Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trọng Sinh Chi Khí Hậu Quật Khởi

Có những mối lương duyên vừa bắt đầu đã định sẵn là chia ly. Có những chuyện tình yêu vừa mới nảy mầm đã bị giết chết. Có những sự chân thành trao đi chỉ đổi lại tháng năm lạnh lùng cùng nước mắt. Nếu đã biết bắt đầu là sai lầm, vì sao còn tiếp tục? Nếu kết cục đã từng là thương đau, sao còn vương chấp niệm? “Bệ hạ... thần thiếp dù sao cũng là người đã cùng ngài uống rượu hợp cẩn, ngài vì sao lại có thể hết lần này tới lần khác tính kế thần thiếp như vậy? Có phải vì thần thiếp mang họ Tô, nên ở trong mắt bệ hạ đã là tội không thể tha thứ rồi phải không?” Nàng là Tô Dư, phía trước chữ Dư còn có một chữ Tô. Thế nên, kiếp trước, tất cả những gì chàng thấy là con gái của một quyền thần, là “kẻ phản bội”, là con cờ mà chàng dùng để tính kế nhằm thâu tóm quyền lực.  Kiếp trước, nàng là người cùng chàng bái thiên địa, nhưng trong mắt, trong tim Hạ Lan Tử Hành, nàng chưa từng chân chính là một thê tử. Bởi vì nàng mang họ Tô, nên tất cả những gì dính líu đến nàng, chẳng cần phán xét, đều đã định là sai. Thế nhưng, năm ấy, ngày chàng ra đi, giữa hoàng cung lạnh lẽo kia, trong ba ngàn giai lệ, chỉ có một mình nàng - thê tử bị ruồng bỏ kia vì chàng rơi lệ. Giây phút máu nàng rơi trên những bức tranh hồi ức của hai người, cũng là lúc lòng chàng đau nhói.  Chàng hối hận, chàng đau xót, càng nhiều hơn là hổ thẹn cùng áy náy vì những tháng năm đã từng đối với nàng lạnh lùng, tệ bạc. Nếu có thể quay về ngày đã trôi xa ấy, nếu có thể trở lại giây phút ban đầu, Hạ Lan Tử Hành xin thề sẽ đối tốt với Tô Dư gấp bội, sẽ che chở, bảo vệ cho nàng. Bởi vì vị trí hoàng hậu của chàng, chỉ có thể thuộc về người vì chàng mà huyết lệ tuôn rơi kia. *** Thế rồi, có lẽ vì chấp niệm quá sâu, hoặc giả như chàng thực sự đã có lỗi với nàng quá nhiều nên trời cao cho chàng một cơ hội được bù đắp cho nàng. Dù không thể quay lại lúc vừa mới bắt đầu, dẫu cho giữa bọn họ đã có quá nhiều khúc mắc, thế nhưng tất cả chưa phải quá muộn. Kiếp này, chàng nhất định sẽ đem mọi chuyện sửa lại cho đúng, bởi vì chàng còn nợ người con gái đang quỳ trước cửa Thành Thư điện kia một tấm chân tình. Thế nhưng, chàng muốn cho đi nhưng chưa chắc nàng đã muốn nhận. Kiếp này, nàng vẫn là Tô Dư, trước chữ Dư còn có một chữ Tô. Nàng vẫn là con gái quyền thần, vẫn khờ dại gả vào vương phủ, rồi từng bước bị phu quân tính kế, trở thành một phi tần thất sủng trong cung.  Thành thân ba năm, quá nửa thời gian trải qua trong sự lạnh lùng của phu quân, cùng những cơn ác mộng luôn ứng nghiệm khiến nàng hiểu rõ, đối với Hạ Lan Tử Hành, nàng là Tô Dư, trước chữ Dư luôn có một chữ Tô. Hắn không yêu nàng, cũng không tin nàng, càng không xem trọng cái gọi là ân nghĩa vợ chồng.  Ba năm không dài, nhưng đã đủ để dạy cho Tô Dư một bài học trưởng thành, mà điều đầu tiên Tô Dư học được là không thể tin tưởng phu quân của nàng. Thế nên, nàng không tin chàng, đối với sự “sủng ái” đột ngột của chàng càng thêm đề phòng. Nhưng rồi, từ lúc nào mọi chuyện dần thay đổi?  