Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Xuân Giang Hoa Nguyệt

Phụ thân là thượng thư lệnh, Mẫu thân là trưởng công chúa. Huynh đệ trong tộc đều là tài tuấn Giang Tả, phong lưu hàm súc. Ranh giới giữa sĩ thứ tựa như lạch trời. Cho nên khi bị gả đi, Lạc Thần vẫn không thể hiểu được, tại sao vị võ tướng quê mùa hoang dã Giang Bắc xuất thân thứ tộc hàn môn ngay cả tên nàng cũng chưa từng nghe bao giờ dựa vào cái gì mà dám cả gan đề nghị với cha để cầu hôn mình? Một câu tóm tắt: Quý nữ cao môn vs quyền thần hàn môn. *** #REVIEW: XUÂN GIANG HOA NGUYỆT Tác giả: Bồng Lai Khách Thể loại: Cổ đại, nam trọng sinh Review bởi: Hà Trần ----- Kiếp trước, nữ chính Cao Lạc Thần xuất thân phú quý, cha là tướng quân, mẹ là trưởng công chúa, chị là thái hậu (hoàng đế nhỏ tuổi). Từ nhỏ đến lớn, chị này vốn được cưng chiều hết mực, cha mẹ yêu thương, cả chị gái bao bọc, 14 tuổi gả chồng cho thanh mai trúc mã, cuộc đời tưởng đẹp như hoa. Tiếc là năm 15 tuổi chồng chị chết trên chiến trận, bị kịch đời chị bắt đầu từ đây. Thế gian loạn lạc, giặc ngoại xâm lăm le, mẹ chị này mất, cha chị ý cũng đau khổ đi theo. Người thân của chị cứ thế, cứ thế dần dần bỏ chị ý mà đi. Chẳng được ai chở che nữa, chị phải tự mình trưởng thành, cuối cùng chị lại là người đứng ra hi sinh cho gia tộc hai nhà Cao - Lục, phải kết hôn với đại tư mã đương triều, người quyền khuynh thiên hạ, xuất thân hàn tộc, Lý Mục, à mà nhân tiện, đây là nam chính của chúng ta luôn. =)) Nói về nam chính thì cũng nhiều chuyện để nói, anh này vốn xuất thân nghèo khó, phải khổ cực mãi thì mới lên được đến chức vị Đại Tư Mã này. Song, anh ý vốn chẳng có ý muốn soán ngôi, chỉ là mấy người kia thấy anh quyền lực quá nên lúc nào cũng nghi kị, sợ hãi, chỉ đợi cơ hội để lật đổ, để hại anh, nào ngờ mục đích duy nhất của anh chỉ là muốn chống giặc ngoại xâm, trả thù cho cha? Mấy người đấy giết anh vì muốn bảo vệ lợi ích gia tộc mặc kệ khi anh chết, không biết ai sẽ là người bảo vệ đất nước khỏi giặc ngoại xâm. Đây cũng chính là biểu hiện của nhà nước phong kiến thời kì mục nát, không biết lấy dân làm gốc, không biết đặt lợi ích của đất nước lên đầu. Lúc đầu khi nữ chính gả cho anh này, chị nữ chính nói vì muốn hi vọng có nữ chính thì sau này anh có lên ngôi thì vẫn chừa cho chị và con một con đường sống. Nào có đơn giản như thế? Nữ chính bị lừa, Lý Mục chết ngay trong đêm tân hôn của hai người. Trước khi chết, anh vẫn vùng lên một cách đáng sợ, vẫn giết hết những cả đám thích khách, song cuối cùng anh lại tha cho nữ chính một đường sống. Chẳng phải anh thương hại, tâm hồn bồ tát, thấy chị bị lừa nên không giết, mà là vì anh yêu chị ý, tất nhiên cũng chẳng phải kiểu tình yêu sét đánh, yêu từ cái nhìn đầu tiên, mà có nguyên nhân cả, cái này moi người đọc rồi sẽ rõ. Sau khi anh chết thì chẳng còn ai đủ khả năng đánh giặc nữa, đất nước nhanh chóng sụp đổ, nữ chính vùi mình xuống sông mà chết, thế là hết một kiếp. Kiếp sau nam chính trùng sinh, dần dần ngăn cản tất cả những bi kịch xảy ra trong cuộc đời nữ chính, cố gắng lấy chị về làm vợ, để đầu quân cho gia đình nữ chính, hi vọng hai người sẽ không phải chịu điều không may như kiếp trước nữa. Nhưng anh xuất thân hàn tộc, muốn chị gả thấp nào có dễ thế? Quá trình ý khá vất vả gian nan, xen lẫn cả những âm mưu chính trị đấu đá quan trường giữa vua - quan, họ Hứa cùng hai nhà Cao, Lục. Anh ở giữa bọn họ, lợi dụng những đấu đá đó để đứa được chị về nhà. Rồi sau đó, sau đó là gì thì mình cũng không rõ nữa, bản convert mới 16 chương. Giờ thậm chí anh còn chưa lấy được chị về nhà. Nếu ai đã đọc Khom Lưng thì chắc chắn phải biết tác giả này, văn phong tốt, tình tiết truyện cũng tốt, sủng ngọt mà không ngấy, ngược có nhưng cũng không phải cố tình ngược mà là mọi thứ vốn phải diễn ra như vậy. Mình cũng là từ đọc Khom lưng mà tìm được bộ này. Cũng mới chỉ đọc được 16 chương vẫn chưa biết hết như thế nào, nhưng 16 chương vừa qua đủ để mình cảm thấy hài lòng. Đăng lên đây cũng để cầu hi vọng nhà nào đó sẽ nhận bộ này về edit, nếu không thì bạn nào đang convert cũng tăng tốc độ convert lên, mỗi ngày một chương thế này, đọc không bõ  *** Bên