Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Muôn Hoa Trên Gấm

Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm kể về câu chuyện của Phó Minh Cẩm, một cô gái hiện đại xuyên không vào thân xác của Phó Minh Cẩm, con gái đầu lòng của một gia đình dòng dõi thư hương xuống dốc bị truất biếm về quê. Trong thân xác mới, Phó Minh Cẩm phải đối mặt với nhiều khó khăn và thử thách. Cô phải cố gắng thích nghi với cuộc sống ở thời cổ đại, đồng thời tìm cách vực dậy gia đình đang suy tàn. Cuối cùng, Phó Minh Cẩm đã thành công trong việc vực dậy gia đình và trở thành một nữ doanh nhân thành đạt. Cô cũng tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Đánh giá nội dung Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm có nhiều điểm đáng chú ý, bao gồm: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ. Cốt truyện của truyện xoay quanh cuộc sống của Phó Minh Cẩm ở thời cổ đại, từ việc cô phải thích nghi với cuộc sống mới cho đến việc cô tìm cách vực dậy gia đình. Cốt truyện được xây dựng chặt chẽ, nhiều tình tiết bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi trang sách. Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu. Các nhân vật trong truyện được xây dựng chân thực, có chiều sâu, từ nhân vật chính Phó Minh Cẩm đến các nhân vật phụ. Mỗi nhân vật đều có những nét tính cách riêng, khiến người đọc cảm nhận được sự sống động của họ. Giọng văn hài hước, dí dỏm. Tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên có giọng văn hài hước, dí dỏm, giúp truyện trở nên nhẹ nhàng và dễ đọc hơn. Tiểu thuyết Muôn Hoa Trên Gấm là một tác phẩm ngôn tình đáng đọc, với cốt truyện hấp dẫn, nhân vật được xây dựng chân thực và giọng văn hài hước, dí dỏm. Truyện sẽ mang đến cho bạn những giây phút thư giãn và giải trí tuyệt vời. Dưới đây là một số điểm cộng và điểm trừ của truyện: Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật được xây dựng chân thực, có chiều sâu Giọng văn hài hước, dí dỏm Điểm trừ: Đôi khi có những tình tiết hơi phi logic Kết thúc truyện hơi nhanh và chưa được trọn vẹn *** Trời còn chưa sáng, bên ngoài một mảnh đen kịt, đúng là thời điểm u ám nhất trước bình minh. Minh Cẩm mở bừng mắt, Minh Lan bên cạnh ngủ thành hình chữ đại (大), đùi trắng nõn thò ra khỏi chăn, đè thật mạnh lên người nàng. "Đẹp mắt nhỉ!" Minh Cẩm chậc chậc vài tiếng tiếc nuối: "Đáng tiếc chị đây không thích nữ sắc." Giơ tay đẩy chân Minh Lan ra khỏi người, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng nhíu mày, kéo chăn đắp cho Minh Lan. "Ưm." Minh Lan tựa hồ bị đánh thức, ậm ừ một tiếng phản đối, trở mình, tung chăn đè dưới người ngủ tiếp. Minh Cẩm bất đắc dĩ, nhiễm lạnh bị cảm không phải chuyện đùa, nhẹ nhàng vỗ vỗ em gái rồi lại kéo chăn ra đắp lên người Minh Lan, nhận được tiếng lầu bầu khó chịu còn lớn hơn nữa. Giằng co một hồi, trên người vốn hơi lạnh lại mướt mồ hôi, Minh Cẩm rón rén chui ra khỏi ổ chăn. Không khí ẩm ướt làm cánh tay nàng nổi da gà, nàng nhanh chóng cầm áo ngoài mặc vào. Dù là cuối xuân nhưng sáng sớm vẫn lạnh thấu xương, Minh Cẩm sửa soạn bản thân chỉnh tề rồi ra cửa. Chung quanh là một mảnh đen nhánh, chỉ có trong phòng nha hoàn truyền đến một chút động tĩnh khiến sân viện Phó gia có vẻ không quá vắng lặng. Ngoài sân hoa cỏ khẽ co lại, đọng sương mai giống như thiếu nữ cúi đầu, trông vừa tao nhã lại khiêm tốn. Đó là nơi mặt trời sắp mọc, Minh Cẩm ngắm nhìn từ xa như mọi ngày. Trước khi mặt trời mọc, thời gian luôn trôi qua thật chậm như đã chờ đợi rất lâu, bóng tối đối lập với ánh sáng, ngột ngạt và u ám, nhưng Minh Cẩm lại cảm thấy con tim an bình một cách kỳ lạ, dường như khoảnh khắc này của mỗi ngày đều là lúc nàng thoải mái nhất, dường như sau khi màn đêm qua đi là có thể trở lại lúc xưa. Khi đó... Minh Cẩm nhếch khóe môi, ánh mắt hơi ảm đạm. Đợi trong chốc lát chân trời mới miễn cưỡng lóe ra chút ánh sáng, từ đen nhánh biến thành xám đậm, bóng tối từ từ rút đi, xám nhạt, xám tro, trắng... Mặt trời không biết nhô lên từ lúc nào, không hề tạm dừng, không hề chần chờ, trong nháy mắt thắp sáng bầu trời bao la. "Một ngày mới." Minh