Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Gió Xuân Rực Lửa

Tình yêu của anh, như gió của cánh đồng hoang vu bát ngát, dữ dằn nhưng cũng không kém phần dịu dàng. *** Đội trưởng Quý của khu bảo hộ động vật hoang dã có tính cách cứng nhắc, vừa không dễ chọc vừa khó hòa hợp. Sau khi vừa đi công tác một chuyến, nghe nói anh đã có bạn gái. Mọi người xúc động: Cô gái nhà ai lại không có mắt như thế. Một ngày nào đó, có một cô gái mắt sáng mày ngài, dịu dàng xinh xắn đến khu bảo hộ. Cô ấy nói: “Tôi tới tìm bạn trai.” Lúc ấy trong miệng Quý Bắc Chu vẫn ngậm thuốc lá, cả người dựa vào thân xe việt dã với vẻ lười nhác, phả ra từng vòng khói, nhưng vừa mới nhận điện thoại xong, người đã chạy đi mất hút. Không được sự cho phép của anh, mấy người kia không dám đi, đến khi trời đã tối, bọn họ mới nhìn thấy người nào đó dắt tay cô gái kia đi tới gần. Nhìn mấy người xếp hàng theo thứ tự, cô gái nhỏ hỏi với vẻ tò mò: “Cũng muộn rồi mà, bọn họ đang làm gì thế?” Quý Bắc Chu: “Chắc cũng đi ngắm sao giống chúng ta.” Sau đó mọi người lại nhìn thấy đội trưởng nhà mình khẽ hỏi cô ấy: “Em thích ngắm sao, hay là thích ngắm anh hơn?” Mọi người lại cảm khái: “Là chúng ta không có mắt mà!” Một câu vắn tắt: Một câu chuyện nhỏ ngọt ngào. (Đội trưởng khu bảo hộ động vật hoang dã – Nghiên cứu sinh) (Quý Bắc Chu – Lâm Sơ Thịnh) *** Reviewer: AI_Lâm Tình trạng: Hoàn edit Lâm Sơ Thịnh về quê ăn cưới. Nghĩ ra thì cũng rất buồn cười, đám cưới này là của hai người có mối quan hệ khá đặc biệt với cô. Đàng trai là bạn học cấp ba, theo đuổi cô rầm rộ một thời toàn trường ai cũng biết, còn đàng gái là bạn đại học của cô, chính vì đàng trai theo cô đến tận trường đại học nên mới gặp được. Kể ra thì, cô cũng được tính là bà mối của họ đấy nhỉ? Chuyện năm xưa rất nhiều người biết, cũng có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng sự thật thế nào chỉ có bản thân Lâm Sơ Thịnh và chính chủ Quý Thành Úc kia biết. À không, còn cả hai bên gia đình nữa chứ. Vì tuổi trẻ bồng bột, anh chàng kia cũng làm ra không ít chuyện thảm không nỡ nhớ lại. Trong số những người biết chuyện này, có một người mà Lâm Sơ Thịnh chưa từng gặp, chính là anh trai của Quý Thành Úc, tên là Quý Bắc Chu. Nhưng cái này thì để nói sau, bởi vì lúc hai người gặp nhau trên tàu hoả vào ngày trở về đó, vẫn được tính là lần đầu tiên. Bởi vì là lần đầu tiên, cho nên mới xuất hiện cái gọi là “nhất kiến chung tình”. Thật ra, Quý Bắc Chu cũng không thể nào nhớ rõ cô gái mà em trai ngu ngốc của mình sống c hết theo đuổi ngày trước có hình dáng thế nào, chỉ biết là rất xinh đẹp, và cũng rất cá tính. Cho nên mới có thể dứt khoát từ chối một người có hoàn cảnh tốt như vậy. Ấn tượng của anh đối với Lâm Sơ Thịnh chỉ có như vậy. Cho đến khi “chính thức” gặp mặt cô. Thì ra cô gái xinh đẹp trên tàu hoả ngày ấy lại thực sự có duyên với anh. Nói yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì có hơi quá, nhiều lắm cũng chỉ xem như là có ấn tượng bởi vẻ ngoài và khí chất của cô mà thôi. Nhưng thêm vào thân phận “mối tình đầu đơn phương” của em trai mình thì lại khác rồi. Quý Bắc Chu cảm thấy, dường như cô gái trước mặt này, mình đã quen biết từ lâu, chỉ là chưa có cơ hội tiếp xúc. Chưa có thì mình tạo cho có. Tác phong của Quý Bắc Chu xưa giờ vẫn thế, đánh nhanh thắng nhanh, không từ thủ đoạn. Trước giờ anh đều sống xa nhà, làm đội trưởng đội bảo vệ động vật hoang dã cũng không phải là hư danh, có lẽ ít nhiều cũng bị lây sự “hoang dã” này rồi. Cho nên, cách mà anh theo đuổi Lâm Sơ Thịnh, vô cùng thẳng thắn và trực tiếp. Đương nhiên là dọa sợ cô gái nhỏ rồi. Không nói đến bản thân Lâm Sơ Thịnh là một cô gái khá điềm tĩnh và chín chắn, cô và anh mới gặp nhau