Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà

Có một sự thật phũ phàng rằng: người ta đi đổ rác thôi cũng có người yêu, còn bạn dù có tung tẩy đến cùng trời cuối đất thì vẫn ế như chó (=_=|||||). Và đây là câu chuyện về một cô chó con đi làm osin cũng kiếm được bạn trai.  Sở dĩ gọi cô nàng là chó con bởi cô nàng có cái tên rất ngộ. Vương Vượng Vượng, phiên âm trong tiếng Trung nghe sẽ giống như “gâu gâu gâu” :v. Vượng Vượng vốn là một nghiên cứu sinh chuyên ngành xã hội học, để chuẩn bị tốt nghiệp, cô phải hoàn thành bài luận văn với đề tài phân tích thái độ ứng xử của các chủ nhà với những người giúp việc. Một khi đã nghiên cứu thì không thể thiếu số liệu và quan sát thực tế, mà để có được thông tin khách quan và chính xác nhất thì chỉ có cách tự thân vận động thôi. Vậy nên cô sinh viên chăm chỉ Vương Vượng Vượng quyết định trở thành người giúp việc chuyên nghiệp trong vòng sáu tháng.    Ngay ngày đầu tiên đi xin việc, Vượng Vượng đã gặp Chung Thanh Văn đang tìm một người giúp chăm sóc cho ông bà mình. Cứ như thế, Vượng Vượng bước chân vào gia đình chồng tương lai.  Cuộc sống của Vượng Vượng ở nhà họ Chung khá dễ thở. Công việc nhẹ nhàng, ông bà Chung lại hiền hoà dễ tính. “Khó nuốt” nhất chắc chỉ có ông cụ non Chung Thanh Văn. Nếu nói Chung Thanh Văn khắt khe soi mói thì cũng không hẳn, anh chỉ yêu cầu mọi sinh hoạt phải đúng giờ giấc, sớm không được mà muộn cũng không xong. Nếu bảo Chung Thanh Văn keo kiệt thì cũng không đúng, chả có chủ nhà ki bo kẹt xỉ nào lại chịu mua đồ ăn vặt, mua quà cho Vượng Vượng. Vấn đề giữa Vượng Vượng và Chung Thanh Văn chính là không hợp cung hoàng đạo. Nếu Chung Thanh Văn nghiêm túc, tỉ mỉ bao nhiêu thì cô nàng Vương Vượng Vượng lại tưng tửng, tuỳ hứng bấy nhiêu. Nói như vậy không có nghĩa Vượng Vượng là người cẩu thả, không nề nếp, chỉ đơn giản là Vượng Vượng luôn có một góc nhìn độc đáo với mọi vật và mọi việc. So với một người lý tính như Chung Thanh Văn thì Vượng Vượng đích thực là bước ra từ chiều không gian thứ tư.  Nhưng thực tế đã chứng minh rằng, dù là cung hoàng đạo hay sao chiếu mạng cũng sẽ có lúc bị lỗi. Chung Thanh Văn không bao giờ có thể ngờ được rằng vào lúc anh gặp khó khăn nhất, chính cô nàng giúp việc lơ ngơ kia lại tiếp thêm cho anh nguồn động lực mạnh mẽ. Vào thời điểm không một ai ủng hộ cho quyết định táo bạo và mạo hiểm của Chung Thanh Văn, cô cún con đó lại nói với anh rằng nếu những con vượn đầu đàn không trèo xuống khỏi cây cao để đi trên mặt đất thì con người đã không tồn tại.  Khác với tất cả mọi người xung quanh, Vượng Vượng tin anh, hiểu anh, cô dùng góc nhìn nhận và cách phân tích vấn đề độc đáo của mình để cổ vũ cho anh. Có đôi khi, cảm giác rung động đến chỉ sau một cái chớp mắt. Nhưng mắt vừa chớp xong, cô đã thông báo với anh rằng cô phải rời đi. Để có được kết quả nghiên cứu chính xác, Vượng Vượng không thể chỉ làm người giúp việc ở một gia đình, đã đến lúc cô cần thay đổi đối tượng nghiên cứu. Chung Thanh Văn khóc ròng trong thầm lặng, sao phải nghiên cứu người khác chứ, anh tình nguyện nằm im cho cô nghiên cứu thoả thích đến chán thì thôi mà T_T Từ lúc này, vị thế của hai người chính thức hoán đổi. Từ một ông chủ khó tính xét nét hét ra lửa, Chung Thanh Văn tình nguyện biến thành “con sen” cho vị boss Gâu Gâu kia. Boss không tìm được người tài trợ cho nghiên cứu? Để anh lo. Boss muốn đi leo núi ngắm mặt trời mọc giữa mùa đông? Thì anh đi cùng. Boss cần người mẫu nam để ướm thử chiếc khăn đan cho đối tượng hẹn hò? Đắng… à mà thôi cứ để đó cho anh.  