bờ Bạch Lộ Châu, mùa xuân ở Đài Thành đầy sức sống. Giang Nam lại là một năm hoa hạnh như mưa hoa lê như mây, ong bướm lưu luyến hương thơm. Cao Lạc Thần ngồi lặng lẽ trong căn phòng yên tĩnh trong tĩnh thất tại đạo quan mà mình đã sống một mình trong mười năm. – Các ngươi đi đi. Trốn được xa thì cố mà trốn đi. Nàng nói với một vài đạo cô còn chưa chịu đi. Nàng còn chưa nói xong thì bên ngoài đã có những tiếng bước chân dồn dập, một thị vệ từ bên ngoài xông vào trong. – Phu nhân! Người Yết đã công phá cửa thành! Nghe nói Thái hậu bệ hạ trên đường xuôi nam đã bị bắt! Vinh Khang lĩnh Yết binh đang tiến về bên này, sợ là có bất lợi đối với phu nhân! Phu nhân còn không đi sợ là sẽ không kịp mất. Người nào cũng đều biết quân đội người Yết cực kỳ bạo ngược tàn bạo, mỗi một lần công phá một thành của Nam Triều đều đốt giết gian cướp, không chuyện tàn ác nào không làm. Hoàng đế người Yết hiện giờ càng không hề có nhân tính, nghe nói từng cho nữ tù nhân Nam Triều vào chung với nồi thịt nai rồi sau đó mang ra bắt ép thực khách phân biệt mùi vị để tìm niềm vui. Nhóm đạo cô vốn đã kinh hoàng nay nghe vậy mặt cắt càng không còn giọt máu đồng loạt khóc lóc lên. Mấy người nhát gan cả người run lên bần bật sắp không đứng vững nổi nữa. Cao Lạc Thần nhắm mắt lại. Ánh nến leo lét in cái bóng gầy gò lẻ loi trong bộ đạo phục của nàng ở trên tường, càng làm tăng thêm vẻ cô độc lạnh lẽo của nàng. *** Thần Châu chìm trong khói lửa chiến tranh, gót sắt của dị tộc lần lượt giẫm nát mảnh đất cũ tươi đẹp phì nhiêu của Lưỡng Kinh. Người phương Nam dưới sự háo hức mong chờ của phụ lão ở phương Bắc mà đã lần lượt Bắc phạt, nhưng mà kết cục hoặc là bất lực quay về hoặc là nửa đường bị gãy cánh, sắp thành thì lại bại. Khi mà mộng tưởng thu phục non sông cố quốc hoàn toàn tan biến, tất cả những gì người phương Nam có thể làm là dựa vào lạch trời Trường Giang mà sống an phận ở Giang Tả, trong một tia cản giác ưu việt cuối cùng của bản thân về Hoa Hạ chính thống mà mộng ngắm Lưỡng Kinh, mượn mũ áo lễ chế kia để hồi tưởng về những tàn dư của vinh quang còn sót lại trong quá khứ. Nhưng mà hôm nay điều này đã không thể thực hiện được nữa. Lạch trời đã từng cho rằng phòng thủ kiên cố cũng không thể nào ngăn cản được bước chân xâm nhập phương Nam của người Yết. Mà Vinh Khang kia đã từng là Phiên trấn địa phương của Ba Đông, mấy năm trước sau khi vợ mất, vì ngưỡng mộ danh tiếng Lạc Thần Cao thị, ỷ vào binh hùng tướng mạnh, có triều đình chống lưng mà đã cầu hôn với nàng. Với dòng dõi và địa vị cao quý như Cao thị tại làm sao lại liên hôn với võ tướng như Vinh Khang? Huống chi Cao Lạc Thần từ mười năm trước đã bắt đầu tiến vào đạo môn, lập lời thề cả đời này sẽ không bao giờ tái hôn nữa. Vị đường tỷ của nàng là Cao Thái hậu bởi sự kiện mười năm trước biết mình thiếu nợ nàng nên cũng không dám ép buộc nàng. Vinh Khang cầu hôn không thành tự thấy mất hết mặt mũi, từ đó nuôi mối hận ở trong lòng, năm sau khởi binh làm loạn, từ sau khi bị bình định mà trốn đến phương Bắc nương nhờ người Yết và đã được trọng dụng. Lần này người Yết xâm nhập phía nam với quy mô lớn, Vinh Khang đi tiên phong, dẫn dắt binh Yết xuôi nam phá thành, diễu võ dương oai, không chuyện ác nào không làm. *** – Ta không đi. Các ngươi đi đi. Cao Lạc Thần từ từ mở mắt ra, nhắc lại câu nói. Biểu cảm của nàng rất bình tĩnh. – Phu nhân, xin hãy bảo trọng… Nhóm đạo cô đồng loạt quỳ xuống dập đầu với nàng sau đó đứng dậy dìu đỡ nhau vừa khóc thút thít vừa rời đi. Tử Vân Quan to lớn như vậy chẳng mấy chốc chỉ còn lại có một mình Cao Lạc Thần. Cao Lạc Thần đi ra khỏi đạo quan bằng cửa sau, một mình đi đến bờ sông, đứng trên một mỏm đá cao nhìn mặt sông cuồn cuộn phân chia Cửu Châu thành hai vùng nam bắc ở trước mặt. Vầng trăng màu bạc treo trên không trung, gió nơi sông thổi phần phật làm vạt áo nàng tung bay loạn xạ, như cuốn theo gió mà đi. Đêm xuân muộn, trên mặt sông, thủy triều chập chờn nơi xa, giống như một sợi tơ bạc kéo vầng trăng kia đến. Ánh trăng bàng bạc cùng với thủy triều sông xuân bên ngoài Đài Thành này nàng cực kỳ quen thuộc. Vô số những đêm khuya tỉnh giấc sau những cơn ác