Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chúng Ta Kết Hôn Thôi

Trác Dụ không phải quân tử mà cũng chẳng dính dáng gì đến cái gọi là lịch thiệp. Ngày hôm đó đưa người đến “Giản Yên” để lấy sườn xám, bên trong tiệm không có người, mãi mới có một âm thanh dịu dàng ấm áp từ sau cánh cửa vang lên: "Xin chào, anh Trác." Trác Dụ xoay lại, đây là lần đầu tiên anh gặp Khương Uyển Phồn. Điếu thuốc trên tay quên cả châm lửa, lời nói đến bên miệng cũng không còn nhớ để thốt ra. Trong lòng Trác Dụ nảy sinh một suy nghĩ… Đời này của anh không xong rồi. Thợ thêu thủ công mỹ nghệ x Tổng giám đốc không ngang tàng hống hách lắm. Vừa gặp đã yêu. Từ đeo đuổi chết đi sống lại cho tới kết hôn sinh sống được như ý nguyện. Thiên về cuộc sống hằng ngày. Nam chính không hoàn hảo. Kết hôn trước, sau lại càng yêu hơn? [Hy vọng em không bị thói đời quật ngã, mãi mãi có lập trường riêng. Còn khi đứng bên cạnh anh, có thể sống như một cô gái thuần khiết, rạng ngời.] Tag nội dung: Ngọt ngào, nghiệp giới tinh anh. Nhân vật chính: Khương Uyển Phồn, Trác Dụ. Nhân vật phụ: Tạ Hựu Địch, Trác Di Hiểu, Khương Vinh Diệu, Hướng Giản Đan. Một câu giới thiệu đơn giản: Nam chính đắm chìm trong tình yêu dành cho vợ. Dàn ý: “Kế thừa cơ nghiệp trăm năm, người thông tuệ ắt rạng danh xa gần.” *** Thời tiết đã vào thu, sức nóng của mùa hè vẫn dữ dội như chàng thiếu niên nổi loạn. Đoạn đường ngắn ngủi từ công ty đi ra mà nóng như nồi nước sôi, Trác Dụ vừa lên xe đã cởi âu phục xuống vứt ra ghế sau, đợi điều hòa giảm nhiệt độ xuống một chút anh mới đổi số và lùi xe. Cuộc gọi của Tạ Hựu Địch cũng tới ngay sau đó: "Sao rồi, ngả bài chưa?" Trác Dụ đeo kính râm vào, nhìn sang gương chiếu hậu trước khi rẽ trái, nói: "Chiều nay có cuộc họp, không rảnh nói chuyện." "Mới có bốn giờ rưỡi, nói một câu thì có thể làm lỡ được bao nhiêu thời gian? Cậu không muốn phải không?” Tạ Hựu Địch cao giọng: "Cậu yêu cô của cậu đến mức nào hả?" Trác Dụ phanh gấp, nhíu mày: "Ăn nói cẩn thận." "Cậu còn muốn tự mình làm hả?" Tạ Hựu Địch xùy một tiếng: "Thế nào, cậu định cho "Triệu Lâm" một con đường sống sao? Định thu xếp cục diện cho nhà cô của cậu cả đời à?" Trác Dụ không trả lời, chỉ cười, nếp nhăn đuôi mắt cong lên trông như mảnh trăng khuyết. Tạ Hựu Địch: "Cậu cười cái rắm, không phải cậu mặt dày mày dạn, lừa đảo hãm hại cầu xin tôi mua cổ phần trở thành đối tác của cậu à, tôi mà nói với cậu mấy lời vô nghĩa thì tôi không mang họ "Tạ" nữa.” "Được, Trác Hựu Địch." "Cút cút cút." Tạ Hựu Địch liên tục chửi mắng. Mây mù đè nặng trong lòng Trác Dụ tạm thời dời đi, đợi bạn mình mắng xong mới ngưng cười, nói: "Cho tôi thêm chút thời gian nữa." "Cũng được. Một khi nói ra chuyện cậu phải đi, tôi có thể tưởng tượng được biểu cảm của đôi cha con Lâm Diên rồi, trong lòng tôi có ít ý tưởng đen tối thế này, lúc cậu ngửa bài thì nhớ mang tôi theo, tôi sẽ quay hình bọn họ ngay tại chỗ." Tạ Hựu Địch thêm dầu vào lửa: "Chẳng qua vẫn phải nhắc lại, cô của cậu bảo vệ con trai như thế, cậu có đi cũng sẽ không dễ dàng thoải mái được đâu." Trác Dụ ở "Triều Lâm" năm năm, giúp công ty gia đình vô danh này giành được vinh dự đặc biệt về "Tiên phong xuất sắc của ngành thuế", "Hạng mục tiêu biểu thành phố". Lâm Cửu Từ nhận được vinh quang rạng rỡ, Lâm Diên cũng nghiễm nhiên trở thành "Một trong mười doanh nhân trẻ ở thành phố Minh." Sau lưng, Lâm Diên gọi Trác Dụ một tiếng "anh", Trác Dụ gọi Lâm Cửu Từ một tiếng "chú". Trước mặt mọi người, bọn họ là "sếp Lâm" và "chủ tịch Lâm" của Trác Dụ. Nghìn cành ghép nghìn lá*, những ngọt lành khi hoa kết mật chưa bao giờ là của Trác Dụ. "Đúng rồi, chuyện chính." Giọng của Tạ Hựu Địch cao lên ba tông. "Ngừng." Trác Dụ cắt đứt lời của anh ấy, đánh vô lăng qua phải nửa vòng, tránh một chiếc xe điện đang vượt ẩu: "Tạ Hựu Địch, cậu có thể đàn ông chút không? Bớt giới thiệu cho tôi con gái của dì hàng xóm của chị họ cậu đi." "Lần này không phải." Tạ Hựu Địch nói: " Là bạn nữ lớp bên cạnh hồi mẫu giáo của tôi." Trác Dụ nghẹn họng: "Cậu cố chấp để tôi đi xem mắt như thế để làm gì?" Tạ Hựu Địch quen biết Trác Dụ mười bảy, mười tám năm, từ tiểu học cho tới cấp ba hai người đều ngồi cùng bàn, Tạ Hựu Địch cảm thấy vừa bất công vừa oán hận, nói mình dậy thì muộn đều là nhờ tai vạ Trác Dụ tặng - trước giờ Tạ Hựu Địch chưa từng ngồi chung bàn với bạn học nữ. Từ bé Trác Dụ đã là kiểu đẹp trai ngay thẳng. Bất kể già trẻ gái trai, khi nhìn thấy người này, ấn tượng đầu tiên đều có sự thống nhất đáng kinh ngạc: dáng vẻ tao nhã, không những dễ nhìn mà còn hợp mắt. Ngồi cạnh một anh đẹp trai như trong sách giáo khoa như thế, Tạ Hựu Địch làm sao còn phần nhận được thư tình, thầm gửi sóng thu (*)đây. (*)Trong các tác phẩm văn học, nháy mắt thường được so sánh với sóng mùa thu, mùa thu nước lặng, đẹp vừa có độ cạn của dòng chảy róc rách, vừa có nhịp thơ lắng đọng của bể, vừa có nét dung dị, tao nhã vừa phải lòng người. Thường nói “thầm gửi sóng mùa thu” để diễn tả sự trao gửi yêu thương thầm kín giữa nam và nữ. Sau này thi đại học, học đại học, rồi đi làm, Trác Dụ không những không lệch lạc đi đâu mà khí chất còn càng thêm nghịch thiên. Về sau nữa, khi đã gần ba mươi tuổi. Trác Dụ càng trưởng thành, phóng khoáng, còn mang theo một loại cảm giác bất cần mơ hồ, vô cùng ngứa đòn của đàn ông cặn bã. Lúc làm việc anh có thói quen đeo kính, số độ thấp, mắt kính mỏng như vô hình. Khoảnh khắc nào đó ngẩng đầu lên... Xong đời luôn. Có thể dán lên cái mác người đàn ông nhã nhặn mà bại hoại. Nhưng Tạ Hữu Địch cảm