Cẩm lẩm bẩm, cảm thụ thân thể được ánh mặt trời tắm gội, dường như sức sống khôi phục từng chút một trong vầng sáng ấm áp, nháy mắt lại tràn đầy năng lượng, đầu óc trở nên minh mẫn. Thiết nghĩ Phó Minh Cẩm nàng đây đúng là đang tuổi thanh xuân bừng bừng, sức sống dâng tràn bắn ra tứ phía, được coi là một thanh niên tốt, có đạo đức, biết kính trọng, biết liêm sỉ. Hiện tại đâu cần nàng cởi trần quấn khố lá lên núi bắt lợn rừng, cũng không cần nàng chui vào sơn động chơi trốn tìm với khủng long, cùng lắm là xuyên vào xã hội phong kiến, có cha có mẹ, không đói không rét, còn làm ra vẻ gì nữa, có gì mà không sống nổi? "Lại là một ngày lành." Minh Cẩm nheo mắt, cười vui vẻ. "Sao con biết là một ngày lành?" Tề thị từ phía sau nàng đi tới, giọng nói mang theo một tia ý cười. "Mẹ." Minh Cẩm quay đầu nhìn Tề thị, khóe môi càng nhếch cao hơn. "Minh Cẩm khỏe khoắng quá nhỉ, trước nay đều ngủ sớm thức sớm." Phó Duy An cũng đi ra thăm mấy chậu thược dược ông mới trồng. Ngoại trừ ở thư phòng đọc sách, ông dành phần lớn thời gian hầu hạ hoa cỏ. Minh Cẩm nghe cha khen bèn nghĩ thầm, đó chính vì nàng luôn là một cô gái tràn đầy năng lượng và không bao giờ mệt mỏi, lên mạng thâu đêm suốt sáng là chuyện bình thường. Đến nơi này mỗi khi mặt trời lặn thì chẳng còn gì làm khiến nàng nghẹn hỏng luôn rồi, trời tối mà cứ lục đục là muốn ăn đòn, vậy khi trời sáng còn không nhanh chóng chạy ra vui vẻ lăn lộn? "Đây là giống mẹ." Tề thị có chút đắc ý hơi hất cằm, kéo tay Minh Cẩm dặn dò: "Mới ấm hơn một chút, đừng vội đổi sang áo mỏng, xuân che thu lạnh." Minh Cẩm cười tủm tỉm nhìn Tề thị lo lắng cho mình, nắm tay bà trấn an: "Mẹ sờ tay con nè, ấm lắm mà!" Tề thị cũng cười, gật đầu dắt tay con gái đi về hướng phòng bếp. Minh Cẩm bưng bữa sáng, đi theo Tề thị tới phòng bà cụ Phó. Xuân Hương đang quét tước bên ngoài, thấy hai người tới bèn mỉm cười cúi chào: "Tối hôm qua lão thái thái đi tiểu đêm, lúc này vẫn còn ngủ ạ." Đang nói thì nghe trong phòng có động tĩnh, Xuân Hương vội vào hầu hạ bà cụ rời giường. Tề thị đưa Minh Cẩm vào hành lễ với bà cụ, hầu hạ rửa mặt chải đầu. Tuy rằng Phó gia đã thua xa lúc xưa, hiện tại dùng một bàn tay cũng có thể đếm hết số người làm trong nhà, nhưng bà cụ Phó vẫn cảm thấy có một đống lễ nghi cần phải giữ, hơn nữa nghiêm khắc tuân thủ -- Phó gia cho dù bần cùng, cho dù xuống dốc thì cũng là dòng dõi thư hương. Tề thị xuất thân thương hộ không cho là đúng, nhưng trứng chọi đá, thân là con dâu sao có thể thách thức mẹ chồng? Bà chỉ hy vọng tương lai tìm cho con trai Minh Thụy một cô vợ biết nghe lời, có thể trút hết nỗi nghẹn khuất và mệt nhọc bao nhiêu năm, đến lúc đó... "E hèm." Minh Cẩm thấp giọng đằng hắng, nhắc nhở mẫu thân hiển nhiên đang thất thần. Tề thị nhanh chóng hoàn hồn, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của mẹ chồng, vội vàng cúi đầu giả vờ ngoan ngoãn. Trong mắt bà cụ hiện lên một tia bất mãn, chậm rãi hỏi: "Nghĩ cái gì vậy?" "À." Tề thị xấu hổ không thôi, thật không biết trả lời ra sao. "Bao lớn rồi, nói năng còn vụng về như vậy." Giọng nói của bà cụ hòa hoãn, nhưng mỗi chữ đều mang chỉ trích: "Trưởng nữ Minh Cẩm đã lớn thế rồi, cô cũng coi như là trưởng bối, ở trước mặt tiểu bối nên chú ý một chút, không thể tùy hứng như trước." Tề thị miễn cưỡng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng, cố nặn ra nụ cười: "Ngài nói đúng rồi ạ." Bà cụ thấy con dâu không cãi lại, tựa hồ có chút hài lòng, lại nói: "Phó gia chúng ta không giống Tề gia, bốn chữ Dòng dõi thư hương đâu phải nói suông. Tuy đang ở trong phòng nhà mình, nhưng chính là chỗ không ai giám sát mới càng phải giữ gìn thật ổn thỏa." "Là con dâu sơ sót, xin ngài trách phạt." Tề thị bị răn dạy đến phát nghẹn, cười càng mất tự nhiên. "Trách phạt thì không cần, cô cũng lớn vậy rồi, dù sao cũng phải chừa cho cô chút thể diện trước mặt con cái." Bà cụ liếc một cái về phía Minh Cẩm. Trong lòng Tề thị thầm mắng, đã làm trò nói đến nước này trước mặt Minh Cẩm, còn chừa thể diện cái đinh gì nữa? Sắc mặt càng thêm khó coi. Minh Cẩm cung kính đứng cứng ngắt bên cạnh, mặc cho đôi mắt