bao lâu chứ? Tuy rằng ấn tượng của cô đối với anh không tệ, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi. Nền tảng nào để có thể nói chuyện yêu đương? Đối với lo lắng của Lâm Sơ Thịnh, Quý Bắc Chu đương nhiên không để ý. Nền tảng sao? Anh trai của bạn học có đủ không? Muốn nữa thì “em làm anh chịu” được không? Nếu vẫn không được thì “tình em duyên anh” có đủ không? Nói đến mặt dày, chắc là không ai qua nổi anh Quý rồi. Nói thì là vậy, nhưng tính chất công việc của anh và cô khác nhau tương đối xa, thời gian anh ở nhà cũng không nhiều, cô cũng còn phải đi học nghiên cứu sinh ở nơi khác. Tình cảm thì cần phải vun đắp chăm sóc mới nhanh ra trái ngọt. Nghĩ đến điều này, Quý Bắc Chu mới muốn gấp rút đánh dấu chủ quyền là vậy. Nhưng xem ra, người ta cũng chưa coi trọng anh lắm đâu. Thời gian nghỉ phép rất nhanh đã hết, Quý Bắc Chu phải quay lại làm nhiệm vụ. Chuyện của anh và cô đành phải tạm thời gác lại, nhưng không sao, nhờ sự “ngu ngốc” của em trai anh, hiện tại những gì cần nắm anh cũng nắm được rồi. Năm dài tháng rộng, cô chạy không thoát đâu. Thế nhưng, có lẽ ông trời thương anh nhiều năm hy sinh cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ môi trường và cân bằng hệ sinh thái, đã tạo cho anh thêm một cơ hội. Trong lúc làm nhiệm vụ theo dõi và truy bắt nhóm t ội p hạm b uôn l ậu động vật hoang dã, anh gặp lại Lâm Sơ Thịnh. Tuy rằng tình thế rơi vào nguy hiểm, nhưng cũng nhờ như vậy, mà anh có thể đến gần cô hơn một chút, thuận tiện để lại ấn tượng tốt đẹp với những đồng nghiệp và giáo sư bên cạnh cô, sau này muốn có đồng minh cũng sẽ dễ dàng hơn một chút. Trong lòng có lửa, rất dễ cháy lan. Từ sau khi trở về, Lâm Sơ Thịnh biết được rằng mình đã có gì đó thay đổi, lại không dám thừa nhận. Cô chưa từng tiếp xúc với anh, mặc dù anh rất ưu tú, cũng rất đáng tin cậy, nhưng lại thiếu an toàn. Cũng bởi vì xuất sắc như vậy, xung quanh anh có rất nhiều người để lựa chọn, tại sao lại là cô chứ? Không phải Lâm Sơ Thịnh không đủ tự tin, chỉ là bị một quá khứ như Quý Thành Úc để lại ấn tượng quá sâu, khiến cho cô không hiểu vì sao quanh đi quẩn lại vẫn là nhà họ Quý? Đương nhiên những chuyện này không làm khó được Quý Bắc Chu bá đạo giảo hoạt, nhà họ Quý cũng có Quý “this” Quý “that”, mà chuyện anh thông thạo nhất chính là bảo vệ lãnh thổ của mình. Cho nên, nhận ra được sự dao động của Lâm Sơ Thịnh, anh Quý “that” nhanh chóng ra tay, một đòn cưa đổ cô gái hiếm có khó tìm này. Cứ như vậy, anh lạt mềm buộc chặt, mềm nắn rắn buông, vừa kéo vừa thả, cuối cùng thành công bắt được trái tim Lâm Sơ Thịnh. Không phải là em không thích anh, mà là vì em sợ. Anh giống như một cơn gió cuồng nhiệt trên cánh đồng hoang vắng, em sợ mình không thể níu giữ nổi anh. Đừng sợ, bởi vì anh thích em, cho nên dù anh là gió, cũng tình nguyện dừng lại bên cạnh em. Chuyện tình cảm vốn dĩ là như vậy. Anh truyền lửa cuồng nhiệt cho em, giúp em nhìn thẳng vào lòng mình, chấp nhận tình cảm chân thật nhất của bản thân. Em yếu đuối nhu nhược, nhưng đủ sức níu giữ trái tim anh, khiến anh chạm được đến sự mềm mại nhất của tình yêu. Như vậy là đủ rồi. *** Câu chuyện tình cảm nhẹ nhàng sâu lắng, đan xen với lý tưởng và tinh thần trách nhiệm của những con người trưởng thành. Có vui vẻ hài hước, cũng có lắng đọng thâm tình, có quá khứ dễ thương, cũng có tương lai tràn đầy mong đợi. Nhân vật chính ưu tú xuất sắc, nhân vật phụ ngốc nghếch đáng yêu, hoàn toàn là một bộ truyện đáng đọc. *** Khi Lâm Sơ Thịnh kéo vali lên xe lửa thì sắc trời đã tối.   Chân trời tựa như bị chìm trong màu đen đặc sệt, tối tăm, gió lạnh thổi từng cơn.   “Người phía trước mau vào trong đi, đừng chắn ở cửa nữa——” Giọng nói của nhân viên phục vụ trên xe truyền đến, Lâm Sơ Thịnh tìm được chỗ ngồi của mình, chuẩn bị đặt vali lên trên kệ để hành lý ở đầu xe lửa.   Vali này là loại 24 inch, cũng không tính là lớn, nhưng bên trong có vài quyển sách, xách một lúc lâu cánh tay cô cũng đã mỏi nhừ, bây giờ lại còn phải giơ lên thật cao.   Lúc này đang là mùa đông, cô mặc nhiều áo, còn quấn thêm cả khăn quàng cổ, động tác nâng cánh tay vốn chẳng dễ dàng, cô cố thử vài lần, nhưng mới chỉ nâng vali lên được một nửa thì cánh tay đã bủn rủn không chịu nổi.   Lâm Sơ Thịnh muốn tìm người xung quanh để nhờ giúp đỡ, nhưng lại không phát hiện có chàng trai sức dài vai rộng nào cả.   Lúc này, lại có mấy người lên xe tiếp, họ vừa nhìn ngó xung quanh tìm chỗ ngồi, vừa đi về phía cô.   Cô đã đứng ở chỗ này một lúc lâu rồi, bây giờ chỉ đành cắn răng thử nâng vali lên một lần nữa.   Nhưng vừa mới nhấc vali qua đỉnh đầu, cánh tay cô đã cảm thấy từng đợt đau nhức, khi nhìn thấy nó lung lay sắp roi xuống, sức nặng trên cánh tay cô bỗng nhiên giảm nhẹ đi, có một đôi tay xuất hiện trong tầm mắt của cô.   Đốt ngón tay người đó rõ ràng, lòng bàn tay dày rộng, còn người đó…   Đang đứng ở phía sau cô.   Lối đi của xe lửa vốn đã nhỏ hẹp, cô có thể nghe rõ tiếng quần áo cọ xát vào nhau, và cả mùi thuốc lá thoang thoảng trên cơ thể người đó.   Vali đã được người đó đặt lên kệ để hành lý, lúc này Lâm Sơ Thịnh mới vội vàng quay đầu lại nói lời cảm ơn, “Cảm ơn anh.”   Người đàn ông kia trông tầm khoảng hai bảy, hai tám tuổi, làn da màu đồng, đầu đinh, nhìn có vẻ cường tráng khỏe mạnh, ống tay áo được xắn lên, để lộ những đường gân xanh trên mu bàn tay, quần dài được giắt vào đôi giày quân đội, dáng vẻ anh ta thể hiện sự tùy ý không thể tả.   Lông mày rậm và mắt sâu, lộ ra vẻ hoang dã và khí chất riêng.   Anh ta nhíu mày lại, đáp lại bằng chất giọng trầm, sau đó ngồi vào chỗ của mình.   Theo sát anh ta là một chàng trai chừng hai tư hai lăm tuổi, người đó bưng chén mì gói, rồi ngồi xuống ở bên cạnh.   Vị trí hai người nằm ở phía nghiêng, cô có thể nhìn thấy đối phương, con người đều thích ngắm cái đẹp, Lâm Sơ Thịnh cũng không ngoại lệ, có trai xinh gái đẹp, cô cũng nhìn thêm vài lần nữa.   Hành khách bên trong toa ồn ào nhốn nháo, sau khi người kia ngồi xuống thì nghiêng đầu nói chuyện với bạn, để lộ đường cong của sườn mặt vừa sắc sảo vừa lạnh lùng…   “Đội trưởng, anh không ăn à? Là mì dưa chua của Lão Đàn đấy.”   “Không đói.” Giọng nói khàn khàn của người đàn ông lại vang lên.   “Vậy em không khách sáo nữa.” Chàng trai kia nói xong bèn cúi đầu ăn ngấu nghiến, tiếng nói chuyện cũng mơ hồ không rõ, “Em trai anh cũng sắp kết hôn rồi mà anh còn chưa có bạn gái, em cũng thấy sốt ruột thay anh…”   “Chúng ta không nói đâu xa, cô gái lúc nãy cũng xinh đấy, anh đi xin số điện thoại đi, biết đâu lại có khả năng nên duyên thì sao.”   Lâm Sơ Thịnh cách bọn họ hơi xa, bên trong xe lửa lại ồn ào, cô không nghe rõ tiếng nói chuyện của hai người, nhưng người kia bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cô ——   Trong nháy mắt, tầm mắt hai người chạm vào nhau.   Anh ta nhìn chằm chằm vào cô, tựa như đang suy nghĩ điều gì đó.   Ánh mắt kia dường như có trọng lượng, đè nặng hơi thở của cô, khiến trái tim cô đập dồn dập.   Đã nhìn lén còn bị bắt gặp, Lâm Sơ Thịnh vừa cuống vừa lúng túng, hoảng sợ tránh tầm mắt, giả vờ cởi khăn quàng cổ ra.   Người đàn ông cách đó không xa lại cười khẽ, “Đúng là rất xinh.”   Thanh niên bên cạnh đang ngửa đầu húp nước mì gói, vừa nghe lời này như nghe được câu rợn người gì đó, bị sặc đến tận cổ họng, vội vàng đặt bát mì xuống, ho sặc sụa, rồi ngẩng đầu quan sát cô gái cách đó không xa.   Mềm mại, nhỏ nhắn giống như véo sẽ ra nước.   “Đội trưởng, lúc nãy em chỉ nói đùa thôi.” Sao có thể tùy tiện kéo cô gái nhà người rồi yêu đương kết hôn được.   “Trong miệng cậu có có dưa chua.”   “…”   Lúc này điện thoại của anh ta rung lên, là mẹ gọi tới, bèn nói “Alo”.   “Con đến chỗ nào rồi? Còn khoảng mấy tiếng nữa là về đến nhà?”   “Vừa mới đi qua Bắc Kinh, chắc còn khoảng hơn hai giờ nữa.”   “Để mẹ bảo em đi đón con.”   “Không cần đâu ạ.”   “Không sao đâu, dù sao em con cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.”   Bên này vừa mới cúp điện thoại, người ở đầu bên kia lại thấy không vui, “Mẹ, ai bảo con không có việc gì, con bận chết đi được.”   “Anh con hiếm khi mới về một chuyến, để con đi đón xíu thì làm sao?”   “Anh ấy cũng đâu phải đứa con nít ba tuổi.” Gần đây Quý Thành Úc đang chuẩn bị hôn lễ, bận đến mức đầu tắt mặt tối, vốn không muốn ra ngoài để đón người.   “Bảo con đi thì đi đi, đừng lải nhải nữa.” Chu Tô Hồng đang bận rộn ở phòng bếp, “Đúng rồi, Tiểu Thiến nói có mấy người bạn còn độc thân mà? Đợi quay lại rồi giới thiệu cho anh.”   “Con thì sắp kết hôn, mà thằng anh kia vẫn còn một mình, mẹ đang buồn hết cả người đây.”   “Nó như đầu gỗ ý, không hiểu chuyện gì hết, chả giống con tí nào, từ lúc học tiểu học đã biết chơi với con gái, đến năm cấp ba thì yêu sớm, nào là viết thư tình, rồi đưa đồ ăn nước uống cho con nhà người ta, rồi còn theo đuôi đến tận nhà…”   Quý Thành Úc vừa nghe thấy những lời này, da đầu đã run lên.   “Mẹ đừng nói nữa, con đi đón anh ấy là được chứ gì, bây giờ con ra trạm xe lửa luôn.”   Hắn vớ lấy chìa khóa xe, chạy như điên ra cửa, sợ mẹ lại nhắc đến câu chuyện từ thuở nào đó.   **   Khi xe lửa đến Giang Đô, đã gần đến 10 giờ tối.   Một chàng trai khác giúp Lâm Sơ Thịnh lấy vali xuống, cô để ý người đàn ông lúc nãy cũng xuống cùng một trạm xe với cô, nhưng có nhiều người chen chúc quá, ra khỏi trạm xe đã không nhìn thấy bóng dáng người kia nữa.   Mà khi ra khỏi đấy, cô đã nhìn thấy bố đến đón.   “Để bố cầm đồ cho.” Lâm Kiến Nghiệp vội vàng xách lấy chiếc vali của cô, “Trong này đựng những gì mà nặng thế.”   “Quần áo với một vài quyển sách ạ.”   “Con có đói không? Mẹ đang nấu cơm rồi, con bé này, trời lạnh vậy mà mặc rõ ít quần áo.”   Lâm Sơ Thịnh chỉ cười rồi theo bố lên xe.   Lâm Kiến Nghiệp vừa mới gọi điện thoại cho vợ, bảo bà ấy đã đón được người, “Lần này con về ở mấy ngày?”   “Chắc là về ở thêm được mấy ngày à.”   “Bạn học của con đều kết hôn rồi, con thì sao, có quen bạn trai ở trường không?”   “Không ạ.”   “Thôi con vẫn còn đi học, không vội, sau này có việc làm rồi tìm cũng không muộn.”   “Vâng.” Lâm Sơ Thịnh đáp lời bố, cúi đầu giả vờ xem điện thoại, nhưng cô cũng hiểu rõ, ngoài miệng tuy rằng bố cô nói không cần tìm bạn trai vội, nhưng mỗi lần gọi điện thoại hoặc về nhà, ông ấy luôn nói bóng nói gió dò hỏi xem cô đã tìm được bạn trai chưa.   “Đúng rồi, em gái nhà cô con chắc sang năm mới sẽ đính hôn, còn tầm ngày nghỉ lễ Lao động hoặc kỳ Quốc khánh sẽ kết hôn.”   “Thật ạ?”   “Nó còn nhỏ hơn con hai tuổi đấy, anh chàng kia là nha sĩ, công việc ổn định, cũng là người có trách nhiệm.”   …   Lâm Sơ Thịnh đáp lại câu được câu không, xe cũng nhanh chóng chạy về đến nhà.   Nhà cô là một tòa nhà nhỏ ba tầng, về sau có sửa sang lại thành một nhà nghỉ nhỏ, bố cô có công việc riêng, còn mẹ thì ở nhà trông coi nhà nghỉ, trước đây làm ăn cũng không tệ lắm, nhưng giờ thiết bị trong nhà đã cũ kĩ, lỗi thời, thêm nữa có nhiều nhà nghỉ mới mọc lên, làm ăn ngày càng không tốt, bây giờ trước cửa đã dán giấy đỏ muốn cho thuê lại.   Cô ăn cơm xong rồi về phòng nghỉ ngơi, lúc này mới có thời gian mở điện thoại lên xem tin nhắn.   Trong nhóm lớp, bạn cấp ba đang thảo luận về buổi gặp mặt đêm mai.   