mộng, khi nàng không tài nào chợp mắt được nữa, thứ duy nhất đồng hành cùng nàng là tiếng sóng vỗ mỗi đêm, đêm này qua đêm khác, năm này qua năm khác, tháng này qua tháng khác. Nhưng mà trong đêm nay, âm thanh của thủy triều sông lại giống như là âm thanh của cơn địa chấn nhỏ đều đặn như tiếng trống do Yết kỵ xuôi nam phát ra. Cao Lạc Thần thảng như nghe được tiếng khóc tiếng la hát hoảng sợ của nhóm đạo cô không kịp trốn thoát cùng với tiếng cười điên cuồng và tiếng gầm rú hoang dã của Yết binh ở nơi xa. Mọi thứ đều kết thúc rồi. Vinh quang của Nam Triều, vinh quang của gia tộc, cùng với tất cả những gì có quan hệ với nàng đều sẽ kết thúc ở trong đêm nay. Yết binh phía sau càng ngày càng gần, thanh âm theo gió truyền đến cực kỳ rõ ràng. Cao Lạc Thần không hề quay đầu lại. Nước sông cuốn theo làn váy dần dần nổi lên của nàng, giống như một đóa hoa xòe ra, thân hình mảnh khảnh như ngọn trúc của nàng bị sóng xô đẩy, đung đưa trong gió ở bên bờ sông. Nàng ngước mắt lên, nhìn chằm chằm thủy triều đang ập về phía mình, từng bước một đi về phía trước, lê bước về phía lòng sông. *** Từ lúc Cao Lạc Thần bắt đầu có ký ức, phụ thân thường xuyên mang nàng đi đến thành Thạch Đầu bên sông. Giữa những ngọn đồi xanh hùng vĩ là một bức tường thành cao chót vót, thành Thạch Đầu nằm ở phía tây hoàng thành, bên bờ Trường Giang, nơi này hằng năm được trọng binh đóng giữ để bảo vệ xung quanh đô thành. Phụ thân luôn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nhìn phương bắc xa xôi chỉ cách một con sông, nhìn rất lâu rất chăm chú. Bắc phạt thu phục đất đai đã mất, khôi phục cố quốc nhà Hán là tâm nguyện lớn nhất cả đời này của phụ thân. Nghe nói vào trước đêm mà mẫu thân sinh nàng, phụ thân từng mơ một giấc mơ được quay về Đông Đô Lạc Dương. Trong mộng lấy mộng làm thực, dạo chơi hai bên bờ Lạc Hà, vui vẻ cất cao giọng hát, tỉnh dậy trong trạng thái ngây ngất mừng như điên để rồi sau đó lại phiền muộn gấp đôi. Lạc Thần từng phỏng đoán, có lẽ nào vì thế mà phụ thân đã đặt cái tên này cho nàng, trong đó, hẳn là có hoài niệm về quá khứ, hoài niệm về hiện tại và những mong ước sâu xa về tương lai. Chỉ là phụ thân chắc có lẽ chưa bao giờ nghĩ đến giây phút cuối cùng của cuộc đời này của nàng lại trôi theo dòng nước như thế này. Giống như cái tên của nó, vận mệnh định sẵn, điều này chưa chắc đã không phải là một loại sấm mệnh. Thủy triều lúc nửa đêm giống như một con rồng lớn ở dưới ánh trăng phát ra những tiếng gầm giận giữ kinh hồn táng đảm. Tiếng rít gào của nó càng lúc càng ép đến gần nàng, càng ép càng gần, như là sắp nuốt chửng lấy nàng. Nàng lại không hề sợ hãi chút nào. Trong cuộc đời này, có quá nhiều người nàng yêu thương đã ra đi sớm hơn nàng. Năm Hưng Thịnh thứ mười lăm, mười sáu tuổi, lần đầu tiên nàng đã nếm được tư vị của tử biệt. Một năm đó, người em họ Cao Hoàn cũng mười lăm tuổi giống như người chị họ là nàng đã bất hạnh gặp nạn ở trong cuộc chiến bình định phản loạn tông thất Lâm Xuyên Vương. Tiếp theo, năm Thái Khang thứ hai, năm ấy nàng mười tám tuổi, nàng đã mất đi vị trượng phu mới cưới Lục Giản Chi. Năm Thái Khang thứ ba, vị tân quả phụ là nàng đang đắm chìm trong đau khổ vì mất đi người thân yêu thì trời cao lại vô tình cướp đoạt đi phụ thân cùng mẫu thân nàng. Một năm đó, loạn Tam Ngô khắp nơi, loạn binh vây thành, mẫu thân bị nhốt, phụ thân vì cứu mẫu thân mà cả hai cùng đồng thời lâm nạn. Và hôm nay, hơn mười năm sau, cách đây không lâu, từ huynh, thúc phụ của nàng – người cuối cùng chống đỡ giang sơn Đại Ngu cùng môn hộ Cao thị cũng đã lần lượt chết trong trận chiến ở thành Tương Dương Giang Bắc, nơi đang đối mặt trực diện với quân Yết nam hạ. Trước mắt Cao Lạc Thần có rất nhiều hình ảnh vụt lướt qua. Và cuối cùng, trong đầu nàng đột nhiên lại chiếu ra một gương mặt khác. Đó là một gương mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, khuôn mặt oai hùng của đối phương nhuộm đầy máu tươi. Máu rất tươi mới, hơn nữa còn không ngừng chảy ra từ hốc mắt. Từng giọt từng giọt, bắt tung tóe lên trên trán nàng, bắn tung tóe lên khuôn mặt xinh đẹp như hoa của nàng. Ngay lúc đó, nàng bị đối phương đè dưới