Để theo đuổi Vượng Vượng, Chung Thanh Văn đã phải vận dụng hết bản lĩnh vốn có cùng kinh nghiệm bao năm trên thương trường. Ấy vậy mà cô nàng Vượng Vượng này vẫn chậm tiêu hết biết. Sau những điều Chung Thanh Văn đã làm cho cô, nếu nói Vượng Vượng không cảm động là nói dối. Cô đối với anh, từ cảm giác thân thiết giữa hai người bạn phát triển thành một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi tên. Phải cho đến khi bị lạc giữa núi rừng hoang vu trong cơn bão tuyết, Vương Vượng Vượng mới hiểu rõ lòng mình. Tên gian thương Chung Thanh Văn tinh quái, nham hiểm này cùng một lúc trộm được lợi ích từ bao người, thế quái nào lại trộm luôn cả trái tim cô rồi.  Nhưng trong suy nghĩ của Vượng Vượng, một người xuất sắc như Chung Thanh Văn sao có thể thích một cô gái bình thường như cô. Trong khi Vượng Vượng còn đang mải tự ti lo nghĩ thì Chung Thanh Văn đã nhanh nhẹn giăng nốt mẻ lưới to rồi. Đến cuối cùng, chỉ có anh mới đủ tư cách làm “con sen” chính thức cho cô nàng cún con này thôi. * * * * * Xét cả về mặt nội dung lẫn văn phong, “Nhật ký quan sát chủ nhà” không phải là một bộ truyện xuất sắc nhưng lại khá dễ thương. Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng đều không phải những hình tượng nhân vật hoàn mỹ thường thấy nhưng vẫn có sức hút rất riêng.  Điều mình thích nhất ở bộ truyện này là cách tác giả phát triển tình cảm giữa Chung Thanh Văn và Vương Vượng Vượng. Hai người họ ban đầu chỉ là quan hệ chủ nhà - người giúp việc cùng nhau chia sẻ những câu chuyện đời thường, sau đó trở thành bạn thân tin tưởng lẫn nhau, nương tựa lẫn nhau và cuối cùng kết duyên thành một cặp đôi ngọt ngào đáng yêu. Đó là một kiểu tình yêu giản dị mà bao người vẫn mơ ước. Cuối cùng, bộ truyện được edit khá mượt lại không quá dài nên cực kỳ thích hợp để các bạn “nhâm nhi” trong chăn trong những ngày lạnh này nhé! Review by #Linh_Hy Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Nữ chính Vương Vượng Vượng là nghiên cứu sinh khoa xã hội học của đại học T. Vì bài luận văn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm nên cô giả dạng thành người giúp việc để tìm hiểu sâu hơn. Ở trường cô học khá giỏi, nhưng cả mình và Thanh Văn đều thấy cô khá ngốc, ngốc kiểu ngây ngô dễ thương chứ không phải là não tàn. Cô là người lương thiện, hay giúp đỡ người khác. Cũng nhờ cô động viên nên Thanh Văn mới có nhiều động lực, niềm tin vào việc anh đang làm. Chủ nhà của cô tên là Chung Thanh Văn. Anh là người biết tính toán, rất kiên cường, ban đầu là người hơi độc miệng, nhưng khi có cảm giác với Vượng Vượng thì trở nên dễ thương cực kỳ. Một hành động dễ thương, có chút trẻ con của anh là viết phản hồi (feedback) rất tệ về Vượng Vượng để cô không rời đi. Cuối cùng, Vượng Vượng vẫn phải rời đi (vì bài nghiên cứu), nhưng hai người vẫn liên lạc với nhau. Truyện nhẹ nhàng, đầy ngọt ngào, có chút hài hước. Truyện nhẹ nhàng không phải gu của mình, nhưng vì sự dễ thương của cặp chính, sự hài hước của truyện, mình quyết tâm cày tiếp. Thanh Văn thích Vượng Vượng trước nên tìm mọi cách giữ liên lạc, thân cận với cô (còn có mùi dấm chua nữa :v). Vượng Vượng dần dần rung