thấy, mặt hàng này đẹp thì đẹp thật, nhưng cái tinh thần hăng hái tùy tiện thời niên thiếu kia như quả bóng bị xì hơi, cũng dần dần biến mất. Lần trước, Tạ Hựu Địch dụ dỗ lừa Trác Dụ đi ăn cơm, kết quả đồ ăn còn chưa dọn lên cô gái đã bỏ đi rồi. Tạ Hựu Địch nổi giận đùng đùng: "Cậu có chút phong độ ga lăng có được không! Chí ít ăn xong cơm đã chứ!" Trác Dụ lười biếng ngồi trên sô pha, gác chân dài lên trước, lồng nguc hơi trầm xuống, sắc mặt đột nhiên trở nên tủi thân: "Là bạn nữ kia của cậu vứt bỏ tôi trước mà." Sau này Tạ Hựu Địch hỏi thăm, thế mà thật sự là như vậy. Bạn nữ kia nói: "Sớm biết là anh ta thì tôi đã không tới rồi. Người này thay bạn gái còn chăm hơn thay quần áo, hơn nữa đam mê đào góc tường, hay quấn lấy mấy hot girl mạng, thấy ai đẹp thì cho tiền boa. Biết "lễ hội hóa trang" không? Ba nghìn tệ một người, nhắm mắt quẹt một cái cũng có thể quẹt được một anh đầu bảng." "Đúng, đúng là tôi thích kiểu lưu manh nhã nhặn, nhưng tôi không thích cặn bã." Cặn bã không phải là phong lưu, mà là hạ lưu. Một cô gái đầu óc bình thường, ai dám thích loại đàn ông như thế này? Nhưng chỉ có Tạ Hựu Địch biết rõ, thật ra Trác Dụ không hề dính tới hai chữ trên. Vừa muốn giải thích cho người anh em hai câu, bạn nữ kia vuốt tóc bên má, uyển chuyển nói: "Địch Địch, mặc dù tôi từng từ chối anh, nhưng anh cũng không thể vì yêu sinh hận, báo thù tôi như vậy chứ." "??" Nói linh tinh! "Tôi không bảo cậu đi xem mắt, đây thật sự là chuyện nghiêm túc." Vài tiếng còi inh ỏi truyền vào tai, Tạ Hựu Địch bịt ống nghe lại, không kiên nhẫn nói: "Bên này kẹt xe, mười phút rồi mà không qua được. Cho cậu cái địa chỉ, lấy giùm tôi quần áo của mẹ tôi đi." "Vẫn còn sớm, hết kẹt xe thì cậu đi." Gặp đèn đỏ, Trác Dụ kéo phanh tay, kéo kính xe xuống một nửa để hóng gió. "Sớm cái gì mà sớm, cửa tiệm đó năm giờ đóng cửa." Tạ Hựu Địch nói: "Hôm nay mà không lấy về thì Manh Manh sẽ chém tôi đó." Manh Manh là tên mụ của mẹ Tạ Hựu Địch, mỗi lần gọi thế là sẽ bị ăn đánh. Còn không đợi Trác Dụ đồng ý, Tạ Hựu Địch đã gửi địa chỉ tới. Trong ô vuông, tên cửa tiệm rất bắt mắt… [Giản Yên] Trác Dụ nhìn lại tuyến tường, thuận miệng hỏi một câu: "Bà ấy mua quần áo gì?" "Yếm hay sao đó ấy, loại uyên ương nghịch nước." "..." Trác Dụ gian nan gật đầu: "À, bảo đao của chú Tạ vẫn chưa già." Quay đầu ở đường Quang Minh, một phút là có thể tới đường Hải Hối. Khu Hải Hối là khu vực kinh tế mới được chính phủ phát triển mạnh mẽ trong những năm gần đây, được trang bị đầy đủ tiện nghi thương mại, là nơi đặt trụ sở của nhiều công ty tài chính, Trác Dụ cũng thường đến đây bàn chuyện làm ăn, nhưng anh không có ấn tượng mấy với cửa tiệm này. Rẽ vào đường một chiều từ đường chính, lại quẹo qua hai giao lộ, bảng chỉ đường nhắc nhở đã tới nơi. Trác Dụ giảm tốc độ, con đường này là đường chuyển cảng, đường ngắn mà xe cộ thưa thớt, hai bên đường trồng những cây si mấy chục năm tuổi. Cửa tiệm không khó tìm, chỉ có tòa nhà trước mặt này, vừa vặn ẩn hiện trong tán cây ngô đồng rậm rạp, một bên cửa kính mở rộng thỉnh thoảng có người ra vào, giữa không gian khép mở, quang cảnh như những phiến quạt. Tòa nhà này trên dưới có hai tầng, hai mặt tiền của cửa hàng thông với nhau, tường ngoài không có gì nổi bật, biển hiệu cũng ngắn gọn, hai chữ "Giản Yên" được viết tay theo kiểu quốc phong. Vừa để xe lùi vào chỗ đậu, hai tiếng còi ngắn ngủi vang lên. Trác Dụ vừa nhìn đã thấy Tạ Hựu Địch bước xuống từ chiếc xe Jeep màu đen, gõ gõ vào mui xe Cayenne của anh: "Chiếc xe này của cậu đậu cùng chỗ với chiếc của tôi trông như xe đồ chơi ấy. Đã bảo cậu đổi cùng một kiểu với tôi đi, dũng mãnh biết bao." Trác Dụ xuống xe: "Có dũng mãnh đi nữa thì xuống xe cậu cũng chỉ 1m7." "Cút đi, ai 1m7?” Tạ Hựu Địch tức giận: "9cm kia bị cậu ăn rồi sao?" Trác Dụ khoanh tay, hơi dựa vào cửa xe: "Được thôi, 9cm thì 9cm, cầm vinh dự của cậu đi đi." Đây hẳn không phải là lời khen, nhưng Tạ Hựu Địch còn chưa hiểu ra, Trác Dụ đã chuyển chủ đề: "Không phải kẹt xe sao?" "Vừa gọi điện cho cậu xong thì hết rồi, tôi đi đường tắt tới." Trác Dụ đứng yên: "Cậu không thể nói với tôi một tiếng à, nhất định phải để tôi chạy một chuyến?" "Đem theo cậu là để nâng cao tính thẩm mỹ, thanh lọc linh hồn." Tạ Hựu Địch nâng tay, chỉ về đằng trước: "Lần sau đưa em gái chúng ta tới cửa tiệm này, rất có ích với chuyên ngành của em ấy." Trác Dụ tháo kính râm xuống, tiện tay ném vào ghế lái: "Con bé học mỹ thuật, không cần phải mua yếm." "Cửa hàng người ta không chỉ làm yếm đâu." Âm thanh của Tạ Hựu Địch khá to, một cô gái trẻ tuổi qua đường tức khắc đi nhanh hơn, ném cho anh một ánh mắt cảnh giác và ghét bỏ. "Hiểu lầm cái gì nhỉ." Tạ Hựu Địch cúi đầu lẩm bẩm, khoác vai Trác Dụ vừa đi vừa nói chuyện: "Cửa tiệm này làm theo đơn đặt hàng, quần áo, váy vóc, đồ trang trí, cái gì cũng có, cái gì cũng tốt, chỉ là khó hẹn, khó đợi." Trác Dụ theo lời nói mà ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào chữ "Giản Yên" lần nữa. Khoảng cách gần, có thể mơ hồ nhìn thấy bên trong có người qua lại. Tạ Hựu Địch cười đê tiện: "Lần trước truyền thông nào đó viết, bộ lễ phục còn lên cả hot search của cô minh tinh có tin đồn với cậu khi tham dự sự kiện á, cũng là ở đây làm ra đó." Trác Dụ gật đầu: "Thế nào vẫn chỉ là bạn gái tin đồn? Đã lâu như vậy rồi, không phải tôi nên có đứa con riêng rồi sao?" "F***" Tạ Hựu Địch buông vai anh ra, ghét bỏ đẩy một cái: "Cậu tự viết kịch bản cho mình đi." Trác Dụ cười cười, trong mắt lại rất bình tĩnh. "Cái tên này, cậu chả có ý tứ gì cả, không