị đau hơn! Đặc sắc hai: Ở cửa phòng khoa phụ sản của một bệnh viện nào đó. Cô dâu bị hủy hôn Tiêu Cửu Cửu lại không hẹn mà lại gặp kẻ bạc tình Lương Kinh Đào một lần nữa. Lương Kinh Đào nhìn cô đi ra từ trong phòng bệnh nhân lưu sau phẫu thuật đi ra, vẻ mặt tái nhợt. Anh vọt tới trước mặt cô, dùng sức túm lấy tay của cô, giọng nói nghe đầy run rẩy, hỏi cô: "Cửu Cửu, cô tới nơi này để làm gì vậy?" Gương mặt của Tiêu Cửu Cửu tái nhợt nhưng vẫn rất tuyệt mỹ. Vẻ mặt của cô lộ rõ sự suy yếu nhưng vẫn nở một nụ cười tươi rói mang đầy sự châm chọc: "Giống như trong lòng anh đã nghĩ thôi, tôi tới đây là để xoá sạch nghiệp chướng trong bụng của mình. Lương Kinh Đào, anh cũng nên cảm thấy mình đã được thỏa mãn rồi. Tôi đã mang hai mạng người mà tôi yêu quý nhất, là anh trai của mình và đứa bé này, đến để trả lại hai cái đùi cho chị gái anh, đủ vốn rồi chứ nhỉ? Bây giờ chắc hẳn là anh cảm thấy rất vui sướng có phải không?" Nhìn thân hình của Lương Kinh Đào lung lay như sắp đổ, nhìn thấy trong ánh mắt của anh lúc này vừa có nỗi sợ hãi, vừa có sự đau đớn vừa đầy vẻ hối hận, Tiêu Cửu Cửu không buồn nhìn lại anh thêm một lần nào nữa, rúc thân thể đầy mệt mỏi của mình vào trong lồng ngực đầy nhân hậu và ấm áp của một người khác đang chờ đợi cô: "Chúng ta đi thôi!" Người nọ nhìn thoáng qua Lương Kinh Đào vẻ đầy mỉa mai, xoay người khom lưng đưa tay ôm ngang người cô lên, siết chặt vào trong lòng của mình, hôn cô một cái tràn đầy vẻ cưng chiều: "Chúng ta về nhà thôi!" "Cửu Cửu..." Sau lưng cô vang lên một tiếng gọi cảm giác như ruột gan bị xé đứt ra từng khúc... Nhưng rốt cuộc cũng không thể gọi trở về được những tình cảm chân thành mà cô đã từng trao cho anh... Đặc sắc ba Những người tham dự cuộc so tài đến từ rất nhiều quốc gia. Họ đều kinh ngạc khi nhìn thấy một cặp mẹ con phối hợp với nhau, mẹ đúng là một nữ thần y đẹp nghiêng nước nghiêng thành, con đúng là một tiểu thần đồng thiên tài đáng yêu trong giới y học. Giữa bọn họ có sự cực kỳ ăn ý, chỉ thoáng cái đã “giết chết” ngay lập tức toàn trường đấu! Cuối cùng, cặp mẹ con đã PK toàn trường đấu và toàn thắng! Danh tiếng vang lừng quốc tế! Một lần lộ mặt một lần vang danh! Tiêu Cửu Cửu trở lại hậu trường, cô vừa mới thay chiếc áo khoác trắng ra, tiểu bảo bối đã liền chạy tới nói với cô, "Mẹ, bên ngoài có hai người đàn ông, cả hai người đều nhận là cha của con, bọn họ đã đánh nhau đến tận đây rồi! Làm sao bây giờ? Mẹ có muốn đi xem náo nhiệt một chút hay không?" Tiêu Cửu Cửu chọc nhẹ một cái vào gương mặt của tiểu Tuấn đang bày ra cái vẻ vui sướng khi nhìn thấy người gặp họa: "Đồ trứng thối nhóc con này, ngay đến cha của mình là ai mà cũng không nhận ra được hả?" *** Khi Diệp Tú Trinh nghe thấy được điều bí mật từ trong miệng của những người đàn ông ở trong phòng kia, biết được chuyện Tiêu Cẩn Chi và Tiêu Cửu Cửu sắp kết hôn, rồi tiếp đó, thậm chí ngay cả thiệp mời dự lễ kết hôn cũng đã được phát đi, thì Diệp Tú Trinh bị chọc giận, cả người tưởng chừng như sắp bị nổ tung. Lúc này, bà đã cảm nhận được vị trí của mình trong nhà đã bị uy hiếp thật sâu sắc. Bà cảm thấy lời nói của mình ở trong nhà họ Tiêu, hiện giờ hoàn toàn không còn chút giá trị gì nữa rồi. Hôm nay cái loại tiểu hồ ly tinh kia còn chưa bước chân vào đến cửa nhà họ Tiêu này, Dieenndkdan/leeequhydonnn vậy mà cô ta cũng đã thành công làm cho chồng và con trai của bà, coi bà giống như một người bỏ đi. Thậm chí, ngay cả chuyện hôn nhân đại sự của con trai bà, hai cha con bọn họ cũng hùa với nhau để dối gạt bà, không muốn để cho bà biết như thế. Nếu như bà để cho loại tiểu hồ ly tinh kia thành công bước vào cửa chính của nhà họ Tiêu, vậy thì về sau này, không biết cha con bọn họ sẽ còn đối xử với bà đến như thế nào nữa. Càng nghĩ Diệp Tú Trinh lại càng thấy giận dữ, càng cảm thấy bực bội, bà có cảm giác cơn oán giận cứ cuồn cuộn xoắn xuýt lại ở trong lòng bà. Nó giống như một con thú nhỏ đang lên cơn điên cuồng, cứ nhảy nhót loạn xạ, làm cho cả người bà bị lâm vào trong trạng thái bối rối và cáu kỉnh, nhưng lại không tìm được nơi để phát tiết ra. Nếu như không thể phát tiết toàn bộ sự oán giận vẫn đang cuộn trào trong lòng ra ngoài, thì hàng ngày bà sẽ cảm thấy ăn không thấy ngon, ngủ không được yên, đứng ngồi không yên, đầu óc không thể nào bình tâm được. Con bé Tiêu Cửu Cửu kia đã trở thành cái gai ở trong mắt của bà, đâm sâu vào tận trong da thịt, không loại bỏ thì không được! Diệp Tú Trinh giống như con thú đang bị vây hãm, suốt một buổi sáng cứ đi đi lại lại ở trong phòng. Sau cùng bà khẽ nghiến răng lại, quyết định sẽ đi tìm người người đàn ông kia nhờ giúp một tay. Bà lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số, sau khi điện thoại được tiếp thông, Diệp Tú Trinh dùng giọng điệu rất kiên trì, nói với người đầu dây bên kia một câu, "Tôi có việc gấp, nhất định phải gặp mặt ông một lần." Giọng nói của đối phương cũng mang đậm vẻ cực kỳ không nhẫn nại được: "Bà có chuyện gì mà không thể nói ở trong điện thoại?" ... Mời các bạn đón đọc Cục Cưng Yêu Quý Nhất Của Boss của tác giả Lại Ly Hôn.