hình viên đạn của bà nội quét tới vẫn không nhúc nhích một tẹo nào. Bà cụ Phó coi như hài lòng với phản ứng của Minh Cẩm, quay đầu nhàn nhạt bảo: "Cô hãy phân phó phòng bếp, năm nay không cần làm bánh hoa hồng." Tề thị ngẩn ngơ, không nhịn được hỏi: "Chẳng lẽ làm không tốt ạ?" "Không phải." Vẻ mặt bà cụ càng lãnh đạm: "Hôm qua Minh Lan nói với tôi muốn ăn bánh hoa hồng." Tề thị nghiến răng, thay con gái cầu tình, "Tuổi con bé còn nhỏ..." "Đã bắt đầu học hành biết chữ, không còn nhỏ." Giọng bà cụ càng nghiêm hơn, ý cảnh cáo thật đậm: "Xem kiểu cô dạy con gái thế nào kìa!" Tề thị trầm mặc, bà biết nếu nói gì thêm, sợ là mẹ chồng càng muốn làm trầm trọng, hai năm không thể ăn bánh hoa hồng. "Con gái thì phải ra dáng con gái," bà cụ dường như bị khơi mào hứng thú, bắt đầu nhai đi nhai lại luận điệu cũ rích: "Người Phó gia dù có lạnh chết cũng đón gió mà đứng, đói chết cũng không khom lưng! Là cô nương mà có thể tùy tiện đòi ăn hay sao? Tương lai phải gả đi, nếu cứ như vậy làm Phó gia mất mặt, chi bằng đừng xuất giá!" Thấy Tề thị còn muốn nói gì đó, bà cụ cao giọng quát: "Nếu có ai lại tham ăn thì vả miệng cho ta!" Mắt Tề thị bắn ra hoả tinh, sắp phải cãi lại thì bị Minh Cẩm nhẹ nhàng kéo một cái mới ngồi xuống lại, cúi đầu hít thở sâu vài cái, dùng hết sức làm cho giọng nói thản nhiên: "Con dâu có một chuyện muốn bàn bạc với ngài." "Chuyện gì?" Bà cụ khôi phục bình tĩnh, thanh âm cũng hòa hoãn hơn. "Tuổi Minh Cẩm cũng lớn rồi," Tề thị ngăn chặn lửa giận, thật cẩn thận trình bày: "Con nghĩ đã đến lúc tìm một bà mối hỗ trợ chọn nhà chồng." Minh Cẩm chỉ cảm thấy da đầu tê dại, quả nhiên, mẫu thân nhà mình lại muốn đề cập tới vụ này, nhìn sang thấy bà nội bắt đầu đen mặt. "Minh Cẩm đã sớm định xong hôn sự." Bà cụ Phó xanh mặt gắt: "Cô không cần xen vào." "Con là mẹ ruột của Minh Cẩm." Tề thị rốt cuộc không nhịn nổi, nỗ lực ép mình không cần lớn giọng quá mức, "Việc hôn nhân này vẫn chưa ai nhắc tới, chẳng lẽ để Minh Cẩm chờ đợi mỏi mòn từng ngày?" "Cô đang cãi với tôi hay sao?" Bà cụ liếc xéo Tề thị, thanh âm trầm thấp, ánh mắt sắc bén, "Cô là mẹ ruột, chẳng lẽ tôi không phải tổ mẫu ruột?" "Con dâu không dám, là con nhất thời hồ đồ nói sai lời, ngài đừng chấp." Tề thị vội cúi đầu, lại mềm giọng cười làm lành: "Chỉ là Phó gia chúng ta cũng là nhà có uy tín có danh dự, nếu cứ nuôi khuê nữ trong nhà, mặt mũi cũng khó coi." "Cô không cần xen vào." Bà cụ nói một cách chém đinh chặt sắt: "Đến lúc đó tự nhiên tôi sẽ thu xếp." Tề thị lại thử mở miệng nhưng luôn bị bà cụ Phó đoán trước át giọng, uất nghẹn đến mức mắt đỏ hoe. Hai người khó khăn lắm mới thoát thân, Tề thị vội vàng đi về hướng thư phòng, Minh Cẩm thấy sắc mặt bà không ổn, cuống quít đuổi theo: "Mẹ." "Con đừng đi theo." Tề thị nổi giận đùng đùng, càng đi càng nhanh, giọng nói cất cao vài độ: "Về phòng chờ mẹ." Minh Cẩm hơi hé miệng, bất đắc dĩ dừng bước, nhưng lại lén lút rẽ vào một góc, đi vòng ra cửa sổ sau thư phòng cẩn thận lắng nghe..   Mời các bạn mượn đọc sách Muôn Hoa Trên Gấm của tác giả Bỉnh Chúc Du Tất Viên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trở Thành Nam Thần, Nàng Cũng Rất Tuyệt Vọng
Lâm Khả là một vị cô nương có dung mạo tuyệt mỹ. Nhưng mà “mỹ” cũng có rất nhiều cách để miêu tả, có thể là sắc sảo diễm lệ, có thể là ưu nhã kiều tiếu, cũng có thể là... anh tuấn tiêu sái. Thực bất hạnh, “mỹ” của Lâm Khả chính là kiểu cuối cùng. Nàng không có vòng một nóng bỏng nhưng có cơ bụng vững chắc, nàng không có dáng người nhỏ nhắn nép vào lòng người nhưng có bờ vai rộng đáng tin để người khác dựa dẫm. Nam nhân hoặc xem nàng là huynh đệ, hoặc xem nàng là tình địch, chẳng có ai tìm nàng nói chuyện yêu đương ngoài mấy vị cô nương bị vẻ ngoài của nàng đánh lừa.   