động trước một Thanh Văn biết quan tâm, lo lắng cho cô, không bỏ lại cô ở trên núi… Truyện thích hợp cho những bạn nào thích truyện nhẹ nhàng, điền văn, sủng ngọt. Cho truyện này 4/5 điểm. *** Nhân dịp Halloween ma quỷ vật vờ thì mình giới thiệu với các bạn một bộ hài cho cuộc đời tươi sáng. Trước khi đọc của Bản Lật Tử hay Tửu Tiểu Thất thì 'Nhật ký quan sát chủ nhà' chính là bộ hài hiện đại chân ái của mình đó. Nhân vật nữ chính của chúng ta họ Vương, tên Vượng Vượng, cách đọc là 'wang wang wang'. Vâng, chính là tiếng chó sủa đấy ạ ???? Vì thu thập tư liệu cho luận văn mà mình đang nghiên cứu, cô nàng quyết định giả dạng người giúp việc cho nhiều gia đình trong 10 tháng. Thoạt nhìn Vượng Vượng có vẻ hậu đậu và có hơi (rất) ngốc, nhưng nhờ sự chăm chỉ và nỗ lực của bản thân, cô thuận lợi trải nghiệm cuộc sống giúp việc ở vài gia đình, tất cả đều suông sẻ, cho đến khi hạ cánh xuống nhà của Chung Thanh Văn. Trích lời của Vượng Vượng về thái độ của anh chàng nhà giàu độc thân này đối với cô trong những ngày đầu tiên, đó là ‘bất mãn, khinh thường và chế giễu’. À, không phải Chung tiên sinh ghét Vương tiểu thư đâu, chỉ là cuộc sống trước giờ của anh vẫn luôn lành mạnh nề nếp, nay bỗng xuất hiện loài người khác giới mang tất cả những đặc điểm trái ngược với mình, anh chàng không nhịn được nên cứ hay xỏ xiên đó thôi. Thế là trong thời gian hai tháng sống chung dưới một mái nhà của cặp đôi này xảy ra một đống chuyện ồn ào. Rồi Vượng Vượng nhận ra dường như mỗi ngày Chung tiên sinh lại đối xử với mình tốt hơn một chút. Từ những ngày đầu không có chút tiếng nói chung, tranh cãi nhau đến gà bay chó sủa, cả hai dần trở nên hiểu đối phương hơn, quá trình tất nhiên là đáng yêu vô cùng luôn. Đặc sắc nhất trong truyện là những màn đối thoại có tính giải trí (siêu) cao giữa Chung tiên sinh và Gâu Gâu tiểu thư, đảm bảo sẽ làm các bạn bật cười từ khúc khích đến lồng lộn giữa đêm khuya. Viết đến đây chợt nhận ra review đợt này ngắn khủng khiếp, nhưng vốn câu chuyện này đơn giản như chính cái tên của nó, không âm mưu xoắn xít, không tiểu tam tiểu tứ, vô cùng thích hợp để giải tỏa căng thẳng. *** “Vượng Vượng, cậu thật sự muốn đi giả dạng ư?” “Thật mà thật mà.” Vương Vượng Vượng nói, “Đối với xã hội học, quan sát tham gia mới là phương thức quan trọng nhất.” “Cậu cũng thật là…” Bạn cùng phòng còn nói, “Giúp việc nhà mười tháng…” “Ừ,” Vương Vượng Vượng nói, “Tớ định cách hai tháng đổi một nhà, thế thì tổng cộng sẽ được tiếp xúc với năm gia đình, để hiểu rõ hơn về tư tưởng của các chủ nhà. Thời gian quá ngắn không đủ chiều sâu, thời gian quá dài không đủ chiều rộng. Tớ đã trao đổi với thầy hướng dẫn, ông ấy rất ủng hộ. Ông ấy còn bảo tới hãy cố gắng quen biết nhiều người giúp việc, cả người bản xứ lẫn người từ bên ngoài tới, dùng thân phận cùng nghề tiếp xúc nhiều hơn, như thế mới có được thông tin chân thật nhất.” “Vậy,” bạn cùng phòng hình như rất hiếu kỳ, “Phương hướng cụ thể của bài luận văn là gì thế?” “Tớ chủ yếu muốn nghiên cứu quan niệm về bình đẳng và vấn đề tín nhiệm.” “À….” Một lúc sau, bạn cùng phòng đột nhiên nghĩ tới gì đó, nhìn khuôn mặt Vương Vượng Vượng hỏi, “Tớ hỏi này…cậu biết làm việc nhà không…?” “Ặc…” Vương Vượng Vượng hơi chột dạ, “Không…không biết…sẽ không khó hơn CET* chứ…?” College English Test: bài kiểm tra tiếng Anh toàn quốc dành cho