Là khi chàng quyết không lập hậu? Là lúc chàng nắm lấy tay nàng trong đêm tuyết rơi? Hay là lúc chàng nói với nàng câu tin tưởng? Cho dù là lúc nào, Tô Dư cũng hiểu rõ một điều, mặc nàng trốn tránh ra sao, vẫn không thể phủ nhận được trái tim rung động. Nàng vốn đã từng yêu, đổi lại là cay đắng. Nay lần nữa được yêu, cũng hiểu rõ là đau, sủng, ngọt ngào, vậy cớ gì còn có thể buông tay. Nàng là Tô Dư, sau chữ Tô là chữ Dư, là A Dư mà chàng muốn nắm tay đi hết quãng đời còn lại. *** Tô Dư là quý nữ Tô phủ danh giá nhất kinh thành, mười bảy tuổi gả vào vương phủ, là chính thê được cưới hỏi đàng hoàng. Thế nhưng, mộng tình dễ tan, phu quân đối với nàng chỉ là hư tình giả ý, dùng nàng để tính kế Tô gia. Đến cuối cùng, thứ nàng nhận được, là trái tim bị giẫm nát dưới đất, là ba thước lụa trắng của phụ thân cùng cái chết của đệ đệ. Một kiếp bi thương ấy kết thúc bằng máu nàng vẩy lên những ký ức giả dối thủa mặn nồng.  Có lẽ, kiếp trước của nàng thực sự quá đáng thương, hay như có một người còn nợ nàng quá nhiều, thế nên duyên trời cho nàng qua thêm một kiếp. Nàng dù không nhớ rõ chuyện kiếp trước, nhưng những giấc mộng luôn ứng nghiệm khiến nàng nhanh chóng hiểu được “lòng” phu quân, để nàng không lần nữa ngu ngốc để người đùa bỡn trong tay.  Dù nàng không thể xoay chuyển càn khôn, nhưng những sai lầm kiếp trước vẫn có thể tránh được. Có lẽ, sai số duy nhất trong kiếp này của nàng chính là phu quân nàng. Trái tim đế vương như kim dưới đáy bể, thế nhưng cái kim này cứ nhất định tới bể nhà nàng mà thả, dù nàng đuổi thế nào cũng không đi, cuối cùng chỉ còn cách tiếp nhận. Hạ Lan Tử Hành trước khi trở thành đế vương là vị vương gia ưu tú nhất, đối với Tô gia đại tiểu thư “nhất kiến chung tình”, cuối cùng cũng cưới được nàng vào phủ. Thế nhưng, tất cả mặn nồng khi ấy chỉ là một hồi giả dối, sau khi lật đổ Tô gia chỉ còn lại sự lạnh lùng cùng chán ghét. Trong mắt chàng, nàng chỉ là một con cờ bị vứt bỏ, vì nàng mang họ Tô nên bất luận nàng làm gì cũng đều sai. Thế nhưng, đến cuối cùng người vì chàng khóc đến tê tâm liệt phế cũng chỉ có nàng mà thôi. Chàng nợ nàng quá nhiều, linh hồn chàng vì vương máu nàng mà trọng sinh. Thế nên kiếp này, chàng dùng hết sức lực để bảo vệ nàng. Nếu lúc bắt đầu là mang theo tâm trạng áy náy mà tới thì thời gian đã đem thương tiếc biến thành tình yêu. Chàng bắt đầu để ý nàng, vì nàng mà vui, vì nàng mà sầu, càng muốn cùng nàng nắm tay, trở thành phu thê chân chính. Thương đau kia vì chàng mà sinh, vậy hãy để chàng tự mình xóa đi. Chỉ cần nàng còn sống, chàng sẽ đem một kiếp này, từ từ khiến nàng lại yêu chàng. *** Tớ cảm thấy “Trọng sinh chi khí hậu quật khởi” chính là phiên bản tiểu thuyết của phim “Như Ý truyện” ấy. Thực sự là nhân vật Tô Dư có rất nhiều điểm tương đồng với kế hoàng hậu Như Ý. Từ việc nữ chính vốn là chính thất, sau lại bị biếm thành thiếp, đến việc Tô Dư có một thời gian trải qua trong lãnh cung hay như sự mâu thuẫn giữa yêu và hận trong tâm lý của nữ chính.  