Mãi đến mùa xuân thứ 26 của cuộc đời mới quen người bạn trai đầu tiên, vui vẻ chưa được mấy tháng thì đã chia tay vì bạn trai tự ti không “soái” bằng nàng, vì hắn bị tổn thương khi mọi người nghĩ nàng là công, hắn là thụ. Thôi thì tục ngữ nói, tình trường thất ý, sự nghiệp đắc ý. Lâm Khả quyết định ăn uống một bữa thỏa thích, rồi ngủ một giấc chấn chỉnh tinh thần, nào ngờ đâu khi tỉnh lại liền phát hiện mình xuyên đến một thời đại vô danh bắt đầu ngày mới, còn nhỏ đi mười mấy tuổi trở thành lưu dân lang thang khắp nơi. Lâm Khả vô duyên vô cớ xuyên đến thế giới này, vốn dĩ không có người thân cũng chẳng có vướng bận. Nhưng ở nơi đây, nàng đã quen được rất nhiều người, là những huynh đệ kết nghĩa, là những tri kỷ tâm giao, còn là ái nhân một đời. Lâm Khả mong muốn một cuộc sống bình yên, có thể ngày ngày bên cạnh những người mình yêu thương. Nhưng mơ ước nhỏ nhoi đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực bởi nơi đây là một thời đại chìm trong chiến tranh, chết chóc và loạn lạc. Đã từng, vào một ngày mùa đông khắc nghiệt, Lâm Khả chỉ có một thân áo ngủ, thiếu chút nữa đã bị đông chết ở ven đường. Đã từng, vào mùa đông năm ấy, Lâm Khả vì sống sót mà cướp đoạt quần áo của thi thể lưu dân đã chết vì nạn đói. Chiến tranh khắp nơi, thổ phỉ hoành hành, dân chúng thì lầm than khổ khóc nhưng triều đình vẫn thờ ơ mặc kệ, hoàng đế xa hoa dâm dục, chỉ biết hưởng lợi vinh hoa phú quý, mà nào để đến tâm nó được hình thành trên vô số hài cốt của bá tánh dân thường. Lâm Khả sống trong hoàn cảnh ấy, từ một con người không lo không nghĩ mà trở thành một kẻ quyết đoán, sát phạt và tàn nhẫn. Là lần đầu tiên nàng sợ hãi và ghê tởm khi chính tay giết thổ phỉ, là hoang mang chết lặng trước đau thương và chết chóc, để rồi sau cùng là bình tĩnh lạnh nhạt mà nhìn thấu thế đạo. Nhìn thấu rồi Lâm Khả lại muốn cải tạo bởi nàng khao khát một thiên hạ thái bình, muốn cảm nhận sự ấm no hạnh phúc, muốn nhìn thấy bình minh của ngày mới, một ngày mới quốc thái dân an. Ước muốn khát khao này có lẽ chỉ là hư ảo cho đến khi nàng gặp Mạnh Sưởng Thanh - Thống lĩnh của Mật Vệ. Mật Vệ - Tổ chức tay sai của thiên tử, là những người sẽ thay hoàng đế quản lý và kiểm soát triều đình, nhưng có ai ngờ được Mạnh Sưởng Thanh -Thống lĩnh của tổ chức ấy chỉ một lòng muốn lật đổ hoàng đế hiện tại, muốn phá hủy cả triều đình đang thối nát. Mạnh Sưởng Thanh và Lâm Khả, khi hai con người tuy khác mục tiêu nhưng có chung đích đến gặp nhau, một lịch sử mới của Đại Sở sẽ bắt đầu. Lâm Khả là người Mạnh Sưởng Thanh lựa chọn. Lần đầu tiên gặp Lâm Khả, chàng bị thuyết phục bởi sự tự tin kiên định trong đôi mắt nàng. Chàng và nàng không giống nhau, trong lòng nàng mang thiên hạ, lấy cứu vớt sinh linh khắp Đại sở làm nhiệm vụ của mình. Nàng là nữ nhi, nhưng tâm mang chí lớn, lòng nặng con dân, con đường nàng lựa chọn vốn dĩ chẳng dễ dàng bằng phẳng, từng bước đi đều đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng hy sinh mất mát, là vĩnh viễn từ bỏ thân phận nữ tử và hạnh phúc làm mẫu thân. Mạnh Sưởng Thanh thì khác, chàng là một người ích kỷ hay mang thù, tuy khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười nhưng trái tim đã sớm nhuốm đen tối, chàng ghê tởm triều đình hiện tại, chán ghét Đại Sở nhu nhược vô năng, chỉ muốn hủy diệt tất cả bởi đơn giản nó không có tư cách để tồn tại. Thật may, Lâm Khả đã xuất hiện, cho Đại Sở một cơ hội, cũng cho chàng một hy vọng của ngày mai. Chàng rung động trước một Lâm Khả kiên định và quyết đoán, tuy có những lúc mềm yếu, có những khi non nớt nhưng ngọn lửa khát khao trong đôi mắt ấy chưa bao giờ bị dập tắt. Chàng động tâm trước một Lâm Khả tàn nhẫn, sát phạt, dám hy sinh mọi thứ để đạt được điều mình muốn. Lâm Khả là nữ nhi nhưng lại mạnh mẽ hơn vô số nam nhân, khiến cho người ta không thể dời mắt, không thể thần phục. Một minh quân như vậy, Mạnh Sưởng Thanh tất nhiên toàn lực phò tá, nàng sẽ là thiên tử của Đại Sở, là người mà chàng một lòng trung tâm. A khả, con đường phía trước sẽ rất khó đi, nàng cần thiết là nam nhân và cũng chỉ có thể mãi mãi là nam nhân, nhưng con đường này ta sẽ đi cùng nàng, cho dù nguy nan, gian khổ, cho dù tuyệt vọng, đau đớn... A Khả, ba hồn bảy phách của ta đều là hắc ám, chỉ có đầu quả tim lưu lại một nơi sạch sẽ chứa đựng hình bóng của nàng, gặp được A Khả chính là hạnh phúc lớn nhất của Mạnh Sưởng Thanh. Lâm Khả bình định thiên hạ, rất nhiều người vì nàng mà chết, nhưng càng có