có tinh thần của người trẻ tuổi chút nào. Tôi hỏi cậu nhé, nếu thật sự có người mình thích rồi, cậu tính như thế nào?" Trác Dụ đi nhanh thêm mấy bước, đã đẩy cửa tiệm ra. Cảm giác đầu tiên là thơm. Rất nhạt, giống như bờ hồ trong một buổi tối giữa mùa hè hòa vào gió, được bao bọc trong hơi ấm của chiều tà, còn có cảm giác ẩm ướt của thực vật thủy sinh, xa lạ mà an tâm. "Anh tới rồi à anh Địch?" Một cô gái bên trong tiệm chào hỏi với Tạ Hựu Địch, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt biết cười: "Đồ của dì Mạnh đã may xong rồi, anh ngồi chờ một lát, chị Uyển Phồn đang ở bên trong kiểm tra lại ạ. Tạ Hựu Địch cười nói: "Không sao, cứ tự nhiên." Lúc này Trác Dụ có thể đánh giá tỉ mỉ hơn, cửa tiệm này rất rộng rãi thoáng mát, không trang hoàng quá phức tạp, trên trần có hai ngọn đèn tối, vầng sáng màu vàng ấm áp chiếu vào vài dãy giá treo áo thật dài. Hai dãy bên trái là vải dệt, trên cái giá chếch bên phải là sườn xám may sẵn. Còn có cả tủ âm tường, bày toàn đồ thêu thùa sơn thủy chim cá. Cho dù ánh mắt rơi xuống nơi nào đều có thể dừng lại thật lâu. "Đẹp nhỉ? Không lừa cậu chứ? Nói rồi, lần sau đưa Di Hiểu tới, chắc chắn con bé sẽ thích." Tạ Hựu Địch niềm nở giới thiệu: "Đây đều là thêu thủ công đó, nhìn đường chỉ này cùng với cái kỹ thuật này đi." Trác Dụ hơi khom lưng, nhìn vào một cái cung phiến hình lá hông*. "Còn có cái này." Điện thoại vang lên, Tạ Hựu Địch cầm điện thoại đi về phía cửa, vừa đi vừa chỉ vào Trác Dụ: "Lữ Lữ, đưa đồ cho cậu ấy nhé, tôi đi nghe điện thoại." Cô gái chào hỏi lúc vào cửa đáp một tiếng "Vâng", sau đó cười với Trác Dụ một cái: "Xin hỏi quý danh của anh ạ?" "Họ Trác." "Vâng, để tôi lấy cho anh." Lữ Lữ nhanh như chớp đi vào phòng trong. Tạ Hựu Địch nghe điện thoại một lúc không xong được, dứt khoát đi ra bên ngoài tiệm nghe máy. Cửa mở một nửa, gió lùa vào trong, dịu dàng mơn tr0n tấm rèm sa tanh mỏng gần cửa. Tấm vải nhẹ nhàng rơi xuống, màu sắc chuyển từ đậm sang nhạt, giống như một luồng ánh sáng ngắn ngủi lướt qua ống kính. Trác Dụ thất thần. "Xin chào anh Trác." Âm thanh ấm áp rơi vào tai, kéo các giác quan trở về. Trác Dụ nghiêng người theo bản năng, quay đầu lại. Hai đôi mắt đối diện nhau, tầm mắt hai người được kết nối. Âm thanh của Khương Uyển Phồn điềm đạm, ánh mắt đuôi mày hài hòa, tướng mạo rõ là dịu dàng, nhưng khi cười lên, ánh mặt lại sáng như sao, bớt lại vài phần nhẹ nhàng, giống như một viên dạ minh châu rực rỡ đặt trong chiếc hộp mù*. Trác Dụ hơi sửng sốt, đột nhiên nhớ tới vấn đề mà Tạ Hựu Địch hỏi lúc nãy... "Nếu thật sự có người để thích rồi, cậu định làm gì?" Trong khoảnh khắc này, nảy ra một đáp án như bị ma xui quỷ khiến: Đưa về nhà, ra mắt bố mẹ. ***** Chú thích: *【名句】一节复一节,千枝攒万叶。我自不开花,免撩蜂与蝶。: Nó được sử dụng để mô tả những cây tre được liên kết với nhau, hình dáng và chất lượng thuần khiết của cành và lá tươi tốt, hoặc thói quen của những cây tre nói chung là không nở hoa. Nó thường được sử dụng như một phép ẩn dụ để mọi người tôn trọng bản thân và không kích động đúng sai.Tre giản dị và không được mọi người chú ý, lại càng không hấp dẫn trong mùa xuân rực rỡ sắc màu. Zheng Banqiao, một trong “Tám người lập dị của Dương Châu”, không chỉ giỏi vẽ tre, mà còn tự so sánh mình với cây tre trong cuộc đời, mình không nở mày nở mặt nên không chọc tức ong bướm ”. Trong bài thơ này, Trịnh Ban Kiều đã khéo léo nắm bắt được đặc tính của tre là không nở hoa, thể hiện rằng ông thà giữ lấy màu sắc chân thực của mình hơn là mưu cầu danh lợi, đó cũng là phẩm chất của chân dung tre. *Phong cách Trung Quốc hay Trung Quốc phong (tiếng Pháp: Chinoiserie, bắt nguồn từ chữ chinois có nghĩa là "thuộc về Trung Quốc") là cách hiểu hay sự bắt chước, mô phỏng lại của châu u về những truyền thống nghệ thuật của Trung Quốc và Đông Á, đặc biệt là trong các lĩnh vực như nghệ thuật trang trí, thiết kế vườn, kiến trúc, văn học, sân khấu kịch và âm nhạc. *Đoàn phiến - quạt tròn, còn được gọi là cung phiến, lụa phiến: "Hợp Hoan phiến"..., là một loại vật dụng truyền thống mang tính chất thủ công mỹ nghệ cao của Trung Quốc. Quạt tròn thường có hình tròn,có cán; xuất hiện vào khoảng thời nhà Thương. Sơ khai của nó lại để dùng là nghi thức khi ra ngoài tuần tra của các bậc đế vương, chúng có tác dụng che nắng, chắn gió, che cát bụi... *Cây hông (Paulownia) là cây gỗ lớn và có tốc độ sinh trưởng nhanh. Từ lâu, nhiều nơi trên thế giới có điều kiện tự nhiên thích hợp đã chọn cây hông làm cây lâm nghiệp quan trọng. Ở Việt Nam, phân bố trong rừng tự nhiên một số tỉnh phía Bắc giáp biên giới Trung Quốc. *Mở hộp mù chỉ một phương thức bán hàng: hàng hóa được đóng gói trong các hộp có hình thức giống nhau và các hình nhỏ (đồ trang trí búp bê nhỏ) trong hộp là các kiểu dáng nằm trong một phạm vi ngẫu nhiên. Chỉ sau khi mua hàng, bạn mới có thể biết được những món đồ trong đó là gì. Sau đó, một số cư dân mạng ví chuyện tình cảm trên mạng như một chiếc hộp mù. Mời các bạn mượn đọc sách Chúng Ta Kết Hôn Thôi của tác giả Giảo Xuân Bính.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thê Khống