Nếu xét về chất cung đấu, thì “Trọng sinh chi khí hậu quật khởi” không thật sự xuất sắc. Nhưng về mức độ “tình” thì tác giả làm rất tốt, hơn một trăm chương, không có quá nhiều cao trào, đau khổ đến rơi nước mắt, nhưng có một sự day dứt cứ nằm trong tim. Cảm giác giống như ăn một cái gì rồi mắc nghẹn vậy, để lại một dấu ấn đối với tớ.  Thực sự thì chuyện có rất nhiều điểm chưa hợp lý, nữ chính cũng không phải kiểu thông minh (bởi vì ở khía cạnh nào đó nữ chính vẫn có chỗ dựa, nhưng không biết dùng, để bản thân phải chịu khổ), thế nhưng tớ rất đồng cảm với cảm xúc mâu thuẫn của nữ chính giữa yêu - hận; tin tưởng hay đề phòng; giữa thiện lương hay tàn nhẫn; địa vị hay sự chân thành.  Một nửa đầu ngược tâm tác giả viết rất chắc, nhất là những trường đoạn ngược nam, cái tâm lý muốn quan tâm mà bị từ chối của nam chính thực sự gợi được sự thương cảm từ ngược đọc. Cách tác giả lý giải quan hệ, mâu thuẫn giữa các nhân vật cũng rất hay. Nhưng càng về cuối, độ tình càng được đẩy lên cao, làm cho việc giải quyết các tình huống hơi thiếu hợp lý.  Bỏ qua những sự thiếu sót của tác giả thì tớ thật sự recommend truyện này cho các bạn thích thể loại song trọng sinh, mê ngược (đặc biệt là ngược nam) nhé. So với cái hố thịt nhảm nhí, thiếu não tuần trước thì cái hố này chất lượng và có giá trị thưởng thức hơn đó. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và nhớ mang não trước khi đọc nhé.  _________ Review by #Gian Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tô Dư đã quỳ trước cửa Thành Thư điện 2 canh giờ. Mặt trời chói chang không chút lưu tình chiếu vào người nàng, nàng khao khát một tia gió mát thổi qua nhưng lại thủy chung không có. Nếu không phải trong lòng rõ ràng kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì nàng cơ hồ tưởng rằng hôm nay mình sẽ chết ở chỗ này. Kế tiếp chuyện phát sinh sẽ là..... Nghĩ tới nàng liền không nhịn được rùng mình: Nàng sẽ quỳ đến ngất đi, sau đó bệnh nặng một hồi. Không chỉ thế, vì không nhận được chữa trị thích đáng nên đầu gối của nàng bị thương tổn, từ đó mỗi khi khí trời mưa dằm nàng liền sống không bằng chết. Nàng biết rõ nhất định là như thế. Trong khoảng thời gian 17 năm này, nàng luôn thỉnh thoảng mơ thấy một số việc, tất cả đều ứng nghiệm nên chuyện này cũng sẽ không ngoại lệ. Nàng chỉ cảm thấy cuộc đời của mình như nằm trong một sự nguyền rủa không thể thay đổi. Tô Dư rốt cuộc cũng nghe được tiếng bước chân, tựa hồ đi rất gấp lại có chút loạn. Nàng biết rõ đó là tiếng bộ liễn của hoàng đế. Nàng nhớ tới những đoạn ngắn ở trong mộng, hoàng đế sẽ như bình thường đi xuống bộ liễn, vào trong điện làm chuyện của hắn, không thèm liếc nhìn nàng dù chỉ một lần. Dù người kia chính là phu quân của nàng, là người đã cùng nàng uống rượu hợp cẩm. Nàng nghĩ vậy, liền nhịn không được thở dài một tiếng. " Ngươi...."_ Âm thanh từng rất quen thuộc bỗng vang lên sau lưng nàng, mang theo chút do dự, cũng làm lòng nàng dâng lên vô số gợn sóng. Nàng cố khống chế không quay đầu lại, mang một sự sợ hãi không nói rõ cùng cảm giác ngoài ý muốn. Sửng sốt trong nháy mắt, cuối cùng nàng định thần lại, quay đầu, vô cùng quy củ hành đại lễ:" Bệ hạ thánh an." Nàng đè nén sự kinh ngạc trong lòng, chờ hoàng đế phản ứng. Chỉ cầu hắn trả lời nàng một câu "Khả", nếu không chẳng phải nàng phải duy trì tư thế quỳ này đến ngất đi sao.....   Mời các bạn đón đọc Trọng Sinh Chi Khí Hậu Quật Khởi của tác giả Lệ Tiêu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chính Phi Của Độc Vương - Dạ Khinh Thành