đất. Hai người mặt đối mặt, khoảng cách gần gũi tới mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Đôi mắt của đối phương như đang nhỏ máu, nhìn chằm chằm nàng, trong mắt tràn ngập phẫn nộ cùng thù hận sâu đậm. Anh giống như một con mãnh thú bị trọng thương bùng phát cơn hận cơn phẫn nộ trước khi chết, ngay sau đó muốn xé nát nàng, nuốt sống nàng. Nhưng mà cuối cùng, nàng vẫn còn sống, sống đến hôm nay. Mà anh, đến cuối cùng lại chết ở trên người nàng như thế. Trong một thời gian dài, Cao Lạc Thần đã muốn xóa khuôn mặt của người đàn ông với đôi mắt chảy máu khỏi ký ức của mình. Tốt nhất là quên nó đi, dọn dẹp nó đi. Thế nhưng mà trong mười năm qua, trong vô số đêm khuya bị ác mộng đánh thức, khi trằn trọc theo tiếng thủy triều yếu ớt phía xa xa mà không thể ngủ được, Cao Lạc Thần đều không khống chế được bản thân mà nghĩ đến cảnh tượng của năm đó. Đêm động phòng tràn ngập âm mưu và máu. Rất nhiều năm sau, cho đến tận ngày hôm nay nàng vẫn không thể hiểu được. Vào thời khắc cuối cùng trước khi chết, sở dĩ hắn không bẻ gãy cổ nàng, rốt cuộc là xuất phát từ bất lực hay là buông tha nàng? Nàng cũng đã nhiều lần tự hỏi mình, nếu thời gian có quay trở lại, mọi thứ có thể quay ngược trở lại, liệu nàng có chấp nhận sự sắp đặt như vậy không? Nàng thậm chí còn nghĩ, nếu mười năm trước, người đàn ông tên Lý Mục kia chưa chết và còn sống đến ngày hôm nay, vậy thì Giang Tả lúc này sẽ có cục diện như nào? Đám người Yết phương Bắc kia liệu có còn cơ hội công phá Kiến Khang, bắt đi Thái hậu cùng với Hoàng đế Đại Ngu hay không? – Bắt được cô ta sẽ có thưởng lớn… Âm thanh chói tai cùng với tiếng bước chân dầm dập từ phía sau truyền đến. Yết binh đã đuổi tới bờ sông, tiếng người hò hét, có người lội nước đuổi theo nàng. Thủy triều chồm lên ập vào đầu nàng, nàng nhắm mắt lại, buông người đón lấy nó. Toàn bộ cơ thể nàng, từ đầu đến chân, ngay lập tức bị thủy triều nuốt chửng không thấy bóng dáng. Thủy triều không còn cơn bạo nộ như lúc trước nữa, nó cuốn ra tầng tầng lớp bọt màu trắng xóa, hoàn toàn bao vây lấy nàng. Nàng trôi nổi bồng bềnh bên trong đó, thong thả trôi giạt, như thể được sự chăm sóc dịu dàng nhất từ trong lòng mẹ. Trong mũi nàng, thứ cuối cùng ngửi được là mùi tanh nhạt đặc trưng của thủy triều sông xuân. Mùi này khiến cho nàng lại nhớ đến hơi thở cuối cùng của người đàn ông trẻ tuổi đã chết trên người nàng năm đó. Đó là hơi thở của máu. Ký ức, và cũng là một lần cuối cùng đưa nàng trở về cuối mùa xuân ở Giang Nam vào mười năm trước. Năm đó, nàng 25 tuổi, đang ở độ tuổi tươi đẹp trổ mã nhất, nhưng nàng đã góa chồng được bảy năm rồi. Cao thị là môn phiệt hàng đầu, sĩ tộc hàng đầu ở Giang Tả. Phụ thân Cao Kiệu của Cao Lạc Thần cả đời được xưng tụng là thanh tiết nho nhã, nhiều đời triều đình đảm nhiệm Tướng quân lĩnh quân, Trấn Quốc tướng quân, Thượng thư lệnh, Luy quan ti công, Phong Huyền công, danh khắp thiên hạ. Mẫu thân Tiêu Vĩnh Gia, trưởng tỷ của Hưng Bình Đế, tên hiệu Thanh Hà trưởng công chúa. Ngoài gia thế, Cao Lạc Thần người cũng như tên tài mạo danh chấn Kiến Khang, trong bảy năm nay, người tới cầu hôn nối liền không dứt, gần như toàn bộ đều là con cháu tuấn kiệt sĩ tộc tương xứng với Cao thị. Nhưng Cao Lạc Thần lòng yên tĩnh như nước, thường xuyên ở trong nhà. Mãi cho đến có một ngày, nàng bị triệu gọi vào hoàng cung. Cuộc sống bình yên đó đã bị phá vỡ như vậy.   Mời các bạn mượn đọc sách Xuân Giang Hoa Nguyệt của tác giả Bồng Lai Khách.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Cookie Ngọt Ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Toàn Điềm Khổ Lạt Hàm Liễu)