Thể loại: Thuần cổ đại, nam trùng sinh mắc bệnh "thê khống", thâm tình, con dâu nuôi từ bé, siêu siêu sủng, song xử, chút sắc, cảm động, HE Độ dài: 200 chương + PN Tình trạng: Hoàn (*): Thê khống: Cũng giống như bệnh chân khống, thủ khống, thanh khống..."Thê khống" chỉ những người có sự yêu thích đặc biệt gần như là điên cuồng chấp niệm đối với thê tử của mình. Và nam chính của chúng ta mắc chứng bệnh này ạ :) ________ Văn án: "Nàng là một tiểu cô nương đến cậy nhờ nhà ông ngoại. Gặp được một cái biểu ca mắc chứng "muội khống" sủng nàng đến đáng sợ, đây vẫn là bất hạnh hay vạn hạnh?   Sau này thành thân nàng mới hiểu được. Bệnh "muội khống" biến thành "thê khống" mới là đáng sợ hơn. Không có cái gì mà biểu ca nàng làm không được, nếu làm không được, lại khiến cho một tá biểu ca khác đi làm là được." Kiếp trước, Lục Vô Nghiên phạm phải rất nhiều sai lầm nhưng sai lầm lớn nhất của chàng chính là không thể bảo vệ chở che cho biểu muội Phương Cẩn Chi - người chàng yêu thương nhất. Lúc ấy, rõ ràng đã đem nàng đặt vào tim lại vẫn cứ vô tình thương tổn và khiến nàng xa cách không mở lòng với mình.  Ngày hôm ấy, nàng đã đánh cược tình yêu, niềm tin và chút may mắn cho duyên phận của họ. Nhưng chàng lại chỉ hứa hẹn rồi vội vã rời đi... Lại không thể ngờ rằng: "Có đôi khi, có những người, một lần ly biệt là cả cuộc đời..." (**) Họ gặp lại nhau khi tất cả mọi chuyện đã không thể vãn hồi. Một lần buông tay là một lần mãi mãi mất đi. Cứ thế, Cẩn Chi mang theo tất cả những đau đớn khổ sở mà rời xa chàng. Nước mắt nàng rơi, vương vào gió thấm đượm cả vùng trời u sầu... Lục Vô Nghiên chàng khi ấy mới nhận ra, chàng thế nhưng không còn lại gì cả... Cẩn Chi đi rồi, thương tâm như thế, đau lòng như thế, tổn thương như thế... đều là vì chàng... Nếu chàng có thể bên cạnh nàng những tháng ngày chông chênh đó. Nếu chàng có thể bảo vệ cho nàng tránh khỏi những mưu toan thâm sâu ấy. Nếu chàng không vội vã rời đi vì quốc sự thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này... Chàng thật sự ân hận, ân hận và đau đớn đến mức trái tim tan vỡ làm trăm mảnh. Cẩn Chi.... Giờ chỉ có thể gọi tên nàng trong giấc mơ cùng nước mắt, gọi tên nàng bằng tất cả những đau thương phiền muộn của thế gian này... Vậy mà vẫn không thể nào lấp đầy trái tim chàng được.......... Đau - đến tận cùng Bi - đến tan vỡ Hận - đến điên cuồng...... . . Có lẽ, đến ông trời cũng thương xót cho duyên phận dang dở của họ nên đã cho Lục Vô Nghiên thêm một cơ hội nữa. Chàng được trùng sinh quay lại lúc còn thơ bé, khi mà Cẩn Chi vẫn còn là một tiểu cô nương chưa vương sự đời. Nếu đã biết tương lai bi kịch kia trong kiếp trước thì kiếp này chàng nhất định sẽ vì nàng mà đổi thay vận mệnh. "Cẩn Chi, ta đã quay về rồi. Nàng chỉ cần đứng yên ở đó, ta nhất định đến tìm nàng và đưa nàng rời đi. Ta nhất định sẽ dùng cả tính mạng và trái tim mình để yêu thương và bảo vệ nàng. Cẩn Chi, nàng ở đây, vẫn ở đây bên cạnh ta, đừng rời đi như kiếp trước, vậy là đủ rồi..." Cẩn Chi nàng vốn là viên ngọc quý trên tay phụ thân mẫu thân và ca ca. Cuộc sống của nàng tràn đầy tình yêu và ấm áp lại bất ngờ vì biến cố mà bị hủy trong chốc lát. Từ thiên đường nàng rơi xuống địa ngục, từ ấm áp lại lạnh lẽo tận xương tủy. Cứ thế, nàng bơ vơ một mình chống chọi với thế giới tàn nhẫn này khi chưa tròn 6 tuổi. Đằng sau câu chuyện bi thương đó còn cất giấu một bí mật đáng sợ. Nàng thật sự sợ hãi và không muốn bị vạch trần. Bởi nàng mất đi tất cả rồi, không thể chịu đựng thêm được sự chia ly nào nữa. Làm ơn, làm ơn.... Đối với cơ hội trùng sinh này, Lục Vô Nghiên rất trân trọng. Chàng muốn bù đắp lại tất cả mọi lỗi lầm của mình ở kiếp trước. Thế nên, khi trông thấy Cẩn Chi lần đầu tiên ở kiếp này, trái tim chàng cảm giác rất đau. Là đau lòng, là xúc động, là chua xót, là ân hận, là hối tiếc… Lỡ một kiếp rồi nào đâu thể buông lơi thêm kiếp nữa…. Vậy nên, thấy Cẩn Chi bé nhỏ lại hiểu chuyện ngoan ngoãn, luôn dùng sự ngọt ngào giả dối để lấy lòng mọi người xung quanh nhằm bảo vệ bản thân và bí mật cất dấu kia, Vô Nghiên muốn thay nàng gánh hết tất cả mọi bi thương và khổ sở này. Rõ ràng, nàng bé như thế lại chẳng có ai yêu thương thật lòng, bé như thế đã phải tự mình đối mặt với những mưu toan của thế gian này… Chua xót cỡ nào kia chứ. Bản thân chàng ở Định Quốc công phủ có thân phận tôn quý và đặc biệt nhất. Mọi người đều biết chàng là người độc đoán khó dò, tâm tư sâu nặng và nhất là độc ác tàn nhẫn vô cùng. Nên khi nhìn thấy chàng đối xử đặc biệt với Cẩn Chi ai nấy đều cảm thấy nghi hoặc. Duy chỉ mình chàng biết, thế gian này chàng có thể nhẫn tâm tuyệt tình độc ác với bất kỳ ai cũng được, chỉ có với Cẩn Chi là ngàn vạn không được. Bao nhiêu lỗi lầm và đau thương, một kiếp là đủ rồi…. “Cẩn Chi, đời này kiếp này vì nàng mà sống.  Cẩn Chi, đời này kiếp này vì nàng mà chết. Không oán không hận. Không xa không rời. Vĩnh vĩnh, viễn viễn” Thế nên, mọi người sẽ nhìn thấy một Tam ca ca Vô Nghiên biến mình thành kẻ “muội khống” vô pháp vô thiên với biểu muội Cẩn Chi như thế nào. Đệ đệ tráo trà thành rượu trêu chọc nàng ư? Đem ném vào hai lu rượu nặng nhất cho ta. Nô tỳ khiến nàng bị thương ư? Đem ra lột da băm thịt ném cho chó ăn đi. Tiểu hoàng đế đẩy nàng ngã vào tuyết ư? Ta sẽ chôn hắn trong đống tuyết luôn… Cẩn Chi - không phải là tên ai cũng có thể gọi. Cẩn Chi - không phải là người ai cũng có thể tùy tiện ức hiếp. Bởi Cẩn Chi là nơi mềm nhẹ dịu dàng nhất trong lòng chàng. Là tình yêu cũng là đau thương cả hai kiếp chưa được lấp đầy. Có chàng ở đây, sao để cho nàng chịu chút nào thương tâm khổ sở chứ.  