sinh viên đại học chưa tốt nghiệp và sau khi tốt nghiệp tại Trung Quốc. “Thoạt nhìn không khó lắm…” “Nhưng công ty giúp việc sẽ huấn luyện một tháng…” “…” “Hì hì…” Vương Vượng Vượng nói, “Huấn luyện một tháng, thêm mười tháng giả dạng. Lúc trở về, tớ chính là một hiền thê lương mẫu sáng chói…” “Cậu tìm đàn ông trước đi rồi hẵng nói…” “Này… Đừng như vậy…” —— Cứ thế, Vương Vượng Vượng tạm thời quên thân phận nghiên cứu sinh khoa xã hội học đại học T, trở thành một người giúp việc của một công ty giúp việc lớn nhất thành phố, vì luận văn của cô mà phục vụ năm gia đình. Cả quá trình trong thời hạn mười tháng, bắt đầu từ tháng bảy cho đến cuối tháng tư năm sau. Trong thời gian đó vừa nghiên cứu vừa tham khảo tài liệu, rồi dùng tháng năm và tháng sáu để viết luận văn tốt nghiệp. Về phần huấn luyện trước đó, thì trước khi bắt đầu nghỉ hè sẽ hoàn thành trọn vẹn. Tại khoá huấn luyện này, kết quả của Vương Vượng Vượng luôn đứng cuối, các dì lớn tuổi đặc biệt nhanh nhẹn, chỉ có Vương Vượng Vượng chân tay vụng về. Cô liều sống liều chết, bỏ nửa cái mạng già, cuối cùng mới nhận được sự chấp thuận. Chưa được mấy ngày sau kỳ huấn luyện, công ty đã sắp xếp cho Vương Vượng Vượng công việc đầu tiên —— chăm sóc người già trong gia đình. Xem ra cung không đủ cầu, quả nhiên là sự thật như sắt đá… Vương Vượng sắp gặp mặt chủ nhà sắp thuê mình tại công ty giúp việc —— bộ dạng có thể nói là rất ưa nhìn, nhưng có vẻ lạnh lùng, nhìn qua…sắc mặt không hạnh phúc… Người đàn ông vươn tay: “Tôi là Chung Thanh Văn.” Vương Vượng Vượng cũng vươn móng vuốt ra bắt tay: “Tôi là Vương Vượng Vượng.” Trong mắt Chung Thanh Văn hiện ra một tia hoang mang, chẳng qua anh rõ ràng không hề để ý cái tên của Vương Vượng Vượng: “Cô là người ở đâu?” “Tôi đến từ thành phố C.” Chung Thanh Văn gật đầu: “Đã từng học cao trung chưa?” Lúc này Vương Vượng Vượng do dự: “Đã…đã từng?” Cô suy nghĩ, Chung Thanh Văn này chắc là thiên về một người giúp việc có được sự giáo dục tương đối cao… Nhưng mà chưa từng học cao trung, có phải chứng minh kinh nghiệm làm việc sẽ nhiều hơn không, tố chất chuyên nghiệp sẽ càng mạnh hơn nhỉ? Thời đại này, cho dù làm cái gì, cũng chú ý một từ: chuyên nghiệp. Cho dù là bán đĩa lậu, cũng phải có những bộ phim truyền hình và điện ảnh ăn khách gần đây, thuộc nằm lòng giới thiệu vắn tắt của phim hoạt hình và trò chơi điện tử. Mời các bạn đón đọc Nhật Kí Quan Sát Chủ Nhà của tác giả Superpanda.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Pháo Hoa - Lục Xu
“Pháo hoa dẫu có rực rỡ củng chỉ là trong phút chốc. Đến cuối cùng người anh yêu nhất vẫn không phải là em.” Tình yêu của cô tựa như màn pháo bông, rực rỡ trong khoảnh khắc, tuyệt đẹp trong phút chuốc để rồi trở thành cát bụi theo gió bay đi. Cô dựa vào lòng Lục Trạm Giang, trong lòng thầm xin lỗi Chu Cẩn Phong hết lần này đến lần khác. Cô đã phản bội lời hứa với anh, không thể cùng anh tới một thành phố xa lạ, không thể cùng anh sinh con đẻ cái, tương lai của anh, cô không thể tham gia nữa. Xin lỗi, thật sự xin lỗi, cô vẫn không thể chống đỡ được cám dỗ. Lục Trạm Giang chính là bông pháo hoa trong cuộc đời cô, mặc dù nó chỉ tươi đẹp trong phút chốc nhưng lại đủ để thắp sáng cả sinh mệnh cô. Được chứng kiến khoảnh khắc rực rỡ đó rồi, cô không bao giờ nỡ lìa xa nữa. Mời các bạn đón đọc Pháo Hoa của tác giả Lục Xu.
Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần
Bạn có biết Thổ thần phải làm gì không? Là thần canh giữ một phương? Hay là tiên chuyên trừ ma diệt quái! Sai! Thổ thần chính là người chuyên đi lo chuyện bao đồng, làm đủ những công việc nặng nhọc nhất, là chức thấp nhất trong giới tiên... Ta vốn là một Hồ yêu trẻ tuổi, dung mạo xứng đáng với bốn chữ hoa nhường nguyệt thẹn, vất vả lắm mới tu luyện thành tiên, cuối cùng thì phải nhậm chức Thổ thần nhỏ bé, bổng lộc thì chẳng được bao nhiêu nhưng việc gì cũng đến tay. Ta không làm nữa! Ta sẽ lên thiên đình tìm Ngọc Đế nói hết lý lẽ! Cái gì cơ? Chưa đến lúc nghỉ hưu thì không được lên thiên đình sao? Lẽ nào ta phải trông coi những người phàm này cho đến khi Thổ thần mới kế nhiệm?... Ta... ta... ta muốn thăng chức! *** Một câu chuyện tưởng chừng đơn giản, nhẹ nhàng, đáng yêu, ấm áp xoay quanh nàng công chúa hồ ly Tang Chỉ ở xứ sở thần tiên. Công chúa Hồ Ly được sinh ra, mọi người đều mừng vui chúc tục. Nàng lớn lên trong sự yêu chiều của bộ tộc, bộc lộ thiên phú, lại còn nghịch ngợm khắp nơi làm các cụ ông lão bà cũng phải nhăn trán vì sự tinh nghịch cũng như đáng yêu của nàng. Thế rồi nàng Tang Chỉ đáng yêu lại dính vào mối quan hệ với Tuấn Thúc ca ca, một người nàng gọi là ca ca nhưng luôn làm nàng bối rối, nổi giận rồi luôn vạch mặt hắn đòi lẽ công bằng. Tuấn Thúc thậm chí còn dụ dỗ nàng trở thành Thổ Thần khổ cực tìm cách lên chức mỗi ngày. Tuấn Thúc nham hiểm, kì lạ, hay chòng ghẹo Tang Chỉ, còn Tang Chỉ ngây thơ cứ bị hắn lừa suốt. Hai người này được vận mệnh trói buộc lại bên nhau, tạo nên bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười làm cả xứ thần tiên cũng phải đau đầu. Dần dà, thế giới cũng rộng mở hơn, những sự biến xảy ra, và chuyện tình yêu cũng bắt đầu. Trong thế giới những câu chuyện huyền huyễn Trung Hoa, Thổ Thần muốn thăng chức không thể vượt qua những cái bóng lớn của Đường Thất Công Tử với bộ ba kiếp v.v.. nhưng cũng có cho mình một hướng đi riêng đặc biệt. Trong tác phẩm này, tác giả đã xây dựng một bối cảnh thế giới cực kì chặt chẽ, có liên kết rõ ràng với các truyền thuyết, huyền thoại dân gian Trung Hoa, gần như có thể trở thành một cuốn tư liệu phiên bản tiểu thuyết dành cho những ai muốn tìm hiểu về đề tài này. Mọi chi tiết truyền thống và các câu chuyện dân gian được sử dụng đều được khai thác hợp lý nhằm bật lên nét đẹp Trung Hoa mà vẫn thể hiện tốt được nội dung truyện. Nữ chính Tang Chỉ được xây dựng rất dễ thương, đáng yêu, tựa như cả cái câu chuyện ấy cũng đáng yêu theo nàng. Nam chính của nàng thì thú vị hơn, không được xây dựng như những soái ca hoàn hảo, sức mạnh tuyệt thế chi phối cả giới thần tiên mà được nhấn mạnh vào vẻ đẹp bề ngoài, đạo đức và nhân cách đáng quý. Tình cảm trong truyện được thể hiện ở nhiều dạng và nhiều mức độ khác nhau, không chỉ có tình yêu. Tình mẫu tử thiêng liêng khiến người ta xúc động, tình anh em bồi hồi êm ái, tình bạn chân thành nhiệm màu … đều tạo nên một thiên truyện ấm áp, dịu dàng nhẹ nhàng, không xoắn vặn nhưng vẫn phong cách vô cùng. Đặc biệt là truyện vô cùng trong sáng, tuổi nào cũng đọc được. *** Mèo Lười Ngủ Ngày Người Thành Đô, Tứ Xuyên. Là người ham ăn, ham ngủ, yêu cuộc sống. Là tác giả, nhà biên kịch toàn thời gian, văn phong hóm hỉnh, dễ thương, phóng khoáng với nhiều tình tiết bất ngờ, thú vị. Nhiều tác phẩm của tác giả được xuất bản bằng ngôn ngữ giản thể, và đã bán quyền ngôn ngữ phồn thể và bản quyền làm phim tại Trung Quốc. Các tác phẩm của Mèo Lười Ngủ Ngày do Amun ấn