nhiều người vì nàng mà tồn tại, giờ đây con đường máu đã mở ra, ngoại xâm đã đánh bại, triều đình bị tiêu diệt... Nhưng tất cả chưa phải kết thúc, mà là bắt đầu, bắt đầu của một triều đại thịnh thế, quốc thái dân an. “Trở thành nam thần, nàng cũng rất tuyệt vọng” là một bức tranh về khói lửa loạn lạc, ở đó chỉ có mưu quyền tranh đấu, chỉ có ranh giới sự sống và cái chết. Một Lâm Khả lạnh lùng nhưng cũng rất ôn nhu, một Mạnh Sưởng Thanh phúc hắc, tàn nhẫn nhưng đầy mâu thuẫn, rồi những phận người đầy long đong trong thế đạo bất nhân... Tất cả cùng tạo nên một câu chuyện tuyệt đẹp. Nội dung hấp dẫn, kết hợp với lối văn linh hoạt, lúc hài hước tạo không khí thoải mái, lúc nghiêm túc khắc họa những tranh đấu quyết liệt nơi trận mạc. Bộ truyện sẽ mở ra cho bạn một không gian hào hùng nhưng không kém phần lãng mạn. Nếu bạn đang tìm một bộ truyện hay và giàu cảm xúc về mặt nội dung lẫn văn phong thì đây là lựa chọn thích hợp dành cho bạn đấy ạ. ___________ Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Làm nam thần, nàng cũng thực tuyệt vọng a Tác giả: Vũ tiểu phi Văn án Lâm Khả là cái nhan giá trị pha cao muội tử. Nhưng mà đẹp, đã có thể là mỹ lệ đáng yêu ưu nhã kiều tiếu, cũng có thể là………… Anh tuấn tiêu sái soái khí bức người. Ở nữ hài tử hoa giống nhau tuổi tác, Lâm Khả bất hạnh trưởng thành khuynh quốc khuynh thành một thế hệ nam thần. Nam nhân hoặc là đem nàng đương huynh đệ, hoặc là lấy nàng đương tình địch. Đáng thương Lâm Khả sống đến 26 tuổi, mới nói chuyện một lần luyến ái, không quá mấy tháng bạn trai liền chạy. Tục ngữ nói, tình trường thất ý, chức trường đắc ý. Lâm Khả ăn uống quá độ một đốn, mới vừa tính toán chấn hưng tinh thần tỉnh lại lên, liền phát hiện chính mình xuyên qua. Chiến tranh, nạn đói, lưu dân. Vì sống sót, Lâm Khả khởi nghĩa vũ trang, mở một đường máu, cuối cùng trở thành một thế hệ khai quốc hoàng đế. # toàn thế giới đều cảm thấy ta là nam thần, nhưng mà ta lại là cái muội tử. # # giảo cơ vẫn là bách hợp, đây là một vấn đề. # Tag: Xuyên qua thời không nữ cường truyền kỳ dốc lòng nhân sinh Vai chính: Lâm Khả ┃ vai phụ: ┃ cái khác: ☆, chương 1 xuyên qua Lâm Khả là cái nhan giá trị pha cao muội tử. Tục truyền năm đó nàng nương đi trong miếu bái Bồ Tát, nói là muốn cái đẹp nữ oa, kết quả vừa trở về liền có mang nàng. Sinh hạ tới vừa thấy, dưới thân không mang bả, nữ! Tuyết trắng lại phấn nộn, đẹp! Đem nàng nương cấp cao hứng, vừa ra ở cữ liền đi trong miếu còn nguyện. Nhưng mà chờ nàng nẩy nở một chút, hắn nương mới phát hiện Trung Hoa văn hóa bác đại tinh thâm, này “Đẹp” hai chữ bao hàm cỡ nào thâm thúy rộng khắp ngụ ý. Sự thật nói cho chúng ta biết, đẹp, đã có thể là mỹ lệ đáng yêu ưu nhã kiều tiếu, cũng có thể là…… Anh tuấn tiêu sái soái khí bức người. Ở nữ hài tử hoa giống nhau tuổi tác, Lâm Khả bất hạnh trưởng thành khuynh quốc khuynh thành một thế hệ nam thần. Này thật sự là không thể trách Lâm Khả, nhà nàng ở nông thôn, trong nhà cũng không ngừng nàng một cái hài tử, cha mẹ quản bất quá tới, đành phải áp dụng nuôi thả hình thức. Nàng từ nhỏ đầy khắp núi đồi vui vẻ, hơn nữa muốn giúp đỡ làm chút việc nhà nông, sức lực bất tri bất giác liền dưỡng ra tới, cao to vốn dĩ liền không giống cái muội tử, cố tình tiểu học lớp 4 thời điểm còn bị trường học thể dục lão sư cấp khai quật ra tới, thành thân thể huấn sinh, mỗi ngày dậy sớm rèn luyện, trở về chính là một thân xú hãn, quanh năm suốt tháng xuyên không được vài lần váy, vì phương tiện còn chỉ có thể cắt thành tóc ngắn, từ đây bước lên một cái bất quy lộ. Các nam sinh hoặc là đem nàng đương huynh đệ xem, hoặc là đem nàng đương tình địch xem, đáng thương Lâm Khả sống đến 26 tuổi, cũng chỉ nói qua một lần luyến ái. Nàng ở 26 tuổi linh 3 tháng thời điểm nghênh đón chính mình mối tình đầu, sau đó ở 26 tuổi linh 9 tháng thời điểm tia chớp mà thất tình. Chia tay khi, nàng bạn trai cũ ngẩng đầu nhìn nàng, sâu kín mà nói: “Thực xin lỗi, ta thật sự không thể tiếp thu một cái so với ta còn soái bạn gái.” Lâm Khả:………… Mời các bạn đón đọc Trở Thành Nam Thần, Nàng Cũng Rất Tuyệt Vọng của tác giả Vũ Tiểu Phi.