Khoảnh khắc đẹp nhất là những phân đoạn khi còn thơ bé, Cẩn Chi ở trong vòng tay chàng ăn cơm, Cẩn Chi học bài có chàng bên cạnh, Cẩn Chi nô đùa cùng chàng… Rồi khi chàng tự mình mang hài giúp nàng, tự mình băng bó vết thương cho nàng, tự mình đưa tay gạt đi nước mắt trong giấc ngủ của nàng…. Bấy nhiêu đó thôi, đã biết trước rằng, Cẩn Chi là viên ngọc trong tâm khảm của chàng. Từ “muội khống’’ biến thành ‘’thê khống’’ có chăng chỉ là thời gian mà thôi :) ............................... Nội dung “Thê khống’’ là một câu chuyện chuyên sủng kể lại quá trình “nuôi thê tử từ bé’’ của Vô Nghiên dành cho Cẩn Chi. Truyện đan xen giữa hiện tại kiếp này và những bí mật ẩn dấu của kiếp trước. Mặc dù gắn mác truyện sủng nhưng đọc rất cảm động, có nhiều phân đoạn thật sự rơi nước mắt. Đó là khi Vô Nghiên nhớ lại những đau thương trong kiếp trước đã trải qua, là khi bí mật Cẩn Chi che dấu bị vạch trần, là khi đã biết trước vận mệnh nhưng lại không cách nào đổi thay được… Mọi chuyện vẫn di chuyển theo đúng bánh xe định mệnh đã đặt sẵn, khiến Vô Nghiên gần như điên cuồng để có thể cứu vãn. Nhưng mn đừng lo lắng nha, người có tâm thì đến đất trời cũng phải đổ lệ, nên mọi chuyện không lặp lại bi kịch kiếp trước đâu ạ. Nam chính Vô Nghiên thật sự khiến mình rất yêu thích, được trùng sinh quay lại không phải là để quên hết quá khứ và bắt đầu lại mà là quay về và sửa sai tất cả lỗi lầm. Sự ân hận đau đớn và hối tiếc của chàng càng làm nổi bật sự thâm tình, thương yêu chàng dành cho Cẩn Chi. Nữ chính thì là kiểu mẫu của một cô nương thông minh hiểu chuyện và kiên cường đến mức khiến người khác đau lòng. Từ bé chịu nhiều mất mát, lại gánh trên vai trách nhiệm cùng bí mật lớn. Nàng đã phải ngọt ngào giả dối để lấy lòng mọi người xung quanh dù bản thân thiệt thòi tổn thương. Nàng như thế, ai mà không yêu, không thương, không đau lòng kia chứ? Truyện còn có điểm cộng là dàn nhân vật phụ nhiều nhưng ai cũng mang dấu ấn riêng, đặc sắc và có sự thu hút không lẫn vào đâu được. Tuy motif cũ nhưng tác giả có cách viết và diễn biến không cũ chút nào. Bởi ngay đến đọc cv mà mình cũng khóc theo nhân vật là mn biết truyện hay thế nào rồi đấy ạ. Truyện max sủng mà sao vẫn thấy nhói trong tim lắm, đọc nhiều đêm cứ thút thít vì cảm động ạ :'( :'( Nên mn ai yêu thích kiểu truyện như vậy thì nhảy hố với mình nha. Đáng tiếc chút là chưa có nhà nào phát hiện ra bộ này hay mà edit hết, thành ra mn phải đọc cv thôi, mà may mắn là cv cũng dễ đọc lắm ạ ^^ ___________________ Văn án được mình tự edit lại cho mn đọc dễ hiểu. Vì không rành nên khó tránh khỏi có sai sót nên mong mn thông cảm bỏ qua ạ. (**): Trích dẫn từ truyện Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc / Ân Tầm #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Review bởi: Trúc Quỳnh - fb/hoinhieuchu Đây là câu chuyện kể về con đường không lối về chuyển từ muội khống* thành thê khống của nam chính. Toàn truyện là một bể đường, không sợ ngược nam nữ chính chỉ sợ ngược FA. (* muội khống= cuồng em gái, thê khống = cuồng vợ) Nam chính là Lục Vô Nghiên – cháu đích tôn của Lục gia, nổi tiếng tính tình khó chịu, mắc ưa sạch sẽ đến đáng sợ. Sinh ra dưới ánh hoàng quang của cha mẹ. Cha là tướng quân nắm binh quyền, mẹ là trưởng công chúa nắm quyền lực trong tay, tương lai có thể sẽ trở thành người đứng đầu thiên hạ. Kiếp đầu tiên quả đúng như thế. Chàng thành công trở thành người đứng đầu đất nước đại ngụy nhưng bên cạnh chẳng còn ai, cha mẹ hi sinh vì quốc gia, người cậu hoàng đế nhưng không khác gì anh em ruột ra đi để lại quyền lực cho chàng nhưng chàng nào thiết. Người con gái chàng thương lại chết trên tay chàng. Ngoài đế vị lạnh lẽo, chàng chẳng còn lại gì. Kiếp này gặp lại Lục Vô Nghiên quyết không để mọi thứ lặp lại như xưa. Nhưng bánh xe định mệnh giường như vẫn vòng quay như cũ. Nữ chính là Phương Cẩn Chi, nàng 5 tuổi mất cha mất mẹ, nương tựa ở nhà ngoại tổ phụ ở Lục gia. Xuất thân cha là thương nhân, mẹ chỉ là thứ nữ, đến nương nhờ nhà người thân nhưng không được coi trọng, để tồn tại trong một gia tộc lơn một cô bé chỉ mới 5 tuổi phải học cách trưởng thành, học cách lấy lòng người khác, học cách tự bảo vệ bản thân và bảo vệ em gái của mình. Kiếp trước nàng không tiếc lòng học cách hoàn thiện bản thân để có thể lấy lòng nam chính cầu một sự bảo vệ. Cầm kỳ thi họa không gì nàng không thông. Trù nghệ, trà nghệ không gì không tài, cùng với sự thông minh nàng thành công bước vào lòng nam chính và cũng đồng thời sa vào lưới tình lúc nào không hay. Nhưng giữa hai người là tầng tầng hiểu nhầm để rồi lạc mất nhau. Kiếp này nam chính gặp nữ chính sớm hơn bảo bọc nàng từ bé nhằm xoa đi tầng tầng khoảng cách giữa hai người. Kiếp này dưới tình yêu của nam chính nàng không còn phải áp lực biến thành con người hoàn hảo nữa nhưng vẫn không ngừng tự mình cố gắng. kiếp trước gặp được nam chính không biết là bất hạnh hay may mắn của nàng. Nhưng kiếp này Lục Vô Nghiên là hạnh phúc của Phương Cẩn Chi. Cả truyện là quá trình truy thê của nam chính. Thuở bé nam chính chăm sóc, dạy dỗ nữ chính từng tí một, hi vọng nữ chính có một tuổi thơ vô lo và có thể tin tưởng mình ngay cả khi lớn lên. Kèm theo “lừa” nữ chính tự bán mình vào hôn nhân :> Lâu lâu lại có cảnh bạn ấy “lỡ” để bé nữ chính ăn đậu hũ, xong lại tự dằn vặt bản thân có nên để cho nữ chính ăn tiếp không :> đoạn hồi bé là đoạn dễ thương nhất trong truyện. Sau này nữ chính lớn lên thì nam chính thành công lấy được sự tin tưởng và tình yêu tuyệt đối và sự chân tình của mình. Cũng đúng thôi, người ta giành cả thanh xuân để chăm nữ chính cơ mà. Cuối cùng thì cũng câu được nữ chính về một nhà nhưng lúc này sóng gió mới thực sự bắt đầu nổi lên. Cùng nam nữ chính thì couple phụ cũng khá đẹp đôi, nhiều khi mình còn thích chuyện tình cặp đôi nam nữ phụ hơn chính nữ, nếu viết ra thành truyện riêng ngắn ngắn cũng hay. Đầu