hành: Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần Boss Đen Tối Đừng Chạy Trúc Mã Là Sói Kế Hoạch Mai Mối Hủ nữ Gaga Hàng đã nhận, miễn trả lại *** Thổ thần – Mở đầu Tang Chỉ chống tay mạng sườn, đứng trong lùm cỏ xanh tốt, nhìn chăm chú vào căn nhà gỗ cách đó không xa. Lúc này đang là đầu tháng Ba, sắc xuân dạt dào, vùng quê nhỏ được bao phủ trong một lớp sương trắng mỏng manh của buổi sáng sớm, cây lá xanh tươi, hoa nở kiều diễm, sự bình yên, tĩnh lặng không lời nào miêu tả được… Trong khung cảnh đẹp đẽ, tĩnh mịch, Tang Chỉ ngẩng đầu hú một tiếng, phá tan sự yên tĩnh, khiến cho chú gà trống vẫn còn chưa tỉnh giấc cũng giật mình cất tiếng gáy sớm. Lấy lại dũng khí, xông đến căn nhà gỗ trước mặt, Tang Chỉ đạp cửa bước vào, chẳng chút do dự cất tiếng mắng: “Tuấn Thúc, ngươi ra đây cho ta!” “Đừng tưởng trốn rồi thì sẽ không sao!!” “Tên phượng hoàng chết tiệt! Phượng hoàng thối tha! Phượng hoàng cao ngạo! Phượng tộc các người chẳng có thứ gì tốt đẹp cả! Lừa gạt ta đi làm Thổ thần. Đáng ghét, Thổ thần cái gì chứ? Chỉ là hội của mấy bà thím trong thôn! Ta không làm nữa! Ngươi ra đây cho ta!!” … Tang Chỉ gào thét, mắng chửi xong, thấy trong phòng chẳng có động tĩnh, không kìm được, hơi cau mày, cố lấy lại nhịp thở bình thường, sau đó lại nghe thấy tiếng nước chảy ào ào. Trong lúc tò mò, Tang Chỉ vòng qua bức bình phong, nghiêng đầu nhìn, người bỗng cứng đờ. Sau bức bình phong, hơi nước lượn lờ, khói trắng mịt mờ, cảnh tượng tuy có khác so với bên ngoài căn nhà gỗ nhưng ảo diệu như nhau. Trong chiếc bồn tắm bằng gỗ rộng rãi, tấm lưng khỏe khoắn mà săn chắc của người con trai mờ mờ ảo ảo giữa làn hơi nước mỏng. Trong tình cảnh này, Tang Chỉ cảm thấy máu nóng đang ào ào dâng lên não. Bình thường, trông con phượng hoàng cao ngạo này áo xống gọn gàng, điển trai, cởi mở, không ngờ thân thể bên trong lớp quần áo của hắn cũng… như thế. Nghĩ đến đây, Tang Chỉ đỏ ửng mặt, liếc sang một bên, nhưng vẫn không quên chuyện chính, hai hàm răng va vào nhau lập cập: “Ngươi… ngươi mặc quần áo vào… Ta… ta có chuyện muốn hỏi ngươi!” Tuấn Thúc cười híp mắt, ngón tay thấm đầy hơi nước xoa xoa đuôi tóc, giọng điệu lười biếng vẻ mờ ám: “Sợ gì chứ? Ngươi chẳng phải là chưa từng nhìn thấy.” Khóe miệng Tang Chỉ co giật, nhìn chằm chằm vào con mắt trong veo và ngũ quan tinh tế của Tuấn Thúc, tận đáy lòng chỉ còn lại một suy nghĩ: “Yêu nghiệt! Kẻ này nhất định là yêu nghiệt!” Chỉ vào chóp mũi của yêu nghiệt, Tang Chỉ tức giận giậm chân: “Ngươi nói láo! Ai đã nhìn con phượng hoàng thối tha như ngươi tắm chứ? Ai đã nhìn? Ai thèm nhìn chứ?” Tuấn Thúc khẽ cười, cặp môi nhếch lên khinh bỉ, khuôn mặt vốn đã hại nước hại dân đó trong màn sương trắng mờ ảo càng đẹp đến mê người: “Haizz! Hóa ra không phải công chúa Tang Chỉ nhìn, vậy chắc là bản Phượng quân ta nhớ nhầm rồi. Phù…” Tuấn Thúc chống cằm, dáng vẻ trầm tư, thỉnh thoảng lại liếc Tang Chỉ: “Ta còn nhớ hôm đó, bản Phượng quân đang tắm ở Thanh Ngô cung thì đột nhiên một con hồ ly xông vào, ta bắt và trói nó lại, rồi tính kế dụ dỗ nó. Quả nhiên không ngoài dự tính, con hồ ly háo sắc trúng kế, không chỉ nghe theo lời ta, còn ngốc nghếch tự tiến cử làm Thổ thần.” Ánh mắt Tuấn Thúc đưa qua đưa lại: “Haizz! Đáng tiếc, đáng tiếc! Những chuyện yên ổn, tốt đẹp thì công chúa chẳng làm, lại đi làm Thổ thần gì đó. Bưng trà, rót nước cho người phàm, còn phải làm mai mối cho người ta, đứng ra hòa giải mấy vụ đánh nhau gì đó… Đáng thương quá! Nhưng mà công chúa Tang Chỉ, ngươi nói xem, sao con hồ ly này lại ngốc nghếch như vậy, nói dối như thế