Đây là câu chuyện kể về mối tình của minh tinh Cao Cẩn Trúc, người nói không với những vai diễn tình tứ và MC nổi tiếng Ngôn Linh, chưa từng có scandal. Bắt đầu từ cuộc sống ngọt ngào thường ngày của cặp vợ chồng rồi mới lội dòng quá khứ về thời thanh xuân nồng nhiệt của hai người. Cơ mà trước sau gì cũng đều ngược cẩu độc thân cả, hãy quen với điều đó đi. Nam thần Cao Cẩn Trúc ở cùng phòng ký túc xá với em họ Kiều Ngọc của Ngôn Linh, vì lo lắng cho quỷ em họ vụng về, cô cẩn thận dè dặt xin cách thức liên lạc với anh. Mà Cao Cẩn Trúc thì sao, câu đầu không biết WeChat là sinh vật gì, câu tiếp không có số điện thoại, câu cuối chưa từng dùng di động... Lúc ấy, Ngôn Linh cứ ngỡ do cậu ngại phiền nên từ chối (thực ra đúng thế nhưng chỉ là thứ yếu), chủ yếu do gia thế Cao Cẩn Trúc nghèo đến mức không dám khen ngợi. Tuy vậy, cậu không đầu hàng trước hoàn cảnh, vượt khó thành công trở thành một học bá* xuất sắc. Vốn dĩ những chuyến ghé thăm phòng 101 của Ngôn Linh vì quan tâm em họ Kiều Ngọc, lại chậm rãi chuyển biến thành săn sóc cho bạn trai - Cao Cẩn Trúc mất rồi. Dẫu nói tình cảm đồng thời nảy sinh cả hai phía anh tình em nguyện, nhưng người buông giáp quy phục trước lại là Cao Cẩn Trúc xưa nay cao ngạo lạnh lùng. Đến thời khắc này rồi, liêm sỉ còn đáng mấy đồng? Vô sỉ mới rước được nàng dâu nhé. Còn về phương diện Ngôn Linh thì càng dễ lí giải, Cao Cẩn Trúc vốn là cỏ trong trường** bao nhiêu kẻ lăm le muốn gặt hái. Tục ngữ có câu “Trâu chậm uống nước đục”, thất lễ thất lễ, trâu già là cô đây vừa uống nước tinh khiết vừa muốn gặm bãi cỏ non này luôn cơ. *** Sáng sớm đầu mùa xuân, mặt trời nghịch ngợm trèo lên tỏa sáng trên bầu trời xanh. Mặt trời vốnmuốn chiếu ánh sáng đến mọi góc lớn nhỏ, đánh thức mọi ngườicòn đang lười biếng say ngủ. Thế nhưng bức màn treo bên cửa sổ của phòng ngủ lại quá dày, ánh sáng chỉ có thể chiếu vài tia thưa thớt qua những khe hở nhỏ vào trong. Sau hai lần bị Ngôn Linh cắt ngắn,hiện giờ rèm cửa sổ đã cách mặt đất đến một mét, bằng không thì ánh mặt trời kia cũng không có cơ hội chiếu vào. Rốt cuộc, không cần đến ánh sáng của mặt trời, Cao Cẩn Trúccũng có thể tự động mở mắt ra. Đợi chút?! Không phải là Ngôn Linh thì mới đúng sao? Sao lại biến thành heo con lười biếng kia rồi? Đúng vậy, heo con lười biếng đã không còn tồn tại nữa, bởi vì đại bảo bối Cao Cẩn Trúc đã thức rồi. Cao Cẩn Trúc mở to mắt được một lát, mới nghiêng đầu nhìn vợcòn đang trong giấc mơ đẹp. Bả đầu bắt đầu từng chút từng chút tiến lại gần bên mặt của vợ, cho đến khi trán chạm trán, mũi chạm mũi. Cao Cẩn Trúc lắc lắc đầu, dùng chóp mũi của mình cọ cọ mặt, mũi và cằm của vợ. ... Mời các bạn đón đọc Cookie Ngọt Ngào của tác giả Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Toàn Điềm Khổ Lạt Hàm Liễu).
Phù Sinh Mộng - Tiếu Vong Thư - Diệp Tiếu
Thể loại: Huyền huyễn, cổ đại, ngược, SE chính truyện HE ngoại truyện Độ dài: 26 chương + 10 PN Tình trạng: Hoàn _________________ “Một kiếp phù sinh một kịch trường Đồng sàng dị mộng kịch thê lương Say sưa mộng cảnh ai người tỉnh Tỉnh giấc nồng say mộng kịch tàn.” (*) Diệp Tiếu nàng là một gốc hoa lan mọc giữa U Minh Phủ tăm tối quanh năm, không có màu sắc, không có tình yêu. Nàng từng ngu ngốc trao trái tim cho nhầm người, để rồi đánh mất nó mãi mãi. Ôm nỗi thương tâm, nàng chôn vùi thời gian còn lại dưới U Minh Phủ, thề rằng đời này sẽ không dễ dàng tin tưởng bất kì ai nữa. Nhưng số phận luôn có con đường đi riêng của nó, và không ai có thể tránh được. Câu chuyện mở ra khi nàng xuống trần lịch kiếp, một mối lương duyên trời định đã bắt đầu, dây dưa không dứt. Diệp Tiếu gặp Quân Hoa, vị quân chủ hết lòng lo cho xã tắc, vị sư phụ lúc nào cũng nhẹ nhàng với nàng. Nàng đã yêu say đắm, yêu đến mức hi sinh tất cả, kể cả mạng sống của mình. Nhưng đổi lại nàng chỉ nhận được lời xin lỗi từ Quân Hoa. “Hắn nói: “Tiếu Nhi, vi sư hoàn toàn không có gia tài bạc triệu, quyền thế ngập trời, sẽ không ngâm thơ vẽ tranh, cũng không thể cùng ngươi tiêu dao giang hồ, chỉ có trách nhiệm với thiên hạ này, ngàn dặm giang sơn, vạn vạn dân đen. Nếu Tiếu Nhi nguyện ý, Quân Hoa ta lấy quốc làm sính!” (Lấy quốc gia làm sính lễ) Hắn nói: “Tiếu Nhi, sư phụ cả đời vì thiên hạ mà lo nghĩ, vì dân chúng mà toan tính, nên ngươi đừng học theo ta. Ngươi hãy cứ là Tiếu Nhi, không cần bận tâm đến người khác, chỉ cần làm chuyện ngươi muốn thôi. Dù trời có sập, ta cũng chống đỡ cho ngươi.” Nhưng hắn vì giang sơn của mình, hi sinh ta. Kỳ thật ta không oán, ta vốn chỉ muốn ở cạnh hắn lâu hơn mà thôi… Ta chỉ muốn nghe hắn nói một câu: “Tiếu nhi, ta luyến tiếc ngươi…” “Tiếu Nhi, ngươi đừng lo lắng, nếu là ngươi khóc thì không gọi là dọa