tiên là cặp cha mẹ nam chính. Sở Ánh Tư xuất thân là trưởng công chúa, sinh ra là phận nữ nhi nhưng tài năng tuyệt thể không kém đấng mày râu. Dám yêu dám hận, lúc còn trẻ kề dao lên cổ Lục Thân Kỵ để ép cưới và thành công rước con nhà người ta về dinh thành cha nam chính. Đến khi có cung biến – đất nước lâm nguy, bà rời bỏ nữ nhi tình trường để gánh việc nước, dẹp nội loạn, buông rèm nhiếp chính. Thân là trưởng công chúa nhưng không khác gì nữ vương. Bà đánh đổi hạnh phúc của mình để đổi lấy một Đại Ngụy bình yên, mặc cho bản thân trở thành cái gai trong mắt triều thần. Sở Ánh Tu yêu Lục Thân Kỵ, cũng thương con mình nhưng Đại Ngụy còn quan trọng hơn. Giữa đất nước và người thân bà chọn đất nước. Nhưng giữa lợi ích bản thân và lợi ích người thân, bà chọn người thân. Sở Ánh Tư sẵn sàng rời xa Lục Thân Kỵ để bảo vệ ông. Lục Thân Kỵ là một người đàn ông có bản lĩnh cũng như tài năng. Chính nhờ tài năng của mình mà ông lọt vào mắt công chúa kèm theo đó là sở thích M, nên khi bị kề dao ép cưới đã lọt vào bể tình cùng con gái nhà người ta. Sau này ông trở thành một đại tướng quân bảo vệ biên cương cũng vì ước mơ của người con gái mình yêu. Bảo vệ quốc gia là phụ, bảo vệ tâm huyết của vợ mới là chính. Không có vợ, ông cũng chẳng còn là ông. Chính Sở Ánh Tư cũng biết điều này. “ Bởi vì… Nếu thật sự có một ngày bổn cung gặp bất trắc thì cái tên sống nửa đời mà vẫn còn ngốc nghếch ngớ ngẩn kia không chừng sẽ lập tức đi theo. Cho dù không đi theo cũng uống rượu đánh bạc giống như một phế vật vô tri vô giác mà chịu đựng sống cho qua ngày.” Cả hai người trong lòng đều có nhau và đều biết đối phương cũng thế nhưng lại không ngừng ngược lẫn nhau. Kiếp trước chính vì sự cứng đầu đã khiến một người táng thân dưới móng ngựa người kia chết trong biển đao. Kiếp này nhờ nam chính trọng sinh nên hai người không để lỡ nhau. Cặp thứ hai là Sở Hoài Xuyên và Lục Giai Bồ. Một người là hoàng đế bù nhìn, bệnh tật quấn thân nhưng lại ẩn giấu tài năng khiến nam chính cũng phải nể phục. Một người là đích nữ của Lục gia, dịu dàng yêu thương gia đình nhưng lại bị mẹ và em gái phản bội. Hai người sưởi ấm cho nhau trong cung điện lạnh lẽo. Kiếp trước Sở Hoài Xuyên chết khi Lục Giai Bồ đang có thai, ngay lập tức Lục Giai Bồ liền đi theo. Dù có phần ích kỷ nhưng cũng không thể trách nàng được vì đó là lựa chọn của mỗi người “ Chàng rất mong chờ đứa bé này, ta mang nó đến gặp chàng, chắc chắn chàng sẽ rất vui” Cặp thứ ba là Phương Trông Khác và Sở XX (thông cảm mình quên mất tên bạn này rồi) đây là một câu chuyện có cái kết SE. nhưng đã HE ở ngoại truyện. Điểm trừ là hơi dài, khúc sau thân phận của nữ chính khá rắc rối, làm mình đoán trật lất mấy lần. Đoạn cuối viết hơi đuối tay. Nữ chính thành thân với nam chính khi còn ít tuổi quá làm mình thấy sao sao ấy dù là cổ đại nhưng vẫn hơi không quen. Edit mới đc 70/200 chương Điểm cộng: CV rất dễ đọc, đây là CV dễ nhất mình từng đọc luôn. Khúc nam nữ chính còn nhỏ đọc rất dễ thương. Sau này lớn lên nữ chính với nam chính luôn tin tưởng nhau. Các cặp phụ cũng hay, nhiều khi hóng hơn cặp chính :> Chấm điểm: 4/5   Mời các bạn đón đọc Thê Khống của tác giả Lục Dược.
Trẫm Thật Mệt Tâm
Tên khác: TÂM TRẪM THẬT LÀ MỆT Tác giả: Mộc Yêu Nhiên Thể loại: Cổ đại, cung đình, nữ phẫn nam trang, nam chính trọng sinh, là vị vua lầy nhây level max, cường, hài, sạch, sủng, HE. Độ dài: 138 chương Tình trạng: Hoàn edit. Văn án: Trẫm sau khi bị bẻ cong mới biết được đối tượng mình yêu thích lại là một nữ nhân. Trẫm sau khi trọng sinh, mặc dù biết thần tử của mình chính là nữ nhân nhưng lại cố tình giả vờ là không biết. Trẫm kế vị nhiều năm nhưng vẫn còn là trai tân. *** Thái giám đại tổng quản bê một khay thẻ bài và hỏi: “Bệ hạ, đêm nay người muốn lật thẻ bài của vị tiểu chủ tử nào?” Trẫm nhìn mấy tấm thẻ bài bằng ngọc kia liền sâu kín nói: “Có thể lật thẻ bài của Thẩm ái khanh sao?” Thái giám đại tổng quản: “….” Bệ hạ, Thẩm đại nhân là nam nhân nha! *** Thẩm Ngọc đang muốn cởi bỏ buộc ngực để tắm gội thì lại luôn cảm giác có người đang nhìn trộm nàng… Bệ hạ phía trên nóc nhà: Ái khanh ơi là ái khanh, ngươi hãy nhanh chóng tiến hành bước tiếp theo a!!! --- Một Hoàng đế yêu thầm một người “nam nhân” suốt 8 năm trời, tự cong đến uất nghẹn bản thân, sưu tầm đầy một rương “tài liệu” nam nam, lại không dám tỏ bày sợ làm cho người kia nhục nhã tự sát. Chỉ đến khi Hoàng đế trúng độc nằm liệt giường suốt mấy năm, chỉ còn chút hơi tàn người kia mới áy náy mà thú nhận là nữ phẫn nam làm cho nội tâm Hoàng đế bùng nổ: đến khi trẫm sắp chết khanh mới chịu nói, trẫm đã nằm co quắp trên giường rồi, muốn đứng dậy cũng không nổi nữa rồi!!!! Mở đầu câu chuyện là cái chết của hoàng đế Phương Duệ, đăng cơ 8 năm đâu ai ngờ có một ngày vị minh quân lỗi lạc ấy lại chết trên tay mẫu thân thân sinh của mình bởi một loại độc hạ suốt 8 năm, ăn mòn ngũ tạng.  Trước khi chết, Phương Duệ được người “nam nhân” mình thầm thương thả cho một tin vừa vui vừa giận rằng người kia là nữ nhân. Hoàng đế vui vì mình không có đoạn tụ, lại cực kì tức giận vì nếu sớm biết nàng là nữ, chàng đã không ôm xuân cung đồ nam nam yy suốt 8 năm, giờ chàng sắp chết nàng nói cho chàng biết để làm chi nữa.  Có lẽ chấp niệm đem tiêu hủy đống “tài liệu nam nam” kia quá lớn, muốn đem chúng đổi thành nam nữ, hay nói đúng hơn là vấn vương người đó,  Phương Duệ được trọng sinh về năm năm trước, lúc mọi chuyện chưa đến mức không thể vãn hồi. Đời này của Phương Duệ chỉ có ba mục đích, thứ nhất là lật đổ Thái hậu, thứ hai là đưa Thẩm Ngọc tiến cung và thứ ba là làm một đời minh quân, tối thiểu là phải trở thành một minh quân trong suy nghĩ của dân chúng và Thẩm Ngọc. Vậy Thẩm Ngọc của Phương Duệ là ai?  