Cô kiêu ngạo đến cực điểm, nàng là người ngu ngốc. Khi cô trở thành nàng thì tương lai đã định trước khiến cho trời long đất lở. Nàng (dùng từ này do cô đã xuyên về cổ đại) dùng thủ đoạn để dọn dẹp hết đám người ti tiện, giẫm đạp tỷ tỷ ruột, giết chết kẻ thù của mẫu thân. Nàng giả heo ăn thịt hổ, sẵn thế trở mình. Thái tử đương triều nguyện lấy giang sơn làm sính lễ, dâng tặng nàng cả thiên hạ, cả đời che chở nàng. Giang hồ Tuyệt diện La Sát đến chết vẫn muốn đi theo nàng. Thái tử nước láng giềng là huynh đệ của nàng. Cổ Tổ vương là nghĩa phụ của nàng. Con của Hộ Quốc Công đương triều là thuộc hạ của nàng. Vậy nên trong Huyền Minh đại lục này có ai mạnh hơn so với nàng? Nếu có người dám động tới nàng, thì ngày mai kẻ đó chắc chắn sẽ phải đi gặp Diêm vương. *** Lời của Editor : Đây là đứa con thứ hai của ta và cũng là đứa con thứ tư của Shelena. Hy vọng mang đến cho mọi người những giây phúc thư giãn trong và sau khi đọc truyện. Mọi sự đóng góp cứ cmt trực tiếp trong topic này. Bọn ta sẽ ghi nhận và sửa chữa lại cho hoàn chỉnh hết mức có thể. Do edit đến đâu đọc đến đấy nên các nàng đừng hỏi ta diễn biến hoặc các nhân vật như thế nào nhé! *** Ban đêm, dưới ánh nến, Tiêu Khuynh Thành yên lặng đứng trước cửa sổ, nửa đêm Tiểu Dực thức dậy, nhìn thấy nàng suy tư như vậy, liền đi tới phủ thêm áo khoác cho nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ lo lắng chuyện trong cung ư?” Tiêu Khuynh Thành vỗ tay hắn: “Trẻ con, không cần lo nhiều chuyện thế, đi ngủ đi.” Tiểu Dực nao nao, nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Tỷ tỷ, Tiêu Mạc Dực không phải là trẻ con, đệ là người lớn rồi, có thể bảo vệ tỷ tỷ, tỷ không thể dùng ánh mắt như vậy mà nhìn đệ được.” “Rồi rồi, người lớn của tỷ tỷ, đệ đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ đủ mới có tinh thần bảo vệ tỷ đúng không?” Tiêu Khuynh Thành chọc chọc trán hắn, trong mắt tràn đầy yêu thương. Tiểu Dực suy nghĩ sâu xa trong chốc lát, lúc này mới miễn cưỡng trở lại giường đi ngủ. Nhưng nó vừa đặt mông giường, bên đại viện đã truyền tin tức tới, nói Đại Công chúa đã chết. Nhưng đại thiếu tướng quân và thiếu tướng quân còn chưa biết tin, đành phải tìm đến chỗ Quang Vinh Quận chúa tôn quý này. Tiêu Khuynh Thành không ngạc nhiên lắm, bình tĩnh bước vào đại viện, Cẩm Nương nhìn nàng, trong hai mắt nồng đậm hận ý: “Tiêu Khuynh Thành, ngươi sẽ không được chết tử tế. Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho người, chắc chắn sẽ không để ngươi sống an bình!” Vừa dứt lời, Tiêu Khuynh Thành chưa đáp lại, bà ta đã đập đầu vào cột đá, đi theo Hạ Hầu Vân. Quả nhiên là một lão nô trung thành, dù có chết vẫn trung thành với Hạ Hầu Vân như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Chính Phi Của Độc Vương của tác giả Dạ Khinh Thành.
Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.
Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều - Qifu A
Ai nói chuyện tình của hai ông già không lãng mạn và nhiều hờn dỗi? Giáo sư Trần đạo mạo mực thước vô tình quen ông bảo vệ Ngô Đại Kiều tính tình bộc trực, nhưng ưa hờn dỗi của Học viện nghệ thuật (nơi có Đan Nhất và Lữ Vệ Quốc - hai nhân vật chính trong cuốn Khi Cà Chớn Gặp cà Chua). Té ra giữa họ lại có mối duyên nợ từ trong quá khứ, dinh dáng tới cả người đã chết và người đang sống. Ân oán tình thù giữa họ sẽ giải quyết ra sao?... Mọi người đều nói thanh, thiếu niên là mặt trời mới lên vào buổi sáng…Còn người già thì sao, họ chính là vầng mặt trời đã chìm mất một nửa dưới đường chân trời. Ban mai rất rực rỡ, nhưng phải đâu hoàng hôn kia là không thể rực rỡ, không thể phổ lên “tình khúc xế chiều” tuyệt vời trước khi tắt nắng? Nghe có vẻ phức tạp, nhưng chẳng qua chỉ là chuyện sau khi một người phụ nữ qua đời, ông chồng cũ và ông chồng sau này của bà ta “qua lại” với nhau mà thôi. Nói thẳng ra đây chỉ là “câu chuyện tình” của hai ông già. ***  Qifu A sinh tại Bắc Kinh, thuộc thế hệ 9X, hiện là sinh viên năm thứ 4, chuẩn bị làm việc tại công ty game online. Bắt đầu sáng tác từ cấp 3. Bắt đầu xuất bản tiểu thuyết đam mỹ tại Đài Loan từ khi học đại học. Trong 4 năm đại học, tổng cộng xuất bản 13 bộ sách, gồm 16 tiểu thuyết.  Tính tình phóng khoáng sôi nổi, yêu thích phim Âu Mỹ và phim truyền hình, thích truyện tranh hoạt hình Nhật Bản.  Các tác phẩm tiêu biểu: Khi cà chớn gặp cà chua (hệ liệt 3 cuốn), Anh không biết, Tình yêu thắm thiết của các ông chồng...  Đón đọc các tác phẩm của Qifu A:  - Khi cà chớn gặp cà chua  - Không gì đẹp bằng ráng lam chiều  - Khi tiểu tử yêu tiểu tử  - Em không biết ... *** Cứ đến cuối tuần, Giáo sư Trần lại dùng webcam của MSN để nhìn mặt con cháu ở tận trời Mỹ xa xôi. Cháu của Giáo sư Trần mới hơn bốn tuổi, rất thông minh và đáng yêu, nhưng còn nhỏ nên cũng chưa hiểu chuyện. Đối với nó, Giáo sư Trần trên màn hình máy tính chẳng thể đẹp bằng chú bé bọt biển trên ti vi. Thế nên chẳng mấy chốc mà khuôn mặt bầu bĩnh của đứa cháu đã được thay bằng khuôn mặt góc cạnh của con trai ông. Tiểu Kiểu làm xong việc rồi à? Giáo sư Trần nhìn vào màn hình máy tính mỉm cười, một tiếng gọi ấm áp và thân tình biết bao. Con trai của Giáo sư Trần tên là Trần Tạ Kiều, cái tên nghe rất văn chương, câu thơ của Án Kỷ Đạo “Mộng hồn quán đắc vô câu kiểm, hựu đạp dương hoa quá Tạ Kiều” (Mộng hồn quen vẫn không câu thúc; lại đạp dương hoa quá Tạ Kiều - ND: Nguyễn Chí Viễn) lãng mạn và thơ mộng đến vậy, nhưng cũng không ngăn được việc Giáo sư Trần cứ “tiểu Kiều, tiểu Kiều” mà gọi, thế này thì còn lãng mạn với thơ mộng nỗi gì. Trần Tạ Kiều đã là một người đàn ông trưởng thành hơn ba mươi tuổi còn bị gọi là “tiểu Kiều” thì quả là mất hết khí phách nam nhi. Lúc nhỏ gọi mấy tiếng đã đành, bây giờ lớn thế rồi mà vẫn bị gọi tên cúng cơm, đã thế “tiểu Kiểu” lại đồng âm với “Tiểu Kiều”. Người không biết lại nghĩ là Giáo sư Trần sinh được cô con gái đẹp như hoa như ngọc, hóa ra lại là một anh chàng đẹp trai cao hơn một mét tám. ... Mời các bạn đón đọc Không Gì Đẹp Bằng Ráng Lam Chiều của tác giả Qifu A.