mà nàng ta cũng tin?” “Ngươi…” Tang Chỉ bực bội, quả nhiên là mình trúng kế của con phượng hoàng cao ngạo này. Nhưng bây giờ, tên đầu sỏ còn tỏ ra lương thiện, nhìn chằm chằm rồi nói mấy lời châm chọc, khiến người ta vô cùng bực bội. “Phượng hoàng chết tiệt! Phượng hoàng thối tha! Ta và người không thù không oán, vì sao ngươi lại muốn hại ta?” “Không thù sao?” Mắt phượng của Tuấn Thúc giật giật, lườm Tang Chỉ một cái sắc lẹm. Không khí xung quanh bỗng lạnh toát, trong nháy mắt, gió lạnh ào ào, mặt cũng sầm sì, Tuấn Thúc nghiến răng nói: “Không phải không có thù, có điều, người không nhớ thì thôi vậy.” Nói xong, Tang Chỉ nghe thấy tiếng “bùm” cực lớn. Trong cơn thịnh nộ, Tuấn Thúc đập vỡ thùng tắm. Tang Chỉ không kìm được, cúi xuống nhìn, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng kinh hãi không thốt nên lời. Tuấn Thúc thấy vậy, mỉm cười nói: “Thêm lần này nữa, công chúa Tang Chỉ đã nhìn trộm tại hạ hai lần… Công chúa thấy có đẹp không?” “…” Tang Chỉ bịt miệng không nói gì, Tuấn Thúc từ trong màn hơi nước đi ra, áo quần đã chỉnh tề, mái tóc đen buộc phía sau, toát lên vẻ phong nhã, hào hoa vô hạn. Hắn nhẹ nhàng bước đến trước mặt Tang Chỉ, kề sát tai nàng, ám muội nói: “Nhưng mà công chúa biết đấy, lén nhìn mỹ nam tắm là phải trả giá đó.” Hơi thở ấm nóng của hắn phả vào tai nàng. Tang Chỉ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào cặp mắt sâu không thấy đáy, chớp chớp mắt, đột nhiên thấy nóng ở mũi, vô thức đưa tay lên sờ, chảy máu mũi rồi, thật là mất mặt quá đi! Trong chốc lát, Tang Chỉ nước mắt tràn trề. Đúng là lén nhìn mỹ nam tắm chẳng có kết quả gì tốt đẹp. Nhưng mà… cái giá này có phải hơi lớn rồi không? Á… á… ! Tang Chỉ thực sự đã từng nhìn phượng hoàng Tuấn Thúc thối tha tắm, nhưng hai chữ “nhìn trộm” lại có rất nhiều ẩn tình. Tất cả chuyện này… phải bắt đầu từ chuyện bạo lực gia đình mấy tháng trước. Vốn là, Tang Chỉ chính là con cáo chín đuôi tu luyện năm trăm năm, nhà ở bắc cốc cư của Triều Dương, cô con gái duy nhất của Thiên Hồ Đế quân – Tang Dục của Thanh Khâu quốc. Bởi vì tiểu hồ ly Tang Chỉ khi sinh ra, toàn thân lấp lánh ánh vàng kim, chiếu rọi khiến tất cả những người trong phòng sinh đều không thể mở mắt. Ánh hào quang rực rỡ này còn bao phủ Thanh Khâu quốc ba ngày ba đêm, do vậy từ khi vừa sinh Tang Chỉ ra đã nhận được sự quan tâm rất lớn. Phụ vương nàng chính là Thiên Hồ linh lực mạnh nhất của tộc cáo chín đuôi. Con gái vừa ra đời, chưa cần nói đến chuyện kế thừa linh lực của phụ mẫu, bộ lông màu vàng kim trên người mà chúng tiên chưa từng được nghe, chưa từng được thấy kia đã cho thấy tương lai của tiểu công chúa Thanh Khâu quốc này thật không thể coi thường. Than ôi! Chúng tiên đoán đúng rồi, công chúa Tang Chỉ thực sự không thể coi thường. Ra đời được hai trăm năm, hoàng hậu Thanh Khâu quốc – công chúa Họa Thường nhọc lòng, thiết tha dạy dỗ con gái yêu: “Chỉ Nhi ngoan, nào, làm giống như mẫu hậu dạy con, biến thân cho các bá bá, mẫu mẫu xem.” Tiểu hồ ly lông vàng đang ngồi ngay ngắn trên mặt đất, nghe thấy vậy liền vẫy vẫy tai, cặp mắt đen sáng lấp lánh nhìn nhìn chiếc đùi gà trên tay mẫu thân, khẽ kêu “hức…” một tiếng rồi lăn tròn trên mặt đất. Các trưởng lão của Hồ tộc đến xem tiểu công chúa Tang Chỉ linh lực siêu mạnh, thông minh lanh lợi biến thân đều mở to mắt nhìn, chỉ thấy tiểu công chúa đang lăn dưới mặt đất hết vòng này đến vòng khác, cho đến khi chúng hồ ly hoa mắt, tiểu công chúa mới lăn quanh bàn trở về chỗ cũ, giật giật vạt áo của mẫu thân, kêu “hức” một tiếng nữa để lấy