Thẩm Ngọc, người giống như tên là một văn nhân ôn nhã như ngọc, trầm tĩnh uy nghi.  Thẩm Ngọc đỗ trạng nguyên khi rất trẻ, một đường làm thân tín của Hoàng đế đến chức Thái Thường Khanh. Thẩm Ngọc là nữ, vì sự hưng thịnh của phủ Thái Bảo, của gia tộc, vì sự ích kỷ của người lớn, hai mươi năm qua nàng chưa từng được sống dưới thân phận thật sự của mình. Truyện không đặt nặng vấn đề chính sự mà chỉ là quá trình “truy hậu” của Phương Duệ. Đầu tiên là vứt bỏ tôn nghiêm mặt mũi tìm cách phá bỏ sự xa cách vì đạo quân thần của Thẩm Ngọc, sau đó nói cho nàng rằng mình đã biết bí mật của nàng rồi, từng bước phá vỡ từng lớp áo giáp, từng giới hạn của nàng, đem chính mình nhét vào lòng Thẩm Ngọc, đến khi nào người thương tình nguyện vào cung thì mới thôi. Sống lại một lần, Phương Duệ mặt nào cũng mạnh hơn đời trước . Từ nghe, nhìn, văn, võ đến cả mặt cũng dày hơn hẳn, kinh nghiệm đeo bám rình mò tôi luyện suốt 8 năm cũng không phải nói bỏ là bỏ được: “Có thể từ cổng Nam Cung đi thẳng ra ngoài khoảng nửa nén hương rồi rẽ trái đi thêm một nén hương rồi lại rẽ phải đi thêm nửa nén hương nữa là đến phủ Thái Bảo, trong phủ Thái bảo sẽ có một người tên là Thẩm Ngọc”. rồi thì leo tường dỡ ngói nhìn trộm đến thuần thục, nhắm mắt lại cũng biết đường đi từ phòng tắm đến phòng ngủ của Thẩm Ngọc :v Khi chưa vạch mặt với nhau, Phương Duệ thích nhất những lúc Thẩm Ngọc hành lễ, lúc đó y có thể đường đường chính chính đỡ vai sờ tay ăn đậu hũ =) Theo cá nhân mình thì Phương Duệ đúng là một vị vua “ngộ nghĩnh” và có phần đa nhân cách tâm thần phân liệt, trước mặt quần thần Phương Duệ diễn xuất ngang tầm ảnh đế: uy nghi mặt lạnh, bá đạo nói một không nói hai, mưu mô tài trí vô cùng; còn ở trước mặt Thẩm Ngọc, Phương Duệ bắt đầu lộ bản chất: không cần thể diện, vô sỉ, nhây lầy và thích chiếm tiện nghi.  Đây đơn giản là một câu chuyện tình yêu gà bông ngây ngô của hai nhân vật chính, do là truyện trọng sinh nên mọi biến cố đều được biết trước và xử lý ổn thỏa, nếu bạn muốn thư giãn với một câu chuyện nhẹ nhàng và đáng yêu thì đây là một lựa chọn tuyệt vời. --- Phương Duệ biểu hiện chính trực, nhìn về phía Dung Thái, giống như có đồ vật rất quan trọng muốn giao cho hắn: "Dung Thái, trẫm yêu thích tìm kiếm cái lạ ngươi cũng biết, nhưng mà, hiện tại trẫm cũng nên kiên định, đồ vật trong đây, ngươi giúp trẫm xử lý, không nhiều lắm, chỉ có mười bản." Dung Thái: "..." Hắn thật sự muốn biết bệ hạ nói không nhiều lắm chỉ có mười bản, vậy bao nhiêu bản mới gọi là nhiều? Lúc đem hộp gỗ đưa cho Dung Thái, hắn vẫn còn luyến tiếc, rốt cuộc hộp gỗ này đã theo hắn suốt tám năm trời, nói như thế nào thì bên trong cũng tràn đầy hồi ức của hắn cùng Thẩm Ngọc. Hắn nhất định từ nay về sau đi đúng quỹ đạo, nếu còn lưu luyến những vật này, Phương Duệ sợ đến cuối cùng hắn vẫn cong. Đem hộp gỗ đặt lên tay Dung Thái, Phương Duệ nghiêm trang nói: "Nhớ kỹ mang hộp gỗ này trả lại cho trẫm.   Dung Thái: "..." "Còn nữa, tìm mấy bản bình thường mang tới đây" Dung Thái lộ ra nghi hoặc, khó hiểu hỏi: "Bệ hạ, như thế nào là bình thường?" Bệ hạ nghiêm trang: "Nam nữ hoan ái." Dung Thái: "..." Hắn có nên tìm cho bệ hạ một thái y? ___________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Hạ Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Khải Nguyên năm thứ mười ba. Hồng đế băng hà, hoàng trưởng tử là thái tử Phương Duệ lên ngôi kế vị. Nói đến vị thái tử này, cũng là nhân vật truyền kỳ, thân mẫu có phân vị phi. Nhưng vì hoàng hậu vô tử, cho nên hắn mới được ký danh dưới danh nghĩa của hoàng hậu, trở thành hoàng trưởng tử. Tuổi còn trẻ lại học phú ngũ xa, long chương phượng tư, khí chất tự nhiên. (Yul: học phú ngũ xa nghĩa là học năm xe sách, học rộng hiểu nhiều, tri thức phong phú. Long chương phượng tư nghĩa là phong thái xuất chúng) Tại vị tám năm, để lại một đoạn truyền kỳ. Đêm đã khuya, nguyệt sáng như gương. Bên ngoài Đại Nguyên Điện truyền đến từng trận tiếng khóc, trong điện lại an tĩnh như không có người. Nếu kim rơi trên mặt đất, có lẽ cũng có thể nghe tiếng. Phương Duệ là hoàng đế, đăng cơ tám năm, cũng bị người bẻ cong tám năm. Suốt tám năm này, hắn bị bẻ đến nổi so với cái móc còn cong hơn, ngay lúc sắp chết, mới biết người hắn lén lút thích, lại là...... Nữ nhân! - Lúc phụ thân thần chuẩn bị thành thân thì bị ngã ngựa chết, mẫu thân thần là thông phòng, đang mang thai, lão phu nhân đem mẫu thân thần nhốt vào phòng chứa củi, chuẩn bị lạc thai (phá), nhưng tin tức phụ thân thần té ngựa bỏ mình truyền đến phủ, tổ phụ nghe xong tin dữ liền phun máu ngất xỉu, sau đó bệnh không dậy nổi, Thẩm gia không thể vô hậu, cho nên, vì muốn tổ phụ cố gắng chịu đựng, tổ mẫu mới nói với tổ phụ, mẫu thân thần đã có thai, chỉ là lúc thần được sinh ra, tổ phụ rất thất vọng, tâm trí rối bời không thể suy nghĩ thấu đáo, cho nên mới có thể nghĩ ra chuyện hoang đường như thế này. Phương Duệ không nói lên lời, nhất định hắn nghe nhầm. - Bệ hạ, thần tự biết mình mang tội không thể tha, dám lừa gạt người lâu như vậy, thần chỉ cầu bệ hạ nhẹ tay xử lý Thái Bảo Phủ, mặc kệ bệ hạ xử trí thần như thế nào, thần cũng không có nửa câu oán hận. Phương Duệ nhìn về phía Thẩm Ngọc đang quỳ ở mép giường, vẻ mặt bình tĩnh nói: - Thẩm ái khanh, rót cho trẫm một ly trà. Mời các bạn đón đọc Trẫm Thật Mệt Tâm của tác giả Mộc Yêu Nhiên.