người. Có điều, nếu có thể, sư phụ chỉ cầu mong ngươi suốt đời vô lệ.” Cả đời vô lệ, nhưng nước mắt cả đời này của ta, lại chảy vì hắn nhiều nhất.” (*) Ôm trái tim vỡ vụn, thượng thần Diệp Tiếu tỉnh giấc trên thiên giới, quên hết chuyện cũ, trở lại cuộc sống dài đằng đẵng cạnh dòng Vong Xuyên. Nhưng Quân Hoa thì không. Hắn vốn là Bách Lý Quân Hoa, đảo chủ Bồng Lai đảo, vị thần tiên có sức mạnh to lớn. Mối tình của Diệp Tiếu và Bách Lý Quân Hoa tiếp tục dây dưa không ngừng ở thế giới thần tiên. Nhưng đoạn trí nhớ dưới trần thế của nàng đã biến mất, còn hắn thì không đủ tin tưởng cảm giác của mình. Vì vậy khi có một người con gái khác xuất hiện, hắn đã không ngần ngại dùng kiếm đâm vào trái tim nàng. Và lần này, nàng thực sự biến mất vĩnh viễn, ôm theo nỗi đau không thể hàn gắn. Lúc đầu đọc “Phù sinh mộng, tam sinh ước”, tôi đã phải thốt lên rằng câu chuyện này là sự kết hợp hoàn hảo của “Hương mật tựa khói sương” và “Tam sinh tam thế thập lý đào hoa”! Ngay từ những dòng đầu tiên, “Phù sinh mộng, tam sinh ước” đã khiến con tim yếu ớt của tôi thổn thức bồi hồi. Câu chuyện tình yêu của Diệp Tiếu quá đẹp, cũng quá đau đớn. Giọng văn của tác giả vừa đau xót, lại vừa có cái gì đó cay đắng, ngay cả trong những đoạn hài hước. Nhưng đáng buồn thay, tôi không hề thích tác phẩm này chút này. Nó là điển hình cho kiểu viết đầu voi đuôi chuột phổ biến của các tác giả Trung Quốc. Tôi khuyên bạn nên dừng đọc khi hết chính văn, vì phiên ngoại của tác phẩm này thực sự kéo giá trị của nó từ 100 điểm về 10 luôn. Quá nhiều tình tiết gượng ép, quá nhiều ức chế và một cái kết HE gượng gạo! (Mặc dù bạn cũng sẽ gặp phải sự ức chế đó ở phần cuối của chính văn, khi nữ phụ xuất hiện, nói vài ba câu đã khiến nam chính tin sái cổ và bỏ mặc nữ chính giữa đám cưới, thậm chí sau đó còn dùng kiếm đâm nữ chính đến hồn phi phách tán!!!) Về các nhân vật, nổi bật nhất có lẽ là nữ chính Diệp Tiếu. Nàng là một người yêu hết lòng, yêu đến ngu ngốc, bị người khác lợi dụng mà vẫn mỉm cười ngậm đắng nuốt cay. Và số phận của nàng, do bị tác giả mẹ kế đưa đẩy, cũng trở nên đầy gian truân trắc trở: Bị mối tình đầu lừa dối, trộm mất trái tim về cứu chữa cho người yêu cũ của hắn; xuống trần lịch kiếp thì bị người yêu đối xử tệ bạc, thậm chí hi sinh cả tính mạng chỉ để hắn giữ được giang sơn của mình; trở lại thiên giới thì mất trí nhớ, sống trong cô quạnh, cho đến khi gặp lại Bách Lý Quân Hoa. Hai người những tưởng sẽ sống hạnh phúc mãi mãi sau bao khó khăn thì đúng vào ngày cưới, nữ phụ đột ngột xuất hiện. Chú rể bỏ đi theo nữ phụ, để lại nữ chính bơ vơ. Sau đó, như bạn đã biết, Diệp Tiếu nhận một kiếm của nam chính, về chầu ông bà ông vải. Nam chính trong truyện, Bách Lý Quân Hoa, quả thật là một thằng khốn nạn. Lúc ở trần gian, hắn là một vị quân vương chỉ biết hứa suông, người mình yêu bị lừa đến nỗi tự hi sinh bản thân mà hắn cũng không biết. Trở lại thiên giới, tuy là một vị thần có đầy sức mạnh nhưng quá nửa truyện hắn sống như một người đàn ông yếu đuối, không có chính kiến. Đến cuối truyện hình tượng hắn mới gỡ gạc lại được chút thì nữ phụ xuất hiện, và hắn biến thành tra nam đúng nghĩa. Ở ngoại truyện, hắn trở thành một thằng vì yêu mà trở nên biến thái. (Tôi cực kì không khuyến khích các bạn đọc ngoại truyện chút nào!) Nam phụ Liễu Hoa Hiên lúc đầu khá đáng ghét, nhưng đến cuối truyện có lẽ tôi còn thích anh ta hơn nam chính. Còn nữ phụ thì, chỉ một câu thôi, không thể chấp nhận được! Tóm lại là, câu chuyện này rất ổn cho đến hết chính văn, và đừng tò mò đọc ngoại truyện làm gì để thất vọng thêm. Các con tim yêu ngược và SE có thể nhảy thử hố này. Nhưng tôi không chịu trách nhiệm khi bạn đọc xong ngoại truyện và thấy thế giới sụp đổ đâu, điều quan trọng nên phải nhắc lại nhiều lần. Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn đọc hết cái rv vừa dài vừa nhảm này, hẹn gặp lại mọi người vào thứ 2 hằng tuần. ^^ (*): Trích dẫn từ trong truyện ______________ Review by Huyên Chiêu Nghi - facebook.com/ReviewNgonTinh0105 Bìa: Tịch Phi *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Mời các bạn đón đọc Phù Sinh Mộng Tiếu Vong Thư của tác giả Diệp Tiếu