lòng. Các trưởng lão của Hồ tộc: -_-||| Hóa ra tiểu công chúa Tang Chỉ vừa lăn chứ không phải biến thân, chẳng qua là đang… làm nũng mẫu thân. Ra đời được ba trăm năm, cuối cùng công chúa Tang Chỉ cũng học được phép biến thân. Dáng vẻ nhỏ nhắn, hoạt bát, môi hồng, răng trắng, trên đầu tết hai búi tóc đáng yêu giống như tai hồ ly, chiếc chuông vàng buộc ở thắt lưng phát ra tiếng kêu “ting tang”, rất đáng yêu. Đừng thấy công chúa tuổi nhỏ mà coi thường nhé! Tuy linh lực cao nhưng lại vô cùng khiêm tốn, trước đây, bất luận là tiểu yêu, tiểu tiên ở đâu đến khiêu chiến, nàng đều cười mà không nói, từ chối xuất chiêu. Chẳng mấy chốc, lời đồn công chúa Tang Chỉ của Thanh Khâu quốc từ nhỏ đã kế thừa khí thế của phụ thân là Thiên Hồ Đế quân được lưu truyền rộng rãi trong tam giới, đã truyền đến tai Ngọc Đế. Ngọc Đế thục thử[1] bề ngoài điềm tĩnh nhưng trong lòng lại vô cùng tò mò, nghe tin đồn liền tức đến hơn nửa năm, cuối cùng không nhịn được, một hôm đến thăm tiểu công chúa thần bí này. Nhưng Ngọc Đế lại sợ người ta biết mình là thục thử kỳ quái, liền hạ thấp bản thân, biến thành một tiểu tiên đồng đi thỉnh giáo, quả nhiên bị khước từ ngoài cửa. Nhưng Ngọc Đế ngài là ai chứ, đương nhiên ngài không thể bỏ qua dễ dàng như vậy. Sau khi bị từ chối thì bất ngờ tập kích, kết quả… Ngọc Đế lẻn vào phòng tiểu công chúa Tang Chỉ, thấy tiểu công chúa đang ngủ say khò khò… Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Thăng Chức Của Thổ Thần của tác giả Mèo Lười Ngủ Ngày.
Thủ Tuế Hệ liệt - Bồng Vũ
Thủ Tuế Hệ liệt gồm 3 truyện về 3 cặp đôi khác nhau. Tuy chỉ là truyện 10 chương nhưng Bồng Vũ viết rất chắc tay, tình tiết ly kì, mới lạ. Truyện xen lẫn yếu tố ảo tưởng hợp với những ai thích ngôn tình có xen yếu tố gay cấn. Quyển I: Vong Niên Anh ghét trẻ con! Nhất là cái đứa trước mắt này! Nghe mà xem, háo sắc, biến thái, Lolicon, không biết đãi khách…… Đây là lời một con bé bảy tuổi nên nói với “ông chú” tốt bụng giúp đỡ nó sao? Quyển II: Hoàn Đồng Cô hối hận vì đã nhận công việc này! Vốn cô định lấy chuyên ngành chuyên nghiên cứu gene của mình hợp tác với xưởng thuốc nổi tiếng để đổi lấy kinh phí tài trợ nghiên cứu. Là chuyện đôi bên cùng có lợi, lại rất bình thường thôi Nhưng cô đâu ngờ rằng từ ngày đầu tiên cô bắt đầu làm việc Nhà sản xuất thuốc Nam Cung này không đồng thời xuất hiện hai vị thiếu gia một lớn một nhỏ Lại cùng ngứa mắt với cô, chỉnh cô sống không bằng chết! Quyển III: Vĩnh Sinh Anh có biệt danh là “Tiểu Bạch”, bề ngoài giống đứa bé bảy tuổi Trên thực tế lại là thiên tài siêu cấp hai mươi bảy tuổi! Khi còn Trung học, anh cứu một cô gái bất hạnh bị dùng làm vật thí nghiệm Cải tạo cô thành vệ sĩ lạnh lùng không có cảm xúc, không biết đau khổ Từ nay có thêm một “Tác phẩm hoàn mỹ” trung thành và tận tâm Mời các bạn đón đọc Thủ Tuế Hệ liệt của tác giả Bồng Vũ.
Tướng Công 14 Tuổi - Mạnh Cầm
Đây là câu chuyện nói về tình yêu của chàng tướng công vị thành niên 14 tuổi người cổ đại và một cô gái đã trưởng thành 26 tuổi sống ở hiện đại. Số tuổi chênh lệch như thế liệu có thể nảy sinh được một tình yêu bắn ra lửa hay không? Đây không phải là thể loại NP, nữ chính cũng không phải người vạn năng, các bạn muốn xem một nhân vật nữ chính xuyên không cường hãn đánh bại quái vật Stars thì xin lỗi đây không phải là mô típ đó ^^! Mà hãy đón xem, nam nữ chính phải đối mặt trước sóng to gió lớn, chông gai ghập ghềnh như thế nào, rồi từ đó tạo ra một khúc nhạc tình yêu say đắm đến khắc cốt ghi tâm…… Mời các bạn đón đọc Tướng Công 14 Tuổi của tác giả Mạnh Cầm.