Sủng Thê Làm Hoàng Hậu
Kiếp trước, Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp lại ham hư vinh, không hiểu chuyện. Khi ấy, nàng dùng tất cả yêu thương của mình dành cho biểu ca Từ Thừa Lãng, luôn lo sợ sẽ đánh mất hắn. Trái tim khi yêu trở nên mù quáng và ích kỷ khiến nàng từng bước mắc vào sai lầm. Mà biểu ca lại phản bội tình yêu của họ để bảo vệ tình thân và quyền lực. Một lựa chọn, cắt nát tim nàng. Cuối cùng, nàng mang theo những đau đớn thương tổn mà chết đi khi thanh xuân đang chớm nở. Kiếp này, Chân Bảo Lộ được trùng sinh quay trở về quãng thời gian còn bé, khi tất cả mọi bất hạnh và khổ đau vẫn có thể sửa đổi. Lần này, nàng học cách bảo vệ bản thân và gia đình, tránh xa những ân oán yêu hận kiếp trước. Nàng sẽ giúp phụ thân vượt qua tử nạn, giúp tỷ tỷ kế sống tốt, chăm sóc hai đệ đệ song sinh khỏe mạnh lớn lên. Tâm nguyện nàng bây giờ chỉ là như vậy mà thôi. Đơn giản và bình yên.   Nhưng mà, nàng không hề hay biết trong cả hai kiếp luân hồi của mình luôn có một người vì nàng mà chờ đợi. Là chàng, kiếp trước không có đủ năng lực và quyền thế để chở che cho nàng, khiến nàng phải thương tâm mà chết đi. Là chàng, đã đánh mất nàng khi trái tim yêu đến tâm can đều đau. Vậy thì, nếu như kiếp này được trùng sinh quay lại, sẽ không để cho bất cứ ai và bất cứ điều gì có thể làm nàng rơi nước mắt cùng đau khổ. Bởi Bảo Lộ, Bảo Lộ mà chàng yêu thiết tha lòng là hòn ngọc là trái tim của chàng. Nam chính của chúng ta tên là Tiết Nhượng, cũng được trùng sinh quay về. Không như kiếp trước giữ chặt tình yêu trong lòng và sau đó thì nhìn nàng mất đi. Kiếp này, chàng đã định sẵn, Bảo Lộ là thê tử duy nhất của mình. Thứ nàng muốn cho dù là sao trên bầu trời chàng cũng sẽ tìm cách lấy về. Thế nên, sau khi trùng sinh chàng liền ra sức củng cố vị trí của bản thân. Năng lực cùng quyền thế chàng nhất định phải nắm trong tay. Như vậy, mới có thể bảo vệ nàng một đời bình an vui vẻ. Vậy nên, mới có chuyện sau này khi cả hai trở thành vợ chồng sống bên nhau hòa thuận ấm êm, chàng thì đuợc thăng quan tiến chức liên tục, hại nàng lo lắng không yên. Cuối cùng, cũng có ngày nàng lại nhận được thông báo: "Phu quân tạo phản thành công" :v :v  Nhưng đó là chuyện của sau này thôi ạ, còn bây giờ con đường truy thê của chàng vẫn còn gian nan lắm. Bởi chàng đâu có biết là nàng cũng đã được trùng sinh như mình, nên lúc nào cũng sợ nàng sẽ như kiếp trước mà yêu biểu ca rồi xa cách chàng. Vì thế, chàng tận dụng tất cả mọi cơ hội để có thể lại gần bên nàng, từng chút từng chút một dùng tất cả ấm áp yêu thương để nàng hiểu rằng bên nàng luôn có một chỗ dựa vững chắc và vô điều kiện cho dù ngoài kia xảy ra chuyện gi đi chăng nữa. Trong lần gặp mặt đầu tiên của kiếp này, chàng đã hái giúp nàng một nhánh hoa trên cao rồi nhẹ nhàng thả vào tay nàng. Là chàng, đã quỳ xuống mặt đường đầy bùn đất để mang hài giúp nàng. Là chàng, khi nàng say giấc trên chiếc ghế ngoài sân đã chẳng ngại dùng áo của mình làm vạt che nắng cho nàng.... Những dịu dàng ấy, những ân cần ấy, những yêu thương ấy không hề che lấp mà cứ lớn dần hơn trong lòng nàng. Tuy nhiên, tổn thương của kiếp trước khiến nàng sợ hãi với tình yêu lúc này. Nên khi chàng tỏ tình, nàng vô cùng bối rối, sợ sẽ đánh mất đoạn tình cảm tốt đẹp này, sợ chuyện cũ lặp lại. Hại chàng tức giận và điên cuồng đến mức hôn nàng không kiểm soát được luôn. Người ta cũng là chờ đợi đến hai kiếp rồi đấy. Nếu những gì kiếp này chàng thay đổi vẫn không thể đem nàng về bên cạnh và nàng cứ thế mà từ chối là chàng không biết sẽ gây ra chuyện gì đâu. Cũng may, sau nụ hôn đầy tính chiếm hữu đó thì chuyện đã chuyển biến tốt. Bởi nàng nhận ra chàng cũng đã chiếm một vị trí vô cùng lớn trong lòng mình. Vậy thì, thay vì chạy trốn sao không thử cho chàng cơ hội bên mình kia chứ? Trong truyện nam chính Tiết Nhượng là một người mà mình cực kỳ cực kỳ yêu thích. Ở chàng là sự kết hợp hoàn hảo của sự dịu dàng và mạnh mẽ, của sự thông minh và thâm trầm. Chàng có thể vì nàng mà không ngại làm tất cả mọi việc, kể cả nguy hiểm đến tính mạng cùng quyền lực của mình. Nhưng, kẻ từng gây ra thương tổn cho nàng, chàng sẽ từng bước một dẫm nát bằng những cách trả thù tàn nhẫn độc ác nhất. Bởi trên thế giới này, chỉ có nàng là sinh mệnh chàng nguyện ý dùng tất cả để bảo vệ yêu thương mà thôi. Thế nên, khi nàng bị bắt cóc ném vào rừng sâu trong ngày tuyết lớn lạnh giá. Chàng đã bất chấp hiểm nguy mà đi tìm. Trong giây phút sinh tử tìm thấy ấy, chàng đã nhận ra: "Lật đổ thiên hạ không đáng sợ, chỉ sợ không tìm thấy nàng mà thôi". Và tất nhiên, cái giá khi chạm vào người không nên chạm phải trả rất đắt rồi. Ngươi ném nàng vào rừng giữa bão tuyết ư? Vậy ta sẽ ném ngươi xuống vực cho gấu cắn nát mặt ngươi ra. Ngươi không thể chết mà phải sống suốt đời với những nỗi đau ấy. Quả thật là tàn nhẫn nhưng lại không thể trách được. Đọc truyện này mn sẽ không cần lo lắng về tiểu tam gì đó đâu nha. Vì nam chính của chúng ta là siêu cấp thê nô chung thủy, con gái mà lại gần là chàng liền dùng mặt than đe dọa và lời nói ác độc đuổi đi hết. Còn nam phụ biểu ca Từ Thừa Lãng kiếp này khá đáng thương nhưng mà kệ. Mình là người luôn theo phe nam chính nên quả thật càng muốn đá hắn ta ra xa nữ chính càng nhanh càng tốt. Mà buồn cười nhất là mấy đoạn tên này muốn bộc lộ tài năng cho nữ chính xem khi còn bé ý, toàn bị nam chính chơi trội dìm hàng méo thấy mặt trời luôn. Ha Ha. Ai bảo, kiếp trước thương tổn nữ chính làm gì, kiếp này còn muốn đến gần nữa ư? Mơ đi. Bảo Lộ là hoa đã có chủ, bông đã có chậu rồi nhé. "Sủng thê làm hoàng hậu" chỉ đơn giản là một câu chuyện song trùng sinh với nội dung rất hay, rất sủng cũng rất ngọt ngào ấm áp khiến người đọc thư giãn thoải mái. Có thể, motif này khá quen thuộc nhưng vẫn luôn thu hút. Bởi những tình tiết và cách xử lý tình huống trong truyện khá hay. Đặc biệt, tính cách của nam chính xây dựng tốt và để lại ấn tượng mạnh trong lòng người đọc. Vậy nên, nếu mn thích thể loại truyện như vậy thì nhanh nhảy hố nghen. Mình là mình cuồng Tiết Nhượng lắm luôn nè