【 Mọi người, đêm mai vào lúc 7 giờ, ở phòng 201 khách sạn Cảng Giang, những ai đang ở Giang Đô thì phải đi hết đấy, anh Thành của chúng ta nói sẽ bao hết, để chúc mừng những đêm độc thân hoàng kim cuối cùng của cuộc đời cậu ta. 】   【 Nếu như anh Thành đã mời, vậy thì mai tôi nhất định phải đi. 】   【 Đêm mai chị dâu cũng tới, còn dẫn theo bạn thân của cô ấy nữa, nghe nói bọn họ đều đang độc thân cả, ai nấy cũng xinh xắn dễ thương, nhóm đàn ông độc thân phải nắm chắc cơ hội đấy. 】   Mấy kiểu tụ họp như này, Lâm Sơ Thịnh vốn không muốn đi, cô thấy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng khi còn đi học, có một vài người bạn có quan hệ tốt với cô cũng đến, và cũng đã nhiều năm rồi không gặp nhau, mãi mới có dịp này, cô mới quyết định đến tham gia bữa tiệc này.   Mời các bạn mượn đọc sách Gió Xuân Rực Lửa của tác giả Nguyệt Sơ Giảo Giảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa
Tóm tắt & Review (Đánh Giá) sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu: Bạn đang đọc truyện Ánh Trăng Tròn Bằng Một Nửa Người của tác giả Kiều Diêu. Không ai nghĩ đến cô và người nặng 70kg của 2 năm trước là một.  Lúc này, cao lãnh chi hoa của khoa phát thanh Hình Ý Bắc ngồi trên sân thể dục nhìn thấy Khương Tư Tư được mọi người vây quanh, cuối cùng cũng đem cô hợp lại với người hai năm trước đã "bội tình bạc nghĩa" anh. Cao lãnh chi hoa:???? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Trò Chơi Sớm Chiều hay Nuôi Sói Trong Nhà: Chạy Mau! Nam Chính Hắc Hóa Rồi! *** #REVIEW: ÁNH TRĂNG CÓ NGƯƠI TRÒN MỘT NỬA Tác giả: Kiều Diêu Thể loại: Hiện đại Review bởi: Gaulph ---- Truyện này cùng tác giả với truyện thầy trò phía trên, nam nữ chính là bạn học cấp Ba lên đến Đại học. Điểm đặc biệt của truyện là … nữ chính béo. Béo cho nên gặp đủ vấn đề của người béo, bản thân tự ti, bị trêu chọc, bị kỳ thị, giảm cân không được,… Cô béo này có một anh sứ giả hộ hoa chân chính là nam chính. Cũng như tất cả mọi nam chính trên đời, anh này ngoại hình học hành đều là số một, nhưng bị cái là độc miệng. Thật sự thì mình chẳng thích anh nam chính này, vì mình thấy cách anh ta yêu nữ chính không thể khiến nữ chính trở thành một người tốt hơn cô ấy lúc đó. Mình cảm thấy tình yêu của nam chính không được khỏe mạnh, nó có vẻ giống… tình mẫu tử hơn lol. Mình quan niệm người đàn ông mà bạn yêu phải khiến bạn thấy tốt hơn và muốn mình trở nên tốt hơn chứ không phải một ngừoi cứ vùi đầu bạn vào đôi cánh của anh ta để anh ta che chở và để anh ta nói Không khi bạn muốn làm gì đó… Truyện này mình thấy tình tiết rất cũ, chẳng có gì mới.  Một là cô béo này như mọi cô béo khác, đều tự ti và tính cách y chang thế. Hai là trong phòng ký túc xá có một con bạn rất hãm và chính nó đã bơm cho truyện một mớ máu chó =)) Truyện này tác giả vẫn đang viết, mình thấy phần sau nữ chính biến gầy sau khi đi du học hai năm có vẻ tính cách ổn hơn, mạnh mẽ và tự lập hơn rất nhiều so với trước đây nên mình cũng có ý định theo dõi truyện nhưng mong là mấy ngày nữa không quên khuấy mất =)). *** Cơn gió đầu thu vẫn chưa kịp thổi bay cái khô nóng cuối hạ, trận mưa nhỏ mang theo những giọt nước tí tách tranh nhau đáp xuống sân trường Đại học Duẫn Hòa. Đám sinh viên đang xếp hàng chỉnh tề như những khối mạt chược vuông vức liền tản vội dưới tiếng còi chói tai. Người mang dù thì thong dong thả bộ về tòa nhà ký túc xá, người không mang dù thì vội vã kéo thấp vành mũ chạy như bay tìm chỗ trú mưa. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên kéo tay nhau, nhắm chuẩn mái hiên ngay cạnh Học viện Truyền thông, xông thẳng qua đấy. Không ít những bước chân mau lẹ khác đã sớm chiếm lĩnh chỗ trú mưa tốt nhất, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên chỉ có thể cẩn thận nhón nhón từng chút đứng nép vào một bên bậc thềm. Cho dù là như vậy, vẫn sẽ đụng trúng người khác, họ quay đầu lại nhìn với vẻ mặt vô cùng khó chịu. “Chậc, chen gì mà chen!” Là một người mập mạp, ở một nơi xa lạ thường sẽ nhận được kiểu đối xử như vậy. Khương Tư Tư quen rồi, Lâm Tiểu Viên cũng quen rồi, dù sao vừa mới khai giảng năm học mà hai người đã có thể dính với nhau như sam thế này, nhất định là có cái lý của nó. Trở thành tri kỷ của nhau không nhất thiết là vì cùng chung hứng thú sở thích, mà cũng có thể là vì cùng chung một bước đường lưu lạc. Khi phòng ký túc xá nữ 420 xuất hiện hai cô mập nặng một trăm bốn mươi cân*, bị mọi người đặt cho cái danh phòng ký túc “hạng nặng” , Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đã được định sẵn phải là bạn tốt của nhau rồi. *140 cân = 70 kg Mưa mùa thu cứ tầm tã không ngớt, dường như còn chẳng có xu hướng ngừng lại, nhiều người đợi mãi mà phát bực mình, trực tiếp đội mưa chạy về, mái hiên bé tẹo này cuối cùng cũng thoáng hơn được một chút, Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên không phải khoanh tay bó gối sợ chen chúc người khác nữa, có thể đứng một cách thoải mái rồi. “Không biết đến bao giờ mới tạnh, hay là chúng mình cứ đội mưa về đi.” Lâm Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn màn mưa, “Nếu không chắc phải đợi đến khi trời tối mất.” Khương Tư Tư không dám, “Tớ vừa mới khỏi ốm, bây giờ mà dầm mưa về nói không chừng lại phải nhập viện đấy.” Lâm Tiểu Viên gật gù: “Cũng phải.” Nói rồi liền cúi đầu lướt điện thoại. Khương Tư Tư cũng nhấn vào wechat, tìm cửa sổ trò chuyện được đính ở trên đầu. Cuộc trò chuyện dừng lại từ cách đây một tuần, đối phương trả lời một chữ “Ồ” đầy hờ hững. Nhưng tiếc là bây giờ cô còn đang mắc kẹt dưới mái hiên, không thể không cúi đầu hạ mình. [Khương Tư Tư] : Xin chào? Anh đẹp trai có đó không? Học muội bị cơn mưa vây khốn dưới tòa nhà Học viện của cậu rồi, có thể tốt bụng mang giúp học muội một cây dù không? Đại ân đại đức, suốt đời khó quên. Đối phương trả lời rất nhanh, mà khoảnh khắc nhìn thấy câu trả lời ấy, Khương Tư Tư lại chìm trong tuyệt vọng. [Lão đại] : Hello? Chúng ta quen nhau à? Tắt điện thoại, cô cạn lời ngẩng đầu lên nhìn trời. “Đợi tạnh mưa đi, tớ nghĩ nhiều nhất nửa tiếng sau sẽ tạnh, tin tớ, không sai đâu.” Lâm Tiểu Viên: “Được thôi.” Mà chỉ năm phút sau, chậu cây bonsai trước cửa Học viện Truyền thông bị mưa gió quật ngã. Khương Tư Tư: “…….” Lâm Tiểu Viên: “…….” Đúng lúc này, giọng nói xa lạ của một nam sinh vang lên từ sau lưng hai người. “Khương Tư Tư là ai vậy?” Khương Tư Tư quay đầu, thấy một nam sinh cao gầy đeo cặp kính gọng đen, trong tay cầm theo một cây dù, đang nhìn ngó tứ phía. Cô giơ tay vẫy: “Là em!” Nam sinh đeo kính dựa theo âm thanh nhìn về hướng Khương Tư Tư, trong nháy mắt lộ ra biểu cảm thất vọng tràn trề. Nhưng anh ta che đậy rất tốt, chớp mắt hai cái đã có thể khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, “Em là Khương Tư Tư à, đây, gửi cho em đấy.” Đặt cây dù vào tay Khương Tư Tư, nam sinh kia vội quay đầu đi mất, giống như không muốn ở lại nói thêm với cô dù chỉ là một chữ. Nhưng có không hỏi thì cô cũng tự biết là ai đưa dù cho mình. Cô lấy điện thoại ra, gửi cho “Lão đại” một meme cảm ơn, đối phương cũng chẳng trả lời. Khương Tư Tư và Lâm Tiểu Viên đi dưới mưa vẫn không tránh khỏi bị ướt. Mặc dù cây dù mà nam sinh kia đưa đã là loại rất to, nhưng cũng không cách nào che chắn hoàn toàn cho hai cô mập được. Lâm Tiểu Viên cởi chiếc mũ tai bèo trên vai xuống, hỏi Khương Tư Tư: “Ai đưa dù cho cậu vậy?”   Mời các bạn mượn đọc sách Ánh Trăng Có Người Tròn Một Nửa của tác giả Kiều Diêu.
Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM: Truyện Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM kể về Nguyệt Minh là chủ tịch của công ty, công việc bề bộn, thường xuyên phải đi công tác. Nhưng mà cô không ngờ được thế sự biến đổi khôn lường như vậy, mới tối hôm trước còn gặp chị mình, thế mà giờ đây âm dương cách biệt. Cô không thể tin được những gì bác sĩ thông báo với cô, cô không chút suy nghĩ mà tung một cú đấm vào bác sĩ. Vẫn không nhận được đáp án nào khác ngoài việc chị cô đã chết, cô tức điên Nắm đấm thứ hai vừa tung ra thì cả sảnh cấp cứu chợt ồ lên một tiếng... Mọi người đều bất ngờ, nhưng bất ngờ nhất vẫn là Nguyệt Minh... - Hành hung bác sĩ vì không chấp nhận sự thật? Đây là phong cách của nhà lãnh đạo sao? - Biến, tôi không đánh con gái, khôn hồn thì tránh sang một bên! - Cô như thế này, có khiến chị cô sống lại không? Hay chỉ làm cho cô ấy trên thiên đường lo lắng thêm cho cô? *** Tóm tắt Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, có vẻ ngoài xinh đẹp, lạnh lùng. Cô có một người chị gái tên là Gia An, hai chị em rất yêu thương nhau. Một ngày nọ, Gia An gặp tai nạn và được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Nguyệt Minh vội vàng từ công tác trở về, nhưng khi đến bệnh viện, cô đã được thông báo rằng Gia An đã qua đời. Nguyệt Minh không thể chấp nhận được sự thật này, cô đã đánh bác sĩ. Trong lúc Nguyệt Minh đang hoảng loạn, một người phụ nữ xuất hiện và nói rằng cô ấy là Gia An. Nguyệt Minh không tin vào mắt mình, cô cứ ngỡ là mình đang gặp ảo giác. Nhưng rồi cô nhận ra rằng người phụ nữ này thực sự là chị gái mình. Gia An đã được cứu sống nhờ một phép lạ. Cô đã trải qua một cuộc phẫu thuật thay đổi giới tính, và giờ đây cô là một người phụ nữ. Nguyệt Minh rất vui mừng khi được gặp lại chị gái mình, nhưng cô cũng cảm thấy có chút bối rối. Cô không biết phải đối mặt với Gia An như thế nào, khi mà cô vẫn chưa thể chấp nhận được sự thật rằng chị mình là một người đồng tính. Review Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính ngọt ngào và cảm động. Tác giả NSFM đã xây dựng hai nhân vật chính Nguyệt Minh và Gia An một cách rất thành công. Nguyệt Minh là một nữ tổng giám đốc thành đạt, nhưng cô cũng là một người phụ nữ ấm áp và yêu thương chị gái của mình hết mực. Gia An là một người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ và luôn yêu thương Nguyệt Minh. Câu chuyện xoay quanh quá trình Nguyệt Minh chấp nhận tình yêu của chị gái mình. Ban đầu, Nguyệt Minh cảm thấy khó chấp nhận sự thật rằng Gia An là một người đồng tính. Nhưng rồi cô dần dần hiểu và yêu thương chị gái của mình hơn. Câu chuyện có nhiều tình tiết cảm động, khiến người đọc phải rơi nước mắt. Đặc biệt là đoạn kết của câu chuyện, khi Nguyệt Minh và Gia An cuối cùng cũng được ở bên nhau. Đánh giá Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Nếu bạn yêu thích thể loại truyện tình yêu đồng tính, thì đây là một câu chuyện mà bạn không nên bỏ qua. Điểm cộng Nội dung hấp dẫn, lôi cuốn Nhân vật được xây dựng tốt Có nhiều tình tiết cảm động Điểm trừ Đôi khi có một số tình tiết hơi phi logic Kết thúc hơi vội vàng Kết luận Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh là một câu chuyện tình yêu đồng tính đáng đọc. Câu chuyện có nội dung hấp dẫn, nhân vật được xây dựng tốt và có nhiều tình tiết cảm động. Mời các bạn mượn đọc sách Muốn Cùng Em Ngắm Trăng Lúc Bình Minh của tác giả NSFM.
Xuyên Làm NPC Phản Diện
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet: Trong truyện Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet, chúng ta được đồng hành cùng Ninh Cảnh Thần - một chàng trai hiện đại vô cùng bình thường. Tình cờ, anh xuyên không đến một cuốn thuyết ngôn tình và đây là điểm bắt đầu cho một cuộc phiêu lưu đầy thú vị. Xui xẻo hơn nữa, Ninh Cảnh Thần lại xuyên vào một nhân vật phụ gần như là NPC - một tiểu thái giám chỉ biết hầu hạ trong cung của công chúa nữ chính, và còn là một nhân vật phản diện sẽ chết sớm chỉ sau vài chương. Tuy nhiên, anh ta không muốn chết sớm như vậy và quyết định tìm mọi cách để bám đùi nữ chính. Tuy nhiên, những kẻ cản trở không ngừng đến, phải làm sao để Ninh Cảnh Thần có thể sống sót và trở thành một nhân vật quan trọng trong câu chuyện? Nếu bạn là một fan đam mỹ, hãy đọc thêm Có Thể Uống Một Ly Không hoặc Đào Một Hoàng Đế Làm Vợ để thêm phần thú vị và nhiều cung bậc trong thế giới truyện của bạn. Hãy cùng chúng tôi theo dõi câu chuyện để biết thêm chi tiết thú vị nhé! *** Tóm tắt Ninh Cảnh Thần là một chàng trai hiện đại bình thường, bỗng nhiên xuyên không đến một cuốn thuyết ngôn tình. Anh ta xuyên vào thân xác của một tiểu thái giám trong cung của công chúa nữ chính, và còn là một nhân vật phản diện sẽ chết sớm chỉ sau vài chương. Ninh Cảnh Thần không muốn chết sớm như vậy, vì vậy anh ta quyết định tìm mọi cách để bám đùi nữ chính. Tuy nhiên, những kẻ cản trở không ngừng đến, phải làm sao để Ninh Cảnh Thần có thể sống sót và trở thành một nhân vật quan trọng trong câu chuyện? Review Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện hài hước và thú vị. Ninh Cảnh Thần là một nhân vật chính rất đáng yêu, anh ta không ngừng tìm cách để sinh tồn trong một thế giới mới. Những tình huống dở khóc dở cười mà anh ta gặp phải khiến người đọc không thể nhịn được cười. Ngoài ra, câu chuyện cũng có những tình tiết cảm động, khi Ninh Cảnh Thần dần dần nảy sinh tình cảm với nữ chính. Sự phát triển của mối quan hệ giữa hai nhân vật chính là một điểm cộng lớn của câu chuyện. Đánh giá Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại xuyên không, hài hước và ngôn tình. Câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn, nhân vật đáng yêu và những tình tiết hài hước khiến người đọc không thể rời mắt. Điểm cộng: Cốt truyện hấp dẫn, nhiều tình tiết bất ngờ Nhân vật chính đáng yêu, hài hước Tình tiết cảm động Điểm trừ: Một số tình tiết hơi vô lý Kết luận: Xuyên Làm NPC Phản Diện là một câu chuyện đáng đọc dành cho những ai yêu thích thể loại xuyên không, hài hước và ngôn tình. Mời các bạn mượn đọc sách Xuyên Làm NPC Phản Diện của tác giả Sercet.
Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại
Tóm tắt, Review và Đánh giá sách Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại của tác giả Sercet: Để thuận tiện hơn cho quý đọc giả, chúng tôi giới thiệu truyện Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại của tác giả Sercet, thuộc thể loại Huyền Huyễn - Xuyên Không - Đam Mỹ - Cổ Đại. Nhân vật chính là một người trẻ tuổi đã qua đời và tái sinh vào thế giới quyền lực, nơi mà sức mạnh là tất cả. Trong hành trình này, anh gặp được Y - người cứu mạng anh và trở thành người đàn ông luôn sủng ái anh. Tuy nhiên, tình yêu và lòng phản bội đều có thể tồn tại, và anh phải chịu đau khổ vô tận. Anh hận Y cay đắng tới cùng, và với cả đời này, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tội ác của Y. Ngoài ra, độc giả yêu thích thể loại đam mỹ còn có thể tìm đọc các truyện khác như Nhất Kiếm Sương Hàn hoặc Thái Tử Dục Quốc. *** Tóm tắt Tác phẩm xoay quanh nhân vật chính là một người trẻ tuổi đã qua đời và tái sinh vào thế giới quyền lực, nơi mà sức mạnh là tất cả. Anh gặp được Y - người cứu mạng anh và trở thành người đàn ông luôn sủng ái anh. Tuy nhiên, tình yêu và lòng phản bội đều có thể tồn tại, và anh phải chịu đau khổ vô tận. Anh hận Y cay đắng tới cùng, và với cả đời này, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tội ác của Y. Review Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại là một tác phẩm đam mỹ cổ đại có nội dung hấp dẫn và lôi cuốn. Tác phẩm khai thác đề tài tình yêu, thù hận và sự phản bội một cách sâu sắc và tinh tế. Nhân vật chính là một người trẻ tuổi thông minh và tài giỏi, nhưng lại phải chịu nhiều đau khổ do sự phản bội của người mình yêu. Anh đã phải trải qua những giây phút tuyệt vọng và đau đớn nhất, nhưng cuối cùng, anh cũng tìm được con đường giải thoát cho bản thân. Tác phẩm được viết với văn phong mượt mà và lôi cuốn. Các tình tiết được đan xen một cách khéo léo, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi câu chuyện. Đánh giá Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại là một tác phẩm đam mỹ đáng đọc. Tác phẩm mang đến cho người đọc những cảm xúc chân thực và sâu sắc về tình yêu, thù hận và sự phản bội. Điểm cộng Nội dung hấp dẫn và lôi cuốn Nhân vật chính được xây dựng một cách chân thực và đáng đồng cảm Văn phong mượt mà và lôi cuốn Điểm trừ Một số tình tiết có thể gây ra tranh cãi Lời khuyên Tác phẩm phù hợp với những độc giả yêu thích thể loại đam mỹ cổ đại. Mời các bạn mượn đọc sách Ta Xuyên Qua Làm Nam Sủng Cổ Đại của tác giả Sercet.