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? - Tửu Tiểu Thất
Mộc Nhĩ – một cô sinh viên bình thường, theo đặc điểm tự nhận dạng của chủ nhân thì: thích tiền (có thể tham gia vào các cuộc thi chỉ vì tiền thưởng, thậm chí có thể vì tiền mà hạ thấp bản thân trước kẻ thù), cũng chỉ vì một trò cá cược mà cô có kiểu đầu không thể ấn tượng hơn: đầu trọc. Ngoại hình bình thường, không xấu cũng không đẹp, thi vào khoa hoá do tuỳ tiện điền hồ sơ, phải học khoa hoá nhưng cực ghét (và dốt) hoá. Đối đầu với một tên đẹp trai khoa quản lí, bị hắn gây ra không ít phiền phức, mà theo cô, tội của hắn đối với cô thì “trúc rừng cũng không ghi hết”. Chung Nguyên – mỹ nam khoa quản lí, là thiên tài trong nhiều lĩnh vực, kể cả lĩnh vực trêu ngươi nhân vật nữ chính – Mộc Nhĩ. Một người rất ranh ma, chuyên lừa lọc đưa người khác vào tròng nhưng cũng rất khéo lấy lòng người khác. Nguyên tắc sinh tồn của Chung Nguyên ở kí túc xá chính là bốn câu: Không tranh tài bóng rổ với Lục Tử Kiện. Không tranh tài máy tính với Lộ Nhân Giáp Không tranh tài che mắt thiên hạ với Lộ Nhân Ất Và không tranh cao thấp với Chung Nguyên …. không so sánh với hắn ta bất cứ thứ gì! (Lục Tử Kiện, Lộ Nhân Giáp, Lộ Nhân Ất – ba thiên tài, đồng thời cũng là bạn cùng phòng của Chung Nguyên) *** “Em không vào địa ngục thì ai vào” của tác giả Tửu Tiểu Thất, là một câu chuyện rất hài hước và đáng yêu về tình yêu nảy nở khi học đại học giữa “Đầu Gỗ” Mộc Nhĩ và Chung Nguyên. Mộc Nhĩ – đúng như biệt danh “Đầu Gỗ” – là một cô gái vô cùng lạc quan, sống đơn giản và không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm. Với mái đầu gần như trọc lốc của mình và biệt tài chơi bóng rổ, cô đã vô tình thu hút Chung Nguyên, bạn thân của người-mà-Mộc-Nhĩ-ái-mộ. Bắt đầu từ đây, chuỗi ngày gian khổ, vất vả về mặt tinh thần và thể xác của “Đầu Gỗ” bắt đầu. Không biết là vô tình hay cố ý, cứ mỗi lần Mộc Nhĩ chạm mặt Chung Nguyên là cô lại vướng vào vô số tai ương, và phải tính đủ trăm phương ngàn kế để đối phó với vị Diêm Vương tai quái có đầu óc biến thái này. Sau mỗi tình huống dở khóc dở cười, đôi bạn trẻ chầm chậm lún sâu vào cái hố của tình yêu, nhưng tiếc thay cô nàng “Đầu Gỗ” kia không có khả năng nhận ra tình cảm ngày một sâu nặng của Chung Nguyên Dù tác giả Tửu Tiểu Thất chọn một mô-típ khá cũ để khai thác, “Em không vào địa ngục thì ai vào” vẫn dễ dàng lôi cuốn người đọc và mang lại những tràng cười thả phanh bởi những tình huống rất thú vị giữa cặp đôi oan gia này. Tuyến nhân vật phụ, tam cô nương Nhất, Nhị, Tứ - bạn cùng phòng của Mộc Nhĩ, ba anh chàng cùng phòng với Chung Nguyên, phụ huynh của hai nhận vật chính góp phần tạo nên không khí sinh động suốt câu chuyện. *** Câu chuyện này kể về thời sinh viên của tôi. Trong khoảng thời gian đó, từ một con bé trong sáng và nông nổi, tôi đã trở thành cô gái trưởng thành và điềm tĩnh. Đến hôm nay, trong cuộc đời mình, tôi đã phạm hai sai lầm không thể sửa chữa. Sai lầm đầu tiên là điền nhầm vào tờ nguyện vọng chọn trường đại học, sai lầm thứ hai là đắc tội với Chung Nguyên. Nếu cần lấy câu thành ngữ để nói về sai lầm thứ nhất của tôi thì đó chính là: “Sống không bằng chết.” Nếu cần lấy một câu thành ngữ để nói về những việc mà Chung Nguyên đã gây ra cho tôi thì đó chính là: “Trúc rừng không ghi hết tội.” Song một người độc ác đến độ khiến người ta phải căm giận như anh lại là kẻ có khả năng dụ dỗ người khác và đưa họ vào tròng. Một hôm, tôi châm chọc Chung Nguyên: “Diêm Vương phái anh lên đây để hại người đúng không?” Chung Nguyên nói, vẻ mặt không hề biến sắc: “Để bớt làm hại vài người, anh sẽ chọn ra một người để hại cả cuộc đời.” Tôi: “Ý gì thế?” Anh cười toe toét, nhìn tôi nói: “Em không vào địa ngục thì ai sẽ vào chứ?” ... Mời các bạn đón đọc Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào? của tác giả Tửu Tiểu Thất.