Ôn Nhu Nộ Tướng Công - Cổ Linh
Cuộc đời của nàng không có chí lớn, cũng chỉ muốn thực hiện được ước nguyện của cha già… Gả cho một trượng phu bình bình thường thường, làm một thê tử bình bình thường thường… Trở thành một đôi phu thê bình bình thường thường, trải qua những tháng ngày bình bình thường thường trong cuộc sống. Như vậy đâu có gì khó khăn lắm phải không nà? Nhưng biết nói thế nào đây? Nói khó cũng không phải khó lắm, nói không khó cũng không phải không khó! Nguyên nhân là vì hôn nhân của nàng phải tuân theo lệnh của mẫu thân. Mà mẫu thân chỉ xem nàng như một quân cờ. Một lòng xem nàng là công cụ để lợi dụng! Nàng dứt khoát lên tiếng kháng cự, muốn tự quyết định trong hôn nhân của mình. Cũng được thôi! Nhưng ngược lại, nàng phải chấp nhận chịu mạo hiểm. Ngay trong hôn lễ của mình, tự chọn một phu quân để gả ngay lúc đó! Cũng may, vận khí của nàng không tệ lắm. Tuy hắn thực thô lỗ, cũng hơi bá đạo; Làm việc không câu nệ tiểu tiết, lại rất gia trưởng. Nhưng đối với nàng, chẳng những hắn hiền hậu, khoan dung, Còn thực lòng săn sóc nàng, rất dịu dàng với nàng. Điểm duy nhất không như mong muốn là, Thân phận của hắn dường như quá khác biệt với mẫu phu quân lý tưởng mà  nàng ấp ủ trong lòng từ trước đến nay… Tèng teng teng teng… *** Thất Tu La Hệ Liệt gồm có: Ách Dương Tình Quanh Co Cười Hỏi Sinh Tử Duyên Chỉ Sợ Tương Tư Khổ Độc Nhất Nam Nhân Tâm Ôn Nhu Nộ Tướng Công Tiểu Nương Tử Thích Khóc *** “Con mẹ nó… Ai da, sao cha đánh ta?” “Ta đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi, không được chửi bậy, bọn trẻ càng ngày càng lớn, không được để bọn chúng học theo cái miệng thúi của ngươi!” “Bịch, bịch, bịch… Ai da, ai da, ai da… đánh chết ta rồi, đánh chết ta rồi!” “Tốt nhất là đánh cho ngươi chết phứt đi, dù sao ta cũng còn ba đứa cháu ngoan.” “…Xem như cha lợi hại!” “Nói đi! Là ai chọc tức ngươi?” “Còn ai vô đây nữa, chẳng lẽ không phải là lão tam ngu ngốc kia sao!” “Hắn lại chọc ngươi cái gì?” “Tứ thúc nói, nếu vấn đề của Tiểu nghiên mực kia đã giải quyết xong, kế tiếp cũng nên lo kiếm lão bà cho lão tam ngốc nghếch nhà ta!” “Rồi sao?” “Cho nên ta đã đuổi lão tam ra ngoài tìm lão bà a!” “Hắn không chịu sao?” “Ta là đại ca của hắn, hắn dám không nghe lời ta?!” “Vậy thì còn vấn đề gì nữa?” “Tại vậy nên giờ mới lớn chuyện nè chứ!” “Rốt cuộc là làm sao?” Hắn nói muốn bắt chước ta và Lan Chu, lão cha, lão nương nào muốn gả nữ nhi bảo bối cho hắn, hoặc khuê nữ nhà ai tự nguyện gả cho hắn, hắn sẽ… “Vậy thì tốt rồi, theo tính tình của hắn, cũng chỉ có cách này mới tìm được lão bà, không phải sao?” “Nếu chỉ như vậy thì còn gì để lo nữa… Aizz!” “Ngươi có thể đừng úp úp mở mở như vậy nữa hay không? *** Xách theo cái rổ, Lâu Thấm Du ra đại sảnh, Tuyết Vụ nay đã lớn lên thành một con chó to béo mập mạp nhảy nhót chạy tới chạy lui bên chân nàng, hưng phấn xù cái đuôi lông lên quẫy quẫy không ngừng, cọ trúng nàng khiến nàng vừa tức vừa buồn cười. "Tuyết Vụ, ta muốn đến từ đường, cũng không phải đi chơi, ngươi hưng phấn như vậy làm gì?" Đi được một lúc, đột nhiên nàng giơ tay lên dùng sức vẫy hai cái, Độc Cô Tiếu Ngu bên bờ ruộng phía bên kia cũng giơ tay lên vẫy vẫy với nàng, rồi sau đó vùi đầu tiếp tục làm ruộng. Tiếu Tu La thanh danh hiển hách trên giang hồ thật sự đúng là một nông dân, thật sự là khó có thể tưởng tượng! Nàng lại tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên, tiếng gào thét đòi đánh đòi giết vọt qua bên cạnh nàng, nàng không khỏi tò mò lớn tiếng hỏi. "Thập tam đệ, tại sao la lớn như vậy?" "Tên tiểu tử Thập bát đệ đó dám gieo hạt tiêu trên thửa đất trồng đậu xanh của bọn ta, ta phải giết hắn!" Hahaha! Các đứa con của Quỷ Diêm La quả nhiên quỷ quái muốn chết, làm như ngày nào không trêu cợt người khác thì sống không nổi hay sao đó, cứ chốc chốc lại có tiếng người kêu la đòi giết đòi đánh, mà người bị đuổi đánh đuổi giết nhất định là nhi tử của Quỷ Diêm La. Nàng mím môi lại cười, vừa đi được vài bước, lại gặp được một cảnh tượng thú vị mà dường như ngày nào cũng gặp qua. "Tướng công, đừng keo kiệt như vậy mà!" "..." Mời các bạn đón đọc Ôn Nhu Nộ Tướng Công của tác giả Cổ Linh.
Hữu Phỉ - Priest
Văn án:  Cuối cùng rồi sẽ có một ngày, ngươi vượt qua dòng sông Tẩy Mặc lặng yên êm ả, rời khỏi chốn đào nguyên cũ núi non trập trùng, đến dưới bầu trời đêm vô biên mờ mịt. Ngươi sẽ tận mắt thấy vô số ngọn núi cao không thể leo lần lượt sụp đổ, vô số biển khơi không thể băng qua khô cạn thành đồng ruộng, ngươi phải nhớ, vận mệnh của ngươi treo trên đầu mũi đao, mà mũi đao phải vĩnh viễn tiến về phía trước. Nguyện ngươi ở trước mũi đao sắt lạnh, có thể nhìn thấy ánh mặt trời.  Mấy dạo gần đây, ăn theo hiện tượng nóng lên của thời tiết là sự "nóng mắt" của đông đảo độc giả, để đảm bảo ngòi bút reviewer không bị luồng nhiệt từ hoả lực của chị em HNC thiêu quéo, tui xin trình bày một bản review cùi mà ngắn, nếu ai đó vẫn còn hào hứng với bài review deep mà dài, cứ like đủ 200 like tui cống nốt bài còn lại nha.  "Ngôn hồ" [modify từ "giang hồ"] dạo này leo lét như đèn khuya, qua cái thời ánh dương huy hoàng thì dường như sắp đi qua vùng nhật thực cmnr. Ngoảnh đi ngoảnh lại khắp ngôn hồ, những kẻ đứng chầu rìa như tui cũng phải cảm thán một câu rằng thì mà là: "Truyện chất như sao buổi sáng, truyện nhạt như lá mùa thu". Theo dòng thời sự trên các chiếu trà chiều rượu sớm, các bang chúng của bang Ngôn hồ thì thụt bảo nhau: “dạo này chả có gì để làm”. Chết chửa, một mớ bang chúng thất nghiệp là kéo theo cả sự mất cân bằng của kinh tế vĩ mô đấy. Nguy tai nguy tai. Thế mà trong dòng chảy suy tàn ấy, mấy năm trước đây bỗng dưng xuất hiện một đứa con lẻ bầy. Rồi, hãy nói cho tui nghe 3 điều bạn mong chờ từ môn phái tên "giang hồ cổ đại" đi, tui sẽ nói cho bạn biết bạn có nên dõi mắt trông theo đứa con lạc loài có tên Hữu Phỉ không nhá. Đầu tiên, bạn thuộc team nào? Bi kịch? Hài kịch? Chính kịch? Phe nào cũng nhai được món "Phỉ" này hết :). Kế tiếp bạn thuộc trường phái hành động nào? Phim Mỹ? Phim Hàn? Phim Ấn? Câu này đề nghị cân nhắc nha, nếu theo đuổi bạn nữ chính thì nó là style Phim Mỹ, nếu bạn theo đuổi nam chính nó chuyển sang style Phim Hàn, nếu mà đuổi theo bí mật thì nó là style Phim Ấn - đại loại liếc mắt một cái người ta đã ăn xong mấy bữa cơm rồi. Thứ ba là bạn có phải team bắt buộc phải có vitamin "tình" mới đọc truyện không đấy? Nếu đúng thì quay đít đi ngay và luôn nhá (à quên quên, đọc xong review, like còm cẩn thận rồi đi kẻo tui lại buồn). Quên nữa, chống chỉ định với các thể loại anti nữ cường :)  Quay lại nhận định "lẻ bầy", tui mạnh dạn gán cái mác lạc loài cho Hữu Phỉ là bởi hiếm khi có bố đẻ mẹ ruột nào tống đứa con gái cưng ra trước hòn tên mũi đạn làm anh hùng hết a, ít ra thì cũng phải là thằng con trai đầu đội vai gánh, vậy nó mới oanh liệt. Vậy nên Priest có hơi hướng mẹ ghẻ khi một tay đẩy nữ chính A Phỉ vang danh một cõi, lại không phải cái kiểu một đêm thành sao mà là rớt mồ hôi, tắm máu, tim giật đùng đùng, gọt da cạo xương các thể loại mới thành nữ anh hùng. Chẹp chẹp, hiếm lắm hiếm lắm. *** Chu Phỉ vừa về cái rột, ngay cả nước cũng chưa kịp uống đã bị đại đương gia gọi đi. Lý Cẩn Dung làm việc gọn gàng, không nhiều lời thừa thãi, chỉ hất cằm về phía bàn, nói với Chu Phỉ: – Phiền toái con chuốc lấy, tự đi mà giải quyết. Chu Phỉ: – … Nàng bước tới lật thử, thực muốn điên. Trên bàn nhỏ để một xấp dày toàn là chiến thư, chưa kể đủ loại kiểu chữ con nít xiêu vẹo và chữ viết sai của đại hiệp, thì mấy chiến thư này có chung một kiểu, giống như cả đám đều nhờ cùng một tiên sinh viết. Một Dương Cẩn yên tĩnh thì có hàng ngàn hàng vạn “Dương Cẩn” khác chờ ngoài cổng núi. Chu Phỉ không nhịn nổi nữa: – Mẹ, 48 trại có thể lập lại quy củ người không liên quan không được vào không? Lý Cẩn Dung đưa tay chỉ nàng: – Bớt nói nhảm. Chu Phỉ đành kẹp xấp chiến thư dưới nách, nổi giận đùng đùng đi xuống núi. Các “đại hiệp” tới khiêu chiến kỳ thực không nhiều, phần lớn là nghe ngóng được nàng không có nhà nên mới chạy tới đưa chiến thư, đưa xong là chạy về khoác lác với người khác “ta đây từng một mình khiêu chiến Nam đao, chậc, dọa cho nàng ta không dám ứng chiến luôn”. Nhưng mấy kẻ ngốc thật thà cũng không phải ít, chẳng hạn năm vị đợi dưới núi này. Sư huynh canh gác thấy nàng thì cười hì hì nói mát: – A Phỉ à, vừa về hả? Huynh cùng họ đợi muội hết hai cái nửa tháng rồi đấy! Chu Phỉ liếc xéo huynh ấy. Nàng vừa lộ diện, năm “đại hiệp” khiêu chiến ào ạt đứng dậy, đầu tiên là dùng ánh mắt khó tin đánh giá đại cô nương không lưng hùm cũng chẳng eo gấu trước mặt chốc lát, vài tiểu thanh niên đỏ mặt, những câu vốn học thuộc sẵn suýt chết non trong bụng, hồi lâu mới có một người lắp ba lắp bắp nói: – Các… các hạ… không, cô nương, cô chính là Nam đao tự tay giết bảy… bảy đại Bắc Đẩu sao? – Bảy Bắc Đẩu, có một người ta căn bản chưa từng gặp đã rơi đầu, hai người bị người của chúng chó cắn chó hại chết, còn hai người bị kẻ thù tìm tới cửa làm thịt, một người đi ám sát hoàng đế, bị mấy vị tiền bối liên thủ bắt lại, đã bị trảm, chỉ có một người đầu bị úng nước, võ công kém nhất, nghe đồn là nhờ quan hệ bám váy nên mới có chân trong Bắc Đẩu, là do ta giết – còn là ngay lúc ông ta khinh địch. ... Mời các bạn đón đọc Hữu Phỉ của tác giả Priest.