Trong Nhà Có Một Nam Phụ
Nam chính là của nữ chính rồi, vậy nam phụ về đây em yêu thương. Thật sự thì câu này rất đúng với truyện này luôn đó. --- [Đàn Diệp]: Má Uyển Bạch miêu tả nam phụ Phạm Huy thượng tôn mới đáng yêu làm sao! [Tác giả phản hồi]: Nam phụ là của tác giả rồi nhé [Đàn Diệp]: Má tác giả, nam phụ là của độc giả, nam chính mới là của tác giả! Mị yêu má tác giả, nhưng vẫn yêu nam phụ nhất! *chụt chụt* (moah moah) [Tác giả phản hồi]: Nam chính là của nữ chính rồi! Nam phụ là của tác giả! [Đàn Diệp]: Của độc giả! [Tác giả phản hồi]: Của mị! [Đàn Diệp]: Còn lâu! Là của mị! [Đàn Diệp]:...Thật là! Chúng ta tranh nhau cái gì chứ! Kêu gào nam phụ mãi hắn cũng có trả lời lại được chúng ta đâu! Nữ chính Diệp Đàn sau một hồi bình luận giành giật nam phụ với tác giả, không biết rốt cuộc là cô may mắn hay đen đủi, cô nhận được một hộp bưu phẩm mang đến tận nhà, mở ra là một mỹ nam tử tóc dài áo trắng yên tĩnh ngủ yên trong quan tài. Bưu phẩm đó là chính nam phụ kiêm nam thần Phạm Huy mà Diệp Đàn đã đôi co tranh giành với tác giả. Nhưng do sự bất đồng ngôn ngữ của cô và mỹ nam nên Diệp Đàn còn định đem “gửi hoàn” quan tài bưu phẩm này đi vì ngỡ là bị ai đó đùa dai, rất lâu sau Diệp Đàn mới biết được thân phận người kia. Và sau đó cô điên cuồng mừng phát điên lên được. Phạm Huy là thượng thần canh giữ kết giới Thương Sơn, sau lần dùng thân mình bảo vệ kết giới không hiểu tại sao khi tỉnh lại lại thấy mình ở một nơi hoàn toàn xa lạ, linh khí cạn kiệt, còn có một cô gái rất ngốc nữa, toàn nói những lời y không hiểu được. Sự bất đồng ngôn ngữ của hai người mang lại cho người đọc biết bao nhiêu chuyện để cười, nhưng may mắn Phạm Huy học nhanh hiểu nhanh, nhanh chóng hòa nhập cuộc sống mới này. Phạm Huy ở thế giới này được Diệp Đàn lấy cho cái tên là Ngọc Bạch Y, tuy nhiên mình sẽ gọi y là Phạm Huy thôi ha, nhiều sẽ loạn mất. Phạm Huy nói ở thế giới kia có cả muôn vạn chúng sinh cần y bảo hộ, nhưng ở thế giới này chỉ có cô gái nhỏ này cần y bảo vệ thôi, tránh cho cô lại trốn vào góc khuất rồi khóc một mình. Sau đó tình cảm cả hai cứ theo dòng chảy thời gian, đều đều êm ả rồi đến khi bất chợt nhìn lại thì nhận ra đã đặt người kia ở một vị trí quan trọng trong tim. Một thượng thần “Hai trăm nhân hai trăm nhân một trăm nhân mười cộng mười chín nhân một trăm nhân một trăm cộng thêm một trăm ba mươi hai” tuổi, thích bay hơn thích đi bộ dấn thân vào showbiz sẽ hài hước cỡ nào? Mời bạn đọc thử. “Ngọc Bạch Y im lặng không nói lời nào, bất luận là đứa bé kia nói cái gì. Hắn cảm thấy ngoại trừ bản thân mình có hơi lớn tuổi hơn so với Diệp Đàn, còn lại đều rất xứng với cô gái này đấy chứ. Không phải người khác cũng bình luận là, soái ca anh tuấn lạnh lùng phải đi cùng với mỹ nữ kiêu ngạo sao? Nói chung rất đẹp đôi.” => Vâng, anh hẳn là chỉ HƠI lớn hơn xíu thôi, còn đứa bé kia anh nhắc đến là tình địch, đến ba nữ chính lần đầu gặp anh cũng kêu là nhóc :v -- Một thượng thần xuất thân Long tộc ngay thẳng nói với Diệp Đàn “Tính rồng vốn dâ*.” một mực phá vỡ hình tượng cao quý lãnh diễm vốn có. Một thượng thần “sống ngàn năm ít yêu thích thứ gì” một mực bám theo Diệp Đàn lừa cưới, lừa cưới được rồi thì hết bám dính lấy vợ lại muốn cho cả thiên hạ biết y có vợ rồi, một show phỏng vấn nói bao nhiêu câu đều có thể "tổ lái" tới vợ. :v :v --- ”Nam thần, anh biết kết hôn là gì không?” "Ở cùng một chỗ.” “Anh nghĩ đơn giản vậy sao?! Kết hôn là chuyện rất quan trọng a!” “Ở chung một chỗ cũng rất quan trọng.” Do đó kết hôn = ở chung một chỗ. “… Nam thần lúc các anh làm thần tiên không phải là không cho phép yêu đương gì đó à?” “Có thể.” “Không ảnh hưởng gì đến tâm đạo sao?” “Có song tu mà.” --- Tuy ban đầu Diệp Đàn còn chút do dự vì họ thuộc về hai thế giới khác nhau, sợ một ngày Phạm Huy sẽ rời đi, nhưng với thế tấn công dồn dập của Phạm Huy, nam thần lạnh lùng của lòng mình lại suốt ngày nói lời ngọt ngào thì làm sao Diệp Đàn chống lại nổi, nên kết quả là các nhân vật phụ của truyện trở thành nạn nhân bị cặp vợ chồng này ngược đãi. Phạm Huy nói lời ngon tiếng ngọt lời thề hẹn làm người đọc là mình tim đập chân run theo, đây mà là thượng thần cao quý lãnh diễm bất khả xâm phạm gì chứ, phim truyền hình làm Phạm Huy ngây ngô ngày nào trở thành tình thánh rồi. ”Tôi vì em mà đến, cô gái của tôi.” “Nếu như thế giới không có bài xích, rất muốn bên cạnh em mãi”. Nhưng phần linh khí mà Phạm Huy mang theo quá mạnh, chúng làm biến động thế giới này, làm thế giới này bài xích sự tồn tại của Phạm Huy, vậy họ vượt qua như thế nào để được bên nhau mãi đến cuối đời, các bạn đọc sẽ biết thôi, spoil là tội ác. :v :v Đây là một truyện mang hơi hướng hơi tưng tửng do được biên tập kiểu lầy, thích hợp cho team dễ tính, yêu đời yêu sủng yêu màu hồng nam tánh và thích đạp xe đạp dưới mưa lắm đó nha. -- Một vài trích đoạn nữa từ truyện: Diệp Đàn nghiêm túc mở kịch bản trên đất, hắng giọng một cái: “Được rồi, chúng ta bắt đầu diễn Mỹ nhân ngủ trong rừng, anh đóng vai công chúa, còn tôi là hoàng tử.” Rồi sau đó!!!! Ba mị đi vào! Ba! Mị! Đến! Rồi!! Không phải chị dâu nói cả nhà chỉ có mình chị mới có chìa khóa thôi sao!!! Tại sao ba lại có!! Chị dâu, chị đúng là kẻ gạt người!!! Diệp Đàn cảm thấy da đầu tê tê, đặc biệt là khi thấy ánh mắt bình tĩnh của ba Diệp, có vẻ sắp giáo huấn cô một trận. Người đứng đầu Diệp gia rất oai phong, câu đầu tiên sau khi mở miệng là: “Haha, con rể đâu cho tôi nhìn cái nào.” Quan trọng là nếu Ngọc Bạch Y dám trả lời, người kia sẽ hung hăng đánh hắn. Tình huống thê thảm như vậy, Diệp Đàn nghĩ tới việc bỏ trốn. Ngọc Bạch Y bình tĩnh đứng dậy, hắn rất cao, cộng thêm sàn gỗ trong phòng khách, nên vị trí hắn đứng có cao hơn một chút, hắn đưa mắt nhìn xuống ba Diệp, giọng nói lạnh nhạt: “Nhóc con, ngồi đi.” Diệp Đàn lập tức quay đầu lại:!!!!!!! Ba Diệp: Mất dạy!!!! -- Diệp Đàn cầm chìa khóa đi ra cửa, cô nghĩ một chút, quyết định tiến lên phía trước ôm lấy Ngọc Bạch Y, sau đó nhẹ nhàng buông ra, lùi về sau vài bước, dịu dàng nói: “Anh ở nhà chăm sóc cho phạm huy nhỏ và đàn diệp nhé, khoảng giữa trưa tôi sẽ về.” “… Được." Diệp Đàn yên lòng xoay người đi đến thang máy, lúc ở bãi đổ xe, cô mở cửa xe ra, lập tức nhìn thấy Ngọc Bạch Y ngồi ngay ngắn ở vị trí ghế phụ. Diệp Đàn bị dọa sợ thiếu chút nữa hét lên. “Nam thần anh làm gì thế!” Diệp Đàn nhìn xuống ghế sau, phát hiện phạm huy nhỏ và đàn diệp đều có mặt, bốn ánh mắt căng tròn nhìn cô không chớp. Diệp Đàn lập tức rơi vào trầm mặc, sau đó dở khóc dở cười hỏi Ngọc Bạch Y: “Tại sao… nam thần anh và bọn nó đều ngồi ở đây?” Hồi nãy hắn vừa đồng ý với mị mà không phải sao? Ngồi yên ở nhà đợi mới phải chứ (no=O=). Ngọc Bạch Y im lặng thắt dây an toàn, sau đó ngồi ngay ngắn, hắn bình tĩnh trả lời: “Sợ em nhớ con chó.” Phạm huy nhỏ: … Ngươi có bản lĩnh leo lên xe mà không có bản lĩnh thừa nhận a! Chỉ biết lợi dụng chó! Diệp Đàn: “Tôi không nhớ nó đâu, nó chỉ biết nuôi mèo tôi không thèm nhớ.” Ngọc Bạch Y nghe vậy im lặng một lúc, sau đó nhìn Diệp Đàn ở ghế lái, cô ấy đang thắt dây an toàn cho mình, ngón tay thật bé nhỏ, mới nhìn có vẻ yếu đuối dễ bị người khác bắt nạt, ánh mắt của hắn dịu dàng nhìn, giọng nói cũng nhạt, bổ sung thêm năm chữ đơn giản: “Tôi sợ tôi nhớ em.” Tôi sợ người khác tổn thương em, rồi em sẽ đi đến chỗ nào đó để khóc, bên cạnh em lại không có ai. __________ " ": Trích từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** “Phạm Huy“. Nàng nhẹ nhàng kêu tên hắn, ánh mắt có chút đau thương. Nàng từng mãn tâm mãn nhãn đều tràn ngập dung mạo thanh lạnh của người trước mặt, có thể hắn cao ngạo tựa như vân hoa ở Hải Thiên, nhưng nàng vẫn luôn cho rằng người này đối xử với nàng luôn có chút đặc biệt, cuối cùng mới biết, người này thật sự là rất vô tình. “Ta buông tha cho chàng“. Nàng nhìn chăm chăm vào vị thượng thần đang đứng trên đỉnh Thượng Sơn, thanh âm thấp đến độ cơ hồ ngay cả chính nàng cũng không nghe thấy rõ, “Vân hoa tuy có lúc sẽ tạm dừng, nhưng nó vĩnh viễn sẽ không vì ai mà dừng hẳn lại“. Gió núi gào thét ở hai bên tai, khiến tụ y (ống tay áo) màu trắng rộng thùng thình của hắn bị thổi lên, nhưng mái tóc đen được buộc bằng ngọc quan của hắn thì vẫn đoan tề, rủ xuống tận eo, không một chút dịch chuyển. Nàng đợi hồi lâu, người trước mắt vẫn quay lưng về phía nàng, ánh mắt dõi về phía bá tánh cùng sơn thủy, sau cùng nàng cười như tự giễu, thở dài một hơi nói, “Ta vốn không nên trông chờ chàng sẽ quay đầu nhìn ta một cái“. “Chàng là thượng thần của Thương Sơn này, đã qua nghìn vạn năm, sao thế nào cũng không chịu quay đầu lại nhìn thử tiểu bạch ngư ta đây một lần?” Nàng trầm mặc một lúc, lại hỏi, “Tôn thượng, chàng thật sự không thấy cô đơn sao?” Nàng bỗng thanh tỉnh khỏi dòng hồi ức. Phạm Châu đứng bên cạnh hỏi nàng, “Ngươi vừa nghĩ cái gì thế?” “...Nghĩ đến Phạm Huy tôn thượng“. Nam tử trẻ tuổi dùng đôi mắt phong lưu đào hoa nhìn nàng, “Ngư Nhi tiểu đồ nhi, nhớ nhung nam nhân thế này là không tốt đâu nhé!” “Sư phụ“. Bạch Ngư xuất thần nhìn về phía Thương Sơn, nhỏ giọng nói, “Người không lo lắng sao? Phạm Huy tôn thượng một mình chống cự phong ấn đã bị phá tan, vạn nhất...” Mời các bạn đón đọc Trong Nhà Có Một Nam Phụ của tác giả Ngũ Gia Bì Đản.
Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực
Truyện Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực của  Hữu Dung xoay quanh cuộc sống của anh, một người không tin vào tình yêu, kết hôn lại lạ điều anh không tin tưởng. Đối với anh chỉ có một điều quan trọng và anh có thể tin được chính là công việc. Mục tiêu giờ là làm sao chiếm lĩnh được toàn bộ lĩnh vực kinh doanh của tông ty mình. Ngoài ba mươi mà anh vẫn chưa lập gia đình chính là lý do khiến anh bị chèn ép. Anh quá cứng đầu nên không còn cách nào khác mọi người phải sắp xếp để anh đi xem mắt. Liệu anh có thể tìm được người vừa ý hoặc đơn thuần lại là hợp đồng hôn nhân? *** Sau buổi tiệc cuối năm của tập đoàn Hồng Lực, các cấp quản lý vẫn tiếp tục bàn luận, các chủ đề ngày càng quan trọng, bí mật. Không còn cách nào khác mà, vì các quản lý của công ty đều là tinh anh trong giới, họ khó có thể bỏ qua tâm trạng căng thẳng để vui đùa, dĩ nhiên muốn chơi đùa không lo nghĩ thì chỉ có ở nhà. Huống chi hiện tại mèo chó lẫn lộn, lỡ như bị chuốc say nói linh tinh hoặc nằm lại ngoài đường thì thật là khó coi! Ba giờ sáng, trong phòng bao của một câu lạc bộ sang trọng có chế độ hội viên, ngay từ đầu đã nghe thấy những lời mơ hồ. "....Khâu, Khâu tổng, tới nào, tiếp tục nào ~" "Tiếp thì tiếp, ai, ai.... sợ...." Lời nói chưa hết đã nghe tiếng ngáy vang lên thay. "Tôi không có say, uống thêm chục ly nữa cũng không có vấn đề gì..." Nữa giờ sau, dần dần, những lời say trong gian phòng cuối cùng cũng bị tiếng ngáy thay thế. Trên bàn đá cẩm thạch có một đống chén bát bày la liệt, mà một đám tinh anh bình thường chỉnh tề sắc bén cũng đang nằm ngổn ngang vắt vẻo trên ghế sa lon.   Mời các bạn đón đọc Bà Xã, Ly Hôn Đã Hết Hiệu Lực của tác giả Hữu Dung.
Anh Là Ánh Nắng Những Ngày Đông
 Anh nói em là mặt trời nhỏ của anh, đưa anh thoát ra khỏi thế giới tăm tối. Nhưng anh không biết, anh chính là ánh nắng những ngày đông, xua đi lạnh giá bủa vây quanh em. Có anh, em một lần nữa cảm nhận tình yêu ấm áp, để em không còn cô đơn tự mình chống chọi với sóng gió.    Em nói anh là ánh nắng mùa đông, mang đến cho em ấm áp. Nhưng em không biết, em chính là mặt trời nhỏ của anh, chiếu sáng cuộc đời anh. Ông trời cướp mất cha mẹ anh, nhưng lại đưa em đến bên anh. Em là sự bù đắp tuyệt diệu nhất mà anh nhận được. Lời của tác giả: Lần đầu viết truyện, tay nghề vẫn còn non nớt. Hy vọng mọi người đọc xong góp ý để mình sửa đổi cho truyện hay hơn. *** Cô gái nhỏ lòng vòng hồi lâu mới tìm thấy nhà ăn trường học. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học tại trường Trung học Leiceste. Mẹ và anh trai muốn cô học ở Mỹ, nhưng cô lại thích Anh quốc, vì vậy cô chọn Leiceste ở Anh để du học. Vừa bước chân vào nhà ăn cô đã nghe thấy tiếng ồn ào. “Thằng kia, mày mang khay cơm của mày ra bàn khác mau. Đại ca tao muốn dùng bàn này.” Một nhóm người nhìn như côn đồ đang chỉ tay về phía một chàng trai. Cô gái nhỏ nhìn chàng trai kia, thật đẹp trai. Lần đầu tiên cô nhìn thấy một người con trai đẹp không thua kém gì anh trai cô. Anh hình như là con lai, cô thấy ở anh có nét của người phương Đông. Anh ngồi yên một chỗ, không nói gì, không có hành động gì, vẻ mặt lạnh nhạt không để ý tới mấy tên côn đồ đang đứng cạnh bàn anh. Thấy anh không nói gì, mấy tên kia có vẻ tức giận. “Thằng không cha không mẹ dạy nên không hiểu tao đang nói gì à, tao đã bảo mày cút khỏi đây cơ mà.” Anh vẫn tiếp tục lặng im, nhưng không hề có vẻ gì sợ sệt, khí chất lạnh lùng của anh áp đảo cả một đám người. “Thằng khốn, dám không để ý lời tao.” Tên cầm đầu bọn côn đồ giơ cây gậy vẫn cầm trên tay lên, định đánh vào người chàng trai.   Mời các bạn đón đọc Anh Là Ánh Nắng Những